Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 257

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 257: Kiều Bích Ngọc không thích anhChâu Mỹ Duy gọi điện đến nhà họ Quách, làdì Phương giúp việc ở biệt thự Uyển Như nhà họQuách nghe máy. Thái độ của bà ấy cũng khôngtệ lắm, khiến cho cô ấy cảm giác bác gái nhà họQuách tương đối có tình người.“Cô nói, cô chủ nhà chúng tôi..” Bác gáiPhương gọi theo thói quen rồi có hơi xấu hổ nóilại: “Cô nói là cô Kiều mất tích rồi sao?”Giọng điệu của Châu Mỹ Duy ở đầu bên kiadi động vô cùng rầu rĩ, tuy rằng cô ấy không quáthích người nhà họ Quách nhưng bây giờ có việccần nhờ vả người ta, vì thế mà cố gắng nóichuyện nhẹ nhàng hết mức có thể.“Đúng vậy, cơ thể của cậu ấy còn chưa khôiphục, vẫn còn rất yếu, tôi sợ cậu ấy đi lung tungsẽ gặp chuyện không may. Lần bỏ đi đầu tiêncậu ấy đã đến nhà họ Quách, lần này tôi chỉmuốn gọi điện hỏi thăm, cậu ấy có qua bên nhàhay không. Quản gia Phương, bà có thể đi hỏigiúp tôi bảo vệ canh cửa thử được không, hẳn làbọn họ biết…“Cô đừng cúp điện thoại, tôi gọi nội tuyếnhỏi một chút.” Dì Phương trả lời khá tích cực.Châu Mỹ Duy nghe thấy bà ấy sẽ giúp đỡcũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.Những người nhà họ Quách này đúng là caokhông thể với, mỗi lần có việc cần nhờ vả bọnhọ, cô ấy đều cảm thấy mình rất hèn mọn, cô ấytình nguyện sống một cuộc sống của người bìnhthường còn hơn.“Cô ấy không có đến đây” Phía bên dìPhương rất nhanh đã có kết quả.Kiều Bích Ngọc không đến nhà họ Quách,có khi nào cô lại đi tìm Quách Cao Minh nữakhông?Châu Mỹ Duy cũng không dám chắc chắn,cô ấy hơi chần chừ trong chốc lát: “Chuyện là,bà có thể giúp tôi hỏi Quách Cao Minh…Cô ấy còn chưa nói được một nửa, dìPhương ở đầu di động bên kia đã đoán được, lậptức mở miệng từ chối: “Cô Châu, chuyện có thểgiúp tôi sẽ cố hết sức giúp đỡ. Nhưng màchuyện của cậu chủ nhà chúng tôi, phận ngườilàm như chúng tôi không có quyền can thiệp.”Châu Mỹ Duy nghe vậy chỉ có có thể im lặng.Cô ấy không muốn gây khó dễ cho ngườikhác, chỉ là khi nghe thấy những lời này cô ấycảm thấy thật sự thất vọng buồn lòng.Giọng nói của cô ấy rất nhỏ nhẹ, còn mangtheo chút châm biếm: “Tôi nhớ là Kiều Bích Ngọcvà Quách Cao Minh còn chưa chính thức ký tênly hôn đâu.” Vậy mà nhanh chóng xóa sạch quanhệ như vậy, là sợ các cô ăn vạ nhà họ Quách Sao.Dì Phương vừa nghe vậy cũng rất ngạcnhiên, nhưng bà ấy vẫn im lặng.Đúng là vẫn chưa chính thức xử lý thủ tục lyhôn nhưng mà mấy ngày nay bà ấy nghe đượctin tức Kiều Bích Ngọc gần như không còn khảnăng ở lại nhà họ Quách nữa, cậu chủ Cao Minhcủa bọn họ vô cùng bài xích một người “phụ nữ xa lạ”.“Xảy ra chuyện gì?”Cửa lớn biệt thự Uyển Như nhà họ Quáchmở ra, có một bóng người xinh đẹp bước nhanhđến. Có lẽ nhìn thấy dì Phương cầm điện thoạibàn nhưng vẻ mặt rất kỳ quái, vì thế mà cô ta tòmò hỏi bà ấy.Dì Phương ngẩng đầu nhìn qua, hơi ngẩn rarồi trả lời: “Cô Hà.”Châu Mỹ Duy nghe rõ ràng câu “cô Hà”, bàntay nắm di động, lửa giận trong cô ấy lại bắt đầubùng lên. Lại là Hà Thủy Tiên, cô ta giống như làoan hồn, vừa nghe thấy tên cô ta là đã thấy phiền.“Không có việc gì, cảm ơn, tôi cúp đây.”Châu Mỹ Duy không thể khống chế được cảmxúc, giọng nói có hơi lạnh, không đợi người bênkia trả lời đã cúp điện thoại ngay.Dì Phương nghe thấy trong điện thoại truyềnra tiếng tút tút, vẻ mặt cũng có hơi sa sút.“Vừa nãy ai gọi đến vậy?” Hà Thủy Tiên đithẳng tới, bước chân của cô ta tự nhiên hàophóng. Bây giờ cô ta đang ở trong phòng dànhcho khách trong nhà chính nhà họ Quách, lúcnào cô ta cũng cảm thấy mình giống như là nữchủ nhân nơi này.Dì Phương cũng thuật lại đúng sự thật chocô ta: “Là một người bạn của cô Kiều…”“Châu Mỹ Duy?” Hà Thủy Tiên nhanh chóngđoán được, vì vốn dĩ Kiều Bích Ngọc không cónhiều bạn bè.“Đúng vậy.” Dì Phương nhìn cô ta, dườngnhư nghĩ đến điều gì đó, từ tốn thỉnh cầu cô ta:“Cô Hà, có phải là cô muốn đến mình cậu chủCao Minh nhà chúng tôi đúng không, cô có thểgiúp truyền lời hay không?”“Chuyện gì?” Xưa nay khi giao tiếp với ngườikhác, Hà Thủy Tiên luôn khôn khéo biết đưa đẩy.Thấy đối phương có việc muốn nhờ, vì thế cũngbày ra nụ cười hào phóng: “Có chuyện gì cứ nóithẳng, tôi biết gần đây tính tình của Cao Minhkhông tốt lắm, không cần nôn nóng, có chuyệngì thì cứ để tôi nói với anh ấy, không có gì lớn cả…”“Không tìm thấy cô Kiều, vì thế muốn hỏithử cậu chủ Cao Minh có tin tức gì hay không.”Dì Phương vừa mới nói xong, nụ cười trên mặt HàThủy Tiên đã cứng lại.Giọng nói của Hà Thủy Tiên đầy kinh ngạc:“Không thấy Kiều Bích Ngọc?”“Cụ thể thế nào thì tôi cũng không biết rõ,chỉ là vừa nãy cô Châu có gọi điện đến nóidường như là cơ thể cô Kiều không tốt lắm, lo côấy đi ra ngoài sẽ xảy ra chuyện…Kiều Bích Ngọc sống ở nhà họ Quách gầnmột năm, thời gian sống ở Uyển Như rất dài,trong lòng dì Phương có hơi cảm thông cho cô.Khóe môi Hà Thủy Tiên cong lên, nụ cười cóhơi miễn cưỡng: “Tôi đi tìm Cao Minh, lát nữa tôisẽ nói chuyện đó với anh ấy.” Nói xong cô ta lậptức xoay người đi.Dì Phương nhìn bóng dáng bước lên lầu đầyyêu kiều của Hà Thủy Tiên, không biết vì saotrong lòng thấy hơi không thoải mái. Có lẽ vìtrước kia Kiểu Bích Ngọc đã từng ở trong cănnhà này, mà dù sao thì phong cách của hai ngườicũng không giống nhau.“Cô Hà, cậu chủ Cao Minh nhà chúng tôikhông ở thư phòng, anh đang ở trên phòng trẻem ở lầu ba.“ Dì Phương nhớ lại một vài việc liềnlập tức nói vọng lên tầng trên.Quách Cao Minh ở phòng trẻ em trên lầu ba.Hà Thủy Tiên vẫn thong dong dẫm lên bậcthang đi về phía trước, có điều trong bước châncủa cô ta có hơi nặng nề.Trên lầu ba Uyển Như có một phòng trẻ emrộng hai trăm mét vuông, nơi này được trang trítheo phong cách đồng thoại màu hồng phấn rựcrỡ đáng yêu. Các món đồ chơi nhồi bông hìnhnhân vật hoạt hình, còn có hàng chuông gióbằng thủy tinh phát ra tiếng kêu thanh thúy. Đâychính là phòng trẻ em mà bọn họ tỉ mỉ chuẩn bị,nhưng lúc này nhìn có vẻ rất lạnh lẽo, còn có hơi âm u.Cửa sổ bị mở ra, ánh nắng bên ngoài chiếu vào.Nhìn vô cùng ấm áp, ánh sáng chiếu lênbóng dáng cao lớn của người đàn ông. Anh đangđứng trước tủ quần áo màu xanh nhạt, trên tayđang cầm hai bộ quần áo trẻ con giống nhau nhưđúc, là trang phục của cặp song sinh.“Có chuyện gì?”Anh nghe thấy tiếng bước chân đến gầnnhưng cũng không quay đầu lại, chỉ dùng giọngnói trầm thấp hỏi một câu, giọng điệu khôngnóng không lạnh, đầy nhạt nhẽo.Hà Thủy Tiên thấy tỉnh thần anh phức tạpnhìn chăm chú vào hai bộ quần áo trên tay, nghethấy anh hỏi thì hơi ngẩn người. Chuyện dìPhương nhờ vả cô ta khi này đã lên đến bên môi,nhưng cuối cùng cũng không nói ra.Cô ta dùng giọng điệu trêu đùa nói: “Khôngcó chuyện gì thì không thể đến đây tìm anh sao?”Quách Cao Minh không nói chuyện, anh cấthai bộ quần áo trên tay vào trong tủ rồi thuận tayđóng tủ lại. Sau đó dường như anh cảm thấyhứng thú, đi quanh khắp phòng trẻ em rộng haitrăm mét vuông.Hà Thủy Tiên đi theo sau anh, vẻ mặt vẫngiữ nguyên nụ cười. Khi hai người nhìn thấy hìnhvẽ những động vật đáng yêu trong đại dươngtrên vách tường, còn có lâu đài hiệp sĩ, cô ta mớichú ý thấy trong đôi mắt người đàn ông này cóhơi trầm tư.Những hình vẽ đáng yêu rực rỡ sắc màu nàydường như làm cho cả không gian ngập tràn sứcsống và đầy thú vị.Cuối cùng, anh dừng lại trước hai cái giườngdành cho em bé, hai cái giường gỗ được đặtriêng làm bằng tay vô cùng tỉnh tế. Đến cả sơntrang trí trên đó đều theo một tiêu chuẩn cực kỳnghiêm khắc, trên đầu giường treo một cáikhung xoay tròn treo nhiều đồ vật nhỏ, trên đócó treo một vài con gấu bông hình hươu cao cổ.Bàn tay thon dài to lớn của Quách Cao Minhnhàm chán chạm nhẹ vào nó, mấy con hươu caocổ nhồi bông lập tức chuyển động nhẹ nhàng,còn có thể nghe thấy một khúc nhạc dương cầmvang lên. Một bản nhạc của Mozart khiến chokhông gian nơi này trở nên đầy sinh động vàđáng yêu.“Thai song sinh.” Anh bỗng nhiên lẩm bẩm vài chữ.Hà Thủy Tiên nghe anh nói, vẻ mặt xuất hiệnmột tia lo sợ: “Anh nhớ ra gì sao?”Quách Cao Minh quay đầu lại nhìn cô ta,nhưng không trả lời.Sau đó giống như là anh không còn hứngthú với căn phòng trẻ em này nữa, quay người đithẳng xuống lầu. Hà Thủy Tiên vẫn luôn ở bêncạnh anh, cô ta luôn để ý vẻ mặt của anh.“Cô ấy là một người phụ nữ thế nào?”Có lẽ là vì ánh mắt truy đuổi của Hà ThủyTiên, cho nên anh rất tò mò, bước chân hơingừng lại: “Cô ấy cũng thích tôi giống cô sao?”Hà Thủy Tiên không ngờ rằng anh sẽ hỏivậy, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.“Kiều Bích Ngọc, cô ta… cô ta ngay từ đầuđã không thích anh.” Đây cũng coi như là lời nói thật.“Không thích tôi?”Ánh mắt Quách Cao Minh hơn sắc bén,dường như có hơi giật mình nhưng cũng khôngtruy hỏi đến cùng. Khuôn mặt anh đầy lạnh lùng,môi mỏng mím lại nở một nụ cười như có nhưkhông, rõ ràng là cười khẽ nhưng ánh mắt kia lạiđầy lanh nhạt và xa cách.

Chương 257: Kiều Bích Ngọc không thích anh

Châu Mỹ Duy gọi điện đến nhà họ Quách, là

dì Phương giúp việc ở biệt thự Uyển Như nhà họ

Quách nghe máy. Thái độ của bà ấy cũng không

tệ lắm, khiến cho cô ấy cảm giác bác gái nhà họ

Quách tương đối có tình người.

“Cô nói, cô chủ nhà chúng tôi..” Bác gái

Phương gọi theo thói quen rồi có hơi xấu hổ nói

lại: “Cô nói là cô Kiều mất tích rồi sao?”

Giọng điệu của Châu Mỹ Duy ở đầu bên kia

di động vô cùng rầu rĩ, tuy rằng cô ấy không quá

thích người nhà họ Quách nhưng bây giờ có việc

cần nhờ vả người ta, vì thế mà cố gắng nói

chuyện nhẹ nhàng hết mức có thể.

“Đúng vậy, cơ thể của cậu ấy còn chưa khôi

phục, vẫn còn rất yếu, tôi sợ cậu ấy đi lung tung

sẽ gặp chuyện không may. Lần bỏ đi đầu tiên

cậu ấy đã đến nhà họ Quách, lần này tôi chỉ

muốn gọi điện hỏi thăm, cậu ấy có qua bên nhà

hay không. Quản gia Phương, bà có thể đi hỏi

giúp tôi bảo vệ canh cửa thử được không, hẳn là

bọn họ biết…

“Cô đừng cúp điện thoại, tôi gọi nội tuyến

hỏi một chút.” Dì Phương trả lời khá tích cực.

Châu Mỹ Duy nghe thấy bà ấy sẽ giúp đỡ

cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Những người nhà họ Quách này đúng là cao

không thể với, mỗi lần có việc cần nhờ vả bọn

họ, cô ấy đều cảm thấy mình rất hèn mọn, cô ấy

tình nguyện sống một cuộc sống của người bình

thường còn hơn.

“Cô ấy không có đến đây” Phía bên dì

Phương rất nhanh đã có kết quả.

Kiều Bích Ngọc không đến nhà họ Quách,

có khi nào cô lại đi tìm Quách Cao Minh nữa

không?

Châu Mỹ Duy cũng không dám chắc chắn,

cô ấy hơi chần chừ trong chốc lát: “Chuyện là,

bà có thể giúp tôi hỏi Quách Cao Minh…

Cô ấy còn chưa nói được một nửa, dì

Phương ở đầu di động bên kia đã đoán được, lập

tức mở miệng từ chối: “Cô Châu, chuyện có thể

giúp tôi sẽ cố hết sức giúp đỡ. Nhưng mà

chuyện của cậu chủ nhà chúng tôi, phận người

làm như chúng tôi không có quyền can thiệp.”

Châu Mỹ Duy nghe vậy chỉ có có thể im lặng.

Cô ấy không muốn gây khó dễ cho người

khác, chỉ là khi nghe thấy những lời này cô ấy

cảm thấy thật sự thất vọng buồn lòng.

Giọng nói của cô ấy rất nhỏ nhẹ, còn mang

theo chút châm biếm: “Tôi nhớ là Kiều Bích Ngọc

và Quách Cao Minh còn chưa chính thức ký tên

ly hôn đâu.” Vậy mà nhanh chóng xóa sạch quan

hệ như vậy, là sợ các cô ăn vạ nhà họ Quách Sao.

Dì Phương vừa nghe vậy cũng rất ngạc

nhiên, nhưng bà ấy vẫn im lặng.

Đúng là vẫn chưa chính thức xử lý thủ tục ly

hôn nhưng mà mấy ngày nay bà ấy nghe được

tin tức Kiều Bích Ngọc gần như không còn khả

năng ở lại nhà họ Quách nữa, cậu chủ Cao Minh

của bọn họ vô cùng bài xích một người “phụ nữ xa lạ”.

“Xảy ra chuyện gì?”

Cửa lớn biệt thự Uyển Như nhà họ Quách

mở ra, có một bóng người xinh đẹp bước nhanh

đến. Có lẽ nhìn thấy dì Phương cầm điện thoại

bàn nhưng vẻ mặt rất kỳ quái, vì thế mà cô ta tò

mò hỏi bà ấy.

Dì Phương ngẩng đầu nhìn qua, hơi ngẩn ra

rồi trả lời: “Cô Hà.”

Châu Mỹ Duy nghe rõ ràng câu “cô Hà”, bàn

tay nắm di động, lửa giận trong cô ấy lại bắt đầu

bùng lên. Lại là Hà Thủy Tiên, cô ta giống như là

oan hồn, vừa nghe thấy tên cô ta là đã thấy phiền.

“Không có việc gì, cảm ơn, tôi cúp đây.”

Châu Mỹ Duy không thể khống chế được cảm

xúc, giọng nói có hơi lạnh, không đợi người bên

kia trả lời đã cúp điện thoại ngay.

Dì Phương nghe thấy trong điện thoại truyền

ra tiếng tút tút, vẻ mặt cũng có hơi sa sút.

“Vừa nãy ai gọi đến vậy?” Hà Thủy Tiên đi

thẳng tới, bước chân của cô ta tự nhiên hào

phóng. Bây giờ cô ta đang ở trong phòng dành

cho khách trong nhà chính nhà họ Quách, lúc

nào cô ta cũng cảm thấy mình giống như là nữ

chủ nhân nơi này.

Dì Phương cũng thuật lại đúng sự thật cho

cô ta: “Là một người bạn của cô Kiều…”

“Châu Mỹ Duy?” Hà Thủy Tiên nhanh chóng

đoán được, vì vốn dĩ Kiều Bích Ngọc không có

nhiều bạn bè.

“Đúng vậy.” Dì Phương nhìn cô ta, dường

như nghĩ đến điều gì đó, từ tốn thỉnh cầu cô ta:

“Cô Hà, có phải là cô muốn đến mình cậu chủ

Cao Minh nhà chúng tôi đúng không, cô có thể

giúp truyền lời hay không?”

“Chuyện gì?” Xưa nay khi giao tiếp với người

khác, Hà Thủy Tiên luôn khôn khéo biết đưa đẩy.

Thấy đối phương có việc muốn nhờ, vì thế cũng

bày ra nụ cười hào phóng: “Có chuyện gì cứ nói

thẳng, tôi biết gần đây tính tình của Cao Minh

không tốt lắm, không cần nôn nóng, có chuyện

gì thì cứ để tôi nói với anh ấy, không có gì lớn cả…”

“Không tìm thấy cô Kiều, vì thế muốn hỏi

thử cậu chủ Cao Minh có tin tức gì hay không.”

Dì Phương vừa mới nói xong, nụ cười trên mặt Hà

Thủy Tiên đã cứng lại.

Giọng nói của Hà Thủy Tiên đầy kinh ngạc:

“Không thấy Kiều Bích Ngọc?”

“Cụ thể thế nào thì tôi cũng không biết rõ,

chỉ là vừa nãy cô Châu có gọi điện đến nói

dường như là cơ thể cô Kiều không tốt lắm, lo cô

ấy đi ra ngoài sẽ xảy ra chuyện…

Kiều Bích Ngọc sống ở nhà họ Quách gần

một năm, thời gian sống ở Uyển Như rất dài,

trong lòng dì Phương có hơi cảm thông cho cô.

Khóe môi Hà Thủy Tiên cong lên, nụ cười có

hơi miễn cưỡng: “Tôi đi tìm Cao Minh, lát nữa tôi

sẽ nói chuyện đó với anh ấy.” Nói xong cô ta lập

tức xoay người đi.

Dì Phương nhìn bóng dáng bước lên lầu đầy

yêu kiều của Hà Thủy Tiên, không biết vì sao

trong lòng thấy hơi không thoải mái. Có lẽ vì

trước kia Kiểu Bích Ngọc đã từng ở trong căn

nhà này, mà dù sao thì phong cách của hai người

cũng không giống nhau.

“Cô Hà, cậu chủ Cao Minh nhà chúng tôi

không ở thư phòng, anh đang ở trên phòng trẻ

em ở lầu ba.“ Dì Phương nhớ lại một vài việc liền

lập tức nói vọng lên tầng trên.

Quách Cao Minh ở phòng trẻ em trên lầu ba.

Hà Thủy Tiên vẫn thong dong dẫm lên bậc

thang đi về phía trước, có điều trong bước chân

của cô ta có hơi nặng nề.

Trên lầu ba Uyển Như có một phòng trẻ em

rộng hai trăm mét vuông, nơi này được trang trí

theo phong cách đồng thoại màu hồng phấn rực

rỡ đáng yêu. Các món đồ chơi nhồi bông hình

nhân vật hoạt hình, còn có hàng chuông gió

bằng thủy tinh phát ra tiếng kêu thanh thúy. Đây

chính là phòng trẻ em mà bọn họ tỉ mỉ chuẩn bị,

nhưng lúc này nhìn có vẻ rất lạnh lẽo, còn có hơi âm u.

Cửa sổ bị mở ra, ánh nắng bên ngoài chiếu vào.

Nhìn vô cùng ấm áp, ánh sáng chiếu lên

bóng dáng cao lớn của người đàn ông. Anh đang

đứng trước tủ quần áo màu xanh nhạt, trên tay

đang cầm hai bộ quần áo trẻ con giống nhau như

đúc, là trang phục của cặp song sinh.

“Có chuyện gì?”

Anh nghe thấy tiếng bước chân đến gần

nhưng cũng không quay đầu lại, chỉ dùng giọng

nói trầm thấp hỏi một câu, giọng điệu không

nóng không lạnh, đầy nhạt nhẽo.

Hà Thủy Tiên thấy tỉnh thần anh phức tạp

nhìn chăm chú vào hai bộ quần áo trên tay, nghe

thấy anh hỏi thì hơi ngẩn người. Chuyện dì

Phương nhờ vả cô ta khi này đã lên đến bên môi,

nhưng cuối cùng cũng không nói ra.

Cô ta dùng giọng điệu trêu đùa nói: “Không

có chuyện gì thì không thể đến đây tìm anh sao?”

Quách Cao Minh không nói chuyện, anh cất

hai bộ quần áo trên tay vào trong tủ rồi thuận tay

đóng tủ lại. Sau đó dường như anh cảm thấy

hứng thú, đi quanh khắp phòng trẻ em rộng hai

trăm mét vuông.

Hà Thủy Tiên đi theo sau anh, vẻ mặt vẫn

giữ nguyên nụ cười. Khi hai người nhìn thấy hình

vẽ những động vật đáng yêu trong đại dương

trên vách tường, còn có lâu đài hiệp sĩ, cô ta mới

chú ý thấy trong đôi mắt người đàn ông này có

hơi trầm tư.

Những hình vẽ đáng yêu rực rỡ sắc màu này

dường như làm cho cả không gian ngập tràn sức

sống và đầy thú vị.

Cuối cùng, anh dừng lại trước hai cái giường

dành cho em bé, hai cái giường gỗ được đặt

riêng làm bằng tay vô cùng tỉnh tế. Đến cả sơn

trang trí trên đó đều theo một tiêu chuẩn cực kỳ

nghiêm khắc, trên đầu giường treo một cái

khung xoay tròn treo nhiều đồ vật nhỏ, trên đó

có treo một vài con gấu bông hình hươu cao cổ.

Bàn tay thon dài to lớn của Quách Cao Minh

nhàm chán chạm nhẹ vào nó, mấy con hươu cao

cổ nhồi bông lập tức chuyển động nhẹ nhàng,

còn có thể nghe thấy một khúc nhạc dương cầm

vang lên. Một bản nhạc của Mozart khiến cho

không gian nơi này trở nên đầy sinh động và

đáng yêu.

“Thai song sinh.” Anh bỗng nhiên lẩm bẩm vài chữ.

Hà Thủy Tiên nghe anh nói, vẻ mặt xuất hiện

một tia lo sợ: “Anh nhớ ra gì sao?”

Quách Cao Minh quay đầu lại nhìn cô ta,

nhưng không trả lời.

Sau đó giống như là anh không còn hứng

thú với căn phòng trẻ em này nữa, quay người đi

thẳng xuống lầu. Hà Thủy Tiên vẫn luôn ở bên

cạnh anh, cô ta luôn để ý vẻ mặt của anh.

“Cô ấy là một người phụ nữ thế nào?”

Có lẽ là vì ánh mắt truy đuổi của Hà Thủy

Tiên, cho nên anh rất tò mò, bước chân hơi

ngừng lại: “Cô ấy cũng thích tôi giống cô sao?”

Hà Thủy Tiên không ngờ rằng anh sẽ hỏi

vậy, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

“Kiều Bích Ngọc, cô ta… cô ta ngay từ đầu

đã không thích anh.” Đây cũng coi như là lời nói thật.

“Không thích tôi?”

Ánh mắt Quách Cao Minh hơn sắc bén,

dường như có hơi giật mình nhưng cũng không

truy hỏi đến cùng. Khuôn mặt anh đầy lạnh lùng,

môi mỏng mím lại nở một nụ cười như có như

không, rõ ràng là cười khẽ nhưng ánh mắt kia lại

đầy lanh nhạt và xa cách.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 257: Kiều Bích Ngọc không thích anhChâu Mỹ Duy gọi điện đến nhà họ Quách, làdì Phương giúp việc ở biệt thự Uyển Như nhà họQuách nghe máy. Thái độ của bà ấy cũng khôngtệ lắm, khiến cho cô ấy cảm giác bác gái nhà họQuách tương đối có tình người.“Cô nói, cô chủ nhà chúng tôi..” Bác gáiPhương gọi theo thói quen rồi có hơi xấu hổ nóilại: “Cô nói là cô Kiều mất tích rồi sao?”Giọng điệu của Châu Mỹ Duy ở đầu bên kiadi động vô cùng rầu rĩ, tuy rằng cô ấy không quáthích người nhà họ Quách nhưng bây giờ có việccần nhờ vả người ta, vì thế mà cố gắng nóichuyện nhẹ nhàng hết mức có thể.“Đúng vậy, cơ thể của cậu ấy còn chưa khôiphục, vẫn còn rất yếu, tôi sợ cậu ấy đi lung tungsẽ gặp chuyện không may. Lần bỏ đi đầu tiêncậu ấy đã đến nhà họ Quách, lần này tôi chỉmuốn gọi điện hỏi thăm, cậu ấy có qua bên nhàhay không. Quản gia Phương, bà có thể đi hỏigiúp tôi bảo vệ canh cửa thử được không, hẳn làbọn họ biết…“Cô đừng cúp điện thoại, tôi gọi nội tuyếnhỏi một chút.” Dì Phương trả lời khá tích cực.Châu Mỹ Duy nghe thấy bà ấy sẽ giúp đỡcũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.Những người nhà họ Quách này đúng là caokhông thể với, mỗi lần có việc cần nhờ vả bọnhọ, cô ấy đều cảm thấy mình rất hèn mọn, cô ấytình nguyện sống một cuộc sống của người bìnhthường còn hơn.“Cô ấy không có đến đây” Phía bên dìPhương rất nhanh đã có kết quả.Kiều Bích Ngọc không đến nhà họ Quách,có khi nào cô lại đi tìm Quách Cao Minh nữakhông?Châu Mỹ Duy cũng không dám chắc chắn,cô ấy hơi chần chừ trong chốc lát: “Chuyện là,bà có thể giúp tôi hỏi Quách Cao Minh…Cô ấy còn chưa nói được một nửa, dìPhương ở đầu di động bên kia đã đoán được, lậptức mở miệng từ chối: “Cô Châu, chuyện có thểgiúp tôi sẽ cố hết sức giúp đỡ. Nhưng màchuyện của cậu chủ nhà chúng tôi, phận ngườilàm như chúng tôi không có quyền can thiệp.”Châu Mỹ Duy nghe vậy chỉ có có thể im lặng.Cô ấy không muốn gây khó dễ cho ngườikhác, chỉ là khi nghe thấy những lời này cô ấycảm thấy thật sự thất vọng buồn lòng.Giọng nói của cô ấy rất nhỏ nhẹ, còn mangtheo chút châm biếm: “Tôi nhớ là Kiều Bích Ngọcvà Quách Cao Minh còn chưa chính thức ký tênly hôn đâu.” Vậy mà nhanh chóng xóa sạch quanhệ như vậy, là sợ các cô ăn vạ nhà họ Quách Sao.Dì Phương vừa nghe vậy cũng rất ngạcnhiên, nhưng bà ấy vẫn im lặng.Đúng là vẫn chưa chính thức xử lý thủ tục lyhôn nhưng mà mấy ngày nay bà ấy nghe đượctin tức Kiều Bích Ngọc gần như không còn khảnăng ở lại nhà họ Quách nữa, cậu chủ Cao Minhcủa bọn họ vô cùng bài xích một người “phụ nữ xa lạ”.“Xảy ra chuyện gì?”Cửa lớn biệt thự Uyển Như nhà họ Quáchmở ra, có một bóng người xinh đẹp bước nhanhđến. Có lẽ nhìn thấy dì Phương cầm điện thoạibàn nhưng vẻ mặt rất kỳ quái, vì thế mà cô ta tòmò hỏi bà ấy.Dì Phương ngẩng đầu nhìn qua, hơi ngẩn rarồi trả lời: “Cô Hà.”Châu Mỹ Duy nghe rõ ràng câu “cô Hà”, bàntay nắm di động, lửa giận trong cô ấy lại bắt đầubùng lên. Lại là Hà Thủy Tiên, cô ta giống như làoan hồn, vừa nghe thấy tên cô ta là đã thấy phiền.“Không có việc gì, cảm ơn, tôi cúp đây.”Châu Mỹ Duy không thể khống chế được cảmxúc, giọng nói có hơi lạnh, không đợi người bênkia trả lời đã cúp điện thoại ngay.Dì Phương nghe thấy trong điện thoại truyềnra tiếng tút tút, vẻ mặt cũng có hơi sa sút.“Vừa nãy ai gọi đến vậy?” Hà Thủy Tiên đithẳng tới, bước chân của cô ta tự nhiên hàophóng. Bây giờ cô ta đang ở trong phòng dànhcho khách trong nhà chính nhà họ Quách, lúcnào cô ta cũng cảm thấy mình giống như là nữchủ nhân nơi này.Dì Phương cũng thuật lại đúng sự thật chocô ta: “Là một người bạn của cô Kiều…”“Châu Mỹ Duy?” Hà Thủy Tiên nhanh chóngđoán được, vì vốn dĩ Kiều Bích Ngọc không cónhiều bạn bè.“Đúng vậy.” Dì Phương nhìn cô ta, dườngnhư nghĩ đến điều gì đó, từ tốn thỉnh cầu cô ta:“Cô Hà, có phải là cô muốn đến mình cậu chủCao Minh nhà chúng tôi đúng không, cô có thểgiúp truyền lời hay không?”“Chuyện gì?” Xưa nay khi giao tiếp với ngườikhác, Hà Thủy Tiên luôn khôn khéo biết đưa đẩy.Thấy đối phương có việc muốn nhờ, vì thế cũngbày ra nụ cười hào phóng: “Có chuyện gì cứ nóithẳng, tôi biết gần đây tính tình của Cao Minhkhông tốt lắm, không cần nôn nóng, có chuyệngì thì cứ để tôi nói với anh ấy, không có gì lớn cả…”“Không tìm thấy cô Kiều, vì thế muốn hỏithử cậu chủ Cao Minh có tin tức gì hay không.”Dì Phương vừa mới nói xong, nụ cười trên mặt HàThủy Tiên đã cứng lại.Giọng nói của Hà Thủy Tiên đầy kinh ngạc:“Không thấy Kiều Bích Ngọc?”“Cụ thể thế nào thì tôi cũng không biết rõ,chỉ là vừa nãy cô Châu có gọi điện đến nóidường như là cơ thể cô Kiều không tốt lắm, lo côấy đi ra ngoài sẽ xảy ra chuyện…Kiều Bích Ngọc sống ở nhà họ Quách gầnmột năm, thời gian sống ở Uyển Như rất dài,trong lòng dì Phương có hơi cảm thông cho cô.Khóe môi Hà Thủy Tiên cong lên, nụ cười cóhơi miễn cưỡng: “Tôi đi tìm Cao Minh, lát nữa tôisẽ nói chuyện đó với anh ấy.” Nói xong cô ta lậptức xoay người đi.Dì Phương nhìn bóng dáng bước lên lầu đầyyêu kiều của Hà Thủy Tiên, không biết vì saotrong lòng thấy hơi không thoải mái. Có lẽ vìtrước kia Kiểu Bích Ngọc đã từng ở trong cănnhà này, mà dù sao thì phong cách của hai ngườicũng không giống nhau.“Cô Hà, cậu chủ Cao Minh nhà chúng tôikhông ở thư phòng, anh đang ở trên phòng trẻem ở lầu ba.“ Dì Phương nhớ lại một vài việc liềnlập tức nói vọng lên tầng trên.Quách Cao Minh ở phòng trẻ em trên lầu ba.Hà Thủy Tiên vẫn thong dong dẫm lên bậcthang đi về phía trước, có điều trong bước châncủa cô ta có hơi nặng nề.Trên lầu ba Uyển Như có một phòng trẻ emrộng hai trăm mét vuông, nơi này được trang trítheo phong cách đồng thoại màu hồng phấn rựcrỡ đáng yêu. Các món đồ chơi nhồi bông hìnhnhân vật hoạt hình, còn có hàng chuông gióbằng thủy tinh phát ra tiếng kêu thanh thúy. Đâychính là phòng trẻ em mà bọn họ tỉ mỉ chuẩn bị,nhưng lúc này nhìn có vẻ rất lạnh lẽo, còn có hơi âm u.Cửa sổ bị mở ra, ánh nắng bên ngoài chiếu vào.Nhìn vô cùng ấm áp, ánh sáng chiếu lênbóng dáng cao lớn của người đàn ông. Anh đangđứng trước tủ quần áo màu xanh nhạt, trên tayđang cầm hai bộ quần áo trẻ con giống nhau nhưđúc, là trang phục của cặp song sinh.“Có chuyện gì?”Anh nghe thấy tiếng bước chân đến gầnnhưng cũng không quay đầu lại, chỉ dùng giọngnói trầm thấp hỏi một câu, giọng điệu khôngnóng không lạnh, đầy nhạt nhẽo.Hà Thủy Tiên thấy tỉnh thần anh phức tạpnhìn chăm chú vào hai bộ quần áo trên tay, nghethấy anh hỏi thì hơi ngẩn người. Chuyện dìPhương nhờ vả cô ta khi này đã lên đến bên môi,nhưng cuối cùng cũng không nói ra.Cô ta dùng giọng điệu trêu đùa nói: “Khôngcó chuyện gì thì không thể đến đây tìm anh sao?”Quách Cao Minh không nói chuyện, anh cấthai bộ quần áo trên tay vào trong tủ rồi thuận tayđóng tủ lại. Sau đó dường như anh cảm thấyhứng thú, đi quanh khắp phòng trẻ em rộng haitrăm mét vuông.Hà Thủy Tiên đi theo sau anh, vẻ mặt vẫngiữ nguyên nụ cười. Khi hai người nhìn thấy hìnhvẽ những động vật đáng yêu trong đại dươngtrên vách tường, còn có lâu đài hiệp sĩ, cô ta mớichú ý thấy trong đôi mắt người đàn ông này cóhơi trầm tư.Những hình vẽ đáng yêu rực rỡ sắc màu nàydường như làm cho cả không gian ngập tràn sứcsống và đầy thú vị.Cuối cùng, anh dừng lại trước hai cái giườngdành cho em bé, hai cái giường gỗ được đặtriêng làm bằng tay vô cùng tỉnh tế. Đến cả sơntrang trí trên đó đều theo một tiêu chuẩn cực kỳnghiêm khắc, trên đầu giường treo một cáikhung xoay tròn treo nhiều đồ vật nhỏ, trên đócó treo một vài con gấu bông hình hươu cao cổ.Bàn tay thon dài to lớn của Quách Cao Minhnhàm chán chạm nhẹ vào nó, mấy con hươu caocổ nhồi bông lập tức chuyển động nhẹ nhàng,còn có thể nghe thấy một khúc nhạc dương cầmvang lên. Một bản nhạc của Mozart khiến chokhông gian nơi này trở nên đầy sinh động vàđáng yêu.“Thai song sinh.” Anh bỗng nhiên lẩm bẩm vài chữ.Hà Thủy Tiên nghe anh nói, vẻ mặt xuất hiệnmột tia lo sợ: “Anh nhớ ra gì sao?”Quách Cao Minh quay đầu lại nhìn cô ta,nhưng không trả lời.Sau đó giống như là anh không còn hứngthú với căn phòng trẻ em này nữa, quay người đithẳng xuống lầu. Hà Thủy Tiên vẫn luôn ở bêncạnh anh, cô ta luôn để ý vẻ mặt của anh.“Cô ấy là một người phụ nữ thế nào?”Có lẽ là vì ánh mắt truy đuổi của Hà ThủyTiên, cho nên anh rất tò mò, bước chân hơingừng lại: “Cô ấy cũng thích tôi giống cô sao?”Hà Thủy Tiên không ngờ rằng anh sẽ hỏivậy, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.“Kiều Bích Ngọc, cô ta… cô ta ngay từ đầuđã không thích anh.” Đây cũng coi như là lời nói thật.“Không thích tôi?”Ánh mắt Quách Cao Minh hơn sắc bén,dường như có hơi giật mình nhưng cũng khôngtruy hỏi đến cùng. Khuôn mặt anh đầy lạnh lùng,môi mỏng mím lại nở một nụ cười như có nhưkhông, rõ ràng là cười khẽ nhưng ánh mắt kia lạiđầy lanh nhạt và xa cách.

Chương 257