Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 237
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 237: Đứa bé rất tốt, bọn chúng không chết“Đây… Hai lọ sứ này là tro cốt của đứa bé sao?”Châu Mỹ Duy ngẩn ngơ nhìn hai lọ sứ trênngăn tủ, mãi mà chưa kịp phản ứng.Cuối cùng cô ấy gian nan quay đầu nhìnCung Nhã Yến, miễn cưỡng cười nói: “Dì NhãYến, loại chuyện này dì không thể lấy ra đùađược, cháu biết dì không thích nhà họ Quách,nhưng dù sao đứa bé vô tội, không thể nguyềnrủa bọn chúng.”Vẻ mặt Cung Nhã Yến trầm trọng, chỉ lắcđầu không nói.Châu Mỹ Duy thấy biểu cảm này của bà ấy,trái tim như bị bóp chặt, vội vàng tiến lên mộtbước nắm lấy cổ tay bà ấy: “Sao có thể như vậyđược? Hai đứa bé trong bụng Kiều Bích Ngọcvẫn luôn khỏe mạnh mài”“Dì Nhã Yến, dì, dì đừng đùa kiểu này.” Cô ấynhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Cung Nhã Yến lúcnày, đã đoán được vài phần, giọng nói càng thêmnghẹn ngào.“Vì sao lại như vậy… Quách Cao Minh đâu,người nhà họ Quách đâu?”Châu Mỹ Duy kìm nén tức giận, rống to, côấy cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ mạnh,hai sinh mệnh đang khỏe mạnh, sao đột nhiênkhông còn?“Dì đã nói người nhà họ Quách không đángtin mà, Bích Ngọc gặp chuyện không may nhiềungày như vậy, với thế lực của nhà họ Quách ởthành phố Bắc An đã sớm biết chuyện này,nhưng bên bọn họ không có một người tới âncần thăm hỏi!”Cung Nhã Yến nhắc tới nhà họ Quách đềumang theo oán hận, nói xong, chính bà ấy cũngkhông nhịn được áy náy, giọng nói khàn khàn:“Bích Ngọc xảy ra chuyện, mấy ngày hôm trướcbên cạnh không có ai, chỉ có mình con bé… Giữatrưa ngày hôm qua dì mới nhận được tin từ độigiao thông mới biết được.”Châu Mỹ Duy nghe mà vành mắt đỏ lên:“Hiện giờ cậu ấy ở phòng bệnh nào, cháu đithăm cậu ấy.”Gần đây cô ấy bận rộn phỏng vấn tìm việc,muốn tìm được công việc ổn định trước khi KiềuBích Ngọc sinh con, như vậy cô ấy có thể thamgia tiệc đầy tháng của con trai nuôi, cô ấy có thểthoải mái dùng tiền mua quà cho hai đứa bé, lúcnày lại đột nhiên thành ra như vậy.Cung Nhã Yến cầm lấy một cái túi to cẩnthận đặt hai lọ tro cốt vào, đi cùng cô ấy tới tầng7 khu nội trú.Hai người sóng vai nhau đi tới, bước chânđều rất trầm trọng, trong lòng rất loạn.Đi tới trước một căn phòng chăm sóc đặcbiệt, bỗng nhiên Cung Nhã Yến ngăn cô ấy lại,nhỏ giọng nhắc nhở một câu: “Mỹ Duy, cháu đivào với con bé đi, hiện giờ cảm xúc của BíchNgọc rất không ổn định, bác sĩ nói qua mấy ngàynữa đợi vết thương của con bé tốt hơn, sẽchuyển tới khoa thần kinh làm kiểm tra”Nói xong, hai tay của Cung Nhã Yến khôngkhỏi ôm chặt hai lọ tro cốt trong lòng: “Trămngàn lần đừng nói chuyện đứa bé, dì sợ con békhông chịu nổi.“Cháu biết rồi.“ Châu Mỹ Duy trầm thấp đáp.Tuy Kiều Bích Ngọc vẫn luôn tùy tiện, khôngdịu dàng giống như thánh mẫu, nhưng như chânvới tay, cô rất nghiêm túc chờ mong đứa bé sinhra, trước đây còn nói cho dù nhà họ Quáchkhông cần đứa bé, cô vẫn có thể tự mình nuôilớn bọn chúng.Châu Mỹ Duy nhẹ chân nhẹ tay đi vàophòng bệnh, trong phòng bệnh rất yên tĩnh, yêntĩnh tới mức nghe thấy rõ âm thanh đồng hồ treotường chuyển động, đi tới bên cạnh giườngbệnh, cô ấy thấy được bộ dạng thất hồn lạcphách của Kiều Bích Ngọc, nước mắt không nhịnđược trào ra ướt đẫm gò má.Cô ấy rất đau lòng cảnh ngộ mà Kiều BíchNgọc gặp phải, bọn họ quen nhau nhiều nămnhư vậy, cô ấy biết rất rõ, cho dù Kiều Bích Ngọcgặp phải chuyện gì, tuyệt đối không để mình yếuduối, cô luôn dốc hết toàn lực, cô luôn kiêncường.“Kiều Bích Ngọc, cậu phải kiên cường mộtchút, không phải là cậu nói không thích khiếnngười khác lo lắng sao… Cho dù xảy ra chuyệngì, đều đã là chuyện quá khứ, bây giờ cậu đừngnghĩ ngợi lung tung.”Châu Mỹ Duy nói chuyện giọng mũi rấtnặng, cô ấy không nhịn được khóc nức nở,không có biện pháp cô ấy quả thật nhát gan lạithích khóc, rất nhiều lúc Kiều Bích Ngọc có thểnhịn được, nhưng cô ấy không nhịn được.Hiện giờ ngoại trừ bảo cô kiên cường đốimặt, cô ấy cũng không biết nên giúp cô thế nào,không giúp được rồi.Kiều Bích Ngọc trợn tròn mắt, cô không dámngủ, trên mặt không có bất cứ cảm xúc gì, giốngnhư tượng gỗ, đôi mắt trống rỗng nhìn chằmchằm trần nhà cả ngày cả đêm. Cho dù ai nóichuyện với cô, cô đều không để ý tới.Châu Mỹ Duy khit mũi, kéo một cái ghế rangồi bên cạnh giường bệnh, không dám lại khócthành tiếng, im lặng ngồi bên cạnh cô.Không lâu sau đã có bác sĩ đi tới kiểm tratình hình, Châu Mỹ Duy không hiểu rõ lắm tìnhhình cơ thể hiện giờ của Kiều Bích Ngọc, nhưngqua kiểm tra hình như vị chủ nhiệm họ An rấtquan tâm tới Kiều Bích Ngọc, nói với cô ấy mộtsố hạng mục công việc, Châu Mỹ Duy biết ởbệnh viện có việc cầu người ta, thấy bác sĩ nhiệttình như vậy, cũng cảm động mở miệng nói cảmơn.Thỉnh thoảng có y tá tới đổi bình truyền, bởivì lần trước Kiều Bích Ngọc gặp phải tập kích ởbệnh viện, lần này Châu Mỹ Duy vô cùng cẩnthận nhìn là bình truyền gì mới cho y tá thay, tínhtình của y tá rất tốt, hễ hỏi thì đáp, nhìn khônggiống y tá trưởng mà Cung Nhã Yến nói.Mãi tới 7 giờ tối, cuối cùng Châu Mỹ Duy mớicảm thấy đói bụng, buổi sáng cô ấy nhận đượcđiện thoại của Cung Nhã Yến liền tới đây, cơmtrưa cũng không có tâm tình ăn.“Kiểu Bích Ngọc, bác sĩ nói bây giờ cậu cóthể ăn thức ăn lỏng, mình gọi một phần cháo chocậu nhé?”Kiều Bích Ngọc nằm trên giường vẫn khôngđể ý tới cô ấy, Châu Mỹ Duy biết mấy ngày naycô toàn truyền dịch dinh dưỡng, nhưng ăn mấythứ vào dạ dày tốt hơn, nghĩ một lát liền mặc kệcô có ăn không, quyết định vẫn mua một phần.Cô ấy trực tiếp dùng di động gọi đồ ăn tới,Châu Mỹ Duy tình nguyện đói bụng, bây giờcũng không yên tâm rời đi nửa bước.Tuy Châu Mỹ Duy không có kỹ năng đặcbiệt, tướng mạo cũng chỉ miễn cưỡng ưu tú,nhưng đối với người khác luôn chân thành, cô ấymuốn đối xử tốt với người khác, chỉ đơn giản nhưvậy.“Mỹ Duy, cậu nói cho mình biết, có phải làmình hại chết bọn nhỏ hay không?”Người phụ nữ ở trên giường bệnh đột nhiênmở miệng, giọng nói khàn khàn, nghẹn ngào nóitừng chữ. Rõ ràng là câu nghỉ vấn, nhưng giọngđiệu của cô lại chắc chắn và đau đớn, day dứt,cô kết tội cho mình, đều tại cô, đều là lỗi củachính cô.Đều là vì mình.Bởi vì mình, bởi vì mình không tuân thủ quyđịnh tăng tốc trong trời mưa to.Là mình làm hại, đầu là mình làm hại.“Mỹ Duy, mình hại chết con của mình, mìnhhại chết bọn chúng!“ Cô dồn dập lo âu bò dậy,vươn tay nắm lấy Châu Mỹ Duy ở bên cạnh, biểucảm mê man kích động kêu to.Cô thét chói tai, không ngừng tự trách mình,trái tim vẫn khó chịu như cũ, cô không biết phảilàm sao bây giờ, không biết nên làm thế nào.Cô có thể kiên cường, có thể đi liều mạng…Nhưng mà đã chết, đã chết thì phải cố gắng thếnào đây?Châu Mỹ Duy thấy bộ dạng này của cô thìđau lòng khóc theo, trong lúc này không biết anủi cô thế nào, thần chí của Kiều Bích Ngọc rấthỗn loạn thất thường, giống như mắc chứngtrầm uất nặng, rơi vào trong tiêu cực tuyệt vọngkhông ra được.“Đứa bé không chết.Một bóng dáng vội vàng đi tới, Châu Mỹ Duykhông kịp phản ứng, đã bị người ta đẩy ra, khibình tĩnh thấy rõ, mới ngớ ra một lát, bóng lưngtrong veo mà lạnh lùng kia hơi quen thuộc.“Đứa bé rất tốt, bọn nhỏ không chết… Emchỉ cần cố gắng thêm chút nữa là có thể nhìnthấy bọn chúng, bây giờ em cần nghỉ ngơi.”Giọng nói này mát lạnh, trầm nhẹ như nước.Giọng nói của anh ta giống như thôi miên,Châu Mỹ Duy ngạc nhiên nhìn, Kiều Bích Ngọckhép hờ mắt, thật sự ngủ say.Dáng người anh ta cao gầy, khom lưng vềphía giường bệnh, động tác rất nhẹ nhàng vénchăn lên đắp cho cô, đôi mắt màu lam nhìngương mặt tiểu tụy tái nhợt của cô một lúc lâu,bỗng nhiên anh ta đứng thẳng, không nói một lờiđi ra ngoài.Châu Mỹ Duy nhìn thoáng qua Kiều BíchNgọc đã ngủ say, lại nhìn bóng dáng lạnh lùngkia, vội vàng đuổi theo.“Đường Tuấn Nghĩa.” Cô ấy kêu to với bóngdáng kia.Châu Mỹ Duy và người đàn ông này khônghề thân quen, nhưng những lời anh ta mới nóikhiến cô ấy rất kích động, mặc kệ có quen haykhông đều nắm lấy cánh tay anh ta, không choanh ta đi: “Anh vừa mới nói đứa bé không chết,có phải là thật hay không?”Đường Tuấn Nghĩa không thích người khácchạm vào, anh ta dừng bước, xoay người đôi mắtmàu lam hơi lạnh lùng.Anh ta không nói lời nào, Châu Mỹ Duy cũngbiết mình mạo phạm anh ta, liền buông lỏng anhta ra, bỗng nhiên lắp bắp nói: “Chuyện đó,chuyện đó anh mới nói đứa bé không chết.”“Không biết.Anh ta chỉ nói hai chữ.Biểu cảm của Châu Mỹ Duy ngẩn ra, có ý gì?“Tro cốt không kiểm tra được DNA.” Đôi mắtmàu lam của Đường Tuấn Nghĩa nhìn cô ấy, nhẹgiọng nói thêm một câu.Châu Mỹ Duy xem như lần đầu tiên nóichuyện với anh ta, không cẩn thận đỏ mặt, bộdạng người đàn ông này thật sự rất tuấn tú, khíchất trên người cũng rất đặc biệt, trong veo màlạnh lùng, siêu trần thoát tục.Cô không bị sắc đẹp này mê hoặc, chỉ làĐường Tuấn Nghĩa đột nhiên tới gần, khiến cô ấyvô cùng giật mình, nhanh chóng kịp phản ứng,lại hỏi thêm một câu: “Anh muốn nói dì Nhã Yếnđã sớm hỏa táng hai đứa bé, đứa bé có khả năngbị người ta đánh tráo đúng không?” Nghĩ một lát,giọng của Châu Mỹ Duy nhỏ dần: “Hay là vừa rồianh chỉ tạm thời lừa gạt cậu ấy?”Trong đôi mắt màu lam của Đường TuấnNghĩa cuộn trào cảm xúc phức tạp, vẫn nói mộtcâu: “Không biết.
Chương 237: Đứa bé rất tốt, bọn chúng không chết
“Đây… Hai lọ sứ này là tro cốt của đứa bé sao?”
Châu Mỹ Duy ngẩn ngơ nhìn hai lọ sứ trên
ngăn tủ, mãi mà chưa kịp phản ứng.
Cuối cùng cô ấy gian nan quay đầu nhìn
Cung Nhã Yến, miễn cưỡng cười nói: “Dì Nhã
Yến, loại chuyện này dì không thể lấy ra đùa
được, cháu biết dì không thích nhà họ Quách,
nhưng dù sao đứa bé vô tội, không thể nguyền
rủa bọn chúng.”
Vẻ mặt Cung Nhã Yến trầm trọng, chỉ lắc
đầu không nói.
Châu Mỹ Duy thấy biểu cảm này của bà ấy,
trái tim như bị bóp chặt, vội vàng tiến lên một
bước nắm lấy cổ tay bà ấy: “Sao có thể như vậy
được? Hai đứa bé trong bụng Kiều Bích Ngọc
vẫn luôn khỏe mạnh mài”
“Dì Nhã Yến, dì, dì đừng đùa kiểu này.” Cô ấy
nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Cung Nhã Yến lúc
này, đã đoán được vài phần, giọng nói càng thêm
nghẹn ngào.
“Vì sao lại như vậy… Quách Cao Minh đâu,
người nhà họ Quách đâu?”
Châu Mỹ Duy kìm nén tức giận, rống to, cô
ấy cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ mạnh,
hai sinh mệnh đang khỏe mạnh, sao đột nhiên
không còn?
“Dì đã nói người nhà họ Quách không đáng
tin mà, Bích Ngọc gặp chuyện không may nhiều
ngày như vậy, với thế lực của nhà họ Quách ở
thành phố Bắc An đã sớm biết chuyện này,
nhưng bên bọn họ không có một người tới ân
cần thăm hỏi!”
Cung Nhã Yến nhắc tới nhà họ Quách đều
mang theo oán hận, nói xong, chính bà ấy cũng
không nhịn được áy náy, giọng nói khàn khàn:
“Bích Ngọc xảy ra chuyện, mấy ngày hôm trước
bên cạnh không có ai, chỉ có mình con bé… Giữa
trưa ngày hôm qua dì mới nhận được tin từ đội
giao thông mới biết được.”
Châu Mỹ Duy nghe mà vành mắt đỏ lên:
“Hiện giờ cậu ấy ở phòng bệnh nào, cháu đi
thăm cậu ấy.”
Gần đây cô ấy bận rộn phỏng vấn tìm việc,
muốn tìm được công việc ổn định trước khi Kiều
Bích Ngọc sinh con, như vậy cô ấy có thể tham
gia tiệc đầy tháng của con trai nuôi, cô ấy có thể
thoải mái dùng tiền mua quà cho hai đứa bé, lúc
này lại đột nhiên thành ra như vậy.
Cung Nhã Yến cầm lấy một cái túi to cẩn
thận đặt hai lọ tro cốt vào, đi cùng cô ấy tới tầng
7 khu nội trú.
Hai người sóng vai nhau đi tới, bước chân
đều rất trầm trọng, trong lòng rất loạn.
Đi tới trước một căn phòng chăm sóc đặc
biệt, bỗng nhiên Cung Nhã Yến ngăn cô ấy lại,
nhỏ giọng nhắc nhở một câu: “Mỹ Duy, cháu đi
vào với con bé đi, hiện giờ cảm xúc của Bích
Ngọc rất không ổn định, bác sĩ nói qua mấy ngày
nữa đợi vết thương của con bé tốt hơn, sẽ
chuyển tới khoa thần kinh làm kiểm tra”
Nói xong, hai tay của Cung Nhã Yến không
khỏi ôm chặt hai lọ tro cốt trong lòng: “Trăm
ngàn lần đừng nói chuyện đứa bé, dì sợ con bé
không chịu nổi.
“Cháu biết rồi.“ Châu Mỹ Duy trầm thấp đáp.
Tuy Kiều Bích Ngọc vẫn luôn tùy tiện, không
dịu dàng giống như thánh mẫu, nhưng như chân
với tay, cô rất nghiêm túc chờ mong đứa bé sinh
ra, trước đây còn nói cho dù nhà họ Quách
không cần đứa bé, cô vẫn có thể tự mình nuôi
lớn bọn chúng.
Châu Mỹ Duy nhẹ chân nhẹ tay đi vào
phòng bệnh, trong phòng bệnh rất yên tĩnh, yên
tĩnh tới mức nghe thấy rõ âm thanh đồng hồ treo
tường chuyển động, đi tới bên cạnh giường
bệnh, cô ấy thấy được bộ dạng thất hồn lạc
phách của Kiều Bích Ngọc, nước mắt không nhịn
được trào ra ướt đẫm gò má.
Cô ấy rất đau lòng cảnh ngộ mà Kiều Bích
Ngọc gặp phải, bọn họ quen nhau nhiều năm
như vậy, cô ấy biết rất rõ, cho dù Kiều Bích Ngọc
gặp phải chuyện gì, tuyệt đối không để mình yếu
duối, cô luôn dốc hết toàn lực, cô luôn kiên
cường.
“Kiều Bích Ngọc, cậu phải kiên cường một
chút, không phải là cậu nói không thích khiến
người khác lo lắng sao… Cho dù xảy ra chuyện
gì, đều đã là chuyện quá khứ, bây giờ cậu đừng
nghĩ ngợi lung tung.”
Châu Mỹ Duy nói chuyện giọng mũi rất
nặng, cô ấy không nhịn được khóc nức nở,
không có biện pháp cô ấy quả thật nhát gan lại
thích khóc, rất nhiều lúc Kiều Bích Ngọc có thể
nhịn được, nhưng cô ấy không nhịn được.
Hiện giờ ngoại trừ bảo cô kiên cường đối
mặt, cô ấy cũng không biết nên giúp cô thế nào,
không giúp được rồi.
Kiều Bích Ngọc trợn tròn mắt, cô không dám
ngủ, trên mặt không có bất cứ cảm xúc gì, giống
như tượng gỗ, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm
chằm trần nhà cả ngày cả đêm. Cho dù ai nói
chuyện với cô, cô đều không để ý tới.
Châu Mỹ Duy khit mũi, kéo một cái ghế ra
ngồi bên cạnh giường bệnh, không dám lại khóc
thành tiếng, im lặng ngồi bên cạnh cô.
Không lâu sau đã có bác sĩ đi tới kiểm tra
tình hình, Châu Mỹ Duy không hiểu rõ lắm tình
hình cơ thể hiện giờ của Kiều Bích Ngọc, nhưng
qua kiểm tra hình như vị chủ nhiệm họ An rất
quan tâm tới Kiều Bích Ngọc, nói với cô ấy một
số hạng mục công việc, Châu Mỹ Duy biết ở
bệnh viện có việc cầu người ta, thấy bác sĩ nhiệt
tình như vậy, cũng cảm động mở miệng nói cảm
ơn.
Thỉnh thoảng có y tá tới đổi bình truyền, bởi
vì lần trước Kiều Bích Ngọc gặp phải tập kích ở
bệnh viện, lần này Châu Mỹ Duy vô cùng cẩn
thận nhìn là bình truyền gì mới cho y tá thay, tính
tình của y tá rất tốt, hễ hỏi thì đáp, nhìn không
giống y tá trưởng mà Cung Nhã Yến nói.
Mãi tới 7 giờ tối, cuối cùng Châu Mỹ Duy mới
cảm thấy đói bụng, buổi sáng cô ấy nhận được
điện thoại của Cung Nhã Yến liền tới đây, cơm
trưa cũng không có tâm tình ăn.
“Kiểu Bích Ngọc, bác sĩ nói bây giờ cậu có
thể ăn thức ăn lỏng, mình gọi một phần cháo cho
cậu nhé?”
Kiều Bích Ngọc nằm trên giường vẫn không
để ý tới cô ấy, Châu Mỹ Duy biết mấy ngày nay
cô toàn truyền dịch dinh dưỡng, nhưng ăn mấy
thứ vào dạ dày tốt hơn, nghĩ một lát liền mặc kệ
cô có ăn không, quyết định vẫn mua một phần.
Cô ấy trực tiếp dùng di động gọi đồ ăn tới,
Châu Mỹ Duy tình nguyện đói bụng, bây giờ
cũng không yên tâm rời đi nửa bước.
Tuy Châu Mỹ Duy không có kỹ năng đặc
biệt, tướng mạo cũng chỉ miễn cưỡng ưu tú,
nhưng đối với người khác luôn chân thành, cô ấy
muốn đối xử tốt với người khác, chỉ đơn giản như
vậy.
“Mỹ Duy, cậu nói cho mình biết, có phải là
mình hại chết bọn nhỏ hay không?”
Người phụ nữ ở trên giường bệnh đột nhiên
mở miệng, giọng nói khàn khàn, nghẹn ngào nói
từng chữ. Rõ ràng là câu nghỉ vấn, nhưng giọng
điệu của cô lại chắc chắn và đau đớn, day dứt,
cô kết tội cho mình, đều tại cô, đều là lỗi của
chính cô.
Đều là vì mình.
Bởi vì mình, bởi vì mình không tuân thủ quy
định tăng tốc trong trời mưa to.
Là mình làm hại, đầu là mình làm hại.
“Mỹ Duy, mình hại chết con của mình, mình
hại chết bọn chúng!“ Cô dồn dập lo âu bò dậy,
vươn tay nắm lấy Châu Mỹ Duy ở bên cạnh, biểu
cảm mê man kích động kêu to.
Cô thét chói tai, không ngừng tự trách mình,
trái tim vẫn khó chịu như cũ, cô không biết phải
làm sao bây giờ, không biết nên làm thế nào.
Cô có thể kiên cường, có thể đi liều mạng…
Nhưng mà đã chết, đã chết thì phải cố gắng thế
nào đây?
Châu Mỹ Duy thấy bộ dạng này của cô thì
đau lòng khóc theo, trong lúc này không biết an
ủi cô thế nào, thần chí của Kiều Bích Ngọc rất
hỗn loạn thất thường, giống như mắc chứng
trầm uất nặng, rơi vào trong tiêu cực tuyệt vọng
không ra được.
“Đứa bé không chết.
Một bóng dáng vội vàng đi tới, Châu Mỹ Duy
không kịp phản ứng, đã bị người ta đẩy ra, khi
bình tĩnh thấy rõ, mới ngớ ra một lát, bóng lưng
trong veo mà lạnh lùng kia hơi quen thuộc.
“Đứa bé rất tốt, bọn nhỏ không chết… Em
chỉ cần cố gắng thêm chút nữa là có thể nhìn
thấy bọn chúng, bây giờ em cần nghỉ ngơi.”
Giọng nói này mát lạnh, trầm nhẹ như nước.
Giọng nói của anh ta giống như thôi miên,
Châu Mỹ Duy ngạc nhiên nhìn, Kiều Bích Ngọc
khép hờ mắt, thật sự ngủ say.
Dáng người anh ta cao gầy, khom lưng về
phía giường bệnh, động tác rất nhẹ nhàng vén
chăn lên đắp cho cô, đôi mắt màu lam nhìn
gương mặt tiểu tụy tái nhợt của cô một lúc lâu,
bỗng nhiên anh ta đứng thẳng, không nói một lời
đi ra ngoài.
Châu Mỹ Duy nhìn thoáng qua Kiều Bích
Ngọc đã ngủ say, lại nhìn bóng dáng lạnh lùng
kia, vội vàng đuổi theo.
“Đường Tuấn Nghĩa.” Cô ấy kêu to với bóng
dáng kia.
Châu Mỹ Duy và người đàn ông này không
hề thân quen, nhưng những lời anh ta mới nói
khiến cô ấy rất kích động, mặc kệ có quen hay
không đều nắm lấy cánh tay anh ta, không cho
anh ta đi: “Anh vừa mới nói đứa bé không chết,
có phải là thật hay không?”
Đường Tuấn Nghĩa không thích người khác
chạm vào, anh ta dừng bước, xoay người đôi mắt
màu lam hơi lạnh lùng.
Anh ta không nói lời nào, Châu Mỹ Duy cũng
biết mình mạo phạm anh ta, liền buông lỏng anh
ta ra, bỗng nhiên lắp bắp nói: “Chuyện đó,
chuyện đó anh mới nói đứa bé không chết.”
“Không biết.
Anh ta chỉ nói hai chữ.
Biểu cảm của Châu Mỹ Duy ngẩn ra, có ý gì?
“Tro cốt không kiểm tra được DNA.” Đôi mắt
màu lam của Đường Tuấn Nghĩa nhìn cô ấy, nhẹ
giọng nói thêm một câu.
Châu Mỹ Duy xem như lần đầu tiên nói
chuyện với anh ta, không cẩn thận đỏ mặt, bộ
dạng người đàn ông này thật sự rất tuấn tú, khí
chất trên người cũng rất đặc biệt, trong veo mà
lạnh lùng, siêu trần thoát tục.
Cô không bị sắc đẹp này mê hoặc, chỉ là
Đường Tuấn Nghĩa đột nhiên tới gần, khiến cô ấy
vô cùng giật mình, nhanh chóng kịp phản ứng,
lại hỏi thêm một câu: “Anh muốn nói dì Nhã Yến
đã sớm hỏa táng hai đứa bé, đứa bé có khả năng
bị người ta đánh tráo đúng không?” Nghĩ một lát,
giọng của Châu Mỹ Duy nhỏ dần: “Hay là vừa rồi
anh chỉ tạm thời lừa gạt cậu ấy?”
Trong đôi mắt màu lam của Đường Tuấn
Nghĩa cuộn trào cảm xúc phức tạp, vẫn nói một
câu: “Không biết.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 237: Đứa bé rất tốt, bọn chúng không chết“Đây… Hai lọ sứ này là tro cốt của đứa bé sao?”Châu Mỹ Duy ngẩn ngơ nhìn hai lọ sứ trênngăn tủ, mãi mà chưa kịp phản ứng.Cuối cùng cô ấy gian nan quay đầu nhìnCung Nhã Yến, miễn cưỡng cười nói: “Dì NhãYến, loại chuyện này dì không thể lấy ra đùađược, cháu biết dì không thích nhà họ Quách,nhưng dù sao đứa bé vô tội, không thể nguyềnrủa bọn chúng.”Vẻ mặt Cung Nhã Yến trầm trọng, chỉ lắcđầu không nói.Châu Mỹ Duy thấy biểu cảm này của bà ấy,trái tim như bị bóp chặt, vội vàng tiến lên mộtbước nắm lấy cổ tay bà ấy: “Sao có thể như vậyđược? Hai đứa bé trong bụng Kiều Bích Ngọcvẫn luôn khỏe mạnh mài”“Dì Nhã Yến, dì, dì đừng đùa kiểu này.” Cô ấynhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Cung Nhã Yến lúcnày, đã đoán được vài phần, giọng nói càng thêmnghẹn ngào.“Vì sao lại như vậy… Quách Cao Minh đâu,người nhà họ Quách đâu?”Châu Mỹ Duy kìm nén tức giận, rống to, côấy cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ mạnh,hai sinh mệnh đang khỏe mạnh, sao đột nhiênkhông còn?“Dì đã nói người nhà họ Quách không đángtin mà, Bích Ngọc gặp chuyện không may nhiềungày như vậy, với thế lực của nhà họ Quách ởthành phố Bắc An đã sớm biết chuyện này,nhưng bên bọn họ không có một người tới âncần thăm hỏi!”Cung Nhã Yến nhắc tới nhà họ Quách đềumang theo oán hận, nói xong, chính bà ấy cũngkhông nhịn được áy náy, giọng nói khàn khàn:“Bích Ngọc xảy ra chuyện, mấy ngày hôm trướcbên cạnh không có ai, chỉ có mình con bé… Giữatrưa ngày hôm qua dì mới nhận được tin từ độigiao thông mới biết được.”Châu Mỹ Duy nghe mà vành mắt đỏ lên:“Hiện giờ cậu ấy ở phòng bệnh nào, cháu đithăm cậu ấy.”Gần đây cô ấy bận rộn phỏng vấn tìm việc,muốn tìm được công việc ổn định trước khi KiềuBích Ngọc sinh con, như vậy cô ấy có thể thamgia tiệc đầy tháng của con trai nuôi, cô ấy có thểthoải mái dùng tiền mua quà cho hai đứa bé, lúcnày lại đột nhiên thành ra như vậy.Cung Nhã Yến cầm lấy một cái túi to cẩnthận đặt hai lọ tro cốt vào, đi cùng cô ấy tới tầng7 khu nội trú.Hai người sóng vai nhau đi tới, bước chânđều rất trầm trọng, trong lòng rất loạn.Đi tới trước một căn phòng chăm sóc đặcbiệt, bỗng nhiên Cung Nhã Yến ngăn cô ấy lại,nhỏ giọng nhắc nhở một câu: “Mỹ Duy, cháu đivào với con bé đi, hiện giờ cảm xúc của BíchNgọc rất không ổn định, bác sĩ nói qua mấy ngàynữa đợi vết thương của con bé tốt hơn, sẽchuyển tới khoa thần kinh làm kiểm tra”Nói xong, hai tay của Cung Nhã Yến khôngkhỏi ôm chặt hai lọ tro cốt trong lòng: “Trămngàn lần đừng nói chuyện đứa bé, dì sợ con békhông chịu nổi.“Cháu biết rồi.“ Châu Mỹ Duy trầm thấp đáp.Tuy Kiều Bích Ngọc vẫn luôn tùy tiện, khôngdịu dàng giống như thánh mẫu, nhưng như chânvới tay, cô rất nghiêm túc chờ mong đứa bé sinhra, trước đây còn nói cho dù nhà họ Quáchkhông cần đứa bé, cô vẫn có thể tự mình nuôilớn bọn chúng.Châu Mỹ Duy nhẹ chân nhẹ tay đi vàophòng bệnh, trong phòng bệnh rất yên tĩnh, yêntĩnh tới mức nghe thấy rõ âm thanh đồng hồ treotường chuyển động, đi tới bên cạnh giườngbệnh, cô ấy thấy được bộ dạng thất hồn lạcphách của Kiều Bích Ngọc, nước mắt không nhịnđược trào ra ướt đẫm gò má.Cô ấy rất đau lòng cảnh ngộ mà Kiều BíchNgọc gặp phải, bọn họ quen nhau nhiều nămnhư vậy, cô ấy biết rất rõ, cho dù Kiều Bích Ngọcgặp phải chuyện gì, tuyệt đối không để mình yếuduối, cô luôn dốc hết toàn lực, cô luôn kiêncường.“Kiều Bích Ngọc, cậu phải kiên cường mộtchút, không phải là cậu nói không thích khiếnngười khác lo lắng sao… Cho dù xảy ra chuyệngì, đều đã là chuyện quá khứ, bây giờ cậu đừngnghĩ ngợi lung tung.”Châu Mỹ Duy nói chuyện giọng mũi rấtnặng, cô ấy không nhịn được khóc nức nở,không có biện pháp cô ấy quả thật nhát gan lạithích khóc, rất nhiều lúc Kiều Bích Ngọc có thểnhịn được, nhưng cô ấy không nhịn được.Hiện giờ ngoại trừ bảo cô kiên cường đốimặt, cô ấy cũng không biết nên giúp cô thế nào,không giúp được rồi.Kiều Bích Ngọc trợn tròn mắt, cô không dámngủ, trên mặt không có bất cứ cảm xúc gì, giốngnhư tượng gỗ, đôi mắt trống rỗng nhìn chằmchằm trần nhà cả ngày cả đêm. Cho dù ai nóichuyện với cô, cô đều không để ý tới.Châu Mỹ Duy khit mũi, kéo một cái ghế rangồi bên cạnh giường bệnh, không dám lại khócthành tiếng, im lặng ngồi bên cạnh cô.Không lâu sau đã có bác sĩ đi tới kiểm tratình hình, Châu Mỹ Duy không hiểu rõ lắm tìnhhình cơ thể hiện giờ của Kiều Bích Ngọc, nhưngqua kiểm tra hình như vị chủ nhiệm họ An rấtquan tâm tới Kiều Bích Ngọc, nói với cô ấy mộtsố hạng mục công việc, Châu Mỹ Duy biết ởbệnh viện có việc cầu người ta, thấy bác sĩ nhiệttình như vậy, cũng cảm động mở miệng nói cảmơn.Thỉnh thoảng có y tá tới đổi bình truyền, bởivì lần trước Kiều Bích Ngọc gặp phải tập kích ởbệnh viện, lần này Châu Mỹ Duy vô cùng cẩnthận nhìn là bình truyền gì mới cho y tá thay, tínhtình của y tá rất tốt, hễ hỏi thì đáp, nhìn khônggiống y tá trưởng mà Cung Nhã Yến nói.Mãi tới 7 giờ tối, cuối cùng Châu Mỹ Duy mớicảm thấy đói bụng, buổi sáng cô ấy nhận đượcđiện thoại của Cung Nhã Yến liền tới đây, cơmtrưa cũng không có tâm tình ăn.“Kiểu Bích Ngọc, bác sĩ nói bây giờ cậu cóthể ăn thức ăn lỏng, mình gọi một phần cháo chocậu nhé?”Kiều Bích Ngọc nằm trên giường vẫn khôngđể ý tới cô ấy, Châu Mỹ Duy biết mấy ngày naycô toàn truyền dịch dinh dưỡng, nhưng ăn mấythứ vào dạ dày tốt hơn, nghĩ một lát liền mặc kệcô có ăn không, quyết định vẫn mua một phần.Cô ấy trực tiếp dùng di động gọi đồ ăn tới,Châu Mỹ Duy tình nguyện đói bụng, bây giờcũng không yên tâm rời đi nửa bước.Tuy Châu Mỹ Duy không có kỹ năng đặcbiệt, tướng mạo cũng chỉ miễn cưỡng ưu tú,nhưng đối với người khác luôn chân thành, cô ấymuốn đối xử tốt với người khác, chỉ đơn giản nhưvậy.“Mỹ Duy, cậu nói cho mình biết, có phải làmình hại chết bọn nhỏ hay không?”Người phụ nữ ở trên giường bệnh đột nhiênmở miệng, giọng nói khàn khàn, nghẹn ngào nóitừng chữ. Rõ ràng là câu nghỉ vấn, nhưng giọngđiệu của cô lại chắc chắn và đau đớn, day dứt,cô kết tội cho mình, đều tại cô, đều là lỗi củachính cô.Đều là vì mình.Bởi vì mình, bởi vì mình không tuân thủ quyđịnh tăng tốc trong trời mưa to.Là mình làm hại, đầu là mình làm hại.“Mỹ Duy, mình hại chết con của mình, mìnhhại chết bọn chúng!“ Cô dồn dập lo âu bò dậy,vươn tay nắm lấy Châu Mỹ Duy ở bên cạnh, biểucảm mê man kích động kêu to.Cô thét chói tai, không ngừng tự trách mình,trái tim vẫn khó chịu như cũ, cô không biết phảilàm sao bây giờ, không biết nên làm thế nào.Cô có thể kiên cường, có thể đi liều mạng…Nhưng mà đã chết, đã chết thì phải cố gắng thếnào đây?Châu Mỹ Duy thấy bộ dạng này của cô thìđau lòng khóc theo, trong lúc này không biết anủi cô thế nào, thần chí của Kiều Bích Ngọc rấthỗn loạn thất thường, giống như mắc chứngtrầm uất nặng, rơi vào trong tiêu cực tuyệt vọngkhông ra được.“Đứa bé không chết.Một bóng dáng vội vàng đi tới, Châu Mỹ Duykhông kịp phản ứng, đã bị người ta đẩy ra, khibình tĩnh thấy rõ, mới ngớ ra một lát, bóng lưngtrong veo mà lạnh lùng kia hơi quen thuộc.“Đứa bé rất tốt, bọn nhỏ không chết… Emchỉ cần cố gắng thêm chút nữa là có thể nhìnthấy bọn chúng, bây giờ em cần nghỉ ngơi.”Giọng nói này mát lạnh, trầm nhẹ như nước.Giọng nói của anh ta giống như thôi miên,Châu Mỹ Duy ngạc nhiên nhìn, Kiều Bích Ngọckhép hờ mắt, thật sự ngủ say.Dáng người anh ta cao gầy, khom lưng vềphía giường bệnh, động tác rất nhẹ nhàng vénchăn lên đắp cho cô, đôi mắt màu lam nhìngương mặt tiểu tụy tái nhợt của cô một lúc lâu,bỗng nhiên anh ta đứng thẳng, không nói một lờiđi ra ngoài.Châu Mỹ Duy nhìn thoáng qua Kiều BíchNgọc đã ngủ say, lại nhìn bóng dáng lạnh lùngkia, vội vàng đuổi theo.“Đường Tuấn Nghĩa.” Cô ấy kêu to với bóngdáng kia.Châu Mỹ Duy và người đàn ông này khônghề thân quen, nhưng những lời anh ta mới nóikhiến cô ấy rất kích động, mặc kệ có quen haykhông đều nắm lấy cánh tay anh ta, không choanh ta đi: “Anh vừa mới nói đứa bé không chết,có phải là thật hay không?”Đường Tuấn Nghĩa không thích người khácchạm vào, anh ta dừng bước, xoay người đôi mắtmàu lam hơi lạnh lùng.Anh ta không nói lời nào, Châu Mỹ Duy cũngbiết mình mạo phạm anh ta, liền buông lỏng anhta ra, bỗng nhiên lắp bắp nói: “Chuyện đó,chuyện đó anh mới nói đứa bé không chết.”“Không biết.Anh ta chỉ nói hai chữ.Biểu cảm của Châu Mỹ Duy ngẩn ra, có ý gì?“Tro cốt không kiểm tra được DNA.” Đôi mắtmàu lam của Đường Tuấn Nghĩa nhìn cô ấy, nhẹgiọng nói thêm một câu.Châu Mỹ Duy xem như lần đầu tiên nóichuyện với anh ta, không cẩn thận đỏ mặt, bộdạng người đàn ông này thật sự rất tuấn tú, khíchất trên người cũng rất đặc biệt, trong veo màlạnh lùng, siêu trần thoát tục.Cô không bị sắc đẹp này mê hoặc, chỉ làĐường Tuấn Nghĩa đột nhiên tới gần, khiến cô ấyvô cùng giật mình, nhanh chóng kịp phản ứng,lại hỏi thêm một câu: “Anh muốn nói dì Nhã Yếnđã sớm hỏa táng hai đứa bé, đứa bé có khả năngbị người ta đánh tráo đúng không?” Nghĩ một lát,giọng của Châu Mỹ Duy nhỏ dần: “Hay là vừa rồianh chỉ tạm thời lừa gạt cậu ấy?”Trong đôi mắt màu lam của Đường TuấnNghĩa cuộn trào cảm xúc phức tạp, vẫn nói mộtcâu: “Không biết.