Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 203

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 203: Đường Tuân Nghĩa, rốt cuộc cậu muôn làm gì“Vì sao lại là em.”Buổi tối hôm đó, Quách Cao Minh nói với côcâu này, câu nói này vẫn luôn quanh quẩn tronglòng cô.Rất nhẹ, rất u buồn.Cô cúi đầu nhìn miếng huyết ngọc tronglòng bàn tay mình, vẻ mặt Kiều Bích Ngọc thẫnthờ, suy nghĩ nặng nề.“Mợ chủ, cậu Khánh Nam ở dưới lầu chờ cô.”Cửa phòng ngủ bị dì Phương gõ nhẹ hai lần,lập tức nhỏ giọng nhắc nhở cô một câu.Kiều Bích Ngọc giật mình lấy lại tinh thần:Qua loa “à” một tiếng, nắm chặt miếng ngọctrong lòng bàn tay, cô hít sâu một hơi chỉnh lạiquần áo, chuẩn bị đi xuống lầu.“Mợ chủ, tháng sau là đến ngày dự sinh củacô, cô nhớ chú ý đến cảm xúc của mình” DìPhương không yên lòng, đi cùng cô xuống dướilầu.Từ sau khi từ chỗ của Châu Mỹ Duy trở về,Kiều Bích Ngọc trở nên rất trầm mặc, mấy ngườilàm nhà họ Quách không biết đã xảy ra chuyệngì, nhưng cũng biết tinh thần của cô sa sút.“Tháng sau là dự sinh, vì sao không thể chờthêm một tháng nữa mới để cho mình biết.”Cô nhìn thẳng về phía trước, mỗi bước điđều rất cẩn thận, lời nói rất nhỏ, chỉ cô mới nghe được.“Cô quen biết Đường Tuấn Nghĩa từ khi nào thế?”Trong phòng khách ở biệt thự Uyển Như củanhà họ Quách, nơi này rất vắng vẻ, chỉ có mộtmình Lục Khánh Nam đứng ở giữa, anh ta hỏi rấtthẳng thắn.Kiều Bích Ngọc đi về phía anh ta, cô nhìnthấy vẻ mặt lạnh lùng của anh ta một cách rõràng, lúc anh ta nhìn về phía cô, ánh mắt kiamang theo nghi ngờ, còn có lạ lẫm.“Tôi đã nói với anh rồi, từ rất lâu trước kia,tôi đã biết anh ấy.Kiểu Bích Ngọc ngồi xuống sofa, khôngmuốn nhìn vẻ mặt nghỉ ngờ vô căn cứ kia củaanh ta.Cô và Lục Khánh Nam xem như là bạn bè cóquan hệ khá tốt, nhưng ánh mắt này của anh tagiống như Kiều Bích Ngọc cô cố gắng như thếnào cũng không xứng với phạm vi của bọn họ.“Miếng ngọc kia của cô là của Đường TuấnNghĩa.”Sắc mặt Lục Khánh Nam vẫn rất khó coi,anh ta có rất nhiều lời muốn chất vấn cô, thếnhưng khi anh ta vừa định nói ra khỏi miệng lạikhông nói được thành lời.“Miếng ngọc hình trăng non kia có tất cả haimiếng, ghép lại thành một hình tròn hoàn chỉnh,một miếng ngọc trên tay tôi, một miếng ngọckhác thì ở chỗ Đường Tuấn Nghĩa.”Anh ta đã hỏi, Kiều Bích Ngọc ngẩng đầulên, thoải mái cho anh biết: “Khi còn nhỏ, tôi vàĐường Tuấn Nghĩa đã đính hôn.”“Cô, Kiều Bích Ngọc, cô giỏi lắm.”Sắc mặt của Lục Khánh Nam hoàn toàn thayđổi tức giận mắng to.Trước khi anh ta đến đã đoán được, thếnhưng làm sao người phụ nữ này lại dám nói ra,thái độ của cô, mỗi một chữ cô nói đều khiếnanh ta tức phát điên.“Vậy bây giờ là tình trạng gì?”“Kiều Bích Ngọc, con bà nó, sao cô lại khiếnmọi việc phức tạp như thế, cô có biết quan hệgiữa Đường Tuấn Nghĩa và Quách Cao Minh nhưthế nào không, những năm này đám người bỏ đikia của nhà họ Đường, nếu như không phảiĐường Tuấn Nghĩa, nếu như không phải vì thuathiệt, Quách Cao Minh căn bản không cần đố ky.”“Bởi vì Quách Cao Minh nợ Đường TuấnNghĩa một mạng, anh ấy nợ người anh em tốtcủa mình một mạng, sao anh ấy có thể…”Giọng nói của Lục Khánh Nam có phần giannan, anh ta bước lên phía trước, hai tay giữ chặtbả vai của Kiều Bích Ngọc, nghiến răng nghiếnlợi hỏi cô.“Quách Cao Minh cưới cô, cô mang thai concủa anh ấy, anh ấy biết đối mặt như thế nào đây.”Làm sao đối mặt với Đường Tuấn Nghĩa.Lục Khánh Nam biết, bây giờ anh ta nóinhững lời này đều là giận chó đánh mèo.Thế nhưng lúc này đây, ngoại trừ giận chóđánh mèo lên người phụ nữ này, bọn họ còn cóthể xử lý như thế nào đây.“Kiều Bích Ngọc, vì sao lại là cô chứ?”Trước ngực Lục Khánh Nam buồn bực, anhta bực bội buông lỏng bả vai của cô ra, cúi đầuquát to.Cô vẫn ngồi trên sofa, vẻ mặt không cảmxúc, nghe Lục Khánh Nam châm chọc khiêukhích, nhưng không phản bác gì.“Kiều Bích Ngọc, vì sao lại là cô chứ?”Lại là câu nói này.Buổi tối hôm đó Quách Cao Minh rất bìnhtĩnh trả lại miếng ngọc cho cô, anh không nổigiận, không ném nó, bình tĩnh không chút nàogiống anh.Cả người cô căng cứng đứng ở trước mặtanh, anh không nói tiếp, khi đó trong đầu củaKiều Bích Ngọc chỉ có một suy nghĩ, tay của anhthật lạnh.Trong nháy mắt đó, cô rất muốn nói gì đó,nhưng tất cả đều nghẹn lại trong cổ họng.Sau đó cô nhìn Quách Cao Minh xoay ngườimở cửa đi ra, từng bước rời khỏi tầm mắt của cô.Không biết có phải do ánh đèn trên hànhlang quá tối hay không, cô nhìn thấy bóng dángcao lớn của anh có phần cô đơn.Khi đó miếng ngọc bị cô nắm chặt tronglòng bàn tay, miếng huyết ngọc quý giá này, chodù như thế nào vẫn mang theo hơi lạnh. KiềuBích Ngọc đột nhiên ngẩng đầu mê man nhìn vềphía cửa.Từ sau buổi tối hôm đó, cô không gặp lạianh nữa, Quách Cao Minh không về nhà họQuách, bọn họ cũng không biết anh ở đâu.Né tránh ư? Có lẽ ngay cả chính bản thânanh cũng không biết.“Rốt cuộc anh ta muốn làm gì?”Ở một vùng ngoại ô vắng vẻ tiếp giáp giữathành phố Đà Lạt và thành phố Hải Châu, bốnphía là cỏ dại, thời gian trước liên tục mưa to,dưới đất rất xốp, đường lầy lội đầy ổ gà. Ở trênmảnh đồi trọc gần đó, cây cối đã sớm bị người tachặt phá, chỉ còn lại mấy cây cổ thụ lưa thưacành lá héo úa.Ở một nơi hoang vu như thế này, đột nhiêncó một ngôi nhà đơn sơ, tường ngoài là rêu xanh,ngay cả mảnh ngói trên nóc nhà cũng bị mưa giótàn phá, không được người ta tu sửa.Cánh cửa gỗ nặng nề bị người ta đẩy ra, nơinày đã nhiều năm không có ai đến, đồ dùng bêntrong nhà đều là tro bụi.Mặc dù những đồ dùng này đã cũ nát,chẳng qua từ đường nét chạm trổ tỉnh xảo, cóthể thấy được những thứ này có chất lượng rấttốt, ngôi nhà này rất giản dị, không phô trương,giống như tính tình của chính chủ.Người đàn ông bình tĩnh đứng bên tay tráicủa một bức tường, trên bức tường này treo rấtnhiều khung ảnh.Những ảnh chụp này bị nước mưa xối vàolàm cho mơ hồ, chẳng qua có thể nhìn thấy rõmột bức ảnh, trong đó có hai chiến hữu già thânthiết vỗ vai đối phương, mặc quân phục bọn họyêu thích nhất, vẻ mặt uy nghiêm thêm một phầnthân thiết, bọn họ là bạn bè vào sinh ra tử.Người đàn ông nâng tay lên, bàn tay trắngnõn thon dài nhẹ nhàng lau đi vết bụi trên đó.Còn Quách Cao Minh vẫn đứng ở chỗ cộtgần cửa, thậm chí chân của anh còn khôngnguyện ý đi vào.Ánh mắt của anh phức tạp nhìn bóng dánggầy gò quen thuộc ở trước mặt, người đàn ôngnày vẫn yên tĩnh như thế, còn có đôi mắt màuxanh lam kia tràn đầy hồi ức.Anh biết nơi này tràn đầy kỷ niệm của anh tavà cô, tuổi thơ của anh ta và Kiều Bích Ngọc.Nơi này là chỗ ở cũ của Cung tướng quân,ông ngoại của Đường Tuấn Nghĩa cũng sống ởnơi này, anh ta và Kiều Bích Ngọc đã sớm quenbiết.“Đường Tuấn Nghĩa, tôi cũng không biết.Giọng nói của Quách Cao Minh vang lêntrong căn nhà hoang vắng này, trầm thấp nặngnề: “Tôi cũng không biết quan hệ giữa cậu vàKiều Bích Ngọc.”“Năm đó cha tôi qua đời, tôi từ nước Mỹ trởvề thành phố Bắc An để tham gia tang lễ, sau đótôi biết cậu đến thành phố Hải Châu.”Năm đó anh đến thành phố Hải Châu tìmanh ta, đơn thuần là để giết thời gian, mà anh lạikhông biết, Đường Tuấn Nghĩa đến thành phốHải Châu vì một cô gái.Mà một năm đó, anh ở lại thành phố HảiChâu, làm trợ giảng nửa năm cũng vì một cô gái.Lời nói của Quách Cao Minh giống như đanggiải thích, lại giống như đang nhấn mạnh gì đó.Nếu như anh sớm biết, như vậy anh sẽ còn ởbên Kiều Bích Ngọc ư.Không biết.Chính bản thân anh cũng không biết.Nhưng bây giờ cô đã là vợ anh, cô mang thaicon của anh, cô là của anh.“Đường Tuấn Nghĩa, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Chương 203: Đường Tuân Nghĩa, rốt cuộc cậu muôn làm gì

“Vì sao lại là em.”

Buổi tối hôm đó, Quách Cao Minh nói với cô

câu này, câu nói này vẫn luôn quanh quẩn trong

lòng cô.

Rất nhẹ, rất u buồn.

Cô cúi đầu nhìn miếng huyết ngọc trong

lòng bàn tay mình, vẻ mặt Kiều Bích Ngọc thẫn

thờ, suy nghĩ nặng nề.

“Mợ chủ, cậu Khánh Nam ở dưới lầu chờ cô.”

Cửa phòng ngủ bị dì Phương gõ nhẹ hai lần,

lập tức nhỏ giọng nhắc nhở cô một câu.

Kiều Bích Ngọc giật mình lấy lại tinh thần:

Qua loa “à” một tiếng, nắm chặt miếng ngọc

trong lòng bàn tay, cô hít sâu một hơi chỉnh lại

quần áo, chuẩn bị đi xuống lầu.

“Mợ chủ, tháng sau là đến ngày dự sinh của

cô, cô nhớ chú ý đến cảm xúc của mình” Dì

Phương không yên lòng, đi cùng cô xuống dưới

lầu.

Từ sau khi từ chỗ của Châu Mỹ Duy trở về,

Kiều Bích Ngọc trở nên rất trầm mặc, mấy người

làm nhà họ Quách không biết đã xảy ra chuyện

gì, nhưng cũng biết tinh thần của cô sa sút.

“Tháng sau là dự sinh, vì sao không thể chờ

thêm một tháng nữa mới để cho mình biết.”

Cô nhìn thẳng về phía trước, mỗi bước đi

đều rất cẩn thận, lời nói rất nhỏ, chỉ cô mới nghe được.

“Cô quen biết Đường Tuấn Nghĩa từ khi nào thế?”

Trong phòng khách ở biệt thự Uyển Như của

nhà họ Quách, nơi này rất vắng vẻ, chỉ có một

mình Lục Khánh Nam đứng ở giữa, anh ta hỏi rất

thẳng thắn.

Kiều Bích Ngọc đi về phía anh ta, cô nhìn

thấy vẻ mặt lạnh lùng của anh ta một cách rõ

ràng, lúc anh ta nhìn về phía cô, ánh mắt kia

mang theo nghi ngờ, còn có lạ lẫm.

“Tôi đã nói với anh rồi, từ rất lâu trước kia,

tôi đã biết anh ấy.

Kiểu Bích Ngọc ngồi xuống sofa, không

muốn nhìn vẻ mặt nghỉ ngờ vô căn cứ kia của

anh ta.

Cô và Lục Khánh Nam xem như là bạn bè có

quan hệ khá tốt, nhưng ánh mắt này của anh ta

giống như Kiều Bích Ngọc cô cố gắng như thế

nào cũng không xứng với phạm vi của bọn họ.

“Miếng ngọc kia của cô là của Đường Tuấn

Nghĩa.”

Sắc mặt Lục Khánh Nam vẫn rất khó coi,

anh ta có rất nhiều lời muốn chất vấn cô, thế

nhưng khi anh ta vừa định nói ra khỏi miệng lại

không nói được thành lời.

“Miếng ngọc hình trăng non kia có tất cả hai

miếng, ghép lại thành một hình tròn hoàn chỉnh,

một miếng ngọc trên tay tôi, một miếng ngọc

khác thì ở chỗ Đường Tuấn Nghĩa.”

Anh ta đã hỏi, Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu

lên, thoải mái cho anh biết: “Khi còn nhỏ, tôi và

Đường Tuấn Nghĩa đã đính hôn.”

“Cô, Kiều Bích Ngọc, cô giỏi lắm.”

Sắc mặt của Lục Khánh Nam hoàn toàn thay

đổi tức giận mắng to.

Trước khi anh ta đến đã đoán được, thế

nhưng làm sao người phụ nữ này lại dám nói ra,

thái độ của cô, mỗi một chữ cô nói đều khiến

anh ta tức phát điên.

“Vậy bây giờ là tình trạng gì?”

“Kiều Bích Ngọc, con bà nó, sao cô lại khiến

mọi việc phức tạp như thế, cô có biết quan hệ

giữa Đường Tuấn Nghĩa và Quách Cao Minh như

thế nào không, những năm này đám người bỏ đi

kia của nhà họ Đường, nếu như không phải

Đường Tuấn Nghĩa, nếu như không phải vì thua

thiệt, Quách Cao Minh căn bản không cần đố ky.”

“Bởi vì Quách Cao Minh nợ Đường Tuấn

Nghĩa một mạng, anh ấy nợ người anh em tốt

của mình một mạng, sao anh ấy có thể…”

Giọng nói của Lục Khánh Nam có phần gian

nan, anh ta bước lên phía trước, hai tay giữ chặt

bả vai của Kiều Bích Ngọc, nghiến răng nghiến

lợi hỏi cô.

“Quách Cao Minh cưới cô, cô mang thai con

của anh ấy, anh ấy biết đối mặt như thế nào đây.”

Làm sao đối mặt với Đường Tuấn Nghĩa.

Lục Khánh Nam biết, bây giờ anh ta nói

những lời này đều là giận chó đánh mèo.

Thế nhưng lúc này đây, ngoại trừ giận chó

đánh mèo lên người phụ nữ này, bọn họ còn có

thể xử lý như thế nào đây.

“Kiều Bích Ngọc, vì sao lại là cô chứ?”

Trước ngực Lục Khánh Nam buồn bực, anh

ta bực bội buông lỏng bả vai của cô ra, cúi đầu

quát to.

Cô vẫn ngồi trên sofa, vẻ mặt không cảm

xúc, nghe Lục Khánh Nam châm chọc khiêu

khích, nhưng không phản bác gì.

“Kiều Bích Ngọc, vì sao lại là cô chứ?”

Lại là câu nói này.

Buổi tối hôm đó Quách Cao Minh rất bình

tĩnh trả lại miếng ngọc cho cô, anh không nổi

giận, không ném nó, bình tĩnh không chút nào

giống anh.

Cả người cô căng cứng đứng ở trước mặt

anh, anh không nói tiếp, khi đó trong đầu của

Kiều Bích Ngọc chỉ có một suy nghĩ, tay của anh

thật lạnh.

Trong nháy mắt đó, cô rất muốn nói gì đó,

nhưng tất cả đều nghẹn lại trong cổ họng.

Sau đó cô nhìn Quách Cao Minh xoay người

mở cửa đi ra, từng bước rời khỏi tầm mắt của cô.

Không biết có phải do ánh đèn trên hành

lang quá tối hay không, cô nhìn thấy bóng dáng

cao lớn của anh có phần cô đơn.

Khi đó miếng ngọc bị cô nắm chặt trong

lòng bàn tay, miếng huyết ngọc quý giá này, cho

dù như thế nào vẫn mang theo hơi lạnh. Kiều

Bích Ngọc đột nhiên ngẩng đầu mê man nhìn về

phía cửa.

Từ sau buổi tối hôm đó, cô không gặp lại

anh nữa, Quách Cao Minh không về nhà họ

Quách, bọn họ cũng không biết anh ở đâu.

Né tránh ư? Có lẽ ngay cả chính bản thân

anh cũng không biết.

“Rốt cuộc anh ta muốn làm gì?”

Ở một vùng ngoại ô vắng vẻ tiếp giáp giữa

thành phố Đà Lạt và thành phố Hải Châu, bốn

phía là cỏ dại, thời gian trước liên tục mưa to,

dưới đất rất xốp, đường lầy lội đầy ổ gà. Ở trên

mảnh đồi trọc gần đó, cây cối đã sớm bị người ta

chặt phá, chỉ còn lại mấy cây cổ thụ lưa thưa

cành lá héo úa.

Ở một nơi hoang vu như thế này, đột nhiên

có một ngôi nhà đơn sơ, tường ngoài là rêu xanh,

ngay cả mảnh ngói trên nóc nhà cũng bị mưa gió

tàn phá, không được người ta tu sửa.

Cánh cửa gỗ nặng nề bị người ta đẩy ra, nơi

này đã nhiều năm không có ai đến, đồ dùng bên

trong nhà đều là tro bụi.

Mặc dù những đồ dùng này đã cũ nát,

chẳng qua từ đường nét chạm trổ tỉnh xảo, có

thể thấy được những thứ này có chất lượng rất

tốt, ngôi nhà này rất giản dị, không phô trương,

giống như tính tình của chính chủ.

Người đàn ông bình tĩnh đứng bên tay trái

của một bức tường, trên bức tường này treo rất

nhiều khung ảnh.

Những ảnh chụp này bị nước mưa xối vào

làm cho mơ hồ, chẳng qua có thể nhìn thấy rõ

một bức ảnh, trong đó có hai chiến hữu già thân

thiết vỗ vai đối phương, mặc quân phục bọn họ

yêu thích nhất, vẻ mặt uy nghiêm thêm một phần

thân thiết, bọn họ là bạn bè vào sinh ra tử.

Người đàn ông nâng tay lên, bàn tay trắng

nõn thon dài nhẹ nhàng lau đi vết bụi trên đó.

Còn Quách Cao Minh vẫn đứng ở chỗ cột

gần cửa, thậm chí chân của anh còn không

nguyện ý đi vào.

Ánh mắt của anh phức tạp nhìn bóng dáng

gầy gò quen thuộc ở trước mặt, người đàn ông

này vẫn yên tĩnh như thế, còn có đôi mắt màu

xanh lam kia tràn đầy hồi ức.

Anh biết nơi này tràn đầy kỷ niệm của anh ta

và cô, tuổi thơ của anh ta và Kiều Bích Ngọc.

Nơi này là chỗ ở cũ của Cung tướng quân,

ông ngoại của Đường Tuấn Nghĩa cũng sống ở

nơi này, anh ta và Kiều Bích Ngọc đã sớm quen

biết.

“Đường Tuấn Nghĩa, tôi cũng không biết.

Giọng nói của Quách Cao Minh vang lên

trong căn nhà hoang vắng này, trầm thấp nặng

nề: “Tôi cũng không biết quan hệ giữa cậu và

Kiều Bích Ngọc.”

“Năm đó cha tôi qua đời, tôi từ nước Mỹ trở

về thành phố Bắc An để tham gia tang lễ, sau đó

tôi biết cậu đến thành phố Hải Châu.”

Năm đó anh đến thành phố Hải Châu tìm

anh ta, đơn thuần là để giết thời gian, mà anh lại

không biết, Đường Tuấn Nghĩa đến thành phố

Hải Châu vì một cô gái.

Mà một năm đó, anh ở lại thành phố Hải

Châu, làm trợ giảng nửa năm cũng vì một cô gái.

Lời nói của Quách Cao Minh giống như đang

giải thích, lại giống như đang nhấn mạnh gì đó.

Nếu như anh sớm biết, như vậy anh sẽ còn ở

bên Kiều Bích Ngọc ư.

Không biết.

Chính bản thân anh cũng không biết.

Nhưng bây giờ cô đã là vợ anh, cô mang thai

con của anh, cô là của anh.

“Đường Tuấn Nghĩa, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 203: Đường Tuân Nghĩa, rốt cuộc cậu muôn làm gì“Vì sao lại là em.”Buổi tối hôm đó, Quách Cao Minh nói với côcâu này, câu nói này vẫn luôn quanh quẩn tronglòng cô.Rất nhẹ, rất u buồn.Cô cúi đầu nhìn miếng huyết ngọc tronglòng bàn tay mình, vẻ mặt Kiều Bích Ngọc thẫnthờ, suy nghĩ nặng nề.“Mợ chủ, cậu Khánh Nam ở dưới lầu chờ cô.”Cửa phòng ngủ bị dì Phương gõ nhẹ hai lần,lập tức nhỏ giọng nhắc nhở cô một câu.Kiều Bích Ngọc giật mình lấy lại tinh thần:Qua loa “à” một tiếng, nắm chặt miếng ngọctrong lòng bàn tay, cô hít sâu một hơi chỉnh lạiquần áo, chuẩn bị đi xuống lầu.“Mợ chủ, tháng sau là đến ngày dự sinh củacô, cô nhớ chú ý đến cảm xúc của mình” DìPhương không yên lòng, đi cùng cô xuống dướilầu.Từ sau khi từ chỗ của Châu Mỹ Duy trở về,Kiều Bích Ngọc trở nên rất trầm mặc, mấy ngườilàm nhà họ Quách không biết đã xảy ra chuyệngì, nhưng cũng biết tinh thần của cô sa sút.“Tháng sau là dự sinh, vì sao không thể chờthêm một tháng nữa mới để cho mình biết.”Cô nhìn thẳng về phía trước, mỗi bước điđều rất cẩn thận, lời nói rất nhỏ, chỉ cô mới nghe được.“Cô quen biết Đường Tuấn Nghĩa từ khi nào thế?”Trong phòng khách ở biệt thự Uyển Như củanhà họ Quách, nơi này rất vắng vẻ, chỉ có mộtmình Lục Khánh Nam đứng ở giữa, anh ta hỏi rấtthẳng thắn.Kiều Bích Ngọc đi về phía anh ta, cô nhìnthấy vẻ mặt lạnh lùng của anh ta một cách rõràng, lúc anh ta nhìn về phía cô, ánh mắt kiamang theo nghi ngờ, còn có lạ lẫm.“Tôi đã nói với anh rồi, từ rất lâu trước kia,tôi đã biết anh ấy.Kiểu Bích Ngọc ngồi xuống sofa, khôngmuốn nhìn vẻ mặt nghỉ ngờ vô căn cứ kia củaanh ta.Cô và Lục Khánh Nam xem như là bạn bè cóquan hệ khá tốt, nhưng ánh mắt này của anh tagiống như Kiều Bích Ngọc cô cố gắng như thếnào cũng không xứng với phạm vi của bọn họ.“Miếng ngọc kia của cô là của Đường TuấnNghĩa.”Sắc mặt Lục Khánh Nam vẫn rất khó coi,anh ta có rất nhiều lời muốn chất vấn cô, thếnhưng khi anh ta vừa định nói ra khỏi miệng lạikhông nói được thành lời.“Miếng ngọc hình trăng non kia có tất cả haimiếng, ghép lại thành một hình tròn hoàn chỉnh,một miếng ngọc trên tay tôi, một miếng ngọckhác thì ở chỗ Đường Tuấn Nghĩa.”Anh ta đã hỏi, Kiều Bích Ngọc ngẩng đầulên, thoải mái cho anh biết: “Khi còn nhỏ, tôi vàĐường Tuấn Nghĩa đã đính hôn.”“Cô, Kiều Bích Ngọc, cô giỏi lắm.”Sắc mặt của Lục Khánh Nam hoàn toàn thayđổi tức giận mắng to.Trước khi anh ta đến đã đoán được, thếnhưng làm sao người phụ nữ này lại dám nói ra,thái độ của cô, mỗi một chữ cô nói đều khiếnanh ta tức phát điên.“Vậy bây giờ là tình trạng gì?”“Kiều Bích Ngọc, con bà nó, sao cô lại khiếnmọi việc phức tạp như thế, cô có biết quan hệgiữa Đường Tuấn Nghĩa và Quách Cao Minh nhưthế nào không, những năm này đám người bỏ đikia của nhà họ Đường, nếu như không phảiĐường Tuấn Nghĩa, nếu như không phải vì thuathiệt, Quách Cao Minh căn bản không cần đố ky.”“Bởi vì Quách Cao Minh nợ Đường TuấnNghĩa một mạng, anh ấy nợ người anh em tốtcủa mình một mạng, sao anh ấy có thể…”Giọng nói của Lục Khánh Nam có phần giannan, anh ta bước lên phía trước, hai tay giữ chặtbả vai của Kiều Bích Ngọc, nghiến răng nghiếnlợi hỏi cô.“Quách Cao Minh cưới cô, cô mang thai concủa anh ấy, anh ấy biết đối mặt như thế nào đây.”Làm sao đối mặt với Đường Tuấn Nghĩa.Lục Khánh Nam biết, bây giờ anh ta nóinhững lời này đều là giận chó đánh mèo.Thế nhưng lúc này đây, ngoại trừ giận chóđánh mèo lên người phụ nữ này, bọn họ còn cóthể xử lý như thế nào đây.“Kiều Bích Ngọc, vì sao lại là cô chứ?”Trước ngực Lục Khánh Nam buồn bực, anhta bực bội buông lỏng bả vai của cô ra, cúi đầuquát to.Cô vẫn ngồi trên sofa, vẻ mặt không cảmxúc, nghe Lục Khánh Nam châm chọc khiêukhích, nhưng không phản bác gì.“Kiều Bích Ngọc, vì sao lại là cô chứ?”Lại là câu nói này.Buổi tối hôm đó Quách Cao Minh rất bìnhtĩnh trả lại miếng ngọc cho cô, anh không nổigiận, không ném nó, bình tĩnh không chút nàogiống anh.Cả người cô căng cứng đứng ở trước mặtanh, anh không nói tiếp, khi đó trong đầu củaKiều Bích Ngọc chỉ có một suy nghĩ, tay của anhthật lạnh.Trong nháy mắt đó, cô rất muốn nói gì đó,nhưng tất cả đều nghẹn lại trong cổ họng.Sau đó cô nhìn Quách Cao Minh xoay ngườimở cửa đi ra, từng bước rời khỏi tầm mắt của cô.Không biết có phải do ánh đèn trên hànhlang quá tối hay không, cô nhìn thấy bóng dángcao lớn của anh có phần cô đơn.Khi đó miếng ngọc bị cô nắm chặt tronglòng bàn tay, miếng huyết ngọc quý giá này, chodù như thế nào vẫn mang theo hơi lạnh. KiềuBích Ngọc đột nhiên ngẩng đầu mê man nhìn vềphía cửa.Từ sau buổi tối hôm đó, cô không gặp lạianh nữa, Quách Cao Minh không về nhà họQuách, bọn họ cũng không biết anh ở đâu.Né tránh ư? Có lẽ ngay cả chính bản thânanh cũng không biết.“Rốt cuộc anh ta muốn làm gì?”Ở một vùng ngoại ô vắng vẻ tiếp giáp giữathành phố Đà Lạt và thành phố Hải Châu, bốnphía là cỏ dại, thời gian trước liên tục mưa to,dưới đất rất xốp, đường lầy lội đầy ổ gà. Ở trênmảnh đồi trọc gần đó, cây cối đã sớm bị người tachặt phá, chỉ còn lại mấy cây cổ thụ lưa thưacành lá héo úa.Ở một nơi hoang vu như thế này, đột nhiêncó một ngôi nhà đơn sơ, tường ngoài là rêu xanh,ngay cả mảnh ngói trên nóc nhà cũng bị mưa giótàn phá, không được người ta tu sửa.Cánh cửa gỗ nặng nề bị người ta đẩy ra, nơinày đã nhiều năm không có ai đến, đồ dùng bêntrong nhà đều là tro bụi.Mặc dù những đồ dùng này đã cũ nát,chẳng qua từ đường nét chạm trổ tỉnh xảo, cóthể thấy được những thứ này có chất lượng rấttốt, ngôi nhà này rất giản dị, không phô trương,giống như tính tình của chính chủ.Người đàn ông bình tĩnh đứng bên tay tráicủa một bức tường, trên bức tường này treo rấtnhiều khung ảnh.Những ảnh chụp này bị nước mưa xối vàolàm cho mơ hồ, chẳng qua có thể nhìn thấy rõmột bức ảnh, trong đó có hai chiến hữu già thânthiết vỗ vai đối phương, mặc quân phục bọn họyêu thích nhất, vẻ mặt uy nghiêm thêm một phầnthân thiết, bọn họ là bạn bè vào sinh ra tử.Người đàn ông nâng tay lên, bàn tay trắngnõn thon dài nhẹ nhàng lau đi vết bụi trên đó.Còn Quách Cao Minh vẫn đứng ở chỗ cộtgần cửa, thậm chí chân của anh còn khôngnguyện ý đi vào.Ánh mắt của anh phức tạp nhìn bóng dánggầy gò quen thuộc ở trước mặt, người đàn ôngnày vẫn yên tĩnh như thế, còn có đôi mắt màuxanh lam kia tràn đầy hồi ức.Anh biết nơi này tràn đầy kỷ niệm của anh tavà cô, tuổi thơ của anh ta và Kiều Bích Ngọc.Nơi này là chỗ ở cũ của Cung tướng quân,ông ngoại của Đường Tuấn Nghĩa cũng sống ởnơi này, anh ta và Kiều Bích Ngọc đã sớm quenbiết.“Đường Tuấn Nghĩa, tôi cũng không biết.Giọng nói của Quách Cao Minh vang lêntrong căn nhà hoang vắng này, trầm thấp nặngnề: “Tôi cũng không biết quan hệ giữa cậu vàKiều Bích Ngọc.”“Năm đó cha tôi qua đời, tôi từ nước Mỹ trởvề thành phố Bắc An để tham gia tang lễ, sau đótôi biết cậu đến thành phố Hải Châu.”Năm đó anh đến thành phố Hải Châu tìmanh ta, đơn thuần là để giết thời gian, mà anh lạikhông biết, Đường Tuấn Nghĩa đến thành phốHải Châu vì một cô gái.Mà một năm đó, anh ở lại thành phố HảiChâu, làm trợ giảng nửa năm cũng vì một cô gái.Lời nói của Quách Cao Minh giống như đanggiải thích, lại giống như đang nhấn mạnh gì đó.Nếu như anh sớm biết, như vậy anh sẽ còn ởbên Kiều Bích Ngọc ư.Không biết.Chính bản thân anh cũng không biết.Nhưng bây giờ cô đã là vợ anh, cô mang thaicon của anh, cô là của anh.“Đường Tuấn Nghĩa, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Chương 203