Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 269

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 269: Cậu đừng lừa tôiKiều Bích Ngọc vào trong phòng, nhanhchóng kéo cửa kính ở ngoài ban công lại.Bên ngoài mưa to gió lớn đập vào cửa, cảngười cô đều ướt hết, lòng bàn tay có chiếc đỉnhbị rơi mất.Bây giờ là chập tối, bên ngoài mưa rất to,kèm theo đó là những tia sấm chớp kinh hoàngcắt ngang bầu trời.Ánh sáng trong phòng khiến cô an tâm hơnmột chút, tay nắm cửa kính bị lỏng làm cô càngtin cái đinh vít này là tự nhiên mà rơi xuống.Lại nhìn ra ban công nhỏ u ám, cô thuyếtphục bản thân không được nghĩ lung tung, xoayngười đi thẳng vào phòng ngủ thay quần áonhưng trong lòng vẫn không an tâm.Cô khóa cửa phòng ngủ, bật hết đèn lên,bên ngoài tiếng mưa tiếng sấm sét ầm ầm, cànglàm lộ rõ sự lạnh lẽo và yên tĩnh trong căn phònglúc này, thậm chí đến tiếng thở mạnh của côcũng nghe thấy rất rõ ràng.Kiểu Bích Ngọc cởi bỏ bộ quần áo đã ướtsũng trên người, lấy khăn lau vết nước trên mặtvà tóc, đưa tay lấy bộ quần áo sạch trên giường.Vừa cúi đầu xuống, cô liền nhìn thấy vết mổ trênbụng mình.Cô chăm chú quan sát, ngón tay mát lạnhkhẽ chạm vào, không còn nhìn rõ vết sẹo nữa,không biết Đường Tuấn Nghĩa đã cho cô bôithuốc gì, ngay cả vết rạn da cũng không còn.Giống như hồi ức ban đầu khi cô mang thaigả vào nhà họ Quách chỉ là một giấc mơ, mọidấu vết đều biến mất.Ngay cả Quách Cao Minh cũng biến mấtkhỏi thế giới của cô.Tiếng chuông điện thoại di động đột ngộtvang lên trong căn phòng trống trải.Cô có chút căng thẳng, nhìn điện thoại trênbàn trang điểm, bước nhanh tới, là Đường Tuấn Nghĩa gọi.Anh ta liền lên tiếng: “Bích Ngọc, tôi đang ở ngoài cửa.”Cô sững sờ mấy giây rồi mới phản ứng lại,nhanh chóng đáp: “Ừ, chờ một chút.”Sau đó cúp điện thoại, vội vàng thay quầnáo, đứng trước bàn trang điểm sửa sang lại.Đột nhiên, cô như phát hiện ra điều gì đó,nhìn kĩ mình trong gương.Cô vén mái tóc dài lên, nâng cằm nghiêngngười nhìn, dưới d** tai bên trái ở cổ có một vếtđỏ nhạt hằn lên làn da trắng nõn.Đầu ngón tay xoa lên vết đỏ kỳ lạ trên cổ,đây giống như là hickey.Vết hickey?Suy nghĩ này có chút hoang tưởng, KiềuBích Ngọc liền thả tóc xuống, không nghĩ ngợinhiều nữa, đây chắc là dấu vết của lần ngủ trướcđè vào.“Sao cậu lại đến đây?”Cô chạy ra mở cửa cho Đường Tuấn NgHĩa,anh ta đang đứng ở bên ngoài, mặc chiếc áokhoác sang trọng màu đen bị nước mưa làm ướthết, mái tóc ngắn cũng dính đầy nước.Đường Tuấn Nghĩa một mạch đi thẳng vàotrong phòng, thuận tay đóng cửa lại.Cô chau mày, lấy khăn đưa cho anh ta: “Cởiáo khoác ra đi, bên trong có bị ướt không. Mưato như vậy cậu đến đây tìm tôi có chuyện gì thế?”Anh ta cầm lấy chiếc khăn, lau qua phần tócbị ướt, đôi mắt xanh trong nhìn cô, một lúc saumới khẽ nói:“Có sấm chớp”Kiều Bích Ngọc đờ ra, trong nhà đèn sángtrưng, Đường Tuấn Nghĩa nhìn thẳng vào cô, vàigiây sau lại nói như thở dài: “Cậu sẽ sợ.”“Ai sợ chứ, tôi thèm vào mà sợ.“ Cô hiểu ra,ngay lập tức nói.Đường Tuấn Nghĩa cười cười. Dáng ngườianh ta cao gầy, khuôn mặt tuấn tú cộng thêm đôimắt xanh biếc sâu thẳm, khi cười, lông mày hơicong lên, đến đôi mắt cũng long lanh, thật khiếnngười ta ngẩn ngơ.Anh ta rất ít khi cười, ngay lúc này nhìn vàođúng là mê hoặc lòng người.“Cười cái gì mà cười, không được cười!” Côxấu hổ đến mức hét vào mặt anh ta.Chỉ có cô mới có thể thân thiết với anh tanhư vậy, như thể đó là một sự ăn ý ngầm giữahai người.Đường Tuấn Nghĩa đưa mắt nhìn xung quanhtrong nhà, tất cả đèn đều được cô bật lên.Còn nói không sợ sao, nhưng anh ta khôngnói ra, bên trong đôi mắt ý cười càng rõ ràng,anh ta chính là thích nhìn dáng vẻ cô lúc tức giận.“Sao hả?”Đường Tuấn Nghĩa là người có đầu óc nhạybén, chỉ cần ngồi chưa đến mười phút đã nhận rabiểu hiện có phần thận trọng của cô.Thỉnh thoảng Kiều Bích Ngọc lại liếc nhìn raphía ban công, trong lòng cảm thấy nghi hoặc.“Không có gì đâu.“ Cô cứng nhắc mở miệng,rõ ràng là đang miễn cưỡng qua loa.Nếu cô kể chuyện căn phòng bị ma ám, thì80% sẽ bị anh cười nhạo, lại thêm vết đỏ kỳ lạ ởdưới tai, cô ngoan cố quyết định không nói nửalời.“Tôi thấy hơi đói rồi, cậu có muốn ăn cơmrang không?“ Cô mở tủ lạnh lấy ra phần cơmđược đóng gói mang về lúc sáng, đặt vào lò vi sóng.“Tôi mua lúc sáng nay, một suất lớn, ăncũng không tệ.” Cô định nói sẽ chia cho anh một nửa.Nhưng Đường Tuấn Nghĩa không đợi cô nóixong đã lấy nồi đi vo gạo.Cô nhìn người đàn ông đang bận rộn trongphòng bếp nhỏ lúc này, không khỏi nói: “Khôngcần phiền phức như vậy đâu, ăn qua loa thôi làđược rồi.”Đường Tuấn Nghĩa vẫn phớt lờ cô, tiếp tụcviệc dang dở trong tay. Cho dù là khi làm việchay nấu ăn, anh ta luôn rất nhanh nhẹn.Nhìn anh ta cẩn thận dùng thìa khuấy nhẹcháo trong nồi, góc nghiêng đẹp trai như vậykhiến người ta nhìn vào thật dễ chịu.Là một người phụ nữ cô cảm thấy mình thậtsự thất bại, chột dạ nhìn đống bát đũa vứt chồnglên nhau, đó là bát mà hai ngày trước cô dùng đểđựng đồ ăn mua sẵn ở bên ngoài, cô muốn để đórồi rửa một lần, nhưng thực chất là do lười.Lương tâm Kiểu Bích Ngọc cắn rứt, bènchen vào giúp một tay.Cô bắt đầu vặn vòi nước rửa bát, ĐườngTuấn Nghĩa cũng không quản cô làm gì, lấy mấycon hến trong tủ lạnh ra rửa sạch rồi cho vào nổinấu cháo, vừa quay đầu liền thấy cô đang saymê rửa bát.“Bích Ngọc, đừng nghịch nữa.” Anh ta nhìncô bất lực nói một câu.Hai má cô đỏ bừng, cúi đầu nhìn hai tay đềulà bong bóng, rửa bát thôi mà giống như đangchơi vậy.“Tôi không có nghịch.”Cô kiên quyết phản bác, tay vặn nước tránglại bát cho sạch.Thật ra trước đây khi hai người chơi vớinhau, đa số mọi chuyện đều do Kiều Bích Ngọcquậy tung lên, sau cùng Đường Tuấn Nghĩa luônlà người dọn dẹp tàn cuộc cho cô.Cô gái này chính là làm sai chuyện nhưng lạikhông cho người khác nói.Hai người ngồi cạnh bàn trà thủy tỉnh trongphòng khách, mỗi người một bát cháo lớn, nónghổi thơm phức lan tỏa khắp phòng.“Cơm rang này khô quá, chắc là do để trongtủ lạnh nên không còn ngon nữa.”Kiều Bích Ngọc ăn thử một miếng cơm đãđược làm nóng bằng lò vi sóng, sau đó cô liềnnhanh chóng buông bỏ, bưng bát cháo nóng hổi lên.Đường Tuấn Nghĩa thấy vậy liền bỏ hộp cơmrang vào thùng rác gần đó: “Sau này đừng ănmấy đồ này nữa”Cái tật kén ăn chính là được hình thành như vậy.Cô ăn liền hai bát cháo lớn, thi thoảngĐường Tuấn Nghĩa sẽ lấy một ít hến đặt trong bát cô.Cô đã lớn lên cùng anh như vậy trong suốtquãng thời thơ ấu và thiếu niên của mình.Trước đây Kiều Bích Ngọc từng nghĩ rằngngoài ông ngoại ra thì Đường Tuấn Nghĩa làngười thân thiết nhất với cô.Anh ta luôn đối tốt với cô như vậy.“Nhóc Thanh, cậu đừng lừa tôi.”Mưa giông bên ngoài bắt đầu ngớt dần, côcầm thìa lên đột nhiên khẽ nói một câu.Mấy năm nay khi Đường Tuấn Nghĩa rời đi đãxảy ra quá nhiều chuyện, cô thay đổi, anh tacũng đã thay đổi.Cô nghĩ anh ta không nghe thấy.Khi hai người dọn dẹp xong, mưa bên ngoàicũng đã tạnh, anh ta đi về phía cửa, cô đứng ởngoài nhìn một chút, vốn là muốn nói anh đi vềcẩn thận, nhưng Đường Tuấn Nghĩa đã nói trước:“Bích Ngọc, tôi sẽ không lừa cậu.”Cô hơi sững sờ, vẻ mặt anh ta vẫn lãnh đạm,nhìn cô một cái, sau đó xoay người rời đi.Cô đóng cửa lại, toàn bộ tâm trí lúc này làbóng dáng đẹp đẽ mà lãnh đạm của Đường Tuấn Nghĩa.“Bụp”“Bụp”“Bụp”Những tiếng ồn liên tiếp từ tầng trên lại vanglên, âm thanh giống như đang chơi bóng rổkhiến người ta phát điên.Kiều Bích Ngọc sa sầm mặt mày, cô sắpphát điên thật rồi.Cô tức giận ngẩng đầu nhìn lên trần nhà màmắng: “Cái đồ thần kinh, vừa hết tiếng sấm thì lạichơi bóng rổi”Không hiểu sao đêm nay người trên tầng cóvẻ tâm trạng không được tốt, tiếng ồn càng ngàycàng to, vô cùng khó chịu.Kiều Bích Ngọc thật sự điên tiết.

Chương 269: Cậu đừng lừa tôi

Kiều Bích Ngọc vào trong phòng, nhanh

chóng kéo cửa kính ở ngoài ban công lại.

Bên ngoài mưa to gió lớn đập vào cửa, cả

người cô đều ướt hết, lòng bàn tay có chiếc đỉnh

bị rơi mất.

Bây giờ là chập tối, bên ngoài mưa rất to,

kèm theo đó là những tia sấm chớp kinh hoàng

cắt ngang bầu trời.

Ánh sáng trong phòng khiến cô an tâm hơn

một chút, tay nắm cửa kính bị lỏng làm cô càng

tin cái đinh vít này là tự nhiên mà rơi xuống.

Lại nhìn ra ban công nhỏ u ám, cô thuyết

phục bản thân không được nghĩ lung tung, xoay

người đi thẳng vào phòng ngủ thay quần áo

nhưng trong lòng vẫn không an tâm.

Cô khóa cửa phòng ngủ, bật hết đèn lên,

bên ngoài tiếng mưa tiếng sấm sét ầm ầm, càng

làm lộ rõ sự lạnh lẽo và yên tĩnh trong căn phòng

lúc này, thậm chí đến tiếng thở mạnh của cô

cũng nghe thấy rất rõ ràng.

Kiểu Bích Ngọc cởi bỏ bộ quần áo đã ướt

sũng trên người, lấy khăn lau vết nước trên mặt

và tóc, đưa tay lấy bộ quần áo sạch trên giường.

Vừa cúi đầu xuống, cô liền nhìn thấy vết mổ trên

bụng mình.

Cô chăm chú quan sát, ngón tay mát lạnh

khẽ chạm vào, không còn nhìn rõ vết sẹo nữa,

không biết Đường Tuấn Nghĩa đã cho cô bôi

thuốc gì, ngay cả vết rạn da cũng không còn.

Giống như hồi ức ban đầu khi cô mang thai

gả vào nhà họ Quách chỉ là một giấc mơ, mọi

dấu vết đều biến mất.

Ngay cả Quách Cao Minh cũng biến mất

khỏi thế giới của cô.

Tiếng chuông điện thoại di động đột ngột

vang lên trong căn phòng trống trải.

Cô có chút căng thẳng, nhìn điện thoại trên

bàn trang điểm, bước nhanh tới, là Đường Tuấn Nghĩa gọi.

Anh ta liền lên tiếng: “Bích Ngọc, tôi đang ở ngoài cửa.”

Cô sững sờ mấy giây rồi mới phản ứng lại,

nhanh chóng đáp: “Ừ, chờ một chút.”

Sau đó cúp điện thoại, vội vàng thay quần

áo, đứng trước bàn trang điểm sửa sang lại.

Đột nhiên, cô như phát hiện ra điều gì đó,

nhìn kĩ mình trong gương.

Cô vén mái tóc dài lên, nâng cằm nghiêng

người nhìn, dưới d** tai bên trái ở cổ có một vết

đỏ nhạt hằn lên làn da trắng nõn.

Đầu ngón tay xoa lên vết đỏ kỳ lạ trên cổ,

đây giống như là hickey.

Vết hickey?

Suy nghĩ này có chút hoang tưởng, Kiều

Bích Ngọc liền thả tóc xuống, không nghĩ ngợi

nhiều nữa, đây chắc là dấu vết của lần ngủ trước

đè vào.

“Sao cậu lại đến đây?”

Cô chạy ra mở cửa cho Đường Tuấn NgHĩa,

anh ta đang đứng ở bên ngoài, mặc chiếc áo

khoác sang trọng màu đen bị nước mưa làm ướt

hết, mái tóc ngắn cũng dính đầy nước.

Đường Tuấn Nghĩa một mạch đi thẳng vào

trong phòng, thuận tay đóng cửa lại.

Cô chau mày, lấy khăn đưa cho anh ta: “Cởi

áo khoác ra đi, bên trong có bị ướt không. Mưa

to như vậy cậu đến đây tìm tôi có chuyện gì thế?”

Anh ta cầm lấy chiếc khăn, lau qua phần tóc

bị ướt, đôi mắt xanh trong nhìn cô, một lúc sau

mới khẽ nói:

“Có sấm chớp”

Kiều Bích Ngọc đờ ra, trong nhà đèn sáng

trưng, Đường Tuấn Nghĩa nhìn thẳng vào cô, vài

giây sau lại nói như thở dài: “Cậu sẽ sợ.”

“Ai sợ chứ, tôi thèm vào mà sợ.“ Cô hiểu ra,

ngay lập tức nói.

Đường Tuấn Nghĩa cười cười. Dáng người

anh ta cao gầy, khuôn mặt tuấn tú cộng thêm đôi

mắt xanh biếc sâu thẳm, khi cười, lông mày hơi

cong lên, đến đôi mắt cũng long lanh, thật khiến

người ta ngẩn ngơ.

Anh ta rất ít khi cười, ngay lúc này nhìn vào

đúng là mê hoặc lòng người.

“Cười cái gì mà cười, không được cười!” Cô

xấu hổ đến mức hét vào mặt anh ta.

Chỉ có cô mới có thể thân thiết với anh ta

như vậy, như thể đó là một sự ăn ý ngầm giữa

hai người.

Đường Tuấn Nghĩa đưa mắt nhìn xung quanh

trong nhà, tất cả đèn đều được cô bật lên.

Còn nói không sợ sao, nhưng anh ta không

nói ra, bên trong đôi mắt ý cười càng rõ ràng,

anh ta chính là thích nhìn dáng vẻ cô lúc tức giận.

“Sao hả?”

Đường Tuấn Nghĩa là người có đầu óc nhạy

bén, chỉ cần ngồi chưa đến mười phút đã nhận ra

biểu hiện có phần thận trọng của cô.

Thỉnh thoảng Kiều Bích Ngọc lại liếc nhìn ra

phía ban công, trong lòng cảm thấy nghi hoặc.

“Không có gì đâu.“ Cô cứng nhắc mở miệng,

rõ ràng là đang miễn cưỡng qua loa.

Nếu cô kể chuyện căn phòng bị ma ám, thì

80% sẽ bị anh cười nhạo, lại thêm vết đỏ kỳ lạ ở

dưới tai, cô ngoan cố quyết định không nói nửa

lời.

“Tôi thấy hơi đói rồi, cậu có muốn ăn cơm

rang không?“ Cô mở tủ lạnh lấy ra phần cơm

được đóng gói mang về lúc sáng, đặt vào lò vi sóng.

“Tôi mua lúc sáng nay, một suất lớn, ăn

cũng không tệ.” Cô định nói sẽ chia cho anh một nửa.

Nhưng Đường Tuấn Nghĩa không đợi cô nói

xong đã lấy nồi đi vo gạo.

Cô nhìn người đàn ông đang bận rộn trong

phòng bếp nhỏ lúc này, không khỏi nói: “Không

cần phiền phức như vậy đâu, ăn qua loa thôi là

được rồi.”

Đường Tuấn Nghĩa vẫn phớt lờ cô, tiếp tục

việc dang dở trong tay. Cho dù là khi làm việc

hay nấu ăn, anh ta luôn rất nhanh nhẹn.

Nhìn anh ta cẩn thận dùng thìa khuấy nhẹ

cháo trong nồi, góc nghiêng đẹp trai như vậy

khiến người ta nhìn vào thật dễ chịu.

Là một người phụ nữ cô cảm thấy mình thật

sự thất bại, chột dạ nhìn đống bát đũa vứt chồng

lên nhau, đó là bát mà hai ngày trước cô dùng để

đựng đồ ăn mua sẵn ở bên ngoài, cô muốn để đó

rồi rửa một lần, nhưng thực chất là do lười.

Lương tâm Kiểu Bích Ngọc cắn rứt, bèn

chen vào giúp một tay.

Cô bắt đầu vặn vòi nước rửa bát, Đường

Tuấn Nghĩa cũng không quản cô làm gì, lấy mấy

con hến trong tủ lạnh ra rửa sạch rồi cho vào nổi

nấu cháo, vừa quay đầu liền thấy cô đang say

mê rửa bát.

“Bích Ngọc, đừng nghịch nữa.” Anh ta nhìn

cô bất lực nói một câu.

Hai má cô đỏ bừng, cúi đầu nhìn hai tay đều

là bong bóng, rửa bát thôi mà giống như đang

chơi vậy.

“Tôi không có nghịch.”

Cô kiên quyết phản bác, tay vặn nước tráng

lại bát cho sạch.

Thật ra trước đây khi hai người chơi với

nhau, đa số mọi chuyện đều do Kiều Bích Ngọc

quậy tung lên, sau cùng Đường Tuấn Nghĩa luôn

là người dọn dẹp tàn cuộc cho cô.

Cô gái này chính là làm sai chuyện nhưng lại

không cho người khác nói.

Hai người ngồi cạnh bàn trà thủy tỉnh trong

phòng khách, mỗi người một bát cháo lớn, nóng

hổi thơm phức lan tỏa khắp phòng.

“Cơm rang này khô quá, chắc là do để trong

tủ lạnh nên không còn ngon nữa.”

Kiều Bích Ngọc ăn thử một miếng cơm đã

được làm nóng bằng lò vi sóng, sau đó cô liền

nhanh chóng buông bỏ, bưng bát cháo nóng hổi lên.

Đường Tuấn Nghĩa thấy vậy liền bỏ hộp cơm

rang vào thùng rác gần đó: “Sau này đừng ăn

mấy đồ này nữa”

Cái tật kén ăn chính là được hình thành như vậy.

Cô ăn liền hai bát cháo lớn, thi thoảng

Đường Tuấn Nghĩa sẽ lấy một ít hến đặt trong bát cô.

Cô đã lớn lên cùng anh như vậy trong suốt

quãng thời thơ ấu và thiếu niên của mình.

Trước đây Kiều Bích Ngọc từng nghĩ rằng

ngoài ông ngoại ra thì Đường Tuấn Nghĩa là

người thân thiết nhất với cô.

Anh ta luôn đối tốt với cô như vậy.

“Nhóc Thanh, cậu đừng lừa tôi.”

Mưa giông bên ngoài bắt đầu ngớt dần, cô

cầm thìa lên đột nhiên khẽ nói một câu.

Mấy năm nay khi Đường Tuấn Nghĩa rời đi đã

xảy ra quá nhiều chuyện, cô thay đổi, anh ta

cũng đã thay đổi.

Cô nghĩ anh ta không nghe thấy.

Khi hai người dọn dẹp xong, mưa bên ngoài

cũng đã tạnh, anh ta đi về phía cửa, cô đứng ở

ngoài nhìn một chút, vốn là muốn nói anh đi về

cẩn thận, nhưng Đường Tuấn Nghĩa đã nói trước:

“Bích Ngọc, tôi sẽ không lừa cậu.”

Cô hơi sững sờ, vẻ mặt anh ta vẫn lãnh đạm,

nhìn cô một cái, sau đó xoay người rời đi.

Cô đóng cửa lại, toàn bộ tâm trí lúc này là

bóng dáng đẹp đẽ mà lãnh đạm của Đường Tuấn Nghĩa.

“Bụp”

“Bụp”

“Bụp”

Những tiếng ồn liên tiếp từ tầng trên lại vang

lên, âm thanh giống như đang chơi bóng rổ

khiến người ta phát điên.

Kiều Bích Ngọc sa sầm mặt mày, cô sắp

phát điên thật rồi.

Cô tức giận ngẩng đầu nhìn lên trần nhà mà

mắng: “Cái đồ thần kinh, vừa hết tiếng sấm thì lại

chơi bóng rổi”

Không hiểu sao đêm nay người trên tầng có

vẻ tâm trạng không được tốt, tiếng ồn càng ngày

càng to, vô cùng khó chịu.

Kiều Bích Ngọc thật sự điên tiết.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 269: Cậu đừng lừa tôiKiều Bích Ngọc vào trong phòng, nhanhchóng kéo cửa kính ở ngoài ban công lại.Bên ngoài mưa to gió lớn đập vào cửa, cảngười cô đều ướt hết, lòng bàn tay có chiếc đỉnhbị rơi mất.Bây giờ là chập tối, bên ngoài mưa rất to,kèm theo đó là những tia sấm chớp kinh hoàngcắt ngang bầu trời.Ánh sáng trong phòng khiến cô an tâm hơnmột chút, tay nắm cửa kính bị lỏng làm cô càngtin cái đinh vít này là tự nhiên mà rơi xuống.Lại nhìn ra ban công nhỏ u ám, cô thuyếtphục bản thân không được nghĩ lung tung, xoayngười đi thẳng vào phòng ngủ thay quần áonhưng trong lòng vẫn không an tâm.Cô khóa cửa phòng ngủ, bật hết đèn lên,bên ngoài tiếng mưa tiếng sấm sét ầm ầm, cànglàm lộ rõ sự lạnh lẽo và yên tĩnh trong căn phònglúc này, thậm chí đến tiếng thở mạnh của côcũng nghe thấy rất rõ ràng.Kiểu Bích Ngọc cởi bỏ bộ quần áo đã ướtsũng trên người, lấy khăn lau vết nước trên mặtvà tóc, đưa tay lấy bộ quần áo sạch trên giường.Vừa cúi đầu xuống, cô liền nhìn thấy vết mổ trênbụng mình.Cô chăm chú quan sát, ngón tay mát lạnhkhẽ chạm vào, không còn nhìn rõ vết sẹo nữa,không biết Đường Tuấn Nghĩa đã cho cô bôithuốc gì, ngay cả vết rạn da cũng không còn.Giống như hồi ức ban đầu khi cô mang thaigả vào nhà họ Quách chỉ là một giấc mơ, mọidấu vết đều biến mất.Ngay cả Quách Cao Minh cũng biến mấtkhỏi thế giới của cô.Tiếng chuông điện thoại di động đột ngộtvang lên trong căn phòng trống trải.Cô có chút căng thẳng, nhìn điện thoại trênbàn trang điểm, bước nhanh tới, là Đường Tuấn Nghĩa gọi.Anh ta liền lên tiếng: “Bích Ngọc, tôi đang ở ngoài cửa.”Cô sững sờ mấy giây rồi mới phản ứng lại,nhanh chóng đáp: “Ừ, chờ một chút.”Sau đó cúp điện thoại, vội vàng thay quầnáo, đứng trước bàn trang điểm sửa sang lại.Đột nhiên, cô như phát hiện ra điều gì đó,nhìn kĩ mình trong gương.Cô vén mái tóc dài lên, nâng cằm nghiêngngười nhìn, dưới d** tai bên trái ở cổ có một vếtđỏ nhạt hằn lên làn da trắng nõn.Đầu ngón tay xoa lên vết đỏ kỳ lạ trên cổ,đây giống như là hickey.Vết hickey?Suy nghĩ này có chút hoang tưởng, KiềuBích Ngọc liền thả tóc xuống, không nghĩ ngợinhiều nữa, đây chắc là dấu vết của lần ngủ trướcđè vào.“Sao cậu lại đến đây?”Cô chạy ra mở cửa cho Đường Tuấn NgHĩa,anh ta đang đứng ở bên ngoài, mặc chiếc áokhoác sang trọng màu đen bị nước mưa làm ướthết, mái tóc ngắn cũng dính đầy nước.Đường Tuấn Nghĩa một mạch đi thẳng vàotrong phòng, thuận tay đóng cửa lại.Cô chau mày, lấy khăn đưa cho anh ta: “Cởiáo khoác ra đi, bên trong có bị ướt không. Mưato như vậy cậu đến đây tìm tôi có chuyện gì thế?”Anh ta cầm lấy chiếc khăn, lau qua phần tócbị ướt, đôi mắt xanh trong nhìn cô, một lúc saumới khẽ nói:“Có sấm chớp”Kiều Bích Ngọc đờ ra, trong nhà đèn sángtrưng, Đường Tuấn Nghĩa nhìn thẳng vào cô, vàigiây sau lại nói như thở dài: “Cậu sẽ sợ.”“Ai sợ chứ, tôi thèm vào mà sợ.“ Cô hiểu ra,ngay lập tức nói.Đường Tuấn Nghĩa cười cười. Dáng ngườianh ta cao gầy, khuôn mặt tuấn tú cộng thêm đôimắt xanh biếc sâu thẳm, khi cười, lông mày hơicong lên, đến đôi mắt cũng long lanh, thật khiếnngười ta ngẩn ngơ.Anh ta rất ít khi cười, ngay lúc này nhìn vàođúng là mê hoặc lòng người.“Cười cái gì mà cười, không được cười!” Côxấu hổ đến mức hét vào mặt anh ta.Chỉ có cô mới có thể thân thiết với anh tanhư vậy, như thể đó là một sự ăn ý ngầm giữahai người.Đường Tuấn Nghĩa đưa mắt nhìn xung quanhtrong nhà, tất cả đèn đều được cô bật lên.Còn nói không sợ sao, nhưng anh ta khôngnói ra, bên trong đôi mắt ý cười càng rõ ràng,anh ta chính là thích nhìn dáng vẻ cô lúc tức giận.“Sao hả?”Đường Tuấn Nghĩa là người có đầu óc nhạybén, chỉ cần ngồi chưa đến mười phút đã nhận rabiểu hiện có phần thận trọng của cô.Thỉnh thoảng Kiều Bích Ngọc lại liếc nhìn raphía ban công, trong lòng cảm thấy nghi hoặc.“Không có gì đâu.“ Cô cứng nhắc mở miệng,rõ ràng là đang miễn cưỡng qua loa.Nếu cô kể chuyện căn phòng bị ma ám, thì80% sẽ bị anh cười nhạo, lại thêm vết đỏ kỳ lạ ởdưới tai, cô ngoan cố quyết định không nói nửalời.“Tôi thấy hơi đói rồi, cậu có muốn ăn cơmrang không?“ Cô mở tủ lạnh lấy ra phần cơmđược đóng gói mang về lúc sáng, đặt vào lò vi sóng.“Tôi mua lúc sáng nay, một suất lớn, ăncũng không tệ.” Cô định nói sẽ chia cho anh một nửa.Nhưng Đường Tuấn Nghĩa không đợi cô nóixong đã lấy nồi đi vo gạo.Cô nhìn người đàn ông đang bận rộn trongphòng bếp nhỏ lúc này, không khỏi nói: “Khôngcần phiền phức như vậy đâu, ăn qua loa thôi làđược rồi.”Đường Tuấn Nghĩa vẫn phớt lờ cô, tiếp tụcviệc dang dở trong tay. Cho dù là khi làm việchay nấu ăn, anh ta luôn rất nhanh nhẹn.Nhìn anh ta cẩn thận dùng thìa khuấy nhẹcháo trong nồi, góc nghiêng đẹp trai như vậykhiến người ta nhìn vào thật dễ chịu.Là một người phụ nữ cô cảm thấy mình thậtsự thất bại, chột dạ nhìn đống bát đũa vứt chồnglên nhau, đó là bát mà hai ngày trước cô dùng đểđựng đồ ăn mua sẵn ở bên ngoài, cô muốn để đórồi rửa một lần, nhưng thực chất là do lười.Lương tâm Kiểu Bích Ngọc cắn rứt, bènchen vào giúp một tay.Cô bắt đầu vặn vòi nước rửa bát, ĐườngTuấn Nghĩa cũng không quản cô làm gì, lấy mấycon hến trong tủ lạnh ra rửa sạch rồi cho vào nổinấu cháo, vừa quay đầu liền thấy cô đang saymê rửa bát.“Bích Ngọc, đừng nghịch nữa.” Anh ta nhìncô bất lực nói một câu.Hai má cô đỏ bừng, cúi đầu nhìn hai tay đềulà bong bóng, rửa bát thôi mà giống như đangchơi vậy.“Tôi không có nghịch.”Cô kiên quyết phản bác, tay vặn nước tránglại bát cho sạch.Thật ra trước đây khi hai người chơi vớinhau, đa số mọi chuyện đều do Kiều Bích Ngọcquậy tung lên, sau cùng Đường Tuấn Nghĩa luônlà người dọn dẹp tàn cuộc cho cô.Cô gái này chính là làm sai chuyện nhưng lạikhông cho người khác nói.Hai người ngồi cạnh bàn trà thủy tỉnh trongphòng khách, mỗi người một bát cháo lớn, nónghổi thơm phức lan tỏa khắp phòng.“Cơm rang này khô quá, chắc là do để trongtủ lạnh nên không còn ngon nữa.”Kiều Bích Ngọc ăn thử một miếng cơm đãđược làm nóng bằng lò vi sóng, sau đó cô liềnnhanh chóng buông bỏ, bưng bát cháo nóng hổi lên.Đường Tuấn Nghĩa thấy vậy liền bỏ hộp cơmrang vào thùng rác gần đó: “Sau này đừng ănmấy đồ này nữa”Cái tật kén ăn chính là được hình thành như vậy.Cô ăn liền hai bát cháo lớn, thi thoảngĐường Tuấn Nghĩa sẽ lấy một ít hến đặt trong bát cô.Cô đã lớn lên cùng anh như vậy trong suốtquãng thời thơ ấu và thiếu niên của mình.Trước đây Kiều Bích Ngọc từng nghĩ rằngngoài ông ngoại ra thì Đường Tuấn Nghĩa làngười thân thiết nhất với cô.Anh ta luôn đối tốt với cô như vậy.“Nhóc Thanh, cậu đừng lừa tôi.”Mưa giông bên ngoài bắt đầu ngớt dần, côcầm thìa lên đột nhiên khẽ nói một câu.Mấy năm nay khi Đường Tuấn Nghĩa rời đi đãxảy ra quá nhiều chuyện, cô thay đổi, anh tacũng đã thay đổi.Cô nghĩ anh ta không nghe thấy.Khi hai người dọn dẹp xong, mưa bên ngoàicũng đã tạnh, anh ta đi về phía cửa, cô đứng ởngoài nhìn một chút, vốn là muốn nói anh đi vềcẩn thận, nhưng Đường Tuấn Nghĩa đã nói trước:“Bích Ngọc, tôi sẽ không lừa cậu.”Cô hơi sững sờ, vẻ mặt anh ta vẫn lãnh đạm,nhìn cô một cái, sau đó xoay người rời đi.Cô đóng cửa lại, toàn bộ tâm trí lúc này làbóng dáng đẹp đẽ mà lãnh đạm của Đường Tuấn Nghĩa.“Bụp”“Bụp”“Bụp”Những tiếng ồn liên tiếp từ tầng trên lại vanglên, âm thanh giống như đang chơi bóng rổkhiến người ta phát điên.Kiều Bích Ngọc sa sầm mặt mày, cô sắpphát điên thật rồi.Cô tức giận ngẩng đầu nhìn lên trần nhà màmắng: “Cái đồ thần kinh, vừa hết tiếng sấm thì lạichơi bóng rổi”Không hiểu sao đêm nay người trên tầng cóvẻ tâm trạng không được tốt, tiếng ồn càng ngàycàng to, vô cùng khó chịu.Kiều Bích Ngọc thật sự điên tiết.

Chương 269