Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 230

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 230: Cậu chủ Quách, cậu có thể nghe thấy giọng nói của tôi khôngMột tỉa sét lóe lên ở phía chân trời tối đen,tiếng sấm vang lên rầm rầm, cuối cùng mưa tocũng rơi xuống mãnh liệt.Trong phòng, Kiều Bích Ngọc run rẩy cầmđiện thoại ở đầu giường, tim cô đập nhanh hơn,cô hét lên với di động, liên tục chống lại tiếngsấm vang rần.“Hô hấp của Quách Cao Minh rất dồn dập,nhiệt độ cơ thể rất cao, gọi mãi không tỉnh.”Sắc mặt cô trắng xanh, nửa quỳ trên giường,không ngừng nói với mình phải bình tĩnh lại, phảibình tĩnh, anh ấy không sao, bình thường cơ thểanh ấy rất tốt.Làm sao có thể, làm sao có thể đột nhiênphát bệnh.Nhưng hai tay của Kiều Bích Ngọc khôngkhống chế nổi run rẩy, cơ thể sợ hãi theo bảnnăng, thần kinh căng thẳng, cô lập tức leo lêngiường làm hô hấp nhân tạo cho anh, cơ thể anhrất nóng, cô ấn xuống vị trí tim của anh, nướcmắt chảy ra.Anh sẽ tỉnh lại nhanh thôi, bình thường cơthể Quách Cao Minh rất tốt, không có việc gì, sẽkhông sao…Lúc đám dì Phương xông vào, bác sĩ nhà họQuách còn có quản gia lập tức bảo cô tránh ra,Kiều Bích Ngọc đứng ở bên cạnh sợ mình quấyrầy bọn họ, lúc này như ở trong mơ, trong đầutrống rỗng.“Có, có nhịp tim… Nhiệt độ cơ thể rất cao,phải lập tức hạ nhiệt độ, nhanh mang bình truyềndịch tới đây.”“Thứ này, đặt dưới lưỡi cậu ấy để cậu ấyngậm trước.”Bên ngoài cửa sổ vẫn vang lên tiếng sấm,rèm cửa bị kéo xuống thỉnh thoảng có tia sét lóequa, còn có âm thanh đám dì Phương và bác sĩồn ào, tất cả trước mắt đều đã hỗn loạn, mọingười hoảng loạn tới mức thở không ra hơi, nóichuyện đứt quãng.“Hiện giờ không nên di chuyển cậu ấy,nhanh mang thuốc tới đây.Bác sĩ vội vàng kêu to một tiếng, lập tức cúingười dùng đèn pin nhỏ chiếu vào mí mắt kiểmtra con ngươi của Quách Cao Minh, rất nhanh ởngoài cửa có đám người đẩy giá kim loại vào,bốn năm bình thủy tinh lay động, còn có dụng cụy tế lớn chứa đầy ống tiêm khử trùng và nhiềudụng cụ đặc biệt khác.Kiều Bích Ngọc im lặng đứng trong một góc,cơ thể cô cứng đờ, khẩn trương tới mức khôngdám dùng lực thở, ánh mắt nhìn chằm chằmngười nằm trên giường bệnh, cô sợ chớp mắtmột cái liền…Cô cảm thấy mọi chuyện rất không chânthực, rõ ràng là cô và Quách Cao Minh còn đangnói chuyện, rõ ràng là anh rất tốt, rất khỏe mạnh.Anh chỉ là làm việc quá mệt mỏi, thỉnhthoảng đau nửa đầu, anh có thể dễ dàng dùngmột tay ôm lấy cô, anh là người mạnh như vậy,không sao đâu.Vành mắt đỏ lên, kìm nén nước mắt chảy ra,cô lần lượt nói với mình, anh ấy không sao đâu.Quách Cao Minh không sao đâu.“Mannintol.”Cô đột nhiên nhìn về phía một lọ truyền dịchđánh dấu nhỏ ở trên giá kim loại, biểu cảm dầnkinh ngạc, cô tiến lên nắm lấy cánh tay dìPhương.“Thuốc, thuốc này, vì sao Quách Cao Minhphải truyền vào Mamnitol, không phải anh ấy chỉđau nửa đầu thôi sao?”Mamnitol là một loại thuốc thường dùngtrong khoa não, Kiều Bích Ngọc từng học y lâmsàng, cô biết thứ này chủ yếu dùng hạ thấp áplực trong não, tránh cho não bộ bị phù.“Nhất định phải khiến cậu ấy khôi phục ýthức, nhất định phải tỉnh táo lại.”Cô quay đầu lại nhìn, bên kia bác sĩ nhanhchóng dùng kim tiêm đâm vào cánh tay QuáchCao Minh, từng giọt nước thuốc lạnh lẽo truyềnvào trong huyết quản của anh.“Mợ chủ, cô ra ngoài trước đi, nơi này cóbác sĩ rồi, cậu chủ Cao Minh sẽ không sao đâu.”Dì Phương đẩy cô ra ngoài phòng nghỉ, Kiều BíchNgọc đứng yên, vẻ mặt nghiêm trọng khôngmuốn rời đi.“Cô đang mang thai, cô cũng phải chú ý cơthể”Dì Phương ấm giọng khuyên nhủ một câubên tai cô, mà bác sĩ ở bên giường đang cúingười, nhỏ giọng nói vài tiếng bên tai Quách CaoMinh.“Cậu Cao Minh.”“Cậu Cao Minh, cậu có thể nghe thấy giọngnói của tôi không?”Quách Cao Minh bị cắm kim tiêm vào tayphải hơi cử động một chút, bên kia có quá nhiềungười, Kiều Bích Ngọc không thấy rõ đã bị dìPhương nửa đẩy nửa kéo ra ngoài.“Ông chủ”Vừa đi ra bên ngoài phòng, ông cụ Quáchđang chống gậy vẻ mặt cuống quýt chạy tới, áocủa ông ấy còn chưa cài hẳn hoi, tóc bị nướcmưa thấm ướt, mọi người thấy ông cụ uy nghiêmnày tới, trái tim giống như trầm xuống.“Ông chủ, bác sĩ Mạc đang truyền dịch chocậu chủ Cao Minh, ông ấy nói nếu cậu chủ cóthể khôi phục ý thức sẽ không sao.“ Dì Phươngnhanh chóng nói, trong giọng nói không kìm nénđược lo lắng, lập tức báo cáo tình hình cho ôngcụ.Nhưng mà chuyện đầu tiên ông cụ làmkhông phải là lập tức tới phòng nhìn Quách CaoMinh, mà quay đầu, đôi mắt sắc bén nhìn chằmchằm Kiều Bích Ngọc.“Dẫn cô ta đi.”Giọng nói của ông ấy khàn khàn ra lệnh.Dì Phương không rõ ông cụ có ý gì, KiểuBích Ngọc còn chưa lấy lại tỉnh thần, đã bị haingười giúp việc nam của nhà họ Quách kẹp haibên: “Ông nội.” Biểu cảm của cô hoảng sợ, cơthể vùng vẫy theo bản năng.Sức lực của hai người đàn ông này rất mạnh,nâng cơ thể cô lên, khiêng xuống cầu thang.Cô quay đầu, không cam lòng nhìn về phíatrên cầu thang, gọi to cầu xin ông ấy: “Ông nội,cháu sẽ không quấy rầy mọi người, cháu chỉđứng bên cạnh nhìn, đợi Quách Cao Minh tốthơn cháu lại đi vào, cháu sẽ không ầm ï tới mọingười, cháu rất lo lắng cho anh ấy, cháu khôngđi… Cháu không muốn đi!”Cô bị kéo xuống cầu thang đi về phía cửalớn, mưa gió hoành hành, mưa lạnh giá mangtheo gió mạnh tàn sát bừa bãi đập vào mặt, lậptức làm ướt đẫm người cô, gương mặt và quầnáo đều ướt nhẹp.“Ông chủ, chuyện này, đây là muốn dẫn côấy đi đâu?”Dì Phương ở một bên lo âu bảo vệ bên cạnhcô, nhưng không dám ngăn cản, ngẩng đầu gọito một tiếng với ông cụ trên cầu thang.“Ông chủ, hôm nay trời mưa rất to, còn cósét đánh, cô ấy còn mang thai không thích hợpra cửa.”Không có đáp lại, chỉ có đôi mắt ông cụcàng ngày càng sắc bén nhìn chằm chằm phíacửa.“Mợ chủ, mời lên xe.“ Quản gia đã sớm đứngở cửa biệt thự Uyển Như, một chiếc xe RollsRoyce màu vàng kim đã mở cửa ghế sau ra.Xe sang như vậy, lúc này ở trong cái nhìncủa Kiều Bích Ngọc đáng sợ như vực sâu: “Tôikhông đi.”“Rốt cuộc là mấy người muốn làm gì, muốnđưa tôi đi đâu?”“Tôi không đi đâu hết, buông, buông ra.Hai tay của cô nắm lấy cửa xe, vùng vẫy ởbên ngoài xe, mưa to lạnh lẽo đã khiến toàn thâncô ướt đẫm, mưa dọc theo mái tóc dài của cônhỏ xuống, dĩ nhiên là gương mặt lạnh lẽo mộtmảng, môi đỏ mọng mở ra: “Tôi không đi.”“Chị dâu” Ở hành lang bên trái, QuáchThanh Châu và Giang Mai Linh vội vàng chạy tới,lúc Quách Thanh Châu thấy Kiều Bích Ngọc toànthân ướt đẫm chật vật bị kéo trong mưa, khiếpsợ kêu ra tiếng.Giang Mai Linh thấy tình cảnh này, biểu cảmcũng rất giật mình.“Lập tức đưa người đi!”Ông cụ ở trên tầng hai nghe thấy âm thanhầm ï, rất không kiên nhẫn lặp lại mệnh lệnh.Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu kêu to về phíatầng hai: “Vì sao, vì sao chứ?” Trái tim của côcàng lạnh lẽo hơn nước mưa khiến cô rét lạnh.“Cháu không đi, cháu nói cháu không đi,cháu đã đồng ý với Quách Cao Minh, cháu sẽkhông rời đi.”“Chuyện này không phải do cô.”Vẻ mặt cô nghiêm túc nhìn quản gia trướcmắt, đây là lần đầu tiên Kiều Bích Ngọc phát hiệnhóa ra quản gia nhà họ Quách không phải làngười thân thiện, giọng nói của ông ấy máy mócvô tình, ông ấy nhìn mấy người đàn ông bêncạnh cô, dùng lực mạnh gần như muốn bẻ gãyngón tay cô, cô đau tới mức không có sức đánhlại bọn họ, bị cưỡng chế nhét vào trong xe.“Thả tôi ra ngoài, thả tôi ra ngoài.“ Cô sốtruột tới mức mắt đỏ lên, cúi đầu liều mạng vặncửa xe, còn điên cuồng võ vào cửa xe.Mà mọi chuyện đều là phí công.Quách Thanh Châu và dì Phương đứng tạichỗ, biểu cảm phức tạp hoảng sợ nhìn cửa xe bịđóng sầm lại, chiếc xe sang này khởi động, chỉtrong phút chốc đã biến mất trong màn mưa.“Là Kiều Bích Ngọc tự mình rời đi, có nghethấy không?“ Một giọng nói uy nghiêm khôngcho phép bất luận kẻ nào kháng cự vang lên.

Chương 230: Cậu chủ Quách, cậu có thể nghe thấy giọng nói của tôi không

Một tỉa sét lóe lên ở phía chân trời tối đen,

tiếng sấm vang lên rầm rầm, cuối cùng mưa to

cũng rơi xuống mãnh liệt.

Trong phòng, Kiều Bích Ngọc run rẩy cầm

điện thoại ở đầu giường, tim cô đập nhanh hơn,

cô hét lên với di động, liên tục chống lại tiếng

sấm vang rần.

“Hô hấp của Quách Cao Minh rất dồn dập,

nhiệt độ cơ thể rất cao, gọi mãi không tỉnh.”

Sắc mặt cô trắng xanh, nửa quỳ trên giường,

không ngừng nói với mình phải bình tĩnh lại, phải

bình tĩnh, anh ấy không sao, bình thường cơ thể

anh ấy rất tốt.

Làm sao có thể, làm sao có thể đột nhiên

phát bệnh.

Nhưng hai tay của Kiều Bích Ngọc không

khống chế nổi run rẩy, cơ thể sợ hãi theo bản

năng, thần kinh căng thẳng, cô lập tức leo lên

giường làm hô hấp nhân tạo cho anh, cơ thể anh

rất nóng, cô ấn xuống vị trí tim của anh, nước

mắt chảy ra.

Anh sẽ tỉnh lại nhanh thôi, bình thường cơ

thể Quách Cao Minh rất tốt, không có việc gì, sẽ

không sao…

Lúc đám dì Phương xông vào, bác sĩ nhà họ

Quách còn có quản gia lập tức bảo cô tránh ra,

Kiều Bích Ngọc đứng ở bên cạnh sợ mình quấy

rầy bọn họ, lúc này như ở trong mơ, trong đầu

trống rỗng.

“Có, có nhịp tim… Nhiệt độ cơ thể rất cao,

phải lập tức hạ nhiệt độ, nhanh mang bình truyền

dịch tới đây.”

“Thứ này, đặt dưới lưỡi cậu ấy để cậu ấy

ngậm trước.”

Bên ngoài cửa sổ vẫn vang lên tiếng sấm,

rèm cửa bị kéo xuống thỉnh thoảng có tia sét lóe

qua, còn có âm thanh đám dì Phương và bác sĩ

ồn ào, tất cả trước mắt đều đã hỗn loạn, mọi

người hoảng loạn tới mức thở không ra hơi, nói

chuyện đứt quãng.

“Hiện giờ không nên di chuyển cậu ấy,

nhanh mang thuốc tới đây.

Bác sĩ vội vàng kêu to một tiếng, lập tức cúi

người dùng đèn pin nhỏ chiếu vào mí mắt kiểm

tra con ngươi của Quách Cao Minh, rất nhanh ở

ngoài cửa có đám người đẩy giá kim loại vào,

bốn năm bình thủy tinh lay động, còn có dụng cụ

y tế lớn chứa đầy ống tiêm khử trùng và nhiều

dụng cụ đặc biệt khác.

Kiều Bích Ngọc im lặng đứng trong một góc,

cơ thể cô cứng đờ, khẩn trương tới mức không

dám dùng lực thở, ánh mắt nhìn chằm chằm

người nằm trên giường bệnh, cô sợ chớp mắt

một cái liền…

Cô cảm thấy mọi chuyện rất không chân

thực, rõ ràng là cô và Quách Cao Minh còn đang

nói chuyện, rõ ràng là anh rất tốt, rất khỏe mạnh.

Anh chỉ là làm việc quá mệt mỏi, thỉnh

thoảng đau nửa đầu, anh có thể dễ dàng dùng

một tay ôm lấy cô, anh là người mạnh như vậy,

không sao đâu.

Vành mắt đỏ lên, kìm nén nước mắt chảy ra,

cô lần lượt nói với mình, anh ấy không sao đâu.

Quách Cao Minh không sao đâu.

“Mannintol.”

Cô đột nhiên nhìn về phía một lọ truyền dịch

đánh dấu nhỏ ở trên giá kim loại, biểu cảm dần

kinh ngạc, cô tiến lên nắm lấy cánh tay dì

Phương.

“Thuốc, thuốc này, vì sao Quách Cao Minh

phải truyền vào Mamnitol, không phải anh ấy chỉ

đau nửa đầu thôi sao?”

Mamnitol là một loại thuốc thường dùng

trong khoa não, Kiều Bích Ngọc từng học y lâm

sàng, cô biết thứ này chủ yếu dùng hạ thấp áp

lực trong não, tránh cho não bộ bị phù.

“Nhất định phải khiến cậu ấy khôi phục ý

thức, nhất định phải tỉnh táo lại.”

Cô quay đầu lại nhìn, bên kia bác sĩ nhanh

chóng dùng kim tiêm đâm vào cánh tay Quách

Cao Minh, từng giọt nước thuốc lạnh lẽo truyền

vào trong huyết quản của anh.

“Mợ chủ, cô ra ngoài trước đi, nơi này có

bác sĩ rồi, cậu chủ Cao Minh sẽ không sao đâu.”

Dì Phương đẩy cô ra ngoài phòng nghỉ, Kiều Bích

Ngọc đứng yên, vẻ mặt nghiêm trọng không

muốn rời đi.

“Cô đang mang thai, cô cũng phải chú ý cơ

thể”

Dì Phương ấm giọng khuyên nhủ một câu

bên tai cô, mà bác sĩ ở bên giường đang cúi

người, nhỏ giọng nói vài tiếng bên tai Quách Cao

Minh.

“Cậu Cao Minh.”

“Cậu Cao Minh, cậu có thể nghe thấy giọng

nói của tôi không?”

Quách Cao Minh bị cắm kim tiêm vào tay

phải hơi cử động một chút, bên kia có quá nhiều

người, Kiều Bích Ngọc không thấy rõ đã bị dì

Phương nửa đẩy nửa kéo ra ngoài.

“Ông chủ”

Vừa đi ra bên ngoài phòng, ông cụ Quách

đang chống gậy vẻ mặt cuống quýt chạy tới, áo

của ông ấy còn chưa cài hẳn hoi, tóc bị nước

mưa thấm ướt, mọi người thấy ông cụ uy nghiêm

này tới, trái tim giống như trầm xuống.

“Ông chủ, bác sĩ Mạc đang truyền dịch cho

cậu chủ Cao Minh, ông ấy nói nếu cậu chủ có

thể khôi phục ý thức sẽ không sao.“ Dì Phương

nhanh chóng nói, trong giọng nói không kìm nén

được lo lắng, lập tức báo cáo tình hình cho ông

cụ.

Nhưng mà chuyện đầu tiên ông cụ làm

không phải là lập tức tới phòng nhìn Quách Cao

Minh, mà quay đầu, đôi mắt sắc bén nhìn chằm

chằm Kiều Bích Ngọc.

“Dẫn cô ta đi.”

Giọng nói của ông ấy khàn khàn ra lệnh.

Dì Phương không rõ ông cụ có ý gì, Kiểu

Bích Ngọc còn chưa lấy lại tỉnh thần, đã bị hai

người giúp việc nam của nhà họ Quách kẹp hai

bên: “Ông nội.” Biểu cảm của cô hoảng sợ, cơ

thể vùng vẫy theo bản năng.

Sức lực của hai người đàn ông này rất mạnh,

nâng cơ thể cô lên, khiêng xuống cầu thang.

Cô quay đầu, không cam lòng nhìn về phía

trên cầu thang, gọi to cầu xin ông ấy: “Ông nội,

cháu sẽ không quấy rầy mọi người, cháu chỉ

đứng bên cạnh nhìn, đợi Quách Cao Minh tốt

hơn cháu lại đi vào, cháu sẽ không ầm ï tới mọi

người, cháu rất lo lắng cho anh ấy, cháu không

đi… Cháu không muốn đi!”

Cô bị kéo xuống cầu thang đi về phía cửa

lớn, mưa gió hoành hành, mưa lạnh giá mang

theo gió mạnh tàn sát bừa bãi đập vào mặt, lập

tức làm ướt đẫm người cô, gương mặt và quần

áo đều ướt nhẹp.

“Ông chủ, chuyện này, đây là muốn dẫn cô

ấy đi đâu?”

Dì Phương ở một bên lo âu bảo vệ bên cạnh

cô, nhưng không dám ngăn cản, ngẩng đầu gọi

to một tiếng với ông cụ trên cầu thang.

“Ông chủ, hôm nay trời mưa rất to, còn có

sét đánh, cô ấy còn mang thai không thích hợp

ra cửa.”

Không có đáp lại, chỉ có đôi mắt ông cụ

càng ngày càng sắc bén nhìn chằm chằm phía

cửa.

“Mợ chủ, mời lên xe.“ Quản gia đã sớm đứng

ở cửa biệt thự Uyển Như, một chiếc xe Rolls

Royce màu vàng kim đã mở cửa ghế sau ra.

Xe sang như vậy, lúc này ở trong cái nhìn

của Kiều Bích Ngọc đáng sợ như vực sâu: “Tôi

không đi.”

“Rốt cuộc là mấy người muốn làm gì, muốn

đưa tôi đi đâu?”

“Tôi không đi đâu hết, buông, buông ra.

Hai tay của cô nắm lấy cửa xe, vùng vẫy ở

bên ngoài xe, mưa to lạnh lẽo đã khiến toàn thân

cô ướt đẫm, mưa dọc theo mái tóc dài của cô

nhỏ xuống, dĩ nhiên là gương mặt lạnh lẽo một

mảng, môi đỏ mọng mở ra: “Tôi không đi.”

“Chị dâu” Ở hành lang bên trái, Quách

Thanh Châu và Giang Mai Linh vội vàng chạy tới,

lúc Quách Thanh Châu thấy Kiều Bích Ngọc toàn

thân ướt đẫm chật vật bị kéo trong mưa, khiếp

sợ kêu ra tiếng.

Giang Mai Linh thấy tình cảnh này, biểu cảm

cũng rất giật mình.

“Lập tức đưa người đi!”

Ông cụ ở trên tầng hai nghe thấy âm thanh

ầm ï, rất không kiên nhẫn lặp lại mệnh lệnh.

Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu kêu to về phía

tầng hai: “Vì sao, vì sao chứ?” Trái tim của cô

càng lạnh lẽo hơn nước mưa khiến cô rét lạnh.

“Cháu không đi, cháu nói cháu không đi,

cháu đã đồng ý với Quách Cao Minh, cháu sẽ

không rời đi.”

“Chuyện này không phải do cô.”

Vẻ mặt cô nghiêm túc nhìn quản gia trước

mắt, đây là lần đầu tiên Kiều Bích Ngọc phát hiện

hóa ra quản gia nhà họ Quách không phải là

người thân thiện, giọng nói của ông ấy máy móc

vô tình, ông ấy nhìn mấy người đàn ông bên

cạnh cô, dùng lực mạnh gần như muốn bẻ gãy

ngón tay cô, cô đau tới mức không có sức đánh

lại bọn họ, bị cưỡng chế nhét vào trong xe.

“Thả tôi ra ngoài, thả tôi ra ngoài.“ Cô sốt

ruột tới mức mắt đỏ lên, cúi đầu liều mạng vặn

cửa xe, còn điên cuồng võ vào cửa xe.

Mà mọi chuyện đều là phí công.

Quách Thanh Châu và dì Phương đứng tại

chỗ, biểu cảm phức tạp hoảng sợ nhìn cửa xe bị

đóng sầm lại, chiếc xe sang này khởi động, chỉ

trong phút chốc đã biến mất trong màn mưa.

“Là Kiều Bích Ngọc tự mình rời đi, có nghe

thấy không?“ Một giọng nói uy nghiêm không

cho phép bất luận kẻ nào kháng cự vang lên.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 230: Cậu chủ Quách, cậu có thể nghe thấy giọng nói của tôi khôngMột tỉa sét lóe lên ở phía chân trời tối đen,tiếng sấm vang lên rầm rầm, cuối cùng mưa tocũng rơi xuống mãnh liệt.Trong phòng, Kiều Bích Ngọc run rẩy cầmđiện thoại ở đầu giường, tim cô đập nhanh hơn,cô hét lên với di động, liên tục chống lại tiếngsấm vang rần.“Hô hấp của Quách Cao Minh rất dồn dập,nhiệt độ cơ thể rất cao, gọi mãi không tỉnh.”Sắc mặt cô trắng xanh, nửa quỳ trên giường,không ngừng nói với mình phải bình tĩnh lại, phảibình tĩnh, anh ấy không sao, bình thường cơ thểanh ấy rất tốt.Làm sao có thể, làm sao có thể đột nhiênphát bệnh.Nhưng hai tay của Kiều Bích Ngọc khôngkhống chế nổi run rẩy, cơ thể sợ hãi theo bảnnăng, thần kinh căng thẳng, cô lập tức leo lêngiường làm hô hấp nhân tạo cho anh, cơ thể anhrất nóng, cô ấn xuống vị trí tim của anh, nướcmắt chảy ra.Anh sẽ tỉnh lại nhanh thôi, bình thường cơthể Quách Cao Minh rất tốt, không có việc gì, sẽkhông sao…Lúc đám dì Phương xông vào, bác sĩ nhà họQuách còn có quản gia lập tức bảo cô tránh ra,Kiều Bích Ngọc đứng ở bên cạnh sợ mình quấyrầy bọn họ, lúc này như ở trong mơ, trong đầutrống rỗng.“Có, có nhịp tim… Nhiệt độ cơ thể rất cao,phải lập tức hạ nhiệt độ, nhanh mang bình truyềndịch tới đây.”“Thứ này, đặt dưới lưỡi cậu ấy để cậu ấyngậm trước.”Bên ngoài cửa sổ vẫn vang lên tiếng sấm,rèm cửa bị kéo xuống thỉnh thoảng có tia sét lóequa, còn có âm thanh đám dì Phương và bác sĩồn ào, tất cả trước mắt đều đã hỗn loạn, mọingười hoảng loạn tới mức thở không ra hơi, nóichuyện đứt quãng.“Hiện giờ không nên di chuyển cậu ấy,nhanh mang thuốc tới đây.Bác sĩ vội vàng kêu to một tiếng, lập tức cúingười dùng đèn pin nhỏ chiếu vào mí mắt kiểmtra con ngươi của Quách Cao Minh, rất nhanh ởngoài cửa có đám người đẩy giá kim loại vào,bốn năm bình thủy tinh lay động, còn có dụng cụy tế lớn chứa đầy ống tiêm khử trùng và nhiềudụng cụ đặc biệt khác.Kiều Bích Ngọc im lặng đứng trong một góc,cơ thể cô cứng đờ, khẩn trương tới mức khôngdám dùng lực thở, ánh mắt nhìn chằm chằmngười nằm trên giường bệnh, cô sợ chớp mắtmột cái liền…Cô cảm thấy mọi chuyện rất không chânthực, rõ ràng là cô và Quách Cao Minh còn đangnói chuyện, rõ ràng là anh rất tốt, rất khỏe mạnh.Anh chỉ là làm việc quá mệt mỏi, thỉnhthoảng đau nửa đầu, anh có thể dễ dàng dùngmột tay ôm lấy cô, anh là người mạnh như vậy,không sao đâu.Vành mắt đỏ lên, kìm nén nước mắt chảy ra,cô lần lượt nói với mình, anh ấy không sao đâu.Quách Cao Minh không sao đâu.“Mannintol.”Cô đột nhiên nhìn về phía một lọ truyền dịchđánh dấu nhỏ ở trên giá kim loại, biểu cảm dầnkinh ngạc, cô tiến lên nắm lấy cánh tay dìPhương.“Thuốc, thuốc này, vì sao Quách Cao Minhphải truyền vào Mamnitol, không phải anh ấy chỉđau nửa đầu thôi sao?”Mamnitol là một loại thuốc thường dùngtrong khoa não, Kiều Bích Ngọc từng học y lâmsàng, cô biết thứ này chủ yếu dùng hạ thấp áplực trong não, tránh cho não bộ bị phù.“Nhất định phải khiến cậu ấy khôi phục ýthức, nhất định phải tỉnh táo lại.”Cô quay đầu lại nhìn, bên kia bác sĩ nhanhchóng dùng kim tiêm đâm vào cánh tay QuáchCao Minh, từng giọt nước thuốc lạnh lẽo truyềnvào trong huyết quản của anh.“Mợ chủ, cô ra ngoài trước đi, nơi này cóbác sĩ rồi, cậu chủ Cao Minh sẽ không sao đâu.”Dì Phương đẩy cô ra ngoài phòng nghỉ, Kiều BíchNgọc đứng yên, vẻ mặt nghiêm trọng khôngmuốn rời đi.“Cô đang mang thai, cô cũng phải chú ý cơthể”Dì Phương ấm giọng khuyên nhủ một câubên tai cô, mà bác sĩ ở bên giường đang cúingười, nhỏ giọng nói vài tiếng bên tai Quách CaoMinh.“Cậu Cao Minh.”“Cậu Cao Minh, cậu có thể nghe thấy giọngnói của tôi không?”Quách Cao Minh bị cắm kim tiêm vào tayphải hơi cử động một chút, bên kia có quá nhiềungười, Kiều Bích Ngọc không thấy rõ đã bị dìPhương nửa đẩy nửa kéo ra ngoài.“Ông chủ”Vừa đi ra bên ngoài phòng, ông cụ Quáchđang chống gậy vẻ mặt cuống quýt chạy tới, áocủa ông ấy còn chưa cài hẳn hoi, tóc bị nướcmưa thấm ướt, mọi người thấy ông cụ uy nghiêmnày tới, trái tim giống như trầm xuống.“Ông chủ, bác sĩ Mạc đang truyền dịch chocậu chủ Cao Minh, ông ấy nói nếu cậu chủ cóthể khôi phục ý thức sẽ không sao.“ Dì Phươngnhanh chóng nói, trong giọng nói không kìm nénđược lo lắng, lập tức báo cáo tình hình cho ôngcụ.Nhưng mà chuyện đầu tiên ông cụ làmkhông phải là lập tức tới phòng nhìn Quách CaoMinh, mà quay đầu, đôi mắt sắc bén nhìn chằmchằm Kiều Bích Ngọc.“Dẫn cô ta đi.”Giọng nói của ông ấy khàn khàn ra lệnh.Dì Phương không rõ ông cụ có ý gì, KiểuBích Ngọc còn chưa lấy lại tỉnh thần, đã bị haingười giúp việc nam của nhà họ Quách kẹp haibên: “Ông nội.” Biểu cảm của cô hoảng sợ, cơthể vùng vẫy theo bản năng.Sức lực của hai người đàn ông này rất mạnh,nâng cơ thể cô lên, khiêng xuống cầu thang.Cô quay đầu, không cam lòng nhìn về phíatrên cầu thang, gọi to cầu xin ông ấy: “Ông nội,cháu sẽ không quấy rầy mọi người, cháu chỉđứng bên cạnh nhìn, đợi Quách Cao Minh tốthơn cháu lại đi vào, cháu sẽ không ầm ï tới mọingười, cháu rất lo lắng cho anh ấy, cháu khôngđi… Cháu không muốn đi!”Cô bị kéo xuống cầu thang đi về phía cửalớn, mưa gió hoành hành, mưa lạnh giá mangtheo gió mạnh tàn sát bừa bãi đập vào mặt, lậptức làm ướt đẫm người cô, gương mặt và quầnáo đều ướt nhẹp.“Ông chủ, chuyện này, đây là muốn dẫn côấy đi đâu?”Dì Phương ở một bên lo âu bảo vệ bên cạnhcô, nhưng không dám ngăn cản, ngẩng đầu gọito một tiếng với ông cụ trên cầu thang.“Ông chủ, hôm nay trời mưa rất to, còn cósét đánh, cô ấy còn mang thai không thích hợpra cửa.”Không có đáp lại, chỉ có đôi mắt ông cụcàng ngày càng sắc bén nhìn chằm chằm phíacửa.“Mợ chủ, mời lên xe.“ Quản gia đã sớm đứngở cửa biệt thự Uyển Như, một chiếc xe RollsRoyce màu vàng kim đã mở cửa ghế sau ra.Xe sang như vậy, lúc này ở trong cái nhìncủa Kiều Bích Ngọc đáng sợ như vực sâu: “Tôikhông đi.”“Rốt cuộc là mấy người muốn làm gì, muốnđưa tôi đi đâu?”“Tôi không đi đâu hết, buông, buông ra.Hai tay của cô nắm lấy cửa xe, vùng vẫy ởbên ngoài xe, mưa to lạnh lẽo đã khiến toàn thâncô ướt đẫm, mưa dọc theo mái tóc dài của cônhỏ xuống, dĩ nhiên là gương mặt lạnh lẽo mộtmảng, môi đỏ mọng mở ra: “Tôi không đi.”“Chị dâu” Ở hành lang bên trái, QuáchThanh Châu và Giang Mai Linh vội vàng chạy tới,lúc Quách Thanh Châu thấy Kiều Bích Ngọc toànthân ướt đẫm chật vật bị kéo trong mưa, khiếpsợ kêu ra tiếng.Giang Mai Linh thấy tình cảnh này, biểu cảmcũng rất giật mình.“Lập tức đưa người đi!”Ông cụ ở trên tầng hai nghe thấy âm thanhầm ï, rất không kiên nhẫn lặp lại mệnh lệnh.Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu kêu to về phíatầng hai: “Vì sao, vì sao chứ?” Trái tim của côcàng lạnh lẽo hơn nước mưa khiến cô rét lạnh.“Cháu không đi, cháu nói cháu không đi,cháu đã đồng ý với Quách Cao Minh, cháu sẽkhông rời đi.”“Chuyện này không phải do cô.”Vẻ mặt cô nghiêm túc nhìn quản gia trướcmắt, đây là lần đầu tiên Kiều Bích Ngọc phát hiệnhóa ra quản gia nhà họ Quách không phải làngười thân thiện, giọng nói của ông ấy máy mócvô tình, ông ấy nhìn mấy người đàn ông bêncạnh cô, dùng lực mạnh gần như muốn bẻ gãyngón tay cô, cô đau tới mức không có sức đánhlại bọn họ, bị cưỡng chế nhét vào trong xe.“Thả tôi ra ngoài, thả tôi ra ngoài.“ Cô sốtruột tới mức mắt đỏ lên, cúi đầu liều mạng vặncửa xe, còn điên cuồng võ vào cửa xe.Mà mọi chuyện đều là phí công.Quách Thanh Châu và dì Phương đứng tạichỗ, biểu cảm phức tạp hoảng sợ nhìn cửa xe bịđóng sầm lại, chiếc xe sang này khởi động, chỉtrong phút chốc đã biến mất trong màn mưa.“Là Kiều Bích Ngọc tự mình rời đi, có nghethấy không?“ Một giọng nói uy nghiêm khôngcho phép bất luận kẻ nào kháng cự vang lên.

Chương 230