Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 247

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 247: Hồi ức đau thương, bụi trần lắng đọngThứ mà cô đợi được chính là thỏa thuận lyhôn giấy trắng mực đen.“Cậu chủ Cao Minh đã ký rồi, mời cô hợp tácmột chút Quản gia nhà họ Quách ở đầu cửabên kia lên tiếng thúc giục.Cô vẫn không động đậy, tầm mắt rơi xuốngnét bút máy rõ ràng trên tờ thỏa thuận ly hôn,đúng là chữ ký của Quách Cao Minh.Cô không hề nhận lấy tờ giấy đó, sắc mặtthoáng chốc tái nhợt.Qua một lúc lâu sau, giọng nói khàn khàn rấtthấp rất nghiêm túc của cô vang lên: “Gọi QuáchCao Minh ra đây gặp tôi.”“Cô Bích Ngọc, sau này cuộc đời của cô vẫncòn một chặng đường rất dài… cô nên tự bảotrọng.”Quản gia nhà họ Quách như có chút khôngnhẫn tâm, Kiều Bích Ngọc đã gầy đi rất nhiều,thấy tỉnh thần cô ngẩn ngơ, ngay cả một chút khísắc trên mặt cũng không có.Bọn họ biết cô đã trải qua những gì, cũngbiết trong lòng cô rất khó chịu, nhưng đây là sự thật.“Cô Bích Ngọc, bây giờ đứa bé đã khôngcòn nữa, cô đã không còn bất cứ giá trị gì đối vớinhà họ Quách chúng tôi.”“Ký vào thỏa thuận ly hôn này, cô hãy coimọi chuyện như một giấc mộng lớn đi.”Mỗi một từ mà quản gia nhà họ Quách nói rađều lạnh lùng tuyệt tình, ông ta nghiêm túc giaohai bản thỏa thuận ly hôn cho bảo vệ ở cửa rồiquay người rời đi.Kiều Bích Ngọc ngẩn ngơ, đứng sững ngườingay tại chỗ.“Cô Bích Ngọc, mời cô ký tên vào đây…”Mỗi một người ở nhà họ Quách, kể cả đámtôi tớ đều lạnh lùng kiêu ngạo không thể với được.“Bảo Quách Cao Minh ra gặp tôi…”Cô không kìm được cảm xúc trong lòng, laotới, hai tay ôm chặt cánh cửa sắt lạnh lẽo, hét lênvới bóng lưng đã dần dần khuất xa của quản gianhà họ Quách: “Gọi anh ấy ra đây.“Cô Bích Ngọc, mong cô hãy chú ý, côkhông được gây sự ở nhà họ Quách chúng tôi,nếu không đừng trách chúng tôi không kháchsáo. Hai nhân viên bảo vệ lộ rõ vẻ mất kiênnhẫn, kéo cô từ bên này sang bên kia.Nhưng năm ngón tay gầy guộc của KiểuBích Ngọc vẫn bám chặt vào cây cột sắt củacánh cổng cao, dù thế nào cũng không chịu rời đi.“Tôi muốn gặp Quách Cao Minh.”“Tôi muốn gặp Quách Cao Minh…” Giọng cônghẹn ngào, khàn khàn và tuyệt vọng.Một nơi rộng rãi to lớn như nhà họ Quách,còn giọng nói của cô lại nhỏ bé yếu ớt như thế,nhỏ đến mức có thể biến mất theo gió thổi. Ởđây, sẽ không có ai đến quan tâm cô nữa.“Ông chủ, cô ấy vẫn ở ngoài cửa không chịu đi.”Mặt trời đã dần lên cao, cuối cùng quản gianhà họ Quách không kìm được sự tức giận, đếnvườn hoa ở phía Bắc, nói một câu với giọng điệuphức tạp.Hôm nay gió hơi lớn, gió lạnh thổi qua khuvườn yên tĩnh, không có ai đáp lời, nhưng khôngcó ai để tâm đến chuyện này.Ở sân sau khu vườn, một ông lão chống gậynhìn mảnh rừng trúc trước mặt, thời gian thấmthoát trôi qua, ông ta đã ở thành phố Seattle hơnbốn mươi ngày, ngay cả Tết Trung Thu năm nayông ta cũng đã bỏ lỡ, lá trúc ở vách tường bênkia đã bắt đầu khô héo.Cuối cùng cũng đến rồi.Hôm qua cuối cùng bọn họ cũng đã ngồimáy bay về lại ngồi nhà thân thuộc này, nhưngông ta lại cảm thấy hết thảy mọi cảnh vật trướcmắt đều quá xa lạ.“Nhà họ Quách trông không còn giống nhàhọ Quách trước đây nữa rồi.”Giọng nói già nua của ông ta trôi theo giólạnh, mang theo ý tứ sâu xa và nặng nề.“Dung Hiên…“ Đột nhiên, ông lão gọi ngườiquản gia đã ở bên mình nhiều năm, giọng nóikhông còn vẻ lạnh lùng uy nghiêm như mọi khi,mà thay vào đó lại thêm một chút bi thương.“Dung Hiên… ngày đó tôi không nên đuổicon bé ấy đi”Ngày đó chính ông ta là người đã ép buộcKiều Bích Ngọc rời đi, trong cái ngày mưa nhưtrút nước đó, dù thế nào cũng không ngờ…“Ông chủ, cả nhà chúng ta đều rất đau buồnkhi đứa bé không còn nữa.”Đặc biệt là khi nhìn thấy thiếp mời tiệc mừngđầy tháng, căn phòng trẻ con sặc sỡ và nhữngbộ quần áo sơ sinh đáng yêu, tâm trạng bọn họđều rất khó chịu, khổ sở.Quản gia nhà họ Quách hạ giọng cố gắng anủi ông ta một câu, nhưng trong thâm tâm bọn họbiết rõ dù có an ủi bao nhiêu cũng chỉ là một cáicớ mà thôi.Người đã chết rồi sẽ không thể sống lại nữa.“Ít nhất thì… ít nhất thì cuộc phẫu thuật củacậu chủ Cao Minh cũng diễn ra thuận lợi.” Cuốicùng, ông ta nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.Ít nhất thì cậu chủ Cao Minh của bọn họ vẫncòn sống, còn Kiều Bích Ngọc, ngay từ đầu côđã không thuộc về thế giới của bọn họ, bây giờchỉ là quay về lúc ban đầu mà thôi.

Chương 247: Hồi ức đau thương, bụi trần lắng đọng

Thứ mà cô đợi được chính là thỏa thuận ly

hôn giấy trắng mực đen.

“Cậu chủ Cao Minh đã ký rồi, mời cô hợp tác

một chút Quản gia nhà họ Quách ở đầu cửa

bên kia lên tiếng thúc giục.

Cô vẫn không động đậy, tầm mắt rơi xuống

nét bút máy rõ ràng trên tờ thỏa thuận ly hôn,

đúng là chữ ký của Quách Cao Minh.

Cô không hề nhận lấy tờ giấy đó, sắc mặt

thoáng chốc tái nhợt.

Qua một lúc lâu sau, giọng nói khàn khàn rất

thấp rất nghiêm túc của cô vang lên: “Gọi Quách

Cao Minh ra đây gặp tôi.”

“Cô Bích Ngọc, sau này cuộc đời của cô vẫn

còn một chặng đường rất dài… cô nên tự bảo

trọng.”

Quản gia nhà họ Quách như có chút không

nhẫn tâm, Kiều Bích Ngọc đã gầy đi rất nhiều,

thấy tỉnh thần cô ngẩn ngơ, ngay cả một chút khí

sắc trên mặt cũng không có.

Bọn họ biết cô đã trải qua những gì, cũng

biết trong lòng cô rất khó chịu, nhưng đây là sự thật.

“Cô Bích Ngọc, bây giờ đứa bé đã không

còn nữa, cô đã không còn bất cứ giá trị gì đối với

nhà họ Quách chúng tôi.”

“Ký vào thỏa thuận ly hôn này, cô hãy coi

mọi chuyện như một giấc mộng lớn đi.”

Mỗi một từ mà quản gia nhà họ Quách nói ra

đều lạnh lùng tuyệt tình, ông ta nghiêm túc giao

hai bản thỏa thuận ly hôn cho bảo vệ ở cửa rồi

quay người rời đi.

Kiều Bích Ngọc ngẩn ngơ, đứng sững người

ngay tại chỗ.

“Cô Bích Ngọc, mời cô ký tên vào đây…”

Mỗi một người ở nhà họ Quách, kể cả đám

tôi tớ đều lạnh lùng kiêu ngạo không thể với được.

“Bảo Quách Cao Minh ra gặp tôi…”

Cô không kìm được cảm xúc trong lòng, lao

tới, hai tay ôm chặt cánh cửa sắt lạnh lẽo, hét lên

với bóng lưng đã dần dần khuất xa của quản gia

nhà họ Quách: “Gọi anh ấy ra đây.

“Cô Bích Ngọc, mong cô hãy chú ý, cô

không được gây sự ở nhà họ Quách chúng tôi,

nếu không đừng trách chúng tôi không khách

sáo. Hai nhân viên bảo vệ lộ rõ vẻ mất kiên

nhẫn, kéo cô từ bên này sang bên kia.

Nhưng năm ngón tay gầy guộc của Kiểu

Bích Ngọc vẫn bám chặt vào cây cột sắt của

cánh cổng cao, dù thế nào cũng không chịu rời đi.

“Tôi muốn gặp Quách Cao Minh.”

“Tôi muốn gặp Quách Cao Minh…” Giọng cô

nghẹn ngào, khàn khàn và tuyệt vọng.

Một nơi rộng rãi to lớn như nhà họ Quách,

còn giọng nói của cô lại nhỏ bé yếu ớt như thế,

nhỏ đến mức có thể biến mất theo gió thổi. Ở

đây, sẽ không có ai đến quan tâm cô nữa.

“Ông chủ, cô ấy vẫn ở ngoài cửa không chịu đi.”

Mặt trời đã dần lên cao, cuối cùng quản gia

nhà họ Quách không kìm được sự tức giận, đến

vườn hoa ở phía Bắc, nói một câu với giọng điệu

phức tạp.

Hôm nay gió hơi lớn, gió lạnh thổi qua khu

vườn yên tĩnh, không có ai đáp lời, nhưng không

có ai để tâm đến chuyện này.

Ở sân sau khu vườn, một ông lão chống gậy

nhìn mảnh rừng trúc trước mặt, thời gian thấm

thoát trôi qua, ông ta đã ở thành phố Seattle hơn

bốn mươi ngày, ngay cả Tết Trung Thu năm nay

ông ta cũng đã bỏ lỡ, lá trúc ở vách tường bên

kia đã bắt đầu khô héo.

Cuối cùng cũng đến rồi.

Hôm qua cuối cùng bọn họ cũng đã ngồi

máy bay về lại ngồi nhà thân thuộc này, nhưng

ông ta lại cảm thấy hết thảy mọi cảnh vật trước

mắt đều quá xa lạ.

“Nhà họ Quách trông không còn giống nhà

họ Quách trước đây nữa rồi.”

Giọng nói già nua của ông ta trôi theo gió

lạnh, mang theo ý tứ sâu xa và nặng nề.

“Dung Hiên…“ Đột nhiên, ông lão gọi người

quản gia đã ở bên mình nhiều năm, giọng nói

không còn vẻ lạnh lùng uy nghiêm như mọi khi,

mà thay vào đó lại thêm một chút bi thương.

“Dung Hiên… ngày đó tôi không nên đuổi

con bé ấy đi”

Ngày đó chính ông ta là người đã ép buộc

Kiều Bích Ngọc rời đi, trong cái ngày mưa như

trút nước đó, dù thế nào cũng không ngờ…

“Ông chủ, cả nhà chúng ta đều rất đau buồn

khi đứa bé không còn nữa.”

Đặc biệt là khi nhìn thấy thiếp mời tiệc mừng

đầy tháng, căn phòng trẻ con sặc sỡ và những

bộ quần áo sơ sinh đáng yêu, tâm trạng bọn họ

đều rất khó chịu, khổ sở.

Quản gia nhà họ Quách hạ giọng cố gắng an

ủi ông ta một câu, nhưng trong thâm tâm bọn họ

biết rõ dù có an ủi bao nhiêu cũng chỉ là một cái

cớ mà thôi.

Người đã chết rồi sẽ không thể sống lại nữa.

“Ít nhất thì… ít nhất thì cuộc phẫu thuật của

cậu chủ Cao Minh cũng diễn ra thuận lợi.” Cuối

cùng, ông ta nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

Ít nhất thì cậu chủ Cao Minh của bọn họ vẫn

còn sống, còn Kiều Bích Ngọc, ngay từ đầu cô

đã không thuộc về thế giới của bọn họ, bây giờ

chỉ là quay về lúc ban đầu mà thôi.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 247: Hồi ức đau thương, bụi trần lắng đọngThứ mà cô đợi được chính là thỏa thuận lyhôn giấy trắng mực đen.“Cậu chủ Cao Minh đã ký rồi, mời cô hợp tácmột chút Quản gia nhà họ Quách ở đầu cửabên kia lên tiếng thúc giục.Cô vẫn không động đậy, tầm mắt rơi xuốngnét bút máy rõ ràng trên tờ thỏa thuận ly hôn,đúng là chữ ký của Quách Cao Minh.Cô không hề nhận lấy tờ giấy đó, sắc mặtthoáng chốc tái nhợt.Qua một lúc lâu sau, giọng nói khàn khàn rấtthấp rất nghiêm túc của cô vang lên: “Gọi QuáchCao Minh ra đây gặp tôi.”“Cô Bích Ngọc, sau này cuộc đời của cô vẫncòn một chặng đường rất dài… cô nên tự bảotrọng.”Quản gia nhà họ Quách như có chút khôngnhẫn tâm, Kiều Bích Ngọc đã gầy đi rất nhiều,thấy tỉnh thần cô ngẩn ngơ, ngay cả một chút khísắc trên mặt cũng không có.Bọn họ biết cô đã trải qua những gì, cũngbiết trong lòng cô rất khó chịu, nhưng đây là sự thật.“Cô Bích Ngọc, bây giờ đứa bé đã khôngcòn nữa, cô đã không còn bất cứ giá trị gì đối vớinhà họ Quách chúng tôi.”“Ký vào thỏa thuận ly hôn này, cô hãy coimọi chuyện như một giấc mộng lớn đi.”Mỗi một từ mà quản gia nhà họ Quách nói rađều lạnh lùng tuyệt tình, ông ta nghiêm túc giaohai bản thỏa thuận ly hôn cho bảo vệ ở cửa rồiquay người rời đi.Kiều Bích Ngọc ngẩn ngơ, đứng sững ngườingay tại chỗ.“Cô Bích Ngọc, mời cô ký tên vào đây…”Mỗi một người ở nhà họ Quách, kể cả đámtôi tớ đều lạnh lùng kiêu ngạo không thể với được.“Bảo Quách Cao Minh ra gặp tôi…”Cô không kìm được cảm xúc trong lòng, laotới, hai tay ôm chặt cánh cửa sắt lạnh lẽo, hét lênvới bóng lưng đã dần dần khuất xa của quản gianhà họ Quách: “Gọi anh ấy ra đây.“Cô Bích Ngọc, mong cô hãy chú ý, côkhông được gây sự ở nhà họ Quách chúng tôi,nếu không đừng trách chúng tôi không kháchsáo. Hai nhân viên bảo vệ lộ rõ vẻ mất kiênnhẫn, kéo cô từ bên này sang bên kia.Nhưng năm ngón tay gầy guộc của KiểuBích Ngọc vẫn bám chặt vào cây cột sắt củacánh cổng cao, dù thế nào cũng không chịu rời đi.“Tôi muốn gặp Quách Cao Minh.”“Tôi muốn gặp Quách Cao Minh…” Giọng cônghẹn ngào, khàn khàn và tuyệt vọng.Một nơi rộng rãi to lớn như nhà họ Quách,còn giọng nói của cô lại nhỏ bé yếu ớt như thế,nhỏ đến mức có thể biến mất theo gió thổi. Ởđây, sẽ không có ai đến quan tâm cô nữa.“Ông chủ, cô ấy vẫn ở ngoài cửa không chịu đi.”Mặt trời đã dần lên cao, cuối cùng quản gianhà họ Quách không kìm được sự tức giận, đếnvườn hoa ở phía Bắc, nói một câu với giọng điệuphức tạp.Hôm nay gió hơi lớn, gió lạnh thổi qua khuvườn yên tĩnh, không có ai đáp lời, nhưng khôngcó ai để tâm đến chuyện này.Ở sân sau khu vườn, một ông lão chống gậynhìn mảnh rừng trúc trước mặt, thời gian thấmthoát trôi qua, ông ta đã ở thành phố Seattle hơnbốn mươi ngày, ngay cả Tết Trung Thu năm nayông ta cũng đã bỏ lỡ, lá trúc ở vách tường bênkia đã bắt đầu khô héo.Cuối cùng cũng đến rồi.Hôm qua cuối cùng bọn họ cũng đã ngồimáy bay về lại ngồi nhà thân thuộc này, nhưngông ta lại cảm thấy hết thảy mọi cảnh vật trướcmắt đều quá xa lạ.“Nhà họ Quách trông không còn giống nhàhọ Quách trước đây nữa rồi.”Giọng nói già nua của ông ta trôi theo giólạnh, mang theo ý tứ sâu xa và nặng nề.“Dung Hiên…“ Đột nhiên, ông lão gọi ngườiquản gia đã ở bên mình nhiều năm, giọng nóikhông còn vẻ lạnh lùng uy nghiêm như mọi khi,mà thay vào đó lại thêm một chút bi thương.“Dung Hiên… ngày đó tôi không nên đuổicon bé ấy đi”Ngày đó chính ông ta là người đã ép buộcKiều Bích Ngọc rời đi, trong cái ngày mưa nhưtrút nước đó, dù thế nào cũng không ngờ…“Ông chủ, cả nhà chúng ta đều rất đau buồnkhi đứa bé không còn nữa.”Đặc biệt là khi nhìn thấy thiếp mời tiệc mừngđầy tháng, căn phòng trẻ con sặc sỡ và nhữngbộ quần áo sơ sinh đáng yêu, tâm trạng bọn họđều rất khó chịu, khổ sở.Quản gia nhà họ Quách hạ giọng cố gắng anủi ông ta một câu, nhưng trong thâm tâm bọn họbiết rõ dù có an ủi bao nhiêu cũng chỉ là một cáicớ mà thôi.Người đã chết rồi sẽ không thể sống lại nữa.“Ít nhất thì… ít nhất thì cuộc phẫu thuật củacậu chủ Cao Minh cũng diễn ra thuận lợi.” Cuốicùng, ông ta nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.Ít nhất thì cậu chủ Cao Minh của bọn họ vẫncòn sống, còn Kiều Bích Ngọc, ngay từ đầu côđã không thuộc về thế giới của bọn họ, bây giờchỉ là quay về lúc ban đầu mà thôi.

Chương 247