Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 234

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 234: Bóng đè, vì sao mẹ không cần conĐã xảy ra chuyện gì?Loại cảm giác này rất quỷ dị, Kiều Bích Ngọccảm thấy mình giống như rời khỏi cơ thể, giốngnhư thành linh hồn không có bất cứ sức nặng gì,trôi nổi ở trong không trung, khẽ bay bay sát mặtđất, trong lòng rất hoảng loạn rất sợ hãi.Nhìn bốn phía chỉ là một vùng trắng bệchxóa không có gì cả, giống như bây giờ đại nãocủa cô trống rỗng.Đột nhiên cô nhớ tới chuyện gì đó, đầu đaunhư sắp nứt ra.Có rất nhiều âm thanh bén nhọn truyền tới,tiếng mưa to tiếng sấm, âm thanh sợ hãi ồn àocủa đám người, âm thanh xe cảnh sát, âm thanhxe cấp cứu…Sau đó cô nghe thấy một số bác sĩ lo lắngquát to, giống như đang gọi tên cô.Cô muốn mở miệng đáp lại một tiếng, nhưngphát hiện yết hầu không thể phát ra tiếng, thậmchí toàn thân cũng không chịu nổi khống chế,tay chân của cô không thể nhúc nhích được,giống như đã chết.Loại cảm giác sợ hãi gần chết này xâm nhậptoàn thân cô, cô trôi nổi trong không trung, sauđó thấy được một không gian khép kín, trên mộtchiếc bàn phẫu thuật lạnh như băng, sắc mặtbác sĩ ở bốn phía rất khó coi, trên quần áo, trênga trải giường, thậm chí là trên mặt đất đều đầymáu, chảy rất nhiều máu…“Không còn nhiều máu lắm”“Cô ấy thuộc nhóm máu đặc biệt, kho máukhông đủ.”“Nhịp tim đột nhiên giảm xuống… Sắp thànhmột đường thẳng, kích điện, nhanh kích điện!”Nhìn gương mặt sợ hãi của đám bác sĩ, bấtchợt trong lòng cô không còn sợ hãi nữa, màbình tĩnh lại, giống như vô cùng yên ổn, chỉ làtrong đầu cô nhớ tới một người.“Quách Cao Minh.”Kiều Bích Ngọc cảm thấy cơ thể mình gầnnhư trong suốt, bỗng nhiên cô bĩu môi, lẩm bẩmcái tên này.“Quách Cao Minh” Ý thức của cô dần trởnên mơ hồ, giống như tế bào não bất chợt khôngcòn năng lượng, dần không nhớ rõ cái tên này làcủa ai.Cô chau mày, rất buồn rầu tự hỏi.Trong lúc ngạc nhiên, cảnh tượng lại thayđổi, trước mắt cô xuất hiện một tòa linh đườngrất to, trong linh đường có rất nhiều người mặcquần áo màu đen, hai bên đặt vòng hoa màutrắng, nghiêm túc trang nghiêm.Cô nghe thấy tiếng người ta khóc, còn cóngười đang đốt vàng mã, trong bồn sắt xuất hiệnngọn lửa âm âm u u.Cô không rõ những người này đang thươngtâm chuyện gì, cô bước từng bước về phía trước,sau đó cô thấy một chiếc quan tài, có một ngườiđàn ông đang nằm thẳng ở bên trong, gươngmặt người đàn ông này tĩnh lặng. Anh là ai vậy?Giống như gợi lên hồi ức đáng sợ gì đó, suynghĩ của cô hỗn loạn, vẻ mặt của cô hoảng sợmở to mắt, toàn thân cứng ngắc đứng bên cạnhquan tài.“Quách Cao Minh.” Đã chết.Sao anh ấy có thể…“Không có khả năng!“ Cô run rẩy thét chóitai, cơ thể nhào về phía quan tài.Nhưng ngay lúc trong lòng cô tràn ngậphoảng sợ nhào tới, tất cả cảnh tượng lại thay đổi.Trước mắt là một mặt cỏ xanh mượt nhưchiếc đệm, lại ở phía trước có một nhà trẻ nhưtòa thành, loáng thoáng nghe thấy được âmthanh rất nhiều trẻ con vui đùa.Kiều Bích Ngọc đứng ngốc tại chỗ, ánh tàdương ở chân trời chậm rãi hạ xuống, ánh chiềutà rất ấm áp, tâm trạng của cô cũng thả lỏnghơn.Trên cỏ có một đám đứa trẻ ba bốn tuổiđang nô đùa, bọn chúng mặc đồng phục hảiquân màu lam, thắt cà vạt, trên đầu còn đội cáimũ nhỏ, nhìn vô cùng đáng yêu.Sau đó cô nghe thấy âm thanh chuông nhàtrẻ tan học, có rất nhiều cha mẹ đi tới, nắm tayđám trẻ rời đi.Cuối cùng chỉ còn lại hai bé trai, bọn chúngtay trong tay ngoan ngoãn đứng tại chỗ khôngnhúc nhích, vẫn nhìn về phía cửa trường học.Sắc trời dần tối lại, Kiều Bích Ngọc bình tĩnhnhìn bọn họ, cô không rõ, vì sao hai đứa bé nàykhông trở về nhà.Bỗng nhiên một đứa bé trai xoay người nhìnvề phía cô, gương mặt đứa bé hồng hào nhỏnhắn, ngũ quan rất đẹp trai, đứa bé chớp đôi mắtto, vô cùng thanh thuần, vô cùng an tĩnh nhìn cônhư vậy.Không hiểu sao ngực Kiều Bích Ngọc cóchút dao động, ngồi xổm người xuống nhìnthẳng bọn họ.Đứa bé thấy động tác của cô, giống như rấtgiật mình chớp đôi mắt.Kiểu Bích Ngọc muốn mở miệng nói gì đóvới đứa bé trai này, mà lúc này, một đứa bé traikhác cũng quay đầu nhìn về phía cô, đồng tửmắt của cậu bé là màu lam.Bộ dạng của hai đứa bé này giống nhau nhưđúc, là song sinh.“Mẹ, vì sao mẹ không cần con?”Đứa bé ngọt ngào ngây thơ hỏi cô, đôi mắttrong suốt ngập nước, rưng rưng nước mắt,giống như sẽ khóc bất cứ lúc nào, vô cùng ấm ức.Trái tim của Kiều Bích Ngọc giống như bị thứgì đó bóp nát, đau tới mức cô không thể thở nổi.“Hai đứa là…”Cô gượng cười nói mấy chữ này, ngay saukhi cô mới nói mấy chữ này xong, giống như linhhồn bị thứ gì đó rút đi, tất cả cảnh tượng sụp đổ,xuyên qua giới hạn thời không, linh đường và nhàtrẻ lúc trước biến mất.Tầm nhìn của cô rơi vào một vùng hắc ám,đã không còn cảnh tượng trong mơ, không thấyrõ thứ gì, bên tai truyền tới âm thanh, giống nhưcó âm thanh bác sĩ thao tác dụng cụ kim loại,tiếng y tá la to và tiếng bước chân.“Đau quá.”Một giây sau, bụng của cô truyền tới đauđớn kịch liệt, khiến thần kinh của cô giống nhưvừa nặng nề trở về cơ thể suy tàn này, đau tớimức cô r*n r*, run rẩy.Cuối cùng khi cô mở to mắt, lọt vào tầm mắtlà một vùng màu trắng, cô nhìn trần nhà màutrắng trên đỉnh đầu, còn có vách tường màutrắng, còn có chăn màu trắng…Nơi này là bệnh viện.Sau đó cô nghe thấy bên kia hành lang cótiếng bước chân đi tới đi lui, một lát sau, cửaphòng bệnh bị người ta đẩy ra, một y tá mặcđồng phục màu hồng nhạt cầm bệnh án đi tới,mới đầu y tá không nhìn giường bệnh, chỉ ngẩngđầu nhìn số liệu, tay cầm bút ghi chép.Kiều Bích Ngọc không biết bắt đầu từ khinào, cô đã có chút kiêng kị sợ hãi, đại khái là vìmột lần cô bị y tá tập kích trong phòng bệnh.Cô luôn cảm giác mọi chuyện có chỗ nào đókhông thích hợp, phòng bị cuộn tròn cơ thể lại.Động tác rất nhỏ của cô hấp dẫn sự chú ýcủa y tá, khi y tá thấy cô mở to mắt, thì vốn giậtmình, sau đó vội vàng xoay người chạy ra ngoài,kêu to: “Gọi chủ nhiệm An tới, người bệnh tỉnhrồi!”Người bệnh?Cô ngây ngốc không hiểu, vì sao lại nói mìnhlà người bệnh, mình không bị bệnh.Rất nhanh, mấy bác sĩ chạy tới, Kiều BíchNgọc không biết lúc này sắc mặt cô tái nhợt rấtđáng sợ: “Cô gái, bây giờ cô cảm thấy thế nào?”“Cô có cảm thấy có chỗ nào không thoảimái hay không, bây giờ cô có thể nói chuyệnkhông?” Bác sĩ trung niên dẫn đầu ôn hòa hỏi cô.Kiều Bích Ngọc nhìn một đám bác sĩ, đôimắt cô trống rỗng, không nói chuyện, thần trí đờđẫn lắc đầu.Bọn họ lại hỏi một số vấn đề, giọng nói củabọn họ giống như bị cái gì ngăn cách, cô khôngnghe rõ lắm, lực chú ý cũng không tập trung,luôn cảm thấy mọi chuyện trước mặt không chânthực, giống như là mơ.Có phải là mình đang nằm mơ hay không?Vì sao mình lại ở đây?“Cô gái, cô có nhớ mình tên là gì, có ngườithân bạn bè nào hay không?”Bác sĩ lặp lại câu hỏi nhiều lần, suy nghĩ củacô dần được kéo về hiện thực, lấy lại bình tĩnh:“Người thân sao?“ Cô nhớ kỹ hai chữ này, yếthầu của cô gian nan phát ra giọng nói khàn khàn.“Đúng vậy, cô còn nhớ rõ mình có ngườithân, hoặc bạn bè thân thiết nào không?”Cô có người thân, cô có một dì út tình cảmrất tốt. Bạn bè là Lục Khánh Nam, Châu Mỹ Duy,Bùi Hưng Nam… Ý thức dần trở về, gương mặtcô càng trắng xanh suy yếu hơn.“Quách, Quách Cao Minh!”“Tôi phải đến sân bay quốc tế, tôi phải tớisân bay trong vòng nửa tiếng.” Cô kêu lên.Y tá thấy cô lộn xộn trên giường bệnh, lậptức xông lên đè cô: “Chúng tôi mới cứu cô trở vềtừ hiện trường tai nạn, bây giờ cô không thể rờigiường.”Tai nạn sao?Tai nạn gì?Cô lập tức im lặng, biểu cảm mê mang nhìnbác sĩ y tá, mà cuối cùng cô cũng hiểu rõ vì saokhông thích hợp, cơ thể cô đột nhiên nhẹ hơn.Tay xoa cái bụng bằng phẳng, sợ hãi trànngập cơ thể, cánh môi cô run run: “Con của tôi.”“Con của tôi đâu!”

Chương 234: Bóng đè, vì sao mẹ không cần con

Đã xảy ra chuyện gì?

Loại cảm giác này rất quỷ dị, Kiều Bích Ngọc

cảm thấy mình giống như rời khỏi cơ thể, giống

như thành linh hồn không có bất cứ sức nặng gì,

trôi nổi ở trong không trung, khẽ bay bay sát mặt

đất, trong lòng rất hoảng loạn rất sợ hãi.

Nhìn bốn phía chỉ là một vùng trắng bệch

xóa không có gì cả, giống như bây giờ đại não

của cô trống rỗng.

Đột nhiên cô nhớ tới chuyện gì đó, đầu đau

như sắp nứt ra.

Có rất nhiều âm thanh bén nhọn truyền tới,

tiếng mưa to tiếng sấm, âm thanh sợ hãi ồn ào

của đám người, âm thanh xe cảnh sát, âm thanh

xe cấp cứu…

Sau đó cô nghe thấy một số bác sĩ lo lắng

quát to, giống như đang gọi tên cô.

Cô muốn mở miệng đáp lại một tiếng, nhưng

phát hiện yết hầu không thể phát ra tiếng, thậm

chí toàn thân cũng không chịu nổi khống chế,

tay chân của cô không thể nhúc nhích được,

giống như đã chết.

Loại cảm giác sợ hãi gần chết này xâm nhập

toàn thân cô, cô trôi nổi trong không trung, sau

đó thấy được một không gian khép kín, trên một

chiếc bàn phẫu thuật lạnh như băng, sắc mặt

bác sĩ ở bốn phía rất khó coi, trên quần áo, trên

ga trải giường, thậm chí là trên mặt đất đều đầy

máu, chảy rất nhiều máu…

“Không còn nhiều máu lắm”

“Cô ấy thuộc nhóm máu đặc biệt, kho máu

không đủ.”

“Nhịp tim đột nhiên giảm xuống… Sắp thành

một đường thẳng, kích điện, nhanh kích điện!”

Nhìn gương mặt sợ hãi của đám bác sĩ, bất

chợt trong lòng cô không còn sợ hãi nữa, mà

bình tĩnh lại, giống như vô cùng yên ổn, chỉ là

trong đầu cô nhớ tới một người.

“Quách Cao Minh.”

Kiều Bích Ngọc cảm thấy cơ thể mình gần

như trong suốt, bỗng nhiên cô bĩu môi, lẩm bẩm

cái tên này.

“Quách Cao Minh” Ý thức của cô dần trở

nên mơ hồ, giống như tế bào não bất chợt không

còn năng lượng, dần không nhớ rõ cái tên này là

của ai.

Cô chau mày, rất buồn rầu tự hỏi.

Trong lúc ngạc nhiên, cảnh tượng lại thay

đổi, trước mắt cô xuất hiện một tòa linh đường

rất to, trong linh đường có rất nhiều người mặc

quần áo màu đen, hai bên đặt vòng hoa màu

trắng, nghiêm túc trang nghiêm.

Cô nghe thấy tiếng người ta khóc, còn có

người đang đốt vàng mã, trong bồn sắt xuất hiện

ngọn lửa âm âm u u.

Cô không rõ những người này đang thương

tâm chuyện gì, cô bước từng bước về phía trước,

sau đó cô thấy một chiếc quan tài, có một người

đàn ông đang nằm thẳng ở bên trong, gương

mặt người đàn ông này tĩnh lặng. Anh là ai vậy?

Giống như gợi lên hồi ức đáng sợ gì đó, suy

nghĩ của cô hỗn loạn, vẻ mặt của cô hoảng sợ

mở to mắt, toàn thân cứng ngắc đứng bên cạnh

quan tài.

“Quách Cao Minh.” Đã chết.

Sao anh ấy có thể…

“Không có khả năng!“ Cô run rẩy thét chói

tai, cơ thể nhào về phía quan tài.

Nhưng ngay lúc trong lòng cô tràn ngập

hoảng sợ nhào tới, tất cả cảnh tượng lại thay đổi.

Trước mắt là một mặt cỏ xanh mượt như

chiếc đệm, lại ở phía trước có một nhà trẻ như

tòa thành, loáng thoáng nghe thấy được âm

thanh rất nhiều trẻ con vui đùa.

Kiều Bích Ngọc đứng ngốc tại chỗ, ánh tà

dương ở chân trời chậm rãi hạ xuống, ánh chiều

tà rất ấm áp, tâm trạng của cô cũng thả lỏng

hơn.

Trên cỏ có một đám đứa trẻ ba bốn tuổi

đang nô đùa, bọn chúng mặc đồng phục hải

quân màu lam, thắt cà vạt, trên đầu còn đội cái

mũ nhỏ, nhìn vô cùng đáng yêu.

Sau đó cô nghe thấy âm thanh chuông nhà

trẻ tan học, có rất nhiều cha mẹ đi tới, nắm tay

đám trẻ rời đi.

Cuối cùng chỉ còn lại hai bé trai, bọn chúng

tay trong tay ngoan ngoãn đứng tại chỗ không

nhúc nhích, vẫn nhìn về phía cửa trường học.

Sắc trời dần tối lại, Kiều Bích Ngọc bình tĩnh

nhìn bọn họ, cô không rõ, vì sao hai đứa bé này

không trở về nhà.

Bỗng nhiên một đứa bé trai xoay người nhìn

về phía cô, gương mặt đứa bé hồng hào nhỏ

nhắn, ngũ quan rất đẹp trai, đứa bé chớp đôi mắt

to, vô cùng thanh thuần, vô cùng an tĩnh nhìn cô

như vậy.

Không hiểu sao ngực Kiều Bích Ngọc có

chút dao động, ngồi xổm người xuống nhìn

thẳng bọn họ.

Đứa bé thấy động tác của cô, giống như rất

giật mình chớp đôi mắt.

Kiểu Bích Ngọc muốn mở miệng nói gì đó

với đứa bé trai này, mà lúc này, một đứa bé trai

khác cũng quay đầu nhìn về phía cô, đồng tử

mắt của cậu bé là màu lam.

Bộ dạng của hai đứa bé này giống nhau như

đúc, là song sinh.

“Mẹ, vì sao mẹ không cần con?”

Đứa bé ngọt ngào ngây thơ hỏi cô, đôi mắt

trong suốt ngập nước, rưng rưng nước mắt,

giống như sẽ khóc bất cứ lúc nào, vô cùng ấm ức.

Trái tim của Kiều Bích Ngọc giống như bị thứ

gì đó bóp nát, đau tới mức cô không thể thở nổi.

“Hai đứa là…”

Cô gượng cười nói mấy chữ này, ngay sau

khi cô mới nói mấy chữ này xong, giống như linh

hồn bị thứ gì đó rút đi, tất cả cảnh tượng sụp đổ,

xuyên qua giới hạn thời không, linh đường và nhà

trẻ lúc trước biến mất.

Tầm nhìn của cô rơi vào một vùng hắc ám,

đã không còn cảnh tượng trong mơ, không thấy

rõ thứ gì, bên tai truyền tới âm thanh, giống như

có âm thanh bác sĩ thao tác dụng cụ kim loại,

tiếng y tá la to và tiếng bước chân.

“Đau quá.”

Một giây sau, bụng của cô truyền tới đau

đớn kịch liệt, khiến thần kinh của cô giống như

vừa nặng nề trở về cơ thể suy tàn này, đau tới

mức cô r*n r*, run rẩy.

Cuối cùng khi cô mở to mắt, lọt vào tầm mắt

là một vùng màu trắng, cô nhìn trần nhà màu

trắng trên đỉnh đầu, còn có vách tường màu

trắng, còn có chăn màu trắng…

Nơi này là bệnh viện.

Sau đó cô nghe thấy bên kia hành lang có

tiếng bước chân đi tới đi lui, một lát sau, cửa

phòng bệnh bị người ta đẩy ra, một y tá mặc

đồng phục màu hồng nhạt cầm bệnh án đi tới,

mới đầu y tá không nhìn giường bệnh, chỉ ngẩng

đầu nhìn số liệu, tay cầm bút ghi chép.

Kiều Bích Ngọc không biết bắt đầu từ khi

nào, cô đã có chút kiêng kị sợ hãi, đại khái là vì

một lần cô bị y tá tập kích trong phòng bệnh.

Cô luôn cảm giác mọi chuyện có chỗ nào đó

không thích hợp, phòng bị cuộn tròn cơ thể lại.

Động tác rất nhỏ của cô hấp dẫn sự chú ý

của y tá, khi y tá thấy cô mở to mắt, thì vốn giật

mình, sau đó vội vàng xoay người chạy ra ngoài,

kêu to: “Gọi chủ nhiệm An tới, người bệnh tỉnh

rồi!”

Người bệnh?

Cô ngây ngốc không hiểu, vì sao lại nói mình

là người bệnh, mình không bị bệnh.

Rất nhanh, mấy bác sĩ chạy tới, Kiều Bích

Ngọc không biết lúc này sắc mặt cô tái nhợt rất

đáng sợ: “Cô gái, bây giờ cô cảm thấy thế nào?”

“Cô có cảm thấy có chỗ nào không thoải

mái hay không, bây giờ cô có thể nói chuyện

không?” Bác sĩ trung niên dẫn đầu ôn hòa hỏi cô.

Kiều Bích Ngọc nhìn một đám bác sĩ, đôi

mắt cô trống rỗng, không nói chuyện, thần trí đờ

đẫn lắc đầu.

Bọn họ lại hỏi một số vấn đề, giọng nói của

bọn họ giống như bị cái gì ngăn cách, cô không

nghe rõ lắm, lực chú ý cũng không tập trung,

luôn cảm thấy mọi chuyện trước mặt không chân

thực, giống như là mơ.

Có phải là mình đang nằm mơ hay không?

Vì sao mình lại ở đây?

“Cô gái, cô có nhớ mình tên là gì, có người

thân bạn bè nào hay không?”

Bác sĩ lặp lại câu hỏi nhiều lần, suy nghĩ của

cô dần được kéo về hiện thực, lấy lại bình tĩnh:

“Người thân sao?“ Cô nhớ kỹ hai chữ này, yết

hầu của cô gian nan phát ra giọng nói khàn khàn.

“Đúng vậy, cô còn nhớ rõ mình có người

thân, hoặc bạn bè thân thiết nào không?”

Cô có người thân, cô có một dì út tình cảm

rất tốt. Bạn bè là Lục Khánh Nam, Châu Mỹ Duy,

Bùi Hưng Nam… Ý thức dần trở về, gương mặt

cô càng trắng xanh suy yếu hơn.

“Quách, Quách Cao Minh!”

“Tôi phải đến sân bay quốc tế, tôi phải tới

sân bay trong vòng nửa tiếng.” Cô kêu lên.

Y tá thấy cô lộn xộn trên giường bệnh, lập

tức xông lên đè cô: “Chúng tôi mới cứu cô trở về

từ hiện trường tai nạn, bây giờ cô không thể rời

giường.”

Tai nạn sao?

Tai nạn gì?

Cô lập tức im lặng, biểu cảm mê mang nhìn

bác sĩ y tá, mà cuối cùng cô cũng hiểu rõ vì sao

không thích hợp, cơ thể cô đột nhiên nhẹ hơn.

Tay xoa cái bụng bằng phẳng, sợ hãi tràn

ngập cơ thể, cánh môi cô run run: “Con của tôi.”

“Con của tôi đâu!”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 234: Bóng đè, vì sao mẹ không cần conĐã xảy ra chuyện gì?Loại cảm giác này rất quỷ dị, Kiều Bích Ngọccảm thấy mình giống như rời khỏi cơ thể, giốngnhư thành linh hồn không có bất cứ sức nặng gì,trôi nổi ở trong không trung, khẽ bay bay sát mặtđất, trong lòng rất hoảng loạn rất sợ hãi.Nhìn bốn phía chỉ là một vùng trắng bệchxóa không có gì cả, giống như bây giờ đại nãocủa cô trống rỗng.Đột nhiên cô nhớ tới chuyện gì đó, đầu đaunhư sắp nứt ra.Có rất nhiều âm thanh bén nhọn truyền tới,tiếng mưa to tiếng sấm, âm thanh sợ hãi ồn àocủa đám người, âm thanh xe cảnh sát, âm thanhxe cấp cứu…Sau đó cô nghe thấy một số bác sĩ lo lắngquát to, giống như đang gọi tên cô.Cô muốn mở miệng đáp lại một tiếng, nhưngphát hiện yết hầu không thể phát ra tiếng, thậmchí toàn thân cũng không chịu nổi khống chế,tay chân của cô không thể nhúc nhích được,giống như đã chết.Loại cảm giác sợ hãi gần chết này xâm nhậptoàn thân cô, cô trôi nổi trong không trung, sauđó thấy được một không gian khép kín, trên mộtchiếc bàn phẫu thuật lạnh như băng, sắc mặtbác sĩ ở bốn phía rất khó coi, trên quần áo, trênga trải giường, thậm chí là trên mặt đất đều đầymáu, chảy rất nhiều máu…“Không còn nhiều máu lắm”“Cô ấy thuộc nhóm máu đặc biệt, kho máukhông đủ.”“Nhịp tim đột nhiên giảm xuống… Sắp thànhmột đường thẳng, kích điện, nhanh kích điện!”Nhìn gương mặt sợ hãi của đám bác sĩ, bấtchợt trong lòng cô không còn sợ hãi nữa, màbình tĩnh lại, giống như vô cùng yên ổn, chỉ làtrong đầu cô nhớ tới một người.“Quách Cao Minh.”Kiều Bích Ngọc cảm thấy cơ thể mình gầnnhư trong suốt, bỗng nhiên cô bĩu môi, lẩm bẩmcái tên này.“Quách Cao Minh” Ý thức của cô dần trởnên mơ hồ, giống như tế bào não bất chợt khôngcòn năng lượng, dần không nhớ rõ cái tên này làcủa ai.Cô chau mày, rất buồn rầu tự hỏi.Trong lúc ngạc nhiên, cảnh tượng lại thayđổi, trước mắt cô xuất hiện một tòa linh đườngrất to, trong linh đường có rất nhiều người mặcquần áo màu đen, hai bên đặt vòng hoa màutrắng, nghiêm túc trang nghiêm.Cô nghe thấy tiếng người ta khóc, còn cóngười đang đốt vàng mã, trong bồn sắt xuất hiệnngọn lửa âm âm u u.Cô không rõ những người này đang thươngtâm chuyện gì, cô bước từng bước về phía trước,sau đó cô thấy một chiếc quan tài, có một ngườiđàn ông đang nằm thẳng ở bên trong, gươngmặt người đàn ông này tĩnh lặng. Anh là ai vậy?Giống như gợi lên hồi ức đáng sợ gì đó, suynghĩ của cô hỗn loạn, vẻ mặt của cô hoảng sợmở to mắt, toàn thân cứng ngắc đứng bên cạnhquan tài.“Quách Cao Minh.” Đã chết.Sao anh ấy có thể…“Không có khả năng!“ Cô run rẩy thét chóitai, cơ thể nhào về phía quan tài.Nhưng ngay lúc trong lòng cô tràn ngậphoảng sợ nhào tới, tất cả cảnh tượng lại thay đổi.Trước mắt là một mặt cỏ xanh mượt nhưchiếc đệm, lại ở phía trước có một nhà trẻ nhưtòa thành, loáng thoáng nghe thấy được âmthanh rất nhiều trẻ con vui đùa.Kiều Bích Ngọc đứng ngốc tại chỗ, ánh tàdương ở chân trời chậm rãi hạ xuống, ánh chiềutà rất ấm áp, tâm trạng của cô cũng thả lỏnghơn.Trên cỏ có một đám đứa trẻ ba bốn tuổiđang nô đùa, bọn chúng mặc đồng phục hảiquân màu lam, thắt cà vạt, trên đầu còn đội cáimũ nhỏ, nhìn vô cùng đáng yêu.Sau đó cô nghe thấy âm thanh chuông nhàtrẻ tan học, có rất nhiều cha mẹ đi tới, nắm tayđám trẻ rời đi.Cuối cùng chỉ còn lại hai bé trai, bọn chúngtay trong tay ngoan ngoãn đứng tại chỗ khôngnhúc nhích, vẫn nhìn về phía cửa trường học.Sắc trời dần tối lại, Kiều Bích Ngọc bình tĩnhnhìn bọn họ, cô không rõ, vì sao hai đứa bé nàykhông trở về nhà.Bỗng nhiên một đứa bé trai xoay người nhìnvề phía cô, gương mặt đứa bé hồng hào nhỏnhắn, ngũ quan rất đẹp trai, đứa bé chớp đôi mắtto, vô cùng thanh thuần, vô cùng an tĩnh nhìn cônhư vậy.Không hiểu sao ngực Kiều Bích Ngọc cóchút dao động, ngồi xổm người xuống nhìnthẳng bọn họ.Đứa bé thấy động tác của cô, giống như rấtgiật mình chớp đôi mắt.Kiểu Bích Ngọc muốn mở miệng nói gì đóvới đứa bé trai này, mà lúc này, một đứa bé traikhác cũng quay đầu nhìn về phía cô, đồng tửmắt của cậu bé là màu lam.Bộ dạng của hai đứa bé này giống nhau nhưđúc, là song sinh.“Mẹ, vì sao mẹ không cần con?”Đứa bé ngọt ngào ngây thơ hỏi cô, đôi mắttrong suốt ngập nước, rưng rưng nước mắt,giống như sẽ khóc bất cứ lúc nào, vô cùng ấm ức.Trái tim của Kiều Bích Ngọc giống như bị thứgì đó bóp nát, đau tới mức cô không thể thở nổi.“Hai đứa là…”Cô gượng cười nói mấy chữ này, ngay saukhi cô mới nói mấy chữ này xong, giống như linhhồn bị thứ gì đó rút đi, tất cả cảnh tượng sụp đổ,xuyên qua giới hạn thời không, linh đường và nhàtrẻ lúc trước biến mất.Tầm nhìn của cô rơi vào một vùng hắc ám,đã không còn cảnh tượng trong mơ, không thấyrõ thứ gì, bên tai truyền tới âm thanh, giống nhưcó âm thanh bác sĩ thao tác dụng cụ kim loại,tiếng y tá la to và tiếng bước chân.“Đau quá.”Một giây sau, bụng của cô truyền tới đauđớn kịch liệt, khiến thần kinh của cô giống nhưvừa nặng nề trở về cơ thể suy tàn này, đau tớimức cô r*n r*, run rẩy.Cuối cùng khi cô mở to mắt, lọt vào tầm mắtlà một vùng màu trắng, cô nhìn trần nhà màutrắng trên đỉnh đầu, còn có vách tường màutrắng, còn có chăn màu trắng…Nơi này là bệnh viện.Sau đó cô nghe thấy bên kia hành lang cótiếng bước chân đi tới đi lui, một lát sau, cửaphòng bệnh bị người ta đẩy ra, một y tá mặcđồng phục màu hồng nhạt cầm bệnh án đi tới,mới đầu y tá không nhìn giường bệnh, chỉ ngẩngđầu nhìn số liệu, tay cầm bút ghi chép.Kiều Bích Ngọc không biết bắt đầu từ khinào, cô đã có chút kiêng kị sợ hãi, đại khái là vìmột lần cô bị y tá tập kích trong phòng bệnh.Cô luôn cảm giác mọi chuyện có chỗ nào đókhông thích hợp, phòng bị cuộn tròn cơ thể lại.Động tác rất nhỏ của cô hấp dẫn sự chú ýcủa y tá, khi y tá thấy cô mở to mắt, thì vốn giậtmình, sau đó vội vàng xoay người chạy ra ngoài,kêu to: “Gọi chủ nhiệm An tới, người bệnh tỉnhrồi!”Người bệnh?Cô ngây ngốc không hiểu, vì sao lại nói mìnhlà người bệnh, mình không bị bệnh.Rất nhanh, mấy bác sĩ chạy tới, Kiều BíchNgọc không biết lúc này sắc mặt cô tái nhợt rấtđáng sợ: “Cô gái, bây giờ cô cảm thấy thế nào?”“Cô có cảm thấy có chỗ nào không thoảimái hay không, bây giờ cô có thể nói chuyệnkhông?” Bác sĩ trung niên dẫn đầu ôn hòa hỏi cô.Kiều Bích Ngọc nhìn một đám bác sĩ, đôimắt cô trống rỗng, không nói chuyện, thần trí đờđẫn lắc đầu.Bọn họ lại hỏi một số vấn đề, giọng nói củabọn họ giống như bị cái gì ngăn cách, cô khôngnghe rõ lắm, lực chú ý cũng không tập trung,luôn cảm thấy mọi chuyện trước mặt không chânthực, giống như là mơ.Có phải là mình đang nằm mơ hay không?Vì sao mình lại ở đây?“Cô gái, cô có nhớ mình tên là gì, có ngườithân bạn bè nào hay không?”Bác sĩ lặp lại câu hỏi nhiều lần, suy nghĩ củacô dần được kéo về hiện thực, lấy lại bình tĩnh:“Người thân sao?“ Cô nhớ kỹ hai chữ này, yếthầu của cô gian nan phát ra giọng nói khàn khàn.“Đúng vậy, cô còn nhớ rõ mình có ngườithân, hoặc bạn bè thân thiết nào không?”Cô có người thân, cô có một dì út tình cảmrất tốt. Bạn bè là Lục Khánh Nam, Châu Mỹ Duy,Bùi Hưng Nam… Ý thức dần trở về, gương mặtcô càng trắng xanh suy yếu hơn.“Quách, Quách Cao Minh!”“Tôi phải đến sân bay quốc tế, tôi phải tớisân bay trong vòng nửa tiếng.” Cô kêu lên.Y tá thấy cô lộn xộn trên giường bệnh, lậptức xông lên đè cô: “Chúng tôi mới cứu cô trở vềtừ hiện trường tai nạn, bây giờ cô không thể rờigiường.”Tai nạn sao?Tai nạn gì?Cô lập tức im lặng, biểu cảm mê mang nhìnbác sĩ y tá, mà cuối cùng cô cũng hiểu rõ vì saokhông thích hợp, cơ thể cô đột nhiên nhẹ hơn.Tay xoa cái bụng bằng phẳng, sợ hãi trànngập cơ thể, cánh môi cô run run: “Con của tôi.”“Con của tôi đâu!”

Chương 234