Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 233

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 233: Anh là quật cường cuối cùng của em“Cô muốn tới sân bay quốc tế trong vòngnửa tiếng, điều đó không có khả năng, cô xemthời tiết mưa to như thế này, ở đoạn phía trướccòn tắc đường, hơn nữa với thời tiết hôm nayphải giảm tốc độ, lái quá nhanh rất dễ gặpchuyện không may.”Tài xế xe taxi thấy vẻ mặt cô lo lắng, toànthân còn ướt đẫm, tốt bụng khuyên nhủ một câu:“Cô mang thai bụng to như vậy, đừng để dínhmưa, vào trong xe ngồi đi, đợi mưa nhỏ hơn mộtchút lại.”Cô không còn thời gian để đợi nữa.Kiều Bích Ngọc dầm mưa khiến gương mặttrở nên trắng bệch, cô không nói chuyện, chỉ lắcđầu với lái xe ở trong xe.Đôi tay nắm chặt lấy di động, tim cô đập rất loạn.“Trong đầu Quách Cao Minh có một viênđạn nhỏ, đã xuất hiện rất nhiều biến chứng, ảnhhưởng tới cơ quan thần kinh thị giác thính giác,cậu ta sống không được lâu đâu.”“Tối nay ông nội đưa Cao Minh đến Seattle,nghe nói anh ấy ngã cầu thang hôn mê sâu, ôngnội không cho chúng tôi tham dự, trong vòngnửa tiếng cô phải tới sân bay quốc tế, anh ấynhất định muốn cô ở bên cạnh anh ấy, lập tức tớingay.”“Bọn họ nói cô nhân lúc anh ấy hôn mê tựtiện rời đi, Kiều Bích Ngọc cô đúng là tuyệt tình.”Mưa rơi càng lúc càng to, trong bóng đêmtối đen, cả người cô như mất đi linh hồn, hốthoảng nhìn dòng xe cộ đông đúc, còn có đènđường màu da cam mông lung.Đầu óc trống rỗng, cô không biết nên làmsao bây giờ.Nước mắt trong hốc mắt xen lẫn với nướcmưa khiến tầm mắt của cô trở nên mơ hồ, trongngực trào dâng bất an giống như ghìm chặt tráitim cô, rất khó chịu.Cô không muốn rời đi, là ông nội đuổi cô đi rồi.Cô rất muốn trở về, rất muốn đi nhìn anh.“Bích Ngọc, đừng để dính mưa, theo dì trởvề trước.” Một giọng nói quen thuộc vang lên,phía sau có tiếng bước chân vội vàng chạy vềphía cô.Là Cung Nhã Yến, bà ấy vốn cho rằng KiềuBích Ngọc sẽ trực tiếp ngồi vào xe taxi rời đi,nhưng cô không lên xe, hơn nữa nhìn vẻ mặt côkhông đúng lắm, giống như đã xảy ra chuyện gìđó, bà ấy lo lắng đi theo cô.Nhưng mà giọng nói của bà ấy khiến KiềuBích Ngọc đang đờ đẫn lập tức cảnh giác, gươngmặt vô cùng hoảng sợ, sợ bị túm chặt lần nữa,cô kích động ngay cả đầu cũng không quay lại,sợ hãi chạy trốn về phía trước.“Bích Ngọc, cháu chú ý an toàn, cẩn thận xe đấy”Cung Nhã Yến thừa nhận bà ấy rất ích kỷ, bàấy mặc kệ sự sống chết của Quách Cao Minh,nhưng Kiểu Bích Ngọc là cháu gái của bà ấy,nhìn cô mang thai, gương mặt tái nhợt hoảng sợ,nhưng vẫn rất yêu thương cô, trong lòng có chúthối hận vì đã gọi điện cho ông cụ Quách, bà ấyquá quật cường, luôn biến mình thành toàn thânđều là thương tổn.Cuối cùng Cung Nhã Yến không dám đuổitheo nữa, vội vàng lấy điện thoại ra gọi choĐường Tuấn Nghĩa, bảo anh ta tới giúp đỡ.Kiều Bích Ngọc vừa một tay ôm bụng sắpsinh, vừa chạy đi, không chỉ toàn thân ướt đẫm,nước bẩn trên mặt đất bắn tung tóe lên quần áocô, khiến cô vô cùng chật vật, cô mệt mỏi liềndừng lại, tay phải chống lên vách tường một cửahàng để thở.Trong đầu cô trống rỗng, không thể suynghĩ, rất hỗn loạn.Phải tới sân bay quốc tế trong vòng nửa tiếng…Cô rất muốn tới đó, nhưng đi như thế nào, đithế nào đây?Cố nén nước mắt mặn chát trong mắt, đôimôi cô run rẩy, không ngừng kìm nén sợ hãi ởtrong đáy lòng: “Bình tĩnh, mình có thể, mìnhnhất định có thể”Đúng lúc này ở bên kia có giọng cãi vã bénnhọn, giọng cãi vã càng lúc càng to, âm thanhnày đã kéo ý thức của cô tỉnh lại, cô mê mangnhìn về phía ngõ nhỏ bên cạnh.Có hai người là chủ chiếc xe cãi nhau: “Conbà nó, bà không có mắt à, xe của tôi đang đi rấttốt, vậy mà bà tông vào đuôi xe của tôi.“Bà còn dám mắng tôi! Đồ đáng chết này,đầu xe Porsche của tôi đã bị méo, mưa to nhưvậy, tôi đi đường sao thấy rõ được, đều là xe ráchcủa bà chắn đường đi của tôi. Tôi cảnh cáo bàtốt nhất là lập tức nói xin lỗi tôi, bà có biết tôi làai không, ở thành phố Bắc An này xem tôi giếtchết bà thế nào?”Trong ngõ nhỏ có đỗ hai chiếc xe, hai chiếcxe này tông vào nhau nên đang dính lấy nhau.Má của Kiều Bích Ngọc có nước mưa trượtxuống, chật vật đứng một bên nhìn bọn họkhoảng một phút, ánh mắt nhìn chiếc xe Porschecắm chìa khóa còn không khóa cửa.Cơ thể cô như cái xác không hồn đi tới, ngồivào bên trong xe, khởi động xe rời đi.Mãi đến khi cô khởi động xe, hai chủ xe kiamới ngạc nhiên kịp phản ứng, trong đó mộtngười phụ nữ hung hãn kiêu ngạo vừa mắng tovừa đuổi theo.“Cô muốn làm gì, trộm xe, trộm xe kìa.”Mà chiếc xe Porsche này đã bị Kiểu BíchNgọc nhấn chân ga, bánh xe b*n r* nước bẩn,nhanh chóng biến mất trong hẻm tối.Hướng dẫn bên trong xe biểu hiện mấy conđường kể bên này đều xảy ra ùn tắc, đi đườngbình thường tuyệt đối không đủ thời gian, xe mớixuyên qua hẻm tối kia xong, đột nhiên rẽ về bênphải, lái nhanh trên lối đi bộ.Ngày hôm nay mưa cả ngày, sấm sét khôngngừng vang lên, mưa to vẫn không ngừng rơi,ảnh hưởng nghiêm trọng tới giao thông, đồngthời cửa hàng ở bốn phía đều đóng cửa, trênđường đi bộ không có người đi đường.“Đị đường nhỏ, rồi đi trên đường dành chongười đi bộ, trong vòng nửa tiếng có thể lái tớisân bay quốc tế, mình có thể làm được.”Cô vươn tay lau nước mắt ướt đẫm trên mặt,cô không thích khóc sướt mướt, ánh mắt kiênnghị nhìn thẳng tình hình giao thông phía trước,chuyện này cô có thể làm được.Tay cầm vô lăng, trong lòng tràn ngập sợhãi, khẩn trương tới mức khớp xương đều trởnên trắng bệch, cô biết làm như vậy vô cùngnguy hiểm, cũng làm trái với luật giao thông,nhưng hiện giờ cô không nghĩ nhiều như vậy.Ở con đường thứ ba cô tiếp tục rẽ vào trongmột ngõ nhỏ lạnh lẽo, đây là hẻm sau một quánbar, thùng rác đặt nghiêng ngả lộn xộn khôngchịu nổi.Dưới màn mưa tối đen, đèn xe chiếu conhẻm tối đen sáng hơn một chút, nơi này bìnhthường có rất ít người đi qua, ngày mưa to nhưthế này, ngay cả mèo hoang cũng không thấy,ngoại trừ âm thanh tiếng mưa rơi và tiếng xechạy, là một vùng vắng lặng.Cô chuyên chú lái xe, tập trung tinh thầncao độ nhìn phía trước, nhưng vì toàn thân ướtđẫm, cũng có thể là vì thời tiết âm âm u u, cô cócảm giác lông tơ sau lưng dựng đứng, cô liếcghế sau một cái…“Cô, cô là ai, á.“ Bỗng nhiên cô hét lên.Không phải là ảo giác của cô, ở ghế sau xethật sự có một người.Ở trong chiếc xe này, sao có thể còn có một người.Kiều Bích Ngọc sợ tới mức ba hồn bảy víamất đi, còn chưa thấy rõ người phía sau, cô độtnhiên bị đối phương vươn tay ra che kín hai mắt,cô không nhìn thấy tình hình giao thông trước mặt.“Buông, buông ra.” Xe vẫn đang chạy, cô vộivã vùng vẫy kêu to.“Cô muốn làm gì, mau thả tôi ra.”Sau đó tay trái lạnh lẽo của người kia dọctheo cơ thể cô tiến xuống dưới, dừng ở phầnbụng hơi nhô lên của cô, đầu đối phương cũngdán sát tới, để sát bên tai cô, hơi thở mát lạnhtràn ngập oán hận: “Kiểu Bích Ngọc, tôi muốnmạng của cô.”Giọng nói vừa dừng, tay trái của đối phươngdùng lực ấn lên bụng cô, bàn tay của cô takhông to, đối phương là nữ, móng tay của cô tarất sắc nhọn, đâm vào trong bụng của Kiều BíchNgọc, giống như muốn lột da bụng cô ra.Bụng Kiều Bích Ngọc truyền tới đau đớn,trong lòng dâng lên sợ hãi bao phủ lấy toàn thân,cô kêu lên sợ hãi: “Buông ra, buông ra!” Tay côbuông ra khỏi tay lái, đẩy tay đối phương ra.Xe không thể khống chế vẫn tiến lên trước, rất nhanh.Bầu trời tích đầy mây đen, mưa to vẫn mãnhliệt như cũ, bên kia đường dòng xe vẫn ùn tắc,đám chủ xe đều không kiên nhẫn chậm rãi tiếnvề trước, nhưng đột nhiên trong ngõ nhỏ tối tămbên phải, một chiếc xe liều mạng xông tới, bọnhọ sợ tới mức vội vàng phanh lại, né tránh vachạm, âm thanh phanh xe chói tai liên tục vanglên, kèm theo tiếng chửi rủa.“Rầm ”Một tiếng thật lớn vang lên, lòng ngườihoảng sợ.Chiếc xe Porsche màu trắng đâm mạnh vàovòng bảo hộ bên phải đường, thân xe vì va chạmmà biến dạng, cả chiếc xe đều lật ngược, cuốicùng cũng dừng lại.Chất lỏng màu đỏ sậm ồ ạt tràn ra từ khecửa, trên con đường nhựa bốn phía xe nhanhchóng xuất hiện vũng máu.Máu dày đặc dần nhuộm đỏ một vùng, sắcmặt đám chủ xe kinh hoàng, dần yên tĩnh trở lại,ngửi thấy mùi máu tươi khiến người ta ghê tởmbuồn nôn, tinh thần bất an.“Một vụ tai nạn giao thông đã xảy ra từhướng tây đến sân bay quốc tế, yêu cầu hỗ trợ.”

Chương 233: Anh là quật cường cuối cùng của em

“Cô muốn tới sân bay quốc tế trong vòng

nửa tiếng, điều đó không có khả năng, cô xem

thời tiết mưa to như thế này, ở đoạn phía trước

còn tắc đường, hơn nữa với thời tiết hôm nay

phải giảm tốc độ, lái quá nhanh rất dễ gặp

chuyện không may.”

Tài xế xe taxi thấy vẻ mặt cô lo lắng, toàn

thân còn ướt đẫm, tốt bụng khuyên nhủ một câu:

“Cô mang thai bụng to như vậy, đừng để dính

mưa, vào trong xe ngồi đi, đợi mưa nhỏ hơn một

chút lại.”

Cô không còn thời gian để đợi nữa.

Kiều Bích Ngọc dầm mưa khiến gương mặt

trở nên trắng bệch, cô không nói chuyện, chỉ lắc

đầu với lái xe ở trong xe.

Đôi tay nắm chặt lấy di động, tim cô đập rất loạn.

“Trong đầu Quách Cao Minh có một viên

đạn nhỏ, đã xuất hiện rất nhiều biến chứng, ảnh

hưởng tới cơ quan thần kinh thị giác thính giác,

cậu ta sống không được lâu đâu.”

“Tối nay ông nội đưa Cao Minh đến Seattle,

nghe nói anh ấy ngã cầu thang hôn mê sâu, ông

nội không cho chúng tôi tham dự, trong vòng

nửa tiếng cô phải tới sân bay quốc tế, anh ấy

nhất định muốn cô ở bên cạnh anh ấy, lập tức tới

ngay.”

“Bọn họ nói cô nhân lúc anh ấy hôn mê tự

tiện rời đi, Kiều Bích Ngọc cô đúng là tuyệt tình.”

Mưa rơi càng lúc càng to, trong bóng đêm

tối đen, cả người cô như mất đi linh hồn, hốt

hoảng nhìn dòng xe cộ đông đúc, còn có đèn

đường màu da cam mông lung.

Đầu óc trống rỗng, cô không biết nên làm

sao bây giờ.

Nước mắt trong hốc mắt xen lẫn với nước

mưa khiến tầm mắt của cô trở nên mơ hồ, trong

ngực trào dâng bất an giống như ghìm chặt trái

tim cô, rất khó chịu.

Cô không muốn rời đi, là ông nội đuổi cô đi rồi.

Cô rất muốn trở về, rất muốn đi nhìn anh.

“Bích Ngọc, đừng để dính mưa, theo dì trở

về trước.” Một giọng nói quen thuộc vang lên,

phía sau có tiếng bước chân vội vàng chạy về

phía cô.

Là Cung Nhã Yến, bà ấy vốn cho rằng Kiều

Bích Ngọc sẽ trực tiếp ngồi vào xe taxi rời đi,

nhưng cô không lên xe, hơn nữa nhìn vẻ mặt cô

không đúng lắm, giống như đã xảy ra chuyện gì

đó, bà ấy lo lắng đi theo cô.

Nhưng mà giọng nói của bà ấy khiến Kiều

Bích Ngọc đang đờ đẫn lập tức cảnh giác, gương

mặt vô cùng hoảng sợ, sợ bị túm chặt lần nữa,

cô kích động ngay cả đầu cũng không quay lại,

sợ hãi chạy trốn về phía trước.

“Bích Ngọc, cháu chú ý an toàn, cẩn thận xe đấy”

Cung Nhã Yến thừa nhận bà ấy rất ích kỷ, bà

ấy mặc kệ sự sống chết của Quách Cao Minh,

nhưng Kiểu Bích Ngọc là cháu gái của bà ấy,

nhìn cô mang thai, gương mặt tái nhợt hoảng sợ,

nhưng vẫn rất yêu thương cô, trong lòng có chút

hối hận vì đã gọi điện cho ông cụ Quách, bà ấy

quá quật cường, luôn biến mình thành toàn thân

đều là thương tổn.

Cuối cùng Cung Nhã Yến không dám đuổi

theo nữa, vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho

Đường Tuấn Nghĩa, bảo anh ta tới giúp đỡ.

Kiều Bích Ngọc vừa một tay ôm bụng sắp

sinh, vừa chạy đi, không chỉ toàn thân ướt đẫm,

nước bẩn trên mặt đất bắn tung tóe lên quần áo

cô, khiến cô vô cùng chật vật, cô mệt mỏi liền

dừng lại, tay phải chống lên vách tường một cửa

hàng để thở.

Trong đầu cô trống rỗng, không thể suy

nghĩ, rất hỗn loạn.

Phải tới sân bay quốc tế trong vòng nửa tiếng…

Cô rất muốn tới đó, nhưng đi như thế nào, đi

thế nào đây?

Cố nén nước mắt mặn chát trong mắt, đôi

môi cô run rẩy, không ngừng kìm nén sợ hãi ở

trong đáy lòng: “Bình tĩnh, mình có thể, mình

nhất định có thể”

Đúng lúc này ở bên kia có giọng cãi vã bén

nhọn, giọng cãi vã càng lúc càng to, âm thanh

này đã kéo ý thức của cô tỉnh lại, cô mê mang

nhìn về phía ngõ nhỏ bên cạnh.

Có hai người là chủ chiếc xe cãi nhau: “Con

bà nó, bà không có mắt à, xe của tôi đang đi rất

tốt, vậy mà bà tông vào đuôi xe của tôi.

“Bà còn dám mắng tôi! Đồ đáng chết này,

đầu xe Porsche của tôi đã bị méo, mưa to như

vậy, tôi đi đường sao thấy rõ được, đều là xe rách

của bà chắn đường đi của tôi. Tôi cảnh cáo bà

tốt nhất là lập tức nói xin lỗi tôi, bà có biết tôi là

ai không, ở thành phố Bắc An này xem tôi giết

chết bà thế nào?”

Trong ngõ nhỏ có đỗ hai chiếc xe, hai chiếc

xe này tông vào nhau nên đang dính lấy nhau.

Má của Kiều Bích Ngọc có nước mưa trượt

xuống, chật vật đứng một bên nhìn bọn họ

khoảng một phút, ánh mắt nhìn chiếc xe Porsche

cắm chìa khóa còn không khóa cửa.

Cơ thể cô như cái xác không hồn đi tới, ngồi

vào bên trong xe, khởi động xe rời đi.

Mãi đến khi cô khởi động xe, hai chủ xe kia

mới ngạc nhiên kịp phản ứng, trong đó một

người phụ nữ hung hãn kiêu ngạo vừa mắng to

vừa đuổi theo.

“Cô muốn làm gì, trộm xe, trộm xe kìa.”

Mà chiếc xe Porsche này đã bị Kiểu Bích

Ngọc nhấn chân ga, bánh xe b*n r* nước bẩn,

nhanh chóng biến mất trong hẻm tối.

Hướng dẫn bên trong xe biểu hiện mấy con

đường kể bên này đều xảy ra ùn tắc, đi đường

bình thường tuyệt đối không đủ thời gian, xe mới

xuyên qua hẻm tối kia xong, đột nhiên rẽ về bên

phải, lái nhanh trên lối đi bộ.

Ngày hôm nay mưa cả ngày, sấm sét không

ngừng vang lên, mưa to vẫn không ngừng rơi,

ảnh hưởng nghiêm trọng tới giao thông, đồng

thời cửa hàng ở bốn phía đều đóng cửa, trên

đường đi bộ không có người đi đường.

“Đị đường nhỏ, rồi đi trên đường dành cho

người đi bộ, trong vòng nửa tiếng có thể lái tới

sân bay quốc tế, mình có thể làm được.”

Cô vươn tay lau nước mắt ướt đẫm trên mặt,

cô không thích khóc sướt mướt, ánh mắt kiên

nghị nhìn thẳng tình hình giao thông phía trước,

chuyện này cô có thể làm được.

Tay cầm vô lăng, trong lòng tràn ngập sợ

hãi, khẩn trương tới mức khớp xương đều trở

nên trắng bệch, cô biết làm như vậy vô cùng

nguy hiểm, cũng làm trái với luật giao thông,

nhưng hiện giờ cô không nghĩ nhiều như vậy.

Ở con đường thứ ba cô tiếp tục rẽ vào trong

một ngõ nhỏ lạnh lẽo, đây là hẻm sau một quán

bar, thùng rác đặt nghiêng ngả lộn xộn không

chịu nổi.

Dưới màn mưa tối đen, đèn xe chiếu con

hẻm tối đen sáng hơn một chút, nơi này bình

thường có rất ít người đi qua, ngày mưa to như

thế này, ngay cả mèo hoang cũng không thấy,

ngoại trừ âm thanh tiếng mưa rơi và tiếng xe

chạy, là một vùng vắng lặng.

Cô chuyên chú lái xe, tập trung tinh thần

cao độ nhìn phía trước, nhưng vì toàn thân ướt

đẫm, cũng có thể là vì thời tiết âm âm u u, cô có

cảm giác lông tơ sau lưng dựng đứng, cô liếc

ghế sau một cái…

“Cô, cô là ai, á.“ Bỗng nhiên cô hét lên.

Không phải là ảo giác của cô, ở ghế sau xe

thật sự có một người.

Ở trong chiếc xe này, sao có thể còn có một người.

Kiều Bích Ngọc sợ tới mức ba hồn bảy vía

mất đi, còn chưa thấy rõ người phía sau, cô đột

nhiên bị đối phương vươn tay ra che kín hai mắt,

cô không nhìn thấy tình hình giao thông trước mặt.

“Buông, buông ra.” Xe vẫn đang chạy, cô vội

vã vùng vẫy kêu to.

“Cô muốn làm gì, mau thả tôi ra.”

Sau đó tay trái lạnh lẽo của người kia dọc

theo cơ thể cô tiến xuống dưới, dừng ở phần

bụng hơi nhô lên của cô, đầu đối phương cũng

dán sát tới, để sát bên tai cô, hơi thở mát lạnh

tràn ngập oán hận: “Kiểu Bích Ngọc, tôi muốn

mạng của cô.”

Giọng nói vừa dừng, tay trái của đối phương

dùng lực ấn lên bụng cô, bàn tay của cô ta

không to, đối phương là nữ, móng tay của cô ta

rất sắc nhọn, đâm vào trong bụng của Kiều Bích

Ngọc, giống như muốn lột da bụng cô ra.

Bụng Kiều Bích Ngọc truyền tới đau đớn,

trong lòng dâng lên sợ hãi bao phủ lấy toàn thân,

cô kêu lên sợ hãi: “Buông ra, buông ra!” Tay cô

buông ra khỏi tay lái, đẩy tay đối phương ra.

Xe không thể khống chế vẫn tiến lên trước, rất nhanh.

Bầu trời tích đầy mây đen, mưa to vẫn mãnh

liệt như cũ, bên kia đường dòng xe vẫn ùn tắc,

đám chủ xe đều không kiên nhẫn chậm rãi tiến

về trước, nhưng đột nhiên trong ngõ nhỏ tối tăm

bên phải, một chiếc xe liều mạng xông tới, bọn

họ sợ tới mức vội vàng phanh lại, né tránh va

chạm, âm thanh phanh xe chói tai liên tục vang

lên, kèm theo tiếng chửi rủa.

“Rầm ”

Một tiếng thật lớn vang lên, lòng người

hoảng sợ.

Chiếc xe Porsche màu trắng đâm mạnh vào

vòng bảo hộ bên phải đường, thân xe vì va chạm

mà biến dạng, cả chiếc xe đều lật ngược, cuối

cùng cũng dừng lại.

Chất lỏng màu đỏ sậm ồ ạt tràn ra từ khe

cửa, trên con đường nhựa bốn phía xe nhanh

chóng xuất hiện vũng máu.

Máu dày đặc dần nhuộm đỏ một vùng, sắc

mặt đám chủ xe kinh hoàng, dần yên tĩnh trở lại,

ngửi thấy mùi máu tươi khiến người ta ghê tởm

buồn nôn, tinh thần bất an.

“Một vụ tai nạn giao thông đã xảy ra từ

hướng tây đến sân bay quốc tế, yêu cầu hỗ trợ.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 233: Anh là quật cường cuối cùng của em“Cô muốn tới sân bay quốc tế trong vòngnửa tiếng, điều đó không có khả năng, cô xemthời tiết mưa to như thế này, ở đoạn phía trướccòn tắc đường, hơn nữa với thời tiết hôm nayphải giảm tốc độ, lái quá nhanh rất dễ gặpchuyện không may.”Tài xế xe taxi thấy vẻ mặt cô lo lắng, toànthân còn ướt đẫm, tốt bụng khuyên nhủ một câu:“Cô mang thai bụng to như vậy, đừng để dínhmưa, vào trong xe ngồi đi, đợi mưa nhỏ hơn mộtchút lại.”Cô không còn thời gian để đợi nữa.Kiều Bích Ngọc dầm mưa khiến gương mặttrở nên trắng bệch, cô không nói chuyện, chỉ lắcđầu với lái xe ở trong xe.Đôi tay nắm chặt lấy di động, tim cô đập rất loạn.“Trong đầu Quách Cao Minh có một viênđạn nhỏ, đã xuất hiện rất nhiều biến chứng, ảnhhưởng tới cơ quan thần kinh thị giác thính giác,cậu ta sống không được lâu đâu.”“Tối nay ông nội đưa Cao Minh đến Seattle,nghe nói anh ấy ngã cầu thang hôn mê sâu, ôngnội không cho chúng tôi tham dự, trong vòngnửa tiếng cô phải tới sân bay quốc tế, anh ấynhất định muốn cô ở bên cạnh anh ấy, lập tức tớingay.”“Bọn họ nói cô nhân lúc anh ấy hôn mê tựtiện rời đi, Kiều Bích Ngọc cô đúng là tuyệt tình.”Mưa rơi càng lúc càng to, trong bóng đêmtối đen, cả người cô như mất đi linh hồn, hốthoảng nhìn dòng xe cộ đông đúc, còn có đènđường màu da cam mông lung.Đầu óc trống rỗng, cô không biết nên làmsao bây giờ.Nước mắt trong hốc mắt xen lẫn với nướcmưa khiến tầm mắt của cô trở nên mơ hồ, trongngực trào dâng bất an giống như ghìm chặt tráitim cô, rất khó chịu.Cô không muốn rời đi, là ông nội đuổi cô đi rồi.Cô rất muốn trở về, rất muốn đi nhìn anh.“Bích Ngọc, đừng để dính mưa, theo dì trởvề trước.” Một giọng nói quen thuộc vang lên,phía sau có tiếng bước chân vội vàng chạy vềphía cô.Là Cung Nhã Yến, bà ấy vốn cho rằng KiềuBích Ngọc sẽ trực tiếp ngồi vào xe taxi rời đi,nhưng cô không lên xe, hơn nữa nhìn vẻ mặt côkhông đúng lắm, giống như đã xảy ra chuyện gìđó, bà ấy lo lắng đi theo cô.Nhưng mà giọng nói của bà ấy khiến KiềuBích Ngọc đang đờ đẫn lập tức cảnh giác, gươngmặt vô cùng hoảng sợ, sợ bị túm chặt lần nữa,cô kích động ngay cả đầu cũng không quay lại,sợ hãi chạy trốn về phía trước.“Bích Ngọc, cháu chú ý an toàn, cẩn thận xe đấy”Cung Nhã Yến thừa nhận bà ấy rất ích kỷ, bàấy mặc kệ sự sống chết của Quách Cao Minh,nhưng Kiểu Bích Ngọc là cháu gái của bà ấy,nhìn cô mang thai, gương mặt tái nhợt hoảng sợ,nhưng vẫn rất yêu thương cô, trong lòng có chúthối hận vì đã gọi điện cho ông cụ Quách, bà ấyquá quật cường, luôn biến mình thành toàn thânđều là thương tổn.Cuối cùng Cung Nhã Yến không dám đuổitheo nữa, vội vàng lấy điện thoại ra gọi choĐường Tuấn Nghĩa, bảo anh ta tới giúp đỡ.Kiều Bích Ngọc vừa một tay ôm bụng sắpsinh, vừa chạy đi, không chỉ toàn thân ướt đẫm,nước bẩn trên mặt đất bắn tung tóe lên quần áocô, khiến cô vô cùng chật vật, cô mệt mỏi liềndừng lại, tay phải chống lên vách tường một cửahàng để thở.Trong đầu cô trống rỗng, không thể suynghĩ, rất hỗn loạn.Phải tới sân bay quốc tế trong vòng nửa tiếng…Cô rất muốn tới đó, nhưng đi như thế nào, đithế nào đây?Cố nén nước mắt mặn chát trong mắt, đôimôi cô run rẩy, không ngừng kìm nén sợ hãi ởtrong đáy lòng: “Bình tĩnh, mình có thể, mìnhnhất định có thể”Đúng lúc này ở bên kia có giọng cãi vã bénnhọn, giọng cãi vã càng lúc càng to, âm thanhnày đã kéo ý thức của cô tỉnh lại, cô mê mangnhìn về phía ngõ nhỏ bên cạnh.Có hai người là chủ chiếc xe cãi nhau: “Conbà nó, bà không có mắt à, xe của tôi đang đi rấttốt, vậy mà bà tông vào đuôi xe của tôi.“Bà còn dám mắng tôi! Đồ đáng chết này,đầu xe Porsche của tôi đã bị méo, mưa to nhưvậy, tôi đi đường sao thấy rõ được, đều là xe ráchcủa bà chắn đường đi của tôi. Tôi cảnh cáo bàtốt nhất là lập tức nói xin lỗi tôi, bà có biết tôi làai không, ở thành phố Bắc An này xem tôi giếtchết bà thế nào?”Trong ngõ nhỏ có đỗ hai chiếc xe, hai chiếcxe này tông vào nhau nên đang dính lấy nhau.Má của Kiều Bích Ngọc có nước mưa trượtxuống, chật vật đứng một bên nhìn bọn họkhoảng một phút, ánh mắt nhìn chiếc xe Porschecắm chìa khóa còn không khóa cửa.Cơ thể cô như cái xác không hồn đi tới, ngồivào bên trong xe, khởi động xe rời đi.Mãi đến khi cô khởi động xe, hai chủ xe kiamới ngạc nhiên kịp phản ứng, trong đó mộtngười phụ nữ hung hãn kiêu ngạo vừa mắng tovừa đuổi theo.“Cô muốn làm gì, trộm xe, trộm xe kìa.”Mà chiếc xe Porsche này đã bị Kiểu BíchNgọc nhấn chân ga, bánh xe b*n r* nước bẩn,nhanh chóng biến mất trong hẻm tối.Hướng dẫn bên trong xe biểu hiện mấy conđường kể bên này đều xảy ra ùn tắc, đi đườngbình thường tuyệt đối không đủ thời gian, xe mớixuyên qua hẻm tối kia xong, đột nhiên rẽ về bênphải, lái nhanh trên lối đi bộ.Ngày hôm nay mưa cả ngày, sấm sét khôngngừng vang lên, mưa to vẫn không ngừng rơi,ảnh hưởng nghiêm trọng tới giao thông, đồngthời cửa hàng ở bốn phía đều đóng cửa, trênđường đi bộ không có người đi đường.“Đị đường nhỏ, rồi đi trên đường dành chongười đi bộ, trong vòng nửa tiếng có thể lái tớisân bay quốc tế, mình có thể làm được.”Cô vươn tay lau nước mắt ướt đẫm trên mặt,cô không thích khóc sướt mướt, ánh mắt kiênnghị nhìn thẳng tình hình giao thông phía trước,chuyện này cô có thể làm được.Tay cầm vô lăng, trong lòng tràn ngập sợhãi, khẩn trương tới mức khớp xương đều trởnên trắng bệch, cô biết làm như vậy vô cùngnguy hiểm, cũng làm trái với luật giao thông,nhưng hiện giờ cô không nghĩ nhiều như vậy.Ở con đường thứ ba cô tiếp tục rẽ vào trongmột ngõ nhỏ lạnh lẽo, đây là hẻm sau một quánbar, thùng rác đặt nghiêng ngả lộn xộn khôngchịu nổi.Dưới màn mưa tối đen, đèn xe chiếu conhẻm tối đen sáng hơn một chút, nơi này bìnhthường có rất ít người đi qua, ngày mưa to nhưthế này, ngay cả mèo hoang cũng không thấy,ngoại trừ âm thanh tiếng mưa rơi và tiếng xechạy, là một vùng vắng lặng.Cô chuyên chú lái xe, tập trung tinh thầncao độ nhìn phía trước, nhưng vì toàn thân ướtđẫm, cũng có thể là vì thời tiết âm âm u u, cô cócảm giác lông tơ sau lưng dựng đứng, cô liếcghế sau một cái…“Cô, cô là ai, á.“ Bỗng nhiên cô hét lên.Không phải là ảo giác của cô, ở ghế sau xethật sự có một người.Ở trong chiếc xe này, sao có thể còn có một người.Kiều Bích Ngọc sợ tới mức ba hồn bảy víamất đi, còn chưa thấy rõ người phía sau, cô độtnhiên bị đối phương vươn tay ra che kín hai mắt,cô không nhìn thấy tình hình giao thông trước mặt.“Buông, buông ra.” Xe vẫn đang chạy, cô vộivã vùng vẫy kêu to.“Cô muốn làm gì, mau thả tôi ra.”Sau đó tay trái lạnh lẽo của người kia dọctheo cơ thể cô tiến xuống dưới, dừng ở phầnbụng hơi nhô lên của cô, đầu đối phương cũngdán sát tới, để sát bên tai cô, hơi thở mát lạnhtràn ngập oán hận: “Kiểu Bích Ngọc, tôi muốnmạng của cô.”Giọng nói vừa dừng, tay trái của đối phươngdùng lực ấn lên bụng cô, bàn tay của cô takhông to, đối phương là nữ, móng tay của cô tarất sắc nhọn, đâm vào trong bụng của Kiều BíchNgọc, giống như muốn lột da bụng cô ra.Bụng Kiều Bích Ngọc truyền tới đau đớn,trong lòng dâng lên sợ hãi bao phủ lấy toàn thân,cô kêu lên sợ hãi: “Buông ra, buông ra!” Tay côbuông ra khỏi tay lái, đẩy tay đối phương ra.Xe không thể khống chế vẫn tiến lên trước, rất nhanh.Bầu trời tích đầy mây đen, mưa to vẫn mãnhliệt như cũ, bên kia đường dòng xe vẫn ùn tắc,đám chủ xe đều không kiên nhẫn chậm rãi tiếnvề trước, nhưng đột nhiên trong ngõ nhỏ tối tămbên phải, một chiếc xe liều mạng xông tới, bọnhọ sợ tới mức vội vàng phanh lại, né tránh vachạm, âm thanh phanh xe chói tai liên tục vanglên, kèm theo tiếng chửi rủa.“Rầm ”Một tiếng thật lớn vang lên, lòng ngườihoảng sợ.Chiếc xe Porsche màu trắng đâm mạnh vàovòng bảo hộ bên phải đường, thân xe vì va chạmmà biến dạng, cả chiếc xe đều lật ngược, cuốicùng cũng dừng lại.Chất lỏng màu đỏ sậm ồ ạt tràn ra từ khecửa, trên con đường nhựa bốn phía xe nhanhchóng xuất hiện vũng máu.Máu dày đặc dần nhuộm đỏ một vùng, sắcmặt đám chủ xe kinh hoàng, dần yên tĩnh trở lại,ngửi thấy mùi máu tươi khiến người ta ghê tởmbuồn nôn, tinh thần bất an.“Một vụ tai nạn giao thông đã xảy ra từhướng tây đến sân bay quốc tế, yêu cầu hỗ trợ.”

Chương 233