Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 250

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 250: Quách Cao Minh, anh không nhận ra em sao?“Không muốn sống nữa à mà dám động vào cô ấy?”Người ở đây đều biết Lục Khánh Nam nêncười rồi hỏi ngược lại: “Anh Khánh Nam, đây làngười phụ nữ của anh đấy à?” Thấy vẻ mặt gấpgáp của anh ta nên ánh mắt mà những người kiadành cho cô gái mảnh khảnh, mong manh đócũng tăng thêm vài phần ngờ vực.Lục Khánh Nam đang cảm thấy cực kỳ khóchịu nên anh ta giơ tay nên đấm vào mặt ngườiđàn ông kia mà không thèm nói một lời, má củangười đàn ông kia bầm tím ngay lập tức. Ai cũngbiết Pháo Hoa là địa bàn của ai nên họ không thểlàm gì khác ngoài việc ở yên tại chỗ không dámgây rối, nhưng cũng không muốn rời đi.“Kiểu Bích Ngọc, sao cô lại ở đây?” Anh tanhìn chằm chằm vào cô gái đang đứng trướcmặt mình rồi tức giận mắng một câu.“Cô không biết Pháo Hoa là cái chốn vàngthau lẫn lộn à? Không phải bây giờ cô nên ở nhàôm cái bụng vừa mới bị sảy thai của cô à? Saocô còn tới đây làm gì, muốn tung hoành ngangdọc sao? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cô có thểan phận ngồi một chỗ, đừng tự đâm đầu vào chỗchết nữa được không?”Cô im lặng, mặc kệ anh ta nổi giận màkhông hề phản kháng lấy một lời.Lục Khánh Nam cũng dần dần bình tĩnh trởlại, anh ta có cảm giác hình như mình lại nói saicái gì rồi.Cảm tình giữa Lục Khánh Nam và Kiều BíchNgọc không tính là quá sâu nặng nhưng cũngkhông cạn như đáy giếng. Suốt một năm quenbiết, Kiều Bích Ngọc chưa từng làm nũng, chưatừng nói lời dễ nghe lại còn lúc nào cũng đốinghịch với anh ta làm cho anh ta phải chịu rấtnhiều rắc rối. Thế nên Lục Khánh Nam rất ghétcô.Nhưng so với những người phụ nữ chỉ biếtlàm nũng và õng ẹo mà anh ta biết thì anh tathấy cái tính cách thẳng thắn, tự do phóngkhoáng nhưng cũng rất cố chấp và sự dũng cảmchống lại mọi thứ đến cùng của cô không phải aicũng có thể làm được.Lục Khánh Nam không muốn mắng cônhưng thấy cô gầy như vậy thì lại không nhịnđược mà rống lên.“Quách Cao Minh đâu?” Một lúc lâu sau cômới mở miệng.Hình như Lục Khánh Nam không nghe thấycâu hỏi của cô nên hỏi, giọng nói cũng đã hòahoãn đi nhiều: “Đường Tuấn Nghĩa chăm sóc côcó tốt không? Sao anh ta lại đồng ý cho cô tớiPháo Hoa? Cô lại lén chạy tới đây đúng không,hừ, lúc nào cũng như vậy, đến cuối cùng cũngchỉ có bản thân cô chịu thiệt chứ ai chịu thiệt.Ngu ngốc!”Vừa nói anh ta vừa kéo tay cô rồi dắt về phíacửa: “Ở đây nhiều dạng người hỗn tạp, bầukhông khí không tốt đâu. Bây giờ cô đứng đâyđợi tôi, tôi đưa cô về.”Kiều Bích Ngọc không chịu đi mà lặp lại câunói của mình, cô hạ giọng thật thấp: “Tôi muốngặp Quách Cao Minh.”Lục Khánh Nam nghe thấy lời cô nói nhưnganh ta vẫn tiếp tục giả ngơ rồi ra sức kéo cô đi.Hai người giằng co nhau: “Lục Khánh Nam,anh dẫn tôi đi gặp anh ấy đi.” Trong giọng nóicủa cô xen lẫn một chút cầu xin.Đây là lần đầu tiên cô nhượng bộ mà cầu xinanh ta.Vẻ mặt của Lục Khánh Nam rất khó nhìn, haitay anh ta cố gắng kéo cô đi nhưng dù thế nàothì cô gái này cũng không chịu nhúc nhích. Cônhìn về phía Tây của bồn tắm bằng vẻ mặt chộtdạ, Lục Khánh Nam quýnh lên rồi lại mắng cô.“Kiều Bích Ngọc, cô nhìn gì mà nhìn, khôngphải bây giờ cô nên yêu thương bản thân mìnhtrước à? Cô có soi gương không vậy, cô có biếtlà bây giờ trông cô xấu xí lắm không hả? Cô làphụ nữ mà cô không cảm nhận được tí gì sao?Cô thử nhìn xung quanh đi, xem con gái người tađẹp tới mức nào, làm gì có ai sống mê muội, hồđồ như cô chứ? Trước đây Cao Minh khôngkhinh thường cô nhưng bây giờ anh ấy…”“Cao Minh, anh mới làm phẫu thuật thángtrước, không uống rượu được đâu.” Một giọngnói dịu dàng quen thuộc cất lên.Trong hồ tắm hình tam giác to đùng ở tầnghai tràn ngập tiếng tán tỉnh, ve văn nhau của cácđôi trai gái, còn có âm thanh ai đó vừa nhảyxuống nước để bơi. Nơi này ồn ào hỗn tạp nhưthế nhưng giọng nói của Hà Thủy Tiên vừa vanglên, Kiều Bích Ngọc đã có thể nghe rõ mồn một.Cô xoay người về phía Tây bồn tắm theo bảnnăng ngay lập tức. Trong hơi nước mờ mịt luẩnquẩn trong không trung, cô nhìn thấy lồng ngựcrắn chắc của một người đàn ông đang ngâm nửamình giữa bồn tắm…“Cao Minh, vết thương trên người anh là nhưthế nào vậy? Em nghe nói hôm qua anh đánhnhau với Đường Tuấn Nghĩa thì phải. Nếu bịthương thì anh đừng ngâm nước nữa.”“Tôi không sao.”Vẫn là giọng nói nồng ấm và trầm lắng ấy, cóthể nghe ra anh đang kìm nén sự bực bội vàolòng.Trống ngực của Kiều Bích Ngọc đập điênloạn, cô chạy về phía đó rồi nhào vào trong bồntắm, hai tay ôm chặt lấy người đàn ông ở trướcmặt: “Quách… Quách Cao Minh…”“Cút! Ai cho cô đụng vào tôi!” Nhưng đổi lại,cô chỉ nhận được một tiếng chửi mắng đầy kiêungạo.Anh vung tay lên, dùng lực rất mạnh khiếncho Kiều Bích Ngọc ngã nhào xuống bồn tắm,dáng vẻ trông cực kỳ nhếch nhác.“Cao Minh, anh đừng đối xử với cô ấy nhưVậy.” Lục Khánh Nam chạy tới một cách vội vàngrồi nhanh chóng đỡ cô lên.Kiều Bích Ngọc mặc kệ Lục Khánh Namđang ở phía sau mình, cô nằm sấp bên cạnh bồntắm, quần áo ướt hết một nửa nhưng cô khônghề vội vã đứng lên mà chỉ nhìn thẳng vào anh.Vẫn là khuôn mặt lạnh lùng đến mức quen thuộcấy, nhưng sao ánh mắt của anh lại xa lạ quá.Cô biết anh là người khó gần và cũng biết từtrước đến nay anh đối xử với người khác vô cùnglạnh lùng.Nhưng giờ phút này thì Kiều Bích Ngọc mớithực sự hiểu ra thế nào gọi là lạnh lùng, hờ hững.“Quách Cao Minh, anh không nhận ra emà?” Giong nói run rẩy của cô cất lên thât khẽ.

Chương 250: Quách Cao Minh, anh không nhận ra em sao?

“Không muốn sống nữa à mà dám động vào cô ấy?”

Người ở đây đều biết Lục Khánh Nam nên

cười rồi hỏi ngược lại: “Anh Khánh Nam, đây là

người phụ nữ của anh đấy à?” Thấy vẻ mặt gấp

gáp của anh ta nên ánh mắt mà những người kia

dành cho cô gái mảnh khảnh, mong manh đó

cũng tăng thêm vài phần ngờ vực.

Lục Khánh Nam đang cảm thấy cực kỳ khó

chịu nên anh ta giơ tay nên đấm vào mặt người

đàn ông kia mà không thèm nói một lời, má của

người đàn ông kia bầm tím ngay lập tức. Ai cũng

biết Pháo Hoa là địa bàn của ai nên họ không thể

làm gì khác ngoài việc ở yên tại chỗ không dám

gây rối, nhưng cũng không muốn rời đi.

“Kiểu Bích Ngọc, sao cô lại ở đây?” Anh ta

nhìn chằm chằm vào cô gái đang đứng trước

mặt mình rồi tức giận mắng một câu.

“Cô không biết Pháo Hoa là cái chốn vàng

thau lẫn lộn à? Không phải bây giờ cô nên ở nhà

ôm cái bụng vừa mới bị sảy thai của cô à? Sao

cô còn tới đây làm gì, muốn tung hoành ngang

dọc sao? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cô có thể

an phận ngồi một chỗ, đừng tự đâm đầu vào chỗ

chết nữa được không?”

Cô im lặng, mặc kệ anh ta nổi giận mà

không hề phản kháng lấy một lời.

Lục Khánh Nam cũng dần dần bình tĩnh trở

lại, anh ta có cảm giác hình như mình lại nói sai

cái gì rồi.

Cảm tình giữa Lục Khánh Nam và Kiều Bích

Ngọc không tính là quá sâu nặng nhưng cũng

không cạn như đáy giếng. Suốt một năm quen

biết, Kiều Bích Ngọc chưa từng làm nũng, chưa

từng nói lời dễ nghe lại còn lúc nào cũng đối

nghịch với anh ta làm cho anh ta phải chịu rất

nhiều rắc rối. Thế nên Lục Khánh Nam rất ghét

cô.

Nhưng so với những người phụ nữ chỉ biết

làm nũng và õng ẹo mà anh ta biết thì anh ta

thấy cái tính cách thẳng thắn, tự do phóng

khoáng nhưng cũng rất cố chấp và sự dũng cảm

chống lại mọi thứ đến cùng của cô không phải ai

cũng có thể làm được.

Lục Khánh Nam không muốn mắng cô

nhưng thấy cô gầy như vậy thì lại không nhịn

được mà rống lên.

“Quách Cao Minh đâu?” Một lúc lâu sau cô

mới mở miệng.

Hình như Lục Khánh Nam không nghe thấy

câu hỏi của cô nên hỏi, giọng nói cũng đã hòa

hoãn đi nhiều: “Đường Tuấn Nghĩa chăm sóc cô

có tốt không? Sao anh ta lại đồng ý cho cô tới

Pháo Hoa? Cô lại lén chạy tới đây đúng không,

hừ, lúc nào cũng như vậy, đến cuối cùng cũng

chỉ có bản thân cô chịu thiệt chứ ai chịu thiệt.

Ngu ngốc!”

Vừa nói anh ta vừa kéo tay cô rồi dắt về phía

cửa: “Ở đây nhiều dạng người hỗn tạp, bầu

không khí không tốt đâu. Bây giờ cô đứng đây

đợi tôi, tôi đưa cô về.”

Kiều Bích Ngọc không chịu đi mà lặp lại câu

nói của mình, cô hạ giọng thật thấp: “Tôi muốn

gặp Quách Cao Minh.”

Lục Khánh Nam nghe thấy lời cô nói nhưng

anh ta vẫn tiếp tục giả ngơ rồi ra sức kéo cô đi.

Hai người giằng co nhau: “Lục Khánh Nam,

anh dẫn tôi đi gặp anh ấy đi.” Trong giọng nói

của cô xen lẫn một chút cầu xin.

Đây là lần đầu tiên cô nhượng bộ mà cầu xin

anh ta.

Vẻ mặt của Lục Khánh Nam rất khó nhìn, hai

tay anh ta cố gắng kéo cô đi nhưng dù thế nào

thì cô gái này cũng không chịu nhúc nhích. Cô

nhìn về phía Tây của bồn tắm bằng vẻ mặt chột

dạ, Lục Khánh Nam quýnh lên rồi lại mắng cô.

“Kiều Bích Ngọc, cô nhìn gì mà nhìn, không

phải bây giờ cô nên yêu thương bản thân mình

trước à? Cô có soi gương không vậy, cô có biết

là bây giờ trông cô xấu xí lắm không hả? Cô là

phụ nữ mà cô không cảm nhận được tí gì sao?

Cô thử nhìn xung quanh đi, xem con gái người ta

đẹp tới mức nào, làm gì có ai sống mê muội, hồ

đồ như cô chứ? Trước đây Cao Minh không

khinh thường cô nhưng bây giờ anh ấy…”

“Cao Minh, anh mới làm phẫu thuật tháng

trước, không uống rượu được đâu.” Một giọng

nói dịu dàng quen thuộc cất lên.

Trong hồ tắm hình tam giác to đùng ở tầng

hai tràn ngập tiếng tán tỉnh, ve văn nhau của các

đôi trai gái, còn có âm thanh ai đó vừa nhảy

xuống nước để bơi. Nơi này ồn ào hỗn tạp như

thế nhưng giọng nói của Hà Thủy Tiên vừa vang

lên, Kiều Bích Ngọc đã có thể nghe rõ mồn một.

Cô xoay người về phía Tây bồn tắm theo bản

năng ngay lập tức. Trong hơi nước mờ mịt luẩn

quẩn trong không trung, cô nhìn thấy lồng ngực

rắn chắc của một người đàn ông đang ngâm nửa

mình giữa bồn tắm…

“Cao Minh, vết thương trên người anh là như

thế nào vậy? Em nghe nói hôm qua anh đánh

nhau với Đường Tuấn Nghĩa thì phải. Nếu bị

thương thì anh đừng ngâm nước nữa.”

“Tôi không sao.”

Vẫn là giọng nói nồng ấm và trầm lắng ấy, có

thể nghe ra anh đang kìm nén sự bực bội vào

lòng.

Trống ngực của Kiều Bích Ngọc đập điên

loạn, cô chạy về phía đó rồi nhào vào trong bồn

tắm, hai tay ôm chặt lấy người đàn ông ở trước

mặt: “Quách… Quách Cao Minh…”

“Cút! Ai cho cô đụng vào tôi!” Nhưng đổi lại,

cô chỉ nhận được một tiếng chửi mắng đầy kiêu

ngạo.

Anh vung tay lên, dùng lực rất mạnh khiến

cho Kiều Bích Ngọc ngã nhào xuống bồn tắm,

dáng vẻ trông cực kỳ nhếch nhác.

“Cao Minh, anh đừng đối xử với cô ấy như

Vậy.” Lục Khánh Nam chạy tới một cách vội vàng

rồi nhanh chóng đỡ cô lên.

Kiều Bích Ngọc mặc kệ Lục Khánh Nam

đang ở phía sau mình, cô nằm sấp bên cạnh bồn

tắm, quần áo ướt hết một nửa nhưng cô không

hề vội vã đứng lên mà chỉ nhìn thẳng vào anh.

Vẫn là khuôn mặt lạnh lùng đến mức quen thuộc

ấy, nhưng sao ánh mắt của anh lại xa lạ quá.

Cô biết anh là người khó gần và cũng biết từ

trước đến nay anh đối xử với người khác vô cùng

lạnh lùng.

Nhưng giờ phút này thì Kiều Bích Ngọc mới

thực sự hiểu ra thế nào gọi là lạnh lùng, hờ hững.

“Quách Cao Minh, anh không nhận ra em

à?” Giong nói run rẩy của cô cất lên thât khẽ.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 250: Quách Cao Minh, anh không nhận ra em sao?“Không muốn sống nữa à mà dám động vào cô ấy?”Người ở đây đều biết Lục Khánh Nam nêncười rồi hỏi ngược lại: “Anh Khánh Nam, đây làngười phụ nữ của anh đấy à?” Thấy vẻ mặt gấpgáp của anh ta nên ánh mắt mà những người kiadành cho cô gái mảnh khảnh, mong manh đócũng tăng thêm vài phần ngờ vực.Lục Khánh Nam đang cảm thấy cực kỳ khóchịu nên anh ta giơ tay nên đấm vào mặt ngườiđàn ông kia mà không thèm nói một lời, má củangười đàn ông kia bầm tím ngay lập tức. Ai cũngbiết Pháo Hoa là địa bàn của ai nên họ không thểlàm gì khác ngoài việc ở yên tại chỗ không dámgây rối, nhưng cũng không muốn rời đi.“Kiểu Bích Ngọc, sao cô lại ở đây?” Anh tanhìn chằm chằm vào cô gái đang đứng trướcmặt mình rồi tức giận mắng một câu.“Cô không biết Pháo Hoa là cái chốn vàngthau lẫn lộn à? Không phải bây giờ cô nên ở nhàôm cái bụng vừa mới bị sảy thai của cô à? Saocô còn tới đây làm gì, muốn tung hoành ngangdọc sao? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cô có thểan phận ngồi một chỗ, đừng tự đâm đầu vào chỗchết nữa được không?”Cô im lặng, mặc kệ anh ta nổi giận màkhông hề phản kháng lấy một lời.Lục Khánh Nam cũng dần dần bình tĩnh trởlại, anh ta có cảm giác hình như mình lại nói saicái gì rồi.Cảm tình giữa Lục Khánh Nam và Kiều BíchNgọc không tính là quá sâu nặng nhưng cũngkhông cạn như đáy giếng. Suốt một năm quenbiết, Kiều Bích Ngọc chưa từng làm nũng, chưatừng nói lời dễ nghe lại còn lúc nào cũng đốinghịch với anh ta làm cho anh ta phải chịu rấtnhiều rắc rối. Thế nên Lục Khánh Nam rất ghétcô.Nhưng so với những người phụ nữ chỉ biếtlàm nũng và õng ẹo mà anh ta biết thì anh tathấy cái tính cách thẳng thắn, tự do phóngkhoáng nhưng cũng rất cố chấp và sự dũng cảmchống lại mọi thứ đến cùng của cô không phải aicũng có thể làm được.Lục Khánh Nam không muốn mắng cônhưng thấy cô gầy như vậy thì lại không nhịnđược mà rống lên.“Quách Cao Minh đâu?” Một lúc lâu sau cômới mở miệng.Hình như Lục Khánh Nam không nghe thấycâu hỏi của cô nên hỏi, giọng nói cũng đã hòahoãn đi nhiều: “Đường Tuấn Nghĩa chăm sóc côcó tốt không? Sao anh ta lại đồng ý cho cô tớiPháo Hoa? Cô lại lén chạy tới đây đúng không,hừ, lúc nào cũng như vậy, đến cuối cùng cũngchỉ có bản thân cô chịu thiệt chứ ai chịu thiệt.Ngu ngốc!”Vừa nói anh ta vừa kéo tay cô rồi dắt về phíacửa: “Ở đây nhiều dạng người hỗn tạp, bầukhông khí không tốt đâu. Bây giờ cô đứng đâyđợi tôi, tôi đưa cô về.”Kiều Bích Ngọc không chịu đi mà lặp lại câunói của mình, cô hạ giọng thật thấp: “Tôi muốngặp Quách Cao Minh.”Lục Khánh Nam nghe thấy lời cô nói nhưnganh ta vẫn tiếp tục giả ngơ rồi ra sức kéo cô đi.Hai người giằng co nhau: “Lục Khánh Nam,anh dẫn tôi đi gặp anh ấy đi.” Trong giọng nóicủa cô xen lẫn một chút cầu xin.Đây là lần đầu tiên cô nhượng bộ mà cầu xinanh ta.Vẻ mặt của Lục Khánh Nam rất khó nhìn, haitay anh ta cố gắng kéo cô đi nhưng dù thế nàothì cô gái này cũng không chịu nhúc nhích. Cônhìn về phía Tây của bồn tắm bằng vẻ mặt chộtdạ, Lục Khánh Nam quýnh lên rồi lại mắng cô.“Kiều Bích Ngọc, cô nhìn gì mà nhìn, khôngphải bây giờ cô nên yêu thương bản thân mìnhtrước à? Cô có soi gương không vậy, cô có biếtlà bây giờ trông cô xấu xí lắm không hả? Cô làphụ nữ mà cô không cảm nhận được tí gì sao?Cô thử nhìn xung quanh đi, xem con gái người tađẹp tới mức nào, làm gì có ai sống mê muội, hồđồ như cô chứ? Trước đây Cao Minh khôngkhinh thường cô nhưng bây giờ anh ấy…”“Cao Minh, anh mới làm phẫu thuật thángtrước, không uống rượu được đâu.” Một giọngnói dịu dàng quen thuộc cất lên.Trong hồ tắm hình tam giác to đùng ở tầnghai tràn ngập tiếng tán tỉnh, ve văn nhau của cácđôi trai gái, còn có âm thanh ai đó vừa nhảyxuống nước để bơi. Nơi này ồn ào hỗn tạp nhưthế nhưng giọng nói của Hà Thủy Tiên vừa vanglên, Kiều Bích Ngọc đã có thể nghe rõ mồn một.Cô xoay người về phía Tây bồn tắm theo bảnnăng ngay lập tức. Trong hơi nước mờ mịt luẩnquẩn trong không trung, cô nhìn thấy lồng ngựcrắn chắc của một người đàn ông đang ngâm nửamình giữa bồn tắm…“Cao Minh, vết thương trên người anh là nhưthế nào vậy? Em nghe nói hôm qua anh đánhnhau với Đường Tuấn Nghĩa thì phải. Nếu bịthương thì anh đừng ngâm nước nữa.”“Tôi không sao.”Vẫn là giọng nói nồng ấm và trầm lắng ấy, cóthể nghe ra anh đang kìm nén sự bực bội vàolòng.Trống ngực của Kiều Bích Ngọc đập điênloạn, cô chạy về phía đó rồi nhào vào trong bồntắm, hai tay ôm chặt lấy người đàn ông ở trướcmặt: “Quách… Quách Cao Minh…”“Cút! Ai cho cô đụng vào tôi!” Nhưng đổi lại,cô chỉ nhận được một tiếng chửi mắng đầy kiêungạo.Anh vung tay lên, dùng lực rất mạnh khiếncho Kiều Bích Ngọc ngã nhào xuống bồn tắm,dáng vẻ trông cực kỳ nhếch nhác.“Cao Minh, anh đừng đối xử với cô ấy nhưVậy.” Lục Khánh Nam chạy tới một cách vội vàngrồi nhanh chóng đỡ cô lên.Kiều Bích Ngọc mặc kệ Lục Khánh Namđang ở phía sau mình, cô nằm sấp bên cạnh bồntắm, quần áo ướt hết một nửa nhưng cô khônghề vội vã đứng lên mà chỉ nhìn thẳng vào anh.Vẫn là khuôn mặt lạnh lùng đến mức quen thuộcấy, nhưng sao ánh mắt của anh lại xa lạ quá.Cô biết anh là người khó gần và cũng biết từtrước đến nay anh đối xử với người khác vô cùnglạnh lùng.Nhưng giờ phút này thì Kiều Bích Ngọc mớithực sự hiểu ra thế nào gọi là lạnh lùng, hờ hững.“Quách Cao Minh, anh không nhận ra emà?” Giong nói run rẩy của cô cất lên thât khẽ.

Chương 250