Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 242
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 242: Xâm phạm dữ dội, tiền rất quan trọngChâu Mỹ Duy đứng hóa đá trong một góc,nhìn một nhóm người đang cạy cửa nhà cô ấymột cách thô bạo. Sau đó, Đường Tuấn Nghĩa rấttự nhiên ôm Kiều Bích Ngọc bước vào.Thảo nào Châu Mỹ Duy cảm thấy quenthuộc với tình hình đường xá xung quanh nhưvậy, hóa ra đây là con đường trở về nhà cô ấy.“Này, mấy người… mấy người làm cái gìvậy?” Dù sao cũng phải tôn trọng tôi một chútchứ, tôi là chủ phòng cơ mài!Một nhóm bác sĩ và y tá đang bận rộn trongcăn hộ nhỏ mười mấy mét vuông của cô ấy,Đường Tuấn Nghĩa bế Kiểu Bích Ngọc đang ngủsay đặt lên trên chiếc giường trong phòngkhách. Châu Mỹ Duy lập tức đi thẳng vào, bấtmãn nhìn những người này, không biết bọn họ cóâm mưu gì đây? Mấy chiếc gối đơn đã được thaymới, ngay cả tấm nệm cũng được bọn họ đổi mới luôn.“Từ bây giờ cô ấy sẽ sống ở đây.”Đường Tuấn Nghĩa đứng bên cạnh giường,quay đầu nhìn Châu Mỹ Duy bằng đôi mắt xanhbiếc, có vẻ rất khó giải thích với cô ấy.Trên mặt Châu Mỹ Duy cũng không có biểuhiện gì, xem ra sẽ ở lại rất lâu.Kiểu Bích Ngọc sống trong nhà cô ấy, cô ấykhông bận tâm lắm, nhưng còn Đường TuấnNghĩa, sao anh ta lại không thể nói trước với côấy một câu, thật là độc đoán…Kiều Bích Ngọc nói rằng Đường Tuấn Nghĩarất hiền lành và dễ bắt nạt. Giờ xem ra là đối xửvới mỗi người một khác, nghĩ lại mà thấy vừabuồn vừa tức.“Cô ơi, cô có muốn giữ lại gì trong tủ không?”Một số nhân viên y tế nhẹ tay nhẹ chânmang vào rất nhiều đồ dùng y tế. Vì căn hộ củacô ấy là một căn hộ nhỏ, chỉ vỏn vẹn mười mấymét vuông, nghe nói còn không lớn bằng nhà vệsinh của nhà họ Quách. Bọn họ định dọn tủ quầnáo của cô ấy để đặt những loại thuốc dự phòng này.“Đừng ném đồ của tôi lung tung, tôi sẽ tựmình dọn dẹp.”Châu Mỹ Duy để trong tủ hầu hết là nhữngmón đồ cũ không có giá trị nhưng cô ấy lạikhông muốn vứt bỏ. Cô ấy là dân nghèo nênkhông thể xa hoa như người khác. Siêng năng vàtiết kiệm là một đức tính tốt.Nhưng sau khi nghĩ lại, cô ấy không hiểu vìsao Đường Tuấn Nghĩa có nhiều tài sản như vậylại phải định cư vào cái tổ nhỏ này của cô ấy? Tấtnhiên là cô ấy không dám hỏi.Các bác sĩ này hành động rất nhanh nhẹn.Họ lấy chiếc kệ sắt đặt trên đầu giường, trên giátreo vài lọ thuốc tiêm và kim tiêm dạng ốngmỏng châm vào tĩnh mạch tay trái của Kiều BíchNgọc. Sau khi kiểm tra hai lần, cuối cùng họ thìthầm vài câu với Đường Tuấn Nghĩa rồi nhanhchóng rời đi.“Cục cưng cần một môi trường quen thuộcvà an toàn.”Lúc những người kia rời đi, Châu Mỹ Duynghe thấy Đường Tuấn Nghĩa nhẹ giọng nói mộtcâu.Đây là lần đầu tiên Châu Mỹ Duy nghe thấyai đó gọi Kiều Bích Ngọc, một người phụ nữương ngạnh và bạo lực là cục cưng. Mà anh tacòn gọi rất thuận miệng. Có lẽ vì giọng nói lànhlạnh của Đường Tuấn Nghĩa rất êm tai nên anh takhông cảm thấy buồn nôn khi nghe hai tiếng“cục cưng” này. Nhưng cô ấy cảm thấy hơi xấu hổ đó.“Anh nói đúng, nói đúng!”Châu Mỹ Duy nịnh bợ hùa theo ý anh ta, liềumạng gật đầu.Sau khi chuồn khỏi phòng khách, Châu MỹDuy cảm thấy cô ấy như thể là một cái bóng đènđã làm phiền đến người khác. Suy nghĩ một lát,cô vẫn nên vào phòng bếp làm c* li thôi. Tuyrằng nhà cô bị xâm phạm dữ dội khiến cô cóchút không hài lòng nhưng ít nhất Kiều BíchNgọc có thể bình tĩnh sống trong nhà của cô,quyết định này của Đường Tuấn Nghĩa cũng làkhá tốt.“Đường Tuấn Nghĩa cũng sống ở đây sao?”Đột nhiên Châu Mỹ Duy nghĩ đến một vấnđề khi đang vo gạo. Về sau cô ấy nên nấu chobao nhiêu người đây?Đường Tuấn Nghĩa đã yên vị trong nhà củacô ấy nhưng vì căn hộ nhỏ chỉ có hai phòng nênĐường Tuấn Nghĩa rất chủ động ngủ trongphòng khách.Ban đầu Châu Mỹ Duy định giặt sạch chiếcchăn đơn mua trong đợt giảm giá lần trước choanh ta. Nhưng cô ấy không ngờ người đàn ôngnày lại coi trọng việc sạch sẽ đến thế. Anh tanhờ người mua hàng cao cấp, thậm chí chiếcghế sofa của cô ấy cũng được thay bằng mộtchiếc mới.Bát đĩa, đồ dùng nhà bếp, ngay cả bàn ghếtrong nhà đều đã được đổi mới, Châu Mỹ Duycảm thấy nơi này không còn là nhà cô ấy nữa.Thật là xa xỉ! Một bộ đồ dùng nhà bếp hếthơn sáu mươi ba triệu. Mỗi lần rửa bát, cô ấy đềucảm thấy lo lắng, nếu bị vỡ một góc nhỏ, chắcchắn cô ấy đau lòng muốn chết.Đã ba ngày rồi, Châu Mỹ Duy buộc phải tậnhưởng những thứ xa hoa cao quý này. Trong bangày này, dưới tác dụng của thuốc, Kiều BíchNgọc rất ít khi tỉnh lại. Thỉnh thoảng, cô mở mắtra nhìn trần nhà, ánh mắt đờ đẫn nhưng ĐườngTuấn Nghĩa không quá căng thẳng. Có lẽ nhưbác sĩ nói hiện tại Kiều Bích Ngọc cần nghỉ ngơinhiều, giấc ngủ có thể giúp cho cô điều tiết bảnthân một cách hiệu quả.Mấy ngày nay có Đường Tuấn Nghĩa ăn ởcùng, có thể được sống với nam thần, Châu MỹDuy bắt đầu cảm thấy “thụ sủng nhược kinh”.Nhưng sau đó cô ấy phát hiện ra rằng mình đãsai lầm rồi.Người này hành động kỳ lạ, cách làm việchoàn toàn không theo lý lễ nào cả. Hơn nữa,ngày hôm qua cô ấy để ý thấy Đường TuấnNghĩa đã nhìn chằm chằm vào bức tường của tủTV trong phòng khách. Châu Mỹ Duy có loại linhcảm không tốt. Không lẽ anh ta muốn mua cănhộ ở bên cạnh rồi sau đó tìm một người làmthông hai căn hộ với nhau. Điều này quá điên rồ rồi.Có thể là do các công trình xây dựng quá ồnào. Anh ta cũng không xoắn xuýt ở mặt tường tồitàn đó, Châu Mỹ Duy bày tỏ sự thoải mái củamình. Một ngày, Đường Tuấn Nghĩa không nóichuyện với cô ấy quá hai câu. Công việc chínhcủa anh ta là chăm sóc Kiều Bích Ngọc. Châu MỹDuy lén lút đứng ở cửa phòng khách nhìn thấyanh ta tiêm thuốc, cô ấy mới nhớ ra Kiều BíchNgọc từng nói Đường Tuấn Nghĩa là bác sĩ họchai bằng.Sau đó, cô ấy cũng nhớ ra Lục Khánh Namđã đề cập rằng Đường Tuấn Nghĩa gây rắc rốitrong ngành tài chính, anh ta cũng rất có kinhnghiệm về tâm lý học…Đường Tuấn Nghĩa thực sự là một người…rất kỳ lạ.Châu Mỹ Duy không biết phải định nghĩaanh ta như thế nào. Dù sao, ở cùng với mộtngười như Đường Tuấn Nghĩa, có là bạn bè hayđối thủ chắc chắn đều cảm thấy áp lực cùng hổ thẹn.“Tôi ra ngoài mua đồ ăn.”Rốt cuộc, Châu Mỹ Duy cảm thấy chínhmình là một người bình thường, ngàn vạn lầncũng đừng nghĩ đến việc so đo với người bấtchấp thiên địa này, thành thật làm c* li thì hơn.Châu Mỹ Duy lấy ví và điện thoại di động rồiđi ra ngoài, cô ấy sống trong một khu nhỏ vớihơn năm trăm hộ gia đình. Cô ấy xuống thangmáy nhìn xung quanh, không biết có phải ảo giáckhông, mấy ngày nay an ninh của khu này đãđược tăng cường.Hôm qua cô ấy đã đặc biệt đi hỏi ĐườngTuấn Nghĩa có phải phái người đến trông coi ởđây không, Đường Tuấn Nghĩa chỉ đáp lại một chữ, không.Cũng có thể là lương tâm của quản lý khutrỗi dậy. Cũng tốt, ít nhất những người nhà họKiều không thể tùy ý đến đây được.Khi đến bãi đậu xe, Châu Mỹ Duy đangchuẩn bị lấy chìa khóa để mở chiếc xe Xiali nhỏcủa cô ấy thì đột nhiên chuông điện thoại vang lên.Tầng hầm tương đối trống trải nên tiếngchuông vang lên lặp đi lặp lại nghe hơi u ám.“Ai vậy nhỉ?”Châu Mỹ Duy ngồi vào ghế lái và nhanhchóng lấy chiếc điện thoại di động trong túi ra.Cô ấy đã thất nghiệp vài tháng nay nên về cơbản không có giao tiếp với bên ngoài nhiều.Đây là một cuộc gọi lạ, cô ấy chột dạ khôngmuốn trả lời.“Chẳng lẽ có hóa đơn nào quên thanh toán…”Trên thực tế, tiền tiết kiệm của cô ấy gầnnhư cạn kiệt. Cô ấy đã bị tập đoàn sa thải vàitháng trước nhưng không thể tìm được một côngviệc thích hợp, phải cắt giảm lương thực. Banđầu, tìm việc là ưu tiên hàng đầu của cô ấy,nhưng bây giờ Kiều Bích Ngọc như thế này, cô ấykhông an tâm. Thắt lưng buộc bụng, mỗi ngàymua đồ cô đều phải tính toán sao cho có thể tiếtkiệm nhất.Chắc chắn Kiều Bích Ngọc không thể trôngchờ vào tình huống này. Nhưng cô không thểtrực tiếp đòi tiền Đường Tuấn Nghĩa được, côkhông biết làm thế nào để mở miệng.Cuối cùng, cô quyết định đợi cho đến khithực sự không thể trả nổi ba trăm nghìn, đểtránh mua về quá nhiều nguyên liệu nấu ăn tồitàn rồi mới nói. Hơn nữa, Kiều Bích Ngọc vẫn làmột người kén ăn.Châu Mỹ Duy không khỏi than thở, cô thựcsự rất khó nuôi.Trước kia không biết Quách Cao Minh chămsóc cô như thế nào, hẳn là anh rất biết chịuđựng. Nghĩ đến nhà họ Quách mà cô ấy cảmthấy hơi ớn lạnh, bao giờ Quách Cao Minh mớiquay lại đây.Chắc là do bên kia gọi điện cho Châu MỹDuy ba lần liên tục mà không có ai trả lời nêncuối cùng đành bỏ cuộc, nhưng bên kia đã trựctiếp gửi một tin nhắn văn bản qua đây.Châu Mỹ Duy nghe thấy tiếng tin nhắn, vẻmặt đầy sự chột dạ, cúi đầu liếc nhanh một cái.Lập tức cô ấy phấn chấn: “Wow, ai chuyểntiền cho mình vậy?”
Chương 242: Xâm phạm dữ dội, tiền rất quan trọng
Châu Mỹ Duy đứng hóa đá trong một góc,
nhìn một nhóm người đang cạy cửa nhà cô ấy
một cách thô bạo. Sau đó, Đường Tuấn Nghĩa rất
tự nhiên ôm Kiều Bích Ngọc bước vào.
Thảo nào Châu Mỹ Duy cảm thấy quen
thuộc với tình hình đường xá xung quanh như
vậy, hóa ra đây là con đường trở về nhà cô ấy.
“Này, mấy người… mấy người làm cái gì
vậy?” Dù sao cũng phải tôn trọng tôi một chút
chứ, tôi là chủ phòng cơ mài!
Một nhóm bác sĩ và y tá đang bận rộn trong
căn hộ nhỏ mười mấy mét vuông của cô ấy,
Đường Tuấn Nghĩa bế Kiểu Bích Ngọc đang ngủ
say đặt lên trên chiếc giường trong phòng
khách. Châu Mỹ Duy lập tức đi thẳng vào, bất
mãn nhìn những người này, không biết bọn họ có
âm mưu gì đây? Mấy chiếc gối đơn đã được thay
mới, ngay cả tấm nệm cũng được bọn họ đổi mới luôn.
“Từ bây giờ cô ấy sẽ sống ở đây.”
Đường Tuấn Nghĩa đứng bên cạnh giường,
quay đầu nhìn Châu Mỹ Duy bằng đôi mắt xanh
biếc, có vẻ rất khó giải thích với cô ấy.
Trên mặt Châu Mỹ Duy cũng không có biểu
hiện gì, xem ra sẽ ở lại rất lâu.
Kiểu Bích Ngọc sống trong nhà cô ấy, cô ấy
không bận tâm lắm, nhưng còn Đường Tuấn
Nghĩa, sao anh ta lại không thể nói trước với cô
ấy một câu, thật là độc đoán…
Kiều Bích Ngọc nói rằng Đường Tuấn Nghĩa
rất hiền lành và dễ bắt nạt. Giờ xem ra là đối xử
với mỗi người một khác, nghĩ lại mà thấy vừa
buồn vừa tức.
“Cô ơi, cô có muốn giữ lại gì trong tủ không?”
Một số nhân viên y tế nhẹ tay nhẹ chân
mang vào rất nhiều đồ dùng y tế. Vì căn hộ của
cô ấy là một căn hộ nhỏ, chỉ vỏn vẹn mười mấy
mét vuông, nghe nói còn không lớn bằng nhà vệ
sinh của nhà họ Quách. Bọn họ định dọn tủ quần
áo của cô ấy để đặt những loại thuốc dự phòng này.
“Đừng ném đồ của tôi lung tung, tôi sẽ tự
mình dọn dẹp.”
Châu Mỹ Duy để trong tủ hầu hết là những
món đồ cũ không có giá trị nhưng cô ấy lại
không muốn vứt bỏ. Cô ấy là dân nghèo nên
không thể xa hoa như người khác. Siêng năng và
tiết kiệm là một đức tính tốt.
Nhưng sau khi nghĩ lại, cô ấy không hiểu vì
sao Đường Tuấn Nghĩa có nhiều tài sản như vậy
lại phải định cư vào cái tổ nhỏ này của cô ấy? Tất
nhiên là cô ấy không dám hỏi.
Các bác sĩ này hành động rất nhanh nhẹn.
Họ lấy chiếc kệ sắt đặt trên đầu giường, trên giá
treo vài lọ thuốc tiêm và kim tiêm dạng ống
mỏng châm vào tĩnh mạch tay trái của Kiều Bích
Ngọc. Sau khi kiểm tra hai lần, cuối cùng họ thì
thầm vài câu với Đường Tuấn Nghĩa rồi nhanh
chóng rời đi.
“Cục cưng cần một môi trường quen thuộc
và an toàn.”
Lúc những người kia rời đi, Châu Mỹ Duy
nghe thấy Đường Tuấn Nghĩa nhẹ giọng nói một
câu.
Đây là lần đầu tiên Châu Mỹ Duy nghe thấy
ai đó gọi Kiều Bích Ngọc, một người phụ nữ
ương ngạnh và bạo lực là cục cưng. Mà anh ta
còn gọi rất thuận miệng. Có lẽ vì giọng nói lành
lạnh của Đường Tuấn Nghĩa rất êm tai nên anh ta
không cảm thấy buồn nôn khi nghe hai tiếng
“cục cưng” này. Nhưng cô ấy cảm thấy hơi xấu hổ đó.
“Anh nói đúng, nói đúng!”
Châu Mỹ Duy nịnh bợ hùa theo ý anh ta, liều
mạng gật đầu.
Sau khi chuồn khỏi phòng khách, Châu Mỹ
Duy cảm thấy cô ấy như thể là một cái bóng đèn
đã làm phiền đến người khác. Suy nghĩ một lát,
cô vẫn nên vào phòng bếp làm c* li thôi. Tuy
rằng nhà cô bị xâm phạm dữ dội khiến cô có
chút không hài lòng nhưng ít nhất Kiều Bích
Ngọc có thể bình tĩnh sống trong nhà của cô,
quyết định này của Đường Tuấn Nghĩa cũng là
khá tốt.
“Đường Tuấn Nghĩa cũng sống ở đây sao?”
Đột nhiên Châu Mỹ Duy nghĩ đến một vấn
đề khi đang vo gạo. Về sau cô ấy nên nấu cho
bao nhiêu người đây?
Đường Tuấn Nghĩa đã yên vị trong nhà của
cô ấy nhưng vì căn hộ nhỏ chỉ có hai phòng nên
Đường Tuấn Nghĩa rất chủ động ngủ trongphòng khách.
Ban đầu Châu Mỹ Duy định giặt sạch chiếc
chăn đơn mua trong đợt giảm giá lần trước cho
anh ta. Nhưng cô ấy không ngờ người đàn ông
này lại coi trọng việc sạch sẽ đến thế. Anh ta
nhờ người mua hàng cao cấp, thậm chí chiếc
ghế sofa của cô ấy cũng được thay bằng một
chiếc mới.
Bát đĩa, đồ dùng nhà bếp, ngay cả bàn ghế
trong nhà đều đã được đổi mới, Châu Mỹ Duy
cảm thấy nơi này không còn là nhà cô ấy nữa.
Thật là xa xỉ! Một bộ đồ dùng nhà bếp hết
hơn sáu mươi ba triệu. Mỗi lần rửa bát, cô ấy đều
cảm thấy lo lắng, nếu bị vỡ một góc nhỏ, chắc
chắn cô ấy đau lòng muốn chết.
Đã ba ngày rồi, Châu Mỹ Duy buộc phải tận
hưởng những thứ xa hoa cao quý này. Trong ba
ngày này, dưới tác dụng của thuốc, Kiều Bích
Ngọc rất ít khi tỉnh lại. Thỉnh thoảng, cô mở mắt
ra nhìn trần nhà, ánh mắt đờ đẫn nhưng Đường
Tuấn Nghĩa không quá căng thẳng. Có lẽ như
bác sĩ nói hiện tại Kiều Bích Ngọc cần nghỉ ngơi
nhiều, giấc ngủ có thể giúp cho cô điều tiết bản
thân một cách hiệu quả.
Mấy ngày nay có Đường Tuấn Nghĩa ăn ở
cùng, có thể được sống với nam thần, Châu Mỹ
Duy bắt đầu cảm thấy “thụ sủng nhược kinh”.
Nhưng sau đó cô ấy phát hiện ra rằng mình đã
sai lầm rồi.
Người này hành động kỳ lạ, cách làm việc
hoàn toàn không theo lý lễ nào cả. Hơn nữa,
ngày hôm qua cô ấy để ý thấy Đường Tuấn
Nghĩa đã nhìn chằm chằm vào bức tường của tủ
TV trong phòng khách. Châu Mỹ Duy có loại linh
cảm không tốt. Không lẽ anh ta muốn mua căn
hộ ở bên cạnh rồi sau đó tìm một người làm
thông hai căn hộ với nhau. Điều này quá điên rồ rồi.
Có thể là do các công trình xây dựng quá ồn
ào. Anh ta cũng không xoắn xuýt ở mặt tường tồi
tàn đó, Châu Mỹ Duy bày tỏ sự thoải mái của
mình. Một ngày, Đường Tuấn Nghĩa không nói
chuyện với cô ấy quá hai câu. Công việc chính
của anh ta là chăm sóc Kiều Bích Ngọc. Châu Mỹ
Duy lén lút đứng ở cửa phòng khách nhìn thấy
anh ta tiêm thuốc, cô ấy mới nhớ ra Kiều Bích
Ngọc từng nói Đường Tuấn Nghĩa là bác sĩ học
hai bằng.
Sau đó, cô ấy cũng nhớ ra Lục Khánh Nam
đã đề cập rằng Đường Tuấn Nghĩa gây rắc rối
trong ngành tài chính, anh ta cũng rất có kinh
nghiệm về tâm lý học…
Đường Tuấn Nghĩa thực sự là một người…
rất kỳ lạ.
Châu Mỹ Duy không biết phải định nghĩa
anh ta như thế nào. Dù sao, ở cùng với một
người như Đường Tuấn Nghĩa, có là bạn bè hay
đối thủ chắc chắn đều cảm thấy áp lực cùng hổ thẹn.
“Tôi ra ngoài mua đồ ăn.”
Rốt cuộc, Châu Mỹ Duy cảm thấy chính
mình là một người bình thường, ngàn vạn lần
cũng đừng nghĩ đến việc so đo với người bất
chấp thiên địa này, thành thật làm c* li thì hơn.
Châu Mỹ Duy lấy ví và điện thoại di động rồi
đi ra ngoài, cô ấy sống trong một khu nhỏ với
hơn năm trăm hộ gia đình. Cô ấy xuống thang
máy nhìn xung quanh, không biết có phải ảo giác
không, mấy ngày nay an ninh của khu này đã
được tăng cường.
Hôm qua cô ấy đã đặc biệt đi hỏi Đường
Tuấn Nghĩa có phải phái người đến trông coi ở
đây không, Đường Tuấn Nghĩa chỉ đáp lại một chữ, không.
Cũng có thể là lương tâm của quản lý khu
trỗi dậy. Cũng tốt, ít nhất những người nhà họ
Kiều không thể tùy ý đến đây được.
Khi đến bãi đậu xe, Châu Mỹ Duy đang
chuẩn bị lấy chìa khóa để mở chiếc xe Xiali nhỏ
của cô ấy thì đột nhiên chuông điện thoại vang lên.
Tầng hầm tương đối trống trải nên tiếng
chuông vang lên lặp đi lặp lại nghe hơi u ám.
“Ai vậy nhỉ?”
Châu Mỹ Duy ngồi vào ghế lái và nhanh
chóng lấy chiếc điện thoại di động trong túi ra.
Cô ấy đã thất nghiệp vài tháng nay nên về cơ
bản không có giao tiếp với bên ngoài nhiều.
Đây là một cuộc gọi lạ, cô ấy chột dạ không
muốn trả lời.
“Chẳng lẽ có hóa đơn nào quên thanh toán…”
Trên thực tế, tiền tiết kiệm của cô ấy gần
như cạn kiệt. Cô ấy đã bị tập đoàn sa thải vài
tháng trước nhưng không thể tìm được một công
việc thích hợp, phải cắt giảm lương thực. Ban
đầu, tìm việc là ưu tiên hàng đầu của cô ấy,
nhưng bây giờ Kiều Bích Ngọc như thế này, cô ấy
không an tâm. Thắt lưng buộc bụng, mỗi ngày
mua đồ cô đều phải tính toán sao cho có thể tiết
kiệm nhất.
Chắc chắn Kiều Bích Ngọc không thể trông
chờ vào tình huống này. Nhưng cô không thể
trực tiếp đòi tiền Đường Tuấn Nghĩa được, cô
không biết làm thế nào để mở miệng.
Cuối cùng, cô quyết định đợi cho đến khi
thực sự không thể trả nổi ba trăm nghìn, để
tránh mua về quá nhiều nguyên liệu nấu ăn tồi
tàn rồi mới nói. Hơn nữa, Kiều Bích Ngọc vẫn là
một người kén ăn.
Châu Mỹ Duy không khỏi than thở, cô thực
sự rất khó nuôi.
Trước kia không biết Quách Cao Minh chăm
sóc cô như thế nào, hẳn là anh rất biết chịu
đựng. Nghĩ đến nhà họ Quách mà cô ấy cảm
thấy hơi ớn lạnh, bao giờ Quách Cao Minh mới
quay lại đây.
Chắc là do bên kia gọi điện cho Châu Mỹ
Duy ba lần liên tục mà không có ai trả lời nên
cuối cùng đành bỏ cuộc, nhưng bên kia đã trực
tiếp gửi một tin nhắn văn bản qua đây.
Châu Mỹ Duy nghe thấy tiếng tin nhắn, vẻ
mặt đầy sự chột dạ, cúi đầu liếc nhanh một cái.
Lập tức cô ấy phấn chấn: “Wow, ai chuyển
tiền cho mình vậy?”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 242: Xâm phạm dữ dội, tiền rất quan trọngChâu Mỹ Duy đứng hóa đá trong một góc,nhìn một nhóm người đang cạy cửa nhà cô ấymột cách thô bạo. Sau đó, Đường Tuấn Nghĩa rấttự nhiên ôm Kiều Bích Ngọc bước vào.Thảo nào Châu Mỹ Duy cảm thấy quenthuộc với tình hình đường xá xung quanh nhưvậy, hóa ra đây là con đường trở về nhà cô ấy.“Này, mấy người… mấy người làm cái gìvậy?” Dù sao cũng phải tôn trọng tôi một chútchứ, tôi là chủ phòng cơ mài!Một nhóm bác sĩ và y tá đang bận rộn trongcăn hộ nhỏ mười mấy mét vuông của cô ấy,Đường Tuấn Nghĩa bế Kiểu Bích Ngọc đang ngủsay đặt lên trên chiếc giường trong phòngkhách. Châu Mỹ Duy lập tức đi thẳng vào, bấtmãn nhìn những người này, không biết bọn họ cóâm mưu gì đây? Mấy chiếc gối đơn đã được thaymới, ngay cả tấm nệm cũng được bọn họ đổi mới luôn.“Từ bây giờ cô ấy sẽ sống ở đây.”Đường Tuấn Nghĩa đứng bên cạnh giường,quay đầu nhìn Châu Mỹ Duy bằng đôi mắt xanhbiếc, có vẻ rất khó giải thích với cô ấy.Trên mặt Châu Mỹ Duy cũng không có biểuhiện gì, xem ra sẽ ở lại rất lâu.Kiểu Bích Ngọc sống trong nhà cô ấy, cô ấykhông bận tâm lắm, nhưng còn Đường TuấnNghĩa, sao anh ta lại không thể nói trước với côấy một câu, thật là độc đoán…Kiều Bích Ngọc nói rằng Đường Tuấn Nghĩarất hiền lành và dễ bắt nạt. Giờ xem ra là đối xửvới mỗi người một khác, nghĩ lại mà thấy vừabuồn vừa tức.“Cô ơi, cô có muốn giữ lại gì trong tủ không?”Một số nhân viên y tế nhẹ tay nhẹ chânmang vào rất nhiều đồ dùng y tế. Vì căn hộ củacô ấy là một căn hộ nhỏ, chỉ vỏn vẹn mười mấymét vuông, nghe nói còn không lớn bằng nhà vệsinh của nhà họ Quách. Bọn họ định dọn tủ quầnáo của cô ấy để đặt những loại thuốc dự phòng này.“Đừng ném đồ của tôi lung tung, tôi sẽ tựmình dọn dẹp.”Châu Mỹ Duy để trong tủ hầu hết là nhữngmón đồ cũ không có giá trị nhưng cô ấy lạikhông muốn vứt bỏ. Cô ấy là dân nghèo nênkhông thể xa hoa như người khác. Siêng năng vàtiết kiệm là một đức tính tốt.Nhưng sau khi nghĩ lại, cô ấy không hiểu vìsao Đường Tuấn Nghĩa có nhiều tài sản như vậylại phải định cư vào cái tổ nhỏ này của cô ấy? Tấtnhiên là cô ấy không dám hỏi.Các bác sĩ này hành động rất nhanh nhẹn.Họ lấy chiếc kệ sắt đặt trên đầu giường, trên giátreo vài lọ thuốc tiêm và kim tiêm dạng ốngmỏng châm vào tĩnh mạch tay trái của Kiều BíchNgọc. Sau khi kiểm tra hai lần, cuối cùng họ thìthầm vài câu với Đường Tuấn Nghĩa rồi nhanhchóng rời đi.“Cục cưng cần một môi trường quen thuộcvà an toàn.”Lúc những người kia rời đi, Châu Mỹ Duynghe thấy Đường Tuấn Nghĩa nhẹ giọng nói mộtcâu.Đây là lần đầu tiên Châu Mỹ Duy nghe thấyai đó gọi Kiều Bích Ngọc, một người phụ nữương ngạnh và bạo lực là cục cưng. Mà anh tacòn gọi rất thuận miệng. Có lẽ vì giọng nói lànhlạnh của Đường Tuấn Nghĩa rất êm tai nên anh takhông cảm thấy buồn nôn khi nghe hai tiếng“cục cưng” này. Nhưng cô ấy cảm thấy hơi xấu hổ đó.“Anh nói đúng, nói đúng!”Châu Mỹ Duy nịnh bợ hùa theo ý anh ta, liềumạng gật đầu.Sau khi chuồn khỏi phòng khách, Châu MỹDuy cảm thấy cô ấy như thể là một cái bóng đènđã làm phiền đến người khác. Suy nghĩ một lát,cô vẫn nên vào phòng bếp làm c* li thôi. Tuyrằng nhà cô bị xâm phạm dữ dội khiến cô cóchút không hài lòng nhưng ít nhất Kiều BíchNgọc có thể bình tĩnh sống trong nhà của cô,quyết định này của Đường Tuấn Nghĩa cũng làkhá tốt.“Đường Tuấn Nghĩa cũng sống ở đây sao?”Đột nhiên Châu Mỹ Duy nghĩ đến một vấnđề khi đang vo gạo. Về sau cô ấy nên nấu chobao nhiêu người đây?Đường Tuấn Nghĩa đã yên vị trong nhà củacô ấy nhưng vì căn hộ nhỏ chỉ có hai phòng nênĐường Tuấn Nghĩa rất chủ động ngủ trongphòng khách.Ban đầu Châu Mỹ Duy định giặt sạch chiếcchăn đơn mua trong đợt giảm giá lần trước choanh ta. Nhưng cô ấy không ngờ người đàn ôngnày lại coi trọng việc sạch sẽ đến thế. Anh tanhờ người mua hàng cao cấp, thậm chí chiếcghế sofa của cô ấy cũng được thay bằng mộtchiếc mới.Bát đĩa, đồ dùng nhà bếp, ngay cả bàn ghếtrong nhà đều đã được đổi mới, Châu Mỹ Duycảm thấy nơi này không còn là nhà cô ấy nữa.Thật là xa xỉ! Một bộ đồ dùng nhà bếp hếthơn sáu mươi ba triệu. Mỗi lần rửa bát, cô ấy đềucảm thấy lo lắng, nếu bị vỡ một góc nhỏ, chắcchắn cô ấy đau lòng muốn chết.Đã ba ngày rồi, Châu Mỹ Duy buộc phải tậnhưởng những thứ xa hoa cao quý này. Trong bangày này, dưới tác dụng của thuốc, Kiều BíchNgọc rất ít khi tỉnh lại. Thỉnh thoảng, cô mở mắtra nhìn trần nhà, ánh mắt đờ đẫn nhưng ĐườngTuấn Nghĩa không quá căng thẳng. Có lẽ nhưbác sĩ nói hiện tại Kiều Bích Ngọc cần nghỉ ngơinhiều, giấc ngủ có thể giúp cho cô điều tiết bảnthân một cách hiệu quả.Mấy ngày nay có Đường Tuấn Nghĩa ăn ởcùng, có thể được sống với nam thần, Châu MỹDuy bắt đầu cảm thấy “thụ sủng nhược kinh”.Nhưng sau đó cô ấy phát hiện ra rằng mình đãsai lầm rồi.Người này hành động kỳ lạ, cách làm việchoàn toàn không theo lý lễ nào cả. Hơn nữa,ngày hôm qua cô ấy để ý thấy Đường TuấnNghĩa đã nhìn chằm chằm vào bức tường của tủTV trong phòng khách. Châu Mỹ Duy có loại linhcảm không tốt. Không lẽ anh ta muốn mua cănhộ ở bên cạnh rồi sau đó tìm một người làmthông hai căn hộ với nhau. Điều này quá điên rồ rồi.Có thể là do các công trình xây dựng quá ồnào. Anh ta cũng không xoắn xuýt ở mặt tường tồitàn đó, Châu Mỹ Duy bày tỏ sự thoải mái củamình. Một ngày, Đường Tuấn Nghĩa không nóichuyện với cô ấy quá hai câu. Công việc chínhcủa anh ta là chăm sóc Kiều Bích Ngọc. Châu MỹDuy lén lút đứng ở cửa phòng khách nhìn thấyanh ta tiêm thuốc, cô ấy mới nhớ ra Kiều BíchNgọc từng nói Đường Tuấn Nghĩa là bác sĩ họchai bằng.Sau đó, cô ấy cũng nhớ ra Lục Khánh Namđã đề cập rằng Đường Tuấn Nghĩa gây rắc rốitrong ngành tài chính, anh ta cũng rất có kinhnghiệm về tâm lý học…Đường Tuấn Nghĩa thực sự là một người…rất kỳ lạ.Châu Mỹ Duy không biết phải định nghĩaanh ta như thế nào. Dù sao, ở cùng với mộtngười như Đường Tuấn Nghĩa, có là bạn bè hayđối thủ chắc chắn đều cảm thấy áp lực cùng hổ thẹn.“Tôi ra ngoài mua đồ ăn.”Rốt cuộc, Châu Mỹ Duy cảm thấy chínhmình là một người bình thường, ngàn vạn lầncũng đừng nghĩ đến việc so đo với người bấtchấp thiên địa này, thành thật làm c* li thì hơn.Châu Mỹ Duy lấy ví và điện thoại di động rồiđi ra ngoài, cô ấy sống trong một khu nhỏ vớihơn năm trăm hộ gia đình. Cô ấy xuống thangmáy nhìn xung quanh, không biết có phải ảo giáckhông, mấy ngày nay an ninh của khu này đãđược tăng cường.Hôm qua cô ấy đã đặc biệt đi hỏi ĐườngTuấn Nghĩa có phải phái người đến trông coi ởđây không, Đường Tuấn Nghĩa chỉ đáp lại một chữ, không.Cũng có thể là lương tâm của quản lý khutrỗi dậy. Cũng tốt, ít nhất những người nhà họKiều không thể tùy ý đến đây được.Khi đến bãi đậu xe, Châu Mỹ Duy đangchuẩn bị lấy chìa khóa để mở chiếc xe Xiali nhỏcủa cô ấy thì đột nhiên chuông điện thoại vang lên.Tầng hầm tương đối trống trải nên tiếngchuông vang lên lặp đi lặp lại nghe hơi u ám.“Ai vậy nhỉ?”Châu Mỹ Duy ngồi vào ghế lái và nhanhchóng lấy chiếc điện thoại di động trong túi ra.Cô ấy đã thất nghiệp vài tháng nay nên về cơbản không có giao tiếp với bên ngoài nhiều.Đây là một cuộc gọi lạ, cô ấy chột dạ khôngmuốn trả lời.“Chẳng lẽ có hóa đơn nào quên thanh toán…”Trên thực tế, tiền tiết kiệm của cô ấy gầnnhư cạn kiệt. Cô ấy đã bị tập đoàn sa thải vàitháng trước nhưng không thể tìm được một côngviệc thích hợp, phải cắt giảm lương thực. Banđầu, tìm việc là ưu tiên hàng đầu của cô ấy,nhưng bây giờ Kiều Bích Ngọc như thế này, cô ấykhông an tâm. Thắt lưng buộc bụng, mỗi ngàymua đồ cô đều phải tính toán sao cho có thể tiếtkiệm nhất.Chắc chắn Kiều Bích Ngọc không thể trôngchờ vào tình huống này. Nhưng cô không thểtrực tiếp đòi tiền Đường Tuấn Nghĩa được, côkhông biết làm thế nào để mở miệng.Cuối cùng, cô quyết định đợi cho đến khithực sự không thể trả nổi ba trăm nghìn, đểtránh mua về quá nhiều nguyên liệu nấu ăn tồitàn rồi mới nói. Hơn nữa, Kiều Bích Ngọc vẫn làmột người kén ăn.Châu Mỹ Duy không khỏi than thở, cô thựcsự rất khó nuôi.Trước kia không biết Quách Cao Minh chămsóc cô như thế nào, hẳn là anh rất biết chịuđựng. Nghĩ đến nhà họ Quách mà cô ấy cảmthấy hơi ớn lạnh, bao giờ Quách Cao Minh mớiquay lại đây.Chắc là do bên kia gọi điện cho Châu MỹDuy ba lần liên tục mà không có ai trả lời nêncuối cùng đành bỏ cuộc, nhưng bên kia đã trựctiếp gửi một tin nhắn văn bản qua đây.Châu Mỹ Duy nghe thấy tiếng tin nhắn, vẻmặt đầy sự chột dạ, cúi đầu liếc nhanh một cái.Lập tức cô ấy phấn chấn: “Wow, ai chuyểntiền cho mình vậy?”