Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 244

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 244: Lên nhầm thuyền giặc“Cô mau tới đây đi, lát nữa cha cháu phải đira ngoài rồi, cô sẽ không gặp được ông ấy đâu…”Tên nhóc Bùi Thanh Tùng kia kêu lên một câu,sau đó hùng hổ cúp điện thoại.Châu Mỹ Duy rất chán nản, không hiểu saonhững lời này nghe có vẻ hơi mập mờ.Cô ấy cứ như vậy bị một đứa trẻ năm tuổi dụdỗ, vội vã chạy đến nhà họ Bùi. Nhà họ Bùi đượccoi là một gia đình khoa bảng, sân cổng khôngđáng sợ như nhà họ Quách, nằm ở phía Tâyngoại ô thành phố. Không khí ở khu vực này rấttrong lành và yên tĩnh. Cô ấy đứng bên ngoàicánh cửa màu đỏ son cổ điển kiểu thời cổ này,ngập ngừng gõ cửa một cái.Nghe nói rằng ông nội của Bùi Hưng Namkhi còn sống đã được trao tặng học vị giáo sư tạiPrinceton, nhưng đó là vào thời điểm đất nướcloạn lạc, ông nội anh ta đã từ bỏ mức lương caoở nước ngoài và kiên quyết trở về nước để hỗtrợ, góp phần không nhỏ vào công cuộc nghiêncứu khoa học lạc hậu lúc bấy giờ. Và bố mẹ củaBùi Hưng Nam cũng là giáo sư trong các trườngđại học nổi tiếng ở nước nhà.Châu Mỹ Duy yên lặng đứng ở ngoài cửanhà họ Bùi cổ kính chờ đợi, cô ấy đang suy nghĩxem sẽ có một cô giúp việc nhỏ được đào tạonghiêm khắc như thời xưa chạy ra mở cửa chomình hay không.Sự thật chứng minh là Châu Mỹ Duy đã suynghĩ quá nhiều.Cô ấy ngây ngốc đứng ở ngoài cánh cửamàu đỏ son, gõ cửa điên cuồng cũng không cóngười nào trả lời.Cuối cùng, cô ấy tìm được nút liên lạc phíatrên bên phải cửa, lúc này mới yếu ớt bấmchuông điện một cái, ngôi nhà cổ kính của ngườita cũng sử dụng công nghệ điện tử khoa học kỹthuật để theo kịp thời đại.Cuối cùng Châu Mỹ Duy cũng nghe thấytiếng bước chân đến gần, sau đó cánh cửa nặngnề được mở ra với tiếng cạch cạch, rồi cô ấy giậtmình nhìn người đàn ông trước mặt.Đầu óc của Châu Mỹ Duy như bị chặnđường cướp của, quên mất việc chào hỏi, chỉngây ngốc như thế nhìn đối phương.“Cô bị lạc à?” Bùi Hưng Nam cảm thấy ngườiphụ nữ này không thể giải thích được.Anh ta từng tiếp xúc với Châu Mỹ Duy mộtchút nên đương nhiên biết rằng cô ấy là bạn tốtcủa Kiều Bích Ngọc, ngoài ra trước đó anh ta cóhợp tác dự án với tập đoàn IP&Œ, Châu Mỹ Duycũng đến tham dự, thậm chí có một lần anh ta bịđau bụng trong một cuộc họp, cô ấy còn chạy đimua thuốc dạ dày rồi len lén đặt trên bàn anh.Nhưng nhìn chung mà nói thì anh ta khôngquen với cô ấy.“Cô Mỹ Duy, xin hỏi cô đến căn nhà khiêmtốn của tôi có chuyện gì?” Bùi Hưng Nam trựctiếp nói, trong giọng nói có vài phần lạnh nhạt.Vẻ mặt của Châu Mỹ Duy hơi xấu hổ, nộitâm cô ấy đang gào thét, cái gì mà khiêm tốn,nếu cái nhà này của anh mà khiêm tốn thì chẳngphải nhà của tôi sẽ là ổ chuột sao? Cô ấy chỉkhông ngờ rằng anh ta sẽ đích thân mở cửa chocô mà thôi.Nhìn Bùi Hưng Nam có vẻ ngoài hiển lànhnhã nhặn, nhưng thực ra anh ta lại vô cùng xấutính, cô ấy biết rõ điều đó.“Bây giờ Quách Cao Minh thế nào rồi?” ChâuMỹ Duy cũng không lòng vòng, trực tiếp hỏitrọng điểm.“Anh ấy đang ở Seattle.”Bùi Hưng Nam cũng không giấu cô, nóithẳng một địa điểm.“Tôi biết anh ta đang ở Seattle. Ý của tôi làkhi nào Quách Cao Minh mới có thể trở về, bệnhcủa anh ta thực sự nghiêm trọng như vậy sao?”Bùi Hưng Nam ngắt lời cô, giọng điệu trởnên lạnh lùng hơn: “Cô Mỹ Duy, nếu cô đã biếtQuách Cao Minh không phải người bình thườngthì cô cũng phải biết bệnh của anh ấy không thểnói lung tung, bất cứ lúc nào cũng sẽ có thể ảnhhưởng đến giá cổ phiếu của tập đoàn, đó chínhlà con số khổng lồ đấy.”Châu Mỹ Duy nghe giọng điệu dạy dỗ củaanh ta thì chột dạ cúi đầu xuống.Nếu như Quách Cao Minh thật sự mắc bệnhhiểm nghèo thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đếntoàn bộ tập đoàn IP&G, có vài câu thực sự khôngthể tùy ý nói ra.“Cô Mỹ Duy, cô rẽ trái rồi đi thẳng là có thểtới đường quốc lộ. Nếu như cô thực sự bị lạc thìvui lòng bật hệ thống dẫn đường của cô ra, đithong thả không tiễn.”Bùi Hưng Nam không muốn nhiều lời với côấy, lạnh lùng vứt lại một câu rồi trực tiếp đóngcổng lại.Châu Mỹ Duy thấy rõ đối phương khôngmuốn nói chuyện nhiều hơn với mình, cô ấy đờđẫn nhìn anh ta cứ như vậy đóng cánh cửa lạimột cách không thương tiếc, đột nhiên cô ấycảm thấy rất khó chịu, đám người thượng lưunày luôn giữ dáng vẻ cao cao tại thượng như thế.“Con của Kiều Bích Ngọc mất rồi.” Cô ấy tứcgiận hét lên.Bùi Hưng Nam ở đầu bên kia cánh cửa dừnglại khi nghe những gì cô ấy nói.Anh ta không mở miệng ngay lập tức mà haiđầu lông mày hơi rã rời, thực ra anh ta cũng mớivừa bay về từ Seattle, vừa mới biết chuyện này.Thai song sinh của Kiều Bích Ngọc đã không còn.Trong lòng anh ta rất nặng nề, suýt chút nữakhông tin, thế nhưng sự thật tàn nhẫn đã bày ratrước mắt như vậy rồi.Thấy anh ta thờ ơ, Châu Mỹ Duy càng thêmkích động: “Kiều Bích Ngọc ở đây xảy ra chuyệnlớn như thế này, anh thật sự không biết sao, đãgần nửa tháng rồi, người nhà họ Quách cũngkhông thèm quan tâm. Quách Cao Minh đâu, rốtcuộc anh ta ở đâu chứ? Nhờ anh, nếu anh có thểliên lạc với Quách Cao Minh thì hãy nói với anh tamột câu, Kiều Bích Ngọc rất muốn gặp anh ta.”Bùi Hưng Nam nhìn người phụ nữ trước mặtmình đang lo lắng đến đỏ ngầu cả hai mắt.Anh ta mệt mỏi xoa xoa mi tâm, bình thảnnói một câu: “Chuyện này tôi không giúp được.”“Quách Cao Minh ở Seattle tạm thời khôngthể trở về được.”“Vậy thì khi nào mới quay về? Có nhất thiếtphải đợi ba tháng không? Nếu như anh ta khôngquay lại thì sao? Cho dù Quách Cao Minh thựcsự có việc gì tạm thời không thể trở về thì ít nhấtanh ta cũng có thể gọi điện thoại gửi tin nhắnhoặc gọi video khi rảnh rỗi chứ.”Châu Mỹ Duy càng nói càng tức giận, mắngto: “Đây là vợ con của anh ta, tại sao anh ta lạiđộc ác như vậy.”Nghe lời mắng chửi tố cáo của cô ấy, BùiHưng Nam cảm thấy tâm tình rất khó chịu.Anh ta lạnh lùng đuổi khách: “Cô Mỹ Duy, côkhông có đủ tư cách để lo những chuyện này, xinhãy rời đi ngay lập tức.”“Bùi Hưng Nam, anh đừng có bày ra cái vẻtự cao tự đại như vậy, tuy rằng tôi có xuất thânthấp hơn các người nhưng tôi cũng không ngốcđâu.”Nghe được những lời máu lạnh này, ChâuMỹ Duy càng tức giận hơn, hai mắt đỏ hoekhông kìm được nước mắt, một đôi mắt sángngời hung hăng nhìn thẳng vào anh ta.“Tôi không tin rằng Quách Cao Minh bị bệnhnặng không chữa được. Những loại người nhưQuách Cao Minh là những kẻ quyền thế dơ bẩnđứng trên đỉnh nhìn xuống, anh ta hiểu rõ bàymưu tính kế hơn ai hết, anh ta không thể chiếnđấu nếu không chuẩn bị trước. Các người đừngnghĩ có thể lừa tôi bằng cách nói anh ta xảy rachuyện không thể về được, căn bản là anh takhông muốn trở về mà thôi.”Vẻ mặt của Bùi Hưng Nam vô cùng kinhngạc, anh ta không ngờ người phụ nữ mềm yếunày lại nói ra những lời như thế này.Sắc mặt Châu Mỹ Duy vô cùng nghiêm túc,trái tim ớn lạnh thấu xương.Cô ấy sẽ không bao giờ tìm kiếm bọn họnữa, cũng không muốn nghe ngóng tin tức vềQuách Cao Minh nữa, dù sao thì thời gian mới làliều thuốc tốt nhất, nhất định Kiều Bích Ngọc sẽkhỏe hơn, đến lúc đó nhất đao lưỡng đoạn,không còn vướng mắc gì, cả đời sẽ không qua lạivới nhau nữa.Cô ấy cũng không thèm nhìn Bùi Hưng Namnữa, trực tiếp quay người bỏ đi.Bùi Hưng Nam kinh ngạc nhìn cô, không ngờngười phụ nữ này lại tức giận như vậy, thấy cô cứnhư thế quay người rời đi, đột nhiên anh ta cảmthấy như muốn nói gì đó, hé môi ngập ngừng…Đúng lúc này, một bóng người nhỏ nhắn laora khỏi nhà, một đôi tay ngắn mềm mại trắng nõnkéo quần của Châu Mỹ Duy không cho cô ấy rời đi.Châu Mỹ Duy dừng lại, cô cúi đầu thất thầnnhìn cậu nhóc bé nhỏ.Bùi Thanh Tùng không để ý đến Châu MỹDuy mà tiếp tục bám chặt lấy cô ấy không chịubuông ra, cậu nhóc quay đầu lại, gân cái cổ nhỏhét về phía cửa: “Cha, đây là bảo mẫu mà contìm được. Cô ấy có thể nấu ăn cho hai cha conchúng ta đấy.”Bảo mâu?Ai mà muốn trở thành bảo mẫu của nhà các người!Châu Mỹ Duy quay đầu lại nhìn Bùi HưngNam ở đẳng kia, vẻ mặt càng ngày càng trở nênhung dữ, Bùi Hưng Nam hoàn toàn không để ýđến cô, giống như đang nghiêm túc xem xét đềnghị của con trai.Bùi Thanh Tùng hiểu khá rõ tính khí của chamình nên nhân cơ hội nói một lèo: “Ông bà nộiđã đi nước ngoài với tư cách là giáo sư thỉnhgiảng rồi, không còn ai nấu ăn cho chúng ta nữa,dù sao nếu muốn thuê người thì sử dụng cô ấycũng rất tốt.”Cái đầu nhỏ nghĩ nghĩ rồi bổ sung một câu:“Cô ấy rất đáng thương, cô ấy không có công việc.”“Thanh Tùng, cô rất cảm ơn cháu!”Châu Mỹ Duy cúi đầu, trừng mắt nhìn thằngnhóc Bùi Thanh Tùng này, nghiến răng nghiến lợicảm ơn, cô ấy phát hiện ra hai cha con nhà nàythật không hiền lành tí nào.Cô ngẩng đầu, nở một nụ cười giả dối vớiBùi Hưng Nam: “Rất cảm ơn cậu chủ nhỏ đãthích tôi, nhưng tôi cảm thấy mình không thểđảm nhận được, hẹn gặp lại!” Cuối câu nói cònnhấn mạnh cường điệu hơn.Không đúng, phải là không bao giờ gặp lại nữa, hừ.Đáng tiếc là chí khí của Châu Mỹ Duy cũngchỉ kéo dài được một phút, một phút mà thôi…Điện thoại di động của Bùi Hưng Nam bỗngnhiên vang lên, anh ta hỏi một câu với đầu dâybên kia điện thoại: “Cao Minh vừa tỉnh dậy sao?”Sau đó anh ta nói vài câu rồi cúp điện thoại,không rõ là đang nói cái gì, những Châu Mỹ Duybiết chắc chính là ông già nhà họ Quách kiađang nói chuyện với Bùi Hưng Nam.Quách Cao Minh vừa tỉnh dậy? Điều đó cónghĩa là anh sẽ sớm trở lại phải không?Xét về mối quan hệ giữa Bùi Hưng Nam vànhà họ Quách thì nhất định anh ta phải biết rấtnhiều điều.Châu Mỹ Duy đang suy nghĩ lung tung thìBùi Thanh Tùng ở dưới chân kéo quần của cô ấy,cậu nhóc rất nhẹ nhàng, giống như đang lặng lẽnói với cô ấy: “Không phải cô nói rằng hai đứa béđã mất rồi sao, mẹ của bọn chúng đang rất lolắng muốn tìm người sao, cha cháu rất lợi hại,ông ấy biết rất nhiều chuyện…”Ở lại nghe ngóng tình hình của địch, trongđầu Châu Mỹ Duy lập tức hiện lên một suy nghĩnhư vậy.Bùi Hưng Nam ở đằng kia cúp máy, hứng thúnhìn một lớn một nhỏ ngoài cổng, anh ta hơi nghỉhoặc một chút, từ nhỏ con trai anh ta đã khôngyêu quý hay quấn lấy người khác, thậm chí ngaycả người trông trẻ anh ta mời cũng bị cậu bé ác ýđuổi đi.Nghĩ lại, Châu Mỹ Duy này cũng khá dễ bị bắt nạt.Rất khó được con trai của anh ta thích, sauđó anh ta híp mắt lại nhìn kỹ sinh vật mềm mạiChâu Mỹ Duy này…“Cô Mỹ Duy, tôi có hai yêu cầu. Thứ nhất, côcó trách nhiệm đền nhà trẻ đón Thanh Tùng từthứ Hai đến thứ Sáu. Thứ hai, cô chịu tráchnhiệm chính trong việc chăm sóc cuộc sốnghàng ngày của hai cha con chúng tôi, bao gồmcả việc dọn dẹp và ba bữa ăn mỗi ngày. Về tiềnlương, lương cơ bản là ba mươi lăm triệu, tiềnthưởng tùy theo biểu hiện.”“Tôi không nói đồng ý!” Châu Mỹ Duy rất tứcgiận phản bác anh ta.Người đàn ông coi đó là điều hiển nhiênkhiến cô ấy vô cùng khó chịu.Bùi Hưng Nam dựa vào cổng, uể oải liếcnhìn cô một cái: “Có đúng không, Châu Mỹ Duy,nhưng biểu hiện của cô lại cho tôi biết cô có ý đồxấu, muốn ở lại đấy.”Một câu nói đâm trúng quỷ kế của cô.Lương tâm của Châu Mỹ Duy hết sức cắnrứt, biểu hiện của tôi rõ ràng như vậy sao?Cô ấy không quan tâm đến việc làm nhữngcông việc nhà này, nhưng vì một số lý do antoàn, cô ấy nhấn mạnh một câu: “Sau khi dọndẹp và nấu ăn xong thì tôi sẽ rời đi, tôi không ởlại qua đêm.”Bùi Hưng Nam thản nhiên nhìn cô ấy,nghiêm túc nhìn chằm chằm một hồi lâu, pháthiện người phụ nữ này có vẻ rất căng thẳng,trong lòng đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười.Anh ta liếc nhìn lên xuống, quét qua thânhình của Châu Mỹ Duy một vòng như cố ý, sauđó bình tĩnh nói với cô: “Cô Mỹ Duy, cô cứ yêntâm về vấn đề này, cô rất an toàn.”Vẻ mặt của Châu Mỹ Duy hết sức vặn vẹo,cái gì gọi là tôi rất an toàn?Bùi Thanh Tùng vốn đang kéo quần cô ấylập tức vui vẻ chạy đến bên người ôm chân cha,khuôn mặt đẹp trai cười rất dễ thương, mà BùiHưng Nam thì đưa tay ra sờ sờ vào cái đầu nhỏcủa cậu bé, cũng nở một nụ cười quái đản.Nhìn hai cha con trước mắt này, đột nhiênChâu Mỹ Duy cảm giác được mình giống như đãlên nhầm thuyền giặc rồi.

Chương 244: Lên nhầm thuyền giặc

“Cô mau tới đây đi, lát nữa cha cháu phải đi

ra ngoài rồi, cô sẽ không gặp được ông ấy đâu…”

Tên nhóc Bùi Thanh Tùng kia kêu lên một câu,

sau đó hùng hổ cúp điện thoại.

Châu Mỹ Duy rất chán nản, không hiểu sao

những lời này nghe có vẻ hơi mập mờ.

Cô ấy cứ như vậy bị một đứa trẻ năm tuổi dụ

dỗ, vội vã chạy đến nhà họ Bùi. Nhà họ Bùi được

coi là một gia đình khoa bảng, sân cổng không

đáng sợ như nhà họ Quách, nằm ở phía Tây

ngoại ô thành phố. Không khí ở khu vực này rất

trong lành và yên tĩnh. Cô ấy đứng bên ngoài

cánh cửa màu đỏ son cổ điển kiểu thời cổ này,

ngập ngừng gõ cửa một cái.

Nghe nói rằng ông nội của Bùi Hưng Nam

khi còn sống đã được trao tặng học vị giáo sư tại

Princeton, nhưng đó là vào thời điểm đất nước

loạn lạc, ông nội anh ta đã từ bỏ mức lương cao

ở nước ngoài và kiên quyết trở về nước để hỗ

trợ, góp phần không nhỏ vào công cuộc nghiên

cứu khoa học lạc hậu lúc bấy giờ. Và bố mẹ của

Bùi Hưng Nam cũng là giáo sư trong các trường

đại học nổi tiếng ở nước nhà.

Châu Mỹ Duy yên lặng đứng ở ngoài cửa

nhà họ Bùi cổ kính chờ đợi, cô ấy đang suy nghĩ

xem sẽ có một cô giúp việc nhỏ được đào tạo

nghiêm khắc như thời xưa chạy ra mở cửa cho

mình hay không.

Sự thật chứng minh là Châu Mỹ Duy đã suy

nghĩ quá nhiều.

Cô ấy ngây ngốc đứng ở ngoài cánh cửa

màu đỏ son, gõ cửa điên cuồng cũng không có

người nào trả lời.

Cuối cùng, cô ấy tìm được nút liên lạc phía

trên bên phải cửa, lúc này mới yếu ớt bấm

chuông điện một cái, ngôi nhà cổ kính của người

ta cũng sử dụng công nghệ điện tử khoa học kỹ

thuật để theo kịp thời đại.

Cuối cùng Châu Mỹ Duy cũng nghe thấy

tiếng bước chân đến gần, sau đó cánh cửa nặng

nề được mở ra với tiếng cạch cạch, rồi cô ấy giật

mình nhìn người đàn ông trước mặt.

Đầu óc của Châu Mỹ Duy như bị chặn

đường cướp của, quên mất việc chào hỏi, chỉ

ngây ngốc như thế nhìn đối phương.

“Cô bị lạc à?” Bùi Hưng Nam cảm thấy người

phụ nữ này không thể giải thích được.

Anh ta từng tiếp xúc với Châu Mỹ Duy một

chút nên đương nhiên biết rằng cô ấy là bạn tốt

của Kiều Bích Ngọc, ngoài ra trước đó anh ta có

hợp tác dự án với tập đoàn IP&Œ, Châu Mỹ Duy

cũng đến tham dự, thậm chí có một lần anh ta bị

đau bụng trong một cuộc họp, cô ấy còn chạy đi

mua thuốc dạ dày rồi len lén đặt trên bàn anh.

Nhưng nhìn chung mà nói thì anh ta không

quen với cô ấy.

“Cô Mỹ Duy, xin hỏi cô đến căn nhà khiêm

tốn của tôi có chuyện gì?” Bùi Hưng Nam trực

tiếp nói, trong giọng nói có vài phần lạnh nhạt.

Vẻ mặt của Châu Mỹ Duy hơi xấu hổ, nội

tâm cô ấy đang gào thét, cái gì mà khiêm tốn,

nếu cái nhà này của anh mà khiêm tốn thì chẳng

phải nhà của tôi sẽ là ổ chuột sao? Cô ấy chỉ

không ngờ rằng anh ta sẽ đích thân mở cửa cho

cô mà thôi.

Nhìn Bùi Hưng Nam có vẻ ngoài hiển lành

nhã nhặn, nhưng thực ra anh ta lại vô cùng xấu

tính, cô ấy biết rõ điều đó.

“Bây giờ Quách Cao Minh thế nào rồi?” Châu

Mỹ Duy cũng không lòng vòng, trực tiếp hỏi

trọng điểm.

“Anh ấy đang ở Seattle.”

Bùi Hưng Nam cũng không giấu cô, nói

thẳng một địa điểm.

“Tôi biết anh ta đang ở Seattle. Ý của tôi là

khi nào Quách Cao Minh mới có thể trở về, bệnh

của anh ta thực sự nghiêm trọng như vậy sao?”

Bùi Hưng Nam ngắt lời cô, giọng điệu trở

nên lạnh lùng hơn: “Cô Mỹ Duy, nếu cô đã biết

Quách Cao Minh không phải người bình thường

thì cô cũng phải biết bệnh của anh ấy không thể

nói lung tung, bất cứ lúc nào cũng sẽ có thể ảnh

hưởng đến giá cổ phiếu của tập đoàn, đó chính

là con số khổng lồ đấy.”

Châu Mỹ Duy nghe giọng điệu dạy dỗ của

anh ta thì chột dạ cúi đầu xuống.

Nếu như Quách Cao Minh thật sự mắc bệnh

hiểm nghèo thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến

toàn bộ tập đoàn IP&G, có vài câu thực sự không

thể tùy ý nói ra.

“Cô Mỹ Duy, cô rẽ trái rồi đi thẳng là có thể

tới đường quốc lộ. Nếu như cô thực sự bị lạc thì

vui lòng bật hệ thống dẫn đường của cô ra, đi

thong thả không tiễn.”

Bùi Hưng Nam không muốn nhiều lời với cô

ấy, lạnh lùng vứt lại một câu rồi trực tiếp đóng

cổng lại.

Châu Mỹ Duy thấy rõ đối phương không

muốn nói chuyện nhiều hơn với mình, cô ấy đờ

đẫn nhìn anh ta cứ như vậy đóng cánh cửa lại

một cách không thương tiếc, đột nhiên cô ấy

cảm thấy rất khó chịu, đám người thượng lưu

này luôn giữ dáng vẻ cao cao tại thượng như thế.

“Con của Kiều Bích Ngọc mất rồi.” Cô ấy tức

giận hét lên.

Bùi Hưng Nam ở đầu bên kia cánh cửa dừng

lại khi nghe những gì cô ấy nói.

Anh ta không mở miệng ngay lập tức mà hai

đầu lông mày hơi rã rời, thực ra anh ta cũng mới

vừa bay về từ Seattle, vừa mới biết chuyện này.

Thai song sinh của Kiều Bích Ngọc đã không còn.

Trong lòng anh ta rất nặng nề, suýt chút nữa

không tin, thế nhưng sự thật tàn nhẫn đã bày ra

trước mắt như vậy rồi.

Thấy anh ta thờ ơ, Châu Mỹ Duy càng thêm

kích động: “Kiều Bích Ngọc ở đây xảy ra chuyện

lớn như thế này, anh thật sự không biết sao, đã

gần nửa tháng rồi, người nhà họ Quách cũng

không thèm quan tâm. Quách Cao Minh đâu, rốt

cuộc anh ta ở đâu chứ? Nhờ anh, nếu anh có thể

liên lạc với Quách Cao Minh thì hãy nói với anh ta

một câu, Kiều Bích Ngọc rất muốn gặp anh ta.”

Bùi Hưng Nam nhìn người phụ nữ trước mặt

mình đang lo lắng đến đỏ ngầu cả hai mắt.

Anh ta mệt mỏi xoa xoa mi tâm, bình thản

nói một câu: “Chuyện này tôi không giúp được.”

“Quách Cao Minh ở Seattle tạm thời không

thể trở về được.”

“Vậy thì khi nào mới quay về? Có nhất thiết

phải đợi ba tháng không? Nếu như anh ta không

quay lại thì sao? Cho dù Quách Cao Minh thực

sự có việc gì tạm thời không thể trở về thì ít nhất

anh ta cũng có thể gọi điện thoại gửi tin nhắn

hoặc gọi video khi rảnh rỗi chứ.”

Châu Mỹ Duy càng nói càng tức giận, mắng

to: “Đây là vợ con của anh ta, tại sao anh ta lại

độc ác như vậy.”

Nghe lời mắng chửi tố cáo của cô ấy, Bùi

Hưng Nam cảm thấy tâm tình rất khó chịu.

Anh ta lạnh lùng đuổi khách: “Cô Mỹ Duy, cô

không có đủ tư cách để lo những chuyện này, xin

hãy rời đi ngay lập tức.”

“Bùi Hưng Nam, anh đừng có bày ra cái vẻ

tự cao tự đại như vậy, tuy rằng tôi có xuất thân

thấp hơn các người nhưng tôi cũng không ngốc

đâu.”

Nghe được những lời máu lạnh này, Châu

Mỹ Duy càng tức giận hơn, hai mắt đỏ hoe

không kìm được nước mắt, một đôi mắt sáng

ngời hung hăng nhìn thẳng vào anh ta.

“Tôi không tin rằng Quách Cao Minh bị bệnh

nặng không chữa được. Những loại người như

Quách Cao Minh là những kẻ quyền thế dơ bẩn

đứng trên đỉnh nhìn xuống, anh ta hiểu rõ bày

mưu tính kế hơn ai hết, anh ta không thể chiến

đấu nếu không chuẩn bị trước. Các người đừng

nghĩ có thể lừa tôi bằng cách nói anh ta xảy ra

chuyện không thể về được, căn bản là anh ta

không muốn trở về mà thôi.”

Vẻ mặt của Bùi Hưng Nam vô cùng kinh

ngạc, anh ta không ngờ người phụ nữ mềm yếu

này lại nói ra những lời như thế này.

Sắc mặt Châu Mỹ Duy vô cùng nghiêm túc,

trái tim ớn lạnh thấu xương.

Cô ấy sẽ không bao giờ tìm kiếm bọn họ

nữa, cũng không muốn nghe ngóng tin tức về

Quách Cao Minh nữa, dù sao thì thời gian mới là

liều thuốc tốt nhất, nhất định Kiều Bích Ngọc sẽ

khỏe hơn, đến lúc đó nhất đao lưỡng đoạn,

không còn vướng mắc gì, cả đời sẽ không qua lại

với nhau nữa.

Cô ấy cũng không thèm nhìn Bùi Hưng Nam

nữa, trực tiếp quay người bỏ đi.

Bùi Hưng Nam kinh ngạc nhìn cô, không ngờ

người phụ nữ này lại tức giận như vậy, thấy cô cứ

như thế quay người rời đi, đột nhiên anh ta cảm

thấy như muốn nói gì đó, hé môi ngập ngừng…

Đúng lúc này, một bóng người nhỏ nhắn lao

ra khỏi nhà, một đôi tay ngắn mềm mại trắng nõn

kéo quần của Châu Mỹ Duy không cho cô ấy rời đi.

Châu Mỹ Duy dừng lại, cô cúi đầu thất thần

nhìn cậu nhóc bé nhỏ.

Bùi Thanh Tùng không để ý đến Châu Mỹ

Duy mà tiếp tục bám chặt lấy cô ấy không chịu

buông ra, cậu nhóc quay đầu lại, gân cái cổ nhỏ

hét về phía cửa: “Cha, đây là bảo mẫu mà con

tìm được. Cô ấy có thể nấu ăn cho hai cha con

chúng ta đấy.”

Bảo mâu?

Ai mà muốn trở thành bảo mẫu của nhà các người!

Châu Mỹ Duy quay đầu lại nhìn Bùi Hưng

Nam ở đẳng kia, vẻ mặt càng ngày càng trở nên

hung dữ, Bùi Hưng Nam hoàn toàn không để ý

đến cô, giống như đang nghiêm túc xem xét đề

nghị của con trai.

Bùi Thanh Tùng hiểu khá rõ tính khí của cha

mình nên nhân cơ hội nói một lèo: “Ông bà nội

đã đi nước ngoài với tư cách là giáo sư thỉnh

giảng rồi, không còn ai nấu ăn cho chúng ta nữa,

dù sao nếu muốn thuê người thì sử dụng cô ấy

cũng rất tốt.”

Cái đầu nhỏ nghĩ nghĩ rồi bổ sung một câu:

“Cô ấy rất đáng thương, cô ấy không có công việc.”

“Thanh Tùng, cô rất cảm ơn cháu!”

Châu Mỹ Duy cúi đầu, trừng mắt nhìn thằng

nhóc Bùi Thanh Tùng này, nghiến răng nghiến lợi

cảm ơn, cô ấy phát hiện ra hai cha con nhà này

thật không hiền lành tí nào.

Cô ngẩng đầu, nở một nụ cười giả dối với

Bùi Hưng Nam: “Rất cảm ơn cậu chủ nhỏ đã

thích tôi, nhưng tôi cảm thấy mình không thể

đảm nhận được, hẹn gặp lại!” Cuối câu nói còn

nhấn mạnh cường điệu hơn.

Không đúng, phải là không bao giờ gặp lại nữa, hừ.

Đáng tiếc là chí khí của Châu Mỹ Duy cũng

chỉ kéo dài được một phút, một phút mà thôi…

Điện thoại di động của Bùi Hưng Nam bỗng

nhiên vang lên, anh ta hỏi một câu với đầu dây

bên kia điện thoại: “Cao Minh vừa tỉnh dậy sao?”

Sau đó anh ta nói vài câu rồi cúp điện thoại,

không rõ là đang nói cái gì, những Châu Mỹ Duy

biết chắc chính là ông già nhà họ Quách kia

đang nói chuyện với Bùi Hưng Nam.

Quách Cao Minh vừa tỉnh dậy? Điều đó có

nghĩa là anh sẽ sớm trở lại phải không?

Xét về mối quan hệ giữa Bùi Hưng Nam và

nhà họ Quách thì nhất định anh ta phải biết rất

nhiều điều.

Châu Mỹ Duy đang suy nghĩ lung tung thì

Bùi Thanh Tùng ở dưới chân kéo quần của cô ấy,

cậu nhóc rất nhẹ nhàng, giống như đang lặng lẽ

nói với cô ấy: “Không phải cô nói rằng hai đứa bé

đã mất rồi sao, mẹ của bọn chúng đang rất lo

lắng muốn tìm người sao, cha cháu rất lợi hại,

ông ấy biết rất nhiều chuyện…”

Ở lại nghe ngóng tình hình của địch, trong

đầu Châu Mỹ Duy lập tức hiện lên một suy nghĩ

như vậy.

Bùi Hưng Nam ở đằng kia cúp máy, hứng thú

nhìn một lớn một nhỏ ngoài cổng, anh ta hơi nghỉ

hoặc một chút, từ nhỏ con trai anh ta đã không

yêu quý hay quấn lấy người khác, thậm chí ngay

cả người trông trẻ anh ta mời cũng bị cậu bé ác ý

đuổi đi.

Nghĩ lại, Châu Mỹ Duy này cũng khá dễ bị bắt nạt.

Rất khó được con trai của anh ta thích, sau

đó anh ta híp mắt lại nhìn kỹ sinh vật mềm mại

Châu Mỹ Duy này…

“Cô Mỹ Duy, tôi có hai yêu cầu. Thứ nhất, cô

có trách nhiệm đền nhà trẻ đón Thanh Tùng từ

thứ Hai đến thứ Sáu. Thứ hai, cô chịu trách

nhiệm chính trong việc chăm sóc cuộc sống

hàng ngày của hai cha con chúng tôi, bao gồm

cả việc dọn dẹp và ba bữa ăn mỗi ngày. Về tiền

lương, lương cơ bản là ba mươi lăm triệu, tiền

thưởng tùy theo biểu hiện.”

“Tôi không nói đồng ý!” Châu Mỹ Duy rất tức

giận phản bác anh ta.

Người đàn ông coi đó là điều hiển nhiên

khiến cô ấy vô cùng khó chịu.

Bùi Hưng Nam dựa vào cổng, uể oải liếc

nhìn cô một cái: “Có đúng không, Châu Mỹ Duy,

nhưng biểu hiện của cô lại cho tôi biết cô có ý đồ

xấu, muốn ở lại đấy.”

Một câu nói đâm trúng quỷ kế của cô.

Lương tâm của Châu Mỹ Duy hết sức cắn

rứt, biểu hiện của tôi rõ ràng như vậy sao?

Cô ấy không quan tâm đến việc làm những

công việc nhà này, nhưng vì một số lý do an

toàn, cô ấy nhấn mạnh một câu: “Sau khi dọn

dẹp và nấu ăn xong thì tôi sẽ rời đi, tôi không ở

lại qua đêm.”

Bùi Hưng Nam thản nhiên nhìn cô ấy,

nghiêm túc nhìn chằm chằm một hồi lâu, phát

hiện người phụ nữ này có vẻ rất căng thẳng,

trong lòng đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười.

Anh ta liếc nhìn lên xuống, quét qua thân

hình của Châu Mỹ Duy một vòng như cố ý, sau

đó bình tĩnh nói với cô: “Cô Mỹ Duy, cô cứ yên

tâm về vấn đề này, cô rất an toàn.”

Vẻ mặt của Châu Mỹ Duy hết sức vặn vẹo,

cái gì gọi là tôi rất an toàn?

Bùi Thanh Tùng vốn đang kéo quần cô ấy

lập tức vui vẻ chạy đến bên người ôm chân cha,

khuôn mặt đẹp trai cười rất dễ thương, mà Bùi

Hưng Nam thì đưa tay ra sờ sờ vào cái đầu nhỏ

của cậu bé, cũng nở một nụ cười quái đản.

Nhìn hai cha con trước mắt này, đột nhiên

Châu Mỹ Duy cảm giác được mình giống như đã

lên nhầm thuyền giặc rồi.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 244: Lên nhầm thuyền giặc“Cô mau tới đây đi, lát nữa cha cháu phải đira ngoài rồi, cô sẽ không gặp được ông ấy đâu…”Tên nhóc Bùi Thanh Tùng kia kêu lên một câu,sau đó hùng hổ cúp điện thoại.Châu Mỹ Duy rất chán nản, không hiểu saonhững lời này nghe có vẻ hơi mập mờ.Cô ấy cứ như vậy bị một đứa trẻ năm tuổi dụdỗ, vội vã chạy đến nhà họ Bùi. Nhà họ Bùi đượccoi là một gia đình khoa bảng, sân cổng khôngđáng sợ như nhà họ Quách, nằm ở phía Tâyngoại ô thành phố. Không khí ở khu vực này rấttrong lành và yên tĩnh. Cô ấy đứng bên ngoàicánh cửa màu đỏ son cổ điển kiểu thời cổ này,ngập ngừng gõ cửa một cái.Nghe nói rằng ông nội của Bùi Hưng Namkhi còn sống đã được trao tặng học vị giáo sư tạiPrinceton, nhưng đó là vào thời điểm đất nướcloạn lạc, ông nội anh ta đã từ bỏ mức lương caoở nước ngoài và kiên quyết trở về nước để hỗtrợ, góp phần không nhỏ vào công cuộc nghiêncứu khoa học lạc hậu lúc bấy giờ. Và bố mẹ củaBùi Hưng Nam cũng là giáo sư trong các trườngđại học nổi tiếng ở nước nhà.Châu Mỹ Duy yên lặng đứng ở ngoài cửanhà họ Bùi cổ kính chờ đợi, cô ấy đang suy nghĩxem sẽ có một cô giúp việc nhỏ được đào tạonghiêm khắc như thời xưa chạy ra mở cửa chomình hay không.Sự thật chứng minh là Châu Mỹ Duy đã suynghĩ quá nhiều.Cô ấy ngây ngốc đứng ở ngoài cánh cửamàu đỏ son, gõ cửa điên cuồng cũng không cóngười nào trả lời.Cuối cùng, cô ấy tìm được nút liên lạc phíatrên bên phải cửa, lúc này mới yếu ớt bấmchuông điện một cái, ngôi nhà cổ kính của ngườita cũng sử dụng công nghệ điện tử khoa học kỹthuật để theo kịp thời đại.Cuối cùng Châu Mỹ Duy cũng nghe thấytiếng bước chân đến gần, sau đó cánh cửa nặngnề được mở ra với tiếng cạch cạch, rồi cô ấy giậtmình nhìn người đàn ông trước mặt.Đầu óc của Châu Mỹ Duy như bị chặnđường cướp của, quên mất việc chào hỏi, chỉngây ngốc như thế nhìn đối phương.“Cô bị lạc à?” Bùi Hưng Nam cảm thấy ngườiphụ nữ này không thể giải thích được.Anh ta từng tiếp xúc với Châu Mỹ Duy mộtchút nên đương nhiên biết rằng cô ấy là bạn tốtcủa Kiều Bích Ngọc, ngoài ra trước đó anh ta cóhợp tác dự án với tập đoàn IP&Œ, Châu Mỹ Duycũng đến tham dự, thậm chí có một lần anh ta bịđau bụng trong một cuộc họp, cô ấy còn chạy đimua thuốc dạ dày rồi len lén đặt trên bàn anh.Nhưng nhìn chung mà nói thì anh ta khôngquen với cô ấy.“Cô Mỹ Duy, xin hỏi cô đến căn nhà khiêmtốn của tôi có chuyện gì?” Bùi Hưng Nam trựctiếp nói, trong giọng nói có vài phần lạnh nhạt.Vẻ mặt của Châu Mỹ Duy hơi xấu hổ, nộitâm cô ấy đang gào thét, cái gì mà khiêm tốn,nếu cái nhà này của anh mà khiêm tốn thì chẳngphải nhà của tôi sẽ là ổ chuột sao? Cô ấy chỉkhông ngờ rằng anh ta sẽ đích thân mở cửa chocô mà thôi.Nhìn Bùi Hưng Nam có vẻ ngoài hiển lànhnhã nhặn, nhưng thực ra anh ta lại vô cùng xấutính, cô ấy biết rõ điều đó.“Bây giờ Quách Cao Minh thế nào rồi?” ChâuMỹ Duy cũng không lòng vòng, trực tiếp hỏitrọng điểm.“Anh ấy đang ở Seattle.”Bùi Hưng Nam cũng không giấu cô, nóithẳng một địa điểm.“Tôi biết anh ta đang ở Seattle. Ý của tôi làkhi nào Quách Cao Minh mới có thể trở về, bệnhcủa anh ta thực sự nghiêm trọng như vậy sao?”Bùi Hưng Nam ngắt lời cô, giọng điệu trởnên lạnh lùng hơn: “Cô Mỹ Duy, nếu cô đã biếtQuách Cao Minh không phải người bình thườngthì cô cũng phải biết bệnh của anh ấy không thểnói lung tung, bất cứ lúc nào cũng sẽ có thể ảnhhưởng đến giá cổ phiếu của tập đoàn, đó chínhlà con số khổng lồ đấy.”Châu Mỹ Duy nghe giọng điệu dạy dỗ củaanh ta thì chột dạ cúi đầu xuống.Nếu như Quách Cao Minh thật sự mắc bệnhhiểm nghèo thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đếntoàn bộ tập đoàn IP&G, có vài câu thực sự khôngthể tùy ý nói ra.“Cô Mỹ Duy, cô rẽ trái rồi đi thẳng là có thểtới đường quốc lộ. Nếu như cô thực sự bị lạc thìvui lòng bật hệ thống dẫn đường của cô ra, đithong thả không tiễn.”Bùi Hưng Nam không muốn nhiều lời với côấy, lạnh lùng vứt lại một câu rồi trực tiếp đóngcổng lại.Châu Mỹ Duy thấy rõ đối phương khôngmuốn nói chuyện nhiều hơn với mình, cô ấy đờđẫn nhìn anh ta cứ như vậy đóng cánh cửa lạimột cách không thương tiếc, đột nhiên cô ấycảm thấy rất khó chịu, đám người thượng lưunày luôn giữ dáng vẻ cao cao tại thượng như thế.“Con của Kiều Bích Ngọc mất rồi.” Cô ấy tứcgiận hét lên.Bùi Hưng Nam ở đầu bên kia cánh cửa dừnglại khi nghe những gì cô ấy nói.Anh ta không mở miệng ngay lập tức mà haiđầu lông mày hơi rã rời, thực ra anh ta cũng mớivừa bay về từ Seattle, vừa mới biết chuyện này.Thai song sinh của Kiều Bích Ngọc đã không còn.Trong lòng anh ta rất nặng nề, suýt chút nữakhông tin, thế nhưng sự thật tàn nhẫn đã bày ratrước mắt như vậy rồi.Thấy anh ta thờ ơ, Châu Mỹ Duy càng thêmkích động: “Kiều Bích Ngọc ở đây xảy ra chuyệnlớn như thế này, anh thật sự không biết sao, đãgần nửa tháng rồi, người nhà họ Quách cũngkhông thèm quan tâm. Quách Cao Minh đâu, rốtcuộc anh ta ở đâu chứ? Nhờ anh, nếu anh có thểliên lạc với Quách Cao Minh thì hãy nói với anh tamột câu, Kiều Bích Ngọc rất muốn gặp anh ta.”Bùi Hưng Nam nhìn người phụ nữ trước mặtmình đang lo lắng đến đỏ ngầu cả hai mắt.Anh ta mệt mỏi xoa xoa mi tâm, bình thảnnói một câu: “Chuyện này tôi không giúp được.”“Quách Cao Minh ở Seattle tạm thời khôngthể trở về được.”“Vậy thì khi nào mới quay về? Có nhất thiếtphải đợi ba tháng không? Nếu như anh ta khôngquay lại thì sao? Cho dù Quách Cao Minh thựcsự có việc gì tạm thời không thể trở về thì ít nhấtanh ta cũng có thể gọi điện thoại gửi tin nhắnhoặc gọi video khi rảnh rỗi chứ.”Châu Mỹ Duy càng nói càng tức giận, mắngto: “Đây là vợ con của anh ta, tại sao anh ta lạiđộc ác như vậy.”Nghe lời mắng chửi tố cáo của cô ấy, BùiHưng Nam cảm thấy tâm tình rất khó chịu.Anh ta lạnh lùng đuổi khách: “Cô Mỹ Duy, côkhông có đủ tư cách để lo những chuyện này, xinhãy rời đi ngay lập tức.”“Bùi Hưng Nam, anh đừng có bày ra cái vẻtự cao tự đại như vậy, tuy rằng tôi có xuất thânthấp hơn các người nhưng tôi cũng không ngốcđâu.”Nghe được những lời máu lạnh này, ChâuMỹ Duy càng tức giận hơn, hai mắt đỏ hoekhông kìm được nước mắt, một đôi mắt sángngời hung hăng nhìn thẳng vào anh ta.“Tôi không tin rằng Quách Cao Minh bị bệnhnặng không chữa được. Những loại người nhưQuách Cao Minh là những kẻ quyền thế dơ bẩnđứng trên đỉnh nhìn xuống, anh ta hiểu rõ bàymưu tính kế hơn ai hết, anh ta không thể chiếnđấu nếu không chuẩn bị trước. Các người đừngnghĩ có thể lừa tôi bằng cách nói anh ta xảy rachuyện không thể về được, căn bản là anh takhông muốn trở về mà thôi.”Vẻ mặt của Bùi Hưng Nam vô cùng kinhngạc, anh ta không ngờ người phụ nữ mềm yếunày lại nói ra những lời như thế này.Sắc mặt Châu Mỹ Duy vô cùng nghiêm túc,trái tim ớn lạnh thấu xương.Cô ấy sẽ không bao giờ tìm kiếm bọn họnữa, cũng không muốn nghe ngóng tin tức vềQuách Cao Minh nữa, dù sao thì thời gian mới làliều thuốc tốt nhất, nhất định Kiều Bích Ngọc sẽkhỏe hơn, đến lúc đó nhất đao lưỡng đoạn,không còn vướng mắc gì, cả đời sẽ không qua lạivới nhau nữa.Cô ấy cũng không thèm nhìn Bùi Hưng Namnữa, trực tiếp quay người bỏ đi.Bùi Hưng Nam kinh ngạc nhìn cô, không ngờngười phụ nữ này lại tức giận như vậy, thấy cô cứnhư thế quay người rời đi, đột nhiên anh ta cảmthấy như muốn nói gì đó, hé môi ngập ngừng…Đúng lúc này, một bóng người nhỏ nhắn laora khỏi nhà, một đôi tay ngắn mềm mại trắng nõnkéo quần của Châu Mỹ Duy không cho cô ấy rời đi.Châu Mỹ Duy dừng lại, cô cúi đầu thất thầnnhìn cậu nhóc bé nhỏ.Bùi Thanh Tùng không để ý đến Châu MỹDuy mà tiếp tục bám chặt lấy cô ấy không chịubuông ra, cậu nhóc quay đầu lại, gân cái cổ nhỏhét về phía cửa: “Cha, đây là bảo mẫu mà contìm được. Cô ấy có thể nấu ăn cho hai cha conchúng ta đấy.”Bảo mâu?Ai mà muốn trở thành bảo mẫu của nhà các người!Châu Mỹ Duy quay đầu lại nhìn Bùi HưngNam ở đẳng kia, vẻ mặt càng ngày càng trở nênhung dữ, Bùi Hưng Nam hoàn toàn không để ýđến cô, giống như đang nghiêm túc xem xét đềnghị của con trai.Bùi Thanh Tùng hiểu khá rõ tính khí của chamình nên nhân cơ hội nói một lèo: “Ông bà nộiđã đi nước ngoài với tư cách là giáo sư thỉnhgiảng rồi, không còn ai nấu ăn cho chúng ta nữa,dù sao nếu muốn thuê người thì sử dụng cô ấycũng rất tốt.”Cái đầu nhỏ nghĩ nghĩ rồi bổ sung một câu:“Cô ấy rất đáng thương, cô ấy không có công việc.”“Thanh Tùng, cô rất cảm ơn cháu!”Châu Mỹ Duy cúi đầu, trừng mắt nhìn thằngnhóc Bùi Thanh Tùng này, nghiến răng nghiến lợicảm ơn, cô ấy phát hiện ra hai cha con nhà nàythật không hiền lành tí nào.Cô ngẩng đầu, nở một nụ cười giả dối vớiBùi Hưng Nam: “Rất cảm ơn cậu chủ nhỏ đãthích tôi, nhưng tôi cảm thấy mình không thểđảm nhận được, hẹn gặp lại!” Cuối câu nói cònnhấn mạnh cường điệu hơn.Không đúng, phải là không bao giờ gặp lại nữa, hừ.Đáng tiếc là chí khí của Châu Mỹ Duy cũngchỉ kéo dài được một phút, một phút mà thôi…Điện thoại di động của Bùi Hưng Nam bỗngnhiên vang lên, anh ta hỏi một câu với đầu dâybên kia điện thoại: “Cao Minh vừa tỉnh dậy sao?”Sau đó anh ta nói vài câu rồi cúp điện thoại,không rõ là đang nói cái gì, những Châu Mỹ Duybiết chắc chính là ông già nhà họ Quách kiađang nói chuyện với Bùi Hưng Nam.Quách Cao Minh vừa tỉnh dậy? Điều đó cónghĩa là anh sẽ sớm trở lại phải không?Xét về mối quan hệ giữa Bùi Hưng Nam vànhà họ Quách thì nhất định anh ta phải biết rấtnhiều điều.Châu Mỹ Duy đang suy nghĩ lung tung thìBùi Thanh Tùng ở dưới chân kéo quần của cô ấy,cậu nhóc rất nhẹ nhàng, giống như đang lặng lẽnói với cô ấy: “Không phải cô nói rằng hai đứa béđã mất rồi sao, mẹ của bọn chúng đang rất lolắng muốn tìm người sao, cha cháu rất lợi hại,ông ấy biết rất nhiều chuyện…”Ở lại nghe ngóng tình hình của địch, trongđầu Châu Mỹ Duy lập tức hiện lên một suy nghĩnhư vậy.Bùi Hưng Nam ở đằng kia cúp máy, hứng thúnhìn một lớn một nhỏ ngoài cổng, anh ta hơi nghỉhoặc một chút, từ nhỏ con trai anh ta đã khôngyêu quý hay quấn lấy người khác, thậm chí ngaycả người trông trẻ anh ta mời cũng bị cậu bé ác ýđuổi đi.Nghĩ lại, Châu Mỹ Duy này cũng khá dễ bị bắt nạt.Rất khó được con trai của anh ta thích, sauđó anh ta híp mắt lại nhìn kỹ sinh vật mềm mạiChâu Mỹ Duy này…“Cô Mỹ Duy, tôi có hai yêu cầu. Thứ nhất, côcó trách nhiệm đền nhà trẻ đón Thanh Tùng từthứ Hai đến thứ Sáu. Thứ hai, cô chịu tráchnhiệm chính trong việc chăm sóc cuộc sốnghàng ngày của hai cha con chúng tôi, bao gồmcả việc dọn dẹp và ba bữa ăn mỗi ngày. Về tiềnlương, lương cơ bản là ba mươi lăm triệu, tiềnthưởng tùy theo biểu hiện.”“Tôi không nói đồng ý!” Châu Mỹ Duy rất tứcgiận phản bác anh ta.Người đàn ông coi đó là điều hiển nhiênkhiến cô ấy vô cùng khó chịu.Bùi Hưng Nam dựa vào cổng, uể oải liếcnhìn cô một cái: “Có đúng không, Châu Mỹ Duy,nhưng biểu hiện của cô lại cho tôi biết cô có ý đồxấu, muốn ở lại đấy.”Một câu nói đâm trúng quỷ kế của cô.Lương tâm của Châu Mỹ Duy hết sức cắnrứt, biểu hiện của tôi rõ ràng như vậy sao?Cô ấy không quan tâm đến việc làm nhữngcông việc nhà này, nhưng vì một số lý do antoàn, cô ấy nhấn mạnh một câu: “Sau khi dọndẹp và nấu ăn xong thì tôi sẽ rời đi, tôi không ởlại qua đêm.”Bùi Hưng Nam thản nhiên nhìn cô ấy,nghiêm túc nhìn chằm chằm một hồi lâu, pháthiện người phụ nữ này có vẻ rất căng thẳng,trong lòng đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười.Anh ta liếc nhìn lên xuống, quét qua thânhình của Châu Mỹ Duy một vòng như cố ý, sauđó bình tĩnh nói với cô: “Cô Mỹ Duy, cô cứ yêntâm về vấn đề này, cô rất an toàn.”Vẻ mặt của Châu Mỹ Duy hết sức vặn vẹo,cái gì gọi là tôi rất an toàn?Bùi Thanh Tùng vốn đang kéo quần cô ấylập tức vui vẻ chạy đến bên người ôm chân cha,khuôn mặt đẹp trai cười rất dễ thương, mà BùiHưng Nam thì đưa tay ra sờ sờ vào cái đầu nhỏcủa cậu bé, cũng nở một nụ cười quái đản.Nhìn hai cha con trước mắt này, đột nhiênChâu Mỹ Duy cảm giác được mình giống như đãlên nhầm thuyền giặc rồi.

Chương 244