Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 287

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 287: Lòng người ở giữa chốn phồn hoa lại càng trở nên trống rỗngThân thủ Lục Khánh Nam nhanh chóng túmlấy tay cô sau đó đoạt lấy túi xách.“Rốt cuộc gần đây ai là người gửi tin nhắncho cô?” Trên mặt anh ta đã không còn nụ cườicợt nhả trước đây nữa mà nghiêm túc chất vấn.“Trả lại túi xách cho tôi.”Kiều Bích Ngọc khó khăn hét lên, nhưnghiện tại không biết bởi vì gió đêm quá lạnh hay làtin nhắn kia k*ch th*ch đại não của cô, khiến côhoàn toàn tỉnh táo.Lục Khánh Nam không để ý tới cô, trực tiếpđứng dậy, cầm lấy điện thoại, lùi từng bước vềSau.Kiều Bích Ngọc lập tức trở nên nóng nảy,nhanh chóng tiến lên đoạt lấy.“Mật khẩu là bao nhiêu?”Lục Khánh Nam giơ cao tay, cô với khôngtới, nhưng điện thoại cài mật mã, cho nên anh tacũng không thể mở ra được.Cô nhìn thấy màn hình vẫn khóa, thoáng yên tâm.Lục Khánh Nam tiếp tục truy hỏi: “Có phảicó người bắt cô tham gia lần quảng cáo này, đốiphương là ai?”Câu hỏi của anh ta, khiến cho cô cảm thấy chấn động.Anh ta cũng không phải người chỉ biết sốngphóng túng ăn chơi trác táng. Lần trước ở đàiphun nước Lục Khánh Nam thấy phản ứng củacô khi nhận được một tin nhắn, tò mò đã nhanhchóng cho người điều tra.Kết quả thật là khiến cho người ta giật mình:“Tôi đã cho người điều tra ghi chép thông tỉn.Gần cô đúng là có liên lạc với một dãy số lạ,trùng hợp thời gian trước quảng cáo lần này. Đốiphương là ai? Vì sao lại không để lại danh tính?”“Anh dựa vào cái gì mà âm thầm điều trachuyện riêng tư của tôi?”Nghe thấy anh ta bỗng nhiên nói nhiều nhưvậy, trong lòng Kiều Bích Ngọc thật sự cảm thấybối rối, nhất là ánh mắt nóng rực tràn đầy nghỉngờ của anh ta: “Kiều Bích Ngọc, tôi đang hỏi cô,rốt cuộc ai là người yêu cầu cô tham gia quảngcáo lần này?”Cô cố gắng ép căng thần kinh của bản thân,không nói chuyện.Bị Lục Khánh Nam nhìn đến chột dạ, nhất làkhi trong đầu vẫn còn hiện lên nội dung của tinnhắn ban nãy.Chỉ đơn giản vài chữ “Cách xa Lục KhánhNam ra một chút.”Bình thường chính là số của Lucy.Nhưng hiện tại cô không thể chắc chắnđược người gửi có phải Lucy không. Giờ khắcnày, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng theo gióđêm thổi tới, khiến cô hoảng sợ vô thức xoayngười nhìn bốn phía xung quanh. Cô cảm giácnhư có vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình.Ngực nảy lên một cảm giác gấp gáp bất an,dường như có người đang dõi theo từng nhất cửnhất động của cô.Giống như một con rối gỗ, khiến cho cô cảmthấy căm giận, bất lực.Lục Khánh Nam không ngừng truy hỏi: “Rốtcuộc là ai bắt cô tham gia quảng cáo lần này?”Kiều Bích Ngọc nhìn về phía anh ta, ánh mắtvừa chột dạ vừa hoảng sợ. Cô đứng ở nơi ngã tưđường náo nhiệt phồn hoa, nhìn bốn phía xungquanh, sau đó khàn giọng hô to: “Rốt cuộc cácngười muốn như thế nào?”“Rốt cuộc các người muốn làm cái gì?“ Hốcmắt nhanh chóng phiếm hồng.Cả người cô trở nên run rẩy, tầm mắt cuốicùng dừng lại ở góc đường hầm nơi có ánh mắttrong trẻo nhưng lạnh lùng kia, một chiếc Ferrarimàu đen. Dường như có giác quan thứ sáu, cảmthấy nơi đó đang có người nhìn về phía cô.Oán hận, dường như chính là mê cung vĩnhviễn không có được giải thoát.Vẻ mặt Lục Khánh Nam trở nên kinh ngạc, diđộng nhanh chóng bị đoạt lấy, sau đó Kiều BíchNgọc bỏ chạy càng lúc càng xa.Anh ta cũng không đuổi theo, nhìn thẳng vềphía Kiều Bích Ngọc đang chạy trốn. Anh takhông nhìn thấy nội dung tin nhắn trong điệnthoại, nhưng bỗng nhiên lại có dự cảm sắp cóchuyện gì đó không ổn.Xung quanh mọi người đều tò mò nhìn vềphía này, ông chủ quán ăn cũng thật sự bị giậtmình. Nhưng sau khi cô gái uống rượu cãi nhaucùng người đàn ông kia liền nhanh chóng bỏchạy, Lục Khánh Nam cũng nhanh chóng rời đi.Đột nhiên anh ta nhớ tới điều gì, quay đầunhìn về phía đường bên trái dừng lại nơi có ánhđèn đường.Không biết cố ý hay vô tình, Kiều Bích Ngọccũng nhìn về phía đó. Hiện tại bên kia đã trốngkhông, dưới ánh đèn đường mờ nhạt cũng khôngcó lấy một người qua đường.Ánh mắt Lục Khánh Nam vẫn còn nhìn xungquanh, cũng chỉ nhìn thấy một chiếc Ferrari màuđen chậm rãi rời đi, dường như không có gì khác thường.Gió đêm lúc rạng sáng thổi tới đập vào mặt,quần áo Lục Khánh Nam mỏng manh, trên ngườichỉ là chiếc áo sơ mỉ màu lam cùng quần tây. Đidọc theo ngã tư đường đi đến cuối hẻm đỗ xe,bóng dáng vẫn rất tuấn khí, nhưng lại nhịn khôngđược rùng mình một cái, áo khoác đã bị lấy đi mất rồi.“Ngớ ngẩn, trước bị cảm, bây giờ còn châmchọc, đúng là phiền toái.Đi tới trước xe, vừa mới cầm chìa khóa mởcửa, đột nhiên lại nghĩ tới điều gì, cúi đầu mắngmột tiếng, trên tay phải vẫn còn cầm theo mộtchiếc túi xách màu đỏ, cực kỳ không hợp với anhta một chút nào.Kiều Bích Ngọc đúng là rắc rối, cầm điệnthoại là cứ thế chạy, ngay cả túi xách của mìnhcũng vứt lại.“Cả ngày đều phải có người đi sau thu dọncục diện rối rắm.”Lục Khánh Nam tức giận ném túi xách sangbên ghế lái, nhanh chóng khởi động xe, thongthả hòa vào đường lớn, đánh mắt ra bên ngoàicửa sổ xe nhìn xung quanh để tìm kiếm thân ảnh của cô.Năm nay Lục Khánh Nam cũng đã ba mươi,cả ngày mẹ anh ta đều nhắc tới chuyện cưới vợ.Nhưng mà cũng không cần phải lo lắng, trên anhta vẫn còn một anh trai chưa cưới vợ. Bởi vì anhta cũng bị mẹ dùng mạnh mẽ áp chế, anh ta vàmấy người anh trai, từ nhỏ đã thề hoặc là khôngcưới, nếu như muốn kết hôn sẽ lấy người khônkhéo nghe lời, cho dù hung dữ giống hệt như mẹ anh ta.Sắc mặt Lục Khánh Nam vô cùng khó coi,quả thực Kiều Bích Ngọc và mẹ anh ta giốngnhau đều phiền muốn chết.Lái xe một vòng vẫn không thấy bóng dángKiều Bích Ngọc, anh ta liền dừng xe lại venđường, sau đó gọi điện cho trợ lý.“Tổng giám đốc Lục, hiện tại anh bảo tôi gọiđiện thoại cho cô Kiều thỏi xem cô ấy có saokhông á?”Đầu bên kia, trợ lý có chút không hiểu:“Không phải anh đi cùng cô Kiều sao? Tôi nhớ rõanh có lái xe đi ra ngoài.”“Cậu hỏi nhiều như vậy để làm gì? Muốn tôitrừ tiền lương hả?”Lục Khánh Nam có chút tức giận: “Bảo cậugọi thì cậu cứ gọi. Gọi điện hỏi cô ấy đang ở đâu,sau đó lập tức đón cô ấy về khách sạn.”“ĐƯỢC..Trợ lý bị mắng có chút khó hiểu, nhưng đã làông chủ thì không ai dám phản bác, lập tức đồng ý.Nói đi cũng phải nói lại, vốn dĩ Tổng giámđốc Lục cao cao tại thượng của bọn họ trải qualần quảng cáo này, hình tượng không còn sót lạichút gì. Cậu ta thở dài: “Cảm giác bọn họ khônggiống như quan hệ bao dưỡng giống bên ngoàihay đồn đại.”Ông chủ nhà mình ở trước mặt cô Kiềuchẳng khác nào chó săn.“Cao Minh, hiện tại anh đang ở đâu? Tôi cóviệc tìm anh.”Tay phải Lục Khánh nam gác bên ngoài cửaxe, ánh mắt phức tạp nhìn ra thành phồn hoabên ngoài. Bỗng nhiên anh ta không muốn quayvề khách sạn nhanh như vậy, lập tức lấy điệnthoại ra gọi vào một dãy số, giọng điệu lãnh đạm,chỉ muốn hẹn gặp mặt Quách Cao Minh.“Lái xe quay về thành phố Bắc An.”Đầu bên kia điện thoại, Quách Cao Minhthản nhiên, lạnh lùng nói với anh ta.“Cậu lái xe trở về sao?“ Sắc mặt Lục KhánhNam thay đổi, có chút giật mình.“Có việc gì gấp?”“Không tính là việc gấp, chính là chuyện liênquan tới Kiều Bích Ngọc”Lục Khánh Nam đang suy nghĩ nên nói nhưthế nào mới rõ ràng, thì người đàn ông ở đầu dâybên kia không còn giữ được kiên nhẫn, lạnh lùng‘A’ một tiếng, có chút ý tứ sâu sa.Nghe thái độ lạnh lùng của anh, không hiểusao Lục Khánh Nam bỗng nhiên cảm thấy cóchút buồn bực, nhắc nhở một cậu: “Kiều BíchNgọc chính là vợ của cậu.”“Cậu quan tâm tới cô ấy vậy sao?”Khác với cảm xúc buồn bực của Lục KhánhNam, thanh âm trầm thấp của Quách Cao Minhlại giống như chất vấn.“Tôi quan tâm tới cô ấy hả?”Bản thân Lục Khánh Nam thoáng chút runsợ, chẳng qua chỉ là trong một giây, nhất thờianh ta cảm thấy có chút tức giận cứ cọ qua cọlại trong lòng: “Chẳng lẽ là một người bạn, tôiquan tâm tới cô ấy không phải là chuyện bình thường.”“Hy vọng cậu sẽ không vượt qua phạm viquan tâm không bình thường ấy.” Giọng điệu ởđầu dây bên kia không lạnh không nhạt như trước.Sắc mặt Lục Khánh Nam rất khó coi: “QuáchCao Minh, anh muốn cái gì?”Dường như tức giận đã khiến anh ta mất disự tôn trọng dành cho đối phương.Người đàn ông bên kia trở nên trầm mặc, không nói chuyện.Mà Lục Khánh Nam cảm thấy cực kỳ buồnbực cần phải giải tỏa, trực tiếp mắng to: “Tôichính là quan tâm cô ấy đấy. Nếu Kiều Bích Ngọckhông gặp phải chuyện đó, cô ấy cũng sẽ khôngsợ hãi mà bỏ chạy giống như vừa rồi.Sau đó anh ta nhanh tay tắt máy, ánh mắtnhìn thẳng phía trước, ánh đèn sáng ở tòa nhàphía đối diện, nơi này đúng là phồn hoa, ngay cảmột mảnh đất cũng không thể níu giữa người lại,lòng người ở nơi phồn hoa càng trở nên trống rỗng.

Chương 287: Lòng người ở giữa chốn phồn hoa lại càng trở nên trống rỗng

Thân thủ Lục Khánh Nam nhanh chóng túm

lấy tay cô sau đó đoạt lấy túi xách.

“Rốt cuộc gần đây ai là người gửi tin nhắn

cho cô?” Trên mặt anh ta đã không còn nụ cười

cợt nhả trước đây nữa mà nghiêm túc chất vấn.

“Trả lại túi xách cho tôi.”

Kiều Bích Ngọc khó khăn hét lên, nhưng

hiện tại không biết bởi vì gió đêm quá lạnh hay là

tin nhắn kia k*ch th*ch đại não của cô, khiến cô

hoàn toàn tỉnh táo.

Lục Khánh Nam không để ý tới cô, trực tiếp

đứng dậy, cầm lấy điện thoại, lùi từng bước về

Sau.

Kiều Bích Ngọc lập tức trở nên nóng nảy,

nhanh chóng tiến lên đoạt lấy.

“Mật khẩu là bao nhiêu?”

Lục Khánh Nam giơ cao tay, cô với không

tới, nhưng điện thoại cài mật mã, cho nên anh ta

cũng không thể mở ra được.

Cô nhìn thấy màn hình vẫn khóa, thoáng yên tâm.

Lục Khánh Nam tiếp tục truy hỏi: “Có phải

có người bắt cô tham gia lần quảng cáo này, đối

phương là ai?”

Câu hỏi của anh ta, khiến cho cô cảm thấy chấn động.

Anh ta cũng không phải người chỉ biết sống

phóng túng ăn chơi trác táng. Lần trước ở đài

phun nước Lục Khánh Nam thấy phản ứng của

cô khi nhận được một tin nhắn, tò mò đã nhanh

chóng cho người điều tra.

Kết quả thật là khiến cho người ta giật mình:

“Tôi đã cho người điều tra ghi chép thông tỉn.

Gần cô đúng là có liên lạc với một dãy số lạ,

trùng hợp thời gian trước quảng cáo lần này. Đối

phương là ai? Vì sao lại không để lại danh tính?”

“Anh dựa vào cái gì mà âm thầm điều tra

chuyện riêng tư của tôi?”

Nghe thấy anh ta bỗng nhiên nói nhiều như

vậy, trong lòng Kiều Bích Ngọc thật sự cảm thấy

bối rối, nhất là ánh mắt nóng rực tràn đầy nghỉ

ngờ của anh ta: “Kiều Bích Ngọc, tôi đang hỏi cô,

rốt cuộc ai là người yêu cầu cô tham gia quảng

cáo lần này?”

Cô cố gắng ép căng thần kinh của bản thân,

không nói chuyện.

Bị Lục Khánh Nam nhìn đến chột dạ, nhất là

khi trong đầu vẫn còn hiện lên nội dung của tin

nhắn ban nãy.

Chỉ đơn giản vài chữ “Cách xa Lục Khánh

Nam ra một chút.”

Bình thường chính là số của Lucy.

Nhưng hiện tại cô không thể chắc chắn

được người gửi có phải Lucy không. Giờ khắc

này, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng theo gió

đêm thổi tới, khiến cô hoảng sợ vô thức xoay

người nhìn bốn phía xung quanh. Cô cảm giác

như có vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình.

Ngực nảy lên một cảm giác gấp gáp bất an,

dường như có người đang dõi theo từng nhất cử

nhất động của cô.

Giống như một con rối gỗ, khiến cho cô cảm

thấy căm giận, bất lực.

Lục Khánh Nam không ngừng truy hỏi: “Rốt

cuộc là ai bắt cô tham gia quảng cáo lần này?”

Kiều Bích Ngọc nhìn về phía anh ta, ánh mắt

vừa chột dạ vừa hoảng sợ. Cô đứng ở nơi ngã tư

đường náo nhiệt phồn hoa, nhìn bốn phía xung

quanh, sau đó khàn giọng hô to: “Rốt cuộc các

người muốn như thế nào?”

“Rốt cuộc các người muốn làm cái gì?“ Hốc

mắt nhanh chóng phiếm hồng.

Cả người cô trở nên run rẩy, tầm mắt cuối

cùng dừng lại ở góc đường hầm nơi có ánh mắt

trong trẻo nhưng lạnh lùng kia, một chiếc Ferrari

màu đen. Dường như có giác quan thứ sáu, cảm

thấy nơi đó đang có người nhìn về phía cô.

Oán hận, dường như chính là mê cung vĩnh

viễn không có được giải thoát.

Vẻ mặt Lục Khánh Nam trở nên kinh ngạc, di

động nhanh chóng bị đoạt lấy, sau đó Kiều Bích

Ngọc bỏ chạy càng lúc càng xa.

Anh ta cũng không đuổi theo, nhìn thẳng về

phía Kiều Bích Ngọc đang chạy trốn. Anh ta

không nhìn thấy nội dung tin nhắn trong điện

thoại, nhưng bỗng nhiên lại có dự cảm sắp có

chuyện gì đó không ổn.

Xung quanh mọi người đều tò mò nhìn về

phía này, ông chủ quán ăn cũng thật sự bị giật

mình. Nhưng sau khi cô gái uống rượu cãi nhau

cùng người đàn ông kia liền nhanh chóng bỏ

chạy, Lục Khánh Nam cũng nhanh chóng rời đi.

Đột nhiên anh ta nhớ tới điều gì, quay đầu

nhìn về phía đường bên trái dừng lại nơi có ánh

đèn đường.

Không biết cố ý hay vô tình, Kiều Bích Ngọc

cũng nhìn về phía đó. Hiện tại bên kia đã trống

không, dưới ánh đèn đường mờ nhạt cũng không

có lấy một người qua đường.

Ánh mắt Lục Khánh Nam vẫn còn nhìn xung

quanh, cũng chỉ nhìn thấy một chiếc Ferrari màu

đen chậm rãi rời đi, dường như không có gì khác thường.

Gió đêm lúc rạng sáng thổi tới đập vào mặt,

quần áo Lục Khánh Nam mỏng manh, trên người

chỉ là chiếc áo sơ mỉ màu lam cùng quần tây. Đi

dọc theo ngã tư đường đi đến cuối hẻm đỗ xe,

bóng dáng vẫn rất tuấn khí, nhưng lại nhịn không

được rùng mình một cái, áo khoác đã bị lấy đi mất rồi.

“Ngớ ngẩn, trước bị cảm, bây giờ còn châm

chọc, đúng là phiền toái.

Đi tới trước xe, vừa mới cầm chìa khóa mở

cửa, đột nhiên lại nghĩ tới điều gì, cúi đầu mắng

một tiếng, trên tay phải vẫn còn cầm theo một

chiếc túi xách màu đỏ, cực kỳ không hợp với anh

ta một chút nào.

Kiều Bích Ngọc đúng là rắc rối, cầm điện

thoại là cứ thế chạy, ngay cả túi xách của mình

cũng vứt lại.

“Cả ngày đều phải có người đi sau thu dọn

cục diện rối rắm.”

Lục Khánh Nam tức giận ném túi xách sang

bên ghế lái, nhanh chóng khởi động xe, thong

thả hòa vào đường lớn, đánh mắt ra bên ngoài

cửa sổ xe nhìn xung quanh để tìm kiếm thân ảnh của cô.

Năm nay Lục Khánh Nam cũng đã ba mươi,

cả ngày mẹ anh ta đều nhắc tới chuyện cưới vợ.

Nhưng mà cũng không cần phải lo lắng, trên anh

ta vẫn còn một anh trai chưa cưới vợ. Bởi vì anh

ta cũng bị mẹ dùng mạnh mẽ áp chế, anh ta và

mấy người anh trai, từ nhỏ đã thề hoặc là không

cưới, nếu như muốn kết hôn sẽ lấy người khôn

khéo nghe lời, cho dù hung dữ giống hệt như mẹ anh ta.

Sắc mặt Lục Khánh Nam vô cùng khó coi,

quả thực Kiều Bích Ngọc và mẹ anh ta giống

nhau đều phiền muốn chết.

Lái xe một vòng vẫn không thấy bóng dáng

Kiều Bích Ngọc, anh ta liền dừng xe lại ven

đường, sau đó gọi điện cho trợ lý.

“Tổng giám đốc Lục, hiện tại anh bảo tôi gọi

điện thoại cho cô Kiều thỏi xem cô ấy có sao

không á?”

Đầu bên kia, trợ lý có chút không hiểu:

“Không phải anh đi cùng cô Kiều sao? Tôi nhớ rõ

anh có lái xe đi ra ngoài.”

“Cậu hỏi nhiều như vậy để làm gì? Muốn tôi

trừ tiền lương hả?”

Lục Khánh Nam có chút tức giận: “Bảo cậu

gọi thì cậu cứ gọi. Gọi điện hỏi cô ấy đang ở đâu,

sau đó lập tức đón cô ấy về khách sạn.”

“ĐƯỢC..

Trợ lý bị mắng có chút khó hiểu, nhưng đã là

ông chủ thì không ai dám phản bác, lập tức đồng ý.

Nói đi cũng phải nói lại, vốn dĩ Tổng giám

đốc Lục cao cao tại thượng của bọn họ trải qua

lần quảng cáo này, hình tượng không còn sót lại

chút gì. Cậu ta thở dài: “Cảm giác bọn họ không

giống như quan hệ bao dưỡng giống bên ngoài

hay đồn đại.”

Ông chủ nhà mình ở trước mặt cô Kiều

chẳng khác nào chó săn.

“Cao Minh, hiện tại anh đang ở đâu? Tôi có

việc tìm anh.”

Tay phải Lục Khánh nam gác bên ngoài cửa

xe, ánh mắt phức tạp nhìn ra thành phồn hoa

bên ngoài. Bỗng nhiên anh ta không muốn quay

về khách sạn nhanh như vậy, lập tức lấy điện

thoại ra gọi vào một dãy số, giọng điệu lãnh đạm,

chỉ muốn hẹn gặp mặt Quách Cao Minh.

“Lái xe quay về thành phố Bắc An.”

Đầu bên kia điện thoại, Quách Cao Minh

thản nhiên, lạnh lùng nói với anh ta.

“Cậu lái xe trở về sao?“ Sắc mặt Lục Khánh

Nam thay đổi, có chút giật mình.

“Có việc gì gấp?”

“Không tính là việc gấp, chính là chuyện liên

quan tới Kiều Bích Ngọc”

Lục Khánh Nam đang suy nghĩ nên nói như

thế nào mới rõ ràng, thì người đàn ông ở đầu dây

bên kia không còn giữ được kiên nhẫn, lạnh lùng

‘A’ một tiếng, có chút ý tứ sâu sa.

Nghe thái độ lạnh lùng của anh, không hiểu

sao Lục Khánh Nam bỗng nhiên cảm thấy có

chút buồn bực, nhắc nhở một cậu: “Kiều Bích

Ngọc chính là vợ của cậu.”

“Cậu quan tâm tới cô ấy vậy sao?”

Khác với cảm xúc buồn bực của Lục Khánh

Nam, thanh âm trầm thấp của Quách Cao Minh

lại giống như chất vấn.

“Tôi quan tâm tới cô ấy hả?”

Bản thân Lục Khánh Nam thoáng chút run

sợ, chẳng qua chỉ là trong một giây, nhất thời

anh ta cảm thấy có chút tức giận cứ cọ qua cọ

lại trong lòng: “Chẳng lẽ là một người bạn, tôi

quan tâm tới cô ấy không phải là chuyện bình thường.”

“Hy vọng cậu sẽ không vượt qua phạm vi

quan tâm không bình thường ấy.” Giọng điệu ở

đầu dây bên kia không lạnh không nhạt như trước.

Sắc mặt Lục Khánh Nam rất khó coi: “Quách

Cao Minh, anh muốn cái gì?”

Dường như tức giận đã khiến anh ta mất di

sự tôn trọng dành cho đối phương.

Người đàn ông bên kia trở nên trầm mặc, không nói chuyện.

Mà Lục Khánh Nam cảm thấy cực kỳ buồn

bực cần phải giải tỏa, trực tiếp mắng to: “Tôi

chính là quan tâm cô ấy đấy. Nếu Kiều Bích Ngọc

không gặp phải chuyện đó, cô ấy cũng sẽ không

sợ hãi mà bỏ chạy giống như vừa rồi.

Sau đó anh ta nhanh tay tắt máy, ánh mắt

nhìn thẳng phía trước, ánh đèn sáng ở tòa nhà

phía đối diện, nơi này đúng là phồn hoa, ngay cả

một mảnh đất cũng không thể níu giữa người lại,

lòng người ở nơi phồn hoa càng trở nên trống rỗng.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 287: Lòng người ở giữa chốn phồn hoa lại càng trở nên trống rỗngThân thủ Lục Khánh Nam nhanh chóng túmlấy tay cô sau đó đoạt lấy túi xách.“Rốt cuộc gần đây ai là người gửi tin nhắncho cô?” Trên mặt anh ta đã không còn nụ cườicợt nhả trước đây nữa mà nghiêm túc chất vấn.“Trả lại túi xách cho tôi.”Kiều Bích Ngọc khó khăn hét lên, nhưnghiện tại không biết bởi vì gió đêm quá lạnh hay làtin nhắn kia k*ch th*ch đại não của cô, khiến côhoàn toàn tỉnh táo.Lục Khánh Nam không để ý tới cô, trực tiếpđứng dậy, cầm lấy điện thoại, lùi từng bước vềSau.Kiều Bích Ngọc lập tức trở nên nóng nảy,nhanh chóng tiến lên đoạt lấy.“Mật khẩu là bao nhiêu?”Lục Khánh Nam giơ cao tay, cô với khôngtới, nhưng điện thoại cài mật mã, cho nên anh tacũng không thể mở ra được.Cô nhìn thấy màn hình vẫn khóa, thoáng yên tâm.Lục Khánh Nam tiếp tục truy hỏi: “Có phảicó người bắt cô tham gia lần quảng cáo này, đốiphương là ai?”Câu hỏi của anh ta, khiến cho cô cảm thấy chấn động.Anh ta cũng không phải người chỉ biết sốngphóng túng ăn chơi trác táng. Lần trước ở đàiphun nước Lục Khánh Nam thấy phản ứng củacô khi nhận được một tin nhắn, tò mò đã nhanhchóng cho người điều tra.Kết quả thật là khiến cho người ta giật mình:“Tôi đã cho người điều tra ghi chép thông tỉn.Gần cô đúng là có liên lạc với một dãy số lạ,trùng hợp thời gian trước quảng cáo lần này. Đốiphương là ai? Vì sao lại không để lại danh tính?”“Anh dựa vào cái gì mà âm thầm điều trachuyện riêng tư của tôi?”Nghe thấy anh ta bỗng nhiên nói nhiều nhưvậy, trong lòng Kiều Bích Ngọc thật sự cảm thấybối rối, nhất là ánh mắt nóng rực tràn đầy nghỉngờ của anh ta: “Kiều Bích Ngọc, tôi đang hỏi cô,rốt cuộc ai là người yêu cầu cô tham gia quảngcáo lần này?”Cô cố gắng ép căng thần kinh của bản thân,không nói chuyện.Bị Lục Khánh Nam nhìn đến chột dạ, nhất làkhi trong đầu vẫn còn hiện lên nội dung của tinnhắn ban nãy.Chỉ đơn giản vài chữ “Cách xa Lục KhánhNam ra một chút.”Bình thường chính là số của Lucy.Nhưng hiện tại cô không thể chắc chắnđược người gửi có phải Lucy không. Giờ khắcnày, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng theo gióđêm thổi tới, khiến cô hoảng sợ vô thức xoayngười nhìn bốn phía xung quanh. Cô cảm giácnhư có vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình.Ngực nảy lên một cảm giác gấp gáp bất an,dường như có người đang dõi theo từng nhất cửnhất động của cô.Giống như một con rối gỗ, khiến cho cô cảmthấy căm giận, bất lực.Lục Khánh Nam không ngừng truy hỏi: “Rốtcuộc là ai bắt cô tham gia quảng cáo lần này?”Kiều Bích Ngọc nhìn về phía anh ta, ánh mắtvừa chột dạ vừa hoảng sợ. Cô đứng ở nơi ngã tưđường náo nhiệt phồn hoa, nhìn bốn phía xungquanh, sau đó khàn giọng hô to: “Rốt cuộc cácngười muốn như thế nào?”“Rốt cuộc các người muốn làm cái gì?“ Hốcmắt nhanh chóng phiếm hồng.Cả người cô trở nên run rẩy, tầm mắt cuốicùng dừng lại ở góc đường hầm nơi có ánh mắttrong trẻo nhưng lạnh lùng kia, một chiếc Ferrarimàu đen. Dường như có giác quan thứ sáu, cảmthấy nơi đó đang có người nhìn về phía cô.Oán hận, dường như chính là mê cung vĩnhviễn không có được giải thoát.Vẻ mặt Lục Khánh Nam trở nên kinh ngạc, diđộng nhanh chóng bị đoạt lấy, sau đó Kiều BíchNgọc bỏ chạy càng lúc càng xa.Anh ta cũng không đuổi theo, nhìn thẳng vềphía Kiều Bích Ngọc đang chạy trốn. Anh takhông nhìn thấy nội dung tin nhắn trong điệnthoại, nhưng bỗng nhiên lại có dự cảm sắp cóchuyện gì đó không ổn.Xung quanh mọi người đều tò mò nhìn vềphía này, ông chủ quán ăn cũng thật sự bị giậtmình. Nhưng sau khi cô gái uống rượu cãi nhaucùng người đàn ông kia liền nhanh chóng bỏchạy, Lục Khánh Nam cũng nhanh chóng rời đi.Đột nhiên anh ta nhớ tới điều gì, quay đầunhìn về phía đường bên trái dừng lại nơi có ánhđèn đường.Không biết cố ý hay vô tình, Kiều Bích Ngọccũng nhìn về phía đó. Hiện tại bên kia đã trốngkhông, dưới ánh đèn đường mờ nhạt cũng khôngcó lấy một người qua đường.Ánh mắt Lục Khánh Nam vẫn còn nhìn xungquanh, cũng chỉ nhìn thấy một chiếc Ferrari màuđen chậm rãi rời đi, dường như không có gì khác thường.Gió đêm lúc rạng sáng thổi tới đập vào mặt,quần áo Lục Khánh Nam mỏng manh, trên ngườichỉ là chiếc áo sơ mỉ màu lam cùng quần tây. Đidọc theo ngã tư đường đi đến cuối hẻm đỗ xe,bóng dáng vẫn rất tuấn khí, nhưng lại nhịn khôngđược rùng mình một cái, áo khoác đã bị lấy đi mất rồi.“Ngớ ngẩn, trước bị cảm, bây giờ còn châmchọc, đúng là phiền toái.Đi tới trước xe, vừa mới cầm chìa khóa mởcửa, đột nhiên lại nghĩ tới điều gì, cúi đầu mắngmột tiếng, trên tay phải vẫn còn cầm theo mộtchiếc túi xách màu đỏ, cực kỳ không hợp với anhta một chút nào.Kiều Bích Ngọc đúng là rắc rối, cầm điệnthoại là cứ thế chạy, ngay cả túi xách của mìnhcũng vứt lại.“Cả ngày đều phải có người đi sau thu dọncục diện rối rắm.”Lục Khánh Nam tức giận ném túi xách sangbên ghế lái, nhanh chóng khởi động xe, thongthả hòa vào đường lớn, đánh mắt ra bên ngoàicửa sổ xe nhìn xung quanh để tìm kiếm thân ảnh của cô.Năm nay Lục Khánh Nam cũng đã ba mươi,cả ngày mẹ anh ta đều nhắc tới chuyện cưới vợ.Nhưng mà cũng không cần phải lo lắng, trên anhta vẫn còn một anh trai chưa cưới vợ. Bởi vì anhta cũng bị mẹ dùng mạnh mẽ áp chế, anh ta vàmấy người anh trai, từ nhỏ đã thề hoặc là khôngcưới, nếu như muốn kết hôn sẽ lấy người khônkhéo nghe lời, cho dù hung dữ giống hệt như mẹ anh ta.Sắc mặt Lục Khánh Nam vô cùng khó coi,quả thực Kiều Bích Ngọc và mẹ anh ta giốngnhau đều phiền muốn chết.Lái xe một vòng vẫn không thấy bóng dángKiều Bích Ngọc, anh ta liền dừng xe lại venđường, sau đó gọi điện cho trợ lý.“Tổng giám đốc Lục, hiện tại anh bảo tôi gọiđiện thoại cho cô Kiều thỏi xem cô ấy có saokhông á?”Đầu bên kia, trợ lý có chút không hiểu:“Không phải anh đi cùng cô Kiều sao? Tôi nhớ rõanh có lái xe đi ra ngoài.”“Cậu hỏi nhiều như vậy để làm gì? Muốn tôitrừ tiền lương hả?”Lục Khánh Nam có chút tức giận: “Bảo cậugọi thì cậu cứ gọi. Gọi điện hỏi cô ấy đang ở đâu,sau đó lập tức đón cô ấy về khách sạn.”“ĐƯỢC..Trợ lý bị mắng có chút khó hiểu, nhưng đã làông chủ thì không ai dám phản bác, lập tức đồng ý.Nói đi cũng phải nói lại, vốn dĩ Tổng giámđốc Lục cao cao tại thượng của bọn họ trải qualần quảng cáo này, hình tượng không còn sót lạichút gì. Cậu ta thở dài: “Cảm giác bọn họ khônggiống như quan hệ bao dưỡng giống bên ngoàihay đồn đại.”Ông chủ nhà mình ở trước mặt cô Kiềuchẳng khác nào chó săn.“Cao Minh, hiện tại anh đang ở đâu? Tôi cóviệc tìm anh.”Tay phải Lục Khánh nam gác bên ngoài cửaxe, ánh mắt phức tạp nhìn ra thành phồn hoabên ngoài. Bỗng nhiên anh ta không muốn quayvề khách sạn nhanh như vậy, lập tức lấy điệnthoại ra gọi vào một dãy số, giọng điệu lãnh đạm,chỉ muốn hẹn gặp mặt Quách Cao Minh.“Lái xe quay về thành phố Bắc An.”Đầu bên kia điện thoại, Quách Cao Minhthản nhiên, lạnh lùng nói với anh ta.“Cậu lái xe trở về sao?“ Sắc mặt Lục KhánhNam thay đổi, có chút giật mình.“Có việc gì gấp?”“Không tính là việc gấp, chính là chuyện liênquan tới Kiều Bích Ngọc”Lục Khánh Nam đang suy nghĩ nên nói nhưthế nào mới rõ ràng, thì người đàn ông ở đầu dâybên kia không còn giữ được kiên nhẫn, lạnh lùng‘A’ một tiếng, có chút ý tứ sâu sa.Nghe thái độ lạnh lùng của anh, không hiểusao Lục Khánh Nam bỗng nhiên cảm thấy cóchút buồn bực, nhắc nhở một cậu: “Kiều BíchNgọc chính là vợ của cậu.”“Cậu quan tâm tới cô ấy vậy sao?”Khác với cảm xúc buồn bực của Lục KhánhNam, thanh âm trầm thấp của Quách Cao Minhlại giống như chất vấn.“Tôi quan tâm tới cô ấy hả?”Bản thân Lục Khánh Nam thoáng chút runsợ, chẳng qua chỉ là trong một giây, nhất thờianh ta cảm thấy có chút tức giận cứ cọ qua cọlại trong lòng: “Chẳng lẽ là một người bạn, tôiquan tâm tới cô ấy không phải là chuyện bình thường.”“Hy vọng cậu sẽ không vượt qua phạm viquan tâm không bình thường ấy.” Giọng điệu ởđầu dây bên kia không lạnh không nhạt như trước.Sắc mặt Lục Khánh Nam rất khó coi: “QuáchCao Minh, anh muốn cái gì?”Dường như tức giận đã khiến anh ta mất disự tôn trọng dành cho đối phương.Người đàn ông bên kia trở nên trầm mặc, không nói chuyện.Mà Lục Khánh Nam cảm thấy cực kỳ buồnbực cần phải giải tỏa, trực tiếp mắng to: “Tôichính là quan tâm cô ấy đấy. Nếu Kiều Bích Ngọckhông gặp phải chuyện đó, cô ấy cũng sẽ khôngsợ hãi mà bỏ chạy giống như vừa rồi.Sau đó anh ta nhanh tay tắt máy, ánh mắtnhìn thẳng phía trước, ánh đèn sáng ở tòa nhàphía đối diện, nơi này đúng là phồn hoa, ngay cảmột mảnh đất cũng không thể níu giữa người lại,lòng người ở nơi phồn hoa càng trở nên trống rỗng.

Chương 287