Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 213

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 213: Nhà họ Đường vĩnh viên không vươn mình“Tôi đi dạo ở ngay xung quanh vườn hoathôi, các cô đừng đi theo tôi.”Kiều Bích Ngọc nghe bác sĩ nói, vận độngnhiều sẽ giúp ích cho quá trình sinh con đượcthuận lợi hơn, hiện tại cô nhàm chán đi dạo mộtlượt nhà họ Quách, sắc mặt không thay đổi quayđầu nhìn hai người làm nữ đang nhắm mắt theođuôi đi ở phía sau, cảm giác bị theo dõi thậtđúng là không thoải mái.“Mợ chủ, mong cô đừng làm khó chúng tôi.”Bọn họ rất đơn thuần, ánh mắt luống cuốngnhìn cô, nhút nhát nói chuyện với cô.Sắc mặt Kiều Bích Ngọc cứng đờ, thế màsinh ra cảm giác hổ thẹn, thật đúng là buồn bực.Nếu như đối phương là vệ sĩ, hoặc là vẻ mặtlộ ra chanh chua, Kiều Bích Ngọc có thể nghiêmmặt tùy hứng quát, như thế có thể đem ngườidọa chạy, nhưng hai người này lại không được.Nghe nói Quách Cao Minh cố ý để quản gianhà họ Quách đến thị trường lao động tìm về,bọn họ cũng không có kỹ năng gì đặc thù, vừatròn 18 tuổi, là đứa nhỏ ở vùng núi. Bởi vì trongnhà quá mức nghèo, cho nên phải ra ngoài đilàm công, cũng xem như trung thực chịu khó,ghê tởm nhất chính là, hôm qua Quách Cao Minhcòn nói với cô, nếu như hai cô gái này không làmtròn trách nhiệm, dựa theo quy của nhà họQuách sẽ phải cắt nửa tiền lương, nếu nghiêmtrọng thì trực tiếp đuổi việc.Kiều Bích Ngọc rất hối hận vì đã làm hòa vớianh, cô cảm giác mình đã rơi vào bẫy của tênđàn ông thối tha này.Nghĩ đến Quách Cao Minh, Kiều Bích Ngọcmới nhớ đến, lúc hơn 8 giờ sáng hôm nay, LụcKhánh Nam và Bùi Hưng Nam đến đây mộtchuyến, hơn nữa trên tay Bùi Hưng Nam còncầm laptop, sắc mặt không tốt lắm, giống nhưxảy ra chuyện lớn gì.Kiều Bích Ngọc vừa tản bộ, vừa suy nghĩmột vài chuyện, cô đi một lúc, cảm thấy hơi mệt,lập tức ngồi xuống đình nghỉ mát trong vườnhoa, ngẩng đầu lên, ý tứ sâu xa nhìn hai ngườilàm nữ này.Quách Cao Minh phái hai người làm nữ đitheo cô, cùng với việc gần nhất không cho cô rờikhỏi nhà họ Quách, đối với việc này, anh rất kiêntrì.“Anh không yên lòng.” Trước đây mấy ngàyở trong phòng làm việc, Quách Cao Minh đã nóicâu này với cô.“Không yên lòng”. anh nói ra mấy chữ này,khi đó trong lòng cô rất ngạc nhiên, Quách CaoMinh anh thế mà cũng có chuyện không yên lòng.Lấy điện thoại di động ra, tùy ý lướt qua tintức trong giới kinh doanh, cô hiếu kỳ không biếtgần đây mấy người đàn ông này đang khẩntrương chuyện gì.Trên màn hình di động nhanh chóng hiện ramột đống tin tức của các công ty lớn. Đối vớiviệc kinh doanh, Kiểu Bích Ngọc không hiểu rõ,cổ phiếu tăng giá, tiền ảo bitcoin gì đó, cô đềukhông hiểu.Bởi vì mang thai, thời gian cô dùng máy tínhvà điện thoại để lên mạng cũng rất hạn chế, chonên lúc cô mang thai, gần như sắp tách rời khỏixã hội này, cô rất ít khi chú ý đến tin tức.Cô nhìn một đống tiêu đề trên màn hình diđộng, thở dài một hơi, trong đầu đang suy nghĩ,mấy chuyện kinh doanh này cô đọc cũng khôngcó ý nghĩa gì, đang định rời khỏi trình duyệt, yêntâm dưỡng thai mới là đúng nhất.“Nhà họ Đường xảy ra chuyện rồi ư?”Sắc mặt Kiều Bích Ngọc thay đổi, tay côkhông cẩn thận chạm vào một từ khóa phổ biếntrên màn hình, ngay lập tức có rất nhiều tin tứcliên quan xuất hiện.Một trong những cổng thông tin lớn nhấttrong nước đang phát một đoạn phỏng vấn, xuấthiện trước ống kính của phóng viên chính là mụphù thủy già nhà họ Đường.“Chúng tôi xin chân thành cảm ơn sự quantâm của các phương tiện truyền thông và mọitầng lớp xã hội đối với nhà họ Đường chúng tôi.Hôm nay tôi thay mặt cho tất cả công ty conthuộc quản lý của nhà họ Đường đứng đây đểlàm rõ hai chuyện với mọi người.Chuyện thứ nhất, chồng của tôi – ÔngĐường Hạo Nhiên quả thật đang nằm viện, từtrước ông ấy đã có chút bệnh cũ, nhập viện đơngiản là vì lý do sức khỏe, không phải là âm mưunhư những gì người bên ngoài suy đoán, hơnnữa ca phẫu thuật xuất huyết não của chồng tôirất thành công, ông ấy đã dần dần khôi phục,cảm ơn mọi người đã quan tâm.”“Đường Hạo Nhiên bị bệnh, phải nhập việc ư?”Kiều Bích Ngọc có chút không dám tin. Khicòn nhỏ cô thường chuồn đến nhà họ Đường,đối với người cha ruột của Đường Tuấn Nghĩa, côxem như có chút hiểu biết, Đường Hạo Nhiênnày ngoại trừ biết kiếm tiển và sợ vợ, cơ thể củaông ta vẫn luôn cường tráng.Lần trước cô đi theo Quách Cao Minh đếnnhà họ Đường tham dự tiệc, cô cũng tận mắtnhìn thấy ông ta, cảm giác Đường Hạo Nhiêncàng già càng dẻo dai, sống trên 90 tuổi cũngkhông thành vấn đề.Sao lại đột nhiên xuất huyết não phải nhập viện?Trên màn hình điện thoại di động, bà Đườngđối diện với máy quay, giọng nói hữu lực, mặcmột bộ âu phục màu đỏ, trên cổ là chiếc dâychuyền ngọc trai đen, lộ ra sang trọng đoan trang.Chẳng qua Kiều Bích Ngọc nhìn chằm chằmvào màn hình một lúc, lập tức có thể phát hiện rađược, sắc mặt của bà Đường không tốt lắm, chodù bà ta mặc một bộ âu phục màu đỏ, trangđiểm đậm, có thể nhìn thấy vẻ tươi tắn, nhưngkhóe mắt của bà ta vẫn như cũ mang theo tiềutụy và rã rời không thể che giấu được.“Gần nhất nhà họ Đường như thế nào?”“Chuyện thứ hai mà tôi muốn thông báo liênquan đến con rể cả Lâm Hùng Dũng, tôi, ĐườngHạo Nhiên và các cổ đông khác của tập đoànnhà họ Đường đã nhất trí bỏ phiếu chọn LâmHùng Dũng là tổng giám đốc điều hành của tậpđoàn nhà họ Đường chúng tôi, điều này đã nóilên sự tin tưởng và lòng tin của công ty với LâmHùng Dũng. Bởi vậy hy vọng mọi người khôngnên đồn thổi, bôi nhọ hình ảnh CEO của công tychúng tôi, nếu không chúng tôi sẽ áp dụng cácbiện pháp mạnh theo luật pháp. Về phần LâmHùng Dũng, cậu ta cũng không cấu kết với bênngoài, cuỗm tiền bỏ trốn như tin đồn, hiện tạicậu ta đang ở Paris, thay mặt công ty đàm phánmột dự án mới.”Kiều Bích Ngọc nghe thấy những tin tức này,đầu óc cô có phần trống rỗng.Cảm giác này giống như nhà họ Đường sắpgặp đại nạn, hơn nữa bà Đường này chỉ đanggiãy chết mà thôi.Cô nhớ kỹ Lục Khánh Nam đã từng nói qua,nhà họ Đường có Quách Cao Minh che chở, trênthương trường không ai dám đụng đến bọn họ,mà bây giờ cho dù đối với kinh doanh, Kiều BíchNgọc không hiểu rõ, cô cũng có thể nhìn ra đượcmột số ẩn tình bên trong.Nhất định có người nhằm vào nhà họĐường, hơn nữa còn ra tay tàn nhẫn, đánh chonhà họ Đường không kịp trở tay, dường nhưmuốn khiến cho nhà họ Đường vĩnh viễn khôngthể vươn mình.Là ai đây?Kiều Bích Ngọc đặt điện thoại lên trên bànđá, trong lòng rối bời.Không biết vì sao trong đầu cô lập tức nghĩđến một cái tên.Là anh ta ư?“Những chuyện Đường Tuấn Nghĩa làm thậtđúng là tỉ tiện vô liêm sỉ.”Bỗng nhiên truyền đến một giọng nữ tứcgiận, giọng nói này ở trong vườn hoa yên tĩnhcủa nhà họ Quách lộ ra rất đột ngột, Kiều BíchNgọc nghe được giọng nói quen thuộc này, côgiận tái mặt, quay đầu lại.Là Hà Thủy Tiên, hôm nay cô ta thế mà cũngđến nhà họ Quách.“Cô Hà, từ lần đó cô vẫn khỏe chứ?”Ánh mắt Kiều Bích Ngọc không chút nàoche giấu sự chán ghét, nhìn thẳng vào cô ta.Hai người làm nữ bên cạnh lập tức cảm giácđược bầu không khí khác thường, lập tức khẩntrương đi lên ngăn cản Hà Thủy Tiên đến gần.Hà Thủy Tiên đứng cách xa cô ba mét, nhìnngười làm trẻ tuổi ngăn cản đường đi của mình,cô ta không tức giận, chỉ nhìn về phía Kiều BíchNgọc ngồi trong đình nghỉ mát, ánh mắt kia cóthêm mấy phần châm chọc.“Sao thế? Kiều Bích Ngọc, cô chỉ mang thaimà thôi, làm sao lại mắc chứng vọng tưởng vậy,cô khắp nơi ăn nói lung tung, nói tôi bỏ thuốc xổvào thức ăn của cô, còn nói tôi chạy đến bệnhviện muốn giết cô, cô thật đúng là có can đảmcậy sủng sinh hư, cho rằng mang thai QuáchCao Minh sẽ tin tưởng cô nói hươu nói vượn à,sự thật chứng minh, Quách Cao Minh càng tintưởng tôi.”Kiều Bích Ngọc không ngồi yên, đứng thẳngngười, cắn răng nói: “Tôi không nói linh tỉnh, ởbệnh viện người tập kích tôi là một phụ nữ, hơnnữa Hà Thủy Tiên, ở trong bệnh viện, tôi nhặtđược vòng tay của cô.”“Một tuần trước, chiếc vòng tay của tôi đã bị mất.Hà Thủy Tiên nhìn cô, ánh mắt cô ta rấtkhinh thường, giống như ngay cả làm bộ kháchsáo cũng lười, lời nói lạnh lùng.“Kiều Bích Ngọc, có lẽ bây giờ cô còn chưabiết, hiện tại mấy người Quách Cao Minh nghỉngờ cô và Đường Tuấn Nghĩa cùng một phe, cônằm vùng bên cạnh Quách Cao Minh, cho nêngần đây Đường Tuấn Nghĩa đối phó với nhà họĐường, đối phó với tập đoàn IP&G, càng thêmnhư cá gặp nước.”“Cô nói gì.Kiều Bích Ngọc nóng nảy phản bác.Nhìn dáng vẻ khinh thường của Hà ThủyTiên, bên tai quanh quẩn câu nói mấy ngày trướcQuách Cao Minh nhỏ giọng nói trong điện thoại:“Không được để cho Kiều Bích Ngọc biết.”

Chương 213: Nhà họ Đường vĩnh viên không vươn mình

“Tôi đi dạo ở ngay xung quanh vườn hoa

thôi, các cô đừng đi theo tôi.”

Kiều Bích Ngọc nghe bác sĩ nói, vận động

nhiều sẽ giúp ích cho quá trình sinh con được

thuận lợi hơn, hiện tại cô nhàm chán đi dạo một

lượt nhà họ Quách, sắc mặt không thay đổi quay

đầu nhìn hai người làm nữ đang nhắm mắt theo

đuôi đi ở phía sau, cảm giác bị theo dõi thật

đúng là không thoải mái.

“Mợ chủ, mong cô đừng làm khó chúng tôi.”

Bọn họ rất đơn thuần, ánh mắt luống cuống

nhìn cô, nhút nhát nói chuyện với cô.

Sắc mặt Kiều Bích Ngọc cứng đờ, thế mà

sinh ra cảm giác hổ thẹn, thật đúng là buồn bực.

Nếu như đối phương là vệ sĩ, hoặc là vẻ mặt

lộ ra chanh chua, Kiều Bích Ngọc có thể nghiêm

mặt tùy hứng quát, như thế có thể đem người

dọa chạy, nhưng hai người này lại không được.

Nghe nói Quách Cao Minh cố ý để quản gia

nhà họ Quách đến thị trường lao động tìm về,

bọn họ cũng không có kỹ năng gì đặc thù, vừa

tròn 18 tuổi, là đứa nhỏ ở vùng núi. Bởi vì trong

nhà quá mức nghèo, cho nên phải ra ngoài đi

làm công, cũng xem như trung thực chịu khó,

ghê tởm nhất chính là, hôm qua Quách Cao Minh

còn nói với cô, nếu như hai cô gái này không làm

tròn trách nhiệm, dựa theo quy của nhà họ

Quách sẽ phải cắt nửa tiền lương, nếu nghiêm

trọng thì trực tiếp đuổi việc.

Kiều Bích Ngọc rất hối hận vì đã làm hòa với

anh, cô cảm giác mình đã rơi vào bẫy của tên

đàn ông thối tha này.

Nghĩ đến Quách Cao Minh, Kiều Bích Ngọc

mới nhớ đến, lúc hơn 8 giờ sáng hôm nay, Lục

Khánh Nam và Bùi Hưng Nam đến đây một

chuyến, hơn nữa trên tay Bùi Hưng Nam còn

cầm laptop, sắc mặt không tốt lắm, giống như

xảy ra chuyện lớn gì.

Kiều Bích Ngọc vừa tản bộ, vừa suy nghĩ

một vài chuyện, cô đi một lúc, cảm thấy hơi mệt,

lập tức ngồi xuống đình nghỉ mát trong vườn

hoa, ngẩng đầu lên, ý tứ sâu xa nhìn hai người

làm nữ này.

Quách Cao Minh phái hai người làm nữ đi

theo cô, cùng với việc gần nhất không cho cô rời

khỏi nhà họ Quách, đối với việc này, anh rất kiên

trì.

“Anh không yên lòng.” Trước đây mấy ngày

ở trong phòng làm việc, Quách Cao Minh đã nói

câu này với cô.

“Không yên lòng”. anh nói ra mấy chữ này,

khi đó trong lòng cô rất ngạc nhiên, Quách Cao

Minh anh thế mà cũng có chuyện không yên lòng.

Lấy điện thoại di động ra, tùy ý lướt qua tin

tức trong giới kinh doanh, cô hiếu kỳ không biết

gần đây mấy người đàn ông này đang khẩn

trương chuyện gì.

Trên màn hình di động nhanh chóng hiện ra

một đống tin tức của các công ty lớn. Đối với

việc kinh doanh, Kiểu Bích Ngọc không hiểu rõ,

cổ phiếu tăng giá, tiền ảo bitcoin gì đó, cô đều

không hiểu.

Bởi vì mang thai, thời gian cô dùng máy tính

và điện thoại để lên mạng cũng rất hạn chế, cho

nên lúc cô mang thai, gần như sắp tách rời khỏi

xã hội này, cô rất ít khi chú ý đến tin tức.

Cô nhìn một đống tiêu đề trên màn hình di

động, thở dài một hơi, trong đầu đang suy nghĩ,

mấy chuyện kinh doanh này cô đọc cũng không

có ý nghĩa gì, đang định rời khỏi trình duyệt, yên

tâm dưỡng thai mới là đúng nhất.

“Nhà họ Đường xảy ra chuyện rồi ư?”

Sắc mặt Kiều Bích Ngọc thay đổi, tay cô

không cẩn thận chạm vào một từ khóa phổ biến

trên màn hình, ngay lập tức có rất nhiều tin tức

liên quan xuất hiện.

Một trong những cổng thông tin lớn nhất

trong nước đang phát một đoạn phỏng vấn, xuất

hiện trước ống kính của phóng viên chính là mụ

phù thủy già nhà họ Đường.

“Chúng tôi xin chân thành cảm ơn sự quan

tâm của các phương tiện truyền thông và mọi

tầng lớp xã hội đối với nhà họ Đường chúng tôi.

Hôm nay tôi thay mặt cho tất cả công ty con

thuộc quản lý của nhà họ Đường đứng đây để

làm rõ hai chuyện với mọi người.

Chuyện thứ nhất, chồng của tôi – Ông

Đường Hạo Nhiên quả thật đang nằm viện, từ

trước ông ấy đã có chút bệnh cũ, nhập viện đơn

giản là vì lý do sức khỏe, không phải là âm mưu

như những gì người bên ngoài suy đoán, hơn

nữa ca phẫu thuật xuất huyết não của chồng tôi

rất thành công, ông ấy đã dần dần khôi phục,

cảm ơn mọi người đã quan tâm.”

“Đường Hạo Nhiên bị bệnh, phải nhập việc ư?”

Kiều Bích Ngọc có chút không dám tin. Khi

còn nhỏ cô thường chuồn đến nhà họ Đường,

đối với người cha ruột của Đường Tuấn Nghĩa, cô

xem như có chút hiểu biết, Đường Hạo Nhiên

này ngoại trừ biết kiếm tiển và sợ vợ, cơ thể của

ông ta vẫn luôn cường tráng.

Lần trước cô đi theo Quách Cao Minh đến

nhà họ Đường tham dự tiệc, cô cũng tận mắt

nhìn thấy ông ta, cảm giác Đường Hạo Nhiên

càng già càng dẻo dai, sống trên 90 tuổi cũng

không thành vấn đề.

Sao lại đột nhiên xuất huyết não phải nhập viện?

Trên màn hình điện thoại di động, bà Đường

đối diện với máy quay, giọng nói hữu lực, mặc

một bộ âu phục màu đỏ, trên cổ là chiếc dây

chuyền ngọc trai đen, lộ ra sang trọng đoan trang.

Chẳng qua Kiều Bích Ngọc nhìn chằm chằm

vào màn hình một lúc, lập tức có thể phát hiện ra

được, sắc mặt của bà Đường không tốt lắm, cho

dù bà ta mặc một bộ âu phục màu đỏ, trang

điểm đậm, có thể nhìn thấy vẻ tươi tắn, nhưng

khóe mắt của bà ta vẫn như cũ mang theo tiều

tụy và rã rời không thể che giấu được.

“Gần nhất nhà họ Đường như thế nào?”

“Chuyện thứ hai mà tôi muốn thông báo liên

quan đến con rể cả Lâm Hùng Dũng, tôi, Đường

Hạo Nhiên và các cổ đông khác của tập đoàn

nhà họ Đường đã nhất trí bỏ phiếu chọn Lâm

Hùng Dũng là tổng giám đốc điều hành của tập

đoàn nhà họ Đường chúng tôi, điều này đã nói

lên sự tin tưởng và lòng tin của công ty với Lâm

Hùng Dũng. Bởi vậy hy vọng mọi người không

nên đồn thổi, bôi nhọ hình ảnh CEO của công ty

chúng tôi, nếu không chúng tôi sẽ áp dụng các

biện pháp mạnh theo luật pháp. Về phần Lâm

Hùng Dũng, cậu ta cũng không cấu kết với bên

ngoài, cuỗm tiền bỏ trốn như tin đồn, hiện tại

cậu ta đang ở Paris, thay mặt công ty đàm phán

một dự án mới.”

Kiều Bích Ngọc nghe thấy những tin tức này,

đầu óc cô có phần trống rỗng.

Cảm giác này giống như nhà họ Đường sắp

gặp đại nạn, hơn nữa bà Đường này chỉ đang

giãy chết mà thôi.

Cô nhớ kỹ Lục Khánh Nam đã từng nói qua,

nhà họ Đường có Quách Cao Minh che chở, trên

thương trường không ai dám đụng đến bọn họ,

mà bây giờ cho dù đối với kinh doanh, Kiều Bích

Ngọc không hiểu rõ, cô cũng có thể nhìn ra được

một số ẩn tình bên trong.

Nhất định có người nhằm vào nhà họ

Đường, hơn nữa còn ra tay tàn nhẫn, đánh cho

nhà họ Đường không kịp trở tay, dường như

muốn khiến cho nhà họ Đường vĩnh viễn không

thể vươn mình.

Là ai đây?

Kiều Bích Ngọc đặt điện thoại lên trên bàn

đá, trong lòng rối bời.

Không biết vì sao trong đầu cô lập tức nghĩ

đến một cái tên.

Là anh ta ư?

“Những chuyện Đường Tuấn Nghĩa làm thật

đúng là tỉ tiện vô liêm sỉ.”

Bỗng nhiên truyền đến một giọng nữ tức

giận, giọng nói này ở trong vườn hoa yên tĩnh

của nhà họ Quách lộ ra rất đột ngột, Kiều Bích

Ngọc nghe được giọng nói quen thuộc này, cô

giận tái mặt, quay đầu lại.

Là Hà Thủy Tiên, hôm nay cô ta thế mà cũng

đến nhà họ Quách.

“Cô Hà, từ lần đó cô vẫn khỏe chứ?”

Ánh mắt Kiều Bích Ngọc không chút nào

che giấu sự chán ghét, nhìn thẳng vào cô ta.

Hai người làm nữ bên cạnh lập tức cảm giác

được bầu không khí khác thường, lập tức khẩn

trương đi lên ngăn cản Hà Thủy Tiên đến gần.

Hà Thủy Tiên đứng cách xa cô ba mét, nhìn

người làm trẻ tuổi ngăn cản đường đi của mình,

cô ta không tức giận, chỉ nhìn về phía Kiều Bích

Ngọc ngồi trong đình nghỉ mát, ánh mắt kia có

thêm mấy phần châm chọc.

“Sao thế? Kiều Bích Ngọc, cô chỉ mang thai

mà thôi, làm sao lại mắc chứng vọng tưởng vậy,

cô khắp nơi ăn nói lung tung, nói tôi bỏ thuốc xổ

vào thức ăn của cô, còn nói tôi chạy đến bệnh

viện muốn giết cô, cô thật đúng là có can đảm

cậy sủng sinh hư, cho rằng mang thai Quách

Cao Minh sẽ tin tưởng cô nói hươu nói vượn à,

sự thật chứng minh, Quách Cao Minh càng tin

tưởng tôi.”

Kiều Bích Ngọc không ngồi yên, đứng thẳng

người, cắn răng nói: “Tôi không nói linh tỉnh, ở

bệnh viện người tập kích tôi là một phụ nữ, hơn

nữa Hà Thủy Tiên, ở trong bệnh viện, tôi nhặt

được vòng tay của cô.”

“Một tuần trước, chiếc vòng tay của tôi đã bị mất.

Hà Thủy Tiên nhìn cô, ánh mắt cô ta rất

khinh thường, giống như ngay cả làm bộ khách

sáo cũng lười, lời nói lạnh lùng.

“Kiều Bích Ngọc, có lẽ bây giờ cô còn chưa

biết, hiện tại mấy người Quách Cao Minh nghỉ

ngờ cô và Đường Tuấn Nghĩa cùng một phe, cô

nằm vùng bên cạnh Quách Cao Minh, cho nên

gần đây Đường Tuấn Nghĩa đối phó với nhà họ

Đường, đối phó với tập đoàn IP&G, càng thêm

như cá gặp nước.”

“Cô nói gì.

Kiều Bích Ngọc nóng nảy phản bác.

Nhìn dáng vẻ khinh thường của Hà Thủy

Tiên, bên tai quanh quẩn câu nói mấy ngày trước

Quách Cao Minh nhỏ giọng nói trong điện thoại:

“Không được để cho Kiều Bích Ngọc biết.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 213: Nhà họ Đường vĩnh viên không vươn mình“Tôi đi dạo ở ngay xung quanh vườn hoathôi, các cô đừng đi theo tôi.”Kiều Bích Ngọc nghe bác sĩ nói, vận độngnhiều sẽ giúp ích cho quá trình sinh con đượcthuận lợi hơn, hiện tại cô nhàm chán đi dạo mộtlượt nhà họ Quách, sắc mặt không thay đổi quayđầu nhìn hai người làm nữ đang nhắm mắt theođuôi đi ở phía sau, cảm giác bị theo dõi thậtđúng là không thoải mái.“Mợ chủ, mong cô đừng làm khó chúng tôi.”Bọn họ rất đơn thuần, ánh mắt luống cuốngnhìn cô, nhút nhát nói chuyện với cô.Sắc mặt Kiều Bích Ngọc cứng đờ, thế màsinh ra cảm giác hổ thẹn, thật đúng là buồn bực.Nếu như đối phương là vệ sĩ, hoặc là vẻ mặtlộ ra chanh chua, Kiều Bích Ngọc có thể nghiêmmặt tùy hứng quát, như thế có thể đem ngườidọa chạy, nhưng hai người này lại không được.Nghe nói Quách Cao Minh cố ý để quản gianhà họ Quách đến thị trường lao động tìm về,bọn họ cũng không có kỹ năng gì đặc thù, vừatròn 18 tuổi, là đứa nhỏ ở vùng núi. Bởi vì trongnhà quá mức nghèo, cho nên phải ra ngoài đilàm công, cũng xem như trung thực chịu khó,ghê tởm nhất chính là, hôm qua Quách Cao Minhcòn nói với cô, nếu như hai cô gái này không làmtròn trách nhiệm, dựa theo quy của nhà họQuách sẽ phải cắt nửa tiền lương, nếu nghiêmtrọng thì trực tiếp đuổi việc.Kiều Bích Ngọc rất hối hận vì đã làm hòa vớianh, cô cảm giác mình đã rơi vào bẫy của tênđàn ông thối tha này.Nghĩ đến Quách Cao Minh, Kiều Bích Ngọcmới nhớ đến, lúc hơn 8 giờ sáng hôm nay, LụcKhánh Nam và Bùi Hưng Nam đến đây mộtchuyến, hơn nữa trên tay Bùi Hưng Nam còncầm laptop, sắc mặt không tốt lắm, giống nhưxảy ra chuyện lớn gì.Kiều Bích Ngọc vừa tản bộ, vừa suy nghĩmột vài chuyện, cô đi một lúc, cảm thấy hơi mệt,lập tức ngồi xuống đình nghỉ mát trong vườnhoa, ngẩng đầu lên, ý tứ sâu xa nhìn hai ngườilàm nữ này.Quách Cao Minh phái hai người làm nữ đitheo cô, cùng với việc gần nhất không cho cô rờikhỏi nhà họ Quách, đối với việc này, anh rất kiêntrì.“Anh không yên lòng.” Trước đây mấy ngàyở trong phòng làm việc, Quách Cao Minh đã nóicâu này với cô.“Không yên lòng”. anh nói ra mấy chữ này,khi đó trong lòng cô rất ngạc nhiên, Quách CaoMinh anh thế mà cũng có chuyện không yên lòng.Lấy điện thoại di động ra, tùy ý lướt qua tintức trong giới kinh doanh, cô hiếu kỳ không biếtgần đây mấy người đàn ông này đang khẩntrương chuyện gì.Trên màn hình di động nhanh chóng hiện ramột đống tin tức của các công ty lớn. Đối vớiviệc kinh doanh, Kiểu Bích Ngọc không hiểu rõ,cổ phiếu tăng giá, tiền ảo bitcoin gì đó, cô đềukhông hiểu.Bởi vì mang thai, thời gian cô dùng máy tínhvà điện thoại để lên mạng cũng rất hạn chế, chonên lúc cô mang thai, gần như sắp tách rời khỏixã hội này, cô rất ít khi chú ý đến tin tức.Cô nhìn một đống tiêu đề trên màn hình diđộng, thở dài một hơi, trong đầu đang suy nghĩ,mấy chuyện kinh doanh này cô đọc cũng khôngcó ý nghĩa gì, đang định rời khỏi trình duyệt, yêntâm dưỡng thai mới là đúng nhất.“Nhà họ Đường xảy ra chuyện rồi ư?”Sắc mặt Kiều Bích Ngọc thay đổi, tay côkhông cẩn thận chạm vào một từ khóa phổ biếntrên màn hình, ngay lập tức có rất nhiều tin tứcliên quan xuất hiện.Một trong những cổng thông tin lớn nhấttrong nước đang phát một đoạn phỏng vấn, xuấthiện trước ống kính của phóng viên chính là mụphù thủy già nhà họ Đường.“Chúng tôi xin chân thành cảm ơn sự quantâm của các phương tiện truyền thông và mọitầng lớp xã hội đối với nhà họ Đường chúng tôi.Hôm nay tôi thay mặt cho tất cả công ty conthuộc quản lý của nhà họ Đường đứng đây đểlàm rõ hai chuyện với mọi người.Chuyện thứ nhất, chồng của tôi – ÔngĐường Hạo Nhiên quả thật đang nằm viện, từtrước ông ấy đã có chút bệnh cũ, nhập viện đơngiản là vì lý do sức khỏe, không phải là âm mưunhư những gì người bên ngoài suy đoán, hơnnữa ca phẫu thuật xuất huyết não của chồng tôirất thành công, ông ấy đã dần dần khôi phục,cảm ơn mọi người đã quan tâm.”“Đường Hạo Nhiên bị bệnh, phải nhập việc ư?”Kiều Bích Ngọc có chút không dám tin. Khicòn nhỏ cô thường chuồn đến nhà họ Đường,đối với người cha ruột của Đường Tuấn Nghĩa, côxem như có chút hiểu biết, Đường Hạo Nhiênnày ngoại trừ biết kiếm tiển và sợ vợ, cơ thể củaông ta vẫn luôn cường tráng.Lần trước cô đi theo Quách Cao Minh đếnnhà họ Đường tham dự tiệc, cô cũng tận mắtnhìn thấy ông ta, cảm giác Đường Hạo Nhiêncàng già càng dẻo dai, sống trên 90 tuổi cũngkhông thành vấn đề.Sao lại đột nhiên xuất huyết não phải nhập viện?Trên màn hình điện thoại di động, bà Đườngđối diện với máy quay, giọng nói hữu lực, mặcmột bộ âu phục màu đỏ, trên cổ là chiếc dâychuyền ngọc trai đen, lộ ra sang trọng đoan trang.Chẳng qua Kiều Bích Ngọc nhìn chằm chằmvào màn hình một lúc, lập tức có thể phát hiện rađược, sắc mặt của bà Đường không tốt lắm, chodù bà ta mặc một bộ âu phục màu đỏ, trangđiểm đậm, có thể nhìn thấy vẻ tươi tắn, nhưngkhóe mắt của bà ta vẫn như cũ mang theo tiềutụy và rã rời không thể che giấu được.“Gần nhất nhà họ Đường như thế nào?”“Chuyện thứ hai mà tôi muốn thông báo liênquan đến con rể cả Lâm Hùng Dũng, tôi, ĐườngHạo Nhiên và các cổ đông khác của tập đoànnhà họ Đường đã nhất trí bỏ phiếu chọn LâmHùng Dũng là tổng giám đốc điều hành của tậpđoàn nhà họ Đường chúng tôi, điều này đã nóilên sự tin tưởng và lòng tin của công ty với LâmHùng Dũng. Bởi vậy hy vọng mọi người khôngnên đồn thổi, bôi nhọ hình ảnh CEO của công tychúng tôi, nếu không chúng tôi sẽ áp dụng cácbiện pháp mạnh theo luật pháp. Về phần LâmHùng Dũng, cậu ta cũng không cấu kết với bênngoài, cuỗm tiền bỏ trốn như tin đồn, hiện tạicậu ta đang ở Paris, thay mặt công ty đàm phánmột dự án mới.”Kiều Bích Ngọc nghe thấy những tin tức này,đầu óc cô có phần trống rỗng.Cảm giác này giống như nhà họ Đường sắpgặp đại nạn, hơn nữa bà Đường này chỉ đanggiãy chết mà thôi.Cô nhớ kỹ Lục Khánh Nam đã từng nói qua,nhà họ Đường có Quách Cao Minh che chở, trênthương trường không ai dám đụng đến bọn họ,mà bây giờ cho dù đối với kinh doanh, Kiều BíchNgọc không hiểu rõ, cô cũng có thể nhìn ra đượcmột số ẩn tình bên trong.Nhất định có người nhằm vào nhà họĐường, hơn nữa còn ra tay tàn nhẫn, đánh chonhà họ Đường không kịp trở tay, dường nhưmuốn khiến cho nhà họ Đường vĩnh viễn khôngthể vươn mình.Là ai đây?Kiều Bích Ngọc đặt điện thoại lên trên bànđá, trong lòng rối bời.Không biết vì sao trong đầu cô lập tức nghĩđến một cái tên.Là anh ta ư?“Những chuyện Đường Tuấn Nghĩa làm thậtđúng là tỉ tiện vô liêm sỉ.”Bỗng nhiên truyền đến một giọng nữ tứcgiận, giọng nói này ở trong vườn hoa yên tĩnhcủa nhà họ Quách lộ ra rất đột ngột, Kiều BíchNgọc nghe được giọng nói quen thuộc này, côgiận tái mặt, quay đầu lại.Là Hà Thủy Tiên, hôm nay cô ta thế mà cũngđến nhà họ Quách.“Cô Hà, từ lần đó cô vẫn khỏe chứ?”Ánh mắt Kiều Bích Ngọc không chút nàoche giấu sự chán ghét, nhìn thẳng vào cô ta.Hai người làm nữ bên cạnh lập tức cảm giácđược bầu không khí khác thường, lập tức khẩntrương đi lên ngăn cản Hà Thủy Tiên đến gần.Hà Thủy Tiên đứng cách xa cô ba mét, nhìnngười làm trẻ tuổi ngăn cản đường đi của mình,cô ta không tức giận, chỉ nhìn về phía Kiều BíchNgọc ngồi trong đình nghỉ mát, ánh mắt kia cóthêm mấy phần châm chọc.“Sao thế? Kiều Bích Ngọc, cô chỉ mang thaimà thôi, làm sao lại mắc chứng vọng tưởng vậy,cô khắp nơi ăn nói lung tung, nói tôi bỏ thuốc xổvào thức ăn của cô, còn nói tôi chạy đến bệnhviện muốn giết cô, cô thật đúng là có can đảmcậy sủng sinh hư, cho rằng mang thai QuáchCao Minh sẽ tin tưởng cô nói hươu nói vượn à,sự thật chứng minh, Quách Cao Minh càng tintưởng tôi.”Kiều Bích Ngọc không ngồi yên, đứng thẳngngười, cắn răng nói: “Tôi không nói linh tỉnh, ởbệnh viện người tập kích tôi là một phụ nữ, hơnnữa Hà Thủy Tiên, ở trong bệnh viện, tôi nhặtđược vòng tay của cô.”“Một tuần trước, chiếc vòng tay của tôi đã bị mất.Hà Thủy Tiên nhìn cô, ánh mắt cô ta rấtkhinh thường, giống như ngay cả làm bộ kháchsáo cũng lười, lời nói lạnh lùng.“Kiều Bích Ngọc, có lẽ bây giờ cô còn chưabiết, hiện tại mấy người Quách Cao Minh nghỉngờ cô và Đường Tuấn Nghĩa cùng một phe, cônằm vùng bên cạnh Quách Cao Minh, cho nêngần đây Đường Tuấn Nghĩa đối phó với nhà họĐường, đối phó với tập đoàn IP&G, càng thêmnhư cá gặp nước.”“Cô nói gì.Kiều Bích Ngọc nóng nảy phản bác.Nhìn dáng vẻ khinh thường của Hà ThủyTiên, bên tai quanh quẩn câu nói mấy ngày trướcQuách Cao Minh nhỏ giọng nói trong điện thoại:“Không được để cho Kiều Bích Ngọc biết.”

Chương 213