Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 258

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 258: Mang tâm tư cô không thấy“Chị dâu đâu?”Gần bảy giờ, tất cả mọi người nhà họ Quáchđều ngồi trước bàn ăn dài chờ dùng bữa, khôngkhí nhẹ nhàng, vừa nói vừa cười.Dì Phương chỉ dẫn người giúp việc đặt đồ ănngay ngắn lên bàn, món ăn hôm nay phong phúhơn bình thường, sau cùng còn đặt một cái bánhsinh nhật ba tầng lên bàn. Thế nhưng vẻ mặt củatất cả mọi người lại bị câu hỏi nghi ngờ “Chị dâuđâu?” của Quách Thanh Châu làm cho thay đổi.Hôm nay là sinh nhật của Quách ThanhChâu, Bùi Hưng Nam và Lục Khánh Nam cũng bịgọi qua góp vui. Thật ra đây là ý của ông cụQuách, bởi vì lúc trước nhà họ Quách đã xảy raquá nhiều chuyện không vui, hơn nữa đại thọtám mươi tuổi năm nay của ông cụ cũng bị bỏ lỡ,vì thế mượn ngày sinh nhật của Quách ThanhChâu để thả lỏng tâm trạng một ít.Nhưng Quách Thanh Châu nghiêm túc ngồitrước bàn ăn, sau đó nhìn xung quanh một hồilâu bèn phát hiện trong nhà thiếu một người, dodự rất lâu mới sợ sệt hỏi sao chị dâu của cô takhông có mặt.Giờ khắc này, vẻ mặt mọi người giống nhưkhông biết phải trả lời với cô ta thế nào.Quách Thanh Châu bị tự kỷ, suy nghĩ cũngvô cùng đơn thuần. Hôm nay ông cụ Quách cố ýmặc một bộ trang phục đầy không khí vui mừng,nghe thấy cô ta đơn thuần nói ra thắc mắc củamình thì vẻ mặt cũng không nhịn được mà trầmxuống.“Kiều Bích Ngọc không phải chị dâu của cháu.”Giang Mỹ Linh tàn nhẫn liếc nhìn con gáimột cái, khí chất đoan trang cao quý nhưng lờinói đầy rét lạnh: “Sau này không được gọi cô talà chị dâu, cô ta không đủ tư cách.”Quách Thanh Châu bị mẹ khiển trách,dường như ánh mắt hơi hoảng sợ mà có chút corút lại, hé miệng muốn nói gì đó nhưng lại không dám.Cô ta giống như là một đứa trẻ vừa gây ra lỗilầm, cúi đầu, dáng vẻ có vẻ bất an câu nệ.“Bác gái, Thanh Châu không hiểu chuyên,một lát nữa cháu sẽ nói chuyện với em ấy.” HàThủy Tiên cũng có mặt, thấy không khí có hơicứng nhắc thì lập tức mỉm cười lên tiếng hoàgiải.“Tối đó Kiều Bích Ngọc đã rời khỏi nhà họQuách, cô ta còn hại chết con cháu nhà họQuách chúng ta. Lúc trước cô ta mang thaichúng ta luôn cẩn thận chăm sóc cô ta nhưngbây giờ cô ta lại gây ra chuyện gì cho nhà họQuách, vì thế người như cô ta không có tư cáchở lại” Giang Mỹ Linh rất chán ghét Kiều BíchNgọc, vừa nhắc đến cô thì vẻ mặt đã trở nên đầyhung dữ và nham hiểm.“Không phải, chị dâu nói chị ấy sẽ khôngđi..“ Quách Thanh Châu đột nhiên ngẩng đầu,theo bản năng phản bác lại.Ánh mắt của Giang Mỹ Linh đầy âm hiểmsắc bén: “Thanh Châu, từ khi nào mà con trở nênkhông nghe lời như thế!” Lời này khiến choQuách Thanh Châu hoảng sợ ngậm chặt miệng,xấu hổ cúi thấp đầu xuống.“Được rồi, hôm nay là sinh nhật Thanh Châu đấy”Ông cụ Quách thiên vị cháu gái, nhìn về phíaGiang Mỹ Linh. Trong giọng nói khàn khàn giànua đầy uy nghiêm lạnh lùng còn ẩn chứa mộtphần chột dạ, ông ấy cũng không muốn nhắcđến chuyện tối hôm đó.Mọi người lập tức trở nên im lặng, nghiêmtúc ăn cơm.Hà Thủy Tiên ngẫu nhiên nhìn sang QuáchCao Minh, phát hiện vẻ mặt anh vẫn như thường,dường như không có hứng thú với chuyện màbọn họ vừa nói, cử chỉ ưu nhã cầm dao nữa cắtthịt bò.Bùi Hưng Nam là khách được mời đến, cómột vài lời đương nhiên không tiện nói nhưngtrước khi bữa tối sắp kết thúc, anh ta lại nói mộtcâu khá bất ngờ: “Giữa trưa hôm nay Kiều BíchNgọc bị lạc đường.”Một câu này làm cho không khí khó khănlắm mới hoàn hoãn được lại trở nên cứng nhắc.“Cô ấy làm sao vậy?“ Lục Khánh Nam làngười đầu tiên hỏi rõ.“Thời gian này cô ấy vẫn luôn sống nhờtrong nhà bạn là Châu Mỹ Duy, nghe nói vào trưanày, mẹ Châu Mỹ Duy đuổi cô ấy ra ngoài.” BùiHưng Nam dùng giọng điệu không nhanh khôngchậm nói.“Cao Minh, anh có nghe tin tức gì của cô ấy không?”Quách Cao Minh đã ăn xong thịt bò trên đĩacủa anh, đặt dao rĩa xuống, cầm ly nước lọc lênuống rồi ngẩng đầu nhìn Bùi Hưng Nam. Gươngmặt của Hà Thủy Tiên ngồi bên cạnh trông có vẻrất tệ, cô ta mím môi, muốn nói gì đó để chuyển đề tài.Dì Phương vẫn luôn đứng trong góc phòngăn chờ hầu hạ, vì thế cũng nghe được cuộc nóichuyện ở trên bàn ăn. Vẻ mặt dì Phương trở nênđầy phức tạp nhìn thoáng qua Hà Thủy Tiên, hơicúi đầu xuống, trong lòng bà ấy cũng hiểu rõ HàThủy Tiên không muốn giúp Kiều Bích Ngọc.“Ngu ngốc!”Vẻ mặt Lục Khánh Nam đầy giận dữ, khôngcòn hứng thú với thức ăn ngon trên bàn, đẩy mộtmiếng sườn về lại mâm rồi tức giận mắng: “KiềuBích Ngọc đúng là ngu ngốc mà, đã bị đuổi đirồi, chẳng lẽ liều chết không đi sao.”Anh ta cũng không rảnh màng đến phép lịchsự, đứng dậy khỏi bàn ăn rồi nói với ông cụQuách một tiếng: “Ông nội, cháu có việc đitrước, mọi người từ từ dùng bữa.”Người giúp việc đứng phía sau lập tức kéoghế ra cho anh ta, Lục Khánh Nam quay đầu lạinhanh chóng nói một câu với Quách ThanhChâu: “Sinh nhật vui vẻ.”Anh ta nổi giận đùng đùng đi ra ngoài, rấtnhanh đã không còn thấy bóng dáng nữa.Những người trên bàn ăn im lặng không nóigì, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào LụcKhánh Nam đang vội vàng rời đi. Anh ta đi đâu,trong lòng mọi người đều biết rõ.Nhưng dường như bọn họ rất ăn ý với nhau,tất cả đều không nhắc lại cái tên “Kiều BíchNgọc” này nữa. Ngoại trừ ánh mắt Hà Thủy Tiênthỉnh thoảng sẽ nhìn sang Mục Chi Quân thìnhững người khác cứ như hoàn toàn không quantâm đến chuyện này.Dì Phương cắt bánh sinh nhật cho bọn họ,mọi người đều yên lặng ăn vài miếng, trong lòngđều có suy nghĩ riêng.

Chương 258: Mang tâm tư cô không thấy

“Chị dâu đâu?”

Gần bảy giờ, tất cả mọi người nhà họ Quách

đều ngồi trước bàn ăn dài chờ dùng bữa, không

khí nhẹ nhàng, vừa nói vừa cười.

Dì Phương chỉ dẫn người giúp việc đặt đồ ăn

ngay ngắn lên bàn, món ăn hôm nay phong phú

hơn bình thường, sau cùng còn đặt một cái bánh

sinh nhật ba tầng lên bàn. Thế nhưng vẻ mặt của

tất cả mọi người lại bị câu hỏi nghi ngờ “Chị dâu

đâu?” của Quách Thanh Châu làm cho thay đổi.

Hôm nay là sinh nhật của Quách Thanh

Châu, Bùi Hưng Nam và Lục Khánh Nam cũng bị

gọi qua góp vui. Thật ra đây là ý của ông cụ

Quách, bởi vì lúc trước nhà họ Quách đã xảy ra

quá nhiều chuyện không vui, hơn nữa đại thọ

tám mươi tuổi năm nay của ông cụ cũng bị bỏ lỡ,

vì thế mượn ngày sinh nhật của Quách Thanh

Châu để thả lỏng tâm trạng một ít.

Nhưng Quách Thanh Châu nghiêm túc ngồi

trước bàn ăn, sau đó nhìn xung quanh một hồi

lâu bèn phát hiện trong nhà thiếu một người, do

dự rất lâu mới sợ sệt hỏi sao chị dâu của cô ta

không có mặt.

Giờ khắc này, vẻ mặt mọi người giống như

không biết phải trả lời với cô ta thế nào.

Quách Thanh Châu bị tự kỷ, suy nghĩ cũng

vô cùng đơn thuần. Hôm nay ông cụ Quách cố ý

mặc một bộ trang phục đầy không khí vui mừng,

nghe thấy cô ta đơn thuần nói ra thắc mắc của

mình thì vẻ mặt cũng không nhịn được mà trầm

xuống.

“Kiều Bích Ngọc không phải chị dâu của cháu.”

Giang Mỹ Linh tàn nhẫn liếc nhìn con gái

một cái, khí chất đoan trang cao quý nhưng lời

nói đầy rét lạnh: “Sau này không được gọi cô ta

là chị dâu, cô ta không đủ tư cách.”

Quách Thanh Châu bị mẹ khiển trách,

dường như ánh mắt hơi hoảng sợ mà có chút co

rút lại, hé miệng muốn nói gì đó nhưng lại không dám.

Cô ta giống như là một đứa trẻ vừa gây ra lỗi

lầm, cúi đầu, dáng vẻ có vẻ bất an câu nệ.

“Bác gái, Thanh Châu không hiểu chuyên,

một lát nữa cháu sẽ nói chuyện với em ấy.” Hà

Thủy Tiên cũng có mặt, thấy không khí có hơi

cứng nhắc thì lập tức mỉm cười lên tiếng hoà

giải.

“Tối đó Kiều Bích Ngọc đã rời khỏi nhà họ

Quách, cô ta còn hại chết con cháu nhà họ

Quách chúng ta. Lúc trước cô ta mang thai

chúng ta luôn cẩn thận chăm sóc cô ta nhưng

bây giờ cô ta lại gây ra chuyện gì cho nhà họ

Quách, vì thế người như cô ta không có tư cách

ở lại” Giang Mỹ Linh rất chán ghét Kiều Bích

Ngọc, vừa nhắc đến cô thì vẻ mặt đã trở nên đầy

hung dữ và nham hiểm.

“Không phải, chị dâu nói chị ấy sẽ không

đi..“ Quách Thanh Châu đột nhiên ngẩng đầu,

theo bản năng phản bác lại.

Ánh mắt của Giang Mỹ Linh đầy âm hiểm

sắc bén: “Thanh Châu, từ khi nào mà con trở nên

không nghe lời như thế!” Lời này khiến cho

Quách Thanh Châu hoảng sợ ngậm chặt miệng,

xấu hổ cúi thấp đầu xuống.

“Được rồi, hôm nay là sinh nhật Thanh Châu đấy”

Ông cụ Quách thiên vị cháu gái, nhìn về phía

Giang Mỹ Linh. Trong giọng nói khàn khàn già

nua đầy uy nghiêm lạnh lùng còn ẩn chứa một

phần chột dạ, ông ấy cũng không muốn nhắc

đến chuyện tối hôm đó.

Mọi người lập tức trở nên im lặng, nghiêm

túc ăn cơm.

Hà Thủy Tiên ngẫu nhiên nhìn sang Quách

Cao Minh, phát hiện vẻ mặt anh vẫn như thường,

dường như không có hứng thú với chuyện mà

bọn họ vừa nói, cử chỉ ưu nhã cầm dao nữa cắt

thịt bò.

Bùi Hưng Nam là khách được mời đến, có

một vài lời đương nhiên không tiện nói nhưng

trước khi bữa tối sắp kết thúc, anh ta lại nói một

câu khá bất ngờ: “Giữa trưa hôm nay Kiều Bích

Ngọc bị lạc đường.”

Một câu này làm cho không khí khó khăn

lắm mới hoàn hoãn được lại trở nên cứng nhắc.

“Cô ấy làm sao vậy?“ Lục Khánh Nam là

người đầu tiên hỏi rõ.

“Thời gian này cô ấy vẫn luôn sống nhờ

trong nhà bạn là Châu Mỹ Duy, nghe nói vào trưa

này, mẹ Châu Mỹ Duy đuổi cô ấy ra ngoài.” Bùi

Hưng Nam dùng giọng điệu không nhanh không

chậm nói.

“Cao Minh, anh có nghe tin tức gì của cô ấy không?”

Quách Cao Minh đã ăn xong thịt bò trên đĩa

của anh, đặt dao rĩa xuống, cầm ly nước lọc lên

uống rồi ngẩng đầu nhìn Bùi Hưng Nam. Gương

mặt của Hà Thủy Tiên ngồi bên cạnh trông có vẻ

rất tệ, cô ta mím môi, muốn nói gì đó để chuyển đề tài.

Dì Phương vẫn luôn đứng trong góc phòng

ăn chờ hầu hạ, vì thế cũng nghe được cuộc nói

chuyện ở trên bàn ăn. Vẻ mặt dì Phương trở nên

đầy phức tạp nhìn thoáng qua Hà Thủy Tiên, hơi

cúi đầu xuống, trong lòng bà ấy cũng hiểu rõ Hà

Thủy Tiên không muốn giúp Kiều Bích Ngọc.

“Ngu ngốc!”

Vẻ mặt Lục Khánh Nam đầy giận dữ, không

còn hứng thú với thức ăn ngon trên bàn, đẩy một

miếng sườn về lại mâm rồi tức giận mắng: “Kiều

Bích Ngọc đúng là ngu ngốc mà, đã bị đuổi đi

rồi, chẳng lẽ liều chết không đi sao.”

Anh ta cũng không rảnh màng đến phép lịch

sự, đứng dậy khỏi bàn ăn rồi nói với ông cụ

Quách một tiếng: “Ông nội, cháu có việc đi

trước, mọi người từ từ dùng bữa.”

Người giúp việc đứng phía sau lập tức kéo

ghế ra cho anh ta, Lục Khánh Nam quay đầu lại

nhanh chóng nói một câu với Quách Thanh

Châu: “Sinh nhật vui vẻ.”

Anh ta nổi giận đùng đùng đi ra ngoài, rất

nhanh đã không còn thấy bóng dáng nữa.

Những người trên bàn ăn im lặng không nói

gì, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào Lục

Khánh Nam đang vội vàng rời đi. Anh ta đi đâu,

trong lòng mọi người đều biết rõ.

Nhưng dường như bọn họ rất ăn ý với nhau,

tất cả đều không nhắc lại cái tên “Kiều Bích

Ngọc” này nữa. Ngoại trừ ánh mắt Hà Thủy Tiên

thỉnh thoảng sẽ nhìn sang Mục Chi Quân thì

những người khác cứ như hoàn toàn không quan

tâm đến chuyện này.

Dì Phương cắt bánh sinh nhật cho bọn họ,

mọi người đều yên lặng ăn vài miếng, trong lòng

đều có suy nghĩ riêng.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 258: Mang tâm tư cô không thấy“Chị dâu đâu?”Gần bảy giờ, tất cả mọi người nhà họ Quáchđều ngồi trước bàn ăn dài chờ dùng bữa, khôngkhí nhẹ nhàng, vừa nói vừa cười.Dì Phương chỉ dẫn người giúp việc đặt đồ ănngay ngắn lên bàn, món ăn hôm nay phong phúhơn bình thường, sau cùng còn đặt một cái bánhsinh nhật ba tầng lên bàn. Thế nhưng vẻ mặt củatất cả mọi người lại bị câu hỏi nghi ngờ “Chị dâuđâu?” của Quách Thanh Châu làm cho thay đổi.Hôm nay là sinh nhật của Quách ThanhChâu, Bùi Hưng Nam và Lục Khánh Nam cũng bịgọi qua góp vui. Thật ra đây là ý của ông cụQuách, bởi vì lúc trước nhà họ Quách đã xảy raquá nhiều chuyện không vui, hơn nữa đại thọtám mươi tuổi năm nay của ông cụ cũng bị bỏ lỡ,vì thế mượn ngày sinh nhật của Quách ThanhChâu để thả lỏng tâm trạng một ít.Nhưng Quách Thanh Châu nghiêm túc ngồitrước bàn ăn, sau đó nhìn xung quanh một hồilâu bèn phát hiện trong nhà thiếu một người, dodự rất lâu mới sợ sệt hỏi sao chị dâu của cô takhông có mặt.Giờ khắc này, vẻ mặt mọi người giống nhưkhông biết phải trả lời với cô ta thế nào.Quách Thanh Châu bị tự kỷ, suy nghĩ cũngvô cùng đơn thuần. Hôm nay ông cụ Quách cố ýmặc một bộ trang phục đầy không khí vui mừng,nghe thấy cô ta đơn thuần nói ra thắc mắc củamình thì vẻ mặt cũng không nhịn được mà trầmxuống.“Kiều Bích Ngọc không phải chị dâu của cháu.”Giang Mỹ Linh tàn nhẫn liếc nhìn con gáimột cái, khí chất đoan trang cao quý nhưng lờinói đầy rét lạnh: “Sau này không được gọi cô talà chị dâu, cô ta không đủ tư cách.”Quách Thanh Châu bị mẹ khiển trách,dường như ánh mắt hơi hoảng sợ mà có chút corút lại, hé miệng muốn nói gì đó nhưng lại không dám.Cô ta giống như là một đứa trẻ vừa gây ra lỗilầm, cúi đầu, dáng vẻ có vẻ bất an câu nệ.“Bác gái, Thanh Châu không hiểu chuyên,một lát nữa cháu sẽ nói chuyện với em ấy.” HàThủy Tiên cũng có mặt, thấy không khí có hơicứng nhắc thì lập tức mỉm cười lên tiếng hoàgiải.“Tối đó Kiều Bích Ngọc đã rời khỏi nhà họQuách, cô ta còn hại chết con cháu nhà họQuách chúng ta. Lúc trước cô ta mang thaichúng ta luôn cẩn thận chăm sóc cô ta nhưngbây giờ cô ta lại gây ra chuyện gì cho nhà họQuách, vì thế người như cô ta không có tư cáchở lại” Giang Mỹ Linh rất chán ghét Kiều BíchNgọc, vừa nhắc đến cô thì vẻ mặt đã trở nên đầyhung dữ và nham hiểm.“Không phải, chị dâu nói chị ấy sẽ khôngđi..“ Quách Thanh Châu đột nhiên ngẩng đầu,theo bản năng phản bác lại.Ánh mắt của Giang Mỹ Linh đầy âm hiểmsắc bén: “Thanh Châu, từ khi nào mà con trở nênkhông nghe lời như thế!” Lời này khiến choQuách Thanh Châu hoảng sợ ngậm chặt miệng,xấu hổ cúi thấp đầu xuống.“Được rồi, hôm nay là sinh nhật Thanh Châu đấy”Ông cụ Quách thiên vị cháu gái, nhìn về phíaGiang Mỹ Linh. Trong giọng nói khàn khàn giànua đầy uy nghiêm lạnh lùng còn ẩn chứa mộtphần chột dạ, ông ấy cũng không muốn nhắcđến chuyện tối hôm đó.Mọi người lập tức trở nên im lặng, nghiêmtúc ăn cơm.Hà Thủy Tiên ngẫu nhiên nhìn sang QuáchCao Minh, phát hiện vẻ mặt anh vẫn như thường,dường như không có hứng thú với chuyện màbọn họ vừa nói, cử chỉ ưu nhã cầm dao nữa cắtthịt bò.Bùi Hưng Nam là khách được mời đến, cómột vài lời đương nhiên không tiện nói nhưngtrước khi bữa tối sắp kết thúc, anh ta lại nói mộtcâu khá bất ngờ: “Giữa trưa hôm nay Kiều BíchNgọc bị lạc đường.”Một câu này làm cho không khí khó khănlắm mới hoàn hoãn được lại trở nên cứng nhắc.“Cô ấy làm sao vậy?“ Lục Khánh Nam làngười đầu tiên hỏi rõ.“Thời gian này cô ấy vẫn luôn sống nhờtrong nhà bạn là Châu Mỹ Duy, nghe nói vào trưanày, mẹ Châu Mỹ Duy đuổi cô ấy ra ngoài.” BùiHưng Nam dùng giọng điệu không nhanh khôngchậm nói.“Cao Minh, anh có nghe tin tức gì của cô ấy không?”Quách Cao Minh đã ăn xong thịt bò trên đĩacủa anh, đặt dao rĩa xuống, cầm ly nước lọc lênuống rồi ngẩng đầu nhìn Bùi Hưng Nam. Gươngmặt của Hà Thủy Tiên ngồi bên cạnh trông có vẻrất tệ, cô ta mím môi, muốn nói gì đó để chuyển đề tài.Dì Phương vẫn luôn đứng trong góc phòngăn chờ hầu hạ, vì thế cũng nghe được cuộc nóichuyện ở trên bàn ăn. Vẻ mặt dì Phương trở nênđầy phức tạp nhìn thoáng qua Hà Thủy Tiên, hơicúi đầu xuống, trong lòng bà ấy cũng hiểu rõ HàThủy Tiên không muốn giúp Kiều Bích Ngọc.“Ngu ngốc!”Vẻ mặt Lục Khánh Nam đầy giận dữ, khôngcòn hứng thú với thức ăn ngon trên bàn, đẩy mộtmiếng sườn về lại mâm rồi tức giận mắng: “KiềuBích Ngọc đúng là ngu ngốc mà, đã bị đuổi đirồi, chẳng lẽ liều chết không đi sao.”Anh ta cũng không rảnh màng đến phép lịchsự, đứng dậy khỏi bàn ăn rồi nói với ông cụQuách một tiếng: “Ông nội, cháu có việc đitrước, mọi người từ từ dùng bữa.”Người giúp việc đứng phía sau lập tức kéoghế ra cho anh ta, Lục Khánh Nam quay đầu lạinhanh chóng nói một câu với Quách ThanhChâu: “Sinh nhật vui vẻ.”Anh ta nổi giận đùng đùng đi ra ngoài, rấtnhanh đã không còn thấy bóng dáng nữa.Những người trên bàn ăn im lặng không nóigì, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào LụcKhánh Nam đang vội vàng rời đi. Anh ta đi đâu,trong lòng mọi người đều biết rõ.Nhưng dường như bọn họ rất ăn ý với nhau,tất cả đều không nhắc lại cái tên “Kiều BíchNgọc” này nữa. Ngoại trừ ánh mắt Hà Thủy Tiênthỉnh thoảng sẽ nhìn sang Mục Chi Quân thìnhững người khác cứ như hoàn toàn không quantâm đến chuyện này.Dì Phương cắt bánh sinh nhật cho bọn họ,mọi người đều yên lặng ăn vài miếng, trong lòngđều có suy nghĩ riêng.

Chương 258