Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 214

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 214: Mở tiệc chiêu đãi khách quý“Gần đây Đường Tuấn Nghĩa làm cho thịtrường chứng khoán trong nước nghiêng trờilệch đất, anh ta muốn làm gì, trong lòng cô biếtrõ, Kiều Bích Ngọc, tốt nhất cô nên rõ ràng mìnhđang mang thai con của ai.”Hà Thủy Tiên quái gở nói mấy câu này, KiềuBích Ngọc nghe rất khó chịu, tức đến mứcnghiến răng nghiến lợi.Cô đang muốn phản bác một câu, đột nhiênnhìn thấy phía trước có mấy bóng người vội vàngchạy đến.“Cậu chủ Cao Minh.”Hai người làm nữ đứng chắn trước người côcó chút nịnh nọt gọi một câu.Sắc mặt Kiều Bích Ngọc tối sầm lại, nhìn vềphía mấy người trước mặt, cô không nói chuyện,mà người phụ nữ một giây trước vẫn còn dạy dỗcô, lúc này rõ ràng vẻ mặt của Hà Thủy Tiênthoáng hiện lên khẩn trương.Từ trước đến nay Quách Cao Minh khôngthích người bên ngoài can thiệp vào chuyệnriêng của anh.“Sao thế?” Bóng dáng người đàn ông caolớn đi ở phía trước đi thẳng đến bên người cô,giọng nói trầm thấp hỏi một câu.Kiều Bích Ngọc nghiêng đầu, ánh mắt nhìnsang một bên khác của hồ sen, nhớ đến nhữnglời Hà Thủy Tiên vừa nói, cô tức giận không để ýđến anh, sắc mặt này rõ ràng tâm trạng khôngtốt.Vốn dĩ người trong nhà họ Quách đã rất sợQuách Cao Minh, chỉ có Kiều Bích Ngọc mới dámbày ra sắc mặt không tốt cho anh xem. Ngay từđầu dì Phương cũng bị dọa cho gần chết, kếtquả gần một năm ở chung, thế mà tập mãi thànhquen.Quách Cao Minh không tiếp tục hỏi cô nữa,ngược lại ánh mắt thâm trầm chuyển hướng vềphía hai người làm nữ đi theo cô, ra hiệu cho bọnhọ nói.Hai cô gái đáng thương mới đến, mấy ngàynay bọn họ đã chịu đủ Kiều Bích Ngọc hù dọa,bây giờ bọn họ bị cậu chủ trừng mắt nhìn, nhấtthời gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, run rẩymuốn lên tiếng giải thích chuyện cãi nhau của côgái kia và mợ chủ.“Kiều Bích Ngọc, cô đừng gây sự với ThủyTiên nữa, những chuyện đó không phải do ThủyTiên làm.” Lục Khánh Nam có chút không nhịnđược, miễn cưỡng lên tiếng cắt ngang bầukhông khí kỳ quái này.Kiều Bích Ngọc vô cùng tức giận, quay đầutrừng mắt nhìn anh ta.Ai gây sự với ai chứ?Chẳng qua nhìn về khí thế, người ngoài nhìnqua chỉ thấy Kiều Bích Ngọc bắt nạt người ta.“Thủy Tiên, Thanh Châu đang ở đại sảnhchờ cô đấy.” Hôm nay Bùi Hưng Nam cũng đếnđây, chẳng qua anh ta nói chuyện lịch sự hơncon hàng Lục Khánh Nam kia nhiều.Nụ cười trên mặt Hà Thủy Tiên có phần xấuhổ: “Vừa rồi chỉ tùy tiện đi dạo… Thế mà lại đếnđây.”Cô ta coi như giải thích, cô ta không cố ýđến tìm Kiều Bích Ngọc, chỉ đi ngang qua.Kiều Bích Ngọc biết cô ta giải thích choQuách Cao Minh nghe, ánh mắt cô nheo lại nhìnbóng dáng rời đi của cô ta, trong lòng cô rất nổinóng, người phụ nữ này thật đúng là biết giả vờgiả vịt.Bùi Hưng Nam cũng nhìn theo tầm mắt củacô, anh ta khẽ nhíu mày, trong đáy mắt cũnghiện lên bất mãn.Mấy người bọn họ gặp qua vô số người, chútthông minh này của Hà Thủy Tiên, ở trước mặtbọn họ căn bản không đáng chú ý đến, anh tanhìn thoáng qua Quách Cao Minh ở bên cạnh,quả nhiên sắc mặt anh lạnh lùng, giải thích ư,Quách Cao Minh không cần giải thích của cô ta.“Buổi sáng ăn gì?”Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói trầm thấp,Kiều Bích Ngọc vẫn xụ mặt, cả ngày Quách CaoMinh chỉ hỏi vấn đề nhàm chán như thế.Cô cúi người nhặt điện thoại di động ở trênmặt bàn, động tác hơi nhanh, giống như khôngmuốn để cho bọn họ nhìn thấy màn hình điệnthoại. Hà Thủy Tiên nhắc đến chuyện nhà họĐường, Đường Tuấn Nghĩa, khiến cho trong lòngcô rối bời.Lục Khánh Nam ở một bên buồn bực, QuáchCao Minh đã chịu xuống nước, thế mà Kiều BíchNgọc vẫn không cho sắc mặt tốt, không để ýđến người.“Tháng sau cô ta sẽ đến công ty con ở Parisđể nhận chức.” Trên đỉnh đầu vang lên giọng nóitrầm thấp, có chút thở dài, giống như thỏa hiệpđiều gì.Kiều Bích Ngọc nghe xong, ánh mắt sánglên, có phần giật mình.“Không phải chứ?” Lục Khánh Nam là ngườiđầu tiên lên tiếng, buồn bực liếc qua Kiểu BíchNgọc, có ý riêng oán trách: “Thủy Tiên chỉ nóimấy câu với cô ấy, không cần đưa người ta đinhư thế chứ”Quách Cao Minh vừa lên tiếng đã điều HàThủy Tiên đến công ty con bên Paris, hơn nữaxem ra còn là vừa quyết định, đúng là tùy hứng.Kiều Bích Ngọc không lên tiếng, mặc chotên họ Lục này oán trách.Cô nhớ đến trước kia cô kể lể với Châu MỹDuy về tình địch, còn rất xấu xa tính toán làmsao thổi gió bên gối, thổi cô ta đi, Hà Thủy Tiênâm thầm nói với cô những lời kia, cô khinhthường tìm Quách Cao Minh để cáo trạng, đicàng tốt, mắt không thấy, tâm không phiền, dùsao Kiều Bích Ngọc cô không phải thánh mẫu,làm bộ giữ lại gì đó càng buồn nôn hơn.“Cô Kiều Bích Ngọc, lần này cô có hài lòng không?”Lục Khánh Nam ngồi xuống ghế đá bêncạnh cô, khiêu khích một câu.Kiều Bích Ngọc nhịn một bụng lửa giận,không có chỗ phát tiết, nhìn con hàng họ Lụcnày thật đúng là đáng ăn đòn, cô đang muốnngồi xuống hét anh ta, lại bị người đàn ông ở bêncạnh kéo lên: “Ghế đá rất lạnh.”Đã là cuối thu, ghế đá trong đình nghỉ mátnày cũng nên phủ thêm lớp đệm dày.Kiều Bích Ngọc không phải người có thểchất yếu ớt, đâu chú ý nhiều như thế, nhưng haingười làm nữ sau lưng cô thì nhất thời sắc mặttrắng bệch, cúi đầu xuống, dáng vẻ khẩn trươngvì không chăm sóc tốt cho cô.Lục Khánh Nam đột nhiên cười to: “Tai họa à tai họa.”Đại khái tiếng cười kia của Lục Khánh Namquá mức phách lối, nghe có chút buồn cười,khóe môi của Bùi Hưng Nam ngồi ở đối diệncũng hơi giương lên, ngay cả gương mặt lạnhlùng của Quách Cao Minh đều mang theo ý cười.Cả người Kiều Bích Ngọc là khí thế âm trầm,đến gần anh ta một bước, không chút lưu tìnhgiẫm lên chân anh ta một cái.“Kiều Bích Ngọc chết bầm này, giày mới củaông đây.”Bùi Hưng Nam khẽ cười một tiếng, nhìnQuách Cao Minh rất tự nhiên ôm cô vào lòng,Kiều Bích Ngọc đắc ý nhướng mày, thật đúng làcó mấy phần yêu phi họa nước.Gió thu thổi đến, tiếng cười vui vẻ.Thổi tan phần bực bội trong lòng cô, có mộtsố việc cô không quản được, chỉ có thể nói vớichính mình giả vờ như không biết.Đại khái ở trong đình nghỉ mát ức h**p LụcKhánh Nam nửa tiếng, dì Phương chạy chậm đếnthông báo cho cô đến nhà chính, ông cụ có việctìm cô.“Ông nội tìm tôi có chuyện gì thế?”Dì Phương không nghĩ đến mấy người đànông như Quách Cao Minh cũng ở vườn hoa, cóchút khó xử, nói qua loa: “Cụ thể là chuyện gì, tôikhông rõ lắm, đại khái là liên quan đến bữa tiệclúc cậu chủ nhỏ ra đời, bữa trưa hôm nay sẽmuộn hơn một tiếng, sáng nay ông cụ mời khôngít khách,Lục Khánh Nam và Bùi Hưng Nam cũngđược giữ lại ăn cơm.Quách Cao Minh không hỏi nhiều, dẫn đầuôm cô về phía nhà chính, Kiều Bích Ngọc đànhphải đi theo bước chân của anh.Cô không biết hôm nay ông cụ nhất thờihứng khởi mời ai đến, nhìn dì Phương bận rộnnhiều việc, bước chân rất nhanh, nhanh chóngsắp xếp người làm qua nhà bếp.“Ông Cao, nhà họ Cao các ông đông contrai, ông nhanh như thế đã được ôm chắt trai,chắt gái cũng tốt, rất tri kỷ, chúc mừng.”Lúc Kiều Bích Ngọc đi đến phòng khách củanhà chính, nhìn thấy ông cụ Quách ngồi trênsofa, trên tay cầm điện thoại di động, hình nhưđang tán gẫu với bạn mình, đến gần hơn, có thểnhìn thấy ông cụ đang vui vẻ nói vào trong điệnthoại một câu.“Nhà họ Quách chúng tôi chỉ là song thai màthôi, ha ha ha… Đến lúc đó ông nhất định phải tựmình đến đấy nhé.”Trước kia cô luôn nghe quản gia trêu chọcnói, nhà ai có chắt trai chắt gái mời ông cụ đếnchung vui, mỗi lần nhìn thấy những đứa trẻ đángyêu nhà người khác, ông cụ Quách vừa về đếnnhà lập tức tìm Quách Cao Minh mắng một chất“Đứa cháu bất hiếu”.Lần này nhìn ông cụ rất vui, giống như vừathẳng một trận chiến, cười rất thỏa mãn.Đám người Lục Khánh Nam đi đến, rất quycủ gọi một tiếng ông nội, tâm trạng ông cụ rấttốt, vẫy tay ra hiệu cho bọn họ ngồi xuống, còntự mình rót trà cho bọn họ.Kiểu Bích Ngọc ngoan ngoãn ngồi bênQuách Cao Minh, quan sát phòng khách rộng rãinày, đám người Giang Mỹ Linh, Quách ThanhChâu đều ngồi đây, giống như đang đợi ngườinào đó đến.

Chương 214: Mở tiệc chiêu đãi khách quý

“Gần đây Đường Tuấn Nghĩa làm cho thị

trường chứng khoán trong nước nghiêng trời

lệch đất, anh ta muốn làm gì, trong lòng cô biết

rõ, Kiều Bích Ngọc, tốt nhất cô nên rõ ràng mình

đang mang thai con của ai.”

Hà Thủy Tiên quái gở nói mấy câu này, Kiều

Bích Ngọc nghe rất khó chịu, tức đến mức

nghiến răng nghiến lợi.

Cô đang muốn phản bác một câu, đột nhiên

nhìn thấy phía trước có mấy bóng người vội vàng

chạy đến.

“Cậu chủ Cao Minh.”

Hai người làm nữ đứng chắn trước người cô

có chút nịnh nọt gọi một câu.

Sắc mặt Kiều Bích Ngọc tối sầm lại, nhìn về

phía mấy người trước mặt, cô không nói chuyện,

mà người phụ nữ một giây trước vẫn còn dạy dỗ

cô, lúc này rõ ràng vẻ mặt của Hà Thủy Tiên

thoáng hiện lên khẩn trương.

Từ trước đến nay Quách Cao Minh không

thích người bên ngoài can thiệp vào chuyện

riêng của anh.

“Sao thế?” Bóng dáng người đàn ông cao

lớn đi ở phía trước đi thẳng đến bên người cô,

giọng nói trầm thấp hỏi một câu.

Kiều Bích Ngọc nghiêng đầu, ánh mắt nhìn

sang một bên khác của hồ sen, nhớ đến những

lời Hà Thủy Tiên vừa nói, cô tức giận không để ý

đến anh, sắc mặt này rõ ràng tâm trạng không

tốt.

Vốn dĩ người trong nhà họ Quách đã rất sợ

Quách Cao Minh, chỉ có Kiều Bích Ngọc mới dám

bày ra sắc mặt không tốt cho anh xem. Ngay từ

đầu dì Phương cũng bị dọa cho gần chết, kết

quả gần một năm ở chung, thế mà tập mãi thành

quen.

Quách Cao Minh không tiếp tục hỏi cô nữa,

ngược lại ánh mắt thâm trầm chuyển hướng về

phía hai người làm nữ đi theo cô, ra hiệu cho bọn

họ nói.

Hai cô gái đáng thương mới đến, mấy ngày

nay bọn họ đã chịu đủ Kiều Bích Ngọc hù dọa,

bây giờ bọn họ bị cậu chủ trừng mắt nhìn, nhất

thời gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, run rẩy

muốn lên tiếng giải thích chuyện cãi nhau của cô

gái kia và mợ chủ.

“Kiều Bích Ngọc, cô đừng gây sự với Thủy

Tiên nữa, những chuyện đó không phải do Thủy

Tiên làm.” Lục Khánh Nam có chút không nhịn

được, miễn cưỡng lên tiếng cắt ngang bầu

không khí kỳ quái này.

Kiều Bích Ngọc vô cùng tức giận, quay đầu

trừng mắt nhìn anh ta.

Ai gây sự với ai chứ?

Chẳng qua nhìn về khí thế, người ngoài nhìn

qua chỉ thấy Kiều Bích Ngọc bắt nạt người ta.

“Thủy Tiên, Thanh Châu đang ở đại sảnh

chờ cô đấy.” Hôm nay Bùi Hưng Nam cũng đến

đây, chẳng qua anh ta nói chuyện lịch sự hơn

con hàng Lục Khánh Nam kia nhiều.

Nụ cười trên mặt Hà Thủy Tiên có phần xấu

hổ: “Vừa rồi chỉ tùy tiện đi dạo… Thế mà lại đến

đây.”

Cô ta coi như giải thích, cô ta không cố ý

đến tìm Kiều Bích Ngọc, chỉ đi ngang qua.

Kiều Bích Ngọc biết cô ta giải thích cho

Quách Cao Minh nghe, ánh mắt cô nheo lại nhìn

bóng dáng rời đi của cô ta, trong lòng cô rất nổi

nóng, người phụ nữ này thật đúng là biết giả vờ

giả vịt.

Bùi Hưng Nam cũng nhìn theo tầm mắt của

cô, anh ta khẽ nhíu mày, trong đáy mắt cũng

hiện lên bất mãn.

Mấy người bọn họ gặp qua vô số người, chút

thông minh này của Hà Thủy Tiên, ở trước mặt

bọn họ căn bản không đáng chú ý đến, anh ta

nhìn thoáng qua Quách Cao Minh ở bên cạnh,

quả nhiên sắc mặt anh lạnh lùng, giải thích ư,

Quách Cao Minh không cần giải thích của cô ta.

“Buổi sáng ăn gì?”

Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói trầm thấp,

Kiều Bích Ngọc vẫn xụ mặt, cả ngày Quách Cao

Minh chỉ hỏi vấn đề nhàm chán như thế.

Cô cúi người nhặt điện thoại di động ở trên

mặt bàn, động tác hơi nhanh, giống như không

muốn để cho bọn họ nhìn thấy màn hình điện

thoại. Hà Thủy Tiên nhắc đến chuyện nhà họ

Đường, Đường Tuấn Nghĩa, khiến cho trong lòng

cô rối bời.

Lục Khánh Nam ở một bên buồn bực, Quách

Cao Minh đã chịu xuống nước, thế mà Kiều Bích

Ngọc vẫn không cho sắc mặt tốt, không để ý

đến người.

“Tháng sau cô ta sẽ đến công ty con ở Paris

để nhận chức.” Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói

trầm thấp, có chút thở dài, giống như thỏa hiệp

điều gì.

Kiều Bích Ngọc nghe xong, ánh mắt sáng

lên, có phần giật mình.

“Không phải chứ?” Lục Khánh Nam là người

đầu tiên lên tiếng, buồn bực liếc qua Kiểu Bích

Ngọc, có ý riêng oán trách: “Thủy Tiên chỉ nói

mấy câu với cô ấy, không cần đưa người ta đi

như thế chứ”

Quách Cao Minh vừa lên tiếng đã điều Hà

Thủy Tiên đến công ty con bên Paris, hơn nữa

xem ra còn là vừa quyết định, đúng là tùy hứng.

Kiều Bích Ngọc không lên tiếng, mặc cho

tên họ Lục này oán trách.

Cô nhớ đến trước kia cô kể lể với Châu Mỹ

Duy về tình địch, còn rất xấu xa tính toán làm

sao thổi gió bên gối, thổi cô ta đi, Hà Thủy Tiên

âm thầm nói với cô những lời kia, cô khinh

thường tìm Quách Cao Minh để cáo trạng, đi

càng tốt, mắt không thấy, tâm không phiền, dù

sao Kiều Bích Ngọc cô không phải thánh mẫu,

làm bộ giữ lại gì đó càng buồn nôn hơn.

“Cô Kiều Bích Ngọc, lần này cô có hài lòng không?”

Lục Khánh Nam ngồi xuống ghế đá bên

cạnh cô, khiêu khích một câu.

Kiều Bích Ngọc nhịn một bụng lửa giận,

không có chỗ phát tiết, nhìn con hàng họ Lục

này thật đúng là đáng ăn đòn, cô đang muốn

ngồi xuống hét anh ta, lại bị người đàn ông ở bên

cạnh kéo lên: “Ghế đá rất lạnh.”

Đã là cuối thu, ghế đá trong đình nghỉ mát

này cũng nên phủ thêm lớp đệm dày.

Kiều Bích Ngọc không phải người có thể

chất yếu ớt, đâu chú ý nhiều như thế, nhưng hai

người làm nữ sau lưng cô thì nhất thời sắc mặt

trắng bệch, cúi đầu xuống, dáng vẻ khẩn trương

vì không chăm sóc tốt cho cô.

Lục Khánh Nam đột nhiên cười to: “Tai họa à tai họa.”

Đại khái tiếng cười kia của Lục Khánh Nam

quá mức phách lối, nghe có chút buồn cười,

khóe môi của Bùi Hưng Nam ngồi ở đối diện

cũng hơi giương lên, ngay cả gương mặt lạnh

lùng của Quách Cao Minh đều mang theo ý cười.

Cả người Kiều Bích Ngọc là khí thế âm trầm,

đến gần anh ta một bước, không chút lưu tình

giẫm lên chân anh ta một cái.

“Kiều Bích Ngọc chết bầm này, giày mới của

ông đây.”

Bùi Hưng Nam khẽ cười một tiếng, nhìn

Quách Cao Minh rất tự nhiên ôm cô vào lòng,

Kiều Bích Ngọc đắc ý nhướng mày, thật đúng là

có mấy phần yêu phi họa nước.

Gió thu thổi đến, tiếng cười vui vẻ.

Thổi tan phần bực bội trong lòng cô, có một

số việc cô không quản được, chỉ có thể nói với

chính mình giả vờ như không biết.

Đại khái ở trong đình nghỉ mát ức h**p Lục

Khánh Nam nửa tiếng, dì Phương chạy chậm đến

thông báo cho cô đến nhà chính, ông cụ có việc

tìm cô.

“Ông nội tìm tôi có chuyện gì thế?”

Dì Phương không nghĩ đến mấy người đàn

ông như Quách Cao Minh cũng ở vườn hoa, có

chút khó xử, nói qua loa: “Cụ thể là chuyện gì, tôi

không rõ lắm, đại khái là liên quan đến bữa tiệc

lúc cậu chủ nhỏ ra đời, bữa trưa hôm nay sẽ

muộn hơn một tiếng, sáng nay ông cụ mời không

ít khách,Lục Khánh Nam và Bùi Hưng Nam cũng

được giữ lại ăn cơm.

Quách Cao Minh không hỏi nhiều, dẫn đầu

ôm cô về phía nhà chính, Kiều Bích Ngọc đành

phải đi theo bước chân của anh.

Cô không biết hôm nay ông cụ nhất thời

hứng khởi mời ai đến, nhìn dì Phương bận rộn

nhiều việc, bước chân rất nhanh, nhanh chóng

sắp xếp người làm qua nhà bếp.

“Ông Cao, nhà họ Cao các ông đông con

trai, ông nhanh như thế đã được ôm chắt trai,

chắt gái cũng tốt, rất tri kỷ, chúc mừng.”

Lúc Kiều Bích Ngọc đi đến phòng khách của

nhà chính, nhìn thấy ông cụ Quách ngồi trên

sofa, trên tay cầm điện thoại di động, hình như

đang tán gẫu với bạn mình, đến gần hơn, có thể

nhìn thấy ông cụ đang vui vẻ nói vào trong điện

thoại một câu.

“Nhà họ Quách chúng tôi chỉ là song thai mà

thôi, ha ha ha… Đến lúc đó ông nhất định phải tự

mình đến đấy nhé.”

Trước kia cô luôn nghe quản gia trêu chọc

nói, nhà ai có chắt trai chắt gái mời ông cụ đến

chung vui, mỗi lần nhìn thấy những đứa trẻ đáng

yêu nhà người khác, ông cụ Quách vừa về đến

nhà lập tức tìm Quách Cao Minh mắng một chất

“Đứa cháu bất hiếu”.

Lần này nhìn ông cụ rất vui, giống như vừa

thẳng một trận chiến, cười rất thỏa mãn.

Đám người Lục Khánh Nam đi đến, rất quy

củ gọi một tiếng ông nội, tâm trạng ông cụ rất

tốt, vẫy tay ra hiệu cho bọn họ ngồi xuống, còn

tự mình rót trà cho bọn họ.

Kiểu Bích Ngọc ngoan ngoãn ngồi bên

Quách Cao Minh, quan sát phòng khách rộng rãi

này, đám người Giang Mỹ Linh, Quách Thanh

Châu đều ngồi đây, giống như đang đợi người

nào đó đến.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 214: Mở tiệc chiêu đãi khách quý“Gần đây Đường Tuấn Nghĩa làm cho thịtrường chứng khoán trong nước nghiêng trờilệch đất, anh ta muốn làm gì, trong lòng cô biếtrõ, Kiều Bích Ngọc, tốt nhất cô nên rõ ràng mìnhđang mang thai con của ai.”Hà Thủy Tiên quái gở nói mấy câu này, KiềuBích Ngọc nghe rất khó chịu, tức đến mứcnghiến răng nghiến lợi.Cô đang muốn phản bác một câu, đột nhiênnhìn thấy phía trước có mấy bóng người vội vàngchạy đến.“Cậu chủ Cao Minh.”Hai người làm nữ đứng chắn trước người côcó chút nịnh nọt gọi một câu.Sắc mặt Kiều Bích Ngọc tối sầm lại, nhìn vềphía mấy người trước mặt, cô không nói chuyện,mà người phụ nữ một giây trước vẫn còn dạy dỗcô, lúc này rõ ràng vẻ mặt của Hà Thủy Tiênthoáng hiện lên khẩn trương.Từ trước đến nay Quách Cao Minh khôngthích người bên ngoài can thiệp vào chuyệnriêng của anh.“Sao thế?” Bóng dáng người đàn ông caolớn đi ở phía trước đi thẳng đến bên người cô,giọng nói trầm thấp hỏi một câu.Kiều Bích Ngọc nghiêng đầu, ánh mắt nhìnsang một bên khác của hồ sen, nhớ đến nhữnglời Hà Thủy Tiên vừa nói, cô tức giận không để ýđến anh, sắc mặt này rõ ràng tâm trạng khôngtốt.Vốn dĩ người trong nhà họ Quách đã rất sợQuách Cao Minh, chỉ có Kiều Bích Ngọc mới dámbày ra sắc mặt không tốt cho anh xem. Ngay từđầu dì Phương cũng bị dọa cho gần chết, kếtquả gần một năm ở chung, thế mà tập mãi thànhquen.Quách Cao Minh không tiếp tục hỏi cô nữa,ngược lại ánh mắt thâm trầm chuyển hướng vềphía hai người làm nữ đi theo cô, ra hiệu cho bọnhọ nói.Hai cô gái đáng thương mới đến, mấy ngàynay bọn họ đã chịu đủ Kiều Bích Ngọc hù dọa,bây giờ bọn họ bị cậu chủ trừng mắt nhìn, nhấtthời gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, run rẩymuốn lên tiếng giải thích chuyện cãi nhau của côgái kia và mợ chủ.“Kiều Bích Ngọc, cô đừng gây sự với ThủyTiên nữa, những chuyện đó không phải do ThủyTiên làm.” Lục Khánh Nam có chút không nhịnđược, miễn cưỡng lên tiếng cắt ngang bầukhông khí kỳ quái này.Kiều Bích Ngọc vô cùng tức giận, quay đầutrừng mắt nhìn anh ta.Ai gây sự với ai chứ?Chẳng qua nhìn về khí thế, người ngoài nhìnqua chỉ thấy Kiều Bích Ngọc bắt nạt người ta.“Thủy Tiên, Thanh Châu đang ở đại sảnhchờ cô đấy.” Hôm nay Bùi Hưng Nam cũng đếnđây, chẳng qua anh ta nói chuyện lịch sự hơncon hàng Lục Khánh Nam kia nhiều.Nụ cười trên mặt Hà Thủy Tiên có phần xấuhổ: “Vừa rồi chỉ tùy tiện đi dạo… Thế mà lại đếnđây.”Cô ta coi như giải thích, cô ta không cố ýđến tìm Kiều Bích Ngọc, chỉ đi ngang qua.Kiều Bích Ngọc biết cô ta giải thích choQuách Cao Minh nghe, ánh mắt cô nheo lại nhìnbóng dáng rời đi của cô ta, trong lòng cô rất nổinóng, người phụ nữ này thật đúng là biết giả vờgiả vịt.Bùi Hưng Nam cũng nhìn theo tầm mắt củacô, anh ta khẽ nhíu mày, trong đáy mắt cũnghiện lên bất mãn.Mấy người bọn họ gặp qua vô số người, chútthông minh này của Hà Thủy Tiên, ở trước mặtbọn họ căn bản không đáng chú ý đến, anh tanhìn thoáng qua Quách Cao Minh ở bên cạnh,quả nhiên sắc mặt anh lạnh lùng, giải thích ư,Quách Cao Minh không cần giải thích của cô ta.“Buổi sáng ăn gì?”Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói trầm thấp,Kiều Bích Ngọc vẫn xụ mặt, cả ngày Quách CaoMinh chỉ hỏi vấn đề nhàm chán như thế.Cô cúi người nhặt điện thoại di động ở trênmặt bàn, động tác hơi nhanh, giống như khôngmuốn để cho bọn họ nhìn thấy màn hình điệnthoại. Hà Thủy Tiên nhắc đến chuyện nhà họĐường, Đường Tuấn Nghĩa, khiến cho trong lòngcô rối bời.Lục Khánh Nam ở một bên buồn bực, QuáchCao Minh đã chịu xuống nước, thế mà Kiều BíchNgọc vẫn không cho sắc mặt tốt, không để ýđến người.“Tháng sau cô ta sẽ đến công ty con ở Parisđể nhận chức.” Trên đỉnh đầu vang lên giọng nóitrầm thấp, có chút thở dài, giống như thỏa hiệpđiều gì.Kiều Bích Ngọc nghe xong, ánh mắt sánglên, có phần giật mình.“Không phải chứ?” Lục Khánh Nam là ngườiđầu tiên lên tiếng, buồn bực liếc qua Kiểu BíchNgọc, có ý riêng oán trách: “Thủy Tiên chỉ nóimấy câu với cô ấy, không cần đưa người ta đinhư thế chứ”Quách Cao Minh vừa lên tiếng đã điều HàThủy Tiên đến công ty con bên Paris, hơn nữaxem ra còn là vừa quyết định, đúng là tùy hứng.Kiều Bích Ngọc không lên tiếng, mặc chotên họ Lục này oán trách.Cô nhớ đến trước kia cô kể lể với Châu MỹDuy về tình địch, còn rất xấu xa tính toán làmsao thổi gió bên gối, thổi cô ta đi, Hà Thủy Tiênâm thầm nói với cô những lời kia, cô khinhthường tìm Quách Cao Minh để cáo trạng, đicàng tốt, mắt không thấy, tâm không phiền, dùsao Kiều Bích Ngọc cô không phải thánh mẫu,làm bộ giữ lại gì đó càng buồn nôn hơn.“Cô Kiều Bích Ngọc, lần này cô có hài lòng không?”Lục Khánh Nam ngồi xuống ghế đá bêncạnh cô, khiêu khích một câu.Kiều Bích Ngọc nhịn một bụng lửa giận,không có chỗ phát tiết, nhìn con hàng họ Lụcnày thật đúng là đáng ăn đòn, cô đang muốnngồi xuống hét anh ta, lại bị người đàn ông ở bêncạnh kéo lên: “Ghế đá rất lạnh.”Đã là cuối thu, ghế đá trong đình nghỉ mátnày cũng nên phủ thêm lớp đệm dày.Kiều Bích Ngọc không phải người có thểchất yếu ớt, đâu chú ý nhiều như thế, nhưng haingười làm nữ sau lưng cô thì nhất thời sắc mặttrắng bệch, cúi đầu xuống, dáng vẻ khẩn trươngvì không chăm sóc tốt cho cô.Lục Khánh Nam đột nhiên cười to: “Tai họa à tai họa.”Đại khái tiếng cười kia của Lục Khánh Namquá mức phách lối, nghe có chút buồn cười,khóe môi của Bùi Hưng Nam ngồi ở đối diệncũng hơi giương lên, ngay cả gương mặt lạnhlùng của Quách Cao Minh đều mang theo ý cười.Cả người Kiều Bích Ngọc là khí thế âm trầm,đến gần anh ta một bước, không chút lưu tìnhgiẫm lên chân anh ta một cái.“Kiều Bích Ngọc chết bầm này, giày mới củaông đây.”Bùi Hưng Nam khẽ cười một tiếng, nhìnQuách Cao Minh rất tự nhiên ôm cô vào lòng,Kiều Bích Ngọc đắc ý nhướng mày, thật đúng làcó mấy phần yêu phi họa nước.Gió thu thổi đến, tiếng cười vui vẻ.Thổi tan phần bực bội trong lòng cô, có mộtsố việc cô không quản được, chỉ có thể nói vớichính mình giả vờ như không biết.Đại khái ở trong đình nghỉ mát ức h**p LụcKhánh Nam nửa tiếng, dì Phương chạy chậm đếnthông báo cho cô đến nhà chính, ông cụ có việctìm cô.“Ông nội tìm tôi có chuyện gì thế?”Dì Phương không nghĩ đến mấy người đànông như Quách Cao Minh cũng ở vườn hoa, cóchút khó xử, nói qua loa: “Cụ thể là chuyện gì, tôikhông rõ lắm, đại khái là liên quan đến bữa tiệclúc cậu chủ nhỏ ra đời, bữa trưa hôm nay sẽmuộn hơn một tiếng, sáng nay ông cụ mời khôngít khách,Lục Khánh Nam và Bùi Hưng Nam cũngđược giữ lại ăn cơm.Quách Cao Minh không hỏi nhiều, dẫn đầuôm cô về phía nhà chính, Kiều Bích Ngọc đànhphải đi theo bước chân của anh.Cô không biết hôm nay ông cụ nhất thờihứng khởi mời ai đến, nhìn dì Phương bận rộnnhiều việc, bước chân rất nhanh, nhanh chóngsắp xếp người làm qua nhà bếp.“Ông Cao, nhà họ Cao các ông đông contrai, ông nhanh như thế đã được ôm chắt trai,chắt gái cũng tốt, rất tri kỷ, chúc mừng.”Lúc Kiều Bích Ngọc đi đến phòng khách củanhà chính, nhìn thấy ông cụ Quách ngồi trênsofa, trên tay cầm điện thoại di động, hình nhưđang tán gẫu với bạn mình, đến gần hơn, có thểnhìn thấy ông cụ đang vui vẻ nói vào trong điệnthoại một câu.“Nhà họ Quách chúng tôi chỉ là song thai màthôi, ha ha ha… Đến lúc đó ông nhất định phải tựmình đến đấy nhé.”Trước kia cô luôn nghe quản gia trêu chọcnói, nhà ai có chắt trai chắt gái mời ông cụ đếnchung vui, mỗi lần nhìn thấy những đứa trẻ đángyêu nhà người khác, ông cụ Quách vừa về đếnnhà lập tức tìm Quách Cao Minh mắng một chất“Đứa cháu bất hiếu”.Lần này nhìn ông cụ rất vui, giống như vừathẳng một trận chiến, cười rất thỏa mãn.Đám người Lục Khánh Nam đi đến, rất quycủ gọi một tiếng ông nội, tâm trạng ông cụ rấttốt, vẫy tay ra hiệu cho bọn họ ngồi xuống, còntự mình rót trà cho bọn họ.Kiểu Bích Ngọc ngoan ngoãn ngồi bênQuách Cao Minh, quan sát phòng khách rộng rãinày, đám người Giang Mỹ Linh, Quách ThanhChâu đều ngồi đây, giống như đang đợi ngườinào đó đến.

Chương 214