Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 204

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 204: Chuẩn bị làm cha cũng rất khẩn trương“Đường Tuấn Nghĩa sẽ không làm tổnthương đến tôi.”Lục Khánh Nam khó thở hỏi ngược lại mộtcâu: “Vậy Quách Cao Minh có làm tổn thươngđến cô ư?”Kiều Bích Ngọc ngơ ngác, không trả lời anhta.Khoảng thời gian gần đây xảy ra quá nhiềuchuyện, trong lòng cô rất loạn, không muốn suynghĩ gì.Cô từ trên sofa đứng lên, sải bước đi quaLục Khánh Nam, cô không muốn tiếp tục thảoluận về vấn đề này nữa.Lục Khánh Nam nhìn cô rời đi, sắc mặt anhta âm trầm quát to.“Cô cũng cảm thấy Quách Cao Minh làngười vô tình vô nghĩa ư, cô ở chung với anh ấygần một năm, anh ấy là người như thế nào, côthật sự không biết à, người bên ngoài đều nóithủ đoạn của anh ấy tàn nhẫn, nhưng Kiều BíchNgọc, cô không có tư cách.”Không có tư cách ư?“Quách Cao Minh là người như thế nào?”“Không ai hiểu anh ấy, không ai biết rốt cuộctrong lòng Quách Cao Minh đang tính toánchuyện gì.”Cô chậm rãi bước chân rời khỏi biệt thựUyển Như, dọc theo con đường nhỏ trên hànhlang gấp khúc, cô không có lòng dạ nào thưởngthức hồ sen hay hoa cỏ xung quanh, một đườngđi về phía trước, trong đầu không ngừng nhớ lạinhững tin đồn mà trước đó cô đã từng nghe qua.Tin đồn liên quan đến Quách Cao Minh, côđã được nghe rất nhiều.Chẳng qua chuyện liên quan đến anh, cô lạihiểu biết rất ít ỏi.“Anh ấy cố ý giấu diếm tôi, sao tôi biết đượcchứ.” Kiều Bích Ngọc tự mình lẩm bẩm, ánh mắthoảng hốt nhìn vườn hoa rộng lớn của nhà họQuách.“Có phải khoảng thời gian gần đây đã xảy rachuyện gì không?”Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói,Kiều Bích Ngọc còn cho rằng là Lục Khánh Namđuổi tới, nhưng lúc nghe rõ giọng nói này, vẻ mặtcô lộ ra suy nghĩ trong chốc lát.“Tìm tôi có việc gì không?”Cô không trả lời, ngược lại rất bình tĩnh hỏingược lại một câu.Người đến tìm cô chính là quản gia, quản giađã ở nhà họ Quách gần 30 năm, chủ yếu là phụcvụ sinh hoạt thường ngày của ông cụ Quách, làngười rất khiêm tốn, nhưng bao gồm nhà họQuách, thậm chí là việc trong tập đoàn, lời nóicủa ông ta rất có trọng lượng.Đối với người nhà họ Quách, thật ra khôngkhó ở chung như bên ngoài đồn thổi, chỉ là KiềuBích Ngọc luôn có cảm giác mình không hòanhập vào được cuộc sống của bọn họ, trong lòngcô có một tầng ngăn cách.Quản gia nhìn ra được tâm trạng của côkhông tốt, nếu cô đã không nói, vậy ông ta cũngkhông hỏi, nói thẳng vào việc chính.“Trước đó tôi tìm người sửa sang lại phòngdành cho trẻ sơ sinh, lúc này đã hoàn thành, ôngcụ và bà chủ đang ở bên phía Nguyên Hải, muốncô qua đó nhìn thử một chút, xem có cần thayđổi gì không.”Kiều Bích Ngọc cảm thấy hơi ngoài ý muốn,lại tìm cô vì chuyện phòng của trẻ sơ sinh.Trước đó nhà họ Quách đã tìm người đậpthông cả tầng 3 của biệt thự Uyển Như, sửasang thành phòng và chỗ vui chơi cho trẻ con.Nhưng ông cụ Quách lại cảm thấy hơn 200mét vuông không đủ cho chắt của mình chơiđùa, cho nên tìm thợ thi công đem một cănphòng khách ở bên chỗ biệt thự Nguyên Hải đổithành phòng cho trẻ sơ sinh, cứ như thế, đứanhỏ có thể thường xuyên qua đó ngủ.“Tất cả mọi người đều chờ mong cậu chủnhỏ ra đời.”Quản gia nở một nụ cười thân thiết.“Đã lâu rồi ông cụ chưa từng vui vẻ như thế,phòng trẻ sơ sinh này là do ông cụ tự mình giámsát, tất cả thiết kế đều do ông cụ bàn bạc rất lâuvới kiến trúc sư, hôm nay làm xong, hiệu quả rấttốt, chẳng qua ông cụ có nói, nếu như cô chưahài lòng thì có thể sửa lại cho tốt hơn.”“Bọn họ còn đang bàn bạc thêm một số chỉtiết nhỏ, ông cụ hơi khẩn trương, mấy kiến trúcsư cũng khó xử, hôm qua bà chủ và cô ThanhChâu tự mình đi mua quần áo cho trẻ sơ sinh vàđồ chơi về, ở bên đó bố trí, cô cũng qua đó xemthử một chút.”Kiều Bích Ngọc an tĩnh lắng nghe, tuy côchưa đến đó nhưng có thể cảm nhận được từtrên xuống dưới nhà họ Quách đối với sự ra đờicủa người thừa kế đều rất nhiệt tình.Theo như cô được biết, ông cụ Quáchkhông quá thích mẹ chồng Giang Mỹ Linh củacô, chẳng qua trên vấn đề về đứa nhỏ, bọn họ cóchung một đề tài.Cô đột nhiên nhớ đến Quách Cao Minh, sosánh Quách Cao Minh với bọn họ, hình như tháiđộ của anh lạnh nhạt hơn nhiều.Có lẽ anh không quá thích trẻ con.Kiều Bích Ngọc không muốn đến biệt thựNguyên Hải, suy nghĩ của cô đang rối bời, cô chỉmuốn đi tản bộ trong vườn hoa.“Chuyện về phòng cho trẻ sơ sinh, còn cóđồ dùng cho trẻ sơ sinh gì đó, những thứ đó đềunghe sự sắp xếp của ông cụ, tôi không qua đó.”Quản gia có chút kỳ lạ: “Cô không qua đó ư,kiến trúc sư còn muốn hỏi qua suy nghĩ của cô.”“Để ông cụ quyết định, đối với mấy thứ này,tôi không hiểu rõ cho lắm.”Quản gia không ép buộc cô, ông cụ Quáchđã lên tiếng, tháng sau chắt của ông cụ sẽ chàođời, trên dưới nhà họ Quách không được phéplàm ảnh hưởng đến cảm xúc của Kiều Bích Ngọc,về cơ bản Kiều Bích Ngọc muốn gì, nhà họQuách sẽ làm được.Chẳng qua Kiểu Bích Ngọc không có yêucầu gì.So với trước kia, gần đây cô trở nên trầmmặc hơn nhiều, bọn họ đoán, đại khái là cãi nhauvới cậu chủ nhà bọn họ.“Mợ chủ, cho dù cô và cậu chủ Cao Minh cócãi nhau, hiện tại đứa nhỏ sắp ra đời, cha mẹkhông ở bên sẽ có ảnh hưởng không tốt với đứanhỏ.”Quản gia nhìn cô đi dọc theo hành lang gấpkhúc, đi tản bộ không mục đích, đột nhiên nóivới bóng lưng của cô một câu.“Cô đã đến phòng làm việc của cậu CaoMinh chưa?”Những lời răn dạy đó, Kiểu Bích Ngọc đãnghe rất nhiều, gần như mỗi ngày dì Phương đềusẽ dặn dò cô phải chú ý cảm xúc, không thể đểảnh hưởng đến đứa nhỏ.Về phần phòng làm việc của Quách CaoMinh, trước đó cô đã đến một lần, là lén vào, sauđó bị anh phát hiện, Quách Cao Minh nổi trận lôiđình, hung dữ dạy dỗ cô một trận.Đoán chừng Lục Khánh Nam đã bị cô chọctức đến mức bỏ đi, mà đoạn đường này cũngkhông có người đến gần cô để nói chuyện, KiềuBích Ngọc yên lặng đi tản bộ.Đi tới đi lui, giống như bị ma nhập lượnquanh một vòng, sau cùng vẫn về biệt thự UyểnNhư, phòng làm việc của Quách Cao Minh nằm ởtầng hai biệt thự Uyển Như.Cửa phòng làm việc không khóa, Kiều BíchNgọc vặn tay nắm cửa, vẻ mặt giật mình.Cô nhớ lần trước trong lòng mang theo ý đồxấu, muốn một lần nữa chui vào phòng làm việccủa anh, cửa phòng đều bị khóa chặt.Tâm trạng lần này của cô khi vào phòng làmviệc của anh tương đối khác với lần trước, lầnnày càng nhiều hơn chính là hiếu kỳ.Mở cửa ra, bên trong không có ai.Ánh mắt cô nhìn về phía trước, phía trước làmột phòng làm việc rất lớn, các văn kiện đượcđặt chỉnh tề ở trên bàn máy tính, phía bên phải lànăm giá sách lớn, trong đó có đủ loại sách, bêntrái là một bộ ghế sofa và bàn uống nước, bêncạnh có một chậu cây xanh, phía sau là cửa sổsát mặt đất và ban công rộng rãi.Phong cách giản dị, nghiêm túc.Mỗi tuần quản gia đều phái người đến thudọn sạch sẽ, chỉ có dì Phương và một người làmnữ đáng tin mới có thể đi vào, bởi vì trong phònglàm việc có rất nhiều tài liệu cơ mật.Cô dừng bước, tò mò nhìn xung quanh.Lần trước cô lén chạy vào, bởi vì chột dạcho nên cô không quá chú ý, thì ra bên đầu kiacủa giá sách còn có một cánh cửa nhỏ, thông vớiphòng khách ở bên cạnh. Có lẽ ngày thườngQuách Cao Minh không về phòng ngủ, anh chínhlà nghỉ ngơi ở đây.Thì ra cô thật sự không hiểu rõ anh, anhkhông nói cho cô, cô cũng không hỏi.Như vậy quan hệ vợ chồng giữa anh và cô,đối với người bình thường mà nói, đó là tình cảm,bình thản hay lạnh lùng?Chính bản thân của Kiểu Bích Ngọc cũngkhông biết.Xoay người muốn đi ra khỏi phòng làm việc,tránh cho đụng vào làm di dời vị trí của thứ gì,chẳng qua lúc cô xoay người, ánh mắt cô lướtqua bàn làm việc trước mặt, bước chân của côcũng theo đó dừng lại.“Sách cho người chuẩn bị làm cha.”Ánh mắt của Kiều Bích Ngọc sáng lên, đi lêntrước cầm quyển sách trên mặt bàn, cẩn thậnnhìn xem nhiều lần: “Sách nuôi dạy trẻ?”Cô cúi đầu nhìn bảy, tám quyển sách đượcxếp bên cạnh máy tính, toàn bộ đều là sách saukhi sinh.Cô dứt khoát ngồi xuống ghế của anh, cầmmột quyển lên đọc.Từ lúc mang thai nên chú ý ăn uống như thếnào, đến lúc sinh cần sinh mổ hay sinh thường,quan tâm đến cảm xúc của người phụ nữ cóthai… Nhìn những dòng chữ trên sách này, KiềuBích Ngọc rất muốn cười.Cô không nghĩ đến Quách Cao Minh lại ngồitrong phòng làm việc của mình đọc những sách này.Thì ra người chuẩn bị làm cha cũng rất khẩn trương.

Chương 204: Chuẩn bị làm cha cũng rất khẩn trương

“Đường Tuấn Nghĩa sẽ không làm tổn

thương đến tôi.”

Lục Khánh Nam khó thở hỏi ngược lại một

câu: “Vậy Quách Cao Minh có làm tổn thương

đến cô ư?”

Kiều Bích Ngọc ngơ ngác, không trả lời anh

ta.

Khoảng thời gian gần đây xảy ra quá nhiều

chuyện, trong lòng cô rất loạn, không muốn suy

nghĩ gì.

Cô từ trên sofa đứng lên, sải bước đi qua

Lục Khánh Nam, cô không muốn tiếp tục thảo

luận về vấn đề này nữa.

Lục Khánh Nam nhìn cô rời đi, sắc mặt anh

ta âm trầm quát to.

“Cô cũng cảm thấy Quách Cao Minh là

người vô tình vô nghĩa ư, cô ở chung với anh ấy

gần một năm, anh ấy là người như thế nào, cô

thật sự không biết à, người bên ngoài đều nói

thủ đoạn của anh ấy tàn nhẫn, nhưng Kiều Bích

Ngọc, cô không có tư cách.”

Không có tư cách ư?

“Quách Cao Minh là người như thế nào?”

“Không ai hiểu anh ấy, không ai biết rốt cuộc

trong lòng Quách Cao Minh đang tính toán

chuyện gì.”

Cô chậm rãi bước chân rời khỏi biệt thự

Uyển Như, dọc theo con đường nhỏ trên hành

lang gấp khúc, cô không có lòng dạ nào thưởng

thức hồ sen hay hoa cỏ xung quanh, một đường

đi về phía trước, trong đầu không ngừng nhớ lại

những tin đồn mà trước đó cô đã từng nghe qua.

Tin đồn liên quan đến Quách Cao Minh, cô

đã được nghe rất nhiều.

Chẳng qua chuyện liên quan đến anh, cô lại

hiểu biết rất ít ỏi.

“Anh ấy cố ý giấu diếm tôi, sao tôi biết được

chứ.” Kiều Bích Ngọc tự mình lẩm bẩm, ánh mắt

hoảng hốt nhìn vườn hoa rộng lớn của nhà họ

Quách.

“Có phải khoảng thời gian gần đây đã xảy ra

chuyện gì không?”

Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói,

Kiều Bích Ngọc còn cho rằng là Lục Khánh Nam

đuổi tới, nhưng lúc nghe rõ giọng nói này, vẻ mặt

cô lộ ra suy nghĩ trong chốc lát.

“Tìm tôi có việc gì không?”

Cô không trả lời, ngược lại rất bình tĩnh hỏi

ngược lại một câu.

Người đến tìm cô chính là quản gia, quản gia

đã ở nhà họ Quách gần 30 năm, chủ yếu là phục

vụ sinh hoạt thường ngày của ông cụ Quách, là

người rất khiêm tốn, nhưng bao gồm nhà họ

Quách, thậm chí là việc trong tập đoàn, lời nói

của ông ta rất có trọng lượng.

Đối với người nhà họ Quách, thật ra không

khó ở chung như bên ngoài đồn thổi, chỉ là Kiều

Bích Ngọc luôn có cảm giác mình không hòa

nhập vào được cuộc sống của bọn họ, trong lòng

cô có một tầng ngăn cách.

Quản gia nhìn ra được tâm trạng của cô

không tốt, nếu cô đã không nói, vậy ông ta cũng

không hỏi, nói thẳng vào việc chính.

“Trước đó tôi tìm người sửa sang lại phòng

dành cho trẻ sơ sinh, lúc này đã hoàn thành, ông

cụ và bà chủ đang ở bên phía Nguyên Hải, muốn

cô qua đó nhìn thử một chút, xem có cần thay

đổi gì không.”

Kiều Bích Ngọc cảm thấy hơi ngoài ý muốn,

lại tìm cô vì chuyện phòng của trẻ sơ sinh.

Trước đó nhà họ Quách đã tìm người đập

thông cả tầng 3 của biệt thự Uyển Như, sửa

sang thành phòng và chỗ vui chơi cho trẻ con.

Nhưng ông cụ Quách lại cảm thấy hơn 200

mét vuông không đủ cho chắt của mình chơi

đùa, cho nên tìm thợ thi công đem một căn

phòng khách ở bên chỗ biệt thự Nguyên Hải đổi

thành phòng cho trẻ sơ sinh, cứ như thế, đứa

nhỏ có thể thường xuyên qua đó ngủ.

“Tất cả mọi người đều chờ mong cậu chủ

nhỏ ra đời.”

Quản gia nở một nụ cười thân thiết.

“Đã lâu rồi ông cụ chưa từng vui vẻ như thế,

phòng trẻ sơ sinh này là do ông cụ tự mình giám

sát, tất cả thiết kế đều do ông cụ bàn bạc rất lâu

với kiến trúc sư, hôm nay làm xong, hiệu quả rất

tốt, chẳng qua ông cụ có nói, nếu như cô chưa

hài lòng thì có thể sửa lại cho tốt hơn.”

“Bọn họ còn đang bàn bạc thêm một số chỉ

tiết nhỏ, ông cụ hơi khẩn trương, mấy kiến trúc

sư cũng khó xử, hôm qua bà chủ và cô Thanh

Châu tự mình đi mua quần áo cho trẻ sơ sinh và

đồ chơi về, ở bên đó bố trí, cô cũng qua đó xem

thử một chút.”

Kiều Bích Ngọc an tĩnh lắng nghe, tuy cô

chưa đến đó nhưng có thể cảm nhận được từ

trên xuống dưới nhà họ Quách đối với sự ra đời

của người thừa kế đều rất nhiệt tình.

Theo như cô được biết, ông cụ Quách

không quá thích mẹ chồng Giang Mỹ Linh của

cô, chẳng qua trên vấn đề về đứa nhỏ, bọn họ có

chung một đề tài.

Cô đột nhiên nhớ đến Quách Cao Minh, so

sánh Quách Cao Minh với bọn họ, hình như thái

độ của anh lạnh nhạt hơn nhiều.

Có lẽ anh không quá thích trẻ con.

Kiều Bích Ngọc không muốn đến biệt thự

Nguyên Hải, suy nghĩ của cô đang rối bời, cô chỉ

muốn đi tản bộ trong vườn hoa.

“Chuyện về phòng cho trẻ sơ sinh, còn có

đồ dùng cho trẻ sơ sinh gì đó, những thứ đó đều

nghe sự sắp xếp của ông cụ, tôi không qua đó.”

Quản gia có chút kỳ lạ: “Cô không qua đó ư,

kiến trúc sư còn muốn hỏi qua suy nghĩ của cô.”

“Để ông cụ quyết định, đối với mấy thứ này,

tôi không hiểu rõ cho lắm.”

Quản gia không ép buộc cô, ông cụ Quách

đã lên tiếng, tháng sau chắt của ông cụ sẽ chào

đời, trên dưới nhà họ Quách không được phép

làm ảnh hưởng đến cảm xúc của Kiều Bích Ngọc,

về cơ bản Kiều Bích Ngọc muốn gì, nhà họ

Quách sẽ làm được.

Chẳng qua Kiểu Bích Ngọc không có yêu

cầu gì.

So với trước kia, gần đây cô trở nên trầm

mặc hơn nhiều, bọn họ đoán, đại khái là cãi nhau

với cậu chủ nhà bọn họ.

“Mợ chủ, cho dù cô và cậu chủ Cao Minh có

cãi nhau, hiện tại đứa nhỏ sắp ra đời, cha mẹ

không ở bên sẽ có ảnh hưởng không tốt với đứa

nhỏ.”

Quản gia nhìn cô đi dọc theo hành lang gấp

khúc, đi tản bộ không mục đích, đột nhiên nói

với bóng lưng của cô một câu.

“Cô đã đến phòng làm việc của cậu Cao

Minh chưa?”

Những lời răn dạy đó, Kiểu Bích Ngọc đã

nghe rất nhiều, gần như mỗi ngày dì Phương đều

sẽ dặn dò cô phải chú ý cảm xúc, không thể để

ảnh hưởng đến đứa nhỏ.

Về phần phòng làm việc của Quách Cao

Minh, trước đó cô đã đến một lần, là lén vào, sau

đó bị anh phát hiện, Quách Cao Minh nổi trận lôi

đình, hung dữ dạy dỗ cô một trận.

Đoán chừng Lục Khánh Nam đã bị cô chọc

tức đến mức bỏ đi, mà đoạn đường này cũng

không có người đến gần cô để nói chuyện, Kiều

Bích Ngọc yên lặng đi tản bộ.

Đi tới đi lui, giống như bị ma nhập lượn

quanh một vòng, sau cùng vẫn về biệt thự Uyển

Như, phòng làm việc của Quách Cao Minh nằm ở

tầng hai biệt thự Uyển Như.

Cửa phòng làm việc không khóa, Kiều Bích

Ngọc vặn tay nắm cửa, vẻ mặt giật mình.

Cô nhớ lần trước trong lòng mang theo ý đồ

xấu, muốn một lần nữa chui vào phòng làm việc

của anh, cửa phòng đều bị khóa chặt.

Tâm trạng lần này của cô khi vào phòng làm

việc của anh tương đối khác với lần trước, lần

này càng nhiều hơn chính là hiếu kỳ.

Mở cửa ra, bên trong không có ai.

Ánh mắt cô nhìn về phía trước, phía trước là

một phòng làm việc rất lớn, các văn kiện được

đặt chỉnh tề ở trên bàn máy tính, phía bên phải là

năm giá sách lớn, trong đó có đủ loại sách, bên

trái là một bộ ghế sofa và bàn uống nước, bên

cạnh có một chậu cây xanh, phía sau là cửa sổ

sát mặt đất và ban công rộng rãi.

Phong cách giản dị, nghiêm túc.

Mỗi tuần quản gia đều phái người đến thu

dọn sạch sẽ, chỉ có dì Phương và một người làm

nữ đáng tin mới có thể đi vào, bởi vì trong phòng

làm việc có rất nhiều tài liệu cơ mật.

Cô dừng bước, tò mò nhìn xung quanh.

Lần trước cô lén chạy vào, bởi vì chột dạ

cho nên cô không quá chú ý, thì ra bên đầu kia

của giá sách còn có một cánh cửa nhỏ, thông với

phòng khách ở bên cạnh. Có lẽ ngày thường

Quách Cao Minh không về phòng ngủ, anh chính

là nghỉ ngơi ở đây.

Thì ra cô thật sự không hiểu rõ anh, anh

không nói cho cô, cô cũng không hỏi.

Như vậy quan hệ vợ chồng giữa anh và cô,

đối với người bình thường mà nói, đó là tình cảm,

bình thản hay lạnh lùng?

Chính bản thân của Kiểu Bích Ngọc cũng

không biết.

Xoay người muốn đi ra khỏi phòng làm việc,

tránh cho đụng vào làm di dời vị trí của thứ gì,

chẳng qua lúc cô xoay người, ánh mắt cô lướt

qua bàn làm việc trước mặt, bước chân của cô

cũng theo đó dừng lại.

“Sách cho người chuẩn bị làm cha.”

Ánh mắt của Kiều Bích Ngọc sáng lên, đi lên

trước cầm quyển sách trên mặt bàn, cẩn thận

nhìn xem nhiều lần: “Sách nuôi dạy trẻ?”

Cô cúi đầu nhìn bảy, tám quyển sách được

xếp bên cạnh máy tính, toàn bộ đều là sách sau

khi sinh.

Cô dứt khoát ngồi xuống ghế của anh, cầm

một quyển lên đọc.

Từ lúc mang thai nên chú ý ăn uống như thế

nào, đến lúc sinh cần sinh mổ hay sinh thường,

quan tâm đến cảm xúc của người phụ nữ có

thai… Nhìn những dòng chữ trên sách này, Kiều

Bích Ngọc rất muốn cười.

Cô không nghĩ đến Quách Cao Minh lại ngồi

trong phòng làm việc của mình đọc những sách này.

Thì ra người chuẩn bị làm cha cũng rất khẩn trương.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 204: Chuẩn bị làm cha cũng rất khẩn trương“Đường Tuấn Nghĩa sẽ không làm tổnthương đến tôi.”Lục Khánh Nam khó thở hỏi ngược lại mộtcâu: “Vậy Quách Cao Minh có làm tổn thươngđến cô ư?”Kiều Bích Ngọc ngơ ngác, không trả lời anhta.Khoảng thời gian gần đây xảy ra quá nhiềuchuyện, trong lòng cô rất loạn, không muốn suynghĩ gì.Cô từ trên sofa đứng lên, sải bước đi quaLục Khánh Nam, cô không muốn tiếp tục thảoluận về vấn đề này nữa.Lục Khánh Nam nhìn cô rời đi, sắc mặt anhta âm trầm quát to.“Cô cũng cảm thấy Quách Cao Minh làngười vô tình vô nghĩa ư, cô ở chung với anh ấygần một năm, anh ấy là người như thế nào, côthật sự không biết à, người bên ngoài đều nóithủ đoạn của anh ấy tàn nhẫn, nhưng Kiều BíchNgọc, cô không có tư cách.”Không có tư cách ư?“Quách Cao Minh là người như thế nào?”“Không ai hiểu anh ấy, không ai biết rốt cuộctrong lòng Quách Cao Minh đang tính toánchuyện gì.”Cô chậm rãi bước chân rời khỏi biệt thựUyển Như, dọc theo con đường nhỏ trên hànhlang gấp khúc, cô không có lòng dạ nào thưởngthức hồ sen hay hoa cỏ xung quanh, một đườngđi về phía trước, trong đầu không ngừng nhớ lạinhững tin đồn mà trước đó cô đã từng nghe qua.Tin đồn liên quan đến Quách Cao Minh, côđã được nghe rất nhiều.Chẳng qua chuyện liên quan đến anh, cô lạihiểu biết rất ít ỏi.“Anh ấy cố ý giấu diếm tôi, sao tôi biết đượcchứ.” Kiều Bích Ngọc tự mình lẩm bẩm, ánh mắthoảng hốt nhìn vườn hoa rộng lớn của nhà họQuách.“Có phải khoảng thời gian gần đây đã xảy rachuyện gì không?”Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói,Kiều Bích Ngọc còn cho rằng là Lục Khánh Namđuổi tới, nhưng lúc nghe rõ giọng nói này, vẻ mặtcô lộ ra suy nghĩ trong chốc lát.“Tìm tôi có việc gì không?”Cô không trả lời, ngược lại rất bình tĩnh hỏingược lại một câu.Người đến tìm cô chính là quản gia, quản giađã ở nhà họ Quách gần 30 năm, chủ yếu là phụcvụ sinh hoạt thường ngày của ông cụ Quách, làngười rất khiêm tốn, nhưng bao gồm nhà họQuách, thậm chí là việc trong tập đoàn, lời nóicủa ông ta rất có trọng lượng.Đối với người nhà họ Quách, thật ra khôngkhó ở chung như bên ngoài đồn thổi, chỉ là KiềuBích Ngọc luôn có cảm giác mình không hòanhập vào được cuộc sống của bọn họ, trong lòngcô có một tầng ngăn cách.Quản gia nhìn ra được tâm trạng của côkhông tốt, nếu cô đã không nói, vậy ông ta cũngkhông hỏi, nói thẳng vào việc chính.“Trước đó tôi tìm người sửa sang lại phòngdành cho trẻ sơ sinh, lúc này đã hoàn thành, ôngcụ và bà chủ đang ở bên phía Nguyên Hải, muốncô qua đó nhìn thử một chút, xem có cần thayđổi gì không.”Kiều Bích Ngọc cảm thấy hơi ngoài ý muốn,lại tìm cô vì chuyện phòng của trẻ sơ sinh.Trước đó nhà họ Quách đã tìm người đậpthông cả tầng 3 của biệt thự Uyển Như, sửasang thành phòng và chỗ vui chơi cho trẻ con.Nhưng ông cụ Quách lại cảm thấy hơn 200mét vuông không đủ cho chắt của mình chơiđùa, cho nên tìm thợ thi công đem một cănphòng khách ở bên chỗ biệt thự Nguyên Hải đổithành phòng cho trẻ sơ sinh, cứ như thế, đứanhỏ có thể thường xuyên qua đó ngủ.“Tất cả mọi người đều chờ mong cậu chủnhỏ ra đời.”Quản gia nở một nụ cười thân thiết.“Đã lâu rồi ông cụ chưa từng vui vẻ như thế,phòng trẻ sơ sinh này là do ông cụ tự mình giámsát, tất cả thiết kế đều do ông cụ bàn bạc rất lâuvới kiến trúc sư, hôm nay làm xong, hiệu quả rấttốt, chẳng qua ông cụ có nói, nếu như cô chưahài lòng thì có thể sửa lại cho tốt hơn.”“Bọn họ còn đang bàn bạc thêm một số chỉtiết nhỏ, ông cụ hơi khẩn trương, mấy kiến trúcsư cũng khó xử, hôm qua bà chủ và cô ThanhChâu tự mình đi mua quần áo cho trẻ sơ sinh vàđồ chơi về, ở bên đó bố trí, cô cũng qua đó xemthử một chút.”Kiều Bích Ngọc an tĩnh lắng nghe, tuy côchưa đến đó nhưng có thể cảm nhận được từtrên xuống dưới nhà họ Quách đối với sự ra đờicủa người thừa kế đều rất nhiệt tình.Theo như cô được biết, ông cụ Quáchkhông quá thích mẹ chồng Giang Mỹ Linh củacô, chẳng qua trên vấn đề về đứa nhỏ, bọn họ cóchung một đề tài.Cô đột nhiên nhớ đến Quách Cao Minh, sosánh Quách Cao Minh với bọn họ, hình như tháiđộ của anh lạnh nhạt hơn nhiều.Có lẽ anh không quá thích trẻ con.Kiều Bích Ngọc không muốn đến biệt thựNguyên Hải, suy nghĩ của cô đang rối bời, cô chỉmuốn đi tản bộ trong vườn hoa.“Chuyện về phòng cho trẻ sơ sinh, còn cóđồ dùng cho trẻ sơ sinh gì đó, những thứ đó đềunghe sự sắp xếp của ông cụ, tôi không qua đó.”Quản gia có chút kỳ lạ: “Cô không qua đó ư,kiến trúc sư còn muốn hỏi qua suy nghĩ của cô.”“Để ông cụ quyết định, đối với mấy thứ này,tôi không hiểu rõ cho lắm.”Quản gia không ép buộc cô, ông cụ Quáchđã lên tiếng, tháng sau chắt của ông cụ sẽ chàođời, trên dưới nhà họ Quách không được phéplàm ảnh hưởng đến cảm xúc của Kiều Bích Ngọc,về cơ bản Kiều Bích Ngọc muốn gì, nhà họQuách sẽ làm được.Chẳng qua Kiểu Bích Ngọc không có yêucầu gì.So với trước kia, gần đây cô trở nên trầmmặc hơn nhiều, bọn họ đoán, đại khái là cãi nhauvới cậu chủ nhà bọn họ.“Mợ chủ, cho dù cô và cậu chủ Cao Minh cócãi nhau, hiện tại đứa nhỏ sắp ra đời, cha mẹkhông ở bên sẽ có ảnh hưởng không tốt với đứanhỏ.”Quản gia nhìn cô đi dọc theo hành lang gấpkhúc, đi tản bộ không mục đích, đột nhiên nóivới bóng lưng của cô một câu.“Cô đã đến phòng làm việc của cậu CaoMinh chưa?”Những lời răn dạy đó, Kiểu Bích Ngọc đãnghe rất nhiều, gần như mỗi ngày dì Phương đềusẽ dặn dò cô phải chú ý cảm xúc, không thể đểảnh hưởng đến đứa nhỏ.Về phần phòng làm việc của Quách CaoMinh, trước đó cô đã đến một lần, là lén vào, sauđó bị anh phát hiện, Quách Cao Minh nổi trận lôiđình, hung dữ dạy dỗ cô một trận.Đoán chừng Lục Khánh Nam đã bị cô chọctức đến mức bỏ đi, mà đoạn đường này cũngkhông có người đến gần cô để nói chuyện, KiềuBích Ngọc yên lặng đi tản bộ.Đi tới đi lui, giống như bị ma nhập lượnquanh một vòng, sau cùng vẫn về biệt thự UyểnNhư, phòng làm việc của Quách Cao Minh nằm ởtầng hai biệt thự Uyển Như.Cửa phòng làm việc không khóa, Kiều BíchNgọc vặn tay nắm cửa, vẻ mặt giật mình.Cô nhớ lần trước trong lòng mang theo ý đồxấu, muốn một lần nữa chui vào phòng làm việccủa anh, cửa phòng đều bị khóa chặt.Tâm trạng lần này của cô khi vào phòng làmviệc của anh tương đối khác với lần trước, lầnnày càng nhiều hơn chính là hiếu kỳ.Mở cửa ra, bên trong không có ai.Ánh mắt cô nhìn về phía trước, phía trước làmột phòng làm việc rất lớn, các văn kiện đượcđặt chỉnh tề ở trên bàn máy tính, phía bên phải lànăm giá sách lớn, trong đó có đủ loại sách, bêntrái là một bộ ghế sofa và bàn uống nước, bêncạnh có một chậu cây xanh, phía sau là cửa sổsát mặt đất và ban công rộng rãi.Phong cách giản dị, nghiêm túc.Mỗi tuần quản gia đều phái người đến thudọn sạch sẽ, chỉ có dì Phương và một người làmnữ đáng tin mới có thể đi vào, bởi vì trong phònglàm việc có rất nhiều tài liệu cơ mật.Cô dừng bước, tò mò nhìn xung quanh.Lần trước cô lén chạy vào, bởi vì chột dạcho nên cô không quá chú ý, thì ra bên đầu kiacủa giá sách còn có một cánh cửa nhỏ, thông vớiphòng khách ở bên cạnh. Có lẽ ngày thườngQuách Cao Minh không về phòng ngủ, anh chínhlà nghỉ ngơi ở đây.Thì ra cô thật sự không hiểu rõ anh, anhkhông nói cho cô, cô cũng không hỏi.Như vậy quan hệ vợ chồng giữa anh và cô,đối với người bình thường mà nói, đó là tình cảm,bình thản hay lạnh lùng?Chính bản thân của Kiểu Bích Ngọc cũngkhông biết.Xoay người muốn đi ra khỏi phòng làm việc,tránh cho đụng vào làm di dời vị trí của thứ gì,chẳng qua lúc cô xoay người, ánh mắt cô lướtqua bàn làm việc trước mặt, bước chân của côcũng theo đó dừng lại.“Sách cho người chuẩn bị làm cha.”Ánh mắt của Kiều Bích Ngọc sáng lên, đi lêntrước cầm quyển sách trên mặt bàn, cẩn thậnnhìn xem nhiều lần: “Sách nuôi dạy trẻ?”Cô cúi đầu nhìn bảy, tám quyển sách đượcxếp bên cạnh máy tính, toàn bộ đều là sách saukhi sinh.Cô dứt khoát ngồi xuống ghế của anh, cầmmột quyển lên đọc.Từ lúc mang thai nên chú ý ăn uống như thếnào, đến lúc sinh cần sinh mổ hay sinh thường,quan tâm đến cảm xúc của người phụ nữ cóthai… Nhìn những dòng chữ trên sách này, KiềuBích Ngọc rất muốn cười.Cô không nghĩ đến Quách Cao Minh lại ngồitrong phòng làm việc của mình đọc những sách này.Thì ra người chuẩn bị làm cha cũng rất khẩn trương.

Chương 204