Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 231

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 231: Người đầu bạc tiễn người đầu xanh“Kiều Bích Ngọc đâu?”Quách Cao Minh tỉnh lại sớm hơn bọn họ dựtính nhiều, hai tiếng trước thiếu chút nữa đã hùchết bọn họ, may mà anh tỉnh táo lại rồi.Nhưng mà khi anh tỉnh lại liền nói câu nàyđầu tiên, đám dì Phương đứng ở bên giường đưamắt nhìn nhau, biểu cảm đều lộ ra vẻ phức tạpkhó xử.“Kiều Bích Ngọc đâu?”Anh nằm thẳng trên giường, gương mặt vẫntrắng xanh suy yếu như cũ, nhắm mắt lại, tayphải vẫn đang truyền dịch, toàn thân đều khôngcòn sức lực, đầu đã không còn đau nữa.Bên tai có âm thanh ầm ï, nhưng anh biết côkhông ở đây.Dì Phương tiến lên một bước, trên mặtkhông thể che giấu hết một phần khẩn trương,bình thường bọn họ đều rất e sợ Quách CaoMinh, nhưng tối nay vô cùng câu nệ, mở miệngnhỏ giọng nói một câu: “Dì út của mợ chủ gọiđiện tới.”“Cô ấy ở đâu?”Giống như cảm nhận được có gì đó khôngthích hợp, sắc mặt Quách Cao Minh tái nhợt, lậptức mở mắt ra, giọng nói khàn khàn rất thấm vàolòng người.Dì Phương nhìn thấy bộ dạng này của anh,sợ tới mức cứng đờ.Trong lòng rất vùng vấy, hơi cúi đầu khôngdám nhìn thẳng anh, cố gắng trấn định đáp lạimột câu: “Vừa rồi mợ chủ tự mình rời đi, cô ấynói muốn tới chỗ dì út.“Không có khả năng.” Giọng nói của anhlạnh lùng, nói rất chắc chắn.“Đây không phải là lần đầu tiên cô ta ruồngbỏ cháu, sao không có khả năng?”Người giúp việc ở cửa nhao nhao nhườngđường, ông cụ Quách chống gậy, bước chântrầm ổn đi tới, giận tái mặt mắng một câu.“Cô ấy ở đâu?” Anh rất cố chấp.“Trả cô ấy lại cho cháu… Cô ấy ở bên ngoàirất nguy hiểm.”Vẻ mặt ông cụ âm trầm, trong cơn giận dữ,đôi mắt vẩn đục nhìn bộ dạng yếu ớt của anh,vừa tức lại vừa đau lòng, nghiến răng nghiến lợihét.“Con cháu nhà họ Quách ông, sao có thể cómột đứa cháu vô dụng như cháu, đã bị bệnhthành như vậy, cháu chỉ nhớ tới một người phụnữ!”Bây giờ người đàn ông trên giường khôngđáp lời, giống như đầu vẫn còn hơi đau, anhnhắm mắt lại hít sâu một hơi, bỗng nhiên tay tráicủa anh rút kim tiêm trên mu bàn tay phải ra, haitay chống lên giường muốn đứng dậy.Quản gia ở một bên thấy động tác này củaanh, lập tức lo lắng muốn bảo người đàn ông bêngiường tiến lên đỡ anh.“Cút ngay!”Đầu của Quách Cao Minh vẫn rất choángváng, cơ thể không còn sức run rẩy miễn cưỡngđứng thẳng, giọng nói khàn khàn lạnh lùng, vìốm yếu, nhưng tâm trạng của anh hiện giờ rấtkém, khí thế càng khiến người ta sợ hãi.Ông cụ chống gậy đứng ở đầu giường thấybộ dạng cố chấp của anh, càng tức giận mắng†o.“Đều tránh cả ra, tránh hết ra ngay, đểthằng bé tự mình đi tìm chết, không ai đượcquản nữa!”Người giúp việc ở trong phòng rất chần chừ,không dám đi lên chạm vào Quách Cao Minh,mọi người nhìn kim truyền dịch vẫn còn đangnhỏ thuốc, lại nhìn vẻ mặt tiểu tụy suy yếu củacậu chủ nhà bọn họ, ngay cả dép cũng không di,bước vội về phía cửa đi ra ngoài.Quản gia nhìn hai ông cháu đối đầu nhau,trong lòng vô cùng lo lắng, vội vàng chạy rangoài theo: “Cậu chủ Cao Minh, cơ thể cậu vẫnchưa ổn định, đã xuất hiện rất nhiều biến chứng rồi.”“Bệnh của cậu thật sự không thể kéo dàinữa, phải lập tức sắp xếp phẫu thuật.”Ông ta vừa mới dứt lời, Quách Cao Minh vừachạy tới cầu thang đột nhiên cảm thấy trước mắttối đen, không nhìn thấy được gì, trong lòngdâng lên hoảng sợ theo bản năng, tay chân vungloạn.Giẫm lên bậc thang, cả người anh mất đithăng bằng, chật vật ngã xuống cầu thang, âmthanh “cộp cộp” khiến mọi người trên lầu kinh hãi.“Cậu chủ Cao Minh.”Quản gia là người phản ứng kịp trước tiên,ông ta sợ hãi kêu to, vội vàng chạy tới.Những người khác cũng khiếp sợ một giây,nhìn về phía cơ thể cao lớn nằm ngang dưới bậcthang không nhúc nhích, trên trán anh đã chảymáu, cùng với gương mặt trắng bệch vì bệnhkhiến người ta sợ hết hồn.Mà ông cụ Quách thì trợn to hai mắt, nhìnchằm chằm phía dưới bậc thang, trên gương mặtgià nua của ông cụ tràn ngập sợ hãi, tim ông ấyđập cuồng loạn, môi run run, muốn mở miệngdặn dò nhưng không thể nói thành lời, ông ấykhông thể mở miệng nói.Phần đau xót trong lòng vô cùng quenthuộc, đau đớn tới mức không thể thở nổi, khôngthể nói chuyện.Quách Cao Minh còn cố chấp hơn QuáchTuấn Hùng cha anh, còn khiến ông ta căm tức lolắng hơn… Sao có thể chịu đựng người đầu bạctiễn người đầu xanh lần nữa!“Bác sĩ Mạc nhanh tới đây giúp đỡ.”Quản gia chạy tới dưới bậc thang nhìn cơthể đã dần lạnh lẽo, đỏ mắt kêu to: “Băng bó đơngiản, mang cả thuốc đi theo, lập tức liên lạc vớichuyên cơ, tối nay lập tức bay tới Seattle.”Mưa bão tàn sát bừa bãi, cả bầu trời mâyđen cuồn cuộn, thời tiết hôm nay vô cùng ác liệt,tỉa chớp màu vàng đánh xuống khiến người tahoảng sợ, tiếng sấm vang vọng ở phía chân trời.Kiều Bích Ngọc ngồi trong xe, mà bên ngoàicửa xe là đêm mưa đen kịt, một tia sáng lóe quamặt cô, gương mặt cô trắng bệch, không hiểusao tim lại đập nhanh hơn, cuồng loạn bất an.Cô không còn la to ở bên trong xe, cô biếtchỉ phí công, nhưng ánh mắt vẫn nhìn phía nhàhọ Quách ở phía sau.Quách Cao Minh.Cô không biết bây giờ anh thế nào, anhđừng có chuyện gì.Mãi đến khi tốc độ xe chậm dần, xe đỗ lại, láixe mới mở khóa xe ra, cô gần như lập tức chui rakhỏi xe, muốn lao ra, rời khỏi chiếc xe này.Nhưng cô mới mở cửa xe, lập tức thấy đượcgương mặt quen thuộc.Cung Nhã Yến đứng bên cạnh cửa xe, bà ấycầm ô, giống như đợi đã lâu.“Vì sao?”Kiều Bích Ngọc chui ra khỏi xe, toàn thânsớm đã ướt đẫm vì nước mưa, giọt nước rơixuống tóc dài và áo sơ mi, gương mặt cô trắngbệch vì lạnh, trong đôi mắt tràn ngập cảm xúcphức tạp nhìn thẳng người phụ nữ trước mặt.“Vì sao, dì út, dì nói cho cháu biết vì sao ôngnội muốn đưa cháu trở về?“ Cảm xúc đọng lạikhông ngừng ẩn nhẫn, cô biết, mọi chuyện nhấtđịnh có liên quan tới Cung Nhã Yến.Cung Nhã Yến tiến lên một bước che ô chocô, nhìn cô dùng ánh mắt oán hận nhìn mình, bàấy bình tĩnh nói một câu: “Bích Ngọc, cháu khiếndì vô cùng thất vọng.”“Vậy mà cháu lại nhân cơ hội lẻn về, cháukhông nỡ rời khỏi nhà họ Quách, có phải là cháucũng như những người phụ nữ khác mê luyếnquyền thế của nhà họ Quách, cháu cũng giốngnhư bọn họ ái mộ hư vinh rồi.“Dì út, dì căn bản không giảng đạo lý!” KiềuBích Ngọc rống to.Chiếc ô này căn bản không ngăn được mưanhư trút nữa, tiếng sấm tia chớp gió mạnh, bấtan ở trong lòng cô không ngừng lan rộng ra, đôimắt đỏ ngầu, nước mắt hòa với nước mưa chảyxuống má.“Quách Cao Minh bị bệnh, cháu đồng ý sẽ ởbên anh ấy!”Kiều Bích Ngọc xoay người muốn đi.Cung Nhã Yến ném ô trên tay đi, bướcnhanh lên trước, vươn tay nắm lấy cánh tay cô:“Không được phép trở về.”Thái độ của bà ấy rất kiên quyết, giống nhưsấm sét trên bầu trời, rất có lực.Kiều Bích Ngọc trở tay đẩy tay bà ấy ra,gương mặt bị nước mưa xối ướt trở nên trắngxanh, nhưng đôi mắt ửng hồng, cho dù thế nàonước mắt nóng hổi vẫn khác với nước mưa lạnhlẽo, nước mắt rơi từng giọt xuống tay Cung NhãYến, nhưng bà ấy thờ ơ, vẫn nắm chặt tay cô nhưcũ, không cho cô rời đi.Kiều Bích Ngọc thật sự sốt ruột, khóc đỏmắt cầu xin bà ấy: “Để cháu về đi, cháu thật sựrất lo cho anh ấy.”Cô không thể tưởng tượng được Quách CaoMinh cũng có lúc yếu ớt như vậy, trước đây côđúng là không xứng với vai trò người vợ, cô quantâm anh quá ít, cô rất hối hận, trái tim giống nhưbị bóp chặt, rất sợ hãi cầu mong anh không sao.Cung Nhã Yến không nghĩ tới cô sẽ khócnhư vậy, vẫn cứng rắn như cũ: “Cháu quay trởvề, cũng không giúp được gì.”“Cháu yêu anh ấy!”Cô lớn tiếng hét lên: “Cháu yêu anh ấy!”Xen lẫn vào trong tiếng sấm, từng tiếngvang vọng.

Chương 231: Người đầu bạc tiễn người đầu xanh

“Kiều Bích Ngọc đâu?”

Quách Cao Minh tỉnh lại sớm hơn bọn họ dự

tính nhiều, hai tiếng trước thiếu chút nữa đã hù

chết bọn họ, may mà anh tỉnh táo lại rồi.

Nhưng mà khi anh tỉnh lại liền nói câu này

đầu tiên, đám dì Phương đứng ở bên giường đưa

mắt nhìn nhau, biểu cảm đều lộ ra vẻ phức tạp

khó xử.

“Kiều Bích Ngọc đâu?”

Anh nằm thẳng trên giường, gương mặt vẫn

trắng xanh suy yếu như cũ, nhắm mắt lại, tay

phải vẫn đang truyền dịch, toàn thân đều không

còn sức lực, đầu đã không còn đau nữa.

Bên tai có âm thanh ầm ï, nhưng anh biết cô

không ở đây.

Dì Phương tiến lên một bước, trên mặt

không thể che giấu hết một phần khẩn trương,

bình thường bọn họ đều rất e sợ Quách Cao

Minh, nhưng tối nay vô cùng câu nệ, mở miệng

nhỏ giọng nói một câu: “Dì út của mợ chủ gọi

điện tới.”

“Cô ấy ở đâu?”

Giống như cảm nhận được có gì đó không

thích hợp, sắc mặt Quách Cao Minh tái nhợt, lập

tức mở mắt ra, giọng nói khàn khàn rất thấm vào

lòng người.

Dì Phương nhìn thấy bộ dạng này của anh,

sợ tới mức cứng đờ.

Trong lòng rất vùng vấy, hơi cúi đầu không

dám nhìn thẳng anh, cố gắng trấn định đáp lại

một câu: “Vừa rồi mợ chủ tự mình rời đi, cô ấy

nói muốn tới chỗ dì út.

“Không có khả năng.” Giọng nói của anh

lạnh lùng, nói rất chắc chắn.

“Đây không phải là lần đầu tiên cô ta ruồng

bỏ cháu, sao không có khả năng?”

Người giúp việc ở cửa nhao nhao nhường

đường, ông cụ Quách chống gậy, bước chân

trầm ổn đi tới, giận tái mặt mắng một câu.

“Cô ấy ở đâu?” Anh rất cố chấp.

“Trả cô ấy lại cho cháu… Cô ấy ở bên ngoài

rất nguy hiểm.”

Vẻ mặt ông cụ âm trầm, trong cơn giận dữ,

đôi mắt vẩn đục nhìn bộ dạng yếu ớt của anh,

vừa tức lại vừa đau lòng, nghiến răng nghiến lợi

hét.

“Con cháu nhà họ Quách ông, sao có thể có

một đứa cháu vô dụng như cháu, đã bị bệnh

thành như vậy, cháu chỉ nhớ tới một người phụ

nữ!”

Bây giờ người đàn ông trên giường không

đáp lời, giống như đầu vẫn còn hơi đau, anh

nhắm mắt lại hít sâu một hơi, bỗng nhiên tay trái

của anh rút kim tiêm trên mu bàn tay phải ra, hai

tay chống lên giường muốn đứng dậy.

Quản gia ở một bên thấy động tác này của

anh, lập tức lo lắng muốn bảo người đàn ông bên

giường tiến lên đỡ anh.

“Cút ngay!”

Đầu của Quách Cao Minh vẫn rất choáng

váng, cơ thể không còn sức run rẩy miễn cưỡng

đứng thẳng, giọng nói khàn khàn lạnh lùng, vì

ốm yếu, nhưng tâm trạng của anh hiện giờ rất

kém, khí thế càng khiến người ta sợ hãi.

Ông cụ chống gậy đứng ở đầu giường thấy

bộ dạng cố chấp của anh, càng tức giận mắng

†o.

“Đều tránh cả ra, tránh hết ra ngay, để

thằng bé tự mình đi tìm chết, không ai được

quản nữa!”

Người giúp việc ở trong phòng rất chần chừ,

không dám đi lên chạm vào Quách Cao Minh,

mọi người nhìn kim truyền dịch vẫn còn đang

nhỏ thuốc, lại nhìn vẻ mặt tiểu tụy suy yếu của

cậu chủ nhà bọn họ, ngay cả dép cũng không di,

bước vội về phía cửa đi ra ngoài.

Quản gia nhìn hai ông cháu đối đầu nhau,

trong lòng vô cùng lo lắng, vội vàng chạy ra

ngoài theo: “Cậu chủ Cao Minh, cơ thể cậu vẫn

chưa ổn định, đã xuất hiện rất nhiều biến chứng rồi.”

“Bệnh của cậu thật sự không thể kéo dài

nữa, phải lập tức sắp xếp phẫu thuật.”

Ông ta vừa mới dứt lời, Quách Cao Minh vừa

chạy tới cầu thang đột nhiên cảm thấy trước mắt

tối đen, không nhìn thấy được gì, trong lòng

dâng lên hoảng sợ theo bản năng, tay chân vung

loạn.

Giẫm lên bậc thang, cả người anh mất đi

thăng bằng, chật vật ngã xuống cầu thang, âm

thanh “cộp cộp” khiến mọi người trên lầu kinh hãi.

“Cậu chủ Cao Minh.”

Quản gia là người phản ứng kịp trước tiên,

ông ta sợ hãi kêu to, vội vàng chạy tới.

Những người khác cũng khiếp sợ một giây,

nhìn về phía cơ thể cao lớn nằm ngang dưới bậc

thang không nhúc nhích, trên trán anh đã chảy

máu, cùng với gương mặt trắng bệch vì bệnh

khiến người ta sợ hết hồn.

Mà ông cụ Quách thì trợn to hai mắt, nhìn

chằm chằm phía dưới bậc thang, trên gương mặt

già nua của ông cụ tràn ngập sợ hãi, tim ông ấy

đập cuồng loạn, môi run run, muốn mở miệng

dặn dò nhưng không thể nói thành lời, ông ấy

không thể mở miệng nói.

Phần đau xót trong lòng vô cùng quen

thuộc, đau đớn tới mức không thể thở nổi, không

thể nói chuyện.

Quách Cao Minh còn cố chấp hơn Quách

Tuấn Hùng cha anh, còn khiến ông ta căm tức lo

lắng hơn… Sao có thể chịu đựng người đầu bạc

tiễn người đầu xanh lần nữa!

“Bác sĩ Mạc nhanh tới đây giúp đỡ.”

Quản gia chạy tới dưới bậc thang nhìn cơ

thể đã dần lạnh lẽo, đỏ mắt kêu to: “Băng bó đơn

giản, mang cả thuốc đi theo, lập tức liên lạc với

chuyên cơ, tối nay lập tức bay tới Seattle.”

Mưa bão tàn sát bừa bãi, cả bầu trời mây

đen cuồn cuộn, thời tiết hôm nay vô cùng ác liệt,

tỉa chớp màu vàng đánh xuống khiến người ta

hoảng sợ, tiếng sấm vang vọng ở phía chân trời.

Kiều Bích Ngọc ngồi trong xe, mà bên ngoài

cửa xe là đêm mưa đen kịt, một tia sáng lóe qua

mặt cô, gương mặt cô trắng bệch, không hiểu

sao tim lại đập nhanh hơn, cuồng loạn bất an.

Cô không còn la to ở bên trong xe, cô biết

chỉ phí công, nhưng ánh mắt vẫn nhìn phía nhà

họ Quách ở phía sau.

Quách Cao Minh.

Cô không biết bây giờ anh thế nào, anh

đừng có chuyện gì.

Mãi đến khi tốc độ xe chậm dần, xe đỗ lại, lái

xe mới mở khóa xe ra, cô gần như lập tức chui ra

khỏi xe, muốn lao ra, rời khỏi chiếc xe này.

Nhưng cô mới mở cửa xe, lập tức thấy được

gương mặt quen thuộc.

Cung Nhã Yến đứng bên cạnh cửa xe, bà ấy

cầm ô, giống như đợi đã lâu.

“Vì sao?”

Kiều Bích Ngọc chui ra khỏi xe, toàn thân

sớm đã ướt đẫm vì nước mưa, giọt nước rơi

xuống tóc dài và áo sơ mi, gương mặt cô trắng

bệch vì lạnh, trong đôi mắt tràn ngập cảm xúc

phức tạp nhìn thẳng người phụ nữ trước mặt.

“Vì sao, dì út, dì nói cho cháu biết vì sao ông

nội muốn đưa cháu trở về?“ Cảm xúc đọng lại

không ngừng ẩn nhẫn, cô biết, mọi chuyện nhất

định có liên quan tới Cung Nhã Yến.

Cung Nhã Yến tiến lên một bước che ô cho

cô, nhìn cô dùng ánh mắt oán hận nhìn mình, bà

ấy bình tĩnh nói một câu: “Bích Ngọc, cháu khiến

dì vô cùng thất vọng.”

“Vậy mà cháu lại nhân cơ hội lẻn về, cháu

không nỡ rời khỏi nhà họ Quách, có phải là cháu

cũng như những người phụ nữ khác mê luyến

quyền thế của nhà họ Quách, cháu cũng giống

như bọn họ ái mộ hư vinh rồi.

“Dì út, dì căn bản không giảng đạo lý!” Kiều

Bích Ngọc rống to.

Chiếc ô này căn bản không ngăn được mưa

như trút nữa, tiếng sấm tia chớp gió mạnh, bất

an ở trong lòng cô không ngừng lan rộng ra, đôi

mắt đỏ ngầu, nước mắt hòa với nước mưa chảy

xuống má.

“Quách Cao Minh bị bệnh, cháu đồng ý sẽ ở

bên anh ấy!”

Kiều Bích Ngọc xoay người muốn đi.

Cung Nhã Yến ném ô trên tay đi, bước

nhanh lên trước, vươn tay nắm lấy cánh tay cô:

“Không được phép trở về.”

Thái độ của bà ấy rất kiên quyết, giống như

sấm sét trên bầu trời, rất có lực.

Kiều Bích Ngọc trở tay đẩy tay bà ấy ra,

gương mặt bị nước mưa xối ướt trở nên trắng

xanh, nhưng đôi mắt ửng hồng, cho dù thế nào

nước mắt nóng hổi vẫn khác với nước mưa lạnh

lẽo, nước mắt rơi từng giọt xuống tay Cung Nhã

Yến, nhưng bà ấy thờ ơ, vẫn nắm chặt tay cô như

cũ, không cho cô rời đi.

Kiều Bích Ngọc thật sự sốt ruột, khóc đỏ

mắt cầu xin bà ấy: “Để cháu về đi, cháu thật sự

rất lo cho anh ấy.”

Cô không thể tưởng tượng được Quách Cao

Minh cũng có lúc yếu ớt như vậy, trước đây cô

đúng là không xứng với vai trò người vợ, cô quan

tâm anh quá ít, cô rất hối hận, trái tim giống như

bị bóp chặt, rất sợ hãi cầu mong anh không sao.

Cung Nhã Yến không nghĩ tới cô sẽ khóc

như vậy, vẫn cứng rắn như cũ: “Cháu quay trở

về, cũng không giúp được gì.”

“Cháu yêu anh ấy!”

Cô lớn tiếng hét lên: “Cháu yêu anh ấy!”

Xen lẫn vào trong tiếng sấm, từng tiếng

vang vọng.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 231: Người đầu bạc tiễn người đầu xanh“Kiều Bích Ngọc đâu?”Quách Cao Minh tỉnh lại sớm hơn bọn họ dựtính nhiều, hai tiếng trước thiếu chút nữa đã hùchết bọn họ, may mà anh tỉnh táo lại rồi.Nhưng mà khi anh tỉnh lại liền nói câu nàyđầu tiên, đám dì Phương đứng ở bên giường đưamắt nhìn nhau, biểu cảm đều lộ ra vẻ phức tạpkhó xử.“Kiều Bích Ngọc đâu?”Anh nằm thẳng trên giường, gương mặt vẫntrắng xanh suy yếu như cũ, nhắm mắt lại, tayphải vẫn đang truyền dịch, toàn thân đều khôngcòn sức lực, đầu đã không còn đau nữa.Bên tai có âm thanh ầm ï, nhưng anh biết côkhông ở đây.Dì Phương tiến lên một bước, trên mặtkhông thể che giấu hết một phần khẩn trương,bình thường bọn họ đều rất e sợ Quách CaoMinh, nhưng tối nay vô cùng câu nệ, mở miệngnhỏ giọng nói một câu: “Dì út của mợ chủ gọiđiện tới.”“Cô ấy ở đâu?”Giống như cảm nhận được có gì đó khôngthích hợp, sắc mặt Quách Cao Minh tái nhợt, lậptức mở mắt ra, giọng nói khàn khàn rất thấm vàolòng người.Dì Phương nhìn thấy bộ dạng này của anh,sợ tới mức cứng đờ.Trong lòng rất vùng vấy, hơi cúi đầu khôngdám nhìn thẳng anh, cố gắng trấn định đáp lạimột câu: “Vừa rồi mợ chủ tự mình rời đi, cô ấynói muốn tới chỗ dì út.“Không có khả năng.” Giọng nói của anhlạnh lùng, nói rất chắc chắn.“Đây không phải là lần đầu tiên cô ta ruồngbỏ cháu, sao không có khả năng?”Người giúp việc ở cửa nhao nhao nhườngđường, ông cụ Quách chống gậy, bước chântrầm ổn đi tới, giận tái mặt mắng một câu.“Cô ấy ở đâu?” Anh rất cố chấp.“Trả cô ấy lại cho cháu… Cô ấy ở bên ngoàirất nguy hiểm.”Vẻ mặt ông cụ âm trầm, trong cơn giận dữ,đôi mắt vẩn đục nhìn bộ dạng yếu ớt của anh,vừa tức lại vừa đau lòng, nghiến răng nghiến lợihét.“Con cháu nhà họ Quách ông, sao có thể cómột đứa cháu vô dụng như cháu, đã bị bệnhthành như vậy, cháu chỉ nhớ tới một người phụnữ!”Bây giờ người đàn ông trên giường khôngđáp lời, giống như đầu vẫn còn hơi đau, anhnhắm mắt lại hít sâu một hơi, bỗng nhiên tay tráicủa anh rút kim tiêm trên mu bàn tay phải ra, haitay chống lên giường muốn đứng dậy.Quản gia ở một bên thấy động tác này củaanh, lập tức lo lắng muốn bảo người đàn ông bêngiường tiến lên đỡ anh.“Cút ngay!”Đầu của Quách Cao Minh vẫn rất choángváng, cơ thể không còn sức run rẩy miễn cưỡngđứng thẳng, giọng nói khàn khàn lạnh lùng, vìốm yếu, nhưng tâm trạng của anh hiện giờ rấtkém, khí thế càng khiến người ta sợ hãi.Ông cụ chống gậy đứng ở đầu giường thấybộ dạng cố chấp của anh, càng tức giận mắng†o.“Đều tránh cả ra, tránh hết ra ngay, đểthằng bé tự mình đi tìm chết, không ai đượcquản nữa!”Người giúp việc ở trong phòng rất chần chừ,không dám đi lên chạm vào Quách Cao Minh,mọi người nhìn kim truyền dịch vẫn còn đangnhỏ thuốc, lại nhìn vẻ mặt tiểu tụy suy yếu củacậu chủ nhà bọn họ, ngay cả dép cũng không di,bước vội về phía cửa đi ra ngoài.Quản gia nhìn hai ông cháu đối đầu nhau,trong lòng vô cùng lo lắng, vội vàng chạy rangoài theo: “Cậu chủ Cao Minh, cơ thể cậu vẫnchưa ổn định, đã xuất hiện rất nhiều biến chứng rồi.”“Bệnh của cậu thật sự không thể kéo dàinữa, phải lập tức sắp xếp phẫu thuật.”Ông ta vừa mới dứt lời, Quách Cao Minh vừachạy tới cầu thang đột nhiên cảm thấy trước mắttối đen, không nhìn thấy được gì, trong lòngdâng lên hoảng sợ theo bản năng, tay chân vungloạn.Giẫm lên bậc thang, cả người anh mất đithăng bằng, chật vật ngã xuống cầu thang, âmthanh “cộp cộp” khiến mọi người trên lầu kinh hãi.“Cậu chủ Cao Minh.”Quản gia là người phản ứng kịp trước tiên,ông ta sợ hãi kêu to, vội vàng chạy tới.Những người khác cũng khiếp sợ một giây,nhìn về phía cơ thể cao lớn nằm ngang dưới bậcthang không nhúc nhích, trên trán anh đã chảymáu, cùng với gương mặt trắng bệch vì bệnhkhiến người ta sợ hết hồn.Mà ông cụ Quách thì trợn to hai mắt, nhìnchằm chằm phía dưới bậc thang, trên gương mặtgià nua của ông cụ tràn ngập sợ hãi, tim ông ấyđập cuồng loạn, môi run run, muốn mở miệngdặn dò nhưng không thể nói thành lời, ông ấykhông thể mở miệng nói.Phần đau xót trong lòng vô cùng quenthuộc, đau đớn tới mức không thể thở nổi, khôngthể nói chuyện.Quách Cao Minh còn cố chấp hơn QuáchTuấn Hùng cha anh, còn khiến ông ta căm tức lolắng hơn… Sao có thể chịu đựng người đầu bạctiễn người đầu xanh lần nữa!“Bác sĩ Mạc nhanh tới đây giúp đỡ.”Quản gia chạy tới dưới bậc thang nhìn cơthể đã dần lạnh lẽo, đỏ mắt kêu to: “Băng bó đơngiản, mang cả thuốc đi theo, lập tức liên lạc vớichuyên cơ, tối nay lập tức bay tới Seattle.”Mưa bão tàn sát bừa bãi, cả bầu trời mâyđen cuồn cuộn, thời tiết hôm nay vô cùng ác liệt,tỉa chớp màu vàng đánh xuống khiến người tahoảng sợ, tiếng sấm vang vọng ở phía chân trời.Kiều Bích Ngọc ngồi trong xe, mà bên ngoàicửa xe là đêm mưa đen kịt, một tia sáng lóe quamặt cô, gương mặt cô trắng bệch, không hiểusao tim lại đập nhanh hơn, cuồng loạn bất an.Cô không còn la to ở bên trong xe, cô biếtchỉ phí công, nhưng ánh mắt vẫn nhìn phía nhàhọ Quách ở phía sau.Quách Cao Minh.Cô không biết bây giờ anh thế nào, anhđừng có chuyện gì.Mãi đến khi tốc độ xe chậm dần, xe đỗ lại, láixe mới mở khóa xe ra, cô gần như lập tức chui rakhỏi xe, muốn lao ra, rời khỏi chiếc xe này.Nhưng cô mới mở cửa xe, lập tức thấy đượcgương mặt quen thuộc.Cung Nhã Yến đứng bên cạnh cửa xe, bà ấycầm ô, giống như đợi đã lâu.“Vì sao?”Kiều Bích Ngọc chui ra khỏi xe, toàn thânsớm đã ướt đẫm vì nước mưa, giọt nước rơixuống tóc dài và áo sơ mi, gương mặt cô trắngbệch vì lạnh, trong đôi mắt tràn ngập cảm xúcphức tạp nhìn thẳng người phụ nữ trước mặt.“Vì sao, dì út, dì nói cho cháu biết vì sao ôngnội muốn đưa cháu trở về?“ Cảm xúc đọng lạikhông ngừng ẩn nhẫn, cô biết, mọi chuyện nhấtđịnh có liên quan tới Cung Nhã Yến.Cung Nhã Yến tiến lên một bước che ô chocô, nhìn cô dùng ánh mắt oán hận nhìn mình, bàấy bình tĩnh nói một câu: “Bích Ngọc, cháu khiếndì vô cùng thất vọng.”“Vậy mà cháu lại nhân cơ hội lẻn về, cháukhông nỡ rời khỏi nhà họ Quách, có phải là cháucũng như những người phụ nữ khác mê luyếnquyền thế của nhà họ Quách, cháu cũng giốngnhư bọn họ ái mộ hư vinh rồi.“Dì út, dì căn bản không giảng đạo lý!” KiềuBích Ngọc rống to.Chiếc ô này căn bản không ngăn được mưanhư trút nữa, tiếng sấm tia chớp gió mạnh, bấtan ở trong lòng cô không ngừng lan rộng ra, đôimắt đỏ ngầu, nước mắt hòa với nước mưa chảyxuống má.“Quách Cao Minh bị bệnh, cháu đồng ý sẽ ởbên anh ấy!”Kiều Bích Ngọc xoay người muốn đi.Cung Nhã Yến ném ô trên tay đi, bướcnhanh lên trước, vươn tay nắm lấy cánh tay cô:“Không được phép trở về.”Thái độ của bà ấy rất kiên quyết, giống nhưsấm sét trên bầu trời, rất có lực.Kiều Bích Ngọc trở tay đẩy tay bà ấy ra,gương mặt bị nước mưa xối ướt trở nên trắngxanh, nhưng đôi mắt ửng hồng, cho dù thế nàonước mắt nóng hổi vẫn khác với nước mưa lạnhlẽo, nước mắt rơi từng giọt xuống tay Cung NhãYến, nhưng bà ấy thờ ơ, vẫn nắm chặt tay cô nhưcũ, không cho cô rời đi.Kiều Bích Ngọc thật sự sốt ruột, khóc đỏmắt cầu xin bà ấy: “Để cháu về đi, cháu thật sựrất lo cho anh ấy.”Cô không thể tưởng tượng được Quách CaoMinh cũng có lúc yếu ớt như vậy, trước đây côđúng là không xứng với vai trò người vợ, cô quantâm anh quá ít, cô rất hối hận, trái tim giống nhưbị bóp chặt, rất sợ hãi cầu mong anh không sao.Cung Nhã Yến không nghĩ tới cô sẽ khócnhư vậy, vẫn cứng rắn như cũ: “Cháu quay trởvề, cũng không giúp được gì.”“Cháu yêu anh ấy!”Cô lớn tiếng hét lên: “Cháu yêu anh ấy!”Xen lẫn vào trong tiếng sấm, từng tiếngvang vọng.

Chương 231