Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 236

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 236: Tro cốt của hai đứa trẻKiều Bích Ngọc vẫn luôn mơ thấy ác mộng,cô đang rơi vào trong hôn mê sâu, hiệu quả củathuốc ngủ đã qua, cô vẫn không tỉnh lại.Lúc Cung Nhã Yến được thông báo tới bệnhviện, cô đã ở trên giường bệnh ngủ say ba ngàyba đêm.“Phẫu thuật xong ngày hôm sau người bệnhcó tỉnh lại một lần, cảm xúc của cô ấy rất khôngổn định, chúng tôi đã tiêm thuốc ngủ cho cô ấy,sau đó cô ấy vẫn luôn ngủ ba ngày, buổi sánghôm nay tỉnh lại, nhưng chúng tôi hỏi cô ấy cóngười thân không, cô ấy không muốn nói.”Y tá trưởng ở khu nội trú thấy Cung Nhã Yếntới, lập tức tiến lên nói rõ tình hình với bà ấy.“Bên đội giao thông kiểm tra camera ở mộtcon đường gần hiện trường xảy ra tai nạn vàongày mưa bão ấy, phát hiện tối đó bà có xảy ratranh chấp với cô ấy ở ven đường, hẳn là bàquen cô ấy đúng không?”Cung Nhã Yến tới rất vội vàng, tóc và quầnáo đều hơi lộn xộn, cả người bà ấy cứng ngắcđứng ở cửa phòng bệnh, bước chân rất nặng nề,không dám đi vào.Ánh mắt bà ấy kinh ngạc, tâm trạng đau đớnnhìn gương mặt suy yếu của Kiều Bích Ngọc ởtrên giường bệnh, cho đến bây giờ cháu gái củabà ấy đều là tinh thần xán lạn, sao có thể biếnthành thần trí thất thường, không có một chútsức sống như bây giờ?Y tá trưởng cũng nhìn thoáng qua phíagiường bệnh, biểu cảm rất không kiên nhẫn.“Cô ấy đã nợ bệnh viện mấy chục triệu tiềnthuốc rồi, nghe nói cô ấy còn trộm xe, phụ nữ cóthai như vậy chẳng trách không có đàn ông đếnthăm, nhưng mà bên nhà mẹ cô ấy hẳn là cũngkhông có ai, mất tích nhiều ngày như vậy cũngkhông có ai báo án, chủ nhiệm còn nói tỉnh thầncủa cô ấy có vấn đề muốn chuyển tới khoa tâmthần, nhưng cô ấy căn bản không có tiền chữabệnh, việc này thực phiền phức.”“Con bé là cháu gái tôi, tiền thuốc tôi sẽ trả.”Vẻ mặt Cung Nhã Yến bất mãn trả lời y tá này một câu.Y tá trưởng nghe bà ấy nói như vậy, thì liếcmắt nhìn với vẻ khinh thường, lạnh lùng thúcgiục một câu: “Bà đã nói bà là người thân củangười bệnh, vậy thì mau đi nộp tiền đi, tính tổngngày hôm nay là một trăm bảy mươi lăm triệu,nếu không trả thì dựa theo quy định chúng tôi sẽdừng thuốc.”“Tôi đã nói rồi, sẽ đi nộp tiền, cô còn dùngthái độ chanh chua như vậy sao?” Cung Nhã Yếnlập tức tức giận.“Chúng tôi để cô ấy ở đây nhiều ngày nhưvậy đã rất nhân từ rồi, nếu mỗi người đều dùngkhông thuốc như vậy, bệnh viện chúng tôi đãloạn. Không nhìn xem cháu gái bà là ai, bụng tonhư vậy còn trộm xe lái loạn trên đường, xảy rachuyện còn trách ai.”Y tá trưởng này nói với lẽ đương nhiên, nhìncách ăn mặc đơn giản của Cung Nhã Yến, sợ bàấy không có tiền, cô ta xoay người nói với y támới, dặn dò: “Theo bà ấy xuống lầu nộp viện phí,còn cả phí nợ nữa”Cho dù Cung Nhã Yến tốt tính tới mấy cũngtức giận rồi: “Tôi không thể vào xem con bétrước rồi xuống nộp tiền được sao?”“Chủ nhiệm An thấy cô ấy đáng thương mớiđể cô ấy nằm ở đây lâu như vậy, bà nhìn ngườibệnh ở hành lang xem, bà cho rằng bệnh viện rấtnhiều phòng ngủ để cô ấy ngủ à, chúng tôi rấtkhan hiếm tài nguyên chữa bệnh.”Cung Nhã Yến buồn bực, nhẫn nhịn: “Tôi đinộp tiền, các cô trông con bé hẳn hoi đấy.Bà ấy đi xuống đại sảnh xếp hàng nộp việnphí, ở bệnh viện mỗi ngày đều kín chỗ, mùi nướcsát trùng gay mũi, thỉnh thoảng còn có xe lăn vộivàng đẩy qua, đẩy người trên giường bệnh vềphòng, nơi này rất ầm ï, mà đầu của bà ấy trốngrỗng, không có một chút ý thức nào.“Song sinh không còn.” Vẻ mặt bà ấy khôngđổi lẩm bẩm.Tuy bà ấy không thích nhà họ Quách, nhưngđứa bé đột nhiên không còn, bà ấy nghe thấy tinnày tâm trạng rất trầm trọng, càng đừng nói làKiều Bích Ngọc.Bà ấy càng nghĩ càng lo lắng, vội vàng nộptiền viện phí, sau đó nhanh chóng đi thang máytới tầng 7 khu nội trú.Kiều Bích Ngọc vẫn đang ở trong phòngchăm sóc đặc biệt, nhìn thái độ vừa rồi của y tátrưởng, nếu không phải cô bị thương quá nặng,chắc chắn sẽ bị ném ở phòng bệnh bình thườnghoặc lối đi nhỏ hành lang, nghĩ như vậy, tronglòng Cung Nhã Yến chua xót.Bà ấy thậm chí không dám bước vào trongphòng bệnh này, không nên ép cô trở về, hoặctàn nhẫn quyết tâm không cho cô trở lại… Sao cóthể xảy ra loại chuyện như thế.“Bích Ngọc, cháu, bây giờ cháu có chỗ nàokhông thoải mái không?” Bà ấy nhẹ nhàng đi tớibên giường, cúi đầu hỏi một câu.Người phụ nữ nằm thẳng trên giường bệnh,gương mặt tái nhợt, đôi mắt trống rỗng vô thầnnhìn trần nhà, cô giống như không nghe thấy gì,giống như một cơ thể không có linh hồn, cũngkhông nhúc nhích.Cung Nhã Yến thấy bộ dạng mất hồn của côrất đau lòng, mở miệng yết hầu hơi nghẹn ngào:“Bích Ngọc, dì là dì út, cháu trả lời dì, trả lời dìmột câu có được không?”“Bộ dạng này của cháu khiến dì vô cùng lolắng, chuyện đã qua để nó qua đi, mọi chuyện rồisẽ tốt hơn, đừng nghĩ quá nhiều, đừng nghĩ nữa.”“Cháu muốn Quách Cao Minh.”“Cháu muốn tìm Quách Cao Minh.“ Giọngnói yếu ớt truyền từ đôi môi khô nứt ra.Thực ra cô biết, cô cũng có thể nghe thấygiọng bác sĩ y tá, nhưng cô không muốn nóichuyện, trái tim của cô trở nên vô cảm, máu toànthân đều cứng đờ, có cảm giác như mình đã chếtđi, chuyện gì cô cũng không để ý tới, khôngmuốn suy nghĩ, cô sợ hãi suy nghĩ.“Cháu muốn đi tìm Quách Cao Minh. Côkhàn giọng lặp lại một câu này, chịu đựng, chịuđựng không cho nước mắt chảy ra.“Cháu muốn đi tìm con cháu.”Cung Nhã Yến đứng bên cạnh giường bệnh,thấy bộ dạng này của cô thì nước mắt chảy ra.Bà ấy chưa từng thấy Kiều Bích Ngọc tuyệtvọng bất lực như vậy, cho dù lúc trước biết mẹmình tự sát chết, cũng chỉ ôm bà ấy khóc lớnmột lát, chậm rãi tiếp nhận sự thực, còn có thểan ủi bà ấy.Đứa cháu gái Kiều Bích Ngọc của bà ấyđược nuông chiều từ nhỏ, lá gan lớn, người nhàhọ Kiều luôn lên án con gái không bằng con trai,trong lòng cô chán ghét nhà họ Kiều, nhưngcũng rất để ý, không chỉ khiến mình kiên cườnghơn bé trai, cô còn luôn cứng miệng mềm lòng,cậy mạnh đến cuối cùng luôn là mình chịu thiệt.Cô sẽ không ỷ lại vào người khác, nhất làsau khi ông ngoại và mẹ mất, cô vẫn hoạt bát vuitươi như cũ, nhưng trong lòng rất xa cách ngườingoài, cho dù là Cung Nhã Yến cũng cảm thấymình không thể đi vào trong lòng cô, hiện giờnghe cô khóc như một đứa trẻ, gọi từng tiếng“Quách Cao Minh” bà ấy rất khiếp sợ, cũng rấtyêu thương cô.Không ngờ tới cô tin tưởng người đàn ôngnhà họ Quách kia như vậy.“Bây giờ dì út đi liên lạc với cậu ấy, dì gọicậu ấy lập tức tới thăm cháu.” Cung Nhã Yến nhẹgiọng nói, vội vàng đồng ý với cô.Nhưng chính bà ấy cũng không biết liên lạcvới người nhà họ Quách thế nào, nhìn một vòngquanh phòng bệnh không phát hiện ra di độngcủa Kiều Bích Ngọc, có lẽ đã mất lúc gặp tai nạn,nghĩ một lát, bà ấy lấy di động của mình ra, bà ấycó số riêng của ông cụ Quách.“Số điện thoại quý khách đang gọi tạm thờikhông thể nghe máy, xin vui lòng gọi lại sau.”Tiếng trả lời máy móc không ngừng vangvọng trong phòng bệnh yên tĩnh.Trong lòng Cung Nhã Yến rất lo lắng, ông cụQuách này vốn không thường sử dụng số điệnthoại kia, còn số riêng của Quách Cao Minh bàấy không có, mà Đường Tuấn Nghĩa ở nướcngoài cũng không liên lạc được.Lúc này cửa phòng bị người ta gõ dồn dập,Cung Nhã Yến quay đầu lại nhìn, tâm trạng càngthêm vội vàng xao động.Là y tá trưởng lúc trước, cô ta mở cửaphòng đi thẳng vào, lớn tiếng gọi: “Vừa rồi bàkhông nộp tiền nhà xác, một ngày là 3 triệu, haithi thể trẻ sơ sinh để đó sắp bốn ngày rồi, nhanhxuống nộp đi.”“Còn nữa hai thi thể để đó cũng không phảilà biện pháp, bệnh viện của chúng tôi khôngthừa vị trí, các người nhanh quyết định xử lý nhưthế nào.“ Giọng nói máu lạnh, lanh lảnh, giốngnhư một con dao đâm thẳng vào tim.Kiều Bích Ngọc ở trên giường bệnh toànthân cứng đờ, hoảng sợ mở to mắt, mê mangthất thố, gương mặt trở nên trắng bệch hơn,ngay cả môi đều đã phát run.Cung Nhã Yến giận dữ, tức giận đẩy y tátrưởng kia ra ngoài.“Cô không có nhân tính à, cô đừng nóinhững chuyện này, đừng k*ch th*ch con bét”“Tôi chỉ làm việc của tôi mà thôi, mỗi ngàybệnh viện đều có nhiều sinh ly tử biệt như thế,bà còn bắt tôi uyển chuyển dùng từ như thế nàonữa, đã chết là đã chết, chúng tôi đều đã nói khixảy ra tai nạn thai nhi đã không còn thở, thi thểđể ở nhà xác cũng là giành vị trí.”Vẻ mặt y tá trưởng lạnh lùng, nói chuyệncũng không khách sáo, nâng cao cằm nhìn CungNhã Yến, hỏi ngược một câu: “Chẳng lẽ bà cònmuốn người bệnh tận mắt nhìn thấy hai thi thểkia?”“Không cần!”Cung Nhã Yến kháng cự theo bản năng,chính mắt nhìn thấy quá tàn nhẫn.“Người bệnh này ở bệnh viện của chúng tôilâu như vậy, tôi thấy cô ấy cũng không có ngườithân gì, bà quyết định thay cô ấy đi, hai thi thể ởnhà xác bà cũng thấy rồi, gương mặt tím xanh,nhìn rất kh*ng b* âm trầm, trông rất tà linh.Y tá trưởng thấy bà ấy không có phản ứng,sắc mặt càng không kiên nhẫn: “Mỗi ngày bệnhviện chúng tôi đều tiếp nhận rất nhiều ngườibệnh tử vong, bà cũng không hy vọng mỗi ngàytôi đều tới hỏi một tiếng khi nào xử lý hai thi thểkia đúng không, nhanh hỏa táng thì mọi chuyệnđều an bình”Nếu mỗi ngày đám y tá này đều tới phòngbệnh nhắc tới chuyện này, cháu gái Kiều BíchNgọc của bà ấy sẽ điên thật mất.Cung Nhã Yến hít sâu một hơi, ngẩng đầunhìn y tá trưởng, rất chán ghét thái độ của cô ta,nhưng đôi song sinh này thật sự nên sớm xử lý,như vậy mới có thể nhìn tương lai.“Xử lý hỏa táng đi.”Nói một câu rất trầm trọng, rõ ràng là sinhmệnh nhỏ rất đáng yêu, nhưng lại phải dùng“hỏa táng” kết thúc sinh mệnh.Y tá trưởng nghe bà ấy nói vậy, gương mặtlập tức thay đổi, nở nụ cười đáp: “Vậy bây giờ tôiđi sắp xếp. Xoay người, cô ta vội vàng rời đigiống như rất khẩn cấp.Cung Nhã Yến nghĩ một lát, vội vàng nói vớiy tá kia: “Cẩn thận tro cốt của đứa bé nhất địnhphải giữ lại.”

Chương 236: Tro cốt của hai đứa trẻ

Kiều Bích Ngọc vẫn luôn mơ thấy ác mộng,

cô đang rơi vào trong hôn mê sâu, hiệu quả của

thuốc ngủ đã qua, cô vẫn không tỉnh lại.

Lúc Cung Nhã Yến được thông báo tới bệnh

viện, cô đã ở trên giường bệnh ngủ say ba ngày

ba đêm.

“Phẫu thuật xong ngày hôm sau người bệnh

có tỉnh lại một lần, cảm xúc của cô ấy rất không

ổn định, chúng tôi đã tiêm thuốc ngủ cho cô ấy,

sau đó cô ấy vẫn luôn ngủ ba ngày, buổi sáng

hôm nay tỉnh lại, nhưng chúng tôi hỏi cô ấy có

người thân không, cô ấy không muốn nói.”

Y tá trưởng ở khu nội trú thấy Cung Nhã Yến

tới, lập tức tiến lên nói rõ tình hình với bà ấy.

“Bên đội giao thông kiểm tra camera ở một

con đường gần hiện trường xảy ra tai nạn vào

ngày mưa bão ấy, phát hiện tối đó bà có xảy ra

tranh chấp với cô ấy ở ven đường, hẳn là bà

quen cô ấy đúng không?”

Cung Nhã Yến tới rất vội vàng, tóc và quần

áo đều hơi lộn xộn, cả người bà ấy cứng ngắc

đứng ở cửa phòng bệnh, bước chân rất nặng nề,

không dám đi vào.

Ánh mắt bà ấy kinh ngạc, tâm trạng đau đớn

nhìn gương mặt suy yếu của Kiều Bích Ngọc ở

trên giường bệnh, cho đến bây giờ cháu gái của

bà ấy đều là tinh thần xán lạn, sao có thể biến

thành thần trí thất thường, không có một chút

sức sống như bây giờ?

Y tá trưởng cũng nhìn thoáng qua phía

giường bệnh, biểu cảm rất không kiên nhẫn.

“Cô ấy đã nợ bệnh viện mấy chục triệu tiền

thuốc rồi, nghe nói cô ấy còn trộm xe, phụ nữ có

thai như vậy chẳng trách không có đàn ông đến

thăm, nhưng mà bên nhà mẹ cô ấy hẳn là cũng

không có ai, mất tích nhiều ngày như vậy cũng

không có ai báo án, chủ nhiệm còn nói tỉnh thần

của cô ấy có vấn đề muốn chuyển tới khoa tâm

thần, nhưng cô ấy căn bản không có tiền chữa

bệnh, việc này thực phiền phức.”

“Con bé là cháu gái tôi, tiền thuốc tôi sẽ trả.”

Vẻ mặt Cung Nhã Yến bất mãn trả lời y tá này một câu.

Y tá trưởng nghe bà ấy nói như vậy, thì liếc

mắt nhìn với vẻ khinh thường, lạnh lùng thúc

giục một câu: “Bà đã nói bà là người thân của

người bệnh, vậy thì mau đi nộp tiền đi, tính tổng

ngày hôm nay là một trăm bảy mươi lăm triệu,

nếu không trả thì dựa theo quy định chúng tôi sẽ

dừng thuốc.”

“Tôi đã nói rồi, sẽ đi nộp tiền, cô còn dùng

thái độ chanh chua như vậy sao?” Cung Nhã Yến

lập tức tức giận.

“Chúng tôi để cô ấy ở đây nhiều ngày như

vậy đã rất nhân từ rồi, nếu mỗi người đều dùng

không thuốc như vậy, bệnh viện chúng tôi đã

loạn. Không nhìn xem cháu gái bà là ai, bụng to

như vậy còn trộm xe lái loạn trên đường, xảy ra

chuyện còn trách ai.”

Y tá trưởng này nói với lẽ đương nhiên, nhìn

cách ăn mặc đơn giản của Cung Nhã Yến, sợ bà

ấy không có tiền, cô ta xoay người nói với y tá

mới, dặn dò: “Theo bà ấy xuống lầu nộp viện phí,

còn cả phí nợ nữa”

Cho dù Cung Nhã Yến tốt tính tới mấy cũng

tức giận rồi: “Tôi không thể vào xem con bé

trước rồi xuống nộp tiền được sao?”

“Chủ nhiệm An thấy cô ấy đáng thương mới

để cô ấy nằm ở đây lâu như vậy, bà nhìn người

bệnh ở hành lang xem, bà cho rằng bệnh viện rất

nhiều phòng ngủ để cô ấy ngủ à, chúng tôi rất

khan hiếm tài nguyên chữa bệnh.”

Cung Nhã Yến buồn bực, nhẫn nhịn: “Tôi đi

nộp tiền, các cô trông con bé hẳn hoi đấy.

Bà ấy đi xuống đại sảnh xếp hàng nộp viện

phí, ở bệnh viện mỗi ngày đều kín chỗ, mùi nước

sát trùng gay mũi, thỉnh thoảng còn có xe lăn vội

vàng đẩy qua, đẩy người trên giường bệnh về

phòng, nơi này rất ầm ï, mà đầu của bà ấy trống

rỗng, không có một chút ý thức nào.

“Song sinh không còn.” Vẻ mặt bà ấy không

đổi lẩm bẩm.

Tuy bà ấy không thích nhà họ Quách, nhưng

đứa bé đột nhiên không còn, bà ấy nghe thấy tin

này tâm trạng rất trầm trọng, càng đừng nói là

Kiều Bích Ngọc.

Bà ấy càng nghĩ càng lo lắng, vội vàng nộp

tiền viện phí, sau đó nhanh chóng đi thang máy

tới tầng 7 khu nội trú.

Kiều Bích Ngọc vẫn đang ở trong phòng

chăm sóc đặc biệt, nhìn thái độ vừa rồi của y tá

trưởng, nếu không phải cô bị thương quá nặng,

chắc chắn sẽ bị ném ở phòng bệnh bình thường

hoặc lối đi nhỏ hành lang, nghĩ như vậy, trong

lòng Cung Nhã Yến chua xót.

Bà ấy thậm chí không dám bước vào trong

phòng bệnh này, không nên ép cô trở về, hoặc

tàn nhẫn quyết tâm không cho cô trở lại… Sao có

thể xảy ra loại chuyện như thế.

“Bích Ngọc, cháu, bây giờ cháu có chỗ nào

không thoải mái không?” Bà ấy nhẹ nhàng đi tới

bên giường, cúi đầu hỏi một câu.

Người phụ nữ nằm thẳng trên giường bệnh,

gương mặt tái nhợt, đôi mắt trống rỗng vô thần

nhìn trần nhà, cô giống như không nghe thấy gì,

giống như một cơ thể không có linh hồn, cũng

không nhúc nhích.

Cung Nhã Yến thấy bộ dạng mất hồn của cô

rất đau lòng, mở miệng yết hầu hơi nghẹn ngào:

“Bích Ngọc, dì là dì út, cháu trả lời dì, trả lời dì

một câu có được không?”

“Bộ dạng này của cháu khiến dì vô cùng lo

lắng, chuyện đã qua để nó qua đi, mọi chuyện rồi

sẽ tốt hơn, đừng nghĩ quá nhiều, đừng nghĩ nữa.”

“Cháu muốn Quách Cao Minh.”

“Cháu muốn tìm Quách Cao Minh.“ Giọng

nói yếu ớt truyền từ đôi môi khô nứt ra.

Thực ra cô biết, cô cũng có thể nghe thấy

giọng bác sĩ y tá, nhưng cô không muốn nói

chuyện, trái tim của cô trở nên vô cảm, máu toàn

thân đều cứng đờ, có cảm giác như mình đã chết

đi, chuyện gì cô cũng không để ý tới, không

muốn suy nghĩ, cô sợ hãi suy nghĩ.

“Cháu muốn đi tìm Quách Cao Minh. Cô

khàn giọng lặp lại một câu này, chịu đựng, chịu

đựng không cho nước mắt chảy ra.

“Cháu muốn đi tìm con cháu.”

Cung Nhã Yến đứng bên cạnh giường bệnh,

thấy bộ dạng này của cô thì nước mắt chảy ra.

Bà ấy chưa từng thấy Kiều Bích Ngọc tuyệt

vọng bất lực như vậy, cho dù lúc trước biết mẹ

mình tự sát chết, cũng chỉ ôm bà ấy khóc lớn

một lát, chậm rãi tiếp nhận sự thực, còn có thể

an ủi bà ấy.

Đứa cháu gái Kiều Bích Ngọc của bà ấy

được nuông chiều từ nhỏ, lá gan lớn, người nhà

họ Kiều luôn lên án con gái không bằng con trai,

trong lòng cô chán ghét nhà họ Kiều, nhưng

cũng rất để ý, không chỉ khiến mình kiên cường

hơn bé trai, cô còn luôn cứng miệng mềm lòng,

cậy mạnh đến cuối cùng luôn là mình chịu thiệt.

Cô sẽ không ỷ lại vào người khác, nhất là

sau khi ông ngoại và mẹ mất, cô vẫn hoạt bát vui

tươi như cũ, nhưng trong lòng rất xa cách người

ngoài, cho dù là Cung Nhã Yến cũng cảm thấy

mình không thể đi vào trong lòng cô, hiện giờ

nghe cô khóc như một đứa trẻ, gọi từng tiếng

“Quách Cao Minh” bà ấy rất khiếp sợ, cũng rất

yêu thương cô.

Không ngờ tới cô tin tưởng người đàn ông

nhà họ Quách kia như vậy.

“Bây giờ dì út đi liên lạc với cậu ấy, dì gọi

cậu ấy lập tức tới thăm cháu.” Cung Nhã Yến nhẹ

giọng nói, vội vàng đồng ý với cô.

Nhưng chính bà ấy cũng không biết liên lạc

với người nhà họ Quách thế nào, nhìn một vòng

quanh phòng bệnh không phát hiện ra di động

của Kiều Bích Ngọc, có lẽ đã mất lúc gặp tai nạn,

nghĩ một lát, bà ấy lấy di động của mình ra, bà ấy

có số riêng của ông cụ Quách.

“Số điện thoại quý khách đang gọi tạm thời

không thể nghe máy, xin vui lòng gọi lại sau.”

Tiếng trả lời máy móc không ngừng vang

vọng trong phòng bệnh yên tĩnh.

Trong lòng Cung Nhã Yến rất lo lắng, ông cụ

Quách này vốn không thường sử dụng số điện

thoại kia, còn số riêng của Quách Cao Minh bà

ấy không có, mà Đường Tuấn Nghĩa ở nước

ngoài cũng không liên lạc được.

Lúc này cửa phòng bị người ta gõ dồn dập,

Cung Nhã Yến quay đầu lại nhìn, tâm trạng càng

thêm vội vàng xao động.

Là y tá trưởng lúc trước, cô ta mở cửa

phòng đi thẳng vào, lớn tiếng gọi: “Vừa rồi bà

không nộp tiền nhà xác, một ngày là 3 triệu, hai

thi thể trẻ sơ sinh để đó sắp bốn ngày rồi, nhanh

xuống nộp đi.”

“Còn nữa hai thi thể để đó cũng không phải

là biện pháp, bệnh viện của chúng tôi không

thừa vị trí, các người nhanh quyết định xử lý như

thế nào.“ Giọng nói máu lạnh, lanh lảnh, giống

như một con dao đâm thẳng vào tim.

Kiều Bích Ngọc ở trên giường bệnh toàn

thân cứng đờ, hoảng sợ mở to mắt, mê mang

thất thố, gương mặt trở nên trắng bệch hơn,

ngay cả môi đều đã phát run.

Cung Nhã Yến giận dữ, tức giận đẩy y tá

trưởng kia ra ngoài.

“Cô không có nhân tính à, cô đừng nói

những chuyện này, đừng k*ch th*ch con bét”

“Tôi chỉ làm việc của tôi mà thôi, mỗi ngày

bệnh viện đều có nhiều sinh ly tử biệt như thế,

bà còn bắt tôi uyển chuyển dùng từ như thế nào

nữa, đã chết là đã chết, chúng tôi đều đã nói khi

xảy ra tai nạn thai nhi đã không còn thở, thi thể

để ở nhà xác cũng là giành vị trí.”

Vẻ mặt y tá trưởng lạnh lùng, nói chuyện

cũng không khách sáo, nâng cao cằm nhìn Cung

Nhã Yến, hỏi ngược một câu: “Chẳng lẽ bà còn

muốn người bệnh tận mắt nhìn thấy hai thi thể

kia?”

“Không cần!”

Cung Nhã Yến kháng cự theo bản năng,

chính mắt nhìn thấy quá tàn nhẫn.

“Người bệnh này ở bệnh viện của chúng tôi

lâu như vậy, tôi thấy cô ấy cũng không có người

thân gì, bà quyết định thay cô ấy đi, hai thi thể ở

nhà xác bà cũng thấy rồi, gương mặt tím xanh,

nhìn rất kh*ng b* âm trầm, trông rất tà linh.

Y tá trưởng thấy bà ấy không có phản ứng,

sắc mặt càng không kiên nhẫn: “Mỗi ngày bệnh

viện chúng tôi đều tiếp nhận rất nhiều người

bệnh tử vong, bà cũng không hy vọng mỗi ngày

tôi đều tới hỏi một tiếng khi nào xử lý hai thi thể

kia đúng không, nhanh hỏa táng thì mọi chuyện

đều an bình”

Nếu mỗi ngày đám y tá này đều tới phòng

bệnh nhắc tới chuyện này, cháu gái Kiều Bích

Ngọc của bà ấy sẽ điên thật mất.

Cung Nhã Yến hít sâu một hơi, ngẩng đầu

nhìn y tá trưởng, rất chán ghét thái độ của cô ta,

nhưng đôi song sinh này thật sự nên sớm xử lý,

như vậy mới có thể nhìn tương lai.

“Xử lý hỏa táng đi.”

Nói một câu rất trầm trọng, rõ ràng là sinh

mệnh nhỏ rất đáng yêu, nhưng lại phải dùng

“hỏa táng” kết thúc sinh mệnh.

Y tá trưởng nghe bà ấy nói vậy, gương mặt

lập tức thay đổi, nở nụ cười đáp: “Vậy bây giờ tôi

đi sắp xếp. Xoay người, cô ta vội vàng rời đi

giống như rất khẩn cấp.

Cung Nhã Yến nghĩ một lát, vội vàng nói với

y tá kia: “Cẩn thận tro cốt của đứa bé nhất định

phải giữ lại.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 236: Tro cốt của hai đứa trẻKiều Bích Ngọc vẫn luôn mơ thấy ác mộng,cô đang rơi vào trong hôn mê sâu, hiệu quả củathuốc ngủ đã qua, cô vẫn không tỉnh lại.Lúc Cung Nhã Yến được thông báo tới bệnhviện, cô đã ở trên giường bệnh ngủ say ba ngàyba đêm.“Phẫu thuật xong ngày hôm sau người bệnhcó tỉnh lại một lần, cảm xúc của cô ấy rất khôngổn định, chúng tôi đã tiêm thuốc ngủ cho cô ấy,sau đó cô ấy vẫn luôn ngủ ba ngày, buổi sánghôm nay tỉnh lại, nhưng chúng tôi hỏi cô ấy cóngười thân không, cô ấy không muốn nói.”Y tá trưởng ở khu nội trú thấy Cung Nhã Yếntới, lập tức tiến lên nói rõ tình hình với bà ấy.“Bên đội giao thông kiểm tra camera ở mộtcon đường gần hiện trường xảy ra tai nạn vàongày mưa bão ấy, phát hiện tối đó bà có xảy ratranh chấp với cô ấy ở ven đường, hẳn là bàquen cô ấy đúng không?”Cung Nhã Yến tới rất vội vàng, tóc và quầnáo đều hơi lộn xộn, cả người bà ấy cứng ngắcđứng ở cửa phòng bệnh, bước chân rất nặng nề,không dám đi vào.Ánh mắt bà ấy kinh ngạc, tâm trạng đau đớnnhìn gương mặt suy yếu của Kiều Bích Ngọc ởtrên giường bệnh, cho đến bây giờ cháu gái củabà ấy đều là tinh thần xán lạn, sao có thể biếnthành thần trí thất thường, không có một chútsức sống như bây giờ?Y tá trưởng cũng nhìn thoáng qua phíagiường bệnh, biểu cảm rất không kiên nhẫn.“Cô ấy đã nợ bệnh viện mấy chục triệu tiềnthuốc rồi, nghe nói cô ấy còn trộm xe, phụ nữ cóthai như vậy chẳng trách không có đàn ông đếnthăm, nhưng mà bên nhà mẹ cô ấy hẳn là cũngkhông có ai, mất tích nhiều ngày như vậy cũngkhông có ai báo án, chủ nhiệm còn nói tỉnh thầncủa cô ấy có vấn đề muốn chuyển tới khoa tâmthần, nhưng cô ấy căn bản không có tiền chữabệnh, việc này thực phiền phức.”“Con bé là cháu gái tôi, tiền thuốc tôi sẽ trả.”Vẻ mặt Cung Nhã Yến bất mãn trả lời y tá này một câu.Y tá trưởng nghe bà ấy nói như vậy, thì liếcmắt nhìn với vẻ khinh thường, lạnh lùng thúcgiục một câu: “Bà đã nói bà là người thân củangười bệnh, vậy thì mau đi nộp tiền đi, tính tổngngày hôm nay là một trăm bảy mươi lăm triệu,nếu không trả thì dựa theo quy định chúng tôi sẽdừng thuốc.”“Tôi đã nói rồi, sẽ đi nộp tiền, cô còn dùngthái độ chanh chua như vậy sao?” Cung Nhã Yếnlập tức tức giận.“Chúng tôi để cô ấy ở đây nhiều ngày nhưvậy đã rất nhân từ rồi, nếu mỗi người đều dùngkhông thuốc như vậy, bệnh viện chúng tôi đãloạn. Không nhìn xem cháu gái bà là ai, bụng tonhư vậy còn trộm xe lái loạn trên đường, xảy rachuyện còn trách ai.”Y tá trưởng này nói với lẽ đương nhiên, nhìncách ăn mặc đơn giản của Cung Nhã Yến, sợ bàấy không có tiền, cô ta xoay người nói với y támới, dặn dò: “Theo bà ấy xuống lầu nộp viện phí,còn cả phí nợ nữa”Cho dù Cung Nhã Yến tốt tính tới mấy cũngtức giận rồi: “Tôi không thể vào xem con bétrước rồi xuống nộp tiền được sao?”“Chủ nhiệm An thấy cô ấy đáng thương mớiđể cô ấy nằm ở đây lâu như vậy, bà nhìn ngườibệnh ở hành lang xem, bà cho rằng bệnh viện rấtnhiều phòng ngủ để cô ấy ngủ à, chúng tôi rấtkhan hiếm tài nguyên chữa bệnh.”Cung Nhã Yến buồn bực, nhẫn nhịn: “Tôi đinộp tiền, các cô trông con bé hẳn hoi đấy.Bà ấy đi xuống đại sảnh xếp hàng nộp việnphí, ở bệnh viện mỗi ngày đều kín chỗ, mùi nướcsát trùng gay mũi, thỉnh thoảng còn có xe lăn vộivàng đẩy qua, đẩy người trên giường bệnh vềphòng, nơi này rất ầm ï, mà đầu của bà ấy trốngrỗng, không có một chút ý thức nào.“Song sinh không còn.” Vẻ mặt bà ấy khôngđổi lẩm bẩm.Tuy bà ấy không thích nhà họ Quách, nhưngđứa bé đột nhiên không còn, bà ấy nghe thấy tinnày tâm trạng rất trầm trọng, càng đừng nói làKiều Bích Ngọc.Bà ấy càng nghĩ càng lo lắng, vội vàng nộptiền viện phí, sau đó nhanh chóng đi thang máytới tầng 7 khu nội trú.Kiều Bích Ngọc vẫn đang ở trong phòngchăm sóc đặc biệt, nhìn thái độ vừa rồi của y tátrưởng, nếu không phải cô bị thương quá nặng,chắc chắn sẽ bị ném ở phòng bệnh bình thườnghoặc lối đi nhỏ hành lang, nghĩ như vậy, tronglòng Cung Nhã Yến chua xót.Bà ấy thậm chí không dám bước vào trongphòng bệnh này, không nên ép cô trở về, hoặctàn nhẫn quyết tâm không cho cô trở lại… Sao cóthể xảy ra loại chuyện như thế.“Bích Ngọc, cháu, bây giờ cháu có chỗ nàokhông thoải mái không?” Bà ấy nhẹ nhàng đi tớibên giường, cúi đầu hỏi một câu.Người phụ nữ nằm thẳng trên giường bệnh,gương mặt tái nhợt, đôi mắt trống rỗng vô thầnnhìn trần nhà, cô giống như không nghe thấy gì,giống như một cơ thể không có linh hồn, cũngkhông nhúc nhích.Cung Nhã Yến thấy bộ dạng mất hồn của côrất đau lòng, mở miệng yết hầu hơi nghẹn ngào:“Bích Ngọc, dì là dì út, cháu trả lời dì, trả lời dìmột câu có được không?”“Bộ dạng này của cháu khiến dì vô cùng lolắng, chuyện đã qua để nó qua đi, mọi chuyện rồisẽ tốt hơn, đừng nghĩ quá nhiều, đừng nghĩ nữa.”“Cháu muốn Quách Cao Minh.”“Cháu muốn tìm Quách Cao Minh.“ Giọngnói yếu ớt truyền từ đôi môi khô nứt ra.Thực ra cô biết, cô cũng có thể nghe thấygiọng bác sĩ y tá, nhưng cô không muốn nóichuyện, trái tim của cô trở nên vô cảm, máu toànthân đều cứng đờ, có cảm giác như mình đã chếtđi, chuyện gì cô cũng không để ý tới, khôngmuốn suy nghĩ, cô sợ hãi suy nghĩ.“Cháu muốn đi tìm Quách Cao Minh. Côkhàn giọng lặp lại một câu này, chịu đựng, chịuđựng không cho nước mắt chảy ra.“Cháu muốn đi tìm con cháu.”Cung Nhã Yến đứng bên cạnh giường bệnh,thấy bộ dạng này của cô thì nước mắt chảy ra.Bà ấy chưa từng thấy Kiều Bích Ngọc tuyệtvọng bất lực như vậy, cho dù lúc trước biết mẹmình tự sát chết, cũng chỉ ôm bà ấy khóc lớnmột lát, chậm rãi tiếp nhận sự thực, còn có thểan ủi bà ấy.Đứa cháu gái Kiều Bích Ngọc của bà ấyđược nuông chiều từ nhỏ, lá gan lớn, người nhàhọ Kiều luôn lên án con gái không bằng con trai,trong lòng cô chán ghét nhà họ Kiều, nhưngcũng rất để ý, không chỉ khiến mình kiên cườnghơn bé trai, cô còn luôn cứng miệng mềm lòng,cậy mạnh đến cuối cùng luôn là mình chịu thiệt.Cô sẽ không ỷ lại vào người khác, nhất làsau khi ông ngoại và mẹ mất, cô vẫn hoạt bát vuitươi như cũ, nhưng trong lòng rất xa cách ngườingoài, cho dù là Cung Nhã Yến cũng cảm thấymình không thể đi vào trong lòng cô, hiện giờnghe cô khóc như một đứa trẻ, gọi từng tiếng“Quách Cao Minh” bà ấy rất khiếp sợ, cũng rấtyêu thương cô.Không ngờ tới cô tin tưởng người đàn ôngnhà họ Quách kia như vậy.“Bây giờ dì út đi liên lạc với cậu ấy, dì gọicậu ấy lập tức tới thăm cháu.” Cung Nhã Yến nhẹgiọng nói, vội vàng đồng ý với cô.Nhưng chính bà ấy cũng không biết liên lạcvới người nhà họ Quách thế nào, nhìn một vòngquanh phòng bệnh không phát hiện ra di độngcủa Kiều Bích Ngọc, có lẽ đã mất lúc gặp tai nạn,nghĩ một lát, bà ấy lấy di động của mình ra, bà ấycó số riêng của ông cụ Quách.“Số điện thoại quý khách đang gọi tạm thờikhông thể nghe máy, xin vui lòng gọi lại sau.”Tiếng trả lời máy móc không ngừng vangvọng trong phòng bệnh yên tĩnh.Trong lòng Cung Nhã Yến rất lo lắng, ông cụQuách này vốn không thường sử dụng số điệnthoại kia, còn số riêng của Quách Cao Minh bàấy không có, mà Đường Tuấn Nghĩa ở nướcngoài cũng không liên lạc được.Lúc này cửa phòng bị người ta gõ dồn dập,Cung Nhã Yến quay đầu lại nhìn, tâm trạng càngthêm vội vàng xao động.Là y tá trưởng lúc trước, cô ta mở cửaphòng đi thẳng vào, lớn tiếng gọi: “Vừa rồi bàkhông nộp tiền nhà xác, một ngày là 3 triệu, haithi thể trẻ sơ sinh để đó sắp bốn ngày rồi, nhanhxuống nộp đi.”“Còn nữa hai thi thể để đó cũng không phảilà biện pháp, bệnh viện của chúng tôi khôngthừa vị trí, các người nhanh quyết định xử lý nhưthế nào.“ Giọng nói máu lạnh, lanh lảnh, giốngnhư một con dao đâm thẳng vào tim.Kiều Bích Ngọc ở trên giường bệnh toànthân cứng đờ, hoảng sợ mở to mắt, mê mangthất thố, gương mặt trở nên trắng bệch hơn,ngay cả môi đều đã phát run.Cung Nhã Yến giận dữ, tức giận đẩy y tátrưởng kia ra ngoài.“Cô không có nhân tính à, cô đừng nóinhững chuyện này, đừng k*ch th*ch con bét”“Tôi chỉ làm việc của tôi mà thôi, mỗi ngàybệnh viện đều có nhiều sinh ly tử biệt như thế,bà còn bắt tôi uyển chuyển dùng từ như thế nàonữa, đã chết là đã chết, chúng tôi đều đã nói khixảy ra tai nạn thai nhi đã không còn thở, thi thểđể ở nhà xác cũng là giành vị trí.”Vẻ mặt y tá trưởng lạnh lùng, nói chuyệncũng không khách sáo, nâng cao cằm nhìn CungNhã Yến, hỏi ngược một câu: “Chẳng lẽ bà cònmuốn người bệnh tận mắt nhìn thấy hai thi thểkia?”“Không cần!”Cung Nhã Yến kháng cự theo bản năng,chính mắt nhìn thấy quá tàn nhẫn.“Người bệnh này ở bệnh viện của chúng tôilâu như vậy, tôi thấy cô ấy cũng không có ngườithân gì, bà quyết định thay cô ấy đi, hai thi thể ởnhà xác bà cũng thấy rồi, gương mặt tím xanh,nhìn rất kh*ng b* âm trầm, trông rất tà linh.Y tá trưởng thấy bà ấy không có phản ứng,sắc mặt càng không kiên nhẫn: “Mỗi ngày bệnhviện chúng tôi đều tiếp nhận rất nhiều ngườibệnh tử vong, bà cũng không hy vọng mỗi ngàytôi đều tới hỏi một tiếng khi nào xử lý hai thi thểkia đúng không, nhanh hỏa táng thì mọi chuyệnđều an bình”Nếu mỗi ngày đám y tá này đều tới phòngbệnh nhắc tới chuyện này, cháu gái Kiều BíchNgọc của bà ấy sẽ điên thật mất.Cung Nhã Yến hít sâu một hơi, ngẩng đầunhìn y tá trưởng, rất chán ghét thái độ của cô ta,nhưng đôi song sinh này thật sự nên sớm xử lý,như vậy mới có thể nhìn tương lai.“Xử lý hỏa táng đi.”Nói một câu rất trầm trọng, rõ ràng là sinhmệnh nhỏ rất đáng yêu, nhưng lại phải dùng“hỏa táng” kết thúc sinh mệnh.Y tá trưởng nghe bà ấy nói vậy, gương mặtlập tức thay đổi, nở nụ cười đáp: “Vậy bây giờ tôiđi sắp xếp. Xoay người, cô ta vội vàng rời đigiống như rất khẩn cấp.Cung Nhã Yến nghĩ một lát, vội vàng nói vớiy tá kia: “Cẩn thận tro cốt của đứa bé nhất địnhphải giữ lại.”

Chương 236