Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 225
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 225: Có thích hợp hay không bản thân cháu tự rõKiều Bích Ngọc ngồi trên ghế dựa, trước mắtlà một bàn bữa sáng phong phú, cô không ănnhiều lắm vì không có khẩu vi.Gương mặt cô nhăn lại, tâm trạng rất lo lắng.Muốn lập tức đứng dậy đi về phía phòngkhách hỏi, nhưng đột nhiên dâng lên sợ hãi, sợbiết một số chuyện không tốt.“Nghĩ cái gì thế?”“Không phải là nghĩ tới dì út của cô đấy chứ?”Lục Khánh Nam ngồi ở phía đối diện đã ănuống no say, dùng khăn lau môi, ngẩng đầu nhìncô một cái, cảm thấy vẻ mặt người phụ nữ nàyhơi kỳ lạ, giọng điệu của anh ta không thân thiệnchâm chọc cô.Trái lại biểu cảm của Kiều Bích Ngọc ngớ ra một lúc.Cô lập tức nhớ tới, mình vụng trộm chạy vềnhà họ Quách, bây giờ đã sắp bảy giờ sáng, dì útcủa cô đã rời giường rồi.Chắc chắn sẽ bị mắng, cảm xúc của cô càngthêm tệ hơn, thôi, chủ động nhận tội sẽ tốt hơnmột chút.“Lục Khánh Nam, tôi mượn di động một lát.”“Kiều Bích Ngọc, cô tự mình chủ động trởvề, hay là…”“Đưa di động cho tôi.” Cô chẳng muốn lề mềvới anh ta, thúc giục một câu.Lục Khánh Nam không đưa di động củamình, trái lại ánh mắt mang theo nghỉ ngờ vô căncứ nhìn kỹ cô: “Bây giờ tôi rất nghiêm túc hỏi cô,rốt cuộc có phải cô tự mình chủ động tự nguyệntrở về hay không? Chuyện này rất quan trọng.”“Tôi tự mình trộm về, đợi bị mắng đây, đúnglà gà mẹ, nhanh đưa di động cho tôi mượn.”Cô không nghĩ quá sâu xa, chỉ cảm thấy cókhả năng là con hàng này muốn vui sướng khingười khác gặp họa nhìn mình gặp xui xẻo.Lục Khánh Nam nhíu mày, trên gương mặt lộra nụ cười, giống như rất hài lòng với câu trả lờicủa cô, rất hào phóng lấy di động trong túi ra,nhưng mà lúc này có một giúp việc nữ bướcnhanh về phía Kiều Bích Ngọc, cùng với tiếngchuông điện thoại di động quen thuộc.“Mợ chủ, di động của cô có người gọi tới.”Giúp việc nữa này cầm di động của cô tới,tất nhiên là không cần dùng điện thoại của LụcKhánh Nam nữa, tiếp nhận di động đang vanglên, liếc mắt nhìn màn hình điện thoại một cái, côlập tức lộ ra vẻ mặt chột dạ.Là dì út của cô gọi điện tới.“Nói với bà ấy, cô và Cao Minh sắp bỏ trốn,bảo bà ấy đừng lăn qua lăn lại nữa, cô hai nhà họCung này đúng thật là…” Lục Khánh Nam khôngnhịn được càu nhàu.Cung Nhã Yến này đúng là rất khó hiểu.Kiều Bích Ngọc ở một bên vội trừng anh ta,dùng ánh mắt cảnh cáo anh ta câm miệng.Ngón tay vội vàng ấn nhẹ vào nút nghe: “Dìút.“ Ngoan ngoãn gọi một tiếng.Cung Nhã Yến nghe thấy giọng cô không nổitrận lôi đình, chỉ bình tĩnh nói hai chữ.“Trở vê!”Kiều Bích Ngọc nắm chặt di động, nhất thờitrái tim vô cùng thấp thỏm.Chần chừ hai giây cô mới nhỏ giọng mởmiệng: “Dì út, cháu muốn ở lại nhà họ Quách.”Giọng nói của cô rất nhỏ, giống như là mìnhphạm sai lầm nên chột dạ.Lục Khánh Nam nhìn bộ dạng sợ sệt này củacô, lập tức tức giận!Có ý gì đây, cả ngày ở bên này tác oai tácquái, bây giờ lại thành thật nghe lời như vậy, maymà Quách Cao Minh và Bùi Hưng Nam ở bênphòng khách, anh ta rất không hài lòng.“Kiều Bích Ngọc cô còn chưa dứt sữa à, cóphải Cung Nhã Yến bảo cô ly hôn với Cao Minhcô cũng làm đúng không?” Vẻ mặt Lục KhánhNam âm u trực tiếp rống với cô, tuyệt đối khôngcố ky người ở đầu bên kia di động có thể nghethấy.Anh ta muốn cho Cung Nhã Yến nghe rõ,nếu không phải nể mặt bà ấy là dì út của KiềuBích Ngọc, mấy bọn họ không có khả năngnhường nhịn bà ấy, thực cho rằng có thể tùy tiệnbắt nạt bọn họ sao?“Bích Ngọc, bây giờ lập tức trở về.“ Đầu bênkia di động nghe thấy rõ giọng nói của Cung NhãYến đã hơi tức giận.“Cháu…” Biểu cảm của cô rất mâu thuẫn, cốgắng giải thích: “Thực ra Quách Cao Minh khôngkhó ở chung như vậy đâu, chỉ là đối với người takhông quá nhiệt tình, nếu dì út ở chung với anhấy lâu dài cũng sẽ tiếp nhận anh ấy, anh ấy khácvới Kiều Văn Vũ cha cháu.”“Cậu ta còn kém hơn Kiều Văn Vũ.”Đầu bên kia di động giống như chịu kíchđộng, vội vàng phản bác.“Con trai của Quách Tuấn Hùng và GiangMai Linh, cậu ta có thể là người tốt gì, cháu tinnhưng dì không tin!”Trong lúc này Kiểu Bích Ngọc không biếtnên trả lời như thế nào, cô có thể cảm nhậnđược Cung Nhã Yến đã vô cùng tức giận, mỗi lầnnhắc tới chuyện liên quan tới nhà họ Quách cảmxúc của bà ấy đều không thể khống chế được,cô nghĩ mãi không rõ.Cung Nhã Yến thấy cô không đáp nữa, ngầmhít sâu mấy hơi, giọng nói của bà ấy nhẹ nhànghơn: “Bích Ngọc, dì chỉ muốn tốt cho cháu thôi,Quách Cao Minh này thực sự không thích hợpvới cháu.”“Có thích hợp hay không tự cháu biết rõ.”_Cô vô tâm chống đối Cung Nhã Yến, nhữnglời này gần như là thốt ra theo bản năng.Sau khi cô nói những lời này xong, di động bịđối phương cúp máy, Kiều Bích Ngọc nhìn mànhình di động, muốn gọi lại theo bản năng, cuốicùng để điện thoại lên mặt bàn, cơ thể dựa vàoghế dựa, biểu cảm có chút do dự, có chút mấtmát.Lục Khánh Nam thấy cô lộ ra biểu cảm mấtmát, có chút không kiên nhẫn rống to: “CungNhã Yến có thù hận gì với nhà họ Quách thế?”“Không biết.Cô cảm thấy bực bội, lông mày luôn nhíu lại,đầu óc không ngừng nghĩ lại xem có từng cùngdì út ăn tết ở nhà họ Quách nào đó hay không,nhưng cô thật sự không có ấn tượng.“Hình như dì út rất ghét cha của Cao Minh.”Quách Tuấn Hùng.Cái tên này vô cùng xa lạ đối với cô, tênngười cha đã qua đời của Quách Cao Minh.“Quách Tuấn Hùng” Cô lặp lại cái tên này,vẫn như trước không có bất cứ trí nhớ gì.“Quách Tuấn Hùng!”Ở đầu bên kia di động sắc mặt Cung NhãYến rất khó coi, nghiến răng nghiến lợi nhớ kỹ bachữ kia, chứa chan phẫn nộ không thể phát tiết,tay cầm di động không ngừng nắm chặt.“Nhà họ Quách, chúng tôi không trèo nổi,nhưng đừng nghĩ làm hại chúng tôi.”“Mình nhất định phải khiến Bích Ngọc khôngcòn quan hệ với cậu ta.“ Trí nhớ của bà ấy hơihỗn loạn, giậm chân ở trong phòng khách, lo âubất an lẩm bẩm.“Mình nhất định phải khiến con bé đoạntuyệt quan hệ với nhà họ Quách, cả đời khôngqua lại với nhau!”Quản gia nhà họ Quách vốn bận việc bênbiệt thự chính, nghe người giúp việc nói KiềuBích Ngọc đã trở lại, mà sáng sớm Lục KhánhNam và Bùi Hưng Nam đã tới, lập tức đi về phíabên biệt thự Uyển Như, mới đi nửa đường thì cómột người làm nam ở nhà họ Quách vội vàngchạy tới, nói có một người phụ nữ gọi điện choông cụ.“Số di động kia của ông cụ đã không dùngnhiều năm rồi.”Ban đầu quản gia có chút không tin lắm,nhưng người dưới tay ông ta không dám nói dối,suy nghĩ một lát, mới trầm giọng nói: “Là ai vậy,có nói tên không?”“Có, bà ấy nói bà ấy tên Cung Nhã Yến.”“Cung Nhã Yến ư?”Lần này vẻ mặt quản gia giật mình, đây là dìút của Kiều Bích Ngọc.Khiến ông ta càng thêm kỳ lạ chính là, cô hainhà họ Cung này sao có thể biết được số diđộng của ông cụ?Từ khi ông cụ Quách chính thức tuyên bốQuách Cao Minh tiếp nhận tập đoàn, mười mấynăm qua di động của ông ấy không thường sửdụng, dần dần một số công việc, thậm chí là mộtsố bạn già, đều liên lạc tới số máy riêng ở biệtthự chính nhà họ Quách.Ông cụ Quách là một người nhớ tình bạn cũ,không khó để giữ số điện thoại, chỉ cần pháingười thường xuyên nạp pin di động, tiền điệnthoại có thể trả trước để giữ số, coi như là làm kỷniệm.Quản gia nghĩ một lát, lập tức đuổi ngườinày đi: “Đưa di động cho tôi, cậu xuống làm việcđi.”Ông ta có chút vội vàng xoay người về phíabiệt thự chính.Trong phòng khách rộng lớn của nhà họQuách, ông cụ mặc một bộ quần áo thoải máiđang ngồi giữa ghế sô pha trong phòng khách,hơi nghiêng người, mở thiệp mời sử dụng trongtiệc đầy tháng cho đứa bé ra xem.“Ông cụ, cô hai nhà họ Cung gọi điện choông, nói là có chuyện muốn nói với ông. Quảngia tiến lên, giọng nói thản nhiên, đưa một chiếcđiện thoại màu đen tới.Ông cụ Quách đang sắp xếp thiệp mời vộidừng tay lại, ngẩng đầu, trên gương mặt già nuacó chút kinh ngạc.“Dì út của Bích Ngọc sao?”“Vâng.” Quản gia lộ ra biểu cảm phức tạp:“Cung Nhã Yến nói, cô ta có chuyện quan trọngmuốn tìm ông”
Chương 225: Có thích hợp hay không bản thân cháu tự rõ
Kiều Bích Ngọc ngồi trên ghế dựa, trước mắt
là một bàn bữa sáng phong phú, cô không ăn
nhiều lắm vì không có khẩu vi.
Gương mặt cô nhăn lại, tâm trạng rất lo lắng.
Muốn lập tức đứng dậy đi về phía phòng
khách hỏi, nhưng đột nhiên dâng lên sợ hãi, sợ
biết một số chuyện không tốt.
“Nghĩ cái gì thế?”
“Không phải là nghĩ tới dì út của cô đấy chứ?”
Lục Khánh Nam ngồi ở phía đối diện đã ăn
uống no say, dùng khăn lau môi, ngẩng đầu nhìn
cô một cái, cảm thấy vẻ mặt người phụ nữ này
hơi kỳ lạ, giọng điệu của anh ta không thân thiện
châm chọc cô.
Trái lại biểu cảm của Kiều Bích Ngọc ngớ ra một lúc.
Cô lập tức nhớ tới, mình vụng trộm chạy về
nhà họ Quách, bây giờ đã sắp bảy giờ sáng, dì út
của cô đã rời giường rồi.
Chắc chắn sẽ bị mắng, cảm xúc của cô càng
thêm tệ hơn, thôi, chủ động nhận tội sẽ tốt hơn
một chút.
“Lục Khánh Nam, tôi mượn di động một lát.”
“Kiều Bích Ngọc, cô tự mình chủ động trở
về, hay là…”
“Đưa di động cho tôi.” Cô chẳng muốn lề mề
với anh ta, thúc giục một câu.
Lục Khánh Nam không đưa di động của
mình, trái lại ánh mắt mang theo nghỉ ngờ vô căn
cứ nhìn kỹ cô: “Bây giờ tôi rất nghiêm túc hỏi cô,
rốt cuộc có phải cô tự mình chủ động tự nguyện
trở về hay không? Chuyện này rất quan trọng.”
“Tôi tự mình trộm về, đợi bị mắng đây, đúng
là gà mẹ, nhanh đưa di động cho tôi mượn.”
Cô không nghĩ quá sâu xa, chỉ cảm thấy có
khả năng là con hàng này muốn vui sướng khi
người khác gặp họa nhìn mình gặp xui xẻo.
Lục Khánh Nam nhíu mày, trên gương mặt lộ
ra nụ cười, giống như rất hài lòng với câu trả lời
của cô, rất hào phóng lấy di động trong túi ra,
nhưng mà lúc này có một giúp việc nữ bước
nhanh về phía Kiều Bích Ngọc, cùng với tiếng
chuông điện thoại di động quen thuộc.
“Mợ chủ, di động của cô có người gọi tới.”
Giúp việc nữa này cầm di động của cô tới,
tất nhiên là không cần dùng điện thoại của Lục
Khánh Nam nữa, tiếp nhận di động đang vang
lên, liếc mắt nhìn màn hình điện thoại một cái, cô
lập tức lộ ra vẻ mặt chột dạ.
Là dì út của cô gọi điện tới.
“Nói với bà ấy, cô và Cao Minh sắp bỏ trốn,
bảo bà ấy đừng lăn qua lăn lại nữa, cô hai nhà họ
Cung này đúng thật là…” Lục Khánh Nam không
nhịn được càu nhàu.
Cung Nhã Yến này đúng là rất khó hiểu.
Kiều Bích Ngọc ở một bên vội trừng anh ta,
dùng ánh mắt cảnh cáo anh ta câm miệng.
Ngón tay vội vàng ấn nhẹ vào nút nghe: “Dì
út.“ Ngoan ngoãn gọi một tiếng.
Cung Nhã Yến nghe thấy giọng cô không nổi
trận lôi đình, chỉ bình tĩnh nói hai chữ.
“Trở vê!”
Kiều Bích Ngọc nắm chặt di động, nhất thời
trái tim vô cùng thấp thỏm.
Chần chừ hai giây cô mới nhỏ giọng mở
miệng: “Dì út, cháu muốn ở lại nhà họ Quách.”
Giọng nói của cô rất nhỏ, giống như là mình
phạm sai lầm nên chột dạ.
Lục Khánh Nam nhìn bộ dạng sợ sệt này của
cô, lập tức tức giận!
Có ý gì đây, cả ngày ở bên này tác oai tác
quái, bây giờ lại thành thật nghe lời như vậy, may
mà Quách Cao Minh và Bùi Hưng Nam ở bên
phòng khách, anh ta rất không hài lòng.
“Kiều Bích Ngọc cô còn chưa dứt sữa à, có
phải Cung Nhã Yến bảo cô ly hôn với Cao Minh
cô cũng làm đúng không?” Vẻ mặt Lục Khánh
Nam âm u trực tiếp rống với cô, tuyệt đối không
cố ky người ở đầu bên kia di động có thể nghe
thấy.
Anh ta muốn cho Cung Nhã Yến nghe rõ,
nếu không phải nể mặt bà ấy là dì út của Kiều
Bích Ngọc, mấy bọn họ không có khả năng
nhường nhịn bà ấy, thực cho rằng có thể tùy tiện
bắt nạt bọn họ sao?
“Bích Ngọc, bây giờ lập tức trở về.“ Đầu bên
kia di động nghe thấy rõ giọng nói của Cung Nhã
Yến đã hơi tức giận.
“Cháu…” Biểu cảm của cô rất mâu thuẫn, cố
gắng giải thích: “Thực ra Quách Cao Minh không
khó ở chung như vậy đâu, chỉ là đối với người ta
không quá nhiệt tình, nếu dì út ở chung với anh
ấy lâu dài cũng sẽ tiếp nhận anh ấy, anh ấy khác
với Kiều Văn Vũ cha cháu.”
“Cậu ta còn kém hơn Kiều Văn Vũ.”
Đầu bên kia di động giống như chịu kích
động, vội vàng phản bác.
“Con trai của Quách Tuấn Hùng và Giang
Mai Linh, cậu ta có thể là người tốt gì, cháu tin
nhưng dì không tin!”
Trong lúc này Kiểu Bích Ngọc không biết
nên trả lời như thế nào, cô có thể cảm nhận
được Cung Nhã Yến đã vô cùng tức giận, mỗi lần
nhắc tới chuyện liên quan tới nhà họ Quách cảm
xúc của bà ấy đều không thể khống chế được,
cô nghĩ mãi không rõ.
Cung Nhã Yến thấy cô không đáp nữa, ngầm
hít sâu mấy hơi, giọng nói của bà ấy nhẹ nhàng
hơn: “Bích Ngọc, dì chỉ muốn tốt cho cháu thôi,
Quách Cao Minh này thực sự không thích hợp
với cháu.”
“Có thích hợp hay không tự cháu biết rõ.”
_Cô vô tâm chống đối Cung Nhã Yến, những
lời này gần như là thốt ra theo bản năng.
Sau khi cô nói những lời này xong, di động bị
đối phương cúp máy, Kiều Bích Ngọc nhìn màn
hình di động, muốn gọi lại theo bản năng, cuối
cùng để điện thoại lên mặt bàn, cơ thể dựa vào
ghế dựa, biểu cảm có chút do dự, có chút mất
mát.
Lục Khánh Nam thấy cô lộ ra biểu cảm mất
mát, có chút không kiên nhẫn rống to: “Cung
Nhã Yến có thù hận gì với nhà họ Quách thế?”
“Không biết.
Cô cảm thấy bực bội, lông mày luôn nhíu lại,
đầu óc không ngừng nghĩ lại xem có từng cùng
dì út ăn tết ở nhà họ Quách nào đó hay không,
nhưng cô thật sự không có ấn tượng.
“Hình như dì út rất ghét cha của Cao Minh.”
Quách Tuấn Hùng.
Cái tên này vô cùng xa lạ đối với cô, tên
người cha đã qua đời của Quách Cao Minh.
“Quách Tuấn Hùng” Cô lặp lại cái tên này,
vẫn như trước không có bất cứ trí nhớ gì.
“Quách Tuấn Hùng!”
Ở đầu bên kia di động sắc mặt Cung Nhã
Yến rất khó coi, nghiến răng nghiến lợi nhớ kỹ ba
chữ kia, chứa chan phẫn nộ không thể phát tiết,
tay cầm di động không ngừng nắm chặt.
“Nhà họ Quách, chúng tôi không trèo nổi,
nhưng đừng nghĩ làm hại chúng tôi.”
“Mình nhất định phải khiến Bích Ngọc không
còn quan hệ với cậu ta.“ Trí nhớ của bà ấy hơi
hỗn loạn, giậm chân ở trong phòng khách, lo âu
bất an lẩm bẩm.
“Mình nhất định phải khiến con bé đoạn
tuyệt quan hệ với nhà họ Quách, cả đời không
qua lại với nhau!”
Quản gia nhà họ Quách vốn bận việc bên
biệt thự chính, nghe người giúp việc nói Kiều
Bích Ngọc đã trở lại, mà sáng sớm Lục Khánh
Nam và Bùi Hưng Nam đã tới, lập tức đi về phía
bên biệt thự Uyển Như, mới đi nửa đường thì có
một người làm nam ở nhà họ Quách vội vàng
chạy tới, nói có một người phụ nữ gọi điện cho
ông cụ.
“Số di động kia của ông cụ đã không dùng
nhiều năm rồi.”
Ban đầu quản gia có chút không tin lắm,
nhưng người dưới tay ông ta không dám nói dối,
suy nghĩ một lát, mới trầm giọng nói: “Là ai vậy,
có nói tên không?”
“Có, bà ấy nói bà ấy tên Cung Nhã Yến.”
“Cung Nhã Yến ư?”
Lần này vẻ mặt quản gia giật mình, đây là dì
út của Kiều Bích Ngọc.
Khiến ông ta càng thêm kỳ lạ chính là, cô hai
nhà họ Cung này sao có thể biết được số di
động của ông cụ?
Từ khi ông cụ Quách chính thức tuyên bố
Quách Cao Minh tiếp nhận tập đoàn, mười mấy
năm qua di động của ông ấy không thường sử
dụng, dần dần một số công việc, thậm chí là một
số bạn già, đều liên lạc tới số máy riêng ở biệt
thự chính nhà họ Quách.
Ông cụ Quách là một người nhớ tình bạn cũ,
không khó để giữ số điện thoại, chỉ cần phái
người thường xuyên nạp pin di động, tiền điện
thoại có thể trả trước để giữ số, coi như là làm kỷ
niệm.
Quản gia nghĩ một lát, lập tức đuổi người
này đi: “Đưa di động cho tôi, cậu xuống làm việc
đi.”
Ông ta có chút vội vàng xoay người về phía
biệt thự chính.
Trong phòng khách rộng lớn của nhà họ
Quách, ông cụ mặc một bộ quần áo thoải mái
đang ngồi giữa ghế sô pha trong phòng khách,
hơi nghiêng người, mở thiệp mời sử dụng trong
tiệc đầy tháng cho đứa bé ra xem.
“Ông cụ, cô hai nhà họ Cung gọi điện cho
ông, nói là có chuyện muốn nói với ông. Quản
gia tiến lên, giọng nói thản nhiên, đưa một chiếc
điện thoại màu đen tới.
Ông cụ Quách đang sắp xếp thiệp mời vội
dừng tay lại, ngẩng đầu, trên gương mặt già nua
có chút kinh ngạc.
“Dì út của Bích Ngọc sao?”
“Vâng.” Quản gia lộ ra biểu cảm phức tạp:
“Cung Nhã Yến nói, cô ta có chuyện quan trọng
muốn tìm ông”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 225: Có thích hợp hay không bản thân cháu tự rõKiều Bích Ngọc ngồi trên ghế dựa, trước mắtlà một bàn bữa sáng phong phú, cô không ănnhiều lắm vì không có khẩu vi.Gương mặt cô nhăn lại, tâm trạng rất lo lắng.Muốn lập tức đứng dậy đi về phía phòngkhách hỏi, nhưng đột nhiên dâng lên sợ hãi, sợbiết một số chuyện không tốt.“Nghĩ cái gì thế?”“Không phải là nghĩ tới dì út của cô đấy chứ?”Lục Khánh Nam ngồi ở phía đối diện đã ănuống no say, dùng khăn lau môi, ngẩng đầu nhìncô một cái, cảm thấy vẻ mặt người phụ nữ nàyhơi kỳ lạ, giọng điệu của anh ta không thân thiệnchâm chọc cô.Trái lại biểu cảm của Kiều Bích Ngọc ngớ ra một lúc.Cô lập tức nhớ tới, mình vụng trộm chạy vềnhà họ Quách, bây giờ đã sắp bảy giờ sáng, dì útcủa cô đã rời giường rồi.Chắc chắn sẽ bị mắng, cảm xúc của cô càngthêm tệ hơn, thôi, chủ động nhận tội sẽ tốt hơnmột chút.“Lục Khánh Nam, tôi mượn di động một lát.”“Kiều Bích Ngọc, cô tự mình chủ động trởvề, hay là…”“Đưa di động cho tôi.” Cô chẳng muốn lề mềvới anh ta, thúc giục một câu.Lục Khánh Nam không đưa di động củamình, trái lại ánh mắt mang theo nghỉ ngờ vô căncứ nhìn kỹ cô: “Bây giờ tôi rất nghiêm túc hỏi cô,rốt cuộc có phải cô tự mình chủ động tự nguyệntrở về hay không? Chuyện này rất quan trọng.”“Tôi tự mình trộm về, đợi bị mắng đây, đúnglà gà mẹ, nhanh đưa di động cho tôi mượn.”Cô không nghĩ quá sâu xa, chỉ cảm thấy cókhả năng là con hàng này muốn vui sướng khingười khác gặp họa nhìn mình gặp xui xẻo.Lục Khánh Nam nhíu mày, trên gương mặt lộra nụ cười, giống như rất hài lòng với câu trả lờicủa cô, rất hào phóng lấy di động trong túi ra,nhưng mà lúc này có một giúp việc nữ bướcnhanh về phía Kiều Bích Ngọc, cùng với tiếngchuông điện thoại di động quen thuộc.“Mợ chủ, di động của cô có người gọi tới.”Giúp việc nữa này cầm di động của cô tới,tất nhiên là không cần dùng điện thoại của LụcKhánh Nam nữa, tiếp nhận di động đang vanglên, liếc mắt nhìn màn hình điện thoại một cái, côlập tức lộ ra vẻ mặt chột dạ.Là dì út của cô gọi điện tới.“Nói với bà ấy, cô và Cao Minh sắp bỏ trốn,bảo bà ấy đừng lăn qua lăn lại nữa, cô hai nhà họCung này đúng thật là…” Lục Khánh Nam khôngnhịn được càu nhàu.Cung Nhã Yến này đúng là rất khó hiểu.Kiều Bích Ngọc ở một bên vội trừng anh ta,dùng ánh mắt cảnh cáo anh ta câm miệng.Ngón tay vội vàng ấn nhẹ vào nút nghe: “Dìút.“ Ngoan ngoãn gọi một tiếng.Cung Nhã Yến nghe thấy giọng cô không nổitrận lôi đình, chỉ bình tĩnh nói hai chữ.“Trở vê!”Kiều Bích Ngọc nắm chặt di động, nhất thờitrái tim vô cùng thấp thỏm.Chần chừ hai giây cô mới nhỏ giọng mởmiệng: “Dì út, cháu muốn ở lại nhà họ Quách.”Giọng nói của cô rất nhỏ, giống như là mìnhphạm sai lầm nên chột dạ.Lục Khánh Nam nhìn bộ dạng sợ sệt này củacô, lập tức tức giận!Có ý gì đây, cả ngày ở bên này tác oai tácquái, bây giờ lại thành thật nghe lời như vậy, maymà Quách Cao Minh và Bùi Hưng Nam ở bênphòng khách, anh ta rất không hài lòng.“Kiều Bích Ngọc cô còn chưa dứt sữa à, cóphải Cung Nhã Yến bảo cô ly hôn với Cao Minhcô cũng làm đúng không?” Vẻ mặt Lục KhánhNam âm u trực tiếp rống với cô, tuyệt đối khôngcố ky người ở đầu bên kia di động có thể nghethấy.Anh ta muốn cho Cung Nhã Yến nghe rõ,nếu không phải nể mặt bà ấy là dì út của KiềuBích Ngọc, mấy bọn họ không có khả năngnhường nhịn bà ấy, thực cho rằng có thể tùy tiệnbắt nạt bọn họ sao?“Bích Ngọc, bây giờ lập tức trở về.“ Đầu bênkia di động nghe thấy rõ giọng nói của Cung NhãYến đã hơi tức giận.“Cháu…” Biểu cảm của cô rất mâu thuẫn, cốgắng giải thích: “Thực ra Quách Cao Minh khôngkhó ở chung như vậy đâu, chỉ là đối với người takhông quá nhiệt tình, nếu dì út ở chung với anhấy lâu dài cũng sẽ tiếp nhận anh ấy, anh ấy khácvới Kiều Văn Vũ cha cháu.”“Cậu ta còn kém hơn Kiều Văn Vũ.”Đầu bên kia di động giống như chịu kíchđộng, vội vàng phản bác.“Con trai của Quách Tuấn Hùng và GiangMai Linh, cậu ta có thể là người tốt gì, cháu tinnhưng dì không tin!”Trong lúc này Kiểu Bích Ngọc không biếtnên trả lời như thế nào, cô có thể cảm nhậnđược Cung Nhã Yến đã vô cùng tức giận, mỗi lầnnhắc tới chuyện liên quan tới nhà họ Quách cảmxúc của bà ấy đều không thể khống chế được,cô nghĩ mãi không rõ.Cung Nhã Yến thấy cô không đáp nữa, ngầmhít sâu mấy hơi, giọng nói của bà ấy nhẹ nhànghơn: “Bích Ngọc, dì chỉ muốn tốt cho cháu thôi,Quách Cao Minh này thực sự không thích hợpvới cháu.”“Có thích hợp hay không tự cháu biết rõ.”_Cô vô tâm chống đối Cung Nhã Yến, nhữnglời này gần như là thốt ra theo bản năng.Sau khi cô nói những lời này xong, di động bịđối phương cúp máy, Kiều Bích Ngọc nhìn mànhình di động, muốn gọi lại theo bản năng, cuốicùng để điện thoại lên mặt bàn, cơ thể dựa vàoghế dựa, biểu cảm có chút do dự, có chút mấtmát.Lục Khánh Nam thấy cô lộ ra biểu cảm mấtmát, có chút không kiên nhẫn rống to: “CungNhã Yến có thù hận gì với nhà họ Quách thế?”“Không biết.Cô cảm thấy bực bội, lông mày luôn nhíu lại,đầu óc không ngừng nghĩ lại xem có từng cùngdì út ăn tết ở nhà họ Quách nào đó hay không,nhưng cô thật sự không có ấn tượng.“Hình như dì út rất ghét cha của Cao Minh.”Quách Tuấn Hùng.Cái tên này vô cùng xa lạ đối với cô, tênngười cha đã qua đời của Quách Cao Minh.“Quách Tuấn Hùng” Cô lặp lại cái tên này,vẫn như trước không có bất cứ trí nhớ gì.“Quách Tuấn Hùng!”Ở đầu bên kia di động sắc mặt Cung NhãYến rất khó coi, nghiến răng nghiến lợi nhớ kỹ bachữ kia, chứa chan phẫn nộ không thể phát tiết,tay cầm di động không ngừng nắm chặt.“Nhà họ Quách, chúng tôi không trèo nổi,nhưng đừng nghĩ làm hại chúng tôi.”“Mình nhất định phải khiến Bích Ngọc khôngcòn quan hệ với cậu ta.“ Trí nhớ của bà ấy hơihỗn loạn, giậm chân ở trong phòng khách, lo âubất an lẩm bẩm.“Mình nhất định phải khiến con bé đoạntuyệt quan hệ với nhà họ Quách, cả đời khôngqua lại với nhau!”Quản gia nhà họ Quách vốn bận việc bênbiệt thự chính, nghe người giúp việc nói KiềuBích Ngọc đã trở lại, mà sáng sớm Lục KhánhNam và Bùi Hưng Nam đã tới, lập tức đi về phíabên biệt thự Uyển Như, mới đi nửa đường thì cómột người làm nam ở nhà họ Quách vội vàngchạy tới, nói có một người phụ nữ gọi điện choông cụ.“Số di động kia của ông cụ đã không dùngnhiều năm rồi.”Ban đầu quản gia có chút không tin lắm,nhưng người dưới tay ông ta không dám nói dối,suy nghĩ một lát, mới trầm giọng nói: “Là ai vậy,có nói tên không?”“Có, bà ấy nói bà ấy tên Cung Nhã Yến.”“Cung Nhã Yến ư?”Lần này vẻ mặt quản gia giật mình, đây là dìút của Kiều Bích Ngọc.Khiến ông ta càng thêm kỳ lạ chính là, cô hainhà họ Cung này sao có thể biết được số diđộng của ông cụ?Từ khi ông cụ Quách chính thức tuyên bốQuách Cao Minh tiếp nhận tập đoàn, mười mấynăm qua di động của ông ấy không thường sửdụng, dần dần một số công việc, thậm chí là mộtsố bạn già, đều liên lạc tới số máy riêng ở biệtthự chính nhà họ Quách.Ông cụ Quách là một người nhớ tình bạn cũ,không khó để giữ số điện thoại, chỉ cần pháingười thường xuyên nạp pin di động, tiền điệnthoại có thể trả trước để giữ số, coi như là làm kỷniệm.Quản gia nghĩ một lát, lập tức đuổi ngườinày đi: “Đưa di động cho tôi, cậu xuống làm việcđi.”Ông ta có chút vội vàng xoay người về phíabiệt thự chính.Trong phòng khách rộng lớn của nhà họQuách, ông cụ mặc một bộ quần áo thoải máiđang ngồi giữa ghế sô pha trong phòng khách,hơi nghiêng người, mở thiệp mời sử dụng trongtiệc đầy tháng cho đứa bé ra xem.“Ông cụ, cô hai nhà họ Cung gọi điện choông, nói là có chuyện muốn nói với ông. Quảngia tiến lên, giọng nói thản nhiên, đưa một chiếcđiện thoại màu đen tới.Ông cụ Quách đang sắp xếp thiệp mời vộidừng tay lại, ngẩng đầu, trên gương mặt già nuacó chút kinh ngạc.“Dì út của Bích Ngọc sao?”“Vâng.” Quản gia lộ ra biểu cảm phức tạp:“Cung Nhã Yến nói, cô ta có chuyện quan trọngmuốn tìm ông”