Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 243
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 243: Cha con anh ta rất b**n th**Châu Mỹ Duy có được một số tiền không rõnguồn gốc, trong lòng cô ấy rất phức tạp, vừathấy hơi hưng phấn vừa thấy bất an.Cô gọi lại cho số lạ đó, nhưng máy luôn báobận không có ai trả lời.Châu Mỹ Duy lái xe đến chợ rau, dọc đườngđều nghĩ đến số tiền này.“Hay là nói với Đường Tuấn Nghĩa một chút?”Cô ấy biết mình không đủ thông minh,nhưng số tiền này rất khác thường, đúng lúc côđang thiếu tiền nhất, hơn nữa còn là hơn bảytrăm triệu, đối với cô ấy đây là một số tiền cựclớn, gần bằng tiền lương cả năm của cô ấy ở tậpđoàn IP&G lúc trước.Châu Mỹ Duy nắm chặt vô lăng, trong đầuđột nhiên lóe lên, nghĩ tới một chuyện quantrọng, cô ấy lập tức đánh tay lái đến ngân hàng.“Xin chào, vui lòng giúp tôi kiểm tra chỉ tiếtgiao dịch thẻ của tôi một chút, số tiền này đượcgửi từ đâu đến vậy?”Cô ấy dừng xe, lao thẳng vào ngân hàng xếphàng hỏi thăm.Nhân viên ở quầy thấy sắc mặt hoảng hốtcủa cô ấy, quan tâm hỏi thêm một câu: “Cóchuyện gì vậy ạ? Cô gặp phải lừa đảo điện tínhả?”Châu Mỹ Duy vừa nghe thấy mấy từ lừa đảođiện tín thì càng hoàng sợ hơn.Trên trời không có chiếc bánh ngon nào rơixuống, chuyện này chắc chắn có vấn đề.“Phiền cô giúp tôi kiểm tra một chút, bảnthân tôi cũng không biết số tiền này từ đâu tới.”Cô ấy nóng ruột chờ đợi, nhân viên ở quầycũng rất chuyên nghiệp, nhanh chóng giúp cô ấykiểm tra và in ra.Cuối cùng, kết quả là: “Là tài khoản củaphòng tài vụ tập đoàn IP&G chuyển vào thẻ của Cô”Tập đoàn IP&G ư.Niềm hạnh phúc này đến quá nhanh, ChâuMỹ Duy hơi đờ dẫn.Nhân viên nữ ở quầy thấy dáng vẻ ngâyngốc của cô ấy, tốt bụng bổ sung thêm một câu:“Số tiền này chắc hẳn không có vấn đề gì đâu,trước đây ghi chép trong thẻ của cô luôn cóphần chuyển khoản tiền lương của công ty này,cao ốc của tập đoàn ở ngay trước, cô cũng cóthể đích thân đến đó xin tư vấn”“Tôi biết rồi, cảm ơn cô.”Sau khi liên tục nói lời cảm ơn, Châu Mỹ Duyra khỏi ngân hàng với niềm vui sướng tột độ.Cái gọi là từ chức của cô ấy ở tập đoàn IP&Gthực ra là thay Hà Thủy Tiên làm hòn đá kê chân,lúc đó Hà Thủy Tiên giả vờ tốt bụng nói công tysẽ bồi thường thêm cho cô ấy một tháng lương,nhưng mãi mà tiền vẫn chưa chuyển vào tàikhoản, không ngờ hôm nay mới chuyển khoảnđến, họ còn hào phóng đền bù cho cô tiền lươngcủa cả một năm.Châu Mỹ Duy quay lại chiếc xe Xiali nhỏ củamình, nở một nụ cười ngốc nghếch.Nguồn gốc của số tiền này chắc chắn là hợppháp hợp lý, vậy cũng không cần phải đi hỏiĐường Tuấn Nghĩa nữa để tránh việc bị chê cười.Thường thì tiền để chi cho việc mua thức ăncủa cô ấy không hề nhiều, Châu Mỹ Duy vừa láixe, vừa thầm tính toán một chút. Cho dù KiềuBích Ngọc có ở nhà cô ấy ăn uống thêm mộtnăm nữa thì hơn bảy trăm triệu này cũng đủ.“Ba tháng nữa là Quách Cao Minh có thể trởvề rồi, không cần tiết kiệm như thế nữa, muathêm một chút đồ về bồi bổ cho cô ấy vậy…”Châu Mỹ Duy hạ quyết tâm đi mua đồ.Cầm trên tay bảy trăm triệu còn nóng hôihổi, Châu Mỹ Duy thấy hơi lâng lâng.Tuy nhiên, lúc điện thoại của cô ấy lại nhậnđược cuộc gọi từ một số lạ, Châu Mỹ Duy lập tứctrở nên cảnh giác, chẳng lẽ tập đoàn IP&G thấysố tiền này quá lớn, nhưng cô ấy không muốn trảlại đâu.“Alo, xin chào, tôi là Châu Mỹ Duy.” Cô ấybóp giọng, chào hỏi đầu bên kia với giọng điệunịnh nọt.Nhưng không phải là một giọng điệu đượccông thức hóa nằm trong dự liệu của cô ấy mà làgiọng nói của một đứa trẻ miệng vẫn còn hơisữa, nó hét lớn: “Đồ ngốc Châu Mỹ DuyMặt Châu Mỹ Duy đen lại.Hóa là thằng nhóc Bùi Thanh Tùng chết tiệt.“Vừa rồi giọng của cô rất dễ nghe đấy.” Đầubên kia của điện thoại, cậu bé dùng giọng điệungây thơ vô tà nói với cô ấy.Châu Mỹ Duy hừ một tiếng, người ta vừacầm được bảy trăm triệu tỉnh thần phấn khởi,hơn nữa người lớn độ lượng không tính toán vớinhóc con.“Quỷ nhỏ, sao cháu lại có số điện thoại của Cô.“Lần trước cháu đã nhìn trộm đấy.” BùiThanh Tùng rất thản nhiên.Cậu ấm nhỏ họ Bùi làm việc rất dứt khoátnhanh gọn, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Chacháu về rồi.”Châu Mỹ Duy nghe cậu bé nói vậy, vội vàngcảm động nhìn trời xanh, hôm nay thời tiết rấtđẹp, tâm trạng cũng tốt đến bùng nổ.Bùi Hưng Nam về rồi, cô ấy có cơ hội liên lạcvới Quách Cao Minh rồi.Cô ấy lập tức dừng xe lại, giọng điệu cũngtrở nên nghiêm túc: “Thanh Tùng, phiền cháu gọiđiện cho cha cháu ngay bây giờ, cô có chuyệnmuốn tìm cha.”“Hai người có quan hệ gì?” Thằng nhóc bấtngờ hỏi: “Tại sao cô nhất định phải đích thân nóichuyện điện thoại với cha cháu, có phải cô cóchuyện bí mật gì không?”Châu Mỹ Duy trợn mắt: “Không có quan hệgì, cũng không có chuyện bí mật gì hết”“Nhưng cha cháu dạy, không được quantâm đến những người mình không quen biết.” BùiThanh Tùng rất khổ não, rất khó xử nói với cô ấy:“Cô với cha cháu không có quan hệ gì, cháukhông thể đi tìm cha cháu được.”Châu Mỹ Duy ôm một bụng lửa giận, ý gìđây, quỷ con chưa mọc hết lông đang đùa bỡnmình sao?Cô ấy đang định gầm lên như sư tử hù dọacậu bé thì nhóc con Bùi Thanh Tùng đã chuyểnchủ đề một cách biết điều: “Hôm nay bảo mẫunhà cháu xin nghỉ việc rồi.”“Cháu nói với cô chuyện này làm gì, côkhông có hứng thú với chuyện gia đình cháu.”Bùi Thanh Tùng nghe mùi thuốc súng nồngnặc ở đầu bên kia, vô cùng điềm tĩnh buông mộtcâu: “Nếu là bảo mẫu nhà cháu thì không tính làngười không có liên quan, đó là người giúp việc.”Châu Mỹ Duy suýt chút nữa đã bóp nát điệnthoại, tại sao đứa con trai mà Bùi Hưng Nam dạydỗ lại b**n th** như vậy.
Chương 243: Cha con anh ta rất b**n th**
Châu Mỹ Duy có được một số tiền không rõ
nguồn gốc, trong lòng cô ấy rất phức tạp, vừa
thấy hơi hưng phấn vừa thấy bất an.
Cô gọi lại cho số lạ đó, nhưng máy luôn báo
bận không có ai trả lời.
Châu Mỹ Duy lái xe đến chợ rau, dọc đường
đều nghĩ đến số tiền này.
“Hay là nói với Đường Tuấn Nghĩa một chút?”
Cô ấy biết mình không đủ thông minh,
nhưng số tiền này rất khác thường, đúng lúc cô
đang thiếu tiền nhất, hơn nữa còn là hơn bảy
trăm triệu, đối với cô ấy đây là một số tiền cực
lớn, gần bằng tiền lương cả năm của cô ấy ở tập
đoàn IP&G lúc trước.
Châu Mỹ Duy nắm chặt vô lăng, trong đầu
đột nhiên lóe lên, nghĩ tới một chuyện quan
trọng, cô ấy lập tức đánh tay lái đến ngân hàng.
“Xin chào, vui lòng giúp tôi kiểm tra chỉ tiết
giao dịch thẻ của tôi một chút, số tiền này được
gửi từ đâu đến vậy?”
Cô ấy dừng xe, lao thẳng vào ngân hàng xếp
hàng hỏi thăm.
Nhân viên ở quầy thấy sắc mặt hoảng hốt
của cô ấy, quan tâm hỏi thêm một câu: “Có
chuyện gì vậy ạ? Cô gặp phải lừa đảo điện tín
hả?”
Châu Mỹ Duy vừa nghe thấy mấy từ lừa đảo
điện tín thì càng hoàng sợ hơn.
Trên trời không có chiếc bánh ngon nào rơi
xuống, chuyện này chắc chắn có vấn đề.
“Phiền cô giúp tôi kiểm tra một chút, bản
thân tôi cũng không biết số tiền này từ đâu tới.”
Cô ấy nóng ruột chờ đợi, nhân viên ở quầy
cũng rất chuyên nghiệp, nhanh chóng giúp cô ấy
kiểm tra và in ra.
Cuối cùng, kết quả là: “Là tài khoản của
phòng tài vụ tập đoàn IP&G chuyển vào thẻ của Cô”
Tập đoàn IP&G ư.
Niềm hạnh phúc này đến quá nhanh, Châu
Mỹ Duy hơi đờ dẫn.
Nhân viên nữ ở quầy thấy dáng vẻ ngây
ngốc của cô ấy, tốt bụng bổ sung thêm một câu:
“Số tiền này chắc hẳn không có vấn đề gì đâu,
trước đây ghi chép trong thẻ của cô luôn có
phần chuyển khoản tiền lương của công ty này,
cao ốc của tập đoàn ở ngay trước, cô cũng có
thể đích thân đến đó xin tư vấn”
“Tôi biết rồi, cảm ơn cô.”
Sau khi liên tục nói lời cảm ơn, Châu Mỹ Duy
ra khỏi ngân hàng với niềm vui sướng tột độ.
Cái gọi là từ chức của cô ấy ở tập đoàn IP&G
thực ra là thay Hà Thủy Tiên làm hòn đá kê chân,
lúc đó Hà Thủy Tiên giả vờ tốt bụng nói công ty
sẽ bồi thường thêm cho cô ấy một tháng lương,
nhưng mãi mà tiền vẫn chưa chuyển vào tài
khoản, không ngờ hôm nay mới chuyển khoản
đến, họ còn hào phóng đền bù cho cô tiền lương
của cả một năm.
Châu Mỹ Duy quay lại chiếc xe Xiali nhỏ của
mình, nở một nụ cười ngốc nghếch.
Nguồn gốc của số tiền này chắc chắn là hợp
pháp hợp lý, vậy cũng không cần phải đi hỏi
Đường Tuấn Nghĩa nữa để tránh việc bị chê cười.
Thường thì tiền để chi cho việc mua thức ăn
của cô ấy không hề nhiều, Châu Mỹ Duy vừa lái
xe, vừa thầm tính toán một chút. Cho dù Kiều
Bích Ngọc có ở nhà cô ấy ăn uống thêm một
năm nữa thì hơn bảy trăm triệu này cũng đủ.
“Ba tháng nữa là Quách Cao Minh có thể trở
về rồi, không cần tiết kiệm như thế nữa, mua
thêm một chút đồ về bồi bổ cho cô ấy vậy…”
Châu Mỹ Duy hạ quyết tâm đi mua đồ.
Cầm trên tay bảy trăm triệu còn nóng hôi
hổi, Châu Mỹ Duy thấy hơi lâng lâng.
Tuy nhiên, lúc điện thoại của cô ấy lại nhận
được cuộc gọi từ một số lạ, Châu Mỹ Duy lập tức
trở nên cảnh giác, chẳng lẽ tập đoàn IP&G thấy
số tiền này quá lớn, nhưng cô ấy không muốn trả
lại đâu.
“Alo, xin chào, tôi là Châu Mỹ Duy.” Cô ấy
bóp giọng, chào hỏi đầu bên kia với giọng điệu
nịnh nọt.
Nhưng không phải là một giọng điệu được
công thức hóa nằm trong dự liệu của cô ấy mà là
giọng nói của một đứa trẻ miệng vẫn còn hơi
sữa, nó hét lớn: “Đồ ngốc Châu Mỹ Duy
Mặt Châu Mỹ Duy đen lại.
Hóa là thằng nhóc Bùi Thanh Tùng chết tiệt.
“Vừa rồi giọng của cô rất dễ nghe đấy.” Đầu
bên kia của điện thoại, cậu bé dùng giọng điệu
ngây thơ vô tà nói với cô ấy.
Châu Mỹ Duy hừ một tiếng, người ta vừa
cầm được bảy trăm triệu tỉnh thần phấn khởi,
hơn nữa người lớn độ lượng không tính toán với
nhóc con.
“Quỷ nhỏ, sao cháu lại có số điện thoại của Cô.
“Lần trước cháu đã nhìn trộm đấy.” Bùi
Thanh Tùng rất thản nhiên.
Cậu ấm nhỏ họ Bùi làm việc rất dứt khoát
nhanh gọn, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Cha
cháu về rồi.”
Châu Mỹ Duy nghe cậu bé nói vậy, vội vàng
cảm động nhìn trời xanh, hôm nay thời tiết rất
đẹp, tâm trạng cũng tốt đến bùng nổ.
Bùi Hưng Nam về rồi, cô ấy có cơ hội liên lạc
với Quách Cao Minh rồi.
Cô ấy lập tức dừng xe lại, giọng điệu cũng
trở nên nghiêm túc: “Thanh Tùng, phiền cháu gọi
điện cho cha cháu ngay bây giờ, cô có chuyện
muốn tìm cha.”
“Hai người có quan hệ gì?” Thằng nhóc bất
ngờ hỏi: “Tại sao cô nhất định phải đích thân nói
chuyện điện thoại với cha cháu, có phải cô có
chuyện bí mật gì không?”
Châu Mỹ Duy trợn mắt: “Không có quan hệ
gì, cũng không có chuyện bí mật gì hết”
“Nhưng cha cháu dạy, không được quan
tâm đến những người mình không quen biết.” Bùi
Thanh Tùng rất khổ não, rất khó xử nói với cô ấy:
“Cô với cha cháu không có quan hệ gì, cháu
không thể đi tìm cha cháu được.”
Châu Mỹ Duy ôm một bụng lửa giận, ý gì
đây, quỷ con chưa mọc hết lông đang đùa bỡn
mình sao?
Cô ấy đang định gầm lên như sư tử hù dọa
cậu bé thì nhóc con Bùi Thanh Tùng đã chuyển
chủ đề một cách biết điều: “Hôm nay bảo mẫu
nhà cháu xin nghỉ việc rồi.”
“Cháu nói với cô chuyện này làm gì, cô
không có hứng thú với chuyện gia đình cháu.”
Bùi Thanh Tùng nghe mùi thuốc súng nồng
nặc ở đầu bên kia, vô cùng điềm tĩnh buông một
câu: “Nếu là bảo mẫu nhà cháu thì không tính là
người không có liên quan, đó là người giúp việc.”
Châu Mỹ Duy suýt chút nữa đã bóp nát điện
thoại, tại sao đứa con trai mà Bùi Hưng Nam dạy
dỗ lại b**n th** như vậy.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 243: Cha con anh ta rất b**n th**Châu Mỹ Duy có được một số tiền không rõnguồn gốc, trong lòng cô ấy rất phức tạp, vừathấy hơi hưng phấn vừa thấy bất an.Cô gọi lại cho số lạ đó, nhưng máy luôn báobận không có ai trả lời.Châu Mỹ Duy lái xe đến chợ rau, dọc đườngđều nghĩ đến số tiền này.“Hay là nói với Đường Tuấn Nghĩa một chút?”Cô ấy biết mình không đủ thông minh,nhưng số tiền này rất khác thường, đúng lúc côđang thiếu tiền nhất, hơn nữa còn là hơn bảytrăm triệu, đối với cô ấy đây là một số tiền cựclớn, gần bằng tiền lương cả năm của cô ấy ở tậpđoàn IP&G lúc trước.Châu Mỹ Duy nắm chặt vô lăng, trong đầuđột nhiên lóe lên, nghĩ tới một chuyện quantrọng, cô ấy lập tức đánh tay lái đến ngân hàng.“Xin chào, vui lòng giúp tôi kiểm tra chỉ tiếtgiao dịch thẻ của tôi một chút, số tiền này đượcgửi từ đâu đến vậy?”Cô ấy dừng xe, lao thẳng vào ngân hàng xếphàng hỏi thăm.Nhân viên ở quầy thấy sắc mặt hoảng hốtcủa cô ấy, quan tâm hỏi thêm một câu: “Cóchuyện gì vậy ạ? Cô gặp phải lừa đảo điện tínhả?”Châu Mỹ Duy vừa nghe thấy mấy từ lừa đảođiện tín thì càng hoàng sợ hơn.Trên trời không có chiếc bánh ngon nào rơixuống, chuyện này chắc chắn có vấn đề.“Phiền cô giúp tôi kiểm tra một chút, bảnthân tôi cũng không biết số tiền này từ đâu tới.”Cô ấy nóng ruột chờ đợi, nhân viên ở quầycũng rất chuyên nghiệp, nhanh chóng giúp cô ấykiểm tra và in ra.Cuối cùng, kết quả là: “Là tài khoản củaphòng tài vụ tập đoàn IP&G chuyển vào thẻ của Cô”Tập đoàn IP&G ư.Niềm hạnh phúc này đến quá nhanh, ChâuMỹ Duy hơi đờ dẫn.Nhân viên nữ ở quầy thấy dáng vẻ ngâyngốc của cô ấy, tốt bụng bổ sung thêm một câu:“Số tiền này chắc hẳn không có vấn đề gì đâu,trước đây ghi chép trong thẻ của cô luôn cóphần chuyển khoản tiền lương của công ty này,cao ốc của tập đoàn ở ngay trước, cô cũng cóthể đích thân đến đó xin tư vấn”“Tôi biết rồi, cảm ơn cô.”Sau khi liên tục nói lời cảm ơn, Châu Mỹ Duyra khỏi ngân hàng với niềm vui sướng tột độ.Cái gọi là từ chức của cô ấy ở tập đoàn IP&Gthực ra là thay Hà Thủy Tiên làm hòn đá kê chân,lúc đó Hà Thủy Tiên giả vờ tốt bụng nói công tysẽ bồi thường thêm cho cô ấy một tháng lương,nhưng mãi mà tiền vẫn chưa chuyển vào tàikhoản, không ngờ hôm nay mới chuyển khoảnđến, họ còn hào phóng đền bù cho cô tiền lươngcủa cả một năm.Châu Mỹ Duy quay lại chiếc xe Xiali nhỏ củamình, nở một nụ cười ngốc nghếch.Nguồn gốc của số tiền này chắc chắn là hợppháp hợp lý, vậy cũng không cần phải đi hỏiĐường Tuấn Nghĩa nữa để tránh việc bị chê cười.Thường thì tiền để chi cho việc mua thức ăncủa cô ấy không hề nhiều, Châu Mỹ Duy vừa láixe, vừa thầm tính toán một chút. Cho dù KiềuBích Ngọc có ở nhà cô ấy ăn uống thêm mộtnăm nữa thì hơn bảy trăm triệu này cũng đủ.“Ba tháng nữa là Quách Cao Minh có thể trởvề rồi, không cần tiết kiệm như thế nữa, muathêm một chút đồ về bồi bổ cho cô ấy vậy…”Châu Mỹ Duy hạ quyết tâm đi mua đồ.Cầm trên tay bảy trăm triệu còn nóng hôihổi, Châu Mỹ Duy thấy hơi lâng lâng.Tuy nhiên, lúc điện thoại của cô ấy lại nhậnđược cuộc gọi từ một số lạ, Châu Mỹ Duy lập tứctrở nên cảnh giác, chẳng lẽ tập đoàn IP&G thấysố tiền này quá lớn, nhưng cô ấy không muốn trảlại đâu.“Alo, xin chào, tôi là Châu Mỹ Duy.” Cô ấybóp giọng, chào hỏi đầu bên kia với giọng điệunịnh nọt.Nhưng không phải là một giọng điệu đượccông thức hóa nằm trong dự liệu của cô ấy mà làgiọng nói của một đứa trẻ miệng vẫn còn hơisữa, nó hét lớn: “Đồ ngốc Châu Mỹ DuyMặt Châu Mỹ Duy đen lại.Hóa là thằng nhóc Bùi Thanh Tùng chết tiệt.“Vừa rồi giọng của cô rất dễ nghe đấy.” Đầubên kia của điện thoại, cậu bé dùng giọng điệungây thơ vô tà nói với cô ấy.Châu Mỹ Duy hừ một tiếng, người ta vừacầm được bảy trăm triệu tỉnh thần phấn khởi,hơn nữa người lớn độ lượng không tính toán vớinhóc con.“Quỷ nhỏ, sao cháu lại có số điện thoại của Cô.“Lần trước cháu đã nhìn trộm đấy.” BùiThanh Tùng rất thản nhiên.Cậu ấm nhỏ họ Bùi làm việc rất dứt khoátnhanh gọn, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Chacháu về rồi.”Châu Mỹ Duy nghe cậu bé nói vậy, vội vàngcảm động nhìn trời xanh, hôm nay thời tiết rấtđẹp, tâm trạng cũng tốt đến bùng nổ.Bùi Hưng Nam về rồi, cô ấy có cơ hội liên lạcvới Quách Cao Minh rồi.Cô ấy lập tức dừng xe lại, giọng điệu cũngtrở nên nghiêm túc: “Thanh Tùng, phiền cháu gọiđiện cho cha cháu ngay bây giờ, cô có chuyệnmuốn tìm cha.”“Hai người có quan hệ gì?” Thằng nhóc bấtngờ hỏi: “Tại sao cô nhất định phải đích thân nóichuyện điện thoại với cha cháu, có phải cô cóchuyện bí mật gì không?”Châu Mỹ Duy trợn mắt: “Không có quan hệgì, cũng không có chuyện bí mật gì hết”“Nhưng cha cháu dạy, không được quantâm đến những người mình không quen biết.” BùiThanh Tùng rất khổ não, rất khó xử nói với cô ấy:“Cô với cha cháu không có quan hệ gì, cháukhông thể đi tìm cha cháu được.”Châu Mỹ Duy ôm một bụng lửa giận, ý gìđây, quỷ con chưa mọc hết lông đang đùa bỡnmình sao?Cô ấy đang định gầm lên như sư tử hù dọacậu bé thì nhóc con Bùi Thanh Tùng đã chuyểnchủ đề một cách biết điều: “Hôm nay bảo mẫunhà cháu xin nghỉ việc rồi.”“Cháu nói với cô chuyện này làm gì, côkhông có hứng thú với chuyện gia đình cháu.”Bùi Thanh Tùng nghe mùi thuốc súng nồngnặc ở đầu bên kia, vô cùng điềm tĩnh buông mộtcâu: “Nếu là bảo mẫu nhà cháu thì không tính làngười không có liên quan, đó là người giúp việc.”Châu Mỹ Duy suýt chút nữa đã bóp nát điệnthoại, tại sao đứa con trai mà Bùi Hưng Nam dạydỗ lại b**n th** như vậy.