Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 286

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 286: Anh có thể nhớ em cả đời chứ“Đang nhìn cái gì vậy?”Một bóng dáng anh tuấn từ phía bên phảitiến lại gần, Lục Khánh Nam cầm theo hai túi đồđặt trên mặt bàn, sau đó tự nhiên ngồi xuốngbên cạnh cô.“Anh đi lâu như vậy chính là mua cái nàysao?“ Kiều Bích Ngọc thu hồi tầm mắt, cẩn thậncầm lấy hai túi để trên mặt bàn kia.Lục Khánh Nam ở phương diện này đúng làsống rất phóng túng, có thể nói đã thành chuyên gia.Vốn dĩ anh ta muốn đến khách sạn kéo côđi, nhưng cô nhất định không đi. Nguyên nhânbởi vì Kiều Bích Ngọc trực tiếp thản nhiên nói vớianh ta, không muốn thấy một số người. Hiện tạiquan hệ kỳ quái của cô và Quách Cao Minh cũngkhông phải bí mật, không biết có phải Lục KhánhNam sợ cô chết đói ở khách sạn hay không màkhí thế nói sẽ đưa cô tới nơi có cảnh tối đẹp nhấtnổi tiếng gì đó để biết mùi.“Cháo của thím Vương rất khó có thể đượcthưởng thức, anh chàng đẹp trai, có phải cậu cóhọ hàng với nhà thím Vương đúng không? Thậtsự thơm quá.”Ông chủ quán ăn đã tự mình bưng thức ăntới, thăm dò nhìn Lục Khánh Nam rồi lại nhìn haitúi đặt ở trên bàn, lại có chút ngạc nhiên cùngvui mừng. Sau đó giơ ngón tay cái lên hướng vềphía hai người: “Cháo này thật sự rất ngon”“Mười năm trước lúc cháu có tiền đều lênnúi hưởng phúc. Tuy nhiên mỗi lần tới thành phốHồ Chí Minh đều sẽ tới đây dùng bữa.”Lục Khánh Nam chính là điển hình của kiểungười cao phú soái, cử chỉ đúng mức, ngay cảkhi tức giận cũng không bằng cầm thú, khaithông một chút cho ông chủ quán ăn cũngkhông phải là chướng ngại.Điều này khiến Kiều Bích Ngọc giật mình.Vội vàng túm lấy tay áo của ông ấy mạnh mẽnói: “Cho cháu thật nhiều rau thơm, càng nhiềucàng tốt.”Cô rất thích ăn rau thơm, cũng rất thích mùivị của chúng.Ông chủ nhà hàng cười khen ngợi một câu:“Đúng là một cô bạn gái tốt, giống như đại minh tinh.”“Cô ấy không phải bạn gái của tôi.”Trên mặt Lục Khánh Nam có chút khẩntrương, nhanh chóng cao giọng phủ nhận.Kiều Bích Ngọc để lộ ra nụ cười mê người,nói một câu: “Bởi vì anh ta thích đàn ông.”Chính là tiếng phổ thông chính gốc, mọingười đều nghe hiểu.Ông chủ quán ăn lập tức trở nên nghiêmtúc, dùng ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm LụcKhánh Nam, lập tức lớn tiếng tỏ thái độ: “Cậuyên tâm đi, tôi không kì thị tình yêu đồng tính!”Lục Khánh Nam đen mặt.Kiều Bích Ngọc gọi hai chai bia, vừa uống,vừa nhịn không được đập tay xuống bàn cười to.“Kiều Bích Ngọc, cô chết với tôi, tôi nói chocô biết, cô đừng có mà đắc ý.“Cơn tức của cậu Lục bốc l*n đ*nh đầu, lòngdạ hẹp hòi cũng bắt đầu phát tác, lấy lại thứ vừamang đến để trên mặt bàn: “Đây là tôi mang tớicho người yêu tôi.”Kiều Bích Ngọc nào chịu thua, hai tay vươntới với lấy đĩa ốc, muốn lấy thêm đĩa đậu phụcùng với đĩa rau xào, hét lên với người đối diện:“Tất cả đều là của tôi! Những thứ anh vừa mới ănmau nôn ra đây.”“Muốn tôi nôn ra đúng không?”Không biết có phải vì quá tức giận nên thầnchí không được tỉnh táo: “Được, tôi nôn hết ra”Tay phải túm lấy cô kéo tới gần mình, đầuhơi sát lại gần cô, dường như muốn nôn lênngười cô.“Tránh ra, tránh ra.”Nhìn bộ dáng hoàn toàn hợp tác của anh ta,Kiều Bích Ngọc trở nên nóng nảy, hai tay đẩy đầuanh ta ra: “Lục Khánh Nam, cẩn thận không tôiđánh anh đấy.“Tôi nôn lên người cô, cô phải cảm thấy đáng giá.”Dường như mọi hận thù trong lòng LụcKhánh Nam được thoát ra ngoài, anh ta sớm đãmuốn báo thù rửa hận. Hai tay nhanh chóng ômlấy thắt lưng cô, sống chết không chịu buôngtay, chẳng khác nào một đứa trẻ đang ăn vạ.Tên này đúng là thật vô sỉ.Kiều Bích Ngọc làm sao có thể để anh tathực hiện được, chân phải mang giày cao gótliền hung hăng giẫm lên chân anh ta. Cậu Lụcđau đớn kêu la.Cái này không muốn buông tay cũng khôngđược: “Cô đúng là người phụ nữ độc ác.”Anh ta tức đến phát run.Kiều Bích Ngọc nhìn thấy bộ dáng chật vậtcủa anh ta: “Anh nên cảm thấy may mắn khi tôikhông động đến người anh em của anh. Ha hahai!”Sau đó lại đập liên tiếp xuống mặt bàn, côcười càng thêm kiêu ngạo, mà mọi người xungquanh nhìn thấy một màn của hai người họ, cũngbật cười thành tiếng.Lục Khánh Nam liền cầm lấy một chai bialạnh trên mặt bàn, bật nắp, sau đó liền ngửa đầulên tu một hơi, đúng là mát lạnh.Mẹ nó, may mà ở đây không có ai quen anh ta.“Lục Khánh Nam, trước kia các anh có từngghé qua những hàng ăn ven đường không?”Kiều Bích Ngọc gọi thêm năm chai bia, haimá có chút ửng đỏ, cô say rồi, đột nhiên lại nghĩtới một chuyện khiến cô cảm thấy tò mò.Lục Khánh Nam ghim thù, trừng mắt liếc cômột cái: “Cô cứ uống nữa đi, chút nữa tôi vứt côdưới chân cầu vượt.”“Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với anh.”Đúng là khi say, phụ nữ càng không có hìnhtượng, ghế cũng sát lại gần hơn: “Anh nói xem,anh mau nói cho tôi biết. Quách Cao Minh cógiống như anh sẽ đi tới những quá ăn vỉa hèuống rượu không?”Dường như cô rất tò mò.Lục Khánh Nam không ngờ đột nhiên anh tasẽ nghe thấy cái tên Quách Cao Minh này, tronglúc nhất thời không kịp phản ứng lại.Kiểu Bích Ngọc lắc đầu: “Khẳng định làkhông có đúng không?”Tay phải giơ lên khua loạn xạ, giọng càngthêm chắc chắn: “Anh ấy chính là loại người này,anh ấy không giống anh. Tuy anh là một cây cảinở hoa, nhưng là người tốt có thể ở chung. Anhấy không giống với…“Anh ấy cả ngày đều giống như tảng băng…Tôi vẫn không biết rốt cuộc trong lòng anh ấyđang nghĩ gì”Lục Khánh Nam rơi vào trầm mặc, đã sớmbiết cô là một con sâu rượu, nhưng cũng khôngcó nghĩa là thích uống rượu là có thể uống, ví dụnhư người phụ nữ trước mặt này.Anh ta nghe được những lời này của cô, thậtra có chút bất ngờ.“Khả năng uống rượu đúng là kém.” Nhịnkhông được mà trách móc một câu.Nhìn cô còn đang cố gắng điên cuồng quátlên để lộ ra gương mặt cân đối trắng nõn phiếmhồng, cũng lộ ra là một cô gái bướng bỉnh. LụcKhánh Nam cảm thấy nghỉ ngờ vì sao lúc trướcQuách Cao Minh lại để ý tới cô gái này? Khôngphải dựa vào cô là phụ nữ thì anh ta tuyệt đốikhông đến gần.Nhưng mà, cô chính là một người con gái đặc biệt.Anh ta nhìn thấy cô đỏ lựng, đang ngửa cổuống rượu. Cô hơi nhíu mày giống như đang tựhỏi điều gì đó. Thật ra đôi mắt của cô rất đẹp,con ngươi lấp lánh dễ dàng làm cho người khácbị mê hơn nữa, vẻ ngoài của cô cũng ưa nhìn,phần lớn là được di truyền từ mẹ, nghe nói mẹcủa cô là một người rất đẹp.Từ đáy lòng Lục Khánh Nam xuất hiện mộtloại rung động rất kỳ lạ. Anh ta nhanh chóngquay đầu, không muốn nhìn thấy bộ dạng ngốcnghếch của con sâu rượu này nữa.“Kiều Bích Ngọc, cô nói thật cho tôi biết, cóphải cô động kinh nhất quyết tham gia quảngcáo lần này là vì Quách Cao Minh đúng không?”Giọng điệu của anh ta bỗng nhiên trở nênnghiêm túc.Rùng mình trước cơn gió đêm thổi tới, trongtrẻo nhưng cũng rất lạnh khiến cho con người tatỉnh táo một ít. Cô nhìn về phía này lắc đầu, nóihai từ: “Không phải.”Cô ngửa mặt lên trời mà cười to, mặc kệ tấtcả mà bật cười, cười đến vẻ mặt cũng trở nên sán lạn.Lục Khánh Nam cũng hết cách, thở dài:“Kiều Bích Ngọc, cô có biết ở cùng với cô thậtsự rất mất mặt không?”“Anh nói cái gì mất mặt? Anh nói lại lần nữa xem.”Cô ghìm cà-vạt của anh ta, Lục Khánh Namtưởng như sắp bị cô làm cho nghẹn chết. Rõràng cô đang nhờ cậy anh ta mà lại hung dữ như vậy.Lập tức thù mới hận cũ tính luôn một thể:“Còn có lần trước tôi nằm viện, anh vô duyên vôcớ mắng tôi, nói ai mà ở cùng một chỗ với tôi sẽbị xui xẻo. Anh còn không mau giải thích cho tôi.Giải thích, giải thích nhanh lên!”Lục Khánh Nam chán nản: “Cô đúng là nhớlâu thật!”“Tôi có thể nhớ cả đời cơ.Có hơi men trong người, Kiều Bích Ngọc rấtcó khí thế mà quát lớn, những lời này khi lọt vàotai Lục Khánh Nam, anh ta bỗng cảm thấy cóchút là lạ, bỗng nhiên rơi vào trầm mặc.“Ting ting.”Điện thoại trong túi xách đỏ đặt trên bàn củacô đột nhiên vang lên.Là một tin nhắn.“Cách xa Lục Khánh Nam ra một chút.”Giống như có giác quan thứ sáu, cả ngườiKiều Bích Ngọc đột nhiên chấn động, nhanhchóng quay đầu, tầm mắt hướng về phía nơi cóánh mắt lạnh lùng đang nhìn lại, chiếc Ferrarimàu đen vẫn còn dừng ở đó.

Chương 286: Anh có thể nhớ em cả đời chứ

“Đang nhìn cái gì vậy?”

Một bóng dáng anh tuấn từ phía bên phải

tiến lại gần, Lục Khánh Nam cầm theo hai túi đồ

đặt trên mặt bàn, sau đó tự nhiên ngồi xuống

bên cạnh cô.

“Anh đi lâu như vậy chính là mua cái này

sao?“ Kiều Bích Ngọc thu hồi tầm mắt, cẩn thận

cầm lấy hai túi để trên mặt bàn kia.

Lục Khánh Nam ở phương diện này đúng là

sống rất phóng túng, có thể nói đã thành chuyên gia.

Vốn dĩ anh ta muốn đến khách sạn kéo cô

đi, nhưng cô nhất định không đi. Nguyên nhân

bởi vì Kiều Bích Ngọc trực tiếp thản nhiên nói với

anh ta, không muốn thấy một số người. Hiện tại

quan hệ kỳ quái của cô và Quách Cao Minh cũng

không phải bí mật, không biết có phải Lục Khánh

Nam sợ cô chết đói ở khách sạn hay không mà

khí thế nói sẽ đưa cô tới nơi có cảnh tối đẹp nhất

nổi tiếng gì đó để biết mùi.

“Cháo của thím Vương rất khó có thể được

thưởng thức, anh chàng đẹp trai, có phải cậu có

họ hàng với nhà thím Vương đúng không? Thật

sự thơm quá.”

Ông chủ quán ăn đã tự mình bưng thức ăn

tới, thăm dò nhìn Lục Khánh Nam rồi lại nhìn hai

túi đặt ở trên bàn, lại có chút ngạc nhiên cùng

vui mừng. Sau đó giơ ngón tay cái lên hướng về

phía hai người: “Cháo này thật sự rất ngon”

“Mười năm trước lúc cháu có tiền đều lên

núi hưởng phúc. Tuy nhiên mỗi lần tới thành phố

Hồ Chí Minh đều sẽ tới đây dùng bữa.”

Lục Khánh Nam chính là điển hình của kiểu

người cao phú soái, cử chỉ đúng mức, ngay cả

khi tức giận cũng không bằng cầm thú, khai

thông một chút cho ông chủ quán ăn cũng

không phải là chướng ngại.

Điều này khiến Kiều Bích Ngọc giật mình.

Vội vàng túm lấy tay áo của ông ấy mạnh mẽ

nói: “Cho cháu thật nhiều rau thơm, càng nhiều

càng tốt.”

Cô rất thích ăn rau thơm, cũng rất thích mùi

vị của chúng.

Ông chủ nhà hàng cười khen ngợi một câu:

“Đúng là một cô bạn gái tốt, giống như đại minh tinh.”

“Cô ấy không phải bạn gái của tôi.”

Trên mặt Lục Khánh Nam có chút khẩn

trương, nhanh chóng cao giọng phủ nhận.

Kiều Bích Ngọc để lộ ra nụ cười mê người,

nói một câu: “Bởi vì anh ta thích đàn ông.”

Chính là tiếng phổ thông chính gốc, mọi

người đều nghe hiểu.

Ông chủ quán ăn lập tức trở nên nghiêm

túc, dùng ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm Lục

Khánh Nam, lập tức lớn tiếng tỏ thái độ: “Cậu

yên tâm đi, tôi không kì thị tình yêu đồng tính!”

Lục Khánh Nam đen mặt.

Kiều Bích Ngọc gọi hai chai bia, vừa uống,

vừa nhịn không được đập tay xuống bàn cười to.

“Kiều Bích Ngọc, cô chết với tôi, tôi nói cho

cô biết, cô đừng có mà đắc ý.“

Cơn tức của cậu Lục bốc l*n đ*nh đầu, lòng

dạ hẹp hòi cũng bắt đầu phát tác, lấy lại thứ vừa

mang đến để trên mặt bàn: “Đây là tôi mang tới

cho người yêu tôi.”

Kiều Bích Ngọc nào chịu thua, hai tay vươn

tới với lấy đĩa ốc, muốn lấy thêm đĩa đậu phụ

cùng với đĩa rau xào, hét lên với người đối diện:

“Tất cả đều là của tôi! Những thứ anh vừa mới ăn

mau nôn ra đây.”

“Muốn tôi nôn ra đúng không?”

Không biết có phải vì quá tức giận nên thần

chí không được tỉnh táo: “Được, tôi nôn hết ra”

Tay phải túm lấy cô kéo tới gần mình, đầu

hơi sát lại gần cô, dường như muốn nôn lên

người cô.

“Tránh ra, tránh ra.”

Nhìn bộ dáng hoàn toàn hợp tác của anh ta,

Kiều Bích Ngọc trở nên nóng nảy, hai tay đẩy đầu

anh ta ra: “Lục Khánh Nam, cẩn thận không tôi

đánh anh đấy.

“Tôi nôn lên người cô, cô phải cảm thấy đáng giá.”

Dường như mọi hận thù trong lòng Lục

Khánh Nam được thoát ra ngoài, anh ta sớm đã

muốn báo thù rửa hận. Hai tay nhanh chóng ôm

lấy thắt lưng cô, sống chết không chịu buông

tay, chẳng khác nào một đứa trẻ đang ăn vạ.

Tên này đúng là thật vô sỉ.

Kiều Bích Ngọc làm sao có thể để anh ta

thực hiện được, chân phải mang giày cao gót

liền hung hăng giẫm lên chân anh ta. Cậu Lục

đau đớn kêu la.

Cái này không muốn buông tay cũng không

được: “Cô đúng là người phụ nữ độc ác.”

Anh ta tức đến phát run.

Kiều Bích Ngọc nhìn thấy bộ dáng chật vật

của anh ta: “Anh nên cảm thấy may mắn khi tôi

không động đến người anh em của anh. Ha ha

hai!”

Sau đó lại đập liên tiếp xuống mặt bàn, cô

cười càng thêm kiêu ngạo, mà mọi người xung

quanh nhìn thấy một màn của hai người họ, cũng

bật cười thành tiếng.

Lục Khánh Nam liền cầm lấy một chai bia

lạnh trên mặt bàn, bật nắp, sau đó liền ngửa đầu

lên tu một hơi, đúng là mát lạnh.

Mẹ nó, may mà ở đây không có ai quen anh ta.

“Lục Khánh Nam, trước kia các anh có từng

ghé qua những hàng ăn ven đường không?”

Kiều Bích Ngọc gọi thêm năm chai bia, hai

má có chút ửng đỏ, cô say rồi, đột nhiên lại nghĩ

tới một chuyện khiến cô cảm thấy tò mò.

Lục Khánh Nam ghim thù, trừng mắt liếc cô

một cái: “Cô cứ uống nữa đi, chút nữa tôi vứt cô

dưới chân cầu vượt.”

“Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với anh.”

Đúng là khi say, phụ nữ càng không có hình

tượng, ghế cũng sát lại gần hơn: “Anh nói xem,

anh mau nói cho tôi biết. Quách Cao Minh có

giống như anh sẽ đi tới những quá ăn vỉa hè

uống rượu không?”

Dường như cô rất tò mò.

Lục Khánh Nam không ngờ đột nhiên anh ta

sẽ nghe thấy cái tên Quách Cao Minh này, trong

lúc nhất thời không kịp phản ứng lại.

Kiểu Bích Ngọc lắc đầu: “Khẳng định là

không có đúng không?”

Tay phải giơ lên khua loạn xạ, giọng càng

thêm chắc chắn: “Anh ấy chính là loại người này,

anh ấy không giống anh. Tuy anh là một cây cải

nở hoa, nhưng là người tốt có thể ở chung. Anh

ấy không giống với…

“Anh ấy cả ngày đều giống như tảng băng…

Tôi vẫn không biết rốt cuộc trong lòng anh ấy

đang nghĩ gì”

Lục Khánh Nam rơi vào trầm mặc, đã sớm

biết cô là một con sâu rượu, nhưng cũng không

có nghĩa là thích uống rượu là có thể uống, ví dụ

như người phụ nữ trước mặt này.

Anh ta nghe được những lời này của cô, thật

ra có chút bất ngờ.

“Khả năng uống rượu đúng là kém.” Nhịn

không được mà trách móc một câu.

Nhìn cô còn đang cố gắng điên cuồng quát

lên để lộ ra gương mặt cân đối trắng nõn phiếm

hồng, cũng lộ ra là một cô gái bướng bỉnh. Lục

Khánh Nam cảm thấy nghỉ ngờ vì sao lúc trước

Quách Cao Minh lại để ý tới cô gái này? Không

phải dựa vào cô là phụ nữ thì anh ta tuyệt đối

không đến gần.

Nhưng mà, cô chính là một người con gái đặc biệt.

Anh ta nhìn thấy cô đỏ lựng, đang ngửa cổ

uống rượu. Cô hơi nhíu mày giống như đang tự

hỏi điều gì đó. Thật ra đôi mắt của cô rất đẹp,

con ngươi lấp lánh dễ dàng làm cho người khác

bị mê hơn nữa, vẻ ngoài của cô cũng ưa nhìn,

phần lớn là được di truyền từ mẹ, nghe nói mẹ

của cô là một người rất đẹp.

Từ đáy lòng Lục Khánh Nam xuất hiện một

loại rung động rất kỳ lạ. Anh ta nhanh chóng

quay đầu, không muốn nhìn thấy bộ dạng ngốc

nghếch của con sâu rượu này nữa.

“Kiều Bích Ngọc, cô nói thật cho tôi biết, có

phải cô động kinh nhất quyết tham gia quảng

cáo lần này là vì Quách Cao Minh đúng không?”

Giọng điệu của anh ta bỗng nhiên trở nên

nghiêm túc.

Rùng mình trước cơn gió đêm thổi tới, trong

trẻo nhưng cũng rất lạnh khiến cho con người ta

tỉnh táo một ít. Cô nhìn về phía này lắc đầu, nói

hai từ: “Không phải.”

Cô ngửa mặt lên trời mà cười to, mặc kệ tất

cả mà bật cười, cười đến vẻ mặt cũng trở nên sán lạn.

Lục Khánh Nam cũng hết cách, thở dài:

“Kiều Bích Ngọc, cô có biết ở cùng với cô thật

sự rất mất mặt không?”

“Anh nói cái gì mất mặt? Anh nói lại lần nữa xem.”

Cô ghìm cà-vạt của anh ta, Lục Khánh Nam

tưởng như sắp bị cô làm cho nghẹn chết. Rõ

ràng cô đang nhờ cậy anh ta mà lại hung dữ như vậy.

Lập tức thù mới hận cũ tính luôn một thể:

“Còn có lần trước tôi nằm viện, anh vô duyên vô

cớ mắng tôi, nói ai mà ở cùng một chỗ với tôi sẽ

bị xui xẻo. Anh còn không mau giải thích cho tôi.

Giải thích, giải thích nhanh lên!”

Lục Khánh Nam chán nản: “Cô đúng là nhớ

lâu thật!”

“Tôi có thể nhớ cả đời cơ.

Có hơi men trong người, Kiều Bích Ngọc rất

có khí thế mà quát lớn, những lời này khi lọt vào

tai Lục Khánh Nam, anh ta bỗng cảm thấy có

chút là lạ, bỗng nhiên rơi vào trầm mặc.

“Ting ting.”

Điện thoại trong túi xách đỏ đặt trên bàn của

cô đột nhiên vang lên.

Là một tin nhắn.

“Cách xa Lục Khánh Nam ra một chút.”

Giống như có giác quan thứ sáu, cả người

Kiều Bích Ngọc đột nhiên chấn động, nhanh

chóng quay đầu, tầm mắt hướng về phía nơi có

ánh mắt lạnh lùng đang nhìn lại, chiếc Ferrari

màu đen vẫn còn dừng ở đó.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 286: Anh có thể nhớ em cả đời chứ“Đang nhìn cái gì vậy?”Một bóng dáng anh tuấn từ phía bên phảitiến lại gần, Lục Khánh Nam cầm theo hai túi đồđặt trên mặt bàn, sau đó tự nhiên ngồi xuốngbên cạnh cô.“Anh đi lâu như vậy chính là mua cái nàysao?“ Kiều Bích Ngọc thu hồi tầm mắt, cẩn thậncầm lấy hai túi để trên mặt bàn kia.Lục Khánh Nam ở phương diện này đúng làsống rất phóng túng, có thể nói đã thành chuyên gia.Vốn dĩ anh ta muốn đến khách sạn kéo côđi, nhưng cô nhất định không đi. Nguyên nhânbởi vì Kiều Bích Ngọc trực tiếp thản nhiên nói vớianh ta, không muốn thấy một số người. Hiện tạiquan hệ kỳ quái của cô và Quách Cao Minh cũngkhông phải bí mật, không biết có phải Lục KhánhNam sợ cô chết đói ở khách sạn hay không màkhí thế nói sẽ đưa cô tới nơi có cảnh tối đẹp nhấtnổi tiếng gì đó để biết mùi.“Cháo của thím Vương rất khó có thể đượcthưởng thức, anh chàng đẹp trai, có phải cậu cóhọ hàng với nhà thím Vương đúng không? Thậtsự thơm quá.”Ông chủ quán ăn đã tự mình bưng thức ăntới, thăm dò nhìn Lục Khánh Nam rồi lại nhìn haitúi đặt ở trên bàn, lại có chút ngạc nhiên cùngvui mừng. Sau đó giơ ngón tay cái lên hướng vềphía hai người: “Cháo này thật sự rất ngon”“Mười năm trước lúc cháu có tiền đều lênnúi hưởng phúc. Tuy nhiên mỗi lần tới thành phốHồ Chí Minh đều sẽ tới đây dùng bữa.”Lục Khánh Nam chính là điển hình của kiểungười cao phú soái, cử chỉ đúng mức, ngay cảkhi tức giận cũng không bằng cầm thú, khaithông một chút cho ông chủ quán ăn cũngkhông phải là chướng ngại.Điều này khiến Kiều Bích Ngọc giật mình.Vội vàng túm lấy tay áo của ông ấy mạnh mẽnói: “Cho cháu thật nhiều rau thơm, càng nhiềucàng tốt.”Cô rất thích ăn rau thơm, cũng rất thích mùivị của chúng.Ông chủ nhà hàng cười khen ngợi một câu:“Đúng là một cô bạn gái tốt, giống như đại minh tinh.”“Cô ấy không phải bạn gái của tôi.”Trên mặt Lục Khánh Nam có chút khẩntrương, nhanh chóng cao giọng phủ nhận.Kiều Bích Ngọc để lộ ra nụ cười mê người,nói một câu: “Bởi vì anh ta thích đàn ông.”Chính là tiếng phổ thông chính gốc, mọingười đều nghe hiểu.Ông chủ quán ăn lập tức trở nên nghiêmtúc, dùng ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm LụcKhánh Nam, lập tức lớn tiếng tỏ thái độ: “Cậuyên tâm đi, tôi không kì thị tình yêu đồng tính!”Lục Khánh Nam đen mặt.Kiều Bích Ngọc gọi hai chai bia, vừa uống,vừa nhịn không được đập tay xuống bàn cười to.“Kiều Bích Ngọc, cô chết với tôi, tôi nói chocô biết, cô đừng có mà đắc ý.“Cơn tức của cậu Lục bốc l*n đ*nh đầu, lòngdạ hẹp hòi cũng bắt đầu phát tác, lấy lại thứ vừamang đến để trên mặt bàn: “Đây là tôi mang tớicho người yêu tôi.”Kiều Bích Ngọc nào chịu thua, hai tay vươntới với lấy đĩa ốc, muốn lấy thêm đĩa đậu phụcùng với đĩa rau xào, hét lên với người đối diện:“Tất cả đều là của tôi! Những thứ anh vừa mới ănmau nôn ra đây.”“Muốn tôi nôn ra đúng không?”Không biết có phải vì quá tức giận nên thầnchí không được tỉnh táo: “Được, tôi nôn hết ra”Tay phải túm lấy cô kéo tới gần mình, đầuhơi sát lại gần cô, dường như muốn nôn lênngười cô.“Tránh ra, tránh ra.”Nhìn bộ dáng hoàn toàn hợp tác của anh ta,Kiều Bích Ngọc trở nên nóng nảy, hai tay đẩy đầuanh ta ra: “Lục Khánh Nam, cẩn thận không tôiđánh anh đấy.“Tôi nôn lên người cô, cô phải cảm thấy đáng giá.”Dường như mọi hận thù trong lòng LụcKhánh Nam được thoát ra ngoài, anh ta sớm đãmuốn báo thù rửa hận. Hai tay nhanh chóng ômlấy thắt lưng cô, sống chết không chịu buôngtay, chẳng khác nào một đứa trẻ đang ăn vạ.Tên này đúng là thật vô sỉ.Kiều Bích Ngọc làm sao có thể để anh tathực hiện được, chân phải mang giày cao gótliền hung hăng giẫm lên chân anh ta. Cậu Lụcđau đớn kêu la.Cái này không muốn buông tay cũng khôngđược: “Cô đúng là người phụ nữ độc ác.”Anh ta tức đến phát run.Kiều Bích Ngọc nhìn thấy bộ dáng chật vậtcủa anh ta: “Anh nên cảm thấy may mắn khi tôikhông động đến người anh em của anh. Ha hahai!”Sau đó lại đập liên tiếp xuống mặt bàn, côcười càng thêm kiêu ngạo, mà mọi người xungquanh nhìn thấy một màn của hai người họ, cũngbật cười thành tiếng.Lục Khánh Nam liền cầm lấy một chai bialạnh trên mặt bàn, bật nắp, sau đó liền ngửa đầulên tu một hơi, đúng là mát lạnh.Mẹ nó, may mà ở đây không có ai quen anh ta.“Lục Khánh Nam, trước kia các anh có từngghé qua những hàng ăn ven đường không?”Kiều Bích Ngọc gọi thêm năm chai bia, haimá có chút ửng đỏ, cô say rồi, đột nhiên lại nghĩtới một chuyện khiến cô cảm thấy tò mò.Lục Khánh Nam ghim thù, trừng mắt liếc cômột cái: “Cô cứ uống nữa đi, chút nữa tôi vứt côdưới chân cầu vượt.”“Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với anh.”Đúng là khi say, phụ nữ càng không có hìnhtượng, ghế cũng sát lại gần hơn: “Anh nói xem,anh mau nói cho tôi biết. Quách Cao Minh cógiống như anh sẽ đi tới những quá ăn vỉa hèuống rượu không?”Dường như cô rất tò mò.Lục Khánh Nam không ngờ đột nhiên anh tasẽ nghe thấy cái tên Quách Cao Minh này, tronglúc nhất thời không kịp phản ứng lại.Kiểu Bích Ngọc lắc đầu: “Khẳng định làkhông có đúng không?”Tay phải giơ lên khua loạn xạ, giọng càngthêm chắc chắn: “Anh ấy chính là loại người này,anh ấy không giống anh. Tuy anh là một cây cảinở hoa, nhưng là người tốt có thể ở chung. Anhấy không giống với…“Anh ấy cả ngày đều giống như tảng băng…Tôi vẫn không biết rốt cuộc trong lòng anh ấyđang nghĩ gì”Lục Khánh Nam rơi vào trầm mặc, đã sớmbiết cô là một con sâu rượu, nhưng cũng khôngcó nghĩa là thích uống rượu là có thể uống, ví dụnhư người phụ nữ trước mặt này.Anh ta nghe được những lời này của cô, thậtra có chút bất ngờ.“Khả năng uống rượu đúng là kém.” Nhịnkhông được mà trách móc một câu.Nhìn cô còn đang cố gắng điên cuồng quátlên để lộ ra gương mặt cân đối trắng nõn phiếmhồng, cũng lộ ra là một cô gái bướng bỉnh. LụcKhánh Nam cảm thấy nghỉ ngờ vì sao lúc trướcQuách Cao Minh lại để ý tới cô gái này? Khôngphải dựa vào cô là phụ nữ thì anh ta tuyệt đốikhông đến gần.Nhưng mà, cô chính là một người con gái đặc biệt.Anh ta nhìn thấy cô đỏ lựng, đang ngửa cổuống rượu. Cô hơi nhíu mày giống như đang tựhỏi điều gì đó. Thật ra đôi mắt của cô rất đẹp,con ngươi lấp lánh dễ dàng làm cho người khácbị mê hơn nữa, vẻ ngoài của cô cũng ưa nhìn,phần lớn là được di truyền từ mẹ, nghe nói mẹcủa cô là một người rất đẹp.Từ đáy lòng Lục Khánh Nam xuất hiện mộtloại rung động rất kỳ lạ. Anh ta nhanh chóngquay đầu, không muốn nhìn thấy bộ dạng ngốcnghếch của con sâu rượu này nữa.“Kiều Bích Ngọc, cô nói thật cho tôi biết, cóphải cô động kinh nhất quyết tham gia quảngcáo lần này là vì Quách Cao Minh đúng không?”Giọng điệu của anh ta bỗng nhiên trở nênnghiêm túc.Rùng mình trước cơn gió đêm thổi tới, trongtrẻo nhưng cũng rất lạnh khiến cho con người tatỉnh táo một ít. Cô nhìn về phía này lắc đầu, nóihai từ: “Không phải.”Cô ngửa mặt lên trời mà cười to, mặc kệ tấtcả mà bật cười, cười đến vẻ mặt cũng trở nên sán lạn.Lục Khánh Nam cũng hết cách, thở dài:“Kiều Bích Ngọc, cô có biết ở cùng với cô thậtsự rất mất mặt không?”“Anh nói cái gì mất mặt? Anh nói lại lần nữa xem.”Cô ghìm cà-vạt của anh ta, Lục Khánh Namtưởng như sắp bị cô làm cho nghẹn chết. Rõràng cô đang nhờ cậy anh ta mà lại hung dữ như vậy.Lập tức thù mới hận cũ tính luôn một thể:“Còn có lần trước tôi nằm viện, anh vô duyên vôcớ mắng tôi, nói ai mà ở cùng một chỗ với tôi sẽbị xui xẻo. Anh còn không mau giải thích cho tôi.Giải thích, giải thích nhanh lên!”Lục Khánh Nam chán nản: “Cô đúng là nhớlâu thật!”“Tôi có thể nhớ cả đời cơ.Có hơi men trong người, Kiều Bích Ngọc rấtcó khí thế mà quát lớn, những lời này khi lọt vàotai Lục Khánh Nam, anh ta bỗng cảm thấy cóchút là lạ, bỗng nhiên rơi vào trầm mặc.“Ting ting.”Điện thoại trong túi xách đỏ đặt trên bàn củacô đột nhiên vang lên.Là một tin nhắn.“Cách xa Lục Khánh Nam ra một chút.”Giống như có giác quan thứ sáu, cả ngườiKiều Bích Ngọc đột nhiên chấn động, nhanhchóng quay đầu, tầm mắt hướng về phía nơi cóánh mắt lạnh lùng đang nhìn lại, chiếc Ferrarimàu đen vẫn còn dừng ở đó.

Chương 286