Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 224
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 224: Bánh bao lớn và bánh bao nhỏ“Nhóc Thanh đi rồi sao?”Kiều Bích Ngọc mẫn cảm nhận ra anh đangbước chân tới gần mình, đầu không nâng lên,nhanh chóng ăn bát cháo trước mặt mình, cóchút mơ hồ hỏi một câu.Người đàn ông đứng bên người cô, khôngmở miệng nói chuyện, cúi đầu nhìn cô đang vộivàng ăn cháo với vẻ đầy ý tứ sâu xa.Cô không nỡ để anh ta đi sao?“Đứng đó làm gì thế? Ngồi xuống ăn cháo đi.”Kiều Bích Ngọc vươn tay nắm lấy bàn tayanh, vừa nói vừa ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìnthẳng vào đôi mắt Quách Cao Minh khiến cô hơigiật mình, lúc này, biểu cảm của anh hơi ngây ngốc.Kiều Bích Ngọc cau mày, không nhìn anh,ánh mắt liếc nhìn về phía cửa.Cô nghĩ Đường Tuấn Nghĩa liếc qua một cáilà sẽ rời đi, với tính cách của anh ta sẽ không ở lâu.“Dì Phương nói cả ngày hôm qua anh khôngăn gì Tay cô nắm lấy cánh tay anh, hơi dùnglực, kéo người đàn ông cao lớn ngồi lên ghế dựabên cạnh.“Anh còn thức suốt đêm ở trong phòng làmviệc, Quách Cao Minh, nếu anh thức đêm đaunửa đầu tái phát, anh đáng đời!”Kiều Bích Ngọc mắng anh khá trơn tru, đặtmạnh bát cháo xuống trước mặt anh, không tínhlà dịu dàng chút nào, không quên tiếp tục oán giận.“Em thật sự không rỡ, rõ ràng là anh khôngđến tập đoàn làm việc, sao cả ngày bận rộn nhưvậy, ông nội đã nói với anh bao nhiêu lần rồi,không thể thức đêm, chuyện gì cũng có thể đểsau mà, đến thắt cổ cũng phải thở một hơi.”Quách Cao Minh bị giáo huấn lại không phảnbác, trong lòng tràn ngập cảm xúc phức tạp, lúcnày anh đang mở to mắt, chú ý mỗi một biểucảm ở trên mặt cô.Giống như muốn nhìn thấu nội tâm của cô.Đai khái là ánh mắt người đàn ông thối ở bêncạnh quá nóng bỏng, Kiều Bích Ngọc thật sựkhông đấu lại được với anh, hơn nữa trong lòngcô có chút áy náy vì lúc trước chạy trốn theoCung Nhã Yến, nghĩ lại cô không khỏi ủ rũ.Quay đầu, không lại nhìn anh nữa, nghiêmtúc ăn cháo trong bát của cô.“Dì Phương cố ý nấu cháo cho anh, nói anhđã một ngày không ăn gì, cháo dễ tiêu hóa.” Tuyhơi sợ, nhưng cô vẫn không nhịn được oán giận.“#Ừ””Vậy mà anh còn đáp, Kiều Bích Ngọc lập tứcđứng thẳng lưng, ánh mắt khẽ liếc trộm bêncạnh, anh thật sự cầm lấy thìa ăn cháo.Lúc Quách Cao Minh ăn xong bát cháo thứba, dì Phương vẫn luôn hầu hạ ở bên cạnh lộ rabiểu cảm vui mừng, nhưng ánh mắt rất kỳ lạ nhìnKiều Bích Ngọc một cái.Cô có cảm giác người giúp việc từ trênxuống dưới ở biệt thự Uyển Như có vẻ mặt rất kỳlạ, giống như lúc trước bọn họ chịu ngược.Cậu chủ Quách thật sự rất khó hầu hạ, điểmnày Kiều Bích Ngọc hiểu rất rõ.“Quách Cao Minh”Cô thấy anh đặt thìa xuống thì rướn cổ,giọng nói nhẹ nhàng hơn, hiếm khi lộ ra dịu dànggọi anh một tiếng.Vẻ mặt Quách Cao Minh không đổi quay đầunhìn cô, trong mắt có chút suy nghĩ sâu xa, rõràng là đang đợi cô nói tiếp.“Quách Cao Minh, chuyện dì út em…”Kiều Bích Ngọc vừa chú ý vẻ mặt anh, vừacẩn thận tiếp tục nói hết: “Thực ra tính cách củadì út em rất tốt, dì ấy rất dễ mềm lòng, anh đừngquá lo lắng, chỉ cần sau này anh biểu hiện tốtmột chút, dì út em sẽ thích anh.”Đã sớm biết nếu người phụ nữ này không cóviệc gì cầu anh, tuyệt đối sẽ không ăn nói nhỏnhẹ như thế.Ánh mắt Quách Cao Minh lạnh lùng, nhớ tớichuyện mấy ngày trước, vẻ mặt anh âm trầm,gần như nghiến răng nghiến lợi: “Em cảm thấyanh cần lo lắng bà ấy không thích anh sao?”Anh rất không hài lòng trừng cô, Kiều BíchNgọc vốn bực bội muốn bổ sung gì đó, nhưngnhìn thấy vẻ mệt mỏi ở giữa trán và cái cằm xuấthiện râu của anh, bỗng nhiên cô mềm lòng.Cô ít khi thấy Quách Cao Minh tiều tụy như vậy.Giống như anh thật sự mệt chết đi được, tráitim lao lực quá độ.Anh đang phiền não chuyện gì?“Kiểu Bích Ngọc, cô trở về từ khi nào thế?“Một tiếng hét kinh hãi truyền từ xa tới, làm lộnxộn suy nghĩ của cô.Lục Khánh Nam bước đi thật nhanh, quảthực coi biệt thự Như Uyển giống như nhà mình,không chút khách sáo ngồi đối diện cô, trợn tomắt đánh giá cô, giống như đang quét xem cô cóbị thương chỗ nào không.Kết quả vô cùng thất vọng, không bị thươngcũng không bị tàn phế.“Thành thật ở nhà họ Quách dưỡng thai làđược rồi, thân thích đúng là nhiều.” Lục KhánhNam tự nhận mình không có khí độ như vậy, anhta khó chịu liền mở miệng quở trách cô.Đại khái là chột dạ, Kiều Bích Ngọc khôngcãi lại anh ta.“Làm phiền chuẩn bị cho tôi một phần bữasáng, món gì cũng được.”Bùi Hưng Nam đi tới, vẻ mặt tao nhã nói vớidì Phương.Quay đầu nhìn về phía Kiểu Bích Ngọc, tấtnhiên là anh ta biết tên Lục Khánh Nam nàymang thù chuyện bị Quách Cao Minh hành hungtrên đài quyền anh, trên mặt anh ta là nụ cườikhẽ, trái lại mỉm cười gật đầu với Kiều Bích Ngọc.Còn chuyện cô đi theo Đường Tuấn Nghĩarời đi, bọn họ, bao gồm người giúp việc trên dướinhà họ Quách đều vô cùng ăn ý không nhắc lại,đề cập tới chuyện của Đường Tuấn Nghĩa, nói racũng không có kết quả.“Tôi cũng muốn một phần bữa sáng. LụcKhánh Nam ngẩng đầu gọi to về phía phòng bếp,lúc này mới nhớ tới mình để bụng rỗng tới nhà họ Quách.“Cái thùng cơm.“ Kiều Bích Ngọc mở miệngnói ba chữ với anh ta.“Cô nói ai là cái thùng cơm?”Lục Khánh Nam thay cô bị đánh, càng nghĩcàng thấy không đáng giá, nhất thời trong lòngtrào dâng oán trách.Không biết có phải bình thường nhà họQuách quá lạnh lẽo hay không, lúc này hai ngườiđang tranh cãi ầm ï ở trên bàn cơm nếu ở biệtthự chính, chắc chắn sẽ bị đuổi, dì Phương bưnghai phần bữa sáng ra, trên mặt tràn ngập tươi cười.Bùi Hưng Nam mặc kệ bọn họ, tao nhã dùng cơm.Sở dĩ anh ta và Lục Khánh Nam tới đây sớmnhư vậy, là vì hai tiếng trước Quách Cao Minh gọiđiện cho bọn họ, nói là có chuyện quan trọng,tính mạng đang bị đe dọa.Không biết Quách Cao Minh phát hiện rachuyện gì mà lo lắng như thế.“Tôi là cha nuôi của bọn chúng!”“Tôi là mẹ ruột của bọn chúng!”Không biết vì chuyện gì lại nói tới chuyệnnày, vẻ mặt Kiều Bích Ngọc vô cùng nghiêm túc:“Ông nội đang đợi sinh ra rồi dựa vào ngày sinhtháng đẻ để đặt tên, nhưng biệt danh của haiđứa bé sẽ do tôi định đoạt, tên là bánh bao lớnvà bánh bao nhỏ.”Lục Khánh Nam đang ăn cháo thiếu chútnữa phun ra, chậc chậc trào phúng cô: “Bánhbao lớn, bánh bao nhỏ ha ha ha… Hai cái tên nàythật ngốc”“Vẫn nên để tôi đổi cách gọi cho, gọi là bánhchưng nhỏ, gạo nếp nhỏ, hiện giờ đang lưu hànhnhững cái tên này, nghe rất đáng yêu.”“Ai cần anh đặt biệt danh giúp con tôi, anhtrai tên là bánh bao lớn, em trai sẽ tên là bánhbao nhỏ, tôi cảm thấy hai cái tên này rất đángyêu.” Kiều Bích Ngọc rất kiên quyết.Lục Khánh Nam lập tức nhớ tới người phụnữ này đặt tên rất kỳ lạ, nick zalo của cô tên làcục cưng vô địch, còn có nick của Quách CaoMinh cũng được đổi thành tảng băng Nam Cực.Lần này cả nhà đều bị cô hạ độc thủ rồi.“Bánh bao lớn, bánh bao nhỏ, anh cảm thấythế nào?”Kiều Bích Ngọc không phải người chuyênchế, cô rất dân chủ hỏi ý kiến của cha đứa bé.“Quách Cao Minh, đôi song sinh này đặt tênnhư vậy rất dễ nhớ, chúng ta đừng đặt tên phứctạp quá.” Giọng nói của cô dịu dàng nói chuyệnvới anh.Nhưng phản ứng của người đàn ông bêncạnh rất kỳ lạ.Quách Cao Minh vẫn cúi đầu như cũ, giốngnhư hoàn toàn không nghe thấy lời nói của cô,gương mặt lạnh lùng không có bất cứ phản ứng gì.Chuyện này không có khả năng, cô và LụcKhánh Nam lớn tiếng như vậy.Kiều Bích Ngọc nhíu chặt mày, xoay người,chuyên chú đánh giá anh: “Quách Cao Minh.” Côlại gọi anh một tiếng, trong lòng có chút nghỉ ngờ.Bùi Hưng Nam vẫn im lặng dùng cơm đặtmạnh cốc nước xuống bàn, cốc thủy tinh hơilạnh chạm vào mu bàn tay của Quách Cao Minhngồi đối diện, người đàn ông đối diện lập tứcngẩng đầu, giống như đột nhiên giật mình tỉnhtáo lại, trong nháy mắt, trong đôi mắt tràn ngậpcảnh giác.Kiều Bích Ngọc không bỏ qua hành động kỳlạ của Quách Cao Minh, trong lòng cô rất kinhngạc: “Vừa rồi anh…Trái lại Bùi Hưng Nam đột nhiên đứng dậy,lập tức dời mắt nhìn Kiều Bích Ngọc trêu ghẹo:“Con của cô và Cao Minh chắc chắn rất giỏi.”Kiều Bích Ngọc im lặng, nhìn chằm chằm BùiHưng Nam và Quách Cao Minh sóng vai đi vềphía phòng khách.Cô biết, Bùi Hưng Nam cố ý không cho cô hỏi.Hơn nữa hiện giờ cô nghỉ ngờ hơn, cô rấtmuốn hỏi: “Quách Cao Minh, có phải vừa rồi anhkhông nghe thấy hay không?”Bên phòng khách biệt thự Uyển Như, mấygiúp việc đang cẩn thận làm việc, không biết vìsao cậu chủ Lục và cậu chủ Bùi tới đây sớm nhưvậy dùng bữa sáng, nhưng bọn họ là khách, chonên sau khi ăn xong vội vàng chuẩn bị trà, bưnghoa quả tới phục vụ.Mà đám Bùi Hưng Nam rõ ràng là không cótâm tình ăn trà bánh, hai bóng dáng anh tuấnđứng im trước cửa sổ sát đất rộng rãi.“Cao Minh, bệnh của anh…”“Có người nhằm vào tôi, sẽ ra tay với KiềuBích Ngọc.” Anh nói.“Khoan hãy nói những chuyện liên quan tớiKiều Bích Ngọc, bây giờ anh nên nghe lời ông nộilập tức đi Seattle.” Bùi Hưng Nam nhìn anh lộ ragương mặt tái nhợt, lập tức khẩn trương hơn.Anh không lập tức nói chuyện, ánh mắt sâuxa nhìn bên ngoài cửa sổ, trong tai vẫn luôn vangvọng câu nói kia của Đường Tuấn Nghĩa.“Cậu không có năng lực bảo vệ cô ấy.”
Chương 224: Bánh bao lớn và bánh bao nhỏ
“Nhóc Thanh đi rồi sao?”
Kiều Bích Ngọc mẫn cảm nhận ra anh đang
bước chân tới gần mình, đầu không nâng lên,
nhanh chóng ăn bát cháo trước mặt mình, có
chút mơ hồ hỏi một câu.
Người đàn ông đứng bên người cô, không
mở miệng nói chuyện, cúi đầu nhìn cô đang vội
vàng ăn cháo với vẻ đầy ý tứ sâu xa.
Cô không nỡ để anh ta đi sao?
“Đứng đó làm gì thế? Ngồi xuống ăn cháo đi.”
Kiều Bích Ngọc vươn tay nắm lấy bàn tay
anh, vừa nói vừa ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn
thẳng vào đôi mắt Quách Cao Minh khiến cô hơi
giật mình, lúc này, biểu cảm của anh hơi ngây ngốc.
Kiều Bích Ngọc cau mày, không nhìn anh,
ánh mắt liếc nhìn về phía cửa.
Cô nghĩ Đường Tuấn Nghĩa liếc qua một cái
là sẽ rời đi, với tính cách của anh ta sẽ không ở lâu.
“Dì Phương nói cả ngày hôm qua anh không
ăn gì Tay cô nắm lấy cánh tay anh, hơi dùng
lực, kéo người đàn ông cao lớn ngồi lên ghế dựa
bên cạnh.
“Anh còn thức suốt đêm ở trong phòng làm
việc, Quách Cao Minh, nếu anh thức đêm đau
nửa đầu tái phát, anh đáng đời!”
Kiều Bích Ngọc mắng anh khá trơn tru, đặt
mạnh bát cháo xuống trước mặt anh, không tính
là dịu dàng chút nào, không quên tiếp tục oán giận.
“Em thật sự không rỡ, rõ ràng là anh không
đến tập đoàn làm việc, sao cả ngày bận rộn như
vậy, ông nội đã nói với anh bao nhiêu lần rồi,
không thể thức đêm, chuyện gì cũng có thể để
sau mà, đến thắt cổ cũng phải thở một hơi.”
Quách Cao Minh bị giáo huấn lại không phản
bác, trong lòng tràn ngập cảm xúc phức tạp, lúc
này anh đang mở to mắt, chú ý mỗi một biểu
cảm ở trên mặt cô.
Giống như muốn nhìn thấu nội tâm của cô.
Đai khái là ánh mắt người đàn ông thối ở bên
cạnh quá nóng bỏng, Kiều Bích Ngọc thật sự
không đấu lại được với anh, hơn nữa trong lòng
cô có chút áy náy vì lúc trước chạy trốn theo
Cung Nhã Yến, nghĩ lại cô không khỏi ủ rũ.
Quay đầu, không lại nhìn anh nữa, nghiêm
túc ăn cháo trong bát của cô.
“Dì Phương cố ý nấu cháo cho anh, nói anh
đã một ngày không ăn gì, cháo dễ tiêu hóa.” Tuy
hơi sợ, nhưng cô vẫn không nhịn được oán giận.
“#Ừ””
Vậy mà anh còn đáp, Kiều Bích Ngọc lập tức
đứng thẳng lưng, ánh mắt khẽ liếc trộm bên
cạnh, anh thật sự cầm lấy thìa ăn cháo.
Lúc Quách Cao Minh ăn xong bát cháo thứ
ba, dì Phương vẫn luôn hầu hạ ở bên cạnh lộ ra
biểu cảm vui mừng, nhưng ánh mắt rất kỳ lạ nhìn
Kiều Bích Ngọc một cái.
Cô có cảm giác người giúp việc từ trên
xuống dưới ở biệt thự Uyển Như có vẻ mặt rất kỳ
lạ, giống như lúc trước bọn họ chịu ngược.
Cậu chủ Quách thật sự rất khó hầu hạ, điểm
này Kiều Bích Ngọc hiểu rất rõ.
“Quách Cao Minh”
Cô thấy anh đặt thìa xuống thì rướn cổ,
giọng nói nhẹ nhàng hơn, hiếm khi lộ ra dịu dàng
gọi anh một tiếng.
Vẻ mặt Quách Cao Minh không đổi quay đầu
nhìn cô, trong mắt có chút suy nghĩ sâu xa, rõ
ràng là đang đợi cô nói tiếp.
“Quách Cao Minh, chuyện dì út em…”
Kiều Bích Ngọc vừa chú ý vẻ mặt anh, vừa
cẩn thận tiếp tục nói hết: “Thực ra tính cách của
dì út em rất tốt, dì ấy rất dễ mềm lòng, anh đừng
quá lo lắng, chỉ cần sau này anh biểu hiện tốt
một chút, dì út em sẽ thích anh.”
Đã sớm biết nếu người phụ nữ này không có
việc gì cầu anh, tuyệt đối sẽ không ăn nói nhỏ
nhẹ như thế.
Ánh mắt Quách Cao Minh lạnh lùng, nhớ tới
chuyện mấy ngày trước, vẻ mặt anh âm trầm,
gần như nghiến răng nghiến lợi: “Em cảm thấy
anh cần lo lắng bà ấy không thích anh sao?”
Anh rất không hài lòng trừng cô, Kiều Bích
Ngọc vốn bực bội muốn bổ sung gì đó, nhưng
nhìn thấy vẻ mệt mỏi ở giữa trán và cái cằm xuất
hiện râu của anh, bỗng nhiên cô mềm lòng.
Cô ít khi thấy Quách Cao Minh tiều tụy như vậy.
Giống như anh thật sự mệt chết đi được, trái
tim lao lực quá độ.
Anh đang phiền não chuyện gì?
“Kiểu Bích Ngọc, cô trở về từ khi nào thế?“
Một tiếng hét kinh hãi truyền từ xa tới, làm lộn
xộn suy nghĩ của cô.
Lục Khánh Nam bước đi thật nhanh, quả
thực coi biệt thự Như Uyển giống như nhà mình,
không chút khách sáo ngồi đối diện cô, trợn to
mắt đánh giá cô, giống như đang quét xem cô có
bị thương chỗ nào không.
Kết quả vô cùng thất vọng, không bị thương
cũng không bị tàn phế.
“Thành thật ở nhà họ Quách dưỡng thai là
được rồi, thân thích đúng là nhiều.” Lục Khánh
Nam tự nhận mình không có khí độ như vậy, anh
ta khó chịu liền mở miệng quở trách cô.
Đại khái là chột dạ, Kiều Bích Ngọc không
cãi lại anh ta.
“Làm phiền chuẩn bị cho tôi một phần bữa
sáng, món gì cũng được.”
Bùi Hưng Nam đi tới, vẻ mặt tao nhã nói với
dì Phương.
Quay đầu nhìn về phía Kiểu Bích Ngọc, tất
nhiên là anh ta biết tên Lục Khánh Nam này
mang thù chuyện bị Quách Cao Minh hành hung
trên đài quyền anh, trên mặt anh ta là nụ cười
khẽ, trái lại mỉm cười gật đầu với Kiều Bích Ngọc.
Còn chuyện cô đi theo Đường Tuấn Nghĩa
rời đi, bọn họ, bao gồm người giúp việc trên dưới
nhà họ Quách đều vô cùng ăn ý không nhắc lại,
đề cập tới chuyện của Đường Tuấn Nghĩa, nói ra
cũng không có kết quả.
“Tôi cũng muốn một phần bữa sáng. Lục
Khánh Nam ngẩng đầu gọi to về phía phòng bếp,
lúc này mới nhớ tới mình để bụng rỗng tới nhà họ Quách.
“Cái thùng cơm.“ Kiều Bích Ngọc mở miệng
nói ba chữ với anh ta.
“Cô nói ai là cái thùng cơm?”
Lục Khánh Nam thay cô bị đánh, càng nghĩ
càng thấy không đáng giá, nhất thời trong lòng
trào dâng oán trách.
Không biết có phải bình thường nhà họ
Quách quá lạnh lẽo hay không, lúc này hai người
đang tranh cãi ầm ï ở trên bàn cơm nếu ở biệt
thự chính, chắc chắn sẽ bị đuổi, dì Phương bưng
hai phần bữa sáng ra, trên mặt tràn ngập tươi cười.
Bùi Hưng Nam mặc kệ bọn họ, tao nhã dùng cơm.
Sở dĩ anh ta và Lục Khánh Nam tới đây sớm
như vậy, là vì hai tiếng trước Quách Cao Minh gọi
điện cho bọn họ, nói là có chuyện quan trọng,
tính mạng đang bị đe dọa.
Không biết Quách Cao Minh phát hiện ra
chuyện gì mà lo lắng như thế.
“Tôi là cha nuôi của bọn chúng!”
“Tôi là mẹ ruột của bọn chúng!”
Không biết vì chuyện gì lại nói tới chuyện
này, vẻ mặt Kiều Bích Ngọc vô cùng nghiêm túc:
“Ông nội đang đợi sinh ra rồi dựa vào ngày sinh
tháng đẻ để đặt tên, nhưng biệt danh của hai
đứa bé sẽ do tôi định đoạt, tên là bánh bao lớn
và bánh bao nhỏ.”
Lục Khánh Nam đang ăn cháo thiếu chút
nữa phun ra, chậc chậc trào phúng cô: “Bánh
bao lớn, bánh bao nhỏ ha ha ha… Hai cái tên này
thật ngốc”
“Vẫn nên để tôi đổi cách gọi cho, gọi là bánh
chưng nhỏ, gạo nếp nhỏ, hiện giờ đang lưu hành
những cái tên này, nghe rất đáng yêu.”
“Ai cần anh đặt biệt danh giúp con tôi, anh
trai tên là bánh bao lớn, em trai sẽ tên là bánh
bao nhỏ, tôi cảm thấy hai cái tên này rất đáng
yêu.” Kiều Bích Ngọc rất kiên quyết.
Lục Khánh Nam lập tức nhớ tới người phụ
nữ này đặt tên rất kỳ lạ, nick zalo của cô tên là
cục cưng vô địch, còn có nick của Quách Cao
Minh cũng được đổi thành tảng băng Nam Cực.
Lần này cả nhà đều bị cô hạ độc thủ rồi.
“Bánh bao lớn, bánh bao nhỏ, anh cảm thấy
thế nào?”
Kiều Bích Ngọc không phải người chuyên
chế, cô rất dân chủ hỏi ý kiến của cha đứa bé.
“Quách Cao Minh, đôi song sinh này đặt tên
như vậy rất dễ nhớ, chúng ta đừng đặt tên phức
tạp quá.” Giọng nói của cô dịu dàng nói chuyện
với anh.
Nhưng phản ứng của người đàn ông bên
cạnh rất kỳ lạ.
Quách Cao Minh vẫn cúi đầu như cũ, giống
như hoàn toàn không nghe thấy lời nói của cô,
gương mặt lạnh lùng không có bất cứ phản ứng gì.
Chuyện này không có khả năng, cô và Lục
Khánh Nam lớn tiếng như vậy.
Kiều Bích Ngọc nhíu chặt mày, xoay người,
chuyên chú đánh giá anh: “Quách Cao Minh.” Cô
lại gọi anh một tiếng, trong lòng có chút nghỉ ngờ.
Bùi Hưng Nam vẫn im lặng dùng cơm đặt
mạnh cốc nước xuống bàn, cốc thủy tinh hơi
lạnh chạm vào mu bàn tay của Quách Cao Minh
ngồi đối diện, người đàn ông đối diện lập tức
ngẩng đầu, giống như đột nhiên giật mình tỉnh
táo lại, trong nháy mắt, trong đôi mắt tràn ngập
cảnh giác.
Kiều Bích Ngọc không bỏ qua hành động kỳ
lạ của Quách Cao Minh, trong lòng cô rất kinh
ngạc: “Vừa rồi anh…
Trái lại Bùi Hưng Nam đột nhiên đứng dậy,
lập tức dời mắt nhìn Kiều Bích Ngọc trêu ghẹo:
“Con của cô và Cao Minh chắc chắn rất giỏi.”
Kiều Bích Ngọc im lặng, nhìn chằm chằm Bùi
Hưng Nam và Quách Cao Minh sóng vai đi về
phía phòng khách.
Cô biết, Bùi Hưng Nam cố ý không cho cô hỏi.
Hơn nữa hiện giờ cô nghỉ ngờ hơn, cô rất
muốn hỏi: “Quách Cao Minh, có phải vừa rồi anh
không nghe thấy hay không?”
Bên phòng khách biệt thự Uyển Như, mấy
giúp việc đang cẩn thận làm việc, không biết vì
sao cậu chủ Lục và cậu chủ Bùi tới đây sớm như
vậy dùng bữa sáng, nhưng bọn họ là khách, cho
nên sau khi ăn xong vội vàng chuẩn bị trà, bưng
hoa quả tới phục vụ.
Mà đám Bùi Hưng Nam rõ ràng là không có
tâm tình ăn trà bánh, hai bóng dáng anh tuấn
đứng im trước cửa sổ sát đất rộng rãi.
“Cao Minh, bệnh của anh…”
“Có người nhằm vào tôi, sẽ ra tay với Kiều
Bích Ngọc.” Anh nói.
“Khoan hãy nói những chuyện liên quan tới
Kiều Bích Ngọc, bây giờ anh nên nghe lời ông nội
lập tức đi Seattle.” Bùi Hưng Nam nhìn anh lộ ra
gương mặt tái nhợt, lập tức khẩn trương hơn.
Anh không lập tức nói chuyện, ánh mắt sâu
xa nhìn bên ngoài cửa sổ, trong tai vẫn luôn vang
vọng câu nói kia của Đường Tuấn Nghĩa.
“Cậu không có năng lực bảo vệ cô ấy.”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 224: Bánh bao lớn và bánh bao nhỏ“Nhóc Thanh đi rồi sao?”Kiều Bích Ngọc mẫn cảm nhận ra anh đangbước chân tới gần mình, đầu không nâng lên,nhanh chóng ăn bát cháo trước mặt mình, cóchút mơ hồ hỏi một câu.Người đàn ông đứng bên người cô, khôngmở miệng nói chuyện, cúi đầu nhìn cô đang vộivàng ăn cháo với vẻ đầy ý tứ sâu xa.Cô không nỡ để anh ta đi sao?“Đứng đó làm gì thế? Ngồi xuống ăn cháo đi.”Kiều Bích Ngọc vươn tay nắm lấy bàn tayanh, vừa nói vừa ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìnthẳng vào đôi mắt Quách Cao Minh khiến cô hơigiật mình, lúc này, biểu cảm của anh hơi ngây ngốc.Kiều Bích Ngọc cau mày, không nhìn anh,ánh mắt liếc nhìn về phía cửa.Cô nghĩ Đường Tuấn Nghĩa liếc qua một cáilà sẽ rời đi, với tính cách của anh ta sẽ không ở lâu.“Dì Phương nói cả ngày hôm qua anh khôngăn gì Tay cô nắm lấy cánh tay anh, hơi dùnglực, kéo người đàn ông cao lớn ngồi lên ghế dựabên cạnh.“Anh còn thức suốt đêm ở trong phòng làmviệc, Quách Cao Minh, nếu anh thức đêm đaunửa đầu tái phát, anh đáng đời!”Kiều Bích Ngọc mắng anh khá trơn tru, đặtmạnh bát cháo xuống trước mặt anh, không tínhlà dịu dàng chút nào, không quên tiếp tục oán giận.“Em thật sự không rỡ, rõ ràng là anh khôngđến tập đoàn làm việc, sao cả ngày bận rộn nhưvậy, ông nội đã nói với anh bao nhiêu lần rồi,không thể thức đêm, chuyện gì cũng có thể đểsau mà, đến thắt cổ cũng phải thở một hơi.”Quách Cao Minh bị giáo huấn lại không phảnbác, trong lòng tràn ngập cảm xúc phức tạp, lúcnày anh đang mở to mắt, chú ý mỗi một biểucảm ở trên mặt cô.Giống như muốn nhìn thấu nội tâm của cô.Đai khái là ánh mắt người đàn ông thối ở bêncạnh quá nóng bỏng, Kiều Bích Ngọc thật sựkhông đấu lại được với anh, hơn nữa trong lòngcô có chút áy náy vì lúc trước chạy trốn theoCung Nhã Yến, nghĩ lại cô không khỏi ủ rũ.Quay đầu, không lại nhìn anh nữa, nghiêmtúc ăn cháo trong bát của cô.“Dì Phương cố ý nấu cháo cho anh, nói anhđã một ngày không ăn gì, cháo dễ tiêu hóa.” Tuyhơi sợ, nhưng cô vẫn không nhịn được oán giận.“#Ừ””Vậy mà anh còn đáp, Kiều Bích Ngọc lập tứcđứng thẳng lưng, ánh mắt khẽ liếc trộm bêncạnh, anh thật sự cầm lấy thìa ăn cháo.Lúc Quách Cao Minh ăn xong bát cháo thứba, dì Phương vẫn luôn hầu hạ ở bên cạnh lộ rabiểu cảm vui mừng, nhưng ánh mắt rất kỳ lạ nhìnKiều Bích Ngọc một cái.Cô có cảm giác người giúp việc từ trênxuống dưới ở biệt thự Uyển Như có vẻ mặt rất kỳlạ, giống như lúc trước bọn họ chịu ngược.Cậu chủ Quách thật sự rất khó hầu hạ, điểmnày Kiều Bích Ngọc hiểu rất rõ.“Quách Cao Minh”Cô thấy anh đặt thìa xuống thì rướn cổ,giọng nói nhẹ nhàng hơn, hiếm khi lộ ra dịu dànggọi anh một tiếng.Vẻ mặt Quách Cao Minh không đổi quay đầunhìn cô, trong mắt có chút suy nghĩ sâu xa, rõràng là đang đợi cô nói tiếp.“Quách Cao Minh, chuyện dì út em…”Kiều Bích Ngọc vừa chú ý vẻ mặt anh, vừacẩn thận tiếp tục nói hết: “Thực ra tính cách củadì út em rất tốt, dì ấy rất dễ mềm lòng, anh đừngquá lo lắng, chỉ cần sau này anh biểu hiện tốtmột chút, dì út em sẽ thích anh.”Đã sớm biết nếu người phụ nữ này không cóviệc gì cầu anh, tuyệt đối sẽ không ăn nói nhỏnhẹ như thế.Ánh mắt Quách Cao Minh lạnh lùng, nhớ tớichuyện mấy ngày trước, vẻ mặt anh âm trầm,gần như nghiến răng nghiến lợi: “Em cảm thấyanh cần lo lắng bà ấy không thích anh sao?”Anh rất không hài lòng trừng cô, Kiều BíchNgọc vốn bực bội muốn bổ sung gì đó, nhưngnhìn thấy vẻ mệt mỏi ở giữa trán và cái cằm xuấthiện râu của anh, bỗng nhiên cô mềm lòng.Cô ít khi thấy Quách Cao Minh tiều tụy như vậy.Giống như anh thật sự mệt chết đi được, tráitim lao lực quá độ.Anh đang phiền não chuyện gì?“Kiểu Bích Ngọc, cô trở về từ khi nào thế?“Một tiếng hét kinh hãi truyền từ xa tới, làm lộnxộn suy nghĩ của cô.Lục Khánh Nam bước đi thật nhanh, quảthực coi biệt thự Như Uyển giống như nhà mình,không chút khách sáo ngồi đối diện cô, trợn tomắt đánh giá cô, giống như đang quét xem cô cóbị thương chỗ nào không.Kết quả vô cùng thất vọng, không bị thươngcũng không bị tàn phế.“Thành thật ở nhà họ Quách dưỡng thai làđược rồi, thân thích đúng là nhiều.” Lục KhánhNam tự nhận mình không có khí độ như vậy, anhta khó chịu liền mở miệng quở trách cô.Đại khái là chột dạ, Kiều Bích Ngọc khôngcãi lại anh ta.“Làm phiền chuẩn bị cho tôi một phần bữasáng, món gì cũng được.”Bùi Hưng Nam đi tới, vẻ mặt tao nhã nói vớidì Phương.Quay đầu nhìn về phía Kiểu Bích Ngọc, tấtnhiên là anh ta biết tên Lục Khánh Nam nàymang thù chuyện bị Quách Cao Minh hành hungtrên đài quyền anh, trên mặt anh ta là nụ cườikhẽ, trái lại mỉm cười gật đầu với Kiều Bích Ngọc.Còn chuyện cô đi theo Đường Tuấn Nghĩarời đi, bọn họ, bao gồm người giúp việc trên dướinhà họ Quách đều vô cùng ăn ý không nhắc lại,đề cập tới chuyện của Đường Tuấn Nghĩa, nói racũng không có kết quả.“Tôi cũng muốn một phần bữa sáng. LụcKhánh Nam ngẩng đầu gọi to về phía phòng bếp,lúc này mới nhớ tới mình để bụng rỗng tới nhà họ Quách.“Cái thùng cơm.“ Kiều Bích Ngọc mở miệngnói ba chữ với anh ta.“Cô nói ai là cái thùng cơm?”Lục Khánh Nam thay cô bị đánh, càng nghĩcàng thấy không đáng giá, nhất thời trong lòngtrào dâng oán trách.Không biết có phải bình thường nhà họQuách quá lạnh lẽo hay không, lúc này hai ngườiđang tranh cãi ầm ï ở trên bàn cơm nếu ở biệtthự chính, chắc chắn sẽ bị đuổi, dì Phương bưnghai phần bữa sáng ra, trên mặt tràn ngập tươi cười.Bùi Hưng Nam mặc kệ bọn họ, tao nhã dùng cơm.Sở dĩ anh ta và Lục Khánh Nam tới đây sớmnhư vậy, là vì hai tiếng trước Quách Cao Minh gọiđiện cho bọn họ, nói là có chuyện quan trọng,tính mạng đang bị đe dọa.Không biết Quách Cao Minh phát hiện rachuyện gì mà lo lắng như thế.“Tôi là cha nuôi của bọn chúng!”“Tôi là mẹ ruột của bọn chúng!”Không biết vì chuyện gì lại nói tới chuyệnnày, vẻ mặt Kiều Bích Ngọc vô cùng nghiêm túc:“Ông nội đang đợi sinh ra rồi dựa vào ngày sinhtháng đẻ để đặt tên, nhưng biệt danh của haiđứa bé sẽ do tôi định đoạt, tên là bánh bao lớnvà bánh bao nhỏ.”Lục Khánh Nam đang ăn cháo thiếu chútnữa phun ra, chậc chậc trào phúng cô: “Bánhbao lớn, bánh bao nhỏ ha ha ha… Hai cái tên nàythật ngốc”“Vẫn nên để tôi đổi cách gọi cho, gọi là bánhchưng nhỏ, gạo nếp nhỏ, hiện giờ đang lưu hànhnhững cái tên này, nghe rất đáng yêu.”“Ai cần anh đặt biệt danh giúp con tôi, anhtrai tên là bánh bao lớn, em trai sẽ tên là bánhbao nhỏ, tôi cảm thấy hai cái tên này rất đángyêu.” Kiều Bích Ngọc rất kiên quyết.Lục Khánh Nam lập tức nhớ tới người phụnữ này đặt tên rất kỳ lạ, nick zalo của cô tên làcục cưng vô địch, còn có nick của Quách CaoMinh cũng được đổi thành tảng băng Nam Cực.Lần này cả nhà đều bị cô hạ độc thủ rồi.“Bánh bao lớn, bánh bao nhỏ, anh cảm thấythế nào?”Kiều Bích Ngọc không phải người chuyênchế, cô rất dân chủ hỏi ý kiến của cha đứa bé.“Quách Cao Minh, đôi song sinh này đặt tênnhư vậy rất dễ nhớ, chúng ta đừng đặt tên phứctạp quá.” Giọng nói của cô dịu dàng nói chuyệnvới anh.Nhưng phản ứng của người đàn ông bêncạnh rất kỳ lạ.Quách Cao Minh vẫn cúi đầu như cũ, giốngnhư hoàn toàn không nghe thấy lời nói của cô,gương mặt lạnh lùng không có bất cứ phản ứng gì.Chuyện này không có khả năng, cô và LụcKhánh Nam lớn tiếng như vậy.Kiều Bích Ngọc nhíu chặt mày, xoay người,chuyên chú đánh giá anh: “Quách Cao Minh.” Côlại gọi anh một tiếng, trong lòng có chút nghỉ ngờ.Bùi Hưng Nam vẫn im lặng dùng cơm đặtmạnh cốc nước xuống bàn, cốc thủy tinh hơilạnh chạm vào mu bàn tay của Quách Cao Minhngồi đối diện, người đàn ông đối diện lập tứcngẩng đầu, giống như đột nhiên giật mình tỉnhtáo lại, trong nháy mắt, trong đôi mắt tràn ngậpcảnh giác.Kiều Bích Ngọc không bỏ qua hành động kỳlạ của Quách Cao Minh, trong lòng cô rất kinhngạc: “Vừa rồi anh…Trái lại Bùi Hưng Nam đột nhiên đứng dậy,lập tức dời mắt nhìn Kiều Bích Ngọc trêu ghẹo:“Con của cô và Cao Minh chắc chắn rất giỏi.”Kiều Bích Ngọc im lặng, nhìn chằm chằm BùiHưng Nam và Quách Cao Minh sóng vai đi vềphía phòng khách.Cô biết, Bùi Hưng Nam cố ý không cho cô hỏi.Hơn nữa hiện giờ cô nghỉ ngờ hơn, cô rấtmuốn hỏi: “Quách Cao Minh, có phải vừa rồi anhkhông nghe thấy hay không?”Bên phòng khách biệt thự Uyển Như, mấygiúp việc đang cẩn thận làm việc, không biết vìsao cậu chủ Lục và cậu chủ Bùi tới đây sớm nhưvậy dùng bữa sáng, nhưng bọn họ là khách, chonên sau khi ăn xong vội vàng chuẩn bị trà, bưnghoa quả tới phục vụ.Mà đám Bùi Hưng Nam rõ ràng là không cótâm tình ăn trà bánh, hai bóng dáng anh tuấnđứng im trước cửa sổ sát đất rộng rãi.“Cao Minh, bệnh của anh…”“Có người nhằm vào tôi, sẽ ra tay với KiềuBích Ngọc.” Anh nói.“Khoan hãy nói những chuyện liên quan tớiKiều Bích Ngọc, bây giờ anh nên nghe lời ông nộilập tức đi Seattle.” Bùi Hưng Nam nhìn anh lộ ragương mặt tái nhợt, lập tức khẩn trương hơn.Anh không lập tức nói chuyện, ánh mắt sâuxa nhìn bên ngoài cửa sổ, trong tai vẫn luôn vangvọng câu nói kia của Đường Tuấn Nghĩa.“Cậu không có năng lực bảo vệ cô ấy.”