Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 239

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 239: Quách Cao Minh ba tháng mới có thể trở vềChâu Mỹ Duy ân cần hỏi thăm mười tám đờitổ tông của Lục Khánh Nam, tên khốn nạn vôliêm sỉ!Vừa rồi bác sĩ dùng ánh mắt trách cứ trừngcô ấy rất lâu, ngay cả Cung Nhã Yến biết KiềuBích Ngọc chịu kích động cũng lo lắng chạy tới,chính cô ấy cũng rất hối hận, thực sự không nêntùy tiện gọi điện thoại cho “người thượng đẳng”.Cuối cùng bác sĩ tiêm thêm thuốc ngủ choKiều Bích Ngọc, muốn cô thông qua giấc ngủđiều tiết, lo lắng nhất sẽ xuất hiện rối loạn thầnkinh, vậy thì phiền phức lớn rồi.“Dì Nhã Yến, hôm nay dì ở đây trông cậu ấy,cháu có một số việc phải ra ngoài một lát.“ ChâuMỹ Duy nói đơn giản xong, lập tức cầm túi xáchchạy hùng hục ra khỏi bệnh viện.Vẻ mặt Châu Mỹ Duy âm trầm không ngừnggọi điện cho Lục Khánh Nam, nhưng bên kiakhông biết Lục Khánh Nam chịu chuyện gì kíchthích, vậy mà anh ta không chịu nghe điện thoại.“Tên họ Lục hoa tâm đại củ cải đáng chết,lần sau tôi sẽ bêu xấu anh trên trang giải trí.”Có thể nói Lục Khánh Nam rất nổi tiếng ởthành phố Bắc An, bạn gái của anh ta từ tiếpviên hàng không các quốc gia đến người mẫuquốc tế, những người phụ nữ này tự nguyện laođầu về trước, anh ta vốn là cậu chủ nhà giàu,Châu Mỹ Duy nghĩ cả đời này cô cũng không cócơ hội tiếp xúc, xem trang giải trí cũng là xem tintức giết thời gian, nhưng từ khi Kiều Bích Ngọcgả cho nhà họ Quách, những người quyền quýnày không hiếm thấy, đối với một số nhân vậtcũng không còn kính trọng, hiện giờ chỉ muốnphỉ nhổ anh ta.Ra bên ngoài bệnh viện, cô ấy lập tức gọimột chiếc taxi tới nhà họ Quách.Sâu trong lòng Châu Mỹ Duy rất kiêng kynhà họ Quách, có thể là nó quá lớn, quá trangnghiêm lộng lẫy, giống như thần hạnh phúc,khiến người ta không dám mạo phạm, không cẩnthận gây chuyện thì cả đời xong rồi.Nhưng hôm nay cô ấy nhất định phải qua đó.Kiều Bích Ngọc muốn tìm Quách Cao Minh,cô ấy phải giúp cô tìm.“Xin chào, xin hỏi ông cụ Quách có nhàkhông?”Cô ấy xuống xe, lấy hết can đảm đi về phíacánh cổng cao hơn năm mét, hỏi một nhân viênbảo vệ.“Cô gái, cô tên là gì, cô tìm ông cụ Quáchnhà chúng tôi có chuyện gì sao?“ Người giúpviệc nhà họ Quách coi như có tố chất, sẽ khôngchửi loạn, lễ phép hỏi cô ấy rõ ràng.Châu Mỹ Duy bị hỏi có chút xấu hổ, cô ấy vànhà họ Quách không có một chút quan hệ nào.“Tôi tên là Châu Mỹ Duy, tôi là bạn tốt củamợ chủ nhà các anh, chuyện là như vậy, KiềuBích Ngọc xảy ra chuyện, cô ấy ở trong bệnhviện bảo tôi tới tìm Quách Cao Minh.”Tốt xấu gì Châu Mỹ Duy cũng lăn lộn ngoàixã hội mấy năm, lạnh nhạt nói vài câu, có một sốviệc không thể nói quá rõ ràng.Bảo vệ nghe cô ấy nhắc tới Kiều Bích Ngọc,sắc mặt hơi kỳ lạ.Châu Mỹ Duy cảm thấy biểu cảm của đốiphương rất lạ, nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng càngbuồn bực: “Kiều Bích Ngọc đều sắp mười ngàykhông về nhà họ Quách, các người thật sựkhông phát hiện ra chút nào, hay là các ngườikhông quan tâm tới sự sống chết của cậu ấy!”Bảo vệ không muốn giải thích quá nhiều,vốn muốn bảo cô ấy rời đi, nhưng trong lòng lạicó chút do dự.Một năm này, người giúp việc trên dưới nhàhọ Quách đều có một nhận thức chung, chỉ cầnlà chuyện có liên quan tới Kiều Bích Ngọc, đềuphải xử lý thận trọng.“Cô ở yên đây đi, tôi đi liên lạc với quản giaPhương.” Bảo vệ cầm lấy điện thoại nói vài câu,nhanh chóng cắt đứt: “Quản gia Phương phụtrách ở biệt thự Uyển Như sẽ tới đây nhanh thôi,cô có chuyện gì thì hỏi bà ấy đi.”Bảo vệ không cho Châu Mỹ Duy tiến vào nhàhọ Quách, nhà họ Quách không phải người nàomuốn vào là có thể vào được, Châu Mỹ Duykhông quan tâm lắm đứng đợi bên ngoài cửa,hơn nữa cô ấy còn nhớ rõ Kiều Bích Ngọc từngnói, nhà họ Quách có một quản gia tên PhươngVi đối xử rất tốt với cô.“Mở cửa cho cô Châu Mỹ Duy vào đi, tôiquen cô ấy, cô ấy là bạn tốt của mợ chủ.”Phương Vi nhanh chóng chạy tới, thản nhiênnói với bảo vệ, rõ ràng là vị quản gia Phương nàycó địa vị rất cao.“Không cần, đứng ở đây nói chuyện là đượcrồi, tôi chỉ muốn nói một chuyện.”Châu Mỹ Duy không dài dòng, nói thẳng vàochủ đề: “Quản gia Phương, bà có thể liên lạcđược với Quách Cao Minh không, Kiều BíchNgọc có việc gấp muốn tìm anh ấy, thật sự rấtgấp liên quan tới sinh mệnh.”Cách một cánh cửa, bọn họ cứ đứng nóichuyện như vậy.“Hiện giờ cậu chủ Cao Minh không ở trongnước, hơn nữa chuyện của đám cậu chủ CaoMinh, chúng tôi không có quyền can thiệp, chỉcó thể nói cho cô biết, cậu ấy không thể trở vềnhanh như vậy.” Phương Vi mở miệng nói thật.“Vậy ông cụ Quách đâu, có thể liên lạc vớiông ấy được không, chúng tôi thật sự có chuyệnrất gấp.”“Ông cụ Quách, bao gồm bà chủ của chúngtôi, cô Thanh Châu, bọn họ đều không ở nhà họQuách.” Lời nói của Phương Vi cắt đứt kỳ vọngcủa cô ấy.“Tất cả chủ nhân của nhà họ Quách không ở đây sao?”Châu Mỹ Duy cảm thấy bà ấy đang nói dối,Kiều Bích Ngọc xảy ra chuyện lớn như vậy, nhàhọ Quách bọn họ đúng lúc cũng người đi nhàtrống, không có một người để nói chuyện.“Cô Mỹ Duy, tôi có thể nói thẳng với cô, mấyngày nữa là đến ngày sinh dự tính của mợ chủchúng tôi rồi, làm phiền các cô giúp đỡ”“Ngày sinh dự tính cái gì?” Châu Mỹ Duyvốn không muốn nói, nhưng nghe thấy mấy chữnày thì tràn ngập lửa giận, vô cùng châm chọc.Cô ấy tức giận hét lên: “Đứa bé đều đã chết,đã chết rồi.”Vẻ mặt Phương Vi vốn bình tĩnh nghe thấythế thì thay đổi, ngăn cách một cánh cửa sắt tiếnlên một bước, khiếp sợ hỏi lại: “Cái gì, đứa bé đãchết rồi?”“Các người thật sự không biết.“ Châu MỹDuy cảm thấy trái tim lạnh giá, giọng nói cũngnghiêm túc hơn: “Cháu nội của nhà họ Quáchcác người không còn nữa, đã không còn, biếnthành hai lọ tro cốt.Lúc trước nhà họ Quách bọn họ vui mừngchờ mong đứa bé được sinh ra cỡ nào, hiện giờchỉ có thể nói, nhà họ Quách bọn họ thật sựchẳng quan tâm tới Kiều Bích Ngọc nữa rồi.“Lúc mang thai đứa bé rõ ràng rất khỏemạnh.” Ngay cả dì Phương cũng vô cùng đauđớn.Châu Mỹ Duy thở dài một hơi: “Chuyện nàytôi không muốn nói, tôi chỉ muốn nói với cácngười, Kiều Bích Ngọc đau đớn hơn các ngườigấp trăm ngàn lần, quản gia Phương bà cũng làphụ nữ, không có người phụ nữ nào có thể chấpnhận được đau xót mất con, chuyện này đã xảyra, bây giờ cậu ấy thật sự…Nói xong, vành mắt của Châu Mỹ Duy đỏlên, giọng nói nhẹ hơn, cầu xin bà ấy: “Các ngườicoi như đồng tình với cảnh ngộ của cô ấy đi, hiệngiờ cô ấy chỉ muốn gặp Quách Cao Minh, chúngtôi không có biện pháp, ngay cả Lục Khánh Namđều không muốn nghe điện thoại của chúng tôi,bà tốt bụng giúp đỡ một chút đi, nói với QuáchCao Minh chuyện này, bảo anh ấy mau trở lại,mình cô ấy rất khó chịu.”Phương Vi biết Châu Mỹ Duy không nói dối,nghe cô ấy nói vậy bà ấy hơi cảm động, tâmtrạng rất trầm trọng, nhưng bà ấy chỉ có thể nóithẳng với cô ấy: “Cậu chủ Cao Minh không cókhả năng trở về nước trong khoảng thời gianngắn, nhanh nhất cũng phải ba tháng.”“Anh ấy cứ thế bỏ lại Kiểu Bích Ngọc mộtmình chịu đựng ba tháng, ba tháng đấy! KiềuBích Ngọc sắp điên rồi!” Châu Mỹ Duy tức giậntrách mắng.“Cơ thể của cậu chủ Cao Minh không tốt,ông cụ đã đưa cậu ấy tới Seattle.“ Phương Vi đãnói những lời không nói rồi.Đây là lần đầu tiên Châu Mỹ Duy nghe nóitới, cô ấy có chút không tin.Cô ấy bực bội phản bác: “Không phải làQuách Cao Minh rất khỏe mạnh sao, cơ thể củaanh ấy chắc chắn anh ấy tự mình biết rõ, anh ấykhông phải người liều lĩnh làm loạn, cho dù anhấy bị bệnh nghiêm trọng cũng sẽ không xảy rasơ suất, Quách Cao Minh am hiểu bố trí mưulược, anh ấy không sao, nhưng Kiều Bích Ngọcthì khác, cậu ấy không thông minh cũng khôngcó nhiều tâm cơ như thế. Nếu các người gọi cậuấy là mợ chủ, thì nên phái người quan tâm cậu ấymột chút, như vậy đã không xảy ra chuyện gì, đãkhông mặc kệ rồi.”“Không phải, chúng tôi không thể.“ PhươngVi im lặng, bà ấy không dám nói tiếp, nhỏ giọngnói một câu: “Cô Mỹ Duy, nhà họ Quách do ôngcụ định đoạt.”“Ngày đó là Kiều Bích Ngọc tự mình rời đi,cho nên… Cho nên chúng tôi sẽ không chịutrách nhiệm về an toàn của cô ấy, còn đứa békhông còn phải xử lý thế nào, chuyện này phảiđợi ông cụ về sắp xếp.” Lời nói của bà ấy chưabao giờ chột dạ như vậy, nghe có vẻ máu lạnh vô tình.

Chương 239: Quách Cao Minh ba tháng mới có thể trở về

Châu Mỹ Duy ân cần hỏi thăm mười tám đời

tổ tông của Lục Khánh Nam, tên khốn nạn vô

liêm sỉ!

Vừa rồi bác sĩ dùng ánh mắt trách cứ trừng

cô ấy rất lâu, ngay cả Cung Nhã Yến biết Kiều

Bích Ngọc chịu kích động cũng lo lắng chạy tới,

chính cô ấy cũng rất hối hận, thực sự không nên

tùy tiện gọi điện thoại cho “người thượng đẳng”.

Cuối cùng bác sĩ tiêm thêm thuốc ngủ cho

Kiều Bích Ngọc, muốn cô thông qua giấc ngủ

điều tiết, lo lắng nhất sẽ xuất hiện rối loạn thần

kinh, vậy thì phiền phức lớn rồi.

“Dì Nhã Yến, hôm nay dì ở đây trông cậu ấy,

cháu có một số việc phải ra ngoài một lát.“ Châu

Mỹ Duy nói đơn giản xong, lập tức cầm túi xách

chạy hùng hục ra khỏi bệnh viện.

Vẻ mặt Châu Mỹ Duy âm trầm không ngừng

gọi điện cho Lục Khánh Nam, nhưng bên kia

không biết Lục Khánh Nam chịu chuyện gì kích

thích, vậy mà anh ta không chịu nghe điện thoại.

“Tên họ Lục hoa tâm đại củ cải đáng chết,

lần sau tôi sẽ bêu xấu anh trên trang giải trí.”

Có thể nói Lục Khánh Nam rất nổi tiếng ở

thành phố Bắc An, bạn gái của anh ta từ tiếp

viên hàng không các quốc gia đến người mẫu

quốc tế, những người phụ nữ này tự nguyện lao

đầu về trước, anh ta vốn là cậu chủ nhà giàu,

Châu Mỹ Duy nghĩ cả đời này cô cũng không có

cơ hội tiếp xúc, xem trang giải trí cũng là xem tin

tức giết thời gian, nhưng từ khi Kiều Bích Ngọc

gả cho nhà họ Quách, những người quyền quý

này không hiếm thấy, đối với một số nhân vật

cũng không còn kính trọng, hiện giờ chỉ muốn

phỉ nhổ anh ta.

Ra bên ngoài bệnh viện, cô ấy lập tức gọi

một chiếc taxi tới nhà họ Quách.

Sâu trong lòng Châu Mỹ Duy rất kiêng ky

nhà họ Quách, có thể là nó quá lớn, quá trang

nghiêm lộng lẫy, giống như thần hạnh phúc,

khiến người ta không dám mạo phạm, không cẩn

thận gây chuyện thì cả đời xong rồi.

Nhưng hôm nay cô ấy nhất định phải qua đó.

Kiều Bích Ngọc muốn tìm Quách Cao Minh,

cô ấy phải giúp cô tìm.

“Xin chào, xin hỏi ông cụ Quách có nhà

không?”

Cô ấy xuống xe, lấy hết can đảm đi về phía

cánh cổng cao hơn năm mét, hỏi một nhân viên

bảo vệ.

“Cô gái, cô tên là gì, cô tìm ông cụ Quách

nhà chúng tôi có chuyện gì sao?“ Người giúp

việc nhà họ Quách coi như có tố chất, sẽ không

chửi loạn, lễ phép hỏi cô ấy rõ ràng.

Châu Mỹ Duy bị hỏi có chút xấu hổ, cô ấy và

nhà họ Quách không có một chút quan hệ nào.

“Tôi tên là Châu Mỹ Duy, tôi là bạn tốt của

mợ chủ nhà các anh, chuyện là như vậy, Kiều

Bích Ngọc xảy ra chuyện, cô ấy ở trong bệnh

viện bảo tôi tới tìm Quách Cao Minh.”

Tốt xấu gì Châu Mỹ Duy cũng lăn lộn ngoài

xã hội mấy năm, lạnh nhạt nói vài câu, có một số

việc không thể nói quá rõ ràng.

Bảo vệ nghe cô ấy nhắc tới Kiều Bích Ngọc,

sắc mặt hơi kỳ lạ.

Châu Mỹ Duy cảm thấy biểu cảm của đối

phương rất lạ, nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng càng

buồn bực: “Kiều Bích Ngọc đều sắp mười ngày

không về nhà họ Quách, các người thật sự

không phát hiện ra chút nào, hay là các người

không quan tâm tới sự sống chết của cậu ấy!”

Bảo vệ không muốn giải thích quá nhiều,

vốn muốn bảo cô ấy rời đi, nhưng trong lòng lại

có chút do dự.

Một năm này, người giúp việc trên dưới nhà

họ Quách đều có một nhận thức chung, chỉ cần

là chuyện có liên quan tới Kiều Bích Ngọc, đều

phải xử lý thận trọng.

“Cô ở yên đây đi, tôi đi liên lạc với quản gia

Phương.” Bảo vệ cầm lấy điện thoại nói vài câu,

nhanh chóng cắt đứt: “Quản gia Phương phụ

trách ở biệt thự Uyển Như sẽ tới đây nhanh thôi,

cô có chuyện gì thì hỏi bà ấy đi.”

Bảo vệ không cho Châu Mỹ Duy tiến vào nhà

họ Quách, nhà họ Quách không phải người nào

muốn vào là có thể vào được, Châu Mỹ Duy

không quan tâm lắm đứng đợi bên ngoài cửa,

hơn nữa cô ấy còn nhớ rõ Kiều Bích Ngọc từng

nói, nhà họ Quách có một quản gia tên Phương

Vi đối xử rất tốt với cô.

“Mở cửa cho cô Châu Mỹ Duy vào đi, tôi

quen cô ấy, cô ấy là bạn tốt của mợ chủ.”

Phương Vi nhanh chóng chạy tới, thản nhiên

nói với bảo vệ, rõ ràng là vị quản gia Phương này

có địa vị rất cao.

“Không cần, đứng ở đây nói chuyện là được

rồi, tôi chỉ muốn nói một chuyện.”

Châu Mỹ Duy không dài dòng, nói thẳng vào

chủ đề: “Quản gia Phương, bà có thể liên lạc

được với Quách Cao Minh không, Kiều Bích

Ngọc có việc gấp muốn tìm anh ấy, thật sự rất

gấp liên quan tới sinh mệnh.”

Cách một cánh cửa, bọn họ cứ đứng nói

chuyện như vậy.

“Hiện giờ cậu chủ Cao Minh không ở trong

nước, hơn nữa chuyện của đám cậu chủ Cao

Minh, chúng tôi không có quyền can thiệp, chỉ

có thể nói cho cô biết, cậu ấy không thể trở về

nhanh như vậy.” Phương Vi mở miệng nói thật.

“Vậy ông cụ Quách đâu, có thể liên lạc với

ông ấy được không, chúng tôi thật sự có chuyện

rất gấp.”

“Ông cụ Quách, bao gồm bà chủ của chúng

tôi, cô Thanh Châu, bọn họ đều không ở nhà họ

Quách.” Lời nói của Phương Vi cắt đứt kỳ vọng

của cô ấy.

“Tất cả chủ nhân của nhà họ Quách không ở đây sao?”

Châu Mỹ Duy cảm thấy bà ấy đang nói dối,

Kiều Bích Ngọc xảy ra chuyện lớn như vậy, nhà

họ Quách bọn họ đúng lúc cũng người đi nhà

trống, không có một người để nói chuyện.

“Cô Mỹ Duy, tôi có thể nói thẳng với cô, mấy

ngày nữa là đến ngày sinh dự tính của mợ chủ

chúng tôi rồi, làm phiền các cô giúp đỡ”

“Ngày sinh dự tính cái gì?” Châu Mỹ Duy

vốn không muốn nói, nhưng nghe thấy mấy chữ

này thì tràn ngập lửa giận, vô cùng châm chọc.

Cô ấy tức giận hét lên: “Đứa bé đều đã chết,

đã chết rồi.”

Vẻ mặt Phương Vi vốn bình tĩnh nghe thấy

thế thì thay đổi, ngăn cách một cánh cửa sắt tiến

lên một bước, khiếp sợ hỏi lại: “Cái gì, đứa bé đã

chết rồi?”

“Các người thật sự không biết.“ Châu Mỹ

Duy cảm thấy trái tim lạnh giá, giọng nói cũng

nghiêm túc hơn: “Cháu nội của nhà họ Quách

các người không còn nữa, đã không còn, biến

thành hai lọ tro cốt.

Lúc trước nhà họ Quách bọn họ vui mừng

chờ mong đứa bé được sinh ra cỡ nào, hiện giờ

chỉ có thể nói, nhà họ Quách bọn họ thật sự

chẳng quan tâm tới Kiều Bích Ngọc nữa rồi.

“Lúc mang thai đứa bé rõ ràng rất khỏe

mạnh.” Ngay cả dì Phương cũng vô cùng đau

đớn.

Châu Mỹ Duy thở dài một hơi: “Chuyện này

tôi không muốn nói, tôi chỉ muốn nói với các

người, Kiều Bích Ngọc đau đớn hơn các người

gấp trăm ngàn lần, quản gia Phương bà cũng là

phụ nữ, không có người phụ nữ nào có thể chấp

nhận được đau xót mất con, chuyện này đã xảy

ra, bây giờ cậu ấy thật sự…

Nói xong, vành mắt của Châu Mỹ Duy đỏ

lên, giọng nói nhẹ hơn, cầu xin bà ấy: “Các người

coi như đồng tình với cảnh ngộ của cô ấy đi, hiện

giờ cô ấy chỉ muốn gặp Quách Cao Minh, chúng

tôi không có biện pháp, ngay cả Lục Khánh Nam

đều không muốn nghe điện thoại của chúng tôi,

bà tốt bụng giúp đỡ một chút đi, nói với Quách

Cao Minh chuyện này, bảo anh ấy mau trở lại,

mình cô ấy rất khó chịu.”

Phương Vi biết Châu Mỹ Duy không nói dối,

nghe cô ấy nói vậy bà ấy hơi cảm động, tâm

trạng rất trầm trọng, nhưng bà ấy chỉ có thể nói

thẳng với cô ấy: “Cậu chủ Cao Minh không có

khả năng trở về nước trong khoảng thời gian

ngắn, nhanh nhất cũng phải ba tháng.”

“Anh ấy cứ thế bỏ lại Kiểu Bích Ngọc một

mình chịu đựng ba tháng, ba tháng đấy! Kiều

Bích Ngọc sắp điên rồi!” Châu Mỹ Duy tức giận

trách mắng.

“Cơ thể của cậu chủ Cao Minh không tốt,

ông cụ đã đưa cậu ấy tới Seattle.“ Phương Vi đã

nói những lời không nói rồi.

Đây là lần đầu tiên Châu Mỹ Duy nghe nói

tới, cô ấy có chút không tin.

Cô ấy bực bội phản bác: “Không phải là

Quách Cao Minh rất khỏe mạnh sao, cơ thể của

anh ấy chắc chắn anh ấy tự mình biết rõ, anh ấy

không phải người liều lĩnh làm loạn, cho dù anh

ấy bị bệnh nghiêm trọng cũng sẽ không xảy ra

sơ suất, Quách Cao Minh am hiểu bố trí mưu

lược, anh ấy không sao, nhưng Kiều Bích Ngọc

thì khác, cậu ấy không thông minh cũng không

có nhiều tâm cơ như thế. Nếu các người gọi cậu

ấy là mợ chủ, thì nên phái người quan tâm cậu ấy

một chút, như vậy đã không xảy ra chuyện gì, đã

không mặc kệ rồi.”

“Không phải, chúng tôi không thể.“ Phương

Vi im lặng, bà ấy không dám nói tiếp, nhỏ giọng

nói một câu: “Cô Mỹ Duy, nhà họ Quách do ông

cụ định đoạt.”

“Ngày đó là Kiều Bích Ngọc tự mình rời đi,

cho nên… Cho nên chúng tôi sẽ không chịu

trách nhiệm về an toàn của cô ấy, còn đứa bé

không còn phải xử lý thế nào, chuyện này phải

đợi ông cụ về sắp xếp.” Lời nói của bà ấy chưa

bao giờ chột dạ như vậy, nghe có vẻ máu lạnh vô tình.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 239: Quách Cao Minh ba tháng mới có thể trở vềChâu Mỹ Duy ân cần hỏi thăm mười tám đờitổ tông của Lục Khánh Nam, tên khốn nạn vôliêm sỉ!Vừa rồi bác sĩ dùng ánh mắt trách cứ trừngcô ấy rất lâu, ngay cả Cung Nhã Yến biết KiềuBích Ngọc chịu kích động cũng lo lắng chạy tới,chính cô ấy cũng rất hối hận, thực sự không nêntùy tiện gọi điện thoại cho “người thượng đẳng”.Cuối cùng bác sĩ tiêm thêm thuốc ngủ choKiều Bích Ngọc, muốn cô thông qua giấc ngủđiều tiết, lo lắng nhất sẽ xuất hiện rối loạn thầnkinh, vậy thì phiền phức lớn rồi.“Dì Nhã Yến, hôm nay dì ở đây trông cậu ấy,cháu có một số việc phải ra ngoài một lát.“ ChâuMỹ Duy nói đơn giản xong, lập tức cầm túi xáchchạy hùng hục ra khỏi bệnh viện.Vẻ mặt Châu Mỹ Duy âm trầm không ngừnggọi điện cho Lục Khánh Nam, nhưng bên kiakhông biết Lục Khánh Nam chịu chuyện gì kíchthích, vậy mà anh ta không chịu nghe điện thoại.“Tên họ Lục hoa tâm đại củ cải đáng chết,lần sau tôi sẽ bêu xấu anh trên trang giải trí.”Có thể nói Lục Khánh Nam rất nổi tiếng ởthành phố Bắc An, bạn gái của anh ta từ tiếpviên hàng không các quốc gia đến người mẫuquốc tế, những người phụ nữ này tự nguyện laođầu về trước, anh ta vốn là cậu chủ nhà giàu,Châu Mỹ Duy nghĩ cả đời này cô cũng không cócơ hội tiếp xúc, xem trang giải trí cũng là xem tintức giết thời gian, nhưng từ khi Kiều Bích Ngọcgả cho nhà họ Quách, những người quyền quýnày không hiếm thấy, đối với một số nhân vậtcũng không còn kính trọng, hiện giờ chỉ muốnphỉ nhổ anh ta.Ra bên ngoài bệnh viện, cô ấy lập tức gọimột chiếc taxi tới nhà họ Quách.Sâu trong lòng Châu Mỹ Duy rất kiêng kynhà họ Quách, có thể là nó quá lớn, quá trangnghiêm lộng lẫy, giống như thần hạnh phúc,khiến người ta không dám mạo phạm, không cẩnthận gây chuyện thì cả đời xong rồi.Nhưng hôm nay cô ấy nhất định phải qua đó.Kiều Bích Ngọc muốn tìm Quách Cao Minh,cô ấy phải giúp cô tìm.“Xin chào, xin hỏi ông cụ Quách có nhàkhông?”Cô ấy xuống xe, lấy hết can đảm đi về phíacánh cổng cao hơn năm mét, hỏi một nhân viênbảo vệ.“Cô gái, cô tên là gì, cô tìm ông cụ Quáchnhà chúng tôi có chuyện gì sao?“ Người giúpviệc nhà họ Quách coi như có tố chất, sẽ khôngchửi loạn, lễ phép hỏi cô ấy rõ ràng.Châu Mỹ Duy bị hỏi có chút xấu hổ, cô ấy vànhà họ Quách không có một chút quan hệ nào.“Tôi tên là Châu Mỹ Duy, tôi là bạn tốt củamợ chủ nhà các anh, chuyện là như vậy, KiềuBích Ngọc xảy ra chuyện, cô ấy ở trong bệnhviện bảo tôi tới tìm Quách Cao Minh.”Tốt xấu gì Châu Mỹ Duy cũng lăn lộn ngoàixã hội mấy năm, lạnh nhạt nói vài câu, có một sốviệc không thể nói quá rõ ràng.Bảo vệ nghe cô ấy nhắc tới Kiều Bích Ngọc,sắc mặt hơi kỳ lạ.Châu Mỹ Duy cảm thấy biểu cảm của đốiphương rất lạ, nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng càngbuồn bực: “Kiều Bích Ngọc đều sắp mười ngàykhông về nhà họ Quách, các người thật sựkhông phát hiện ra chút nào, hay là các ngườikhông quan tâm tới sự sống chết của cậu ấy!”Bảo vệ không muốn giải thích quá nhiều,vốn muốn bảo cô ấy rời đi, nhưng trong lòng lạicó chút do dự.Một năm này, người giúp việc trên dưới nhàhọ Quách đều có một nhận thức chung, chỉ cầnlà chuyện có liên quan tới Kiều Bích Ngọc, đềuphải xử lý thận trọng.“Cô ở yên đây đi, tôi đi liên lạc với quản giaPhương.” Bảo vệ cầm lấy điện thoại nói vài câu,nhanh chóng cắt đứt: “Quản gia Phương phụtrách ở biệt thự Uyển Như sẽ tới đây nhanh thôi,cô có chuyện gì thì hỏi bà ấy đi.”Bảo vệ không cho Châu Mỹ Duy tiến vào nhàhọ Quách, nhà họ Quách không phải người nàomuốn vào là có thể vào được, Châu Mỹ Duykhông quan tâm lắm đứng đợi bên ngoài cửa,hơn nữa cô ấy còn nhớ rõ Kiều Bích Ngọc từngnói, nhà họ Quách có một quản gia tên PhươngVi đối xử rất tốt với cô.“Mở cửa cho cô Châu Mỹ Duy vào đi, tôiquen cô ấy, cô ấy là bạn tốt của mợ chủ.”Phương Vi nhanh chóng chạy tới, thản nhiênnói với bảo vệ, rõ ràng là vị quản gia Phương nàycó địa vị rất cao.“Không cần, đứng ở đây nói chuyện là đượcrồi, tôi chỉ muốn nói một chuyện.”Châu Mỹ Duy không dài dòng, nói thẳng vàochủ đề: “Quản gia Phương, bà có thể liên lạcđược với Quách Cao Minh không, Kiều BíchNgọc có việc gấp muốn tìm anh ấy, thật sự rấtgấp liên quan tới sinh mệnh.”Cách một cánh cửa, bọn họ cứ đứng nóichuyện như vậy.“Hiện giờ cậu chủ Cao Minh không ở trongnước, hơn nữa chuyện của đám cậu chủ CaoMinh, chúng tôi không có quyền can thiệp, chỉcó thể nói cho cô biết, cậu ấy không thể trở vềnhanh như vậy.” Phương Vi mở miệng nói thật.“Vậy ông cụ Quách đâu, có thể liên lạc vớiông ấy được không, chúng tôi thật sự có chuyệnrất gấp.”“Ông cụ Quách, bao gồm bà chủ của chúngtôi, cô Thanh Châu, bọn họ đều không ở nhà họQuách.” Lời nói của Phương Vi cắt đứt kỳ vọngcủa cô ấy.“Tất cả chủ nhân của nhà họ Quách không ở đây sao?”Châu Mỹ Duy cảm thấy bà ấy đang nói dối,Kiều Bích Ngọc xảy ra chuyện lớn như vậy, nhàhọ Quách bọn họ đúng lúc cũng người đi nhàtrống, không có một người để nói chuyện.“Cô Mỹ Duy, tôi có thể nói thẳng với cô, mấyngày nữa là đến ngày sinh dự tính của mợ chủchúng tôi rồi, làm phiền các cô giúp đỡ”“Ngày sinh dự tính cái gì?” Châu Mỹ Duyvốn không muốn nói, nhưng nghe thấy mấy chữnày thì tràn ngập lửa giận, vô cùng châm chọc.Cô ấy tức giận hét lên: “Đứa bé đều đã chết,đã chết rồi.”Vẻ mặt Phương Vi vốn bình tĩnh nghe thấythế thì thay đổi, ngăn cách một cánh cửa sắt tiếnlên một bước, khiếp sợ hỏi lại: “Cái gì, đứa bé đãchết rồi?”“Các người thật sự không biết.“ Châu MỹDuy cảm thấy trái tim lạnh giá, giọng nói cũngnghiêm túc hơn: “Cháu nội của nhà họ Quáchcác người không còn nữa, đã không còn, biếnthành hai lọ tro cốt.Lúc trước nhà họ Quách bọn họ vui mừngchờ mong đứa bé được sinh ra cỡ nào, hiện giờchỉ có thể nói, nhà họ Quách bọn họ thật sựchẳng quan tâm tới Kiều Bích Ngọc nữa rồi.“Lúc mang thai đứa bé rõ ràng rất khỏemạnh.” Ngay cả dì Phương cũng vô cùng đauđớn.Châu Mỹ Duy thở dài một hơi: “Chuyện nàytôi không muốn nói, tôi chỉ muốn nói với cácngười, Kiều Bích Ngọc đau đớn hơn các ngườigấp trăm ngàn lần, quản gia Phương bà cũng làphụ nữ, không có người phụ nữ nào có thể chấpnhận được đau xót mất con, chuyện này đã xảyra, bây giờ cậu ấy thật sự…Nói xong, vành mắt của Châu Mỹ Duy đỏlên, giọng nói nhẹ hơn, cầu xin bà ấy: “Các ngườicoi như đồng tình với cảnh ngộ của cô ấy đi, hiệngiờ cô ấy chỉ muốn gặp Quách Cao Minh, chúngtôi không có biện pháp, ngay cả Lục Khánh Namđều không muốn nghe điện thoại của chúng tôi,bà tốt bụng giúp đỡ một chút đi, nói với QuáchCao Minh chuyện này, bảo anh ấy mau trở lại,mình cô ấy rất khó chịu.”Phương Vi biết Châu Mỹ Duy không nói dối,nghe cô ấy nói vậy bà ấy hơi cảm động, tâmtrạng rất trầm trọng, nhưng bà ấy chỉ có thể nóithẳng với cô ấy: “Cậu chủ Cao Minh không cókhả năng trở về nước trong khoảng thời gianngắn, nhanh nhất cũng phải ba tháng.”“Anh ấy cứ thế bỏ lại Kiểu Bích Ngọc mộtmình chịu đựng ba tháng, ba tháng đấy! KiềuBích Ngọc sắp điên rồi!” Châu Mỹ Duy tức giậntrách mắng.“Cơ thể của cậu chủ Cao Minh không tốt,ông cụ đã đưa cậu ấy tới Seattle.“ Phương Vi đãnói những lời không nói rồi.Đây là lần đầu tiên Châu Mỹ Duy nghe nóitới, cô ấy có chút không tin.Cô ấy bực bội phản bác: “Không phải làQuách Cao Minh rất khỏe mạnh sao, cơ thể củaanh ấy chắc chắn anh ấy tự mình biết rõ, anh ấykhông phải người liều lĩnh làm loạn, cho dù anhấy bị bệnh nghiêm trọng cũng sẽ không xảy rasơ suất, Quách Cao Minh am hiểu bố trí mưulược, anh ấy không sao, nhưng Kiều Bích Ngọcthì khác, cậu ấy không thông minh cũng khôngcó nhiều tâm cơ như thế. Nếu các người gọi cậuấy là mợ chủ, thì nên phái người quan tâm cậu ấymột chút, như vậy đã không xảy ra chuyện gì, đãkhông mặc kệ rồi.”“Không phải, chúng tôi không thể.“ PhươngVi im lặng, bà ấy không dám nói tiếp, nhỏ giọngnói một câu: “Cô Mỹ Duy, nhà họ Quách do ôngcụ định đoạt.”“Ngày đó là Kiều Bích Ngọc tự mình rời đi,cho nên… Cho nên chúng tôi sẽ không chịutrách nhiệm về an toàn của cô ấy, còn đứa békhông còn phải xử lý thế nào, chuyện này phảiđợi ông cụ về sắp xếp.” Lời nói của bà ấy chưabao giờ chột dạ như vậy, nghe có vẻ máu lạnh vô tình.

Chương 239