Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 246
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 246: Đơn ly hôn của côMột giờ sáng, cả khu nhà vắng lặng khôngtiếng động.Có một căn phòng nhỏ trong khu chung cưvẫn sáng đèn, Châu Mỹ Duy nhanh chóng cầmhòm thuốc ra, nhíu mày nhìn chằm chằm vếtthương chẳng chịt trước mặt, cô ấy trầm tư.Thế mà người này lại chạy đi đánh nhau vớiQuách Cao Minh.Nhìn vết thương thế này, có vẻ bọn họ đánhquá tàn nhẫn rồi…“Anh có cần tôi giúp anh một tay không?”Cô ấy thấy hình như anh ta bị thương ở sau lưng.“Không cần.” Đường Tuấn Nghĩa từ chốithẳng thừng, rõ ràng là người đầy vết thương màanh ta lại không lo lắng, anh ta còn chẳng nhíumày lấy một lần, thần thái vẫn lạnh nhạt nhưtrước, giống như anh ta bị thương mà khôngthấy đau vậy.“Sao mấy người lại đánh nhau vậy?”Tính cách cô ấy mềm yếu, nhìn khuôn mặtđẹp trai trắng nõn của Đường Tuấn Nghĩa thâmtím, chảy máu thế này, quả thật cô ấy có phầnthương tiếc.Đột nhiên Châu Mỹ Duy hơi phiền muộn, côấy nhớ là Quách Cao Minh rất giỏi võ, rất khỏe,anh giỏi cả về đánh cận chiến và Muay Thái, cònĐường Tuấn Nghĩa thì gầy gò yếu ớt, thế nàychẳng phải là bắt nạt người khác sao?“Anh ta cũng không tốt hơn tôi bao nhiêu.”Đường Tuấn Nghĩa như biết cô ấy đang nghĩgì, anh ta không ngẩng đầu lên, cúi đầu nói mộtcâu không nhanh không chậm.“Quách Cao Minh cũng bị thương như anh sao?”Châu Mỹ Duy hỏi lại, đột nhiên đầu óc cô ấyngừng lại, sắc mặt thay đổi, cô ấy lập tức ngồixuống bên cạnh nam thần, nóng lòng hỏi anh ta:“Quách Cao Minh về nước rồi hả?”Giờ Châu Mỹ Duy mới nghĩ đến vấn đề mangtính then chốt này, đó là Quách Cao Minh đã vềnước rồi sao?Đường Tuấn Nghĩa không trả lời cô ấy, trênkhuôn mặt lạnh nhạt không biểu hiện tâm trạnggì, giọng nói và tính cách của anh ta rất giốngnhau, đều nhẹ nhàng thản nhiên, trong suốtthuần túy như nước, rất êm tai.Lúc Đường Tuấn Nghĩa gọi “cục cưng”không hề tình cảm uyển chuyển mà nghe rất tựnhiên, giống như đây là một thói quen của anh tavậy.“Nếu Quách Cao Minh về nước rồi thì tại saolại không cho Bích Ngọc biết?” Châu Mỹ Duykhông hiểu.Đường Tuấn Nghĩa vẫn im lặng không nói gì,anh ta đưa tay cầm lấy nước hạ nhiệt và thuốcmỡ bôi lên vết thương, đứng dậy đi vào phòng tắm.Lúc rạng sáng, phòng khách im lặng, chỉ cógiọng nói của Châu Mỹ Duy đang vang vọng.Cuối cùng cô ấy thở dài một hơi, nhìn chiếcđồng hồ treo trên vách tường, đã khuya lắm rồi,cô ấy tắt đèn trong phòng khách rồi về phòng ngủ.Rất nhanh sau đó màn đêm đã yên tĩnh trở lại.Nhưng Châu Mỹ Duy không biết cách váchtường phòng khách nhà cô ấy có một cánh cửađược he hé mở ra, có một cô gái dựa người vàotường, nghe được rõ ràng tất cả mọi chuyện haingười họ vừa nói.Anh đã về nước rồi.Thì ra là anh đã về nước rồi…Cô ngồi trên giường, trong phòng không bậtđèn, trước cửa sổ phía bên phải có một tấm rèmcửa sổ bằng lụa mỏng, ánh đèn đường lờ mờtrong khu nhà xuyên qua tấm rèm, chiếu vào cănphòng, ánh đèn vàng ấm áp nhưng cũng khôngchói mắt.Đây là rèm cửa sổ mà Đường Tuấn Nghĩacho người đổi, anh ta biết nếu quá sáng cô sẽ bịgiật mình còn nếu quá mờ cô sẽ sợ, anh ta luônlà người rất hiểu cô.Bây giờ đã sang tháng mười một nên buổitối hơi lạnh, Kiểu Bích Ngọc ngồi trên giường,người dựa vào đầu giường, hai tay ôm đầu gối,mơ màng quay đầu nhìn chiếc đồng hồ báo thứcnhỏ màu xanh lá cây trên tủ đầu giường.Đến một giờ bốn mươi lăm phút sáng, kimđồng hồ chậm rãi di chuyển, rất chậm rất chậm.Cô không ngủ được.Cô hy vọng thời gian có thể trôi qua nhanhmột chút, hy vọng mau đến bình minh một chút.Cô yên lặng nhìn kim đồng hồ chằm chằm,cứ ngóng trông rồi lại ngóng trông, giống nhưđang mong đợi một kỳ tích mà cô đã chờ mấyngày nay.Nếu anh đã về nước thì nhất định sẽ tốt hơn.Chỉ cần anh về nước thì nhất định sẽ khôngSao nữa.Ban đêm ở khu nhà rất yên tĩnh, có thể là vìtất cả mọi người đã yên giấc, đi vào giấc mơ rồi,mãi đến khi đèn đường trong khu tự động tắt,thời khắc trời tờ mờ sáng, cả trời đất là mộtkhoảng âm u trầm lặng, cô vẫn dựa người vàođầu giường như trước, tay nắm chặt chiếc đồnghồ báo thức nhỏ, cô biết chỉ cần có thể chịuđựng được lúc này thì rất nhanh sau đó trời sẽsáng.Nếu cần đợi, cô có thể đợi.Rất nhanh phía chân trời trở nên sáng rõ,ánh sáng mờ mờ xuyên qua rèm cửa sổ mỏng lần nữa.Sáu giờ sáng, Châu Mỹ Duy thức dậy với đôimắt gấu trúc, sau đó rất tự giác đi đánh răng,chuẩn bị vào phòng bếp làm bữa sáng, lúc đi quaphòng khách, cô ấy đột nhiên ngừng lại.“Bích Ngọc, bữa sáng hôm nay cậu muốn ăngì…” Cô ấy mở cửa phòng ra, mấy chữ đằng saubị kẹt lại.Người đâu rồi?Vì hôm qua đã quá mệt nên Đường TuấnNghĩa ngủ luôn trên ghế sa lon ở phòng khách,anh ta vẫn chưa tỉnh lại, mãi đến khi Châu MỹDuy chạy đến hét lên với anh ta: “Không thấyBích Ngọc nữa.”Đường Tuấn Nghĩa ngạc nhiên tỉnh lại, anhta nhíu mày, hai người cùng nghĩ đến mộtchuyện.Nhất định là cô đã đi tìm Quách Cao Minh rồi.Kiều Bích Ngọc rất muốn gặp được QuáchCao Minh ngay nên cô đi thẳng đến nhà họQuách.Lần đầu tiên cô bị ngăn lại ngoài cánh cổngsắt to lớn của nhà họ Quách, sau cánh cổng ấyvẫn là người quản gia quen thuộc nhưng ông talại nói ra một câu tàn nhẫn nhất:“Cô Bích Ngọc, đây là đơn ly hôn của cô.”
Chương 246: Đơn ly hôn của cô
Một giờ sáng, cả khu nhà vắng lặng không
tiếng động.
Có một căn phòng nhỏ trong khu chung cư
vẫn sáng đèn, Châu Mỹ Duy nhanh chóng cầm
hòm thuốc ra, nhíu mày nhìn chằm chằm vết
thương chẳng chịt trước mặt, cô ấy trầm tư.
Thế mà người này lại chạy đi đánh nhau với
Quách Cao Minh.
Nhìn vết thương thế này, có vẻ bọn họ đánh
quá tàn nhẫn rồi…
“Anh có cần tôi giúp anh một tay không?”
Cô ấy thấy hình như anh ta bị thương ở sau lưng.
“Không cần.” Đường Tuấn Nghĩa từ chối
thẳng thừng, rõ ràng là người đầy vết thương mà
anh ta lại không lo lắng, anh ta còn chẳng nhíu
mày lấy một lần, thần thái vẫn lạnh nhạt như
trước, giống như anh ta bị thương mà không
thấy đau vậy.
“Sao mấy người lại đánh nhau vậy?”
Tính cách cô ấy mềm yếu, nhìn khuôn mặt
đẹp trai trắng nõn của Đường Tuấn Nghĩa thâm
tím, chảy máu thế này, quả thật cô ấy có phần
thương tiếc.
Đột nhiên Châu Mỹ Duy hơi phiền muộn, cô
ấy nhớ là Quách Cao Minh rất giỏi võ, rất khỏe,
anh giỏi cả về đánh cận chiến và Muay Thái, còn
Đường Tuấn Nghĩa thì gầy gò yếu ớt, thế này
chẳng phải là bắt nạt người khác sao?
“Anh ta cũng không tốt hơn tôi bao nhiêu.”
Đường Tuấn Nghĩa như biết cô ấy đang nghĩ
gì, anh ta không ngẩng đầu lên, cúi đầu nói một
câu không nhanh không chậm.
“Quách Cao Minh cũng bị thương như anh sao?”
Châu Mỹ Duy hỏi lại, đột nhiên đầu óc cô ấy
ngừng lại, sắc mặt thay đổi, cô ấy lập tức ngồi
xuống bên cạnh nam thần, nóng lòng hỏi anh ta:
“Quách Cao Minh về nước rồi hả?”
Giờ Châu Mỹ Duy mới nghĩ đến vấn đề mang
tính then chốt này, đó là Quách Cao Minh đã về
nước rồi sao?
Đường Tuấn Nghĩa không trả lời cô ấy, trên
khuôn mặt lạnh nhạt không biểu hiện tâm trạng
gì, giọng nói và tính cách của anh ta rất giống
nhau, đều nhẹ nhàng thản nhiên, trong suốt
thuần túy như nước, rất êm tai.
Lúc Đường Tuấn Nghĩa gọi “cục cưng”
không hề tình cảm uyển chuyển mà nghe rất tự
nhiên, giống như đây là một thói quen của anh ta
vậy.
“Nếu Quách Cao Minh về nước rồi thì tại sao
lại không cho Bích Ngọc biết?” Châu Mỹ Duy
không hiểu.
Đường Tuấn Nghĩa vẫn im lặng không nói gì,
anh ta đưa tay cầm lấy nước hạ nhiệt và thuốc
mỡ bôi lên vết thương, đứng dậy đi vào phòng tắm.
Lúc rạng sáng, phòng khách im lặng, chỉ có
giọng nói của Châu Mỹ Duy đang vang vọng.
Cuối cùng cô ấy thở dài một hơi, nhìn chiếc
đồng hồ treo trên vách tường, đã khuya lắm rồi,
cô ấy tắt đèn trong phòng khách rồi về phòng ngủ.
Rất nhanh sau đó màn đêm đã yên tĩnh trở lại.
Nhưng Châu Mỹ Duy không biết cách vách
tường phòng khách nhà cô ấy có một cánh cửa
được he hé mở ra, có một cô gái dựa người vào
tường, nghe được rõ ràng tất cả mọi chuyện hai
người họ vừa nói.
Anh đã về nước rồi.
Thì ra là anh đã về nước rồi…
Cô ngồi trên giường, trong phòng không bật
đèn, trước cửa sổ phía bên phải có một tấm rèm
cửa sổ bằng lụa mỏng, ánh đèn đường lờ mờ
trong khu nhà xuyên qua tấm rèm, chiếu vào căn
phòng, ánh đèn vàng ấm áp nhưng cũng không
chói mắt.
Đây là rèm cửa sổ mà Đường Tuấn Nghĩa
cho người đổi, anh ta biết nếu quá sáng cô sẽ bị
giật mình còn nếu quá mờ cô sẽ sợ, anh ta luôn
là người rất hiểu cô.
Bây giờ đã sang tháng mười một nên buổi
tối hơi lạnh, Kiểu Bích Ngọc ngồi trên giường,
người dựa vào đầu giường, hai tay ôm đầu gối,
mơ màng quay đầu nhìn chiếc đồng hồ báo thức
nhỏ màu xanh lá cây trên tủ đầu giường.
Đến một giờ bốn mươi lăm phút sáng, kim
đồng hồ chậm rãi di chuyển, rất chậm rất chậm.
Cô không ngủ được.
Cô hy vọng thời gian có thể trôi qua nhanh
một chút, hy vọng mau đến bình minh một chút.
Cô yên lặng nhìn kim đồng hồ chằm chằm,
cứ ngóng trông rồi lại ngóng trông, giống như
đang mong đợi một kỳ tích mà cô đã chờ mấy
ngày nay.
Nếu anh đã về nước thì nhất định sẽ tốt hơn.
Chỉ cần anh về nước thì nhất định sẽ không
Sao nữa.
Ban đêm ở khu nhà rất yên tĩnh, có thể là vì
tất cả mọi người đã yên giấc, đi vào giấc mơ rồi,
mãi đến khi đèn đường trong khu tự động tắt,
thời khắc trời tờ mờ sáng, cả trời đất là một
khoảng âm u trầm lặng, cô vẫn dựa người vào
đầu giường như trước, tay nắm chặt chiếc đồng
hồ báo thức nhỏ, cô biết chỉ cần có thể chịu
đựng được lúc này thì rất nhanh sau đó trời sẽ
sáng.
Nếu cần đợi, cô có thể đợi.
Rất nhanh phía chân trời trở nên sáng rõ,
ánh sáng mờ mờ xuyên qua rèm cửa sổ mỏng lần nữa.
Sáu giờ sáng, Châu Mỹ Duy thức dậy với đôi
mắt gấu trúc, sau đó rất tự giác đi đánh răng,
chuẩn bị vào phòng bếp làm bữa sáng, lúc đi qua
phòng khách, cô ấy đột nhiên ngừng lại.
“Bích Ngọc, bữa sáng hôm nay cậu muốn ăn
gì…” Cô ấy mở cửa phòng ra, mấy chữ đằng sau
bị kẹt lại.
Người đâu rồi?
Vì hôm qua đã quá mệt nên Đường Tuấn
Nghĩa ngủ luôn trên ghế sa lon ở phòng khách,
anh ta vẫn chưa tỉnh lại, mãi đến khi Châu Mỹ
Duy chạy đến hét lên với anh ta: “Không thấy
Bích Ngọc nữa.”
Đường Tuấn Nghĩa ngạc nhiên tỉnh lại, anh
ta nhíu mày, hai người cùng nghĩ đến một
chuyện.
Nhất định là cô đã đi tìm Quách Cao Minh rồi.
Kiều Bích Ngọc rất muốn gặp được Quách
Cao Minh ngay nên cô đi thẳng đến nhà họ
Quách.
Lần đầu tiên cô bị ngăn lại ngoài cánh cổng
sắt to lớn của nhà họ Quách, sau cánh cổng ấy
vẫn là người quản gia quen thuộc nhưng ông ta
lại nói ra một câu tàn nhẫn nhất:
“Cô Bích Ngọc, đây là đơn ly hôn của cô.”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 246: Đơn ly hôn của côMột giờ sáng, cả khu nhà vắng lặng khôngtiếng động.Có một căn phòng nhỏ trong khu chung cưvẫn sáng đèn, Châu Mỹ Duy nhanh chóng cầmhòm thuốc ra, nhíu mày nhìn chằm chằm vếtthương chẳng chịt trước mặt, cô ấy trầm tư.Thế mà người này lại chạy đi đánh nhau vớiQuách Cao Minh.Nhìn vết thương thế này, có vẻ bọn họ đánhquá tàn nhẫn rồi…“Anh có cần tôi giúp anh một tay không?”Cô ấy thấy hình như anh ta bị thương ở sau lưng.“Không cần.” Đường Tuấn Nghĩa từ chốithẳng thừng, rõ ràng là người đầy vết thương màanh ta lại không lo lắng, anh ta còn chẳng nhíumày lấy một lần, thần thái vẫn lạnh nhạt nhưtrước, giống như anh ta bị thương mà khôngthấy đau vậy.“Sao mấy người lại đánh nhau vậy?”Tính cách cô ấy mềm yếu, nhìn khuôn mặtđẹp trai trắng nõn của Đường Tuấn Nghĩa thâmtím, chảy máu thế này, quả thật cô ấy có phầnthương tiếc.Đột nhiên Châu Mỹ Duy hơi phiền muộn, côấy nhớ là Quách Cao Minh rất giỏi võ, rất khỏe,anh giỏi cả về đánh cận chiến và Muay Thái, cònĐường Tuấn Nghĩa thì gầy gò yếu ớt, thế nàychẳng phải là bắt nạt người khác sao?“Anh ta cũng không tốt hơn tôi bao nhiêu.”Đường Tuấn Nghĩa như biết cô ấy đang nghĩgì, anh ta không ngẩng đầu lên, cúi đầu nói mộtcâu không nhanh không chậm.“Quách Cao Minh cũng bị thương như anh sao?”Châu Mỹ Duy hỏi lại, đột nhiên đầu óc cô ấyngừng lại, sắc mặt thay đổi, cô ấy lập tức ngồixuống bên cạnh nam thần, nóng lòng hỏi anh ta:“Quách Cao Minh về nước rồi hả?”Giờ Châu Mỹ Duy mới nghĩ đến vấn đề mangtính then chốt này, đó là Quách Cao Minh đã vềnước rồi sao?Đường Tuấn Nghĩa không trả lời cô ấy, trênkhuôn mặt lạnh nhạt không biểu hiện tâm trạnggì, giọng nói và tính cách của anh ta rất giốngnhau, đều nhẹ nhàng thản nhiên, trong suốtthuần túy như nước, rất êm tai.Lúc Đường Tuấn Nghĩa gọi “cục cưng”không hề tình cảm uyển chuyển mà nghe rất tựnhiên, giống như đây là một thói quen của anh tavậy.“Nếu Quách Cao Minh về nước rồi thì tại saolại không cho Bích Ngọc biết?” Châu Mỹ Duykhông hiểu.Đường Tuấn Nghĩa vẫn im lặng không nói gì,anh ta đưa tay cầm lấy nước hạ nhiệt và thuốcmỡ bôi lên vết thương, đứng dậy đi vào phòng tắm.Lúc rạng sáng, phòng khách im lặng, chỉ cógiọng nói của Châu Mỹ Duy đang vang vọng.Cuối cùng cô ấy thở dài một hơi, nhìn chiếcđồng hồ treo trên vách tường, đã khuya lắm rồi,cô ấy tắt đèn trong phòng khách rồi về phòng ngủ.Rất nhanh sau đó màn đêm đã yên tĩnh trở lại.Nhưng Châu Mỹ Duy không biết cách váchtường phòng khách nhà cô ấy có một cánh cửađược he hé mở ra, có một cô gái dựa người vàotường, nghe được rõ ràng tất cả mọi chuyện haingười họ vừa nói.Anh đã về nước rồi.Thì ra là anh đã về nước rồi…Cô ngồi trên giường, trong phòng không bậtđèn, trước cửa sổ phía bên phải có một tấm rèmcửa sổ bằng lụa mỏng, ánh đèn đường lờ mờtrong khu nhà xuyên qua tấm rèm, chiếu vào cănphòng, ánh đèn vàng ấm áp nhưng cũng khôngchói mắt.Đây là rèm cửa sổ mà Đường Tuấn Nghĩacho người đổi, anh ta biết nếu quá sáng cô sẽ bịgiật mình còn nếu quá mờ cô sẽ sợ, anh ta luônlà người rất hiểu cô.Bây giờ đã sang tháng mười một nên buổitối hơi lạnh, Kiểu Bích Ngọc ngồi trên giường,người dựa vào đầu giường, hai tay ôm đầu gối,mơ màng quay đầu nhìn chiếc đồng hồ báo thứcnhỏ màu xanh lá cây trên tủ đầu giường.Đến một giờ bốn mươi lăm phút sáng, kimđồng hồ chậm rãi di chuyển, rất chậm rất chậm.Cô không ngủ được.Cô hy vọng thời gian có thể trôi qua nhanhmột chút, hy vọng mau đến bình minh một chút.Cô yên lặng nhìn kim đồng hồ chằm chằm,cứ ngóng trông rồi lại ngóng trông, giống nhưđang mong đợi một kỳ tích mà cô đã chờ mấyngày nay.Nếu anh đã về nước thì nhất định sẽ tốt hơn.Chỉ cần anh về nước thì nhất định sẽ khôngSao nữa.Ban đêm ở khu nhà rất yên tĩnh, có thể là vìtất cả mọi người đã yên giấc, đi vào giấc mơ rồi,mãi đến khi đèn đường trong khu tự động tắt,thời khắc trời tờ mờ sáng, cả trời đất là mộtkhoảng âm u trầm lặng, cô vẫn dựa người vàođầu giường như trước, tay nắm chặt chiếc đồnghồ báo thức nhỏ, cô biết chỉ cần có thể chịuđựng được lúc này thì rất nhanh sau đó trời sẽsáng.Nếu cần đợi, cô có thể đợi.Rất nhanh phía chân trời trở nên sáng rõ,ánh sáng mờ mờ xuyên qua rèm cửa sổ mỏng lần nữa.Sáu giờ sáng, Châu Mỹ Duy thức dậy với đôimắt gấu trúc, sau đó rất tự giác đi đánh răng,chuẩn bị vào phòng bếp làm bữa sáng, lúc đi quaphòng khách, cô ấy đột nhiên ngừng lại.“Bích Ngọc, bữa sáng hôm nay cậu muốn ăngì…” Cô ấy mở cửa phòng ra, mấy chữ đằng saubị kẹt lại.Người đâu rồi?Vì hôm qua đã quá mệt nên Đường TuấnNghĩa ngủ luôn trên ghế sa lon ở phòng khách,anh ta vẫn chưa tỉnh lại, mãi đến khi Châu MỹDuy chạy đến hét lên với anh ta: “Không thấyBích Ngọc nữa.”Đường Tuấn Nghĩa ngạc nhiên tỉnh lại, anhta nhíu mày, hai người cùng nghĩ đến mộtchuyện.Nhất định là cô đã đi tìm Quách Cao Minh rồi.Kiều Bích Ngọc rất muốn gặp được QuáchCao Minh ngay nên cô đi thẳng đến nhà họQuách.Lần đầu tiên cô bị ngăn lại ngoài cánh cổngsắt to lớn của nhà họ Quách, sau cánh cổng ấyvẫn là người quản gia quen thuộc nhưng ông talại nói ra một câu tàn nhẫn nhất:“Cô Bích Ngọc, đây là đơn ly hôn của cô.”