Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 249
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 249: Nơi tha hồ thác loạnMàn đêm buông xuống.Trong ngõ số chín phía Đông thành phố cómột khu trung tâm giải trí phồn hoa và lớn nhấtcả nước. Tòa nhà Pháo Hoa nổi tiếng cao bamươi sáu tầng được thắp sáng bằng ánh đènneon trông thật kiêu sa và sang trọng.Tầng một là sảnh đăng ký, chính giữa là đàiphun nước tạc tượng nữ thần Venus. Bước lênthảm đỏ là có thể thấy ba mươi sáu cô gái đẹpnhư nữ tiếp viên hàng không đứng dọc thành haihàng, giọng nói ngọt ngào, luôn khom lưng cúichào một góc chín mươi độ trông vô cùngchuyên nghiệp.Tầng hai là nơi tổ chức tiệc cực kỳ bắt mắt,ngay chính giữa tiền sảnh đặt một bồn tắm hìnhtam giác rộng một trăm mét vuông, nước trongbồn được pha thêm một loại dung dịch đặc biệt,trong không khí tỏa ra hơi nước màu xanh lamnhạt và mùi rượu nhẹ thơm êm dịu. Có thể thấymột bóng hình gợi cảm, quyến rũ ẩn trong lànnước, đôi chân dài miên man, căng mịn…Phía đông phòng tắm có một hàng ghế dài,ở đây thì yên tĩnh hơn một chút.Nhân viên pha chế rượu ăn mặc vô cùng lịchsự, động tác mang rượu lên cho khách cực kỳthành thạo, những ngọn đèn màu sắc sặc sỡtrên đầu không ngừng xoay tròn. Trong khônggian rộng lớn và hơi nước mờ ảo lượn quanh,tranh sáng tranh tối càng làm cho bản tính conngười trở nên mơ hồ và phóng túng. Thi thoảngtiếng nam nữ trêu chọc lẫn nhau lại vang lên khe khẽ.Nhưng ở một hàng ghế, bầu không khí có vẻhơi lạc lõng. Lục Khánh Nam đang cảm thấy cựckỳ buồn bực, anh ta vung tay xua đuổi đám bạnđang ngồi cạnh mình.“Cút cút, hôm nay tâm trạng của ông đâykhông được tốt, tất cả cút xa một chút.”Bình thường tính của Lục Khánh Nam rất vuinên có người trưng ra khuôn mặt tươi cười rồi hỏimột câu: “Khánh Nam, mấy tháng rồi chưa gặpcậu. Có phải cậu giàu to rồi không? Hay là đangthực hiện một dự án lớn nào hả? Có chuyện tốtthì đừng quên tụi này nhé.”“Con mẹ nó chuyện tốt cái khỉ ấy, còn cóchuyện gì tốt được hả? Có tốt thì cũng cút xa xagiúp ông đây đi.”Lục Khánh Nam chửi ầm lên như thể đang bịđiều gì đó kích động, sắc mặt anh ta âm trầm,đúng là tâm trạng đang không tốt thật.Thấy anh ta như vậy thì mấy tay con nhàgiàu ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng chỉ còn biếtnhún nhún vai rồi biết điều mà rời khỏi đó.Tính cách của Lục Khánh Nam rất tốt, bạnbè cũng nhiều, bình thường anh ta không haynóng giận lắm. Đã rất lâu rồi anh ta không xuấthiện ở những chốn chơi bời giải trí nên nay gặplại vốn dĩ họ muốn tụ tập vui vẻ một bữa cho ratrò, ai mà ngờ tâm trạng của anh ta lại xấu đếnnhư vậy.Không ai dám đến gần Lục Khánh Nam, rốtcuộc anh ta cũng được yên tĩnh một chút. Vì bựcmình nên anh ta lại chửi đổng một câu: “Mẹ nó,phiền chết đi được.” rồi cầm ly Whisky không đátrên bàn dốc thẳng vào cổ họng.Không phải anh ta mắng mấy người bạn củamình mà là… Ánh mắt của anh ta liếc về phíachiếc điện thoại di động trên bàn theo bản năng.Tâm trạng của Lục Khánh Nam cực kỳ phứctạp: “Sao lại xảy ra chuyện này cơ chứ?” Tựnhiên anh ta lại thấy buồn bực, hai tay vò loạnmái tóc ngắn một cách điên cuồng.Lục Khánh Nam nhớ Kiều Bích Ngọc đã gọiđiện cho mình một tháng trước, lúc đó anh đãmắng cô vô cùng thậm tệ.Lúc đó anh ta đang ở bệnh viện tư nhânSeattle cùng với ông cụ Quách, sau khi phẫuthuật, Quách Cao Minh vẫn luôn hôn mê, bác sĩliên tục nhận được giấy thông báo rằng bệnhtình của anh đang đến hồi nguy kịch. Đúng lúcđó thì Lục Khánh Nam nhận được một cuộc điệnthoại, màn hình hiển thị là số của Kiều Bích Ngọcnên máu nóng của anh ta bùng lên lập tức, đốiphương còn chưa kịp mở miệng mà anh ta đãchửi mắng cô một cách điên cuồng.“Cô muốn tìm Quách Cao Minh hả? Cô còncó mặt mũi để tìm anh ấy hả? Kiều Bích Ngọc, côđúng là cái loại sao quả tạ, ai đụng phải cô cũngsẽ gặp xui xẻo.”Bây giờ vẻ mặt của Lục Khánh Nam rất phứctạp, dường như xen lẫn một chút áy náy. Lúc đóanh ta không hề biết Lục Bích Ngọc đang gặp sựcố lớn như vậy.Anh ta ra hiệu cho người pha chế rượu bưngra một ly Whisky rồi uống một hớp trong sự bựcmình: “Sao mà sinh đôi lại còn mất được chứ…”“Cái cô Kiều Bích Ngọc đáng kiếp này, lúcnào cũng chạy loạn khắp nơi. Đã nói bao nhiêulần là phải biết an phận mà ngồi yên một chỗ dithì không nghe, lại cứ thích đâm đầu vào chỗchết. Mưa to như thế mà còn chạy đến nhà họQuách, chạy cái gì mà chạy hả, bây giờ thì hayrồi.” Lục Khánh Nam tức giận mắng tiếp, nhưngcàng mắng thì trên mặt anh ta càng hiện lên vẻmất mát.Mắng thì mắng như vậy nhưng anh ta vẫnrất lo lắng cho cô.“Bây giờ Cao Minh vẫn như vậy…”Lục Khánh Nam chống cằm bằng tay trái rồitựa lên bàn, tay phải thì nghịch điện thoại diđộng. Anh ta do dự không biết có nên gọi điệncho Kiểu Bích Ngọc hay không. Lần trước lỡmắng người ta ác quá, giờ nên xin lỗi một tiếngnhỉ.“Em gái xinh đẹp này, em ngồi một mình hả?”Bên trái truyền đến tiếng trêu ghẹo: “Em đếnđây tìm ai thế hả, anh là khách quý ở đây đấy,nếu không thì anh đây với em…” Hai, ba ngườiđàn ông vây quanh một cô gái, cảnh này cũngchẳng còn xa lạ gì vì ai đến Pháo Hoa cũng là đểchơi đùa mà.Nhưng vì tò mò nên Lục Khánh Nam quayđầu sang nhìn, anh ta nhảy dựng lên ngay lậptức. Sau đó anh ta chạy nhanh tới rồi cảnh cáobằng giọng tức giận: “Không muốn sống nữa haysao mà dám đụng vào cô ấy?”
Chương 249: Nơi tha hồ thác loạn
Màn đêm buông xuống.
Trong ngõ số chín phía Đông thành phố có
một khu trung tâm giải trí phồn hoa và lớn nhất
cả nước. Tòa nhà Pháo Hoa nổi tiếng cao ba
mươi sáu tầng được thắp sáng bằng ánh đèn
neon trông thật kiêu sa và sang trọng.
Tầng một là sảnh đăng ký, chính giữa là đài
phun nước tạc tượng nữ thần Venus. Bước lên
thảm đỏ là có thể thấy ba mươi sáu cô gái đẹp
như nữ tiếp viên hàng không đứng dọc thành hai
hàng, giọng nói ngọt ngào, luôn khom lưng cúi
chào một góc chín mươi độ trông vô cùng
chuyên nghiệp.
Tầng hai là nơi tổ chức tiệc cực kỳ bắt mắt,
ngay chính giữa tiền sảnh đặt một bồn tắm hình
tam giác rộng một trăm mét vuông, nước trong
bồn được pha thêm một loại dung dịch đặc biệt,
trong không khí tỏa ra hơi nước màu xanh lam
nhạt và mùi rượu nhẹ thơm êm dịu. Có thể thấy
một bóng hình gợi cảm, quyến rũ ẩn trong làn
nước, đôi chân dài miên man, căng mịn…
Phía đông phòng tắm có một hàng ghế dài,
ở đây thì yên tĩnh hơn một chút.
Nhân viên pha chế rượu ăn mặc vô cùng lịch
sự, động tác mang rượu lên cho khách cực kỳ
thành thạo, những ngọn đèn màu sắc sặc sỡ
trên đầu không ngừng xoay tròn. Trong không
gian rộng lớn và hơi nước mờ ảo lượn quanh,
tranh sáng tranh tối càng làm cho bản tính con
người trở nên mơ hồ và phóng túng. Thi thoảng
tiếng nam nữ trêu chọc lẫn nhau lại vang lên khe khẽ.
Nhưng ở một hàng ghế, bầu không khí có vẻ
hơi lạc lõng. Lục Khánh Nam đang cảm thấy cực
kỳ buồn bực, anh ta vung tay xua đuổi đám bạn
đang ngồi cạnh mình.
“Cút cút, hôm nay tâm trạng của ông đây
không được tốt, tất cả cút xa một chút.”
Bình thường tính của Lục Khánh Nam rất vui
nên có người trưng ra khuôn mặt tươi cười rồi hỏi
một câu: “Khánh Nam, mấy tháng rồi chưa gặp
cậu. Có phải cậu giàu to rồi không? Hay là đang
thực hiện một dự án lớn nào hả? Có chuyện tốt
thì đừng quên tụi này nhé.”
“Con mẹ nó chuyện tốt cái khỉ ấy, còn có
chuyện gì tốt được hả? Có tốt thì cũng cút xa xa
giúp ông đây đi.”
Lục Khánh Nam chửi ầm lên như thể đang bị
điều gì đó kích động, sắc mặt anh ta âm trầm,
đúng là tâm trạng đang không tốt thật.
Thấy anh ta như vậy thì mấy tay con nhà
giàu ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng chỉ còn biết
nhún nhún vai rồi biết điều mà rời khỏi đó.
Tính cách của Lục Khánh Nam rất tốt, bạn
bè cũng nhiều, bình thường anh ta không hay
nóng giận lắm. Đã rất lâu rồi anh ta không xuất
hiện ở những chốn chơi bời giải trí nên nay gặp
lại vốn dĩ họ muốn tụ tập vui vẻ một bữa cho ra
trò, ai mà ngờ tâm trạng của anh ta lại xấu đến
như vậy.
Không ai dám đến gần Lục Khánh Nam, rốt
cuộc anh ta cũng được yên tĩnh một chút. Vì bực
mình nên anh ta lại chửi đổng một câu: “Mẹ nó,
phiền chết đi được.” rồi cầm ly Whisky không đá
trên bàn dốc thẳng vào cổ họng.
Không phải anh ta mắng mấy người bạn của
mình mà là… Ánh mắt của anh ta liếc về phía
chiếc điện thoại di động trên bàn theo bản năng.
Tâm trạng của Lục Khánh Nam cực kỳ phức
tạp: “Sao lại xảy ra chuyện này cơ chứ?” Tự
nhiên anh ta lại thấy buồn bực, hai tay vò loạn
mái tóc ngắn một cách điên cuồng.
Lục Khánh Nam nhớ Kiều Bích Ngọc đã gọi
điện cho mình một tháng trước, lúc đó anh đã
mắng cô vô cùng thậm tệ.
Lúc đó anh ta đang ở bệnh viện tư nhân
Seattle cùng với ông cụ Quách, sau khi phẫu
thuật, Quách Cao Minh vẫn luôn hôn mê, bác sĩ
liên tục nhận được giấy thông báo rằng bệnh
tình của anh đang đến hồi nguy kịch. Đúng lúc
đó thì Lục Khánh Nam nhận được một cuộc điện
thoại, màn hình hiển thị là số của Kiều Bích Ngọc
nên máu nóng của anh ta bùng lên lập tức, đối
phương còn chưa kịp mở miệng mà anh ta đã
chửi mắng cô một cách điên cuồng.
“Cô muốn tìm Quách Cao Minh hả? Cô còn
có mặt mũi để tìm anh ấy hả? Kiều Bích Ngọc, cô
đúng là cái loại sao quả tạ, ai đụng phải cô cũng
sẽ gặp xui xẻo.”
Bây giờ vẻ mặt của Lục Khánh Nam rất phức
tạp, dường như xen lẫn một chút áy náy. Lúc đó
anh ta không hề biết Lục Bích Ngọc đang gặp sự
cố lớn như vậy.
Anh ta ra hiệu cho người pha chế rượu bưng
ra một ly Whisky rồi uống một hớp trong sự bực
mình: “Sao mà sinh đôi lại còn mất được chứ…”
“Cái cô Kiều Bích Ngọc đáng kiếp này, lúc
nào cũng chạy loạn khắp nơi. Đã nói bao nhiêu
lần là phải biết an phận mà ngồi yên một chỗ di
thì không nghe, lại cứ thích đâm đầu vào chỗ
chết. Mưa to như thế mà còn chạy đến nhà họ
Quách, chạy cái gì mà chạy hả, bây giờ thì hay
rồi.” Lục Khánh Nam tức giận mắng tiếp, nhưng
càng mắng thì trên mặt anh ta càng hiện lên vẻ
mất mát.
Mắng thì mắng như vậy nhưng anh ta vẫn
rất lo lắng cho cô.
“Bây giờ Cao Minh vẫn như vậy…”
Lục Khánh Nam chống cằm bằng tay trái rồi
tựa lên bàn, tay phải thì nghịch điện thoại di
động. Anh ta do dự không biết có nên gọi điện
cho Kiểu Bích Ngọc hay không. Lần trước lỡ
mắng người ta ác quá, giờ nên xin lỗi một tiếng
nhỉ.
“Em gái xinh đẹp này, em ngồi một mình hả?”
Bên trái truyền đến tiếng trêu ghẹo: “Em đến
đây tìm ai thế hả, anh là khách quý ở đây đấy,
nếu không thì anh đây với em…” Hai, ba người
đàn ông vây quanh một cô gái, cảnh này cũng
chẳng còn xa lạ gì vì ai đến Pháo Hoa cũng là để
chơi đùa mà.
Nhưng vì tò mò nên Lục Khánh Nam quay
đầu sang nhìn, anh ta nhảy dựng lên ngay lập
tức. Sau đó anh ta chạy nhanh tới rồi cảnh cáo
bằng giọng tức giận: “Không muốn sống nữa hay
sao mà dám đụng vào cô ấy?”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 249: Nơi tha hồ thác loạnMàn đêm buông xuống.Trong ngõ số chín phía Đông thành phố cómột khu trung tâm giải trí phồn hoa và lớn nhấtcả nước. Tòa nhà Pháo Hoa nổi tiếng cao bamươi sáu tầng được thắp sáng bằng ánh đènneon trông thật kiêu sa và sang trọng.Tầng một là sảnh đăng ký, chính giữa là đàiphun nước tạc tượng nữ thần Venus. Bước lênthảm đỏ là có thể thấy ba mươi sáu cô gái đẹpnhư nữ tiếp viên hàng không đứng dọc thành haihàng, giọng nói ngọt ngào, luôn khom lưng cúichào một góc chín mươi độ trông vô cùngchuyên nghiệp.Tầng hai là nơi tổ chức tiệc cực kỳ bắt mắt,ngay chính giữa tiền sảnh đặt một bồn tắm hìnhtam giác rộng một trăm mét vuông, nước trongbồn được pha thêm một loại dung dịch đặc biệt,trong không khí tỏa ra hơi nước màu xanh lamnhạt và mùi rượu nhẹ thơm êm dịu. Có thể thấymột bóng hình gợi cảm, quyến rũ ẩn trong lànnước, đôi chân dài miên man, căng mịn…Phía đông phòng tắm có một hàng ghế dài,ở đây thì yên tĩnh hơn một chút.Nhân viên pha chế rượu ăn mặc vô cùng lịchsự, động tác mang rượu lên cho khách cực kỳthành thạo, những ngọn đèn màu sắc sặc sỡtrên đầu không ngừng xoay tròn. Trong khônggian rộng lớn và hơi nước mờ ảo lượn quanh,tranh sáng tranh tối càng làm cho bản tính conngười trở nên mơ hồ và phóng túng. Thi thoảngtiếng nam nữ trêu chọc lẫn nhau lại vang lên khe khẽ.Nhưng ở một hàng ghế, bầu không khí có vẻhơi lạc lõng. Lục Khánh Nam đang cảm thấy cựckỳ buồn bực, anh ta vung tay xua đuổi đám bạnđang ngồi cạnh mình.“Cút cút, hôm nay tâm trạng của ông đâykhông được tốt, tất cả cút xa một chút.”Bình thường tính của Lục Khánh Nam rất vuinên có người trưng ra khuôn mặt tươi cười rồi hỏimột câu: “Khánh Nam, mấy tháng rồi chưa gặpcậu. Có phải cậu giàu to rồi không? Hay là đangthực hiện một dự án lớn nào hả? Có chuyện tốtthì đừng quên tụi này nhé.”“Con mẹ nó chuyện tốt cái khỉ ấy, còn cóchuyện gì tốt được hả? Có tốt thì cũng cút xa xagiúp ông đây đi.”Lục Khánh Nam chửi ầm lên như thể đang bịđiều gì đó kích động, sắc mặt anh ta âm trầm,đúng là tâm trạng đang không tốt thật.Thấy anh ta như vậy thì mấy tay con nhàgiàu ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng chỉ còn biếtnhún nhún vai rồi biết điều mà rời khỏi đó.Tính cách của Lục Khánh Nam rất tốt, bạnbè cũng nhiều, bình thường anh ta không haynóng giận lắm. Đã rất lâu rồi anh ta không xuấthiện ở những chốn chơi bời giải trí nên nay gặplại vốn dĩ họ muốn tụ tập vui vẻ một bữa cho ratrò, ai mà ngờ tâm trạng của anh ta lại xấu đếnnhư vậy.Không ai dám đến gần Lục Khánh Nam, rốtcuộc anh ta cũng được yên tĩnh một chút. Vì bựcmình nên anh ta lại chửi đổng một câu: “Mẹ nó,phiền chết đi được.” rồi cầm ly Whisky không đátrên bàn dốc thẳng vào cổ họng.Không phải anh ta mắng mấy người bạn củamình mà là… Ánh mắt của anh ta liếc về phíachiếc điện thoại di động trên bàn theo bản năng.Tâm trạng của Lục Khánh Nam cực kỳ phứctạp: “Sao lại xảy ra chuyện này cơ chứ?” Tựnhiên anh ta lại thấy buồn bực, hai tay vò loạnmái tóc ngắn một cách điên cuồng.Lục Khánh Nam nhớ Kiều Bích Ngọc đã gọiđiện cho mình một tháng trước, lúc đó anh đãmắng cô vô cùng thậm tệ.Lúc đó anh ta đang ở bệnh viện tư nhânSeattle cùng với ông cụ Quách, sau khi phẫuthuật, Quách Cao Minh vẫn luôn hôn mê, bác sĩliên tục nhận được giấy thông báo rằng bệnhtình của anh đang đến hồi nguy kịch. Đúng lúcđó thì Lục Khánh Nam nhận được một cuộc điệnthoại, màn hình hiển thị là số của Kiều Bích Ngọcnên máu nóng của anh ta bùng lên lập tức, đốiphương còn chưa kịp mở miệng mà anh ta đãchửi mắng cô một cách điên cuồng.“Cô muốn tìm Quách Cao Minh hả? Cô còncó mặt mũi để tìm anh ấy hả? Kiều Bích Ngọc, côđúng là cái loại sao quả tạ, ai đụng phải cô cũngsẽ gặp xui xẻo.”Bây giờ vẻ mặt của Lục Khánh Nam rất phứctạp, dường như xen lẫn một chút áy náy. Lúc đóanh ta không hề biết Lục Bích Ngọc đang gặp sựcố lớn như vậy.Anh ta ra hiệu cho người pha chế rượu bưngra một ly Whisky rồi uống một hớp trong sự bựcmình: “Sao mà sinh đôi lại còn mất được chứ…”“Cái cô Kiều Bích Ngọc đáng kiếp này, lúcnào cũng chạy loạn khắp nơi. Đã nói bao nhiêulần là phải biết an phận mà ngồi yên một chỗ dithì không nghe, lại cứ thích đâm đầu vào chỗchết. Mưa to như thế mà còn chạy đến nhà họQuách, chạy cái gì mà chạy hả, bây giờ thì hayrồi.” Lục Khánh Nam tức giận mắng tiếp, nhưngcàng mắng thì trên mặt anh ta càng hiện lên vẻmất mát.Mắng thì mắng như vậy nhưng anh ta vẫnrất lo lắng cho cô.“Bây giờ Cao Minh vẫn như vậy…”Lục Khánh Nam chống cằm bằng tay trái rồitựa lên bàn, tay phải thì nghịch điện thoại diđộng. Anh ta do dự không biết có nên gọi điệncho Kiểu Bích Ngọc hay không. Lần trước lỡmắng người ta ác quá, giờ nên xin lỗi một tiếngnhỉ.“Em gái xinh đẹp này, em ngồi một mình hả?”Bên trái truyền đến tiếng trêu ghẹo: “Em đếnđây tìm ai thế hả, anh là khách quý ở đây đấy,nếu không thì anh đây với em…” Hai, ba ngườiđàn ông vây quanh một cô gái, cảnh này cũngchẳng còn xa lạ gì vì ai đến Pháo Hoa cũng là đểchơi đùa mà.Nhưng vì tò mò nên Lục Khánh Nam quayđầu sang nhìn, anh ta nhảy dựng lên ngay lậptức. Sau đó anh ta chạy nhanh tới rồi cảnh cáobằng giọng tức giận: “Không muốn sống nữa haysao mà dám đụng vào cô ấy?”