Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 290

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 290: Một đêm mây mưaNhưng bất hạnh không chỉ có vậy.Khi đã gặp vận đen thì những điều tồi tệ đềucùng nhau kéo đến.Cô xách hai túi rác xuống tầng một củachung cư rồi vứt bỏ, lúc đi thang máy có không ítđàn ông sống ở đây đi ngang đều liếc nhìn cômột chút khiến cô cảm thấy chột dạ, vẻ mặt khóxử suốt quãng đường.Cô mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa màu tímnhạt phía bên trong, may mà đầu óc còn khôngcó hỏng nên trời mùa đông lạnh giá vẫn nhớ mặcthêm chiếc áo khoác dài trên người. Chiếc áomàu xanh đậm kiểu Hàn Quốc càng tôn thêmnước da trắng nõn và đôi môi đỏ hồng của cô,đôi mắt cũng càng rạng rỡ hơn. Rõ ràng rất làxinh đẹp nhưng lúc này cô chỉ cảm thấy khôngkhỏi buồn phiền.Không có tiền và điện thoại ngay cả áo lótcũng không mặc.Hơn nữa còn quên mang theo chìa khóa.Không biết những chuyện ngớ ngẩn như thếnày có xảy ra với những người thuê phòng kháchay không.Kiều Bích Ngọc cúi đầu nhìn chăm chú vàođôi chân trắng nõn của mình, ăn mặc lôi thôi đeodép lê loẹt quẹt đi lại trong chung cư và khôngngừng thở dài.Thật là xấu hổ ngay cả cô cũng nghỉ ngờ làmSao mà mình có thể vượt qua mấy năm nay.Có lẽ là do bị cảm lại sốt nhẹ cho nên đầu cókhông được sáng suốt.Đầu tiên Kiều Bích Ngọc cài toàn bộ cúc áokhoác một cách cẩn thận như vậy sau đó đi tìmngười quản lý chung cư để nhờ giúp đỡ.Nhưng thật là đen đủi mọi đường.“Cô gì ơi, tôi là nhân viên mới tới nên tôikhông biết chùm chìa khóa phụ để ở đâu hay làcô đợi một chút.”Cô nhìn anh chàng quản lý chung cư mớiđến: “Còn phải đợi bao lâu vậy?”Cô bất giác vòng tay ôm lấy ngực và siếtchặt chiếc áo khoác sau đó vô cùng xấu hổ lêntiếng: “Làm phiền anh gọi điện hỏi một chút bâygiờ tôi không tiện.”Anh chàng cũng không biết điều gì gây bấttiện cho cô nhưng người đẹp có việc nhờ vả nênvội vàng đồng ý nhanh chóng xử lý giúp cô, rồingượng ngùng hỏi cô có muốn ngồi đợi trongphòng nghỉ của quản lý chung cư hay không.“Không cần, cám ơn”Cô quyết định quay trở lại căn hộ của mình và chờ đợi.Liếc nhìn lối vào thang máy, đã 10 giờ tối rồiđúng lúc gặp một nhóm nhân viên văn phòng tanlàm muộn vừa trở về đang đợi thang máy. Vì vậyKiều Bích Ngọc sáng suốt quyết định xoay ngườiđi thang bộ.Cô không muốn chen chúc với những ngườikhác và cúi đầu liếc nhìn xuống ngực rồi lại thở dài.Trên cầu thang có một ít bụi, có lẽ là dothường ngày rất ít người qua lại nơi đây nên dìdọn dẹp vệ sinh cũng trộm làm biếng. Lúc nàythang bộ cũng chỉ có một mình cô, từng tiếngbước chân vọng lại chiếc đèn cảm ứng trên cầuthang cũng tự động chiếu sáng vì tiếng bướcchân của cô, cả không gian vô cùng yên tĩnh.Kiều Bích Ngọc cần phải leo bốn chặng cầuthang nên cũng rảnh rỗi cúi đầu đi bộ một cáchchậm rãi.Đầu óc không ngừng suy nghĩ lung tung,vừa nãy cô nghe thấy anh chàng quản lý mới đếngọi điện thoại, những nhân viên quản lý cũ đã điăn đêm rồi xem ra nhanh nhất cũng phải mộttiếng nữa họ mới quay lại được: “Có nghĩa là côphải đợi chờ mòn mỏi trong hơn một tiếng đồnghồ này”Ai, thật là đau buồn.Nhỡ đâu những người đó vui đến quên trờiquên đất vẫn chưa trở lại thì rất có thể cô phảinhìn chằm chằm vào cửa mà vượt qua đêm nay.“Hay là tìm hàng xóm mượn điện thoại gọiMỹ Duy đến cứu mình nhỉ?“ Những lúc nguy cấpcô thường nghĩ tới Mỹ Duy nhà cô.Cô đang suy nghĩ miên man nên đi màkhông nhìn đường thì đột nhiên trán đụng phảimột ai đó.Cô bỗng kinh ngạc ngẩng đầu.“Anh…”Kiều Bích Ngọc cảm thấy đầu óc càng trì trệhơn, ánh đèn vàng trên cầu thang có chút mơhồ, bây giờ cô không xác định được anh là ảogiác hay chân thực.“Đi đường cẩn thận chứ.” Một âm thanh độtngột vang lên giọng điệu trầm thấp và có chútkhó chịu thật quen thuộc.Một tia sáng trong đầu chợt lướt qua, KiềuBích Ngọc không biết là sợ hãi hay kinh ngạc hốthoảng kêu lên: “Sao, sao anh lại ở đây?”Đôi mắt cô phản chiếu khuôn mặt điển traivà lạnh lùng của anh.Quách Cao Minh không hề để ý đến cô.Anh quay người và sải bước tiếp tục đi lên cầu thang.Kiều Bích Ngọc sững sờ đứng nguyên tạichỗ trong một giây rồi liếc nhìn căn hộ 402 củamình ở bên phía tay trái còn anh đang di lên lầu.“Quách Cao Minh anh chính là kẻ điên sốngở căn hộ 502 kia.”Cô nhớ tới điều gì đó và giọng điệu rối rắmba bước gộp thành hai bước đuổi theo sau.Mà lúc này người đàn ông đang đứng trướccánh cửa phòng 502 quay người nhìn về phía cô,có vẻ rất không hài lòng với câu “kẻ điên” nàynên anh khẽ cau mày và nhìn cô với ánh mắt sắcbén trong bóng tối.Kiều Bích Ngọc do dự dừng lại ở bậc thềmcủa cầu thang cách anh năm mét không tiếp tụcbước lên nữa.“Sao, sao anh lại sống ở đây?”Ánh mắt anh nhìn cô chăm chú khiến côcảm thấy mất tự nhiên nhưng cô vẫn can đảmlên tiếng hỏi.Cô hồi hộp đợi chờ câu trả lời của anh.Trước đây cô đã từng nghi ngờ người chủ củacăn hộ phía trên là người quen của cô, lúc đócũng đã từng phỏng đoán có phải là anh haykhông nhưng bây giờ thực sự nhìn thấy anh.Trong lòng trào dâng một cảm xúc khó hiểu,hồi hộp và hơi vui mừng một chút.Tuy nhiên anh vẫn không nói gì chỉ rút rachìa khóa mở cửa.“Quách Cao Minh, tại sao anh lại sống ởđây?” Sự làm ngơ của anh khiến cô nóng lòng hỏi.Cô không tin rằng cậu chủ nhà họ Quáchnhư anh không có lý do gì lại đến ở một khuchung cư nhỏ ở một quận lâu năm như vậy. Mộtdự án anh viết ra có thể mua cả một khu chungcư này, vì vậy có một suy nghĩ xuất hiện trongđầu cô nhưng cô không dám tưởng tượng.Mọi thứ đều đã khác bây giờ cô chỉ là mộtngười bình thường nên cô không dám cũngkhông có tự tin cho rằng anh là vì cô.“Quách Cao Minh, tôi đang nói chuyện vớianh đấy!”Dường như có một sự thật chỉ cách nhaumột lớp sa mỏng, cô thật sự rất muốn nên hét tocái tên của anh với hai vành mắt đỏ bừng.Rõ ràng anh đã bại lộ nhưng vì sao ngườicăng thẳng, lo lắng lại là cô.Người đàn ông mở ra cánh cửa phòng 502mà không hề thay đổi sắc mặt phớt lờ lời nói của cô.Tuy nhiên khi anh bước vào trong phòngbước chân hơi ngừng lại một chút rồi quay đầunhìn cô với ánh mắt sắc bén vẫn sáng suốt và xalạ như cũ: “Cô có muốn giành được quảng cáocủa IP&G không?”Kiều Bích Ngọc hoàn toàn im lặng.Nếu như nói cô vừa rồi đỏ bừng hai mắt vì lolắng thì bây giờ câu hỏi lạnh lùng của anh lại thậtsự châm chọc.Những điều mà mình rất để ý thì anh chẳnghề quan tâm đến.Cô không hiểu tại sao anh lại đột nhiên hỏinhư vậy, một suy nghĩ thoáng qua trong đầu vàdường như cô chưa bao giờ hiểu rõ anh vànhững suy nghĩ của anh, mãi mãi cũng khôngthể hiểu được.Kiều Bích Ngọc lặng lẽ nhìn anh, người đànông này dường như cách cô rất xa.“Không phải cô muốn giành được quảng cáocủa IP&G sao? Vậy thì theo tôi vào phòng.” Giọngnói của anh càng thêm lạnh lẽo và cáu kỉnh hơn.“Vào phòng làm gì?”Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc trở nên cứngnhắc bỗng nhiên cô không muốn lại gần anh.Cô cảm thấy anh thật sự rất xa lạ, cô khôngmuốn nhìn thấy anh và không muốn tin anh lạitrở nên lãnh đạm như vậy. Mỗi lần nhìn thấykhuôn mặt này của anh trong lòng cô không khỏivui mừng muốn chạy tới sau đó lại càng mất mátđau lòng hơn.Quách Cao Minh dường như không thích sắcmặt này của cô nên giọng điệu rõ ràng đã nổigiận nhắc nhở cô: “Bích Ngọc, cô cho rằng mộtngười đàn ông và một người đàn bà có thể làm gì.“Gần đây cô ở đoàn làm phim cũng khá tốt,dựa vào mối quan hệ của Lục Khánh Nam nên lọtvào tốp bốn. Kiều Bích Ngọc, chắc hẳn cô hiểurất rõ quy củ, chẳng lẽ cô vẫn chưa học được kỹnăng quấn lấy của những người phụ nữ đó hay sao?”Anh mỉa mai một cách tr*n tr**.Cô không biết phải phản ứng như thế nàonên chỉ có thể cứng người lại.Sau đó cô nghe thấy anh trực tiếp bước vàophòng 502, bước chân có chút nặng nề.Cô cho rằng anh chỉ đang giễu cợt như lầntrước mà thôi mà cô lại không giỏi phản bác lạinhững thương tổn bằng lời nói, cô cố gắng kìmnén rồi xoay người trở về nơi ở của mình.“Cho dù Lục Khánh Nam có bảo vệ cô nhưthế nào thì cũng vô dụng. Tối nay nếu cô khôngbước vào thì sáng ngày mai tôi sẽ lập tức loại cô.“Quách Cao Minh anh đừng có quá đáng!”Kiều Bích Ngọc bị anh ép đến mức khôngmàng tất cả xông vào và giọng nói giận dữ vanglên trong căn hộ 502 tối tăm và kỳ dị này.Anh không bật đèn chỉ có ngọn đèn vàngnhỏ ở hành lang đang tỏa ra một chút ánh sáng.Anh đứng trong phòng bóng dáng đĩnh đạc caolớn bị bóng tối kéo dài giống như ác quỷ và nhưthể đoán được cô chắc chắn sẽ nổi giận nên khicô chạy vào vừa khéo nhào vào trong lòng anh.Kiều Bích Ngọc cảm giác mình rất không cónghị lực, khoảnh khắc cô ôm lấy anh thì tất cảcảm xúc đều tan thành mây khói.Thực ra cô rất nhớ anh, vẫn luôn rất nhớ.Động tác của Quách Cao Minh rất trực tiếpkhông hề có bất cứ màn dạo đầu nào mà lênthẳng giường.Hai người bọn họ vẫn là vợ chồng trên danhnghĩa và cũng đã lâu chưa làm chuyện này.Kiều Bích Ngọc nói không rõ tâm trạng củamình lúc này dường như linh hồn đã trống rỗng,cô chỉ cảm thấy động tác của người đàn ông trênngười mình rất gấp gáp và thô lỗ.Trong lòng cô như bị thứ gì chặn lại hơi chúttức giận vươn tay đẩy anh ra không muốn để choanh thực hiện được.Nhưng cô càng đẩy thì anh càng dùng sức quấn lấy.Đến cuối cùng cô mệt mỏi và cũng khôngbiết thiếp đi như thế nào, chỉ là lúc nhắm mắt lạibỗng có một suy nghĩ rất buồn cười.Một đêm mây mưa làm cũng đã làm rồinhưng thà không làm còn hơn.Ngoài đau đớn ra không hề có cảm giác nàonữa nhưng anh gần như rất dùng sức quấn lấysuốt cả một đêm như đang cố chấp bắt lấy mộtđiều gì đó.

Chương 290: Một đêm mây mưa

Nhưng bất hạnh không chỉ có vậy.

Khi đã gặp vận đen thì những điều tồi tệ đều

cùng nhau kéo đến.

Cô xách hai túi rác xuống tầng một của

chung cư rồi vứt bỏ, lúc đi thang máy có không ít

đàn ông sống ở đây đi ngang đều liếc nhìn cô

một chút khiến cô cảm thấy chột dạ, vẻ mặt khó

xử suốt quãng đường.

Cô mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa màu tím

nhạt phía bên trong, may mà đầu óc còn không

có hỏng nên trời mùa đông lạnh giá vẫn nhớ mặc

thêm chiếc áo khoác dài trên người. Chiếc áo

màu xanh đậm kiểu Hàn Quốc càng tôn thêm

nước da trắng nõn và đôi môi đỏ hồng của cô,

đôi mắt cũng càng rạng rỡ hơn. Rõ ràng rất là

xinh đẹp nhưng lúc này cô chỉ cảm thấy không

khỏi buồn phiền.

Không có tiền và điện thoại ngay cả áo lót

cũng không mặc.

Hơn nữa còn quên mang theo chìa khóa.

Không biết những chuyện ngớ ngẩn như thế

này có xảy ra với những người thuê phòng khác

hay không.

Kiều Bích Ngọc cúi đầu nhìn chăm chú vào

đôi chân trắng nõn của mình, ăn mặc lôi thôi đeo

dép lê loẹt quẹt đi lại trong chung cư và không

ngừng thở dài.

Thật là xấu hổ ngay cả cô cũng nghỉ ngờ làm

Sao mà mình có thể vượt qua mấy năm nay.

Có lẽ là do bị cảm lại sốt nhẹ cho nên đầu có

không được sáng suốt.

Đầu tiên Kiều Bích Ngọc cài toàn bộ cúc áo

khoác một cách cẩn thận như vậy sau đó đi tìm

người quản lý chung cư để nhờ giúp đỡ.

Nhưng thật là đen đủi mọi đường.

“Cô gì ơi, tôi là nhân viên mới tới nên tôi

không biết chùm chìa khóa phụ để ở đâu hay là

cô đợi một chút.”

Cô nhìn anh chàng quản lý chung cư mới

đến: “Còn phải đợi bao lâu vậy?”

Cô bất giác vòng tay ôm lấy ngực và siết

chặt chiếc áo khoác sau đó vô cùng xấu hổ lên

tiếng: “Làm phiền anh gọi điện hỏi một chút bây

giờ tôi không tiện.”

Anh chàng cũng không biết điều gì gây bất

tiện cho cô nhưng người đẹp có việc nhờ vả nên

vội vàng đồng ý nhanh chóng xử lý giúp cô, rồi

ngượng ngùng hỏi cô có muốn ngồi đợi trong

phòng nghỉ của quản lý chung cư hay không.

“Không cần, cám ơn”

Cô quyết định quay trở lại căn hộ của mình và chờ đợi.

Liếc nhìn lối vào thang máy, đã 10 giờ tối rồi

đúng lúc gặp một nhóm nhân viên văn phòng tan

làm muộn vừa trở về đang đợi thang máy. Vì vậy

Kiều Bích Ngọc sáng suốt quyết định xoay người

đi thang bộ.

Cô không muốn chen chúc với những người

khác và cúi đầu liếc nhìn xuống ngực rồi lại thở dài.

Trên cầu thang có một ít bụi, có lẽ là do

thường ngày rất ít người qua lại nơi đây nên dì

dọn dẹp vệ sinh cũng trộm làm biếng. Lúc này

thang bộ cũng chỉ có một mình cô, từng tiếng

bước chân vọng lại chiếc đèn cảm ứng trên cầu

thang cũng tự động chiếu sáng vì tiếng bước

chân của cô, cả không gian vô cùng yên tĩnh.

Kiều Bích Ngọc cần phải leo bốn chặng cầu

thang nên cũng rảnh rỗi cúi đầu đi bộ một cách

chậm rãi.

Đầu óc không ngừng suy nghĩ lung tung,

vừa nãy cô nghe thấy anh chàng quản lý mới đến

gọi điện thoại, những nhân viên quản lý cũ đã đi

ăn đêm rồi xem ra nhanh nhất cũng phải một

tiếng nữa họ mới quay lại được: “Có nghĩa là cô

phải đợi chờ mòn mỏi trong hơn một tiếng đồng

hồ này”

Ai, thật là đau buồn.

Nhỡ đâu những người đó vui đến quên trời

quên đất vẫn chưa trở lại thì rất có thể cô phải

nhìn chằm chằm vào cửa mà vượt qua đêm nay.

“Hay là tìm hàng xóm mượn điện thoại gọi

Mỹ Duy đến cứu mình nhỉ?“ Những lúc nguy cấp

cô thường nghĩ tới Mỹ Duy nhà cô.

Cô đang suy nghĩ miên man nên đi mà

không nhìn đường thì đột nhiên trán đụng phải

một ai đó.

Cô bỗng kinh ngạc ngẩng đầu.

“Anh…”

Kiều Bích Ngọc cảm thấy đầu óc càng trì trệ

hơn, ánh đèn vàng trên cầu thang có chút mơ

hồ, bây giờ cô không xác định được anh là ảo

giác hay chân thực.

“Đi đường cẩn thận chứ.” Một âm thanh đột

ngột vang lên giọng điệu trầm thấp và có chút

khó chịu thật quen thuộc.

Một tia sáng trong đầu chợt lướt qua, Kiều

Bích Ngọc không biết là sợ hãi hay kinh ngạc hốt

hoảng kêu lên: “Sao, sao anh lại ở đây?”

Đôi mắt cô phản chiếu khuôn mặt điển trai

và lạnh lùng của anh.

Quách Cao Minh không hề để ý đến cô.

Anh quay người và sải bước tiếp tục đi lên cầu thang.

Kiều Bích Ngọc sững sờ đứng nguyên tại

chỗ trong một giây rồi liếc nhìn căn hộ 402 của

mình ở bên phía tay trái còn anh đang di lên lầu.

“Quách Cao Minh anh chính là kẻ điên sống

ở căn hộ 502 kia.”

Cô nhớ tới điều gì đó và giọng điệu rối rắm

ba bước gộp thành hai bước đuổi theo sau.

Mà lúc này người đàn ông đang đứng trước

cánh cửa phòng 502 quay người nhìn về phía cô,

có vẻ rất không hài lòng với câu “kẻ điên” này

nên anh khẽ cau mày và nhìn cô với ánh mắt sắc

bén trong bóng tối.

Kiều Bích Ngọc do dự dừng lại ở bậc thềm

của cầu thang cách anh năm mét không tiếp tục

bước lên nữa.

“Sao, sao anh lại sống ở đây?”

Ánh mắt anh nhìn cô chăm chú khiến cô

cảm thấy mất tự nhiên nhưng cô vẫn can đảm

lên tiếng hỏi.

Cô hồi hộp đợi chờ câu trả lời của anh.

Trước đây cô đã từng nghi ngờ người chủ của

căn hộ phía trên là người quen của cô, lúc đó

cũng đã từng phỏng đoán có phải là anh hay

không nhưng bây giờ thực sự nhìn thấy anh.

Trong lòng trào dâng một cảm xúc khó hiểu,

hồi hộp và hơi vui mừng một chút.

Tuy nhiên anh vẫn không nói gì chỉ rút ra

chìa khóa mở cửa.

“Quách Cao Minh, tại sao anh lại sống ở

đây?” Sự làm ngơ của anh khiến cô nóng lòng hỏi.

Cô không tin rằng cậu chủ nhà họ Quách

như anh không có lý do gì lại đến ở một khu

chung cư nhỏ ở một quận lâu năm như vậy. Một

dự án anh viết ra có thể mua cả một khu chung

cư này, vì vậy có một suy nghĩ xuất hiện trong

đầu cô nhưng cô không dám tưởng tượng.

Mọi thứ đều đã khác bây giờ cô chỉ là một

người bình thường nên cô không dám cũng

không có tự tin cho rằng anh là vì cô.

“Quách Cao Minh, tôi đang nói chuyện với

anh đấy!”

Dường như có một sự thật chỉ cách nhau

một lớp sa mỏng, cô thật sự rất muốn nên hét to

cái tên của anh với hai vành mắt đỏ bừng.

Rõ ràng anh đã bại lộ nhưng vì sao người

căng thẳng, lo lắng lại là cô.

Người đàn ông mở ra cánh cửa phòng 502

mà không hề thay đổi sắc mặt phớt lờ lời nói của cô.

Tuy nhiên khi anh bước vào trong phòng

bước chân hơi ngừng lại một chút rồi quay đầu

nhìn cô với ánh mắt sắc bén vẫn sáng suốt và xa

lạ như cũ: “Cô có muốn giành được quảng cáo

của IP&G không?”

Kiều Bích Ngọc hoàn toàn im lặng.

Nếu như nói cô vừa rồi đỏ bừng hai mắt vì lo

lắng thì bây giờ câu hỏi lạnh lùng của anh lại thật

sự châm chọc.

Những điều mà mình rất để ý thì anh chẳng

hề quan tâm đến.

Cô không hiểu tại sao anh lại đột nhiên hỏi

như vậy, một suy nghĩ thoáng qua trong đầu và

dường như cô chưa bao giờ hiểu rõ anh và

những suy nghĩ của anh, mãi mãi cũng không

thể hiểu được.

Kiều Bích Ngọc lặng lẽ nhìn anh, người đàn

ông này dường như cách cô rất xa.

“Không phải cô muốn giành được quảng cáo

của IP&G sao? Vậy thì theo tôi vào phòng.” Giọng

nói của anh càng thêm lạnh lẽo và cáu kỉnh hơn.

“Vào phòng làm gì?”

Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc trở nên cứng

nhắc bỗng nhiên cô không muốn lại gần anh.

Cô cảm thấy anh thật sự rất xa lạ, cô không

muốn nhìn thấy anh và không muốn tin anh lại

trở nên lãnh đạm như vậy. Mỗi lần nhìn thấy

khuôn mặt này của anh trong lòng cô không khỏi

vui mừng muốn chạy tới sau đó lại càng mất mát

đau lòng hơn.

Quách Cao Minh dường như không thích sắc

mặt này của cô nên giọng điệu rõ ràng đã nổi

giận nhắc nhở cô: “Bích Ngọc, cô cho rằng một

người đàn ông và một người đàn bà có thể làm gì.

“Gần đây cô ở đoàn làm phim cũng khá tốt,

dựa vào mối quan hệ của Lục Khánh Nam nên lọt

vào tốp bốn. Kiều Bích Ngọc, chắc hẳn cô hiểu

rất rõ quy củ, chẳng lẽ cô vẫn chưa học được kỹ

năng quấn lấy của những người phụ nữ đó hay sao?”

Anh mỉa mai một cách tr*n tr**.

Cô không biết phải phản ứng như thế nào

nên chỉ có thể cứng người lại.

Sau đó cô nghe thấy anh trực tiếp bước vào

phòng 502, bước chân có chút nặng nề.

Cô cho rằng anh chỉ đang giễu cợt như lần

trước mà thôi mà cô lại không giỏi phản bác lại

những thương tổn bằng lời nói, cô cố gắng kìm

nén rồi xoay người trở về nơi ở của mình.

“Cho dù Lục Khánh Nam có bảo vệ cô như

thế nào thì cũng vô dụng. Tối nay nếu cô không

bước vào thì sáng ngày mai tôi sẽ lập tức loại cô.

“Quách Cao Minh anh đừng có quá đáng!”

Kiều Bích Ngọc bị anh ép đến mức không

màng tất cả xông vào và giọng nói giận dữ vang

lên trong căn hộ 502 tối tăm và kỳ dị này.

Anh không bật đèn chỉ có ngọn đèn vàng

nhỏ ở hành lang đang tỏa ra một chút ánh sáng.

Anh đứng trong phòng bóng dáng đĩnh đạc cao

lớn bị bóng tối kéo dài giống như ác quỷ và như

thể đoán được cô chắc chắn sẽ nổi giận nên khi

cô chạy vào vừa khéo nhào vào trong lòng anh.

Kiều Bích Ngọc cảm giác mình rất không có

nghị lực, khoảnh khắc cô ôm lấy anh thì tất cả

cảm xúc đều tan thành mây khói.

Thực ra cô rất nhớ anh, vẫn luôn rất nhớ.

Động tác của Quách Cao Minh rất trực tiếp

không hề có bất cứ màn dạo đầu nào mà lên

thẳng giường.

Hai người bọn họ vẫn là vợ chồng trên danh

nghĩa và cũng đã lâu chưa làm chuyện này.

Kiều Bích Ngọc nói không rõ tâm trạng của

mình lúc này dường như linh hồn đã trống rỗng,

cô chỉ cảm thấy động tác của người đàn ông trên

người mình rất gấp gáp và thô lỗ.

Trong lòng cô như bị thứ gì chặn lại hơi chút

tức giận vươn tay đẩy anh ra không muốn để cho

anh thực hiện được.

Nhưng cô càng đẩy thì anh càng dùng sức quấn lấy.

Đến cuối cùng cô mệt mỏi và cũng không

biết thiếp đi như thế nào, chỉ là lúc nhắm mắt lại

bỗng có một suy nghĩ rất buồn cười.

Một đêm mây mưa làm cũng đã làm rồi

nhưng thà không làm còn hơn.

Ngoài đau đớn ra không hề có cảm giác nào

nữa nhưng anh gần như rất dùng sức quấn lấy

suốt cả một đêm như đang cố chấp bắt lấy một

điều gì đó.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 290: Một đêm mây mưaNhưng bất hạnh không chỉ có vậy.Khi đã gặp vận đen thì những điều tồi tệ đềucùng nhau kéo đến.Cô xách hai túi rác xuống tầng một củachung cư rồi vứt bỏ, lúc đi thang máy có không ítđàn ông sống ở đây đi ngang đều liếc nhìn cômột chút khiến cô cảm thấy chột dạ, vẻ mặt khóxử suốt quãng đường.Cô mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa màu tímnhạt phía bên trong, may mà đầu óc còn khôngcó hỏng nên trời mùa đông lạnh giá vẫn nhớ mặcthêm chiếc áo khoác dài trên người. Chiếc áomàu xanh đậm kiểu Hàn Quốc càng tôn thêmnước da trắng nõn và đôi môi đỏ hồng của cô,đôi mắt cũng càng rạng rỡ hơn. Rõ ràng rất làxinh đẹp nhưng lúc này cô chỉ cảm thấy khôngkhỏi buồn phiền.Không có tiền và điện thoại ngay cả áo lótcũng không mặc.Hơn nữa còn quên mang theo chìa khóa.Không biết những chuyện ngớ ngẩn như thếnày có xảy ra với những người thuê phòng kháchay không.Kiều Bích Ngọc cúi đầu nhìn chăm chú vàođôi chân trắng nõn của mình, ăn mặc lôi thôi đeodép lê loẹt quẹt đi lại trong chung cư và khôngngừng thở dài.Thật là xấu hổ ngay cả cô cũng nghỉ ngờ làmSao mà mình có thể vượt qua mấy năm nay.Có lẽ là do bị cảm lại sốt nhẹ cho nên đầu cókhông được sáng suốt.Đầu tiên Kiều Bích Ngọc cài toàn bộ cúc áokhoác một cách cẩn thận như vậy sau đó đi tìmngười quản lý chung cư để nhờ giúp đỡ.Nhưng thật là đen đủi mọi đường.“Cô gì ơi, tôi là nhân viên mới tới nên tôikhông biết chùm chìa khóa phụ để ở đâu hay làcô đợi một chút.”Cô nhìn anh chàng quản lý chung cư mớiđến: “Còn phải đợi bao lâu vậy?”Cô bất giác vòng tay ôm lấy ngực và siếtchặt chiếc áo khoác sau đó vô cùng xấu hổ lêntiếng: “Làm phiền anh gọi điện hỏi một chút bâygiờ tôi không tiện.”Anh chàng cũng không biết điều gì gây bấttiện cho cô nhưng người đẹp có việc nhờ vả nênvội vàng đồng ý nhanh chóng xử lý giúp cô, rồingượng ngùng hỏi cô có muốn ngồi đợi trongphòng nghỉ của quản lý chung cư hay không.“Không cần, cám ơn”Cô quyết định quay trở lại căn hộ của mình và chờ đợi.Liếc nhìn lối vào thang máy, đã 10 giờ tối rồiđúng lúc gặp một nhóm nhân viên văn phòng tanlàm muộn vừa trở về đang đợi thang máy. Vì vậyKiều Bích Ngọc sáng suốt quyết định xoay ngườiđi thang bộ.Cô không muốn chen chúc với những ngườikhác và cúi đầu liếc nhìn xuống ngực rồi lại thở dài.Trên cầu thang có một ít bụi, có lẽ là dothường ngày rất ít người qua lại nơi đây nên dìdọn dẹp vệ sinh cũng trộm làm biếng. Lúc nàythang bộ cũng chỉ có một mình cô, từng tiếngbước chân vọng lại chiếc đèn cảm ứng trên cầuthang cũng tự động chiếu sáng vì tiếng bướcchân của cô, cả không gian vô cùng yên tĩnh.Kiều Bích Ngọc cần phải leo bốn chặng cầuthang nên cũng rảnh rỗi cúi đầu đi bộ một cáchchậm rãi.Đầu óc không ngừng suy nghĩ lung tung,vừa nãy cô nghe thấy anh chàng quản lý mới đếngọi điện thoại, những nhân viên quản lý cũ đã điăn đêm rồi xem ra nhanh nhất cũng phải mộttiếng nữa họ mới quay lại được: “Có nghĩa là côphải đợi chờ mòn mỏi trong hơn một tiếng đồnghồ này”Ai, thật là đau buồn.Nhỡ đâu những người đó vui đến quên trờiquên đất vẫn chưa trở lại thì rất có thể cô phảinhìn chằm chằm vào cửa mà vượt qua đêm nay.“Hay là tìm hàng xóm mượn điện thoại gọiMỹ Duy đến cứu mình nhỉ?“ Những lúc nguy cấpcô thường nghĩ tới Mỹ Duy nhà cô.Cô đang suy nghĩ miên man nên đi màkhông nhìn đường thì đột nhiên trán đụng phảimột ai đó.Cô bỗng kinh ngạc ngẩng đầu.“Anh…”Kiều Bích Ngọc cảm thấy đầu óc càng trì trệhơn, ánh đèn vàng trên cầu thang có chút mơhồ, bây giờ cô không xác định được anh là ảogiác hay chân thực.“Đi đường cẩn thận chứ.” Một âm thanh độtngột vang lên giọng điệu trầm thấp và có chútkhó chịu thật quen thuộc.Một tia sáng trong đầu chợt lướt qua, KiềuBích Ngọc không biết là sợ hãi hay kinh ngạc hốthoảng kêu lên: “Sao, sao anh lại ở đây?”Đôi mắt cô phản chiếu khuôn mặt điển traivà lạnh lùng của anh.Quách Cao Minh không hề để ý đến cô.Anh quay người và sải bước tiếp tục đi lên cầu thang.Kiều Bích Ngọc sững sờ đứng nguyên tạichỗ trong một giây rồi liếc nhìn căn hộ 402 củamình ở bên phía tay trái còn anh đang di lên lầu.“Quách Cao Minh anh chính là kẻ điên sốngở căn hộ 502 kia.”Cô nhớ tới điều gì đó và giọng điệu rối rắmba bước gộp thành hai bước đuổi theo sau.Mà lúc này người đàn ông đang đứng trướccánh cửa phòng 502 quay người nhìn về phía cô,có vẻ rất không hài lòng với câu “kẻ điên” nàynên anh khẽ cau mày và nhìn cô với ánh mắt sắcbén trong bóng tối.Kiều Bích Ngọc do dự dừng lại ở bậc thềmcủa cầu thang cách anh năm mét không tiếp tụcbước lên nữa.“Sao, sao anh lại sống ở đây?”Ánh mắt anh nhìn cô chăm chú khiến côcảm thấy mất tự nhiên nhưng cô vẫn can đảmlên tiếng hỏi.Cô hồi hộp đợi chờ câu trả lời của anh.Trước đây cô đã từng nghi ngờ người chủ củacăn hộ phía trên là người quen của cô, lúc đócũng đã từng phỏng đoán có phải là anh haykhông nhưng bây giờ thực sự nhìn thấy anh.Trong lòng trào dâng một cảm xúc khó hiểu,hồi hộp và hơi vui mừng một chút.Tuy nhiên anh vẫn không nói gì chỉ rút rachìa khóa mở cửa.“Quách Cao Minh, tại sao anh lại sống ởđây?” Sự làm ngơ của anh khiến cô nóng lòng hỏi.Cô không tin rằng cậu chủ nhà họ Quáchnhư anh không có lý do gì lại đến ở một khuchung cư nhỏ ở một quận lâu năm như vậy. Mộtdự án anh viết ra có thể mua cả một khu chungcư này, vì vậy có một suy nghĩ xuất hiện trongđầu cô nhưng cô không dám tưởng tượng.Mọi thứ đều đã khác bây giờ cô chỉ là mộtngười bình thường nên cô không dám cũngkhông có tự tin cho rằng anh là vì cô.“Quách Cao Minh, tôi đang nói chuyện vớianh đấy!”Dường như có một sự thật chỉ cách nhaumột lớp sa mỏng, cô thật sự rất muốn nên hét tocái tên của anh với hai vành mắt đỏ bừng.Rõ ràng anh đã bại lộ nhưng vì sao ngườicăng thẳng, lo lắng lại là cô.Người đàn ông mở ra cánh cửa phòng 502mà không hề thay đổi sắc mặt phớt lờ lời nói của cô.Tuy nhiên khi anh bước vào trong phòngbước chân hơi ngừng lại một chút rồi quay đầunhìn cô với ánh mắt sắc bén vẫn sáng suốt và xalạ như cũ: “Cô có muốn giành được quảng cáocủa IP&G không?”Kiều Bích Ngọc hoàn toàn im lặng.Nếu như nói cô vừa rồi đỏ bừng hai mắt vì lolắng thì bây giờ câu hỏi lạnh lùng của anh lại thậtsự châm chọc.Những điều mà mình rất để ý thì anh chẳnghề quan tâm đến.Cô không hiểu tại sao anh lại đột nhiên hỏinhư vậy, một suy nghĩ thoáng qua trong đầu vàdường như cô chưa bao giờ hiểu rõ anh vànhững suy nghĩ của anh, mãi mãi cũng khôngthể hiểu được.Kiều Bích Ngọc lặng lẽ nhìn anh, người đànông này dường như cách cô rất xa.“Không phải cô muốn giành được quảng cáocủa IP&G sao? Vậy thì theo tôi vào phòng.” Giọngnói của anh càng thêm lạnh lẽo và cáu kỉnh hơn.“Vào phòng làm gì?”Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc trở nên cứngnhắc bỗng nhiên cô không muốn lại gần anh.Cô cảm thấy anh thật sự rất xa lạ, cô khôngmuốn nhìn thấy anh và không muốn tin anh lạitrở nên lãnh đạm như vậy. Mỗi lần nhìn thấykhuôn mặt này của anh trong lòng cô không khỏivui mừng muốn chạy tới sau đó lại càng mất mátđau lòng hơn.Quách Cao Minh dường như không thích sắcmặt này của cô nên giọng điệu rõ ràng đã nổigiận nhắc nhở cô: “Bích Ngọc, cô cho rằng mộtngười đàn ông và một người đàn bà có thể làm gì.“Gần đây cô ở đoàn làm phim cũng khá tốt,dựa vào mối quan hệ của Lục Khánh Nam nên lọtvào tốp bốn. Kiều Bích Ngọc, chắc hẳn cô hiểurất rõ quy củ, chẳng lẽ cô vẫn chưa học được kỹnăng quấn lấy của những người phụ nữ đó hay sao?”Anh mỉa mai một cách tr*n tr**.Cô không biết phải phản ứng như thế nàonên chỉ có thể cứng người lại.Sau đó cô nghe thấy anh trực tiếp bước vàophòng 502, bước chân có chút nặng nề.Cô cho rằng anh chỉ đang giễu cợt như lầntrước mà thôi mà cô lại không giỏi phản bác lạinhững thương tổn bằng lời nói, cô cố gắng kìmnén rồi xoay người trở về nơi ở của mình.“Cho dù Lục Khánh Nam có bảo vệ cô nhưthế nào thì cũng vô dụng. Tối nay nếu cô khôngbước vào thì sáng ngày mai tôi sẽ lập tức loại cô.“Quách Cao Minh anh đừng có quá đáng!”Kiều Bích Ngọc bị anh ép đến mức khôngmàng tất cả xông vào và giọng nói giận dữ vanglên trong căn hộ 502 tối tăm và kỳ dị này.Anh không bật đèn chỉ có ngọn đèn vàngnhỏ ở hành lang đang tỏa ra một chút ánh sáng.Anh đứng trong phòng bóng dáng đĩnh đạc caolớn bị bóng tối kéo dài giống như ác quỷ và nhưthể đoán được cô chắc chắn sẽ nổi giận nên khicô chạy vào vừa khéo nhào vào trong lòng anh.Kiều Bích Ngọc cảm giác mình rất không cónghị lực, khoảnh khắc cô ôm lấy anh thì tất cảcảm xúc đều tan thành mây khói.Thực ra cô rất nhớ anh, vẫn luôn rất nhớ.Động tác của Quách Cao Minh rất trực tiếpkhông hề có bất cứ màn dạo đầu nào mà lênthẳng giường.Hai người bọn họ vẫn là vợ chồng trên danhnghĩa và cũng đã lâu chưa làm chuyện này.Kiều Bích Ngọc nói không rõ tâm trạng củamình lúc này dường như linh hồn đã trống rỗng,cô chỉ cảm thấy động tác của người đàn ông trênngười mình rất gấp gáp và thô lỗ.Trong lòng cô như bị thứ gì chặn lại hơi chúttức giận vươn tay đẩy anh ra không muốn để choanh thực hiện được.Nhưng cô càng đẩy thì anh càng dùng sức quấn lấy.Đến cuối cùng cô mệt mỏi và cũng khôngbiết thiếp đi như thế nào, chỉ là lúc nhắm mắt lạibỗng có một suy nghĩ rất buồn cười.Một đêm mây mưa làm cũng đã làm rồinhưng thà không làm còn hơn.Ngoài đau đớn ra không hề có cảm giác nàonữa nhưng anh gần như rất dùng sức quấn lấysuốt cả một đêm như đang cố chấp bắt lấy mộtđiều gì đó.

Chương 290