Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 240
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 240: Đứa bé này thật phúc hắcBuồn cười! Thật buồn cười!Châu Mỹ Duy ngồi lên xe taxi trở về bệnhviện, trừng mắt nhìn biệt thự ở lưng chừng núicủa nhà họ Quách càng lúc càng xa, cô ấynguyền rủa đám người nhà họ Quách lãnh huyếtvô tình, đúng là quá đáng.Dù gì Kiều Bích Ngọc cũng là cháu dâu nhàhọ Quách, hiện giờ xảy ra chuyện, vậy mà mặckệ sự sống chết của cô.“Nhà giàu có gì chứ, tôi nhổ vào.”Toàn thân Châu Mỹ Duy tràn ngập oán hận,cô ấy không ngừng lảm nhảm, trong đôi mắt trànngập lửa giận, tức giận thì tức giận nhưng khôngnhịn được lo lắng, cô ấy không có biện pháp liênlạc với Quách Cao Minh, phải làm sao bây giờ?Xe taxi vững vàng lái trên đường, lúc đingang qua một nhà trẻ, đúng lúc là thời gian tanhọc, chỗ cổng trường truyền tới tiếng ồn ào vuivẻ, tâm trạng của Châu Mỹ Duy rất áp lực, vẻmặt cô ấy không đổi nhìn đám trẻ con hoạt bátmũm mĩm ở cửa trường học, làm trẻ con thật tốt,không có phiền não, vô ưu vô lự.Đột nhiên Châu Mỹ Duy nhìn chằm chằmmột đứa bé ở cửa trường học, trong đầu cô ấylóe lên ánh sáng.Cô ấy kêu to một tiếng: “Lái xe dừng lại!”Châu Mỹ Duy thanh toán tiền, lập tức vộivàng xông ra ngoài: “Tiểu quỷ, đừng đi, đợi mộtlát!” Cô ấy vội vàng kéo lấy một đứa bé trai trắngnõn đẹp trai ở ngoài cửa trường học.Cô ấy lo lắng kêu to khiến cha mẹ ở bốnphía chú ý, giống như đang nhìn kỹ cô ấy có phảingười lừa bán trẻ con hay không.Châu Mỹ Duy hơi xấu hổ, lập tức nói: “BùiThanh Tùng, cháu còn nhớ rõ cô không, cô là côMỹ Duy.”“Buông ra.” Đứa bé trai giống như đang ghétbỏ cô ấy không để ý hình tượng.Mà lúc này có một bác gái khoảng năm mươituổi vội vàng chạy tới, cảnh giác kêu to với ChâuMỹ Duy: “Cô gái, mời cô lập tức buông cậu chủnhỏ rai”“Bùi Thanh Tùng, lần trước cô còn giúp cháuđấy, cháu thực sự không biết cô rồi à? Cháukhông thể không có lương tâm như vậy được.”Châu Mỹ Duy bị những ánh mắt hoài nghỉlàm cho khẩn trương hơn, không có biện pháp,cô ấy vừa nhát gan lại sợ phiền phức. Bắt đầutính toán một chút, cô ấy và tiểu quỷ này cũngcoi như có chút giao tình.Gương mặt Bùi Thanh Tùng lạnh lùng kiêungạo quay đầu nhìn bảo mẫu, ngọt ngào ngâythơ nói một câu: “Cháu quen cô ấy.”Châu Mỹ Duy nghe đứa bé này nói vậy,trong lòng vô cùng cảm động, nhưng ánh mắtbảo mẫu ở bên cạnh vẫn tràn ngập hoài nghi:“Thanh Tùng, sao bác chưa từng thấy cô ta baogiờ, cô ta là ai? Những người không rõ lai lịchnhư vậy chúng ta nhất định phải cẩn thận.”Châu Mỹ Duy có chút khó chịu, ai không rõlai lịch?“Cô ấy là Châu Mỹ Duy ngu ngốc.” BùiThanh Tùng năm tuổi bổ sung thêm một câu.Châu Mỹ Duy rất muốn thu thập tiểu quỷkhông biết trời cao đất rộng này, nhịn, phải nhịnxuống, bây giờ cô ấy có việc cầu người ta, khôngsai, cô ấy có việc cầu xin đứa bé năm tuổi này.“Bùi Thanh Tùng, cha cháu đâu, cha cháucó ở nhà không, cháu có thể gọi điện cho chacháu không? Cô có việc gấp cần tìm anh ấy”Châu Mỹ Duy dùng giọng điệu dịu dàng nhất củacô ấy dụ dỗ đối phương.Đáng tiếc Bùi Thanh Tùng không phải đứabé trai năm tuổi bình thường, cậu bé không mắcmưu.Tên nhóc liếc mắt đánh giá cô ấy từ trênxuống dưới, giọng nói kinh người: “Làm gì, côcũng muốn quyến rũ cha cháu à?”“Ai muốn quyến rũ cha cháu chứ!” Châu MỹDuy rất tức giận.Bùi Thanh Tùng nghe cô ấy nói vậy, gươngmặt bánh bao vô cùng bất mãn: “Cô không thíchcha cháu sao?”Nhiều phụ nữ có ý đồ tiếp cận cậu bé nhưvậy, đều là muốn quyến rũ cha cậu bé, ngay cảgiáo viên nữ trong trường cũng như vậy, bọn họđều thích cha cậu bé, Châu Mỹ Duy ngốcnghếch này còn dám ghét bỏ.Tên nhóc này rất khó chịu, khoác cặp sáchnhỏ không thèm nhìn cô ấy một cái, xoay ngườibỏ chạy, hừiChâu Mỹ Duy thấy cậu bé bộc phát tínhcách của cậu chủ nhỏ, lập tức luống cuống, rấtkhông có chí khí đuổi theo: “Bùi Thanh Tùng,cháu nghe cô giải thích một chút đã.” Đại khái làgiọng nói của Châu Mỹ Duy trời sinh mềm nhữn,khiến người nghe rất dễ mềm lòng.Bùi Thanh Tùng ở phía trước chuẩn bị ngồivào xe rời đi, cậu bé đứng ở trước cửa xe đấutranh một lát, bảo mẫu quay đầu nhìn gương mặtthật thà phúc hậu của Châu Mỹ Duy, người phụnữ này không có lực sát thương gì, hẳn là khôngphải người xấu.Châu Mỹ Duy thấy cậu bé không đi, cảmthấy vô cùng may mắn, nếu không hai cái đùicủa cô ấy đều không đuổi kịp xe bốn bánh.Cô ấy ngồi xổm trước mặt đứa bé, hòa nhãnói chuyện với cậu bé: “Bùi Thanh Tùng, khôngphải là trước đây cháu rất cố gắng lấy lòng mẹcháu sao… Cháu thông minh như vậy, cháu chắcchắn biết cha mẹ ở chung không tốt lắm, nhưngcho dù như vậy, cháu vẫn nên nghĩ cách thânthiết với mẹ hơn đúng không?”Bùi Thanh Tùng nghe cô ấy đột nhiên nhắctới người mẹ vứt bỏ mình, cậu bé còn nhỏ nênkhông biết ngụy trang, biểu cảm rõ ràng khôngvui lắm.Châu Mỹ Duy tiếp tục nói hết: “Cô có mộtngười bạn, hai đứa con của cô ấy không thấynữa, cô ấy rất yêu con của mình, cô ấy rất muốntìm bọn chúng trở về, Bùi Thanh Tùng cháu cóthể giúp một chuyện được không, cô có chuyệnmuốn hỏi cha cháu… Hai đứa bé cũng giống nhưcháu rất muốn có mẹ.”Đứa bé nghe thấy câu cuối cô ấy nói, gươngmặt lập tức có chút dao động.Đôi mắt to của cậu bé nhìn Châu Mỹ Duy lúcnày đang rất lo lắng, cậu bé mấp máy cái miệngnhỏ, do dự một lát sau đó ghét bỏ hừ một tiếng.“Cô chủ động tiếp cận cha cháu có ý đồ, vậymà vì người khác.” Tên nhóc kia tức giận nói vớicô ấy.Châu Mỹ Duy hơi sợ, bị tiểu quỷ năm tiểunày thuyết giáo, nhưng cô ấy không thể phảnbác, hiện giờ trẻ con năm tuổi đều đáng sợ nhưthế sao?Tuy tên nhóc Bùi Thanh Tùng này rất đángđánh đòn, nhưng cậu bé vẫn lấy điện thoại ra gọiđiện cho Bùi Hưng Nam cha cậu bé, Châu MỹDuy mở to mắt kiên nhẫn chờ đợi.Nhưng Bùi Thanh Tùng gọi một lần lại mộtlần, vẫn luôn báo bận.“Không cần gọi nữa, cảm ơn.”Trên mặt Châu Mỹ Duy tràn ngập thất vọng,cô ấy đứng dậy, nói cảm ơn với cậu chủ nhỏ nhàhọ Bùi, đi tới bên đường vẫy một chiếc xe taxi,quay trở về bệnh viện.Cô ấy đã nghĩ hết biện pháp rồi, vẫn khôngliên lạc với đám người Quách Cao Minh.Cương mặt bánh bao của Bùi Thanh Tùngthấy bộ dạng uể oải này của cô ấy, cậu chủ nhỏnhà họ Bùi luôn được dạy dỗ nghiêm khắc độtnhiên không quan tâm tới hình tượng la to: “Nếucha cháu trở lại, cháu lại nói với cô.”Châu Mỹ Duy quay đầu vẫy tay với cậu bé,trong lòng cô ấy có chút cảm động, tiểu quỷ nàythật sự không khó ở chung như vậy.Nhưng Bùi Hưng Nam và Lục Khánh Namđều như vậy không phải là trùng hợp, quản giaPhương cũng nói mấy chủ nhân của nhà họQuách đều ra nước ngoài, cô ấy nhíu mày: “Rốtcuộc là Quách Cao Minh mắc bệnh gì, thật sựnghiêm trọng như vậy sao?”Dựa theo hiểu biết của cô ấy đối với QuáchCao Minh, anh không có khả năng mặc kệ KiềuBích Ngọc không quan tâm, trừ khi anh thật sựxảy ra chuyện.Châu Mỹ Duy một lòng một dạ nghĩ mọichuyện, lúc trở lại bệnh viện đã gần 7 giờ, nhưngthang máy vừa tới tầng mười hai, cô ấy ở hànhlang đã nghe thấy tiếng cãi vã ầm ï.“Sao đứa bé có thể không còn?”“Đứa bé đang khỏe mạnh sao có thể khôngcòn, các người biết đó là con nhà ai không, đó làngười thừa kế của nhà họ Quách đấy, là cháungoại của nhà họ Kiều chúng tôi!”Từng tiếng chửi rủa, chỉ trích không kiểmchế được vang vọng hành lang.Sắc mặt Châu Mỹ Duy hoảng sợ, lập tứcchạy tới, nhanh chóng thấy được Cung Nhã Yếnđang tranh cãi với một số người.Là người nhà họ Kiều ở thành phố Hải Châu,người tràn ngập kiêu ngạo kia đúng là bà Kiều.“Sao có thể không cẩn thận như vậy, KiềuBích Ngọc làm mẹ kiểu gì thế, đúng là không cómột chút tác dụng nào.”Còn chê chuyện này chưa lớn à, sao ngườinhà họ Kiều cũng tới đây gây sư rồi?
Chương 240: Đứa bé này thật phúc hắc
Buồn cười! Thật buồn cười!
Châu Mỹ Duy ngồi lên xe taxi trở về bệnh
viện, trừng mắt nhìn biệt thự ở lưng chừng núi
của nhà họ Quách càng lúc càng xa, cô ấy
nguyền rủa đám người nhà họ Quách lãnh huyết
vô tình, đúng là quá đáng.
Dù gì Kiều Bích Ngọc cũng là cháu dâu nhà
họ Quách, hiện giờ xảy ra chuyện, vậy mà mặc
kệ sự sống chết của cô.
“Nhà giàu có gì chứ, tôi nhổ vào.”
Toàn thân Châu Mỹ Duy tràn ngập oán hận,
cô ấy không ngừng lảm nhảm, trong đôi mắt tràn
ngập lửa giận, tức giận thì tức giận nhưng không
nhịn được lo lắng, cô ấy không có biện pháp liên
lạc với Quách Cao Minh, phải làm sao bây giờ?
Xe taxi vững vàng lái trên đường, lúc đi
ngang qua một nhà trẻ, đúng lúc là thời gian tan
học, chỗ cổng trường truyền tới tiếng ồn ào vui
vẻ, tâm trạng của Châu Mỹ Duy rất áp lực, vẻ
mặt cô ấy không đổi nhìn đám trẻ con hoạt bát
mũm mĩm ở cửa trường học, làm trẻ con thật tốt,
không có phiền não, vô ưu vô lự.
Đột nhiên Châu Mỹ Duy nhìn chằm chằm
một đứa bé ở cửa trường học, trong đầu cô ấy
lóe lên ánh sáng.
Cô ấy kêu to một tiếng: “Lái xe dừng lại!”
Châu Mỹ Duy thanh toán tiền, lập tức vội
vàng xông ra ngoài: “Tiểu quỷ, đừng đi, đợi một
lát!” Cô ấy vội vàng kéo lấy một đứa bé trai trắng
nõn đẹp trai ở ngoài cửa trường học.
Cô ấy lo lắng kêu to khiến cha mẹ ở bốn
phía chú ý, giống như đang nhìn kỹ cô ấy có phải
người lừa bán trẻ con hay không.
Châu Mỹ Duy hơi xấu hổ, lập tức nói: “Bùi
Thanh Tùng, cháu còn nhớ rõ cô không, cô là cô
Mỹ Duy.”
“Buông ra.” Đứa bé trai giống như đang ghét
bỏ cô ấy không để ý hình tượng.
Mà lúc này có một bác gái khoảng năm mươi
tuổi vội vàng chạy tới, cảnh giác kêu to với Châu
Mỹ Duy: “Cô gái, mời cô lập tức buông cậu chủ
nhỏ rai”
“Bùi Thanh Tùng, lần trước cô còn giúp cháu
đấy, cháu thực sự không biết cô rồi à? Cháu
không thể không có lương tâm như vậy được.”
Châu Mỹ Duy bị những ánh mắt hoài nghỉ
làm cho khẩn trương hơn, không có biện pháp,
cô ấy vừa nhát gan lại sợ phiền phức. Bắt đầu
tính toán một chút, cô ấy và tiểu quỷ này cũng
coi như có chút giao tình.
Gương mặt Bùi Thanh Tùng lạnh lùng kiêu
ngạo quay đầu nhìn bảo mẫu, ngọt ngào ngây
thơ nói một câu: “Cháu quen cô ấy.”
Châu Mỹ Duy nghe đứa bé này nói vậy,
trong lòng vô cùng cảm động, nhưng ánh mắt
bảo mẫu ở bên cạnh vẫn tràn ngập hoài nghi:
“Thanh Tùng, sao bác chưa từng thấy cô ta bao
giờ, cô ta là ai? Những người không rõ lai lịch
như vậy chúng ta nhất định phải cẩn thận.”
Châu Mỹ Duy có chút khó chịu, ai không rõ
lai lịch?
“Cô ấy là Châu Mỹ Duy ngu ngốc.” Bùi
Thanh Tùng năm tuổi bổ sung thêm một câu.
Châu Mỹ Duy rất muốn thu thập tiểu quỷ
không biết trời cao đất rộng này, nhịn, phải nhịn
xuống, bây giờ cô ấy có việc cầu người ta, không
sai, cô ấy có việc cầu xin đứa bé năm tuổi này.
“Bùi Thanh Tùng, cha cháu đâu, cha cháu
có ở nhà không, cháu có thể gọi điện cho cha
cháu không? Cô có việc gấp cần tìm anh ấy”
Châu Mỹ Duy dùng giọng điệu dịu dàng nhất của
cô ấy dụ dỗ đối phương.
Đáng tiếc Bùi Thanh Tùng không phải đứa
bé trai năm tuổi bình thường, cậu bé không mắc
mưu.
Tên nhóc liếc mắt đánh giá cô ấy từ trên
xuống dưới, giọng nói kinh người: “Làm gì, cô
cũng muốn quyến rũ cha cháu à?”
“Ai muốn quyến rũ cha cháu chứ!” Châu Mỹ
Duy rất tức giận.
Bùi Thanh Tùng nghe cô ấy nói vậy, gương
mặt bánh bao vô cùng bất mãn: “Cô không thích
cha cháu sao?”
Nhiều phụ nữ có ý đồ tiếp cận cậu bé như
vậy, đều là muốn quyến rũ cha cậu bé, ngay cả
giáo viên nữ trong trường cũng như vậy, bọn họ
đều thích cha cậu bé, Châu Mỹ Duy ngốc
nghếch này còn dám ghét bỏ.
Tên nhóc này rất khó chịu, khoác cặp sách
nhỏ không thèm nhìn cô ấy một cái, xoay người
bỏ chạy, hừi
Châu Mỹ Duy thấy cậu bé bộc phát tính
cách của cậu chủ nhỏ, lập tức luống cuống, rất
không có chí khí đuổi theo: “Bùi Thanh Tùng,
cháu nghe cô giải thích một chút đã.” Đại khái là
giọng nói của Châu Mỹ Duy trời sinh mềm nhữn,
khiến người nghe rất dễ mềm lòng.
Bùi Thanh Tùng ở phía trước chuẩn bị ngồi
vào xe rời đi, cậu bé đứng ở trước cửa xe đấu
tranh một lát, bảo mẫu quay đầu nhìn gương mặt
thật thà phúc hậu của Châu Mỹ Duy, người phụ
nữ này không có lực sát thương gì, hẳn là không
phải người xấu.
Châu Mỹ Duy thấy cậu bé không đi, cảm
thấy vô cùng may mắn, nếu không hai cái đùi
của cô ấy đều không đuổi kịp xe bốn bánh.
Cô ấy ngồi xổm trước mặt đứa bé, hòa nhã
nói chuyện với cậu bé: “Bùi Thanh Tùng, không
phải là trước đây cháu rất cố gắng lấy lòng mẹ
cháu sao… Cháu thông minh như vậy, cháu chắc
chắn biết cha mẹ ở chung không tốt lắm, nhưng
cho dù như vậy, cháu vẫn nên nghĩ cách thân
thiết với mẹ hơn đúng không?”
Bùi Thanh Tùng nghe cô ấy đột nhiên nhắc
tới người mẹ vứt bỏ mình, cậu bé còn nhỏ nên
không biết ngụy trang, biểu cảm rõ ràng không
vui lắm.
Châu Mỹ Duy tiếp tục nói hết: “Cô có một
người bạn, hai đứa con của cô ấy không thấy
nữa, cô ấy rất yêu con của mình, cô ấy rất muốn
tìm bọn chúng trở về, Bùi Thanh Tùng cháu có
thể giúp một chuyện được không, cô có chuyện
muốn hỏi cha cháu… Hai đứa bé cũng giống như
cháu rất muốn có mẹ.”
Đứa bé nghe thấy câu cuối cô ấy nói, gương
mặt lập tức có chút dao động.
Đôi mắt to của cậu bé nhìn Châu Mỹ Duy lúc
này đang rất lo lắng, cậu bé mấp máy cái miệng
nhỏ, do dự một lát sau đó ghét bỏ hừ một tiếng.
“Cô chủ động tiếp cận cha cháu có ý đồ, vậy
mà vì người khác.” Tên nhóc kia tức giận nói với
cô ấy.
Châu Mỹ Duy hơi sợ, bị tiểu quỷ năm tiểu
này thuyết giáo, nhưng cô ấy không thể phản
bác, hiện giờ trẻ con năm tuổi đều đáng sợ như
thế sao?
Tuy tên nhóc Bùi Thanh Tùng này rất đáng
đánh đòn, nhưng cậu bé vẫn lấy điện thoại ra gọi
điện cho Bùi Hưng Nam cha cậu bé, Châu Mỹ
Duy mở to mắt kiên nhẫn chờ đợi.
Nhưng Bùi Thanh Tùng gọi một lần lại một
lần, vẫn luôn báo bận.
“Không cần gọi nữa, cảm ơn.”
Trên mặt Châu Mỹ Duy tràn ngập thất vọng,
cô ấy đứng dậy, nói cảm ơn với cậu chủ nhỏ nhà
họ Bùi, đi tới bên đường vẫy một chiếc xe taxi,
quay trở về bệnh viện.
Cô ấy đã nghĩ hết biện pháp rồi, vẫn không
liên lạc với đám người Quách Cao Minh.
Cương mặt bánh bao của Bùi Thanh Tùng
thấy bộ dạng uể oải này của cô ấy, cậu chủ nhỏ
nhà họ Bùi luôn được dạy dỗ nghiêm khắc đột
nhiên không quan tâm tới hình tượng la to: “Nếu
cha cháu trở lại, cháu lại nói với cô.”
Châu Mỹ Duy quay đầu vẫy tay với cậu bé,
trong lòng cô ấy có chút cảm động, tiểu quỷ này
thật sự không khó ở chung như vậy.
Nhưng Bùi Hưng Nam và Lục Khánh Nam
đều như vậy không phải là trùng hợp, quản gia
Phương cũng nói mấy chủ nhân của nhà họ
Quách đều ra nước ngoài, cô ấy nhíu mày: “Rốt
cuộc là Quách Cao Minh mắc bệnh gì, thật sự
nghiêm trọng như vậy sao?”
Dựa theo hiểu biết của cô ấy đối với Quách
Cao Minh, anh không có khả năng mặc kệ Kiều
Bích Ngọc không quan tâm, trừ khi anh thật sự
xảy ra chuyện.
Châu Mỹ Duy một lòng một dạ nghĩ mọi
chuyện, lúc trở lại bệnh viện đã gần 7 giờ, nhưng
thang máy vừa tới tầng mười hai, cô ấy ở hành
lang đã nghe thấy tiếng cãi vã ầm ï.
“Sao đứa bé có thể không còn?”
“Đứa bé đang khỏe mạnh sao có thể không
còn, các người biết đó là con nhà ai không, đó là
người thừa kế của nhà họ Quách đấy, là cháu
ngoại của nhà họ Kiều chúng tôi!”
Từng tiếng chửi rủa, chỉ trích không kiểm
chế được vang vọng hành lang.
Sắc mặt Châu Mỹ Duy hoảng sợ, lập tức
chạy tới, nhanh chóng thấy được Cung Nhã Yến
đang tranh cãi với một số người.
Là người nhà họ Kiều ở thành phố Hải Châu,
người tràn ngập kiêu ngạo kia đúng là bà Kiều.
“Sao có thể không cẩn thận như vậy, Kiều
Bích Ngọc làm mẹ kiểu gì thế, đúng là không có
một chút tác dụng nào.”
Còn chê chuyện này chưa lớn à, sao người
nhà họ Kiều cũng tới đây gây sư rồi?
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 240: Đứa bé này thật phúc hắcBuồn cười! Thật buồn cười!Châu Mỹ Duy ngồi lên xe taxi trở về bệnhviện, trừng mắt nhìn biệt thự ở lưng chừng núicủa nhà họ Quách càng lúc càng xa, cô ấynguyền rủa đám người nhà họ Quách lãnh huyếtvô tình, đúng là quá đáng.Dù gì Kiều Bích Ngọc cũng là cháu dâu nhàhọ Quách, hiện giờ xảy ra chuyện, vậy mà mặckệ sự sống chết của cô.“Nhà giàu có gì chứ, tôi nhổ vào.”Toàn thân Châu Mỹ Duy tràn ngập oán hận,cô ấy không ngừng lảm nhảm, trong đôi mắt trànngập lửa giận, tức giận thì tức giận nhưng khôngnhịn được lo lắng, cô ấy không có biện pháp liênlạc với Quách Cao Minh, phải làm sao bây giờ?Xe taxi vững vàng lái trên đường, lúc đingang qua một nhà trẻ, đúng lúc là thời gian tanhọc, chỗ cổng trường truyền tới tiếng ồn ào vuivẻ, tâm trạng của Châu Mỹ Duy rất áp lực, vẻmặt cô ấy không đổi nhìn đám trẻ con hoạt bátmũm mĩm ở cửa trường học, làm trẻ con thật tốt,không có phiền não, vô ưu vô lự.Đột nhiên Châu Mỹ Duy nhìn chằm chằmmột đứa bé ở cửa trường học, trong đầu cô ấylóe lên ánh sáng.Cô ấy kêu to một tiếng: “Lái xe dừng lại!”Châu Mỹ Duy thanh toán tiền, lập tức vộivàng xông ra ngoài: “Tiểu quỷ, đừng đi, đợi mộtlát!” Cô ấy vội vàng kéo lấy một đứa bé trai trắngnõn đẹp trai ở ngoài cửa trường học.Cô ấy lo lắng kêu to khiến cha mẹ ở bốnphía chú ý, giống như đang nhìn kỹ cô ấy có phảingười lừa bán trẻ con hay không.Châu Mỹ Duy hơi xấu hổ, lập tức nói: “BùiThanh Tùng, cháu còn nhớ rõ cô không, cô là côMỹ Duy.”“Buông ra.” Đứa bé trai giống như đang ghétbỏ cô ấy không để ý hình tượng.Mà lúc này có một bác gái khoảng năm mươituổi vội vàng chạy tới, cảnh giác kêu to với ChâuMỹ Duy: “Cô gái, mời cô lập tức buông cậu chủnhỏ rai”“Bùi Thanh Tùng, lần trước cô còn giúp cháuđấy, cháu thực sự không biết cô rồi à? Cháukhông thể không có lương tâm như vậy được.”Châu Mỹ Duy bị những ánh mắt hoài nghỉlàm cho khẩn trương hơn, không có biện pháp,cô ấy vừa nhát gan lại sợ phiền phức. Bắt đầutính toán một chút, cô ấy và tiểu quỷ này cũngcoi như có chút giao tình.Gương mặt Bùi Thanh Tùng lạnh lùng kiêungạo quay đầu nhìn bảo mẫu, ngọt ngào ngâythơ nói một câu: “Cháu quen cô ấy.”Châu Mỹ Duy nghe đứa bé này nói vậy,trong lòng vô cùng cảm động, nhưng ánh mắtbảo mẫu ở bên cạnh vẫn tràn ngập hoài nghi:“Thanh Tùng, sao bác chưa từng thấy cô ta baogiờ, cô ta là ai? Những người không rõ lai lịchnhư vậy chúng ta nhất định phải cẩn thận.”Châu Mỹ Duy có chút khó chịu, ai không rõlai lịch?“Cô ấy là Châu Mỹ Duy ngu ngốc.” BùiThanh Tùng năm tuổi bổ sung thêm một câu.Châu Mỹ Duy rất muốn thu thập tiểu quỷkhông biết trời cao đất rộng này, nhịn, phải nhịnxuống, bây giờ cô ấy có việc cầu người ta, khôngsai, cô ấy có việc cầu xin đứa bé năm tuổi này.“Bùi Thanh Tùng, cha cháu đâu, cha cháucó ở nhà không, cháu có thể gọi điện cho chacháu không? Cô có việc gấp cần tìm anh ấy”Châu Mỹ Duy dùng giọng điệu dịu dàng nhất củacô ấy dụ dỗ đối phương.Đáng tiếc Bùi Thanh Tùng không phải đứabé trai năm tuổi bình thường, cậu bé không mắcmưu.Tên nhóc liếc mắt đánh giá cô ấy từ trênxuống dưới, giọng nói kinh người: “Làm gì, côcũng muốn quyến rũ cha cháu à?”“Ai muốn quyến rũ cha cháu chứ!” Châu MỹDuy rất tức giận.Bùi Thanh Tùng nghe cô ấy nói vậy, gươngmặt bánh bao vô cùng bất mãn: “Cô không thíchcha cháu sao?”Nhiều phụ nữ có ý đồ tiếp cận cậu bé nhưvậy, đều là muốn quyến rũ cha cậu bé, ngay cảgiáo viên nữ trong trường cũng như vậy, bọn họđều thích cha cậu bé, Châu Mỹ Duy ngốcnghếch này còn dám ghét bỏ.Tên nhóc này rất khó chịu, khoác cặp sáchnhỏ không thèm nhìn cô ấy một cái, xoay ngườibỏ chạy, hừiChâu Mỹ Duy thấy cậu bé bộc phát tínhcách của cậu chủ nhỏ, lập tức luống cuống, rấtkhông có chí khí đuổi theo: “Bùi Thanh Tùng,cháu nghe cô giải thích một chút đã.” Đại khái làgiọng nói của Châu Mỹ Duy trời sinh mềm nhữn,khiến người nghe rất dễ mềm lòng.Bùi Thanh Tùng ở phía trước chuẩn bị ngồivào xe rời đi, cậu bé đứng ở trước cửa xe đấutranh một lát, bảo mẫu quay đầu nhìn gương mặtthật thà phúc hậu của Châu Mỹ Duy, người phụnữ này không có lực sát thương gì, hẳn là khôngphải người xấu.Châu Mỹ Duy thấy cậu bé không đi, cảmthấy vô cùng may mắn, nếu không hai cái đùicủa cô ấy đều không đuổi kịp xe bốn bánh.Cô ấy ngồi xổm trước mặt đứa bé, hòa nhãnói chuyện với cậu bé: “Bùi Thanh Tùng, khôngphải là trước đây cháu rất cố gắng lấy lòng mẹcháu sao… Cháu thông minh như vậy, cháu chắcchắn biết cha mẹ ở chung không tốt lắm, nhưngcho dù như vậy, cháu vẫn nên nghĩ cách thânthiết với mẹ hơn đúng không?”Bùi Thanh Tùng nghe cô ấy đột nhiên nhắctới người mẹ vứt bỏ mình, cậu bé còn nhỏ nênkhông biết ngụy trang, biểu cảm rõ ràng khôngvui lắm.Châu Mỹ Duy tiếp tục nói hết: “Cô có mộtngười bạn, hai đứa con của cô ấy không thấynữa, cô ấy rất yêu con của mình, cô ấy rất muốntìm bọn chúng trở về, Bùi Thanh Tùng cháu cóthể giúp một chuyện được không, cô có chuyệnmuốn hỏi cha cháu… Hai đứa bé cũng giống nhưcháu rất muốn có mẹ.”Đứa bé nghe thấy câu cuối cô ấy nói, gươngmặt lập tức có chút dao động.Đôi mắt to của cậu bé nhìn Châu Mỹ Duy lúcnày đang rất lo lắng, cậu bé mấp máy cái miệngnhỏ, do dự một lát sau đó ghét bỏ hừ một tiếng.“Cô chủ động tiếp cận cha cháu có ý đồ, vậymà vì người khác.” Tên nhóc kia tức giận nói vớicô ấy.Châu Mỹ Duy hơi sợ, bị tiểu quỷ năm tiểunày thuyết giáo, nhưng cô ấy không thể phảnbác, hiện giờ trẻ con năm tuổi đều đáng sợ nhưthế sao?Tuy tên nhóc Bùi Thanh Tùng này rất đángđánh đòn, nhưng cậu bé vẫn lấy điện thoại ra gọiđiện cho Bùi Hưng Nam cha cậu bé, Châu MỹDuy mở to mắt kiên nhẫn chờ đợi.Nhưng Bùi Thanh Tùng gọi một lần lại mộtlần, vẫn luôn báo bận.“Không cần gọi nữa, cảm ơn.”Trên mặt Châu Mỹ Duy tràn ngập thất vọng,cô ấy đứng dậy, nói cảm ơn với cậu chủ nhỏ nhàhọ Bùi, đi tới bên đường vẫy một chiếc xe taxi,quay trở về bệnh viện.Cô ấy đã nghĩ hết biện pháp rồi, vẫn khôngliên lạc với đám người Quách Cao Minh.Cương mặt bánh bao của Bùi Thanh Tùngthấy bộ dạng uể oải này của cô ấy, cậu chủ nhỏnhà họ Bùi luôn được dạy dỗ nghiêm khắc độtnhiên không quan tâm tới hình tượng la to: “Nếucha cháu trở lại, cháu lại nói với cô.”Châu Mỹ Duy quay đầu vẫy tay với cậu bé,trong lòng cô ấy có chút cảm động, tiểu quỷ nàythật sự không khó ở chung như vậy.Nhưng Bùi Hưng Nam và Lục Khánh Namđều như vậy không phải là trùng hợp, quản giaPhương cũng nói mấy chủ nhân của nhà họQuách đều ra nước ngoài, cô ấy nhíu mày: “Rốtcuộc là Quách Cao Minh mắc bệnh gì, thật sựnghiêm trọng như vậy sao?”Dựa theo hiểu biết của cô ấy đối với QuáchCao Minh, anh không có khả năng mặc kệ KiềuBích Ngọc không quan tâm, trừ khi anh thật sựxảy ra chuyện.Châu Mỹ Duy một lòng một dạ nghĩ mọichuyện, lúc trở lại bệnh viện đã gần 7 giờ, nhưngthang máy vừa tới tầng mười hai, cô ấy ở hànhlang đã nghe thấy tiếng cãi vã ầm ï.“Sao đứa bé có thể không còn?”“Đứa bé đang khỏe mạnh sao có thể khôngcòn, các người biết đó là con nhà ai không, đó làngười thừa kế của nhà họ Quách đấy, là cháungoại của nhà họ Kiều chúng tôi!”Từng tiếng chửi rủa, chỉ trích không kiểmchế được vang vọng hành lang.Sắc mặt Châu Mỹ Duy hoảng sợ, lập tứcchạy tới, nhanh chóng thấy được Cung Nhã Yếnđang tranh cãi với một số người.Là người nhà họ Kiều ở thành phố Hải Châu,người tràn ngập kiêu ngạo kia đúng là bà Kiều.“Sao có thể không cẩn thận như vậy, KiềuBích Ngọc làm mẹ kiểu gì thế, đúng là không cómột chút tác dụng nào.”Còn chê chuyện này chưa lớn à, sao ngườinhà họ Kiều cũng tới đây gây sư rồi?