Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 270
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 270: Cô Kiều đang trông trẻTối hôm qua, cô bị gã điên ở trên tầng làmồn nửa đêm, cũng may sau 12 giờ thì đã yên tĩnhtrở lại, nếu không cô thật sự sẽ xông lên tầngđánh anh ta mất.Cô cứ nhớ mãi về lời đồn căn phòng ma ám402 mà những người ở trước đó từng kể, sau đóđầu óc bị choáng váng bởi tiếng động trên tầnglại khiến cô gặp ác mộng cả đêm.Cô mơ thấy mình đang ở trong một cănphòng rộng lớn xa lạ, trong phòng không có gìhết, chỉ có duy nhất một chiếc giường lớn màutrắng ở chính giữa, cô bị trói ở trên đó, không cửđộng được tay chân.Cô sợ hãi vùng vẫy, sợi dây thừng dày đếnmức trói chặt tay chân cô không tài thoát ra được.Sau đó, một bóng đen đẩy cửa đi vào, côkhông thể nhìn rõ dáng vẻ đối phương, có lẽ làdo cô bị trói tay chân.Cô cố thẳng người lên để nhìn thì thấy thânhình của người đối diện vô cùng đáng sợ.“Anh là ai?”“Anh muốn làm gì tôi, rốt cuộc tôi đã đắc tộigì với anh?”Trong cơn mơ màng, cô cố gắng bình tĩnhlại, cố gắng thương lượng:“Nếu tôi thật sự làm sai điều gì, tôi sẽ xin lỗivà làm những gì mà anh muốn.”Nhưng người đàn ông chỉ lặng lẽ đứng ở đầugiường, không nói một lời nào.Cuối cùng cô không kìm chế được sự sợ hãi,hét lên: “Anh có thể hại tôi, tôi không sợ khổkhông sợ đau, nhưng xin anh trả con lại cho tôi,chúng còn nhỏ như vậy, đừng làm tổn thương tớichúng, trả lại con cho tôi!”Khi vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng, Kiều BíchNgọc phát hiện khóe mắt mình vẫn còn ướt.Cô ngồi dậy, thất thần dựa vào thànhgiường. Kể từ khi xảy ra chuyện, cô đã quen vớiviệc nằm mơ thấy ác mộng, đến nỗi toàn thânhoảng sợ.Những chuyện đó, cô không thể nào quênđược. Nhưng nếu cứ mãi suy nghĩ về nó, lại sợsẽ ghi nhớ quá rõ.Lúc nào cô cũng trong tâm trạng mâu thuẫnnhư đi vào mê cung, không thể nào thoát rađược, hoảng sợ, bồn chồn, tinh thần gần nhưsụp đổ.Cô cũng không biết mình có thể chịu đượctrong bao lâu nữa, rốt cuộc cô sống vì điều gì.Với tay lấy lọ thuốc trên đầu giường, khôngcần biết bụng đang trống rỗng, uống một viêntrước.Cô nhắm mắt lại, khẽ cầu nguyện trong lòng,không dám thốt ra thành tiếng.Nghe nói tâm nguyện thì không nên nói ra,nếu không sẽ không còn linh nghiệm. Khôngphải là mê tín mà là do cô sợ.Cô biết mình không thể nào tiếp tục như vậyđược nữa, liền lập tức dậy đi tắm rửa, mở hếtcửa sổ trong nhà để ánh nắng mặt trời chiếu vào,ít nhất cũng có thêm một chút sức sống.Tối qua sau khi trận mưa lớn kết thúc, khôngkhí sáng nay liền vô cùng trong lành.Kiều Bích Ngọc hít một hơi thật sâu, thayquần áo thể thao, quyết định chạy bộ quanh khuchung cư. Tập thể dục sẽ giúp con người ta cảmthấy sảng khoái.Khi vừa ra khỏi cửa, cô phát hiện món đồchơi màu trắng vẫn nằm ở đó.“Món đồ chơi đắt tiền như vậy mà lại khôngmột ai đến lấy nhỉ?”Lần này, Kiều Bích Ngọc tò mò ngồi xuống,kiểm tra kỹ càng thì thấy món đồ được chế tạorất tỉnh xảo, cô cầm điều khiển từ xa ấn vài cái,đèn liền bật sáng, rồi bay vút lên trời.Kiểu Bích Ngọc thảng thốt, chạy ra ngoàiduổi theo, chỉ nhìn thấy nó bay ra khỏi cửa sổcủa lối đi cầu thang rồi biến mất.Cô thật sự áy náy, dù sao cũng không phảilà đồ của mình. Cô nhanh chóng dựa vào cửa sổnhìn xung quanh, không biết phải điều khiển nhưthế nào rồi liếc nhìn thang máy, cô sốt sắng chạybộ xuống tầng đuổi theo.Sau trận mưa lớn đêm qua, bãi cỏ ở khuchung cư vẫn còn rất ướt, may là nền bê tôngkhô nhanh, Kiểu Bích Ngọc điên cuồng chạytheo chiếc máy bay, nước bắn vào gót chân bẩnhết quần.Cuối cùng, cô nhặt được nó ở nền bê tôngphía Tây của chung cư đem về.Chạy đến nỗi thở hổn hển, cô trừng mắtnhìn món đồ chơi trên mặt đất, thực sự chỉ muốngiẫm nát nó để xả giận.Nhưng tiếc lại là đồ của người khác, cô cũngkhông dám phá hỏng nó, chán nản nhìn mấy nútbấm trên điều khiển từ xa, cái tay lại táy máychọc vào.Máy bay đồ chơi có thể đi thẳng hoặc đi ríchrắc trên sàn bê tông, còn có thể cất cánh độtngột, tốc độ bay khá nhanh. Sau khi nghiêm túcchơi vài lần, cô nhận ra điều khiển nó cũngkhông khó.Kiều Bích Ngọc cảm thấy mình rất trẻ con,đang định thu dọn lại đặt chiếc máy bay trở lại vịtrí ban đầu thì đột nhiên, một con chó lớn lao ra.Con chó husky này nhảy lên cao ngangngửa một người trường thành, phấn khích đuổitheo chiếc máy bay đồ chơi, vừa sủa vừa nherăng ra muốn cắn nó xuống.Kiều Bích Ngọc cuống quýt điều khiển chomáy bay bay lên cao để giữ khoảng cách antoàn. Tuy nhiên nửa phút sau đó cô bình tĩnh lại,con chó husky này có lẽ của một người chủ nàođó nuôi nên nó không cắn người mà chỉ đuổitheo cái máy bay đang lượn lờ trên không trung.Cô có một thú vui xấu xa, bấm điều khiểnkhiến cho máy bay lúc bay thấy lúc bay cao, chúchó Husky vốn sung sức, sau khi nhảy lên vàichục lần thì nó cũng mệt lử, thè lưỡi thở hổn hển.Chẳng lâu sau, nó có vẻ khát nên lao nhanhvề nhà uống nước.Kiều Bích Ngọc đoán rằng con chó này cóthể sẽ quay lại. Cô bèn hạ chiếc máy bay xuốngđất, di chuyển nó theo hình chữ Z. Ban đầu, cônghĩ là sẽ ở đây chơi với con chó này một lúc đểgiết thời gian.Nhưng điều khiến cô bất ngờ là, trong bãi cỏđược cắt tỉa gọn gàng phía trước, đột nhiên cótiếng động truyền đến, cô định thần lại thì nhìnthấy một cái đầu nhỏ bất ngờ ngó lên từ bãi cỏ.Một cậu bé khoảng tầm một tuổi, trắng trẻomũm mĩm, mặc bộ quần áo người nhện hoạt hìnhdễ thương, mở đôi mắt to sáng nhìn cô một cáchtò mò.Kiều Bích Ngọc đứng yên tại chỗ, nhìn cậubé đột nhiên chui ra này, bước đi còn chưa vững,đôi chân ngắn xinh xinh lon ton chạy về phía cô.Đứa bé bỗng bập bẹ gọi: “Mẹ ơi”Cô sững người.Chín giờ sáng, mặt trời đã bị mây che mất,ánh nắng rất ấm áp.Hôm nay cũng là thứ bảy, người đi làm đượcnghỉ lễ thế nên sáng sớm đã có rất nhiều ngườiđi dạo.Hôm nay Châu Mỹ Duy tỉnh thần tràn trề,đưa tiểu phúc hắc Bùi Thanh Tùng đến nhà KiềuBích Ngọc chơi.Còn chưa lên tầng thì cậu nhóc liền giật giậtáo Châu Mỹ Duy, ngón tay nhỏ chỉ vào khoảngtrống ở phía Tây của chung cư.Cô ấy vừa nhìn liền nhận ra người con gáiđằng kia chính là Kiều Bích Ngọc đang ngồi xổmtrên mặt đấtquay lưng về phía mình, đầu cúixuống có vẻ rất nghiêm túc, không biết là đang làm gì.“Cậu đang làm gì thế?”“Trông trẻ.”Kiều Bích Ngọc rất bình thản nói ra hai chữnày, sau khi ngẩng đầu lên phát hiện ra người đólà Châu Mỹ Duy, hai má khẽ đỏ ửng, đem điềukhiển từ xa trên tay giấu ra sau lưng để cô ấykhông nhìn thấy, giống như thể mình vừa làmchuyện ngu ngốc bị người khác bắt được vậy.Châu Mỹ Duy thậm chí không thèm nhìn, bấtlực đưa tay lên võ trán.Cô gái này thật là đã bao nhiêu tuổi đầu rồi,còn lấy đồ chơi ra để đứa bé bò lăn lê trên mặtđất như vậy.“Thằng bé đi không vững”Kiểu Bích Ngọc ngượng ngập giải thích,cũng không phải cố ý muốn đứa nhỏ bò bẩn hếtngười như vậy.Trẻ con bẩn một chút không sao, quan trọnglà mình chơi cùng nó, nó vui là được.Vừa nói cô mới phát hiện ra có một cậu békhoảng năm sáu tuổi đang đứng phía sau ChâuMỹ Duy.“Thằng bé này là ai vậy?”Đứa bé bị cô nhìn một cái, không biết tại làmsao, khuôn mặt khôi ngô bỗng đỏ lên.Châu Mỹ Duy cúi đầu nhìn Bùi Thanh Tùng,càng không biết nói gì, không ngờ con trai củaBùi Hưng Nam cũng biết đỏ mặt.“Hôm nay là thứ bảy, thằng bé không phải đinhà trẻ. Tối nay Hưng Nam có chuyện cần bànvới Quách Cao Minh nên tớ mới đưa nó ra ngoài chơi.”Kiều Bích Ngọc vừa nghe đến tên QuáchCao Minh tim bỗng đập nhanh hơn.Đứa bé mừng rỡ nhảy cẵng lên, cuối cùngđôi tay nhỏ nhắn ngắn cũn cũng bắt được chiếcmáy bay, phấn khích hét lên oa oa, sau đó chothẳng vào miệng mà gặm.“Không ăn được đâu.” Kiều Bích Ngọc lolắng lại gần.Trước hành động của cô, giọng một ngườiphụ nữ sốt ruột từ xa truyền đến. Đứa bé nghethấy giọng nói đó liền lập tức bò dậy.Kiều Bích Ngọc nhìn tay phải thằng bé đangkéo góc máy bay, vừa kéo vừa hướng về phía mẹnó hét lên a a.Ngay sau đó, mẹ của đứa trẻ chạy đến bế nólên. Có lẽ do nhìn thấy quần áo của đứa trẻ bịbẩn, cô ta cau mày, thấy nó không bị thương ởđâu mới thở phào một cái.“Tiểu Hồng, đây là cái gì, ở đâu con có thứ này?”“Đừng cứ cái gì cũng cho vào miệng chứ,cái này không ăn được đâu, chúng ta về nhàthôi, bố đã mua bánh sinh nhật về cho con rồi nèKiều Bích Ngọc đứng đó nhìn hai mẹ con đixa, cảm thấy thật ấm áp, thật khiến người tangưỡng mộ.Cô nhìn xuống điều khiển từ xa trong tay,máy bay đã bị đứa trẻ cầm đi mất rồi, cô muốnđưa cả điều khiển từ xa cho họ thế là liền chạyđuổi theo.Mặc dù chiếc máy bay này rất nhẹ nhưngdiện tích của nó cũng phải bằng một chiếc ghếđầu, đứa trẻ cầm không chắc, khiến nó rơi thẳngxuống sàn bê tông.Thứ đồ công nghệ cao này thực sự rất dễ rơivỡ, các phần của máy bay đều rơi rải rác.Mẹ đứa bé chỉ liếc nhìn mặt đất, cũng khôngquan tâm mà đi thẳng.Kiều Bích Ngọc bước tới, ngồi xổm xuốngnhặt những phần bị rơi hỏng lại.Cô thở dài một hơi, cũng không biết là củaai, có thể sẽ phải đền tiền cho người ta.“Đây là cái gì ạ?”Bùi Thanh Tùng cũng tò mò ởi tới giúp côdọn dẹp, bàn tay nhỏ nhặt lên một mảng đen cóhiệu ứng gương phản quang.Vẻ mặt Châu Mỹ Duy trở nên nghiêm túc:“Bích Ngọc này, đây có phải là điều khiển giámsát thu nhỏ không vậy?”Cô cầm lấy phần link kiện nhỏ này trực tiếpnhét vào túi áo khoác, không nói lời nào.Thu dọn những mảnh vỡ trên mặt đất đã,sau đó dẫn Châu Mỹ Duy cùng Bùi Thanh Tùngtrở về phòng 402.“Bích Ngọc, cậu lấy đâu ra cái máy bay đồchơi này vậy?“ Châu Mỹ Duy có chút lo lắng.Cửa vừa đóng lại, cô lấy linh kiện đặc biệttrong túi ra, ném xuống sàn nhà, nói với Châu MỹDuy: “Đừng lo.”Cô lạnh mặt, giơ chân lên giãm mạnh mộtcái, linh kiện điện tử lập tức phát ra âm thanhluồng điện đang chạy, sau đó báo hỏng.“Cao Minh, anh đang cầm điện thoại xem gìvậy?”Trong một căn phòng khác, Bùi Hưng Namthấy người đàn ông đối diện không biết đã chịuphải tác động gì, tâm trạng có vẻ không được tốt.Quách Cao Minh cầm điện thoại di độngnhìn chằm chằm vào màn hình, như đang bựcbội điều gì đó.“Không có gì.“ Khuôn mặt lạnh lùng của anhtối sầm lại, ném úp điện thoại lên bàn.
Chương 270: Cô Kiều đang trông trẻ
Tối hôm qua, cô bị gã điên ở trên tầng làm
ồn nửa đêm, cũng may sau 12 giờ thì đã yên tĩnh
trở lại, nếu không cô thật sự sẽ xông lên tầng
đánh anh ta mất.
Cô cứ nhớ mãi về lời đồn căn phòng ma ám
402 mà những người ở trước đó từng kể, sau đó
đầu óc bị choáng váng bởi tiếng động trên tầng
lại khiến cô gặp ác mộng cả đêm.
Cô mơ thấy mình đang ở trong một căn
phòng rộng lớn xa lạ, trong phòng không có gì
hết, chỉ có duy nhất một chiếc giường lớn màu
trắng ở chính giữa, cô bị trói ở trên đó, không cử
động được tay chân.
Cô sợ hãi vùng vẫy, sợi dây thừng dày đến
mức trói chặt tay chân cô không tài thoát ra được.
Sau đó, một bóng đen đẩy cửa đi vào, cô
không thể nhìn rõ dáng vẻ đối phương, có lẽ là
do cô bị trói tay chân.
Cô cố thẳng người lên để nhìn thì thấy thân
hình của người đối diện vô cùng đáng sợ.
“Anh là ai?”
“Anh muốn làm gì tôi, rốt cuộc tôi đã đắc tội
gì với anh?”
Trong cơn mơ màng, cô cố gắng bình tĩnh
lại, cố gắng thương lượng:
“Nếu tôi thật sự làm sai điều gì, tôi sẽ xin lỗi
và làm những gì mà anh muốn.”
Nhưng người đàn ông chỉ lặng lẽ đứng ở đầu
giường, không nói một lời nào.
Cuối cùng cô không kìm chế được sự sợ hãi,
hét lên: “Anh có thể hại tôi, tôi không sợ khổ
không sợ đau, nhưng xin anh trả con lại cho tôi,
chúng còn nhỏ như vậy, đừng làm tổn thương tới
chúng, trả lại con cho tôi!”
Khi vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng, Kiều Bích
Ngọc phát hiện khóe mắt mình vẫn còn ướt.
Cô ngồi dậy, thất thần dựa vào thành
giường. Kể từ khi xảy ra chuyện, cô đã quen với
việc nằm mơ thấy ác mộng, đến nỗi toàn thân
hoảng sợ.
Những chuyện đó, cô không thể nào quên
được. Nhưng nếu cứ mãi suy nghĩ về nó, lại sợ
sẽ ghi nhớ quá rõ.
Lúc nào cô cũng trong tâm trạng mâu thuẫn
như đi vào mê cung, không thể nào thoát ra
được, hoảng sợ, bồn chồn, tinh thần gần như
sụp đổ.
Cô cũng không biết mình có thể chịu được
trong bao lâu nữa, rốt cuộc cô sống vì điều gì.
Với tay lấy lọ thuốc trên đầu giường, không
cần biết bụng đang trống rỗng, uống một viên
trước.
Cô nhắm mắt lại, khẽ cầu nguyện trong lòng,
không dám thốt ra thành tiếng.
Nghe nói tâm nguyện thì không nên nói ra,
nếu không sẽ không còn linh nghiệm. Không
phải là mê tín mà là do cô sợ.
Cô biết mình không thể nào tiếp tục như vậy
được nữa, liền lập tức dậy đi tắm rửa, mở hết
cửa sổ trong nhà để ánh nắng mặt trời chiếu vào,
ít nhất cũng có thêm một chút sức sống.
Tối qua sau khi trận mưa lớn kết thúc, không
khí sáng nay liền vô cùng trong lành.
Kiều Bích Ngọc hít một hơi thật sâu, thay
quần áo thể thao, quyết định chạy bộ quanh khu
chung cư. Tập thể dục sẽ giúp con người ta cảm
thấy sảng khoái.
Khi vừa ra khỏi cửa, cô phát hiện món đồ
chơi màu trắng vẫn nằm ở đó.
“Món đồ chơi đắt tiền như vậy mà lại không
một ai đến lấy nhỉ?”
Lần này, Kiều Bích Ngọc tò mò ngồi xuống,
kiểm tra kỹ càng thì thấy món đồ được chế tạo
rất tỉnh xảo, cô cầm điều khiển từ xa ấn vài cái,
đèn liền bật sáng, rồi bay vút lên trời.
Kiểu Bích Ngọc thảng thốt, chạy ra ngoài
duổi theo, chỉ nhìn thấy nó bay ra khỏi cửa sổ
của lối đi cầu thang rồi biến mất.
Cô thật sự áy náy, dù sao cũng không phải
là đồ của mình. Cô nhanh chóng dựa vào cửa sổ
nhìn xung quanh, không biết phải điều khiển như
thế nào rồi liếc nhìn thang máy, cô sốt sắng chạy
bộ xuống tầng đuổi theo.
Sau trận mưa lớn đêm qua, bãi cỏ ở khu
chung cư vẫn còn rất ướt, may là nền bê tông
khô nhanh, Kiểu Bích Ngọc điên cuồng chạy
theo chiếc máy bay, nước bắn vào gót chân bẩn
hết quần.
Cuối cùng, cô nhặt được nó ở nền bê tông
phía Tây của chung cư đem về.
Chạy đến nỗi thở hổn hển, cô trừng mắt
nhìn món đồ chơi trên mặt đất, thực sự chỉ muốn
giẫm nát nó để xả giận.
Nhưng tiếc lại là đồ của người khác, cô cũng
không dám phá hỏng nó, chán nản nhìn mấy nút
bấm trên điều khiển từ xa, cái tay lại táy máy
chọc vào.
Máy bay đồ chơi có thể đi thẳng hoặc đi rích
rắc trên sàn bê tông, còn có thể cất cánh đột
ngột, tốc độ bay khá nhanh. Sau khi nghiêm túc
chơi vài lần, cô nhận ra điều khiển nó cũng
không khó.
Kiều Bích Ngọc cảm thấy mình rất trẻ con,
đang định thu dọn lại đặt chiếc máy bay trở lại vị
trí ban đầu thì đột nhiên, một con chó lớn lao ra.
Con chó husky này nhảy lên cao ngang
ngửa một người trường thành, phấn khích đuổi
theo chiếc máy bay đồ chơi, vừa sủa vừa nhe
răng ra muốn cắn nó xuống.
Kiều Bích Ngọc cuống quýt điều khiển cho
máy bay bay lên cao để giữ khoảng cách an
toàn. Tuy nhiên nửa phút sau đó cô bình tĩnh lại,
con chó husky này có lẽ của một người chủ nào
đó nuôi nên nó không cắn người mà chỉ đuổi
theo cái máy bay đang lượn lờ trên không trung.
Cô có một thú vui xấu xa, bấm điều khiển
khiến cho máy bay lúc bay thấy lúc bay cao, chú
chó Husky vốn sung sức, sau khi nhảy lên vài
chục lần thì nó cũng mệt lử, thè lưỡi thở hổn hển.
Chẳng lâu sau, nó có vẻ khát nên lao nhanh
về nhà uống nước.
Kiều Bích Ngọc đoán rằng con chó này có
thể sẽ quay lại. Cô bèn hạ chiếc máy bay xuống
đất, di chuyển nó theo hình chữ Z. Ban đầu, cô
nghĩ là sẽ ở đây chơi với con chó này một lúc để
giết thời gian.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ là, trong bãi cỏ
được cắt tỉa gọn gàng phía trước, đột nhiên có
tiếng động truyền đến, cô định thần lại thì nhìn
thấy một cái đầu nhỏ bất ngờ ngó lên từ bãi cỏ.
Một cậu bé khoảng tầm một tuổi, trắng trẻo
mũm mĩm, mặc bộ quần áo người nhện hoạt hình
dễ thương, mở đôi mắt to sáng nhìn cô một cách
tò mò.
Kiều Bích Ngọc đứng yên tại chỗ, nhìn cậu
bé đột nhiên chui ra này, bước đi còn chưa vững,
đôi chân ngắn xinh xinh lon ton chạy về phía cô.
Đứa bé bỗng bập bẹ gọi: “Mẹ ơi”
Cô sững người.
Chín giờ sáng, mặt trời đã bị mây che mất,
ánh nắng rất ấm áp.
Hôm nay cũng là thứ bảy, người đi làm được
nghỉ lễ thế nên sáng sớm đã có rất nhiều người
đi dạo.
Hôm nay Châu Mỹ Duy tỉnh thần tràn trề,
đưa tiểu phúc hắc Bùi Thanh Tùng đến nhà Kiều
Bích Ngọc chơi.
Còn chưa lên tầng thì cậu nhóc liền giật giật
áo Châu Mỹ Duy, ngón tay nhỏ chỉ vào khoảng
trống ở phía Tây của chung cư.
Cô ấy vừa nhìn liền nhận ra người con gái
đằng kia chính là Kiều Bích Ngọc đang ngồi xổm
trên mặt đấtquay lưng về phía mình, đầu cúi
xuống có vẻ rất nghiêm túc, không biết là đang làm gì.
“Cậu đang làm gì thế?”
“Trông trẻ.”
Kiều Bích Ngọc rất bình thản nói ra hai chữ
này, sau khi ngẩng đầu lên phát hiện ra người đó
là Châu Mỹ Duy, hai má khẽ đỏ ửng, đem điều
khiển từ xa trên tay giấu ra sau lưng để cô ấy
không nhìn thấy, giống như thể mình vừa làm
chuyện ngu ngốc bị người khác bắt được vậy.
Châu Mỹ Duy thậm chí không thèm nhìn, bất
lực đưa tay lên võ trán.
Cô gái này thật là đã bao nhiêu tuổi đầu rồi,
còn lấy đồ chơi ra để đứa bé bò lăn lê trên mặt
đất như vậy.
“Thằng bé đi không vững”
Kiểu Bích Ngọc ngượng ngập giải thích,
cũng không phải cố ý muốn đứa nhỏ bò bẩn hết
người như vậy.
Trẻ con bẩn một chút không sao, quan trọng
là mình chơi cùng nó, nó vui là được.
Vừa nói cô mới phát hiện ra có một cậu bé
khoảng năm sáu tuổi đang đứng phía sau Châu
Mỹ Duy.
“Thằng bé này là ai vậy?”
Đứa bé bị cô nhìn một cái, không biết tại làm
sao, khuôn mặt khôi ngô bỗng đỏ lên.
Châu Mỹ Duy cúi đầu nhìn Bùi Thanh Tùng,
càng không biết nói gì, không ngờ con trai của
Bùi Hưng Nam cũng biết đỏ mặt.
“Hôm nay là thứ bảy, thằng bé không phải đi
nhà trẻ. Tối nay Hưng Nam có chuyện cần bàn
với Quách Cao Minh nên tớ mới đưa nó ra ngoài chơi.”
Kiều Bích Ngọc vừa nghe đến tên Quách
Cao Minh tim bỗng đập nhanh hơn.
Đứa bé mừng rỡ nhảy cẵng lên, cuối cùng
đôi tay nhỏ nhắn ngắn cũn cũng bắt được chiếc
máy bay, phấn khích hét lên oa oa, sau đó cho
thẳng vào miệng mà gặm.
“Không ăn được đâu.” Kiều Bích Ngọc lo
lắng lại gần.
Trước hành động của cô, giọng một người
phụ nữ sốt ruột từ xa truyền đến. Đứa bé nghe
thấy giọng nói đó liền lập tức bò dậy.
Kiều Bích Ngọc nhìn tay phải thằng bé đang
kéo góc máy bay, vừa kéo vừa hướng về phía mẹ
nó hét lên a a.
Ngay sau đó, mẹ của đứa trẻ chạy đến bế nó
lên. Có lẽ do nhìn thấy quần áo của đứa trẻ bị
bẩn, cô ta cau mày, thấy nó không bị thương ở
đâu mới thở phào một cái.
“Tiểu Hồng, đây là cái gì, ở đâu con có thứ này?”
“Đừng cứ cái gì cũng cho vào miệng chứ,
cái này không ăn được đâu, chúng ta về nhà
thôi, bố đã mua bánh sinh nhật về cho con rồi nè
Kiều Bích Ngọc đứng đó nhìn hai mẹ con đi
xa, cảm thấy thật ấm áp, thật khiến người ta
ngưỡng mộ.
Cô nhìn xuống điều khiển từ xa trong tay,
máy bay đã bị đứa trẻ cầm đi mất rồi, cô muốn
đưa cả điều khiển từ xa cho họ thế là liền chạy
đuổi theo.
Mặc dù chiếc máy bay này rất nhẹ nhưng
diện tích của nó cũng phải bằng một chiếc ghế
đầu, đứa trẻ cầm không chắc, khiến nó rơi thẳng
xuống sàn bê tông.
Thứ đồ công nghệ cao này thực sự rất dễ rơi
vỡ, các phần của máy bay đều rơi rải rác.
Mẹ đứa bé chỉ liếc nhìn mặt đất, cũng không
quan tâm mà đi thẳng.
Kiều Bích Ngọc bước tới, ngồi xổm xuống
nhặt những phần bị rơi hỏng lại.
Cô thở dài một hơi, cũng không biết là của
ai, có thể sẽ phải đền tiền cho người ta.
“Đây là cái gì ạ?”
Bùi Thanh Tùng cũng tò mò ởi tới giúp cô
dọn dẹp, bàn tay nhỏ nhặt lên một mảng đen có
hiệu ứng gương phản quang.
Vẻ mặt Châu Mỹ Duy trở nên nghiêm túc:
“Bích Ngọc này, đây có phải là điều khiển giám
sát thu nhỏ không vậy?”
Cô cầm lấy phần link kiện nhỏ này trực tiếp
nhét vào túi áo khoác, không nói lời nào.
Thu dọn những mảnh vỡ trên mặt đất đã,
sau đó dẫn Châu Mỹ Duy cùng Bùi Thanh Tùng
trở về phòng 402.
“Bích Ngọc, cậu lấy đâu ra cái máy bay đồ
chơi này vậy?“ Châu Mỹ Duy có chút lo lắng.
Cửa vừa đóng lại, cô lấy linh kiện đặc biệt
trong túi ra, ném xuống sàn nhà, nói với Châu Mỹ
Duy: “Đừng lo.”
Cô lạnh mặt, giơ chân lên giãm mạnh một
cái, linh kiện điện tử lập tức phát ra âm thanh
luồng điện đang chạy, sau đó báo hỏng.
“Cao Minh, anh đang cầm điện thoại xem gì
vậy?”
Trong một căn phòng khác, Bùi Hưng Nam
thấy người đàn ông đối diện không biết đã chịu
phải tác động gì, tâm trạng có vẻ không được tốt.
Quách Cao Minh cầm điện thoại di động
nhìn chằm chằm vào màn hình, như đang bực
bội điều gì đó.
“Không có gì.“ Khuôn mặt lạnh lùng của anh
tối sầm lại, ném úp điện thoại lên bàn.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 270: Cô Kiều đang trông trẻTối hôm qua, cô bị gã điên ở trên tầng làmồn nửa đêm, cũng may sau 12 giờ thì đã yên tĩnhtrở lại, nếu không cô thật sự sẽ xông lên tầngđánh anh ta mất.Cô cứ nhớ mãi về lời đồn căn phòng ma ám402 mà những người ở trước đó từng kể, sau đóđầu óc bị choáng váng bởi tiếng động trên tầnglại khiến cô gặp ác mộng cả đêm.Cô mơ thấy mình đang ở trong một cănphòng rộng lớn xa lạ, trong phòng không có gìhết, chỉ có duy nhất một chiếc giường lớn màutrắng ở chính giữa, cô bị trói ở trên đó, không cửđộng được tay chân.Cô sợ hãi vùng vẫy, sợi dây thừng dày đếnmức trói chặt tay chân cô không tài thoát ra được.Sau đó, một bóng đen đẩy cửa đi vào, côkhông thể nhìn rõ dáng vẻ đối phương, có lẽ làdo cô bị trói tay chân.Cô cố thẳng người lên để nhìn thì thấy thânhình của người đối diện vô cùng đáng sợ.“Anh là ai?”“Anh muốn làm gì tôi, rốt cuộc tôi đã đắc tộigì với anh?”Trong cơn mơ màng, cô cố gắng bình tĩnhlại, cố gắng thương lượng:“Nếu tôi thật sự làm sai điều gì, tôi sẽ xin lỗivà làm những gì mà anh muốn.”Nhưng người đàn ông chỉ lặng lẽ đứng ở đầugiường, không nói một lời nào.Cuối cùng cô không kìm chế được sự sợ hãi,hét lên: “Anh có thể hại tôi, tôi không sợ khổkhông sợ đau, nhưng xin anh trả con lại cho tôi,chúng còn nhỏ như vậy, đừng làm tổn thương tớichúng, trả lại con cho tôi!”Khi vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng, Kiều BíchNgọc phát hiện khóe mắt mình vẫn còn ướt.Cô ngồi dậy, thất thần dựa vào thànhgiường. Kể từ khi xảy ra chuyện, cô đã quen vớiviệc nằm mơ thấy ác mộng, đến nỗi toàn thânhoảng sợ.Những chuyện đó, cô không thể nào quênđược. Nhưng nếu cứ mãi suy nghĩ về nó, lại sợsẽ ghi nhớ quá rõ.Lúc nào cô cũng trong tâm trạng mâu thuẫnnhư đi vào mê cung, không thể nào thoát rađược, hoảng sợ, bồn chồn, tinh thần gần nhưsụp đổ.Cô cũng không biết mình có thể chịu đượctrong bao lâu nữa, rốt cuộc cô sống vì điều gì.Với tay lấy lọ thuốc trên đầu giường, khôngcần biết bụng đang trống rỗng, uống một viêntrước.Cô nhắm mắt lại, khẽ cầu nguyện trong lòng,không dám thốt ra thành tiếng.Nghe nói tâm nguyện thì không nên nói ra,nếu không sẽ không còn linh nghiệm. Khôngphải là mê tín mà là do cô sợ.Cô biết mình không thể nào tiếp tục như vậyđược nữa, liền lập tức dậy đi tắm rửa, mở hếtcửa sổ trong nhà để ánh nắng mặt trời chiếu vào,ít nhất cũng có thêm một chút sức sống.Tối qua sau khi trận mưa lớn kết thúc, khôngkhí sáng nay liền vô cùng trong lành.Kiều Bích Ngọc hít một hơi thật sâu, thayquần áo thể thao, quyết định chạy bộ quanh khuchung cư. Tập thể dục sẽ giúp con người ta cảmthấy sảng khoái.Khi vừa ra khỏi cửa, cô phát hiện món đồchơi màu trắng vẫn nằm ở đó.“Món đồ chơi đắt tiền như vậy mà lại khôngmột ai đến lấy nhỉ?”Lần này, Kiều Bích Ngọc tò mò ngồi xuống,kiểm tra kỹ càng thì thấy món đồ được chế tạorất tỉnh xảo, cô cầm điều khiển từ xa ấn vài cái,đèn liền bật sáng, rồi bay vút lên trời.Kiểu Bích Ngọc thảng thốt, chạy ra ngoàiduổi theo, chỉ nhìn thấy nó bay ra khỏi cửa sổcủa lối đi cầu thang rồi biến mất.Cô thật sự áy náy, dù sao cũng không phảilà đồ của mình. Cô nhanh chóng dựa vào cửa sổnhìn xung quanh, không biết phải điều khiển nhưthế nào rồi liếc nhìn thang máy, cô sốt sắng chạybộ xuống tầng đuổi theo.Sau trận mưa lớn đêm qua, bãi cỏ ở khuchung cư vẫn còn rất ướt, may là nền bê tôngkhô nhanh, Kiểu Bích Ngọc điên cuồng chạytheo chiếc máy bay, nước bắn vào gót chân bẩnhết quần.Cuối cùng, cô nhặt được nó ở nền bê tôngphía Tây của chung cư đem về.Chạy đến nỗi thở hổn hển, cô trừng mắtnhìn món đồ chơi trên mặt đất, thực sự chỉ muốngiẫm nát nó để xả giận.Nhưng tiếc lại là đồ của người khác, cô cũngkhông dám phá hỏng nó, chán nản nhìn mấy nútbấm trên điều khiển từ xa, cái tay lại táy máychọc vào.Máy bay đồ chơi có thể đi thẳng hoặc đi ríchrắc trên sàn bê tông, còn có thể cất cánh độtngột, tốc độ bay khá nhanh. Sau khi nghiêm túcchơi vài lần, cô nhận ra điều khiển nó cũngkhông khó.Kiều Bích Ngọc cảm thấy mình rất trẻ con,đang định thu dọn lại đặt chiếc máy bay trở lại vịtrí ban đầu thì đột nhiên, một con chó lớn lao ra.Con chó husky này nhảy lên cao ngangngửa một người trường thành, phấn khích đuổitheo chiếc máy bay đồ chơi, vừa sủa vừa nherăng ra muốn cắn nó xuống.Kiều Bích Ngọc cuống quýt điều khiển chomáy bay bay lên cao để giữ khoảng cách antoàn. Tuy nhiên nửa phút sau đó cô bình tĩnh lại,con chó husky này có lẽ của một người chủ nàođó nuôi nên nó không cắn người mà chỉ đuổitheo cái máy bay đang lượn lờ trên không trung.Cô có một thú vui xấu xa, bấm điều khiểnkhiến cho máy bay lúc bay thấy lúc bay cao, chúchó Husky vốn sung sức, sau khi nhảy lên vàichục lần thì nó cũng mệt lử, thè lưỡi thở hổn hển.Chẳng lâu sau, nó có vẻ khát nên lao nhanhvề nhà uống nước.Kiều Bích Ngọc đoán rằng con chó này cóthể sẽ quay lại. Cô bèn hạ chiếc máy bay xuốngđất, di chuyển nó theo hình chữ Z. Ban đầu, cônghĩ là sẽ ở đây chơi với con chó này một lúc đểgiết thời gian.Nhưng điều khiến cô bất ngờ là, trong bãi cỏđược cắt tỉa gọn gàng phía trước, đột nhiên cótiếng động truyền đến, cô định thần lại thì nhìnthấy một cái đầu nhỏ bất ngờ ngó lên từ bãi cỏ.Một cậu bé khoảng tầm một tuổi, trắng trẻomũm mĩm, mặc bộ quần áo người nhện hoạt hìnhdễ thương, mở đôi mắt to sáng nhìn cô một cáchtò mò.Kiều Bích Ngọc đứng yên tại chỗ, nhìn cậubé đột nhiên chui ra này, bước đi còn chưa vững,đôi chân ngắn xinh xinh lon ton chạy về phía cô.Đứa bé bỗng bập bẹ gọi: “Mẹ ơi”Cô sững người.Chín giờ sáng, mặt trời đã bị mây che mất,ánh nắng rất ấm áp.Hôm nay cũng là thứ bảy, người đi làm đượcnghỉ lễ thế nên sáng sớm đã có rất nhiều ngườiđi dạo.Hôm nay Châu Mỹ Duy tỉnh thần tràn trề,đưa tiểu phúc hắc Bùi Thanh Tùng đến nhà KiềuBích Ngọc chơi.Còn chưa lên tầng thì cậu nhóc liền giật giậtáo Châu Mỹ Duy, ngón tay nhỏ chỉ vào khoảngtrống ở phía Tây của chung cư.Cô ấy vừa nhìn liền nhận ra người con gáiđằng kia chính là Kiều Bích Ngọc đang ngồi xổmtrên mặt đấtquay lưng về phía mình, đầu cúixuống có vẻ rất nghiêm túc, không biết là đang làm gì.“Cậu đang làm gì thế?”“Trông trẻ.”Kiều Bích Ngọc rất bình thản nói ra hai chữnày, sau khi ngẩng đầu lên phát hiện ra người đólà Châu Mỹ Duy, hai má khẽ đỏ ửng, đem điềukhiển từ xa trên tay giấu ra sau lưng để cô ấykhông nhìn thấy, giống như thể mình vừa làmchuyện ngu ngốc bị người khác bắt được vậy.Châu Mỹ Duy thậm chí không thèm nhìn, bấtlực đưa tay lên võ trán.Cô gái này thật là đã bao nhiêu tuổi đầu rồi,còn lấy đồ chơi ra để đứa bé bò lăn lê trên mặtđất như vậy.“Thằng bé đi không vững”Kiểu Bích Ngọc ngượng ngập giải thích,cũng không phải cố ý muốn đứa nhỏ bò bẩn hếtngười như vậy.Trẻ con bẩn một chút không sao, quan trọnglà mình chơi cùng nó, nó vui là được.Vừa nói cô mới phát hiện ra có một cậu békhoảng năm sáu tuổi đang đứng phía sau ChâuMỹ Duy.“Thằng bé này là ai vậy?”Đứa bé bị cô nhìn một cái, không biết tại làmsao, khuôn mặt khôi ngô bỗng đỏ lên.Châu Mỹ Duy cúi đầu nhìn Bùi Thanh Tùng,càng không biết nói gì, không ngờ con trai củaBùi Hưng Nam cũng biết đỏ mặt.“Hôm nay là thứ bảy, thằng bé không phải đinhà trẻ. Tối nay Hưng Nam có chuyện cần bànvới Quách Cao Minh nên tớ mới đưa nó ra ngoài chơi.”Kiều Bích Ngọc vừa nghe đến tên QuáchCao Minh tim bỗng đập nhanh hơn.Đứa bé mừng rỡ nhảy cẵng lên, cuối cùngđôi tay nhỏ nhắn ngắn cũn cũng bắt được chiếcmáy bay, phấn khích hét lên oa oa, sau đó chothẳng vào miệng mà gặm.“Không ăn được đâu.” Kiều Bích Ngọc lolắng lại gần.Trước hành động của cô, giọng một ngườiphụ nữ sốt ruột từ xa truyền đến. Đứa bé nghethấy giọng nói đó liền lập tức bò dậy.Kiều Bích Ngọc nhìn tay phải thằng bé đangkéo góc máy bay, vừa kéo vừa hướng về phía mẹnó hét lên a a.Ngay sau đó, mẹ của đứa trẻ chạy đến bế nólên. Có lẽ do nhìn thấy quần áo của đứa trẻ bịbẩn, cô ta cau mày, thấy nó không bị thương ởđâu mới thở phào một cái.“Tiểu Hồng, đây là cái gì, ở đâu con có thứ này?”“Đừng cứ cái gì cũng cho vào miệng chứ,cái này không ăn được đâu, chúng ta về nhàthôi, bố đã mua bánh sinh nhật về cho con rồi nèKiều Bích Ngọc đứng đó nhìn hai mẹ con đixa, cảm thấy thật ấm áp, thật khiến người tangưỡng mộ.Cô nhìn xuống điều khiển từ xa trong tay,máy bay đã bị đứa trẻ cầm đi mất rồi, cô muốnđưa cả điều khiển từ xa cho họ thế là liền chạyđuổi theo.Mặc dù chiếc máy bay này rất nhẹ nhưngdiện tích của nó cũng phải bằng một chiếc ghếđầu, đứa trẻ cầm không chắc, khiến nó rơi thẳngxuống sàn bê tông.Thứ đồ công nghệ cao này thực sự rất dễ rơivỡ, các phần của máy bay đều rơi rải rác.Mẹ đứa bé chỉ liếc nhìn mặt đất, cũng khôngquan tâm mà đi thẳng.Kiều Bích Ngọc bước tới, ngồi xổm xuốngnhặt những phần bị rơi hỏng lại.Cô thở dài một hơi, cũng không biết là củaai, có thể sẽ phải đền tiền cho người ta.“Đây là cái gì ạ?”Bùi Thanh Tùng cũng tò mò ởi tới giúp côdọn dẹp, bàn tay nhỏ nhặt lên một mảng đen cóhiệu ứng gương phản quang.Vẻ mặt Châu Mỹ Duy trở nên nghiêm túc:“Bích Ngọc này, đây có phải là điều khiển giámsát thu nhỏ không vậy?”Cô cầm lấy phần link kiện nhỏ này trực tiếpnhét vào túi áo khoác, không nói lời nào.Thu dọn những mảnh vỡ trên mặt đất đã,sau đó dẫn Châu Mỹ Duy cùng Bùi Thanh Tùngtrở về phòng 402.“Bích Ngọc, cậu lấy đâu ra cái máy bay đồchơi này vậy?“ Châu Mỹ Duy có chút lo lắng.Cửa vừa đóng lại, cô lấy linh kiện đặc biệttrong túi ra, ném xuống sàn nhà, nói với Châu MỹDuy: “Đừng lo.”Cô lạnh mặt, giơ chân lên giãm mạnh mộtcái, linh kiện điện tử lập tức phát ra âm thanhluồng điện đang chạy, sau đó báo hỏng.“Cao Minh, anh đang cầm điện thoại xem gìvậy?”Trong một căn phòng khác, Bùi Hưng Namthấy người đàn ông đối diện không biết đã chịuphải tác động gì, tâm trạng có vẻ không được tốt.Quách Cao Minh cầm điện thoại di độngnhìn chằm chằm vào màn hình, như đang bựcbội điều gì đó.“Không có gì.“ Khuôn mặt lạnh lùng của anhtối sầm lại, ném úp điện thoại lên bàn.