Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 291
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 291: Người chồng khốn nạn nhất trong lịch sửDư vị tình nồng.Sau khi hai vợ chồng xong việc ngay cả dưvị tình nồng cũng không có, vậy thì coi là gì.“Đồ khốn nạn anh coi tôi là gì vậy?”Kiều Bích Ngọc rất tức giận và khẽ chửi mộttiếng về phía trần nhà căn phòng 502 với giọngđiệu tức giận nhưng ánh mắt lại trở nên hoangmang và rối rắm.Tối hôm qua là Quách Cao Minh không biếtxấu hổ mà uy h**p cô vào phòng, động tác củaanh rất vội vàng và quấn lấy không buông, vìkhông có bật đèn lên cô nhìn không rõ vẻ mặtcủa anh rồi lại mệt đến mức thiếp đi. Lúc đó tâmtrạng của cô rối bời thực ra còn có một chútluyến tiếc.Khi tỉnh lại chăn gối bên cạnh đã nguội lạnh,anh đã rời đi từ lâu.Đầu óc cô vẫn còn mông lung quần áo vứtlộn xộn dưới giường và trong lòng vô cùng rốirắm. Cô cầm lấy chiếc áo khoác ngoài rồi chạytrốn, tối qua quên không mặc áo lót nên đúng làquá tiện cho anh như thể cố ý phục vụ riêng choanh vậy còn tự mình đưa tới tận cửa nữa chứ,thật đáng giận mà.Cô mặc chiếc áo khoác, mái tóc bù xù vộivàng đóng sầm cửa lại đi ra ngoài với dáng vẻ vôcùng chật vật.Nhất là khi cô vừa bước ra khỏi cửa thìthang máy đối diện bỗng “Ting” một tiếng, mộtnhóm dân cư sống ở đây vừa bước ra đụng phải cô.Khuôn mặt của Kiều Bích Ngọc đỏ bừng,mọi người nhìn cô với ánh mắt đầy vẻ coi thườngvà mờ ám. Anh chàng quản lý tối hôm qua cũngvừa khéo đi tuần ngang qua: “Cô Kiều khôngphải cô sống ở căn hộ 402 sao?”“Tôi lấy chìa khóa dự phòng nhưng lại khôngtìm thấy cô, tối hôm qua cô không về nhà ngủ sao?”Sau đó khi anh chàng quản lý chung cư nhìncô với vẻ mặt nghiêm túc, giọng nói bất chợtdừng lại là tên ngốc cũng biết cô đã làm gì tốihôm qua. Kiều Bích Ngọc cúi đầu và cảm thấyxấu hổ đến mức không có cái lỗ nào để chui vào.“Anh ấy là chồng của tôi!”Không biết cô có cảm xúc gì rồi đột nhiênngẩng đầu lên và lớn tiếng nói với mọi ngườiđang đàm tiếu xung quanh.Quách Cao Minh chính là ông chồng khốnnạn nhất trong lịch sử.Tại sao tôi lại kết hôn với một người như vậy?Cô xấu hổ đến mức đỏ bừng cả tai rồi bỏchạy xuống phòng 402 dưới lầu, khóa chặt cửalại và trốn tránh.Kiều Bích Ngọc trốn tránh mất hai ngày vàkhông muốn gặp bất cứ ai ngay cả đồ ăn bênngoài cũng không đặt. Lúc thì cô ngồi trongphòng khách nhỏ xem TV lúc thì nằm trêngiường nghỉ ngơi, có lẽ là do ăn quá nhiều mỳ góikhiến cho đầu óc không đủ dinh dưỡng nên mỗilần ngẩng đầu cô không khỏi nhìn trần nhà trênđỉnh đầu bằng ánh mắt oán hận, trong lòng v ôcùng phức tạp.Anh sống ở tầng trên của cô, vậy mà anh lại sống ở đây.Tại sao anh lại sống ở đây chứ?Cô hỏi nhưng anh lại không nói.Cũng không biết tức giận với ai nên muốnlàm tê dại linh hồn mình. Nếu muốn so vẻ lạnhlùng thì cô càng cần phải tỏ ra lạnh lùng hơnanh, bỏ qua tất cả những nghỉ ngờ và làm lơ anh.Tuy nhiên kế hoạch ru rú trong nhà của côđã bị gián đoạn vào ngày thứ ba, người của tổquảng cáo IP&G lần trước gọi điện cho cô: “Đãcó kết quả rồi phải không?”Cô cầm di động và hơi lo lắng cất tiếng hỏi.“Đừng có vừa mở miệng đã nhắc tới chuyệncông việc nhàm chán được không? Kiều BíchNgọc tối nay ra ngoài chơi đi, mọi người ra ngoàigặp gỡ một chút và hiểu rõ nhau hơn sau nàychúng ta sẽ còn rất nhiều cơ hội để hợp tác nữa.”“Không phải đạo diễn nói ba ngày sau sẽ cókết quả hay sao?“ Cô có chút nóng lòng muốn biết.“Kiều Bích Ngọc bước vào cái ngành nàycủa chúng ta thì cần phải tham gia tiệc tùng, côhẳn cũng hiểu quy củ đi. Hơn nữa chúng ta cũngkhông phải là những người tạp nham đó. Mấyngười Hàn Lê Trang cũng ở đây, vì vậy cô rangoài gặp một số nhà đầu tư cũng sẽ có lợi chocô hơn, mau đến câu lạc bộ di.”Mãi đến khi điện thoại đã ngắt mà cô vẫnchưa hỏi được kết quả nhưng sắc mặt cô hơi kỳlạ khi nhắc đến câu lạc bộ vừa nãy.Cô nhìn chằm chằm vào gói mỳ ăn liền đangđặt trên bàn trà và do dự khoảng một phút.Sau đó quay người nhanh chóng vào phòngthay quần áo và trang điểm.Nửa giờ sau, Kiều Bích Ngọc bước vào mộtcâu lạc bộ rộng rãi và vắng vẻ của An Nhiên.Bởi vì nơi này quá rộng mà khách lại ít nêncảm thấy vắng vẻ và hiu quạnh.Nhà họ Quách có nhiều sản nghiệp như vậynhưng Kiểu Bích Ngọc lại thích nhất câu lạc bộnày, trước đây cô vẫn luôn đòi đến đây thamquan, nghe Lục Khánh Nam từng nói qua câu lạcbộ này được xây dựng hoàn toàn là vì phục vụcho sở thích giải trí của một mình Quách CaoMinh mà thôi, nó có diện tích hơn 5000 métvuông, tuy chỉ có hơn một nghìn hội viên ẩndanh nhưng nhân viên lại lên đến hơn ngànngười cung cấp các dịch vụ 1-1 chuyên nghiệpvà bảo đảm tính riêng tư cao.Trong đây có sàn đấm bốc và sân tập bắn,nếu muốn học cưỡi ngựa cũng có thể đăng ký ởđây và luyện tập ở các trường đua trực thuộccủa công ty, tất cả các loại thiết bị và máy mócđược trang bị ở đây đều là đứng đầu quốc tế.Rõ ràng là một nơi tiêu tiền như vậy ngườibình thường không thể bước vào được, khi KiểuBích Ngọc không hề để trong lòng mà bước tớigần quây tiếp tân thì bị nhân viên bảo vệ đangđứng ở hai bên lịch sự ngăn lại.“Cô ơi, xin hãy xuất trình giấy tờ tùy thân.”Ngay cả nhân viên bảo vệ ở đây trông cũng caoráo đẹp trai chẳng khác gì một huấn luyện viên thể hình.“Tôi không phải là hội viên ở đây nhưng bạnbè của tôi tổ chức gặp mặt ở đây, tôi là được mời tới.”Kiều Bích Ngọc bình tĩnh đáp lại cô khôngphải là đồ nhà quê nên cô hiểu rõ rất nhiềunhững câu lạc bộ cao cấp của nhà họ Quách chỉđón tiếp hội viên.“Xin lỗi ở đây chỉ có hội viên của chúng tôimới được đi vào.”Nhân viên ở đây rất lịch sự và khách khí từchối nhưng giọng điệu lại rất dứt khoát thậtgiống với tác phong làm việc của anh.Kiều Bích Ngọc không nói thêm gì nữa vừađịnh suy nghĩ tìm người giúp đỡ thì cánh cửa cửalớn ở lối ra vào được mở ra, một nhân viên namnhanh chóng đi vào chính là người nhân viên củaIP&G đã gọi cho cô trước đó.“Kiều Bích Ngọc sao cô đến chậm như vậy?mấy người Tổng giám đốc Tống đang đều đợi côđấy.” Nói xong anh ta duỗi tay bắt lấy cô.Kiều Bích Ngọc cau mày lại một chút côkhông thích người lạ chạm vào mình, cơ thể côphản ứng rất nhanh và lùi lại nửa bước.“Cô làm sao vậy, tôi đây chỉ là có lòng tốtdắt cô mà thôi.“Jack anh đừng có vừa mở miệng đã dạy dỗngười người khác rồi.”Tối nay Hàn Lê Trang trang điểm rất tinh xảotrông xinh đẹp và quyến rũ dưới ánh đèn, cô ta đigiày cao gót bước tới phía này, chiếc eo gợi cảmdựa vào quầy trên mặt nở nụ cười hào phóng vàquay đầu nhìn về phía Kiều Bích Ngọc với giọngđiệu có chút quan tâm: “Cô không phải là hộiviên ở đây à?”“Thì ra cô không có tư cách đi vào à?”Nhân viên nam hơi sững sờ một chút vàgiọng nói mang theo vẻ kinh ngạc, trên mặt tỏ rahơi chán ghét và mất kiên nhẫn sau đó nóithẳng: “Trên người cô có mang thẻ với số tiền150 triệu không? Đi làm thẻ trước đã sau đó cácdịch vụ khác lại nói sau.”Có là kẻ ngốc mới chỉ 150 triệu đi làm mộtchiếc thẻ hội viên nhất là bây giờ cô đang nghèo.“Tôi không làm”Giọng nói lạnh lùng và bình tĩnh của KiềuBích Ngọc vang lên không mang theo một chútcảm kích nào.“Không có tiền đúng không? Tôi cho cômượn trước vậy, Tổng giám đốc Tống đang đợicô đó, anh ấy xem xong quảng cáo của cô và nóirằng anh ấy rất có hứng thú với cô.”“Có hứng thú gì vậy?”Cô hỏi thẳng thừng như vậy khiến cho ngườinhân viên nam không biết phải giả thích ra sao,cô còn không hiểu rõ quy tắc ngầm hay sao.“Jack anh đừng ép buộc cô ấy nữa.”Hàn Lê Trang đang dựa vào quầy và làm thẻmới quay đầu liếc nhìn bọn họ trên mặt lộ ra vẻđắc ý và mỉm cười nhắc nhở: “Ở đây làm thẻ phảicó người giới thiệu đó.”Điều đó có nghĩa là không chỉ có tiền màcòn phải có mối quan hệ nữa.Bản thân Hàn Lê Trang cũng khó khăn lắmmới lấy được tấm thẻ này. Cô ta đánh giá cô BíchNgọc trước mắt này từ trên xuống dưới, ngoàiviệc câu dẫn Lục Khánh Nam ra thì cô còn cónhân mạch gì nói không chừng còn bị Lục KhánhNam ném rồi cũng nên.Nhân viên nam làm việc cho người khác nênchỉ muốn nhanh chóng đưa Kiều Bích Ngọc đivào vì vậy suy nghĩ một chút rồi đưa ra gợi ý chocô: “Cô gọi điện cho cậu chủ Khánh Nam đi, cậuấy có rất nhiều người quen trong câu lạc bộ.”Nói xong anh ta cũng có chút lo lắng với tốcđộ thay đổi bạn gái của Lục Khánh Nam, ngườinày chắc cũng đã trở thành bạn gái cũ rồi đi.“Tôi đến đây chỉ vì muốn biết kết quả củalần quảng cáo này.”Kiều Bích Ngọc không định gây rắc rối choLục Khánh Nam, gần đây cô cần phải giữ khoảngcách với anh ta cho dù là xuất phát từ điều gì thìcô vẫn cố kị với Lucy.Cô bình tĩnh liếc nhìn xung quanh câu lạc bộcuối cùng ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt củaHàn Lê Trang rồi lạnh lùng lên tiếng: “Tôi khôngcó hứng thú đi vào.”
Chương 291: Người chồng khốn nạn nhất trong lịch sử
Dư vị tình nồng.
Sau khi hai vợ chồng xong việc ngay cả dư
vị tình nồng cũng không có, vậy thì coi là gì.
“Đồ khốn nạn anh coi tôi là gì vậy?”
Kiều Bích Ngọc rất tức giận và khẽ chửi một
tiếng về phía trần nhà căn phòng 502 với giọng
điệu tức giận nhưng ánh mắt lại trở nên hoang
mang và rối rắm.
Tối hôm qua là Quách Cao Minh không biết
xấu hổ mà uy h**p cô vào phòng, động tác của
anh rất vội vàng và quấn lấy không buông, vì
không có bật đèn lên cô nhìn không rõ vẻ mặt
của anh rồi lại mệt đến mức thiếp đi. Lúc đó tâm
trạng của cô rối bời thực ra còn có một chút
luyến tiếc.
Khi tỉnh lại chăn gối bên cạnh đã nguội lạnh,
anh đã rời đi từ lâu.
Đầu óc cô vẫn còn mông lung quần áo vứt
lộn xộn dưới giường và trong lòng vô cùng rối
rắm. Cô cầm lấy chiếc áo khoác ngoài rồi chạy
trốn, tối qua quên không mặc áo lót nên đúng là
quá tiện cho anh như thể cố ý phục vụ riêng cho
anh vậy còn tự mình đưa tới tận cửa nữa chứ,
thật đáng giận mà.
Cô mặc chiếc áo khoác, mái tóc bù xù vội
vàng đóng sầm cửa lại đi ra ngoài với dáng vẻ vô
cùng chật vật.
Nhất là khi cô vừa bước ra khỏi cửa thì
thang máy đối diện bỗng “Ting” một tiếng, một
nhóm dân cư sống ở đây vừa bước ra đụng phải cô.
Khuôn mặt của Kiều Bích Ngọc đỏ bừng,
mọi người nhìn cô với ánh mắt đầy vẻ coi thường
và mờ ám. Anh chàng quản lý tối hôm qua cũng
vừa khéo đi tuần ngang qua: “Cô Kiều không
phải cô sống ở căn hộ 402 sao?”
“Tôi lấy chìa khóa dự phòng nhưng lại không
tìm thấy cô, tối hôm qua cô không về nhà ngủ sao?”
Sau đó khi anh chàng quản lý chung cư nhìn
cô với vẻ mặt nghiêm túc, giọng nói bất chợt
dừng lại là tên ngốc cũng biết cô đã làm gì tối
hôm qua. Kiều Bích Ngọc cúi đầu và cảm thấy
xấu hổ đến mức không có cái lỗ nào để chui vào.
“Anh ấy là chồng của tôi!”
Không biết cô có cảm xúc gì rồi đột nhiên
ngẩng đầu lên và lớn tiếng nói với mọi người
đang đàm tiếu xung quanh.
Quách Cao Minh chính là ông chồng khốn
nạn nhất trong lịch sử.
Tại sao tôi lại kết hôn với một người như vậy?
Cô xấu hổ đến mức đỏ bừng cả tai rồi bỏ
chạy xuống phòng 402 dưới lầu, khóa chặt cửa
lại và trốn tránh.
Kiều Bích Ngọc trốn tránh mất hai ngày và
không muốn gặp bất cứ ai ngay cả đồ ăn bên
ngoài cũng không đặt. Lúc thì cô ngồi trong
phòng khách nhỏ xem TV lúc thì nằm trên
giường nghỉ ngơi, có lẽ là do ăn quá nhiều mỳ gói
khiến cho đầu óc không đủ dinh dưỡng nên mỗi
lần ngẩng đầu cô không khỏi nhìn trần nhà trên
đỉnh đầu bằng ánh mắt oán hận, trong lòng v ô
cùng phức tạp.
Anh sống ở tầng trên của cô, vậy mà anh lại sống ở đây.
Tại sao anh lại sống ở đây chứ?
Cô hỏi nhưng anh lại không nói.
Cũng không biết tức giận với ai nên muốn
làm tê dại linh hồn mình. Nếu muốn so vẻ lạnh
lùng thì cô càng cần phải tỏ ra lạnh lùng hơn
anh, bỏ qua tất cả những nghỉ ngờ và làm lơ anh.
Tuy nhiên kế hoạch ru rú trong nhà của cô
đã bị gián đoạn vào ngày thứ ba, người của tổ
quảng cáo IP&G lần trước gọi điện cho cô: “Đã
có kết quả rồi phải không?”
Cô cầm di động và hơi lo lắng cất tiếng hỏi.
“Đừng có vừa mở miệng đã nhắc tới chuyện
công việc nhàm chán được không? Kiều Bích
Ngọc tối nay ra ngoài chơi đi, mọi người ra ngoài
gặp gỡ một chút và hiểu rõ nhau hơn sau này
chúng ta sẽ còn rất nhiều cơ hội để hợp tác nữa.”
“Không phải đạo diễn nói ba ngày sau sẽ có
kết quả hay sao?“ Cô có chút nóng lòng muốn biết.
“Kiều Bích Ngọc bước vào cái ngành này
của chúng ta thì cần phải tham gia tiệc tùng, cô
hẳn cũng hiểu quy củ đi. Hơn nữa chúng ta cũng
không phải là những người tạp nham đó. Mấy
người Hàn Lê Trang cũng ở đây, vì vậy cô ra
ngoài gặp một số nhà đầu tư cũng sẽ có lợi cho
cô hơn, mau đến câu lạc bộ di.”
Mãi đến khi điện thoại đã ngắt mà cô vẫn
chưa hỏi được kết quả nhưng sắc mặt cô hơi kỳ
lạ khi nhắc đến câu lạc bộ vừa nãy.
Cô nhìn chằm chằm vào gói mỳ ăn liền đang
đặt trên bàn trà và do dự khoảng một phút.
Sau đó quay người nhanh chóng vào phòng
thay quần áo và trang điểm.
Nửa giờ sau, Kiều Bích Ngọc bước vào một
câu lạc bộ rộng rãi và vắng vẻ của An Nhiên.
Bởi vì nơi này quá rộng mà khách lại ít nên
cảm thấy vắng vẻ và hiu quạnh.
Nhà họ Quách có nhiều sản nghiệp như vậy
nhưng Kiểu Bích Ngọc lại thích nhất câu lạc bộ
này, trước đây cô vẫn luôn đòi đến đây tham
quan, nghe Lục Khánh Nam từng nói qua câu lạc
bộ này được xây dựng hoàn toàn là vì phục vụ
cho sở thích giải trí của một mình Quách Cao
Minh mà thôi, nó có diện tích hơn 5000 mét
vuông, tuy chỉ có hơn một nghìn hội viên ẩn
danh nhưng nhân viên lại lên đến hơn ngàn
người cung cấp các dịch vụ 1-1 chuyên nghiệp
và bảo đảm tính riêng tư cao.
Trong đây có sàn đấm bốc và sân tập bắn,
nếu muốn học cưỡi ngựa cũng có thể đăng ký ở
đây và luyện tập ở các trường đua trực thuộc
của công ty, tất cả các loại thiết bị và máy móc
được trang bị ở đây đều là đứng đầu quốc tế.
Rõ ràng là một nơi tiêu tiền như vậy người
bình thường không thể bước vào được, khi Kiểu
Bích Ngọc không hề để trong lòng mà bước tới
gần quây tiếp tân thì bị nhân viên bảo vệ đang
đứng ở hai bên lịch sự ngăn lại.
“Cô ơi, xin hãy xuất trình giấy tờ tùy thân.”
Ngay cả nhân viên bảo vệ ở đây trông cũng cao
ráo đẹp trai chẳng khác gì một huấn luyện viên thể hình.
“Tôi không phải là hội viên ở đây nhưng bạn
bè của tôi tổ chức gặp mặt ở đây, tôi là được mời tới.”
Kiều Bích Ngọc bình tĩnh đáp lại cô không
phải là đồ nhà quê nên cô hiểu rõ rất nhiều
những câu lạc bộ cao cấp của nhà họ Quách chỉ
đón tiếp hội viên.
“Xin lỗi ở đây chỉ có hội viên của chúng tôi
mới được đi vào.”
Nhân viên ở đây rất lịch sự và khách khí từ
chối nhưng giọng điệu lại rất dứt khoát thật
giống với tác phong làm việc của anh.
Kiều Bích Ngọc không nói thêm gì nữa vừa
định suy nghĩ tìm người giúp đỡ thì cánh cửa cửa
lớn ở lối ra vào được mở ra, một nhân viên nam
nhanh chóng đi vào chính là người nhân viên của
IP&G đã gọi cho cô trước đó.
“Kiều Bích Ngọc sao cô đến chậm như vậy?
mấy người Tổng giám đốc Tống đang đều đợi cô
đấy.” Nói xong anh ta duỗi tay bắt lấy cô.
Kiều Bích Ngọc cau mày lại một chút cô
không thích người lạ chạm vào mình, cơ thể cô
phản ứng rất nhanh và lùi lại nửa bước.
“Cô làm sao vậy, tôi đây chỉ là có lòng tốt
dắt cô mà thôi.
“Jack anh đừng có vừa mở miệng đã dạy dỗ
người người khác rồi.”
Tối nay Hàn Lê Trang trang điểm rất tinh xảo
trông xinh đẹp và quyến rũ dưới ánh đèn, cô ta đi
giày cao gót bước tới phía này, chiếc eo gợi cảm
dựa vào quầy trên mặt nở nụ cười hào phóng và
quay đầu nhìn về phía Kiều Bích Ngọc với giọng
điệu có chút quan tâm: “Cô không phải là hội
viên ở đây à?”
“Thì ra cô không có tư cách đi vào à?”
Nhân viên nam hơi sững sờ một chút và
giọng nói mang theo vẻ kinh ngạc, trên mặt tỏ ra
hơi chán ghét và mất kiên nhẫn sau đó nói
thẳng: “Trên người cô có mang thẻ với số tiền
150 triệu không? Đi làm thẻ trước đã sau đó các
dịch vụ khác lại nói sau.”
Có là kẻ ngốc mới chỉ 150 triệu đi làm một
chiếc thẻ hội viên nhất là bây giờ cô đang nghèo.
“Tôi không làm”
Giọng nói lạnh lùng và bình tĩnh của Kiều
Bích Ngọc vang lên không mang theo một chút
cảm kích nào.
“Không có tiền đúng không? Tôi cho cô
mượn trước vậy, Tổng giám đốc Tống đang đợi
cô đó, anh ấy xem xong quảng cáo của cô và nói
rằng anh ấy rất có hứng thú với cô.”
“Có hứng thú gì vậy?”
Cô hỏi thẳng thừng như vậy khiến cho người
nhân viên nam không biết phải giả thích ra sao,
cô còn không hiểu rõ quy tắc ngầm hay sao.
“Jack anh đừng ép buộc cô ấy nữa.”
Hàn Lê Trang đang dựa vào quầy và làm thẻ
mới quay đầu liếc nhìn bọn họ trên mặt lộ ra vẻ
đắc ý và mỉm cười nhắc nhở: “Ở đây làm thẻ phải
có người giới thiệu đó.”
Điều đó có nghĩa là không chỉ có tiền mà
còn phải có mối quan hệ nữa.
Bản thân Hàn Lê Trang cũng khó khăn lắm
mới lấy được tấm thẻ này. Cô ta đánh giá cô Bích
Ngọc trước mắt này từ trên xuống dưới, ngoài
việc câu dẫn Lục Khánh Nam ra thì cô còn có
nhân mạch gì nói không chừng còn bị Lục Khánh
Nam ném rồi cũng nên.
Nhân viên nam làm việc cho người khác nên
chỉ muốn nhanh chóng đưa Kiều Bích Ngọc đi
vào vì vậy suy nghĩ một chút rồi đưa ra gợi ý cho
cô: “Cô gọi điện cho cậu chủ Khánh Nam đi, cậu
ấy có rất nhiều người quen trong câu lạc bộ.”
Nói xong anh ta cũng có chút lo lắng với tốc
độ thay đổi bạn gái của Lục Khánh Nam, người
này chắc cũng đã trở thành bạn gái cũ rồi đi.
“Tôi đến đây chỉ vì muốn biết kết quả của
lần quảng cáo này.”
Kiều Bích Ngọc không định gây rắc rối cho
Lục Khánh Nam, gần đây cô cần phải giữ khoảng
cách với anh ta cho dù là xuất phát từ điều gì thì
cô vẫn cố kị với Lucy.
Cô bình tĩnh liếc nhìn xung quanh câu lạc bộ
cuối cùng ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt của
Hàn Lê Trang rồi lạnh lùng lên tiếng: “Tôi không
có hứng thú đi vào.”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 291: Người chồng khốn nạn nhất trong lịch sửDư vị tình nồng.Sau khi hai vợ chồng xong việc ngay cả dưvị tình nồng cũng không có, vậy thì coi là gì.“Đồ khốn nạn anh coi tôi là gì vậy?”Kiều Bích Ngọc rất tức giận và khẽ chửi mộttiếng về phía trần nhà căn phòng 502 với giọngđiệu tức giận nhưng ánh mắt lại trở nên hoangmang và rối rắm.Tối hôm qua là Quách Cao Minh không biếtxấu hổ mà uy h**p cô vào phòng, động tác củaanh rất vội vàng và quấn lấy không buông, vìkhông có bật đèn lên cô nhìn không rõ vẻ mặtcủa anh rồi lại mệt đến mức thiếp đi. Lúc đó tâmtrạng của cô rối bời thực ra còn có một chútluyến tiếc.Khi tỉnh lại chăn gối bên cạnh đã nguội lạnh,anh đã rời đi từ lâu.Đầu óc cô vẫn còn mông lung quần áo vứtlộn xộn dưới giường và trong lòng vô cùng rốirắm. Cô cầm lấy chiếc áo khoác ngoài rồi chạytrốn, tối qua quên không mặc áo lót nên đúng làquá tiện cho anh như thể cố ý phục vụ riêng choanh vậy còn tự mình đưa tới tận cửa nữa chứ,thật đáng giận mà.Cô mặc chiếc áo khoác, mái tóc bù xù vộivàng đóng sầm cửa lại đi ra ngoài với dáng vẻ vôcùng chật vật.Nhất là khi cô vừa bước ra khỏi cửa thìthang máy đối diện bỗng “Ting” một tiếng, mộtnhóm dân cư sống ở đây vừa bước ra đụng phải cô.Khuôn mặt của Kiều Bích Ngọc đỏ bừng,mọi người nhìn cô với ánh mắt đầy vẻ coi thườngvà mờ ám. Anh chàng quản lý tối hôm qua cũngvừa khéo đi tuần ngang qua: “Cô Kiều khôngphải cô sống ở căn hộ 402 sao?”“Tôi lấy chìa khóa dự phòng nhưng lại khôngtìm thấy cô, tối hôm qua cô không về nhà ngủ sao?”Sau đó khi anh chàng quản lý chung cư nhìncô với vẻ mặt nghiêm túc, giọng nói bất chợtdừng lại là tên ngốc cũng biết cô đã làm gì tốihôm qua. Kiều Bích Ngọc cúi đầu và cảm thấyxấu hổ đến mức không có cái lỗ nào để chui vào.“Anh ấy là chồng của tôi!”Không biết cô có cảm xúc gì rồi đột nhiênngẩng đầu lên và lớn tiếng nói với mọi ngườiđang đàm tiếu xung quanh.Quách Cao Minh chính là ông chồng khốnnạn nhất trong lịch sử.Tại sao tôi lại kết hôn với một người như vậy?Cô xấu hổ đến mức đỏ bừng cả tai rồi bỏchạy xuống phòng 402 dưới lầu, khóa chặt cửalại và trốn tránh.Kiều Bích Ngọc trốn tránh mất hai ngày vàkhông muốn gặp bất cứ ai ngay cả đồ ăn bênngoài cũng không đặt. Lúc thì cô ngồi trongphòng khách nhỏ xem TV lúc thì nằm trêngiường nghỉ ngơi, có lẽ là do ăn quá nhiều mỳ góikhiến cho đầu óc không đủ dinh dưỡng nên mỗilần ngẩng đầu cô không khỏi nhìn trần nhà trênđỉnh đầu bằng ánh mắt oán hận, trong lòng v ôcùng phức tạp.Anh sống ở tầng trên của cô, vậy mà anh lại sống ở đây.Tại sao anh lại sống ở đây chứ?Cô hỏi nhưng anh lại không nói.Cũng không biết tức giận với ai nên muốnlàm tê dại linh hồn mình. Nếu muốn so vẻ lạnhlùng thì cô càng cần phải tỏ ra lạnh lùng hơnanh, bỏ qua tất cả những nghỉ ngờ và làm lơ anh.Tuy nhiên kế hoạch ru rú trong nhà của côđã bị gián đoạn vào ngày thứ ba, người của tổquảng cáo IP&G lần trước gọi điện cho cô: “Đãcó kết quả rồi phải không?”Cô cầm di động và hơi lo lắng cất tiếng hỏi.“Đừng có vừa mở miệng đã nhắc tới chuyệncông việc nhàm chán được không? Kiều BíchNgọc tối nay ra ngoài chơi đi, mọi người ra ngoàigặp gỡ một chút và hiểu rõ nhau hơn sau nàychúng ta sẽ còn rất nhiều cơ hội để hợp tác nữa.”“Không phải đạo diễn nói ba ngày sau sẽ cókết quả hay sao?“ Cô có chút nóng lòng muốn biết.“Kiều Bích Ngọc bước vào cái ngành nàycủa chúng ta thì cần phải tham gia tiệc tùng, côhẳn cũng hiểu quy củ đi. Hơn nữa chúng ta cũngkhông phải là những người tạp nham đó. Mấyngười Hàn Lê Trang cũng ở đây, vì vậy cô rangoài gặp một số nhà đầu tư cũng sẽ có lợi chocô hơn, mau đến câu lạc bộ di.”Mãi đến khi điện thoại đã ngắt mà cô vẫnchưa hỏi được kết quả nhưng sắc mặt cô hơi kỳlạ khi nhắc đến câu lạc bộ vừa nãy.Cô nhìn chằm chằm vào gói mỳ ăn liền đangđặt trên bàn trà và do dự khoảng một phút.Sau đó quay người nhanh chóng vào phòngthay quần áo và trang điểm.Nửa giờ sau, Kiều Bích Ngọc bước vào mộtcâu lạc bộ rộng rãi và vắng vẻ của An Nhiên.Bởi vì nơi này quá rộng mà khách lại ít nêncảm thấy vắng vẻ và hiu quạnh.Nhà họ Quách có nhiều sản nghiệp như vậynhưng Kiểu Bích Ngọc lại thích nhất câu lạc bộnày, trước đây cô vẫn luôn đòi đến đây thamquan, nghe Lục Khánh Nam từng nói qua câu lạcbộ này được xây dựng hoàn toàn là vì phục vụcho sở thích giải trí của một mình Quách CaoMinh mà thôi, nó có diện tích hơn 5000 métvuông, tuy chỉ có hơn một nghìn hội viên ẩndanh nhưng nhân viên lại lên đến hơn ngànngười cung cấp các dịch vụ 1-1 chuyên nghiệpvà bảo đảm tính riêng tư cao.Trong đây có sàn đấm bốc và sân tập bắn,nếu muốn học cưỡi ngựa cũng có thể đăng ký ởđây và luyện tập ở các trường đua trực thuộccủa công ty, tất cả các loại thiết bị và máy mócđược trang bị ở đây đều là đứng đầu quốc tế.Rõ ràng là một nơi tiêu tiền như vậy ngườibình thường không thể bước vào được, khi KiểuBích Ngọc không hề để trong lòng mà bước tớigần quây tiếp tân thì bị nhân viên bảo vệ đangđứng ở hai bên lịch sự ngăn lại.“Cô ơi, xin hãy xuất trình giấy tờ tùy thân.”Ngay cả nhân viên bảo vệ ở đây trông cũng caoráo đẹp trai chẳng khác gì một huấn luyện viên thể hình.“Tôi không phải là hội viên ở đây nhưng bạnbè của tôi tổ chức gặp mặt ở đây, tôi là được mời tới.”Kiều Bích Ngọc bình tĩnh đáp lại cô khôngphải là đồ nhà quê nên cô hiểu rõ rất nhiềunhững câu lạc bộ cao cấp của nhà họ Quách chỉđón tiếp hội viên.“Xin lỗi ở đây chỉ có hội viên của chúng tôimới được đi vào.”Nhân viên ở đây rất lịch sự và khách khí từchối nhưng giọng điệu lại rất dứt khoát thậtgiống với tác phong làm việc của anh.Kiều Bích Ngọc không nói thêm gì nữa vừađịnh suy nghĩ tìm người giúp đỡ thì cánh cửa cửalớn ở lối ra vào được mở ra, một nhân viên namnhanh chóng đi vào chính là người nhân viên củaIP&G đã gọi cho cô trước đó.“Kiều Bích Ngọc sao cô đến chậm như vậy?mấy người Tổng giám đốc Tống đang đều đợi côđấy.” Nói xong anh ta duỗi tay bắt lấy cô.Kiều Bích Ngọc cau mày lại một chút côkhông thích người lạ chạm vào mình, cơ thể côphản ứng rất nhanh và lùi lại nửa bước.“Cô làm sao vậy, tôi đây chỉ là có lòng tốtdắt cô mà thôi.“Jack anh đừng có vừa mở miệng đã dạy dỗngười người khác rồi.”Tối nay Hàn Lê Trang trang điểm rất tinh xảotrông xinh đẹp và quyến rũ dưới ánh đèn, cô ta đigiày cao gót bước tới phía này, chiếc eo gợi cảmdựa vào quầy trên mặt nở nụ cười hào phóng vàquay đầu nhìn về phía Kiều Bích Ngọc với giọngđiệu có chút quan tâm: “Cô không phải là hộiviên ở đây à?”“Thì ra cô không có tư cách đi vào à?”Nhân viên nam hơi sững sờ một chút vàgiọng nói mang theo vẻ kinh ngạc, trên mặt tỏ rahơi chán ghét và mất kiên nhẫn sau đó nóithẳng: “Trên người cô có mang thẻ với số tiền150 triệu không? Đi làm thẻ trước đã sau đó cácdịch vụ khác lại nói sau.”Có là kẻ ngốc mới chỉ 150 triệu đi làm mộtchiếc thẻ hội viên nhất là bây giờ cô đang nghèo.“Tôi không làm”Giọng nói lạnh lùng và bình tĩnh của KiềuBích Ngọc vang lên không mang theo một chútcảm kích nào.“Không có tiền đúng không? Tôi cho cômượn trước vậy, Tổng giám đốc Tống đang đợicô đó, anh ấy xem xong quảng cáo của cô và nóirằng anh ấy rất có hứng thú với cô.”“Có hứng thú gì vậy?”Cô hỏi thẳng thừng như vậy khiến cho ngườinhân viên nam không biết phải giả thích ra sao,cô còn không hiểu rõ quy tắc ngầm hay sao.“Jack anh đừng ép buộc cô ấy nữa.”Hàn Lê Trang đang dựa vào quầy và làm thẻmới quay đầu liếc nhìn bọn họ trên mặt lộ ra vẻđắc ý và mỉm cười nhắc nhở: “Ở đây làm thẻ phảicó người giới thiệu đó.”Điều đó có nghĩa là không chỉ có tiền màcòn phải có mối quan hệ nữa.Bản thân Hàn Lê Trang cũng khó khăn lắmmới lấy được tấm thẻ này. Cô ta đánh giá cô BíchNgọc trước mắt này từ trên xuống dưới, ngoàiviệc câu dẫn Lục Khánh Nam ra thì cô còn cónhân mạch gì nói không chừng còn bị Lục KhánhNam ném rồi cũng nên.Nhân viên nam làm việc cho người khác nênchỉ muốn nhanh chóng đưa Kiều Bích Ngọc đivào vì vậy suy nghĩ một chút rồi đưa ra gợi ý chocô: “Cô gọi điện cho cậu chủ Khánh Nam đi, cậuấy có rất nhiều người quen trong câu lạc bộ.”Nói xong anh ta cũng có chút lo lắng với tốcđộ thay đổi bạn gái của Lục Khánh Nam, ngườinày chắc cũng đã trở thành bạn gái cũ rồi đi.“Tôi đến đây chỉ vì muốn biết kết quả củalần quảng cáo này.”Kiều Bích Ngọc không định gây rắc rối choLục Khánh Nam, gần đây cô cần phải giữ khoảngcách với anh ta cho dù là xuất phát từ điều gì thìcô vẫn cố kị với Lucy.Cô bình tĩnh liếc nhìn xung quanh câu lạc bộcuối cùng ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt củaHàn Lê Trang rồi lạnh lùng lên tiếng: “Tôi khôngcó hứng thú đi vào.”