Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 297
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 297: Cô Kiều đánh nhau với ai đó“Sao cô lại ở đây?”“Tôi đang mua sắm ở đây, chẳng lẽ tôi đi đâycò cần phải xin phép cô sao?”Châu Mỹ Duy bình thường dĩ hòa vi quý,không thích tranh cãi với mọi người, nhưng lúcnày, nhìn thấy người phụ nữ này thì đột nhiênkhông hòa nhã nổi. Cô ấy bước nhanh đến bêncạnh Kiều Bích Ngọc, kéo cô rời đi, không muốnở cùng một chỗ với loại người này.Nhưng Quan Liên dường như không muốnbỏ qua, cô ta đi đôi giày cao gót mười phân laothẳng tới, sau đó dừng lại trước mặt Châu MỹDuy và nói với giọng điệu rất kiêu ngạo.“Cô đến cửa hàng đồ chơi này để mua quàcho con trai tôi đúng không?”“Bùi Thanh Tùng là con trai tôi, cô đừng nghĩmua quà để gần gũi nó. Cô muốn kết hôn với BùiHưng Nam đúng không? Chậc chậc chậc! Cũngkhông đi soi gương xem mình trông như thế nào.Loại con gái như cô chỉ là một người giúp việcmà thôi, cô có tư cách gì mà đòi lấy lòng con trai tôi?”Thái độ của Quan Liên khiến Kiều Bích Ngọcrất tức giận, cô không muốn gây chuyện, nhưngkhông có nghĩa là dễ bị bắt nạt, đặc biệt là ngườiphụ nữ này lại dám ức h**p bạn cô.Kiều Bích Ngọc muốn lao đến xé xác cô ta,khiến cô bất ngờ là Mỹ Duy xưa này kiểm chế tốtlại còn kích động hơn.“Tôi mua quà cho ai là việc riêng của tôi, côQuan không có quyền hỏi.”“Còn Quan Liên cô luôn miệng nói Bùi ThanhTùng là con trai cô, vậy lần trước cô dẫn nó đichơi dưới nước vào mùa đông, cô dẫn nó xuốngbể bơi là sao vậy? Cô chỉ lo mặc bikini gợi cảm đidụ dỗ đàn ông khác, mặc dù nó đã học đượcmột số kỹ năng bơi lội, nhưng nó chỉ mới sáu tuổimà thôi, cô căn bản không trông nom nó. Nếunhân viên cứu hộ không phát hiện kịp thời, nó đã sớm…”Châu Mỹ Duy tức mắng to, nghiến răngnghiến lợi nói câu cuối cùng kia, cô ấy thật sựkhông hiểu tại sao lại có một người mẹ như vậy.Kiều Bích Ngọc nghe vậy thì rất kinh ngạc,ngay cả Hà Thủy Tiên đang đứng cạnh QuanLiên cũng cau mày. Quan Liên vẫn luôn khôngmuốn gặp con trai ruột của mình, thậm chí côcòn ghét cậu bé.“Cô ơi, đây là quân cờ domino cô muốn.”Người bán thật vất vả mới lấy được hộpquân cờ domino từ một góc khác và bước tới,sau đó cô ấy thấy sắc mặt mấy khách hàng ởđây không ổn lắm, dường như bọn họ có thái độthù địch với nhau.Đây là món quà Giáng sinh mà Châu Mỹ Duyđịnh tặng cho tiểu tử Bùi Thanh Tùng kia, theosự hiểu biết của cô ấy về cậu bé thì cậu bé sẽthích cái này.Mà trong xe đẩy của Quan Liên cũng chứamột món đồ chơi trẻ em, đó là con chó cưngđiện tử AI bán chạy mà lúc nãy Kiều Bích Ngọcnhắc đến. Có vẻ như là tiện tay mua, dù sao nócũng là mẫu bán chạy và được đặt ở vị trí dễthấy nhất.Quan Liên biết rất rõ mọi người cãi nhau nhưthế này là không tốt.Mặt cô ta hung ác nham hiểm, hai tay đẩy xeđẩy rồi bỏ đi, như thể định đình chiến.Châu Mỹ Duy cũng không muốn gây rắc rốigì khó coi, thế nhưng vừa thất thần, cô ấy đã bịbánh xe đẩy của Quan Liên đập vào chân khiếncô ấy đau đến mức tái mặt.Kiều Bích Ngọc thấy vậy, sao có thể để cô tađi.Cô cũng không sợ cãi nhau chỗ đông người.“Quan Liên, cô đứng lại đó cho tôi!” KiềuBích Ngọc giận dữ chạy tới.Mỗi lần Quan Liên bắt nạt Châu Mỹ Duy luônbắt nạt rất thuận tay, dường như từ tận đáy lòngcô ta rất coi thường xuất thân của cô ấy, nhưngnói thật cô ta có chút sợ Kiều Bích Ngọc.“Cô muốn gì?”Quan Liên vừa đi tới quầy thu ngân, ở đây cónhiều khách hàng nhất, cô ta đoán Kiểu sẽkhông dám làm căng.Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc rất khó coi, nghiếnrăng nghiến lợi: “Xin lỗi, tôi muốn cô xin lỗi MỹDuy trước mặt mọi người!”“Muốn tôi xin lỗi loại phụ nữ như cô ta sao?Cô ta là ai?”Quan Liên cũng là người nóng tính, thẳngthừng chế nhạo: “Tôi xin lỗi cô ta, tôi nhổ vào.Cô ta dụ dỗ chồng tôi, còn muốn cướp con traitôi. Cô muốn tôi xin lỗi một tiện nữ như vậy, cônằm mơ đi!”“Mọi người nhìn đi, người phụ nữ đó chính làtiểu tam phá hoại hạnh phúc gia đình ngườikhác.” Cô ta chỉ về hướng Châu Mỹ Duy.Châu Mỹ Duy có vẻ bối rối, những ngườixung quanh đang bàn tán, ánh mắt họ nhìn cô ấyđầy nghỉ ngờ và phán xét.“Cô nói ai là tiểu tam, Quan Liên, cô dám phỉbáng cô ấy thì tôi sẽ không để yên cho cô đâu!”Kiểu Bích Ngọc rất tức giận, đẩy mấy ngườikhách ra và nắm lấy mái tóc dài của Quan Liên,giơ tay phải lên, tát mạnh vào mặt Quan Liên.Dấu tay đỏ rực, một tiếng vang dội đánh Quan Liên.“Cô dám, cô dám đánh tôi sao?” Quan Liêncũng không dễ chọc, lập tức lao vào đánh KiềuBích Ngọc.Kiều Bích Ngọc nhanh nhẹn đẩy Quan Liênngã xuống đất.Cãi nhau cái gì? Cô không giỏi cãi nhau, màkhông cãi được thì đánh!Dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiêncô đánh nhau.Ông ngoại cô đã dạy là không được phép đểngười khác bắt nạt.Hà Thủy Tiên giật mình, cô ta biết karatecủa Kiều Bích Ngọc giỏi đến mức nào, ngay lậptức chạy ra giữa để ngăn lại.Cô ta lý trí khuyên can: “Kiều Bích Ngọc, BùiThanh Tùng nói thế nào cũng là con trai QuanLiên. Mặc dù Bùi Hưng Nam đã ly hôn với cô ấy,nhưng quan hệ mẹ con không thể mất. Cô ấy nóihơi khó nghe, nhưng đó cũng là bởi vì Châu MỹDuy lòng dạ bất chính quá thân thiết với con traicô ấy. Như vậy, ai nhìn thấy cũng đều cảm thấykhó chịu.”“Ai lòng dạ bất chính?”Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu lên, lạnh lùng hỏi,không khách khí với Hà Thủy Tiên.“Tôi nói cho cô biết, đừng tưởng rằng ChâuMỹ Duy hiền nên nhẫn nhịn mấy người. Không aicao quý hơn ai đâu. Mấy người có xuất thân vàgiá trị con người, chẳng phải là do mấy đồng tiềndơ bẩn sao? Cô cho là mình rất giỏi à? Châu MỹDuy nhịn mấy người, tôi không đành lòng!”Kiều Bích Ngọc dùng sức kéo cổ áo QuanLiên và nhấc bổng cô ta lên, Quan Liên hôm nayđi giày cao gót mười phân mà không thể đứngthẳng được, đầu tóc và quần áo xộc xệch, nhìnrất chật vật.“Lập tức xin lỗi Châu Mỹ Duy.” Cô siết chặtcổ họng, mạnh mẽ cảnh cáo.Quan Liên hoảng sợ, đôi mắt đầy vẻ sợ hãidưới lớp trang điểm đậm.Châu Mỹ Duy phản ứng lại, lập tức chạy tới,kéo cánh tay của Kiều Bích Ngọc để cô khônglàm to chuyện nữa: “Kiều Bích Ngọc, quên đi,chúng ta đừng so đo với cô ta, chúng ta đi thôi,đi thôi.”Người bán hàng cũng đến khuyên: “Cô gái,mọi người có mâu thuẫn gì thì hãy thương lượngvới nhau, đừng nóng giận.”Kiều Bích Ngọc làm như không nghe thấy,vẻ mặt vô cùng tức giận, hôm nay nhất định phảigiải quyết dứt điểm với Quan Liên.“Xin lỗi. Cô hét lên với vẻ mặt giận dữ, mất kiên nhẫn.Lúc này, mặt Quan Liên tái xanh, vừa xấu hổvừa hơi sợ hãi, cô ta thật sự thấy được thế nào làkhông chút kiêng nể gì.Một bóng người cao lớn vội vàng chạy lạiđây: “Kiều Bích Ngọc, thả cô ấy ra.”Hai nam nhân viên phục vụ cửa hàng cũngnhân cơ hội kéo cô ra, mặt Kiều Bích Ngọc rấtkhó coi, nhìn chằm chằm Bùi Hưng Nam độtnhiên đi tới, yên lặng một phút, cuối cùng mớibuông tay.“Trông chừng vợ cũ thật kỹ, đừng để cô tara ngoài cắn người.Kiều Bích Ngọc tức giận mắng, Bùi HưngNam gật đầu với cô với vẻ mặt phiền muộn. Maymà cô Kiều không làm ầm ï lên, nếu không thậtsự không thu thập nổi.Quan Liên có vẻ hơi sợ hãi, Bùi Hưng Namdìu cô ta ra khỏi cửa hàng, sau đó đưa cô ta vàoxe mình.Ngay khi Kiều Bích Ngọc và Châu Mỹ Duysắc mặt phức tạp muốn rời khỏi thì Bùi HưngNam đột nhiên gọi bọn họ: “Châu Mỹ Duy, côcùng về nhà họ Bùi với tôi.”Kiều Bích Ngọc sợ cô ấy bị bắt nạt, hơn nữangón cái chân phải của Mỹ Duy đã bị tiện nhânhọ Quan kẹp đến mức chảy máu: “Mặc kệ anh ta.”“Châu Mỹ Duy, lấy quà Giáng sinh của cô vàvề nhà họ Bùi với tôi.”Hôm nay Bùi Hưng Nam có vẻ rất kiên trì,giọng nói có chút cương quyết.
Chương 297: Cô Kiều đánh nhau với ai đó
“Sao cô lại ở đây?”
“Tôi đang mua sắm ở đây, chẳng lẽ tôi đi đây
cò cần phải xin phép cô sao?”
Châu Mỹ Duy bình thường dĩ hòa vi quý,
không thích tranh cãi với mọi người, nhưng lúc
này, nhìn thấy người phụ nữ này thì đột nhiên
không hòa nhã nổi. Cô ấy bước nhanh đến bên
cạnh Kiều Bích Ngọc, kéo cô rời đi, không muốn
ở cùng một chỗ với loại người này.
Nhưng Quan Liên dường như không muốn
bỏ qua, cô ta đi đôi giày cao gót mười phân lao
thẳng tới, sau đó dừng lại trước mặt Châu Mỹ
Duy và nói với giọng điệu rất kiêu ngạo.
“Cô đến cửa hàng đồ chơi này để mua quà
cho con trai tôi đúng không?”
“Bùi Thanh Tùng là con trai tôi, cô đừng nghĩ
mua quà để gần gũi nó. Cô muốn kết hôn với Bùi
Hưng Nam đúng không? Chậc chậc chậc! Cũng
không đi soi gương xem mình trông như thế nào.
Loại con gái như cô chỉ là một người giúp việc
mà thôi, cô có tư cách gì mà đòi lấy lòng con trai tôi?”
Thái độ của Quan Liên khiến Kiều Bích Ngọc
rất tức giận, cô không muốn gây chuyện, nhưng
không có nghĩa là dễ bị bắt nạt, đặc biệt là người
phụ nữ này lại dám ức h**p bạn cô.
Kiều Bích Ngọc muốn lao đến xé xác cô ta,
khiến cô bất ngờ là Mỹ Duy xưa này kiểm chế tốt
lại còn kích động hơn.
“Tôi mua quà cho ai là việc riêng của tôi, cô
Quan không có quyền hỏi.”
“Còn Quan Liên cô luôn miệng nói Bùi Thanh
Tùng là con trai cô, vậy lần trước cô dẫn nó đi
chơi dưới nước vào mùa đông, cô dẫn nó xuống
bể bơi là sao vậy? Cô chỉ lo mặc bikini gợi cảm đi
dụ dỗ đàn ông khác, mặc dù nó đã học được
một số kỹ năng bơi lội, nhưng nó chỉ mới sáu tuổi
mà thôi, cô căn bản không trông nom nó. Nếu
nhân viên cứu hộ không phát hiện kịp thời, nó đã sớm…”
Châu Mỹ Duy tức mắng to, nghiến răng
nghiến lợi nói câu cuối cùng kia, cô ấy thật sự
không hiểu tại sao lại có một người mẹ như vậy.
Kiều Bích Ngọc nghe vậy thì rất kinh ngạc,
ngay cả Hà Thủy Tiên đang đứng cạnh Quan
Liên cũng cau mày. Quan Liên vẫn luôn không
muốn gặp con trai ruột của mình, thậm chí cô
còn ghét cậu bé.
“Cô ơi, đây là quân cờ domino cô muốn.”
Người bán thật vất vả mới lấy được hộp
quân cờ domino từ một góc khác và bước tới,
sau đó cô ấy thấy sắc mặt mấy khách hàng ở
đây không ổn lắm, dường như bọn họ có thái độ
thù địch với nhau.
Đây là món quà Giáng sinh mà Châu Mỹ Duy
định tặng cho tiểu tử Bùi Thanh Tùng kia, theo
sự hiểu biết của cô ấy về cậu bé thì cậu bé sẽ
thích cái này.
Mà trong xe đẩy của Quan Liên cũng chứa
một món đồ chơi trẻ em, đó là con chó cưng
điện tử AI bán chạy mà lúc nãy Kiều Bích Ngọc
nhắc đến. Có vẻ như là tiện tay mua, dù sao nó
cũng là mẫu bán chạy và được đặt ở vị trí dễ
thấy nhất.
Quan Liên biết rất rõ mọi người cãi nhau như
thế này là không tốt.
Mặt cô ta hung ác nham hiểm, hai tay đẩy xe
đẩy rồi bỏ đi, như thể định đình chiến.
Châu Mỹ Duy cũng không muốn gây rắc rối
gì khó coi, thế nhưng vừa thất thần, cô ấy đã bị
bánh xe đẩy của Quan Liên đập vào chân khiến
cô ấy đau đến mức tái mặt.
Kiều Bích Ngọc thấy vậy, sao có thể để cô ta
đi.
Cô cũng không sợ cãi nhau chỗ đông người.
“Quan Liên, cô đứng lại đó cho tôi!” Kiều
Bích Ngọc giận dữ chạy tới.
Mỗi lần Quan Liên bắt nạt Châu Mỹ Duy luôn
bắt nạt rất thuận tay, dường như từ tận đáy lòng
cô ta rất coi thường xuất thân của cô ấy, nhưng
nói thật cô ta có chút sợ Kiều Bích Ngọc.
“Cô muốn gì?”
Quan Liên vừa đi tới quầy thu ngân, ở đây có
nhiều khách hàng nhất, cô ta đoán Kiểu sẽ
không dám làm căng.
Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc rất khó coi, nghiến
răng nghiến lợi: “Xin lỗi, tôi muốn cô xin lỗi Mỹ
Duy trước mặt mọi người!”
“Muốn tôi xin lỗi loại phụ nữ như cô ta sao?
Cô ta là ai?”
Quan Liên cũng là người nóng tính, thẳng
thừng chế nhạo: “Tôi xin lỗi cô ta, tôi nhổ vào.
Cô ta dụ dỗ chồng tôi, còn muốn cướp con trai
tôi. Cô muốn tôi xin lỗi một tiện nữ như vậy, cô
nằm mơ đi!”
“Mọi người nhìn đi, người phụ nữ đó chính là
tiểu tam phá hoại hạnh phúc gia đình người
khác.” Cô ta chỉ về hướng Châu Mỹ Duy.
Châu Mỹ Duy có vẻ bối rối, những người
xung quanh đang bàn tán, ánh mắt họ nhìn cô ấy
đầy nghỉ ngờ và phán xét.
“Cô nói ai là tiểu tam, Quan Liên, cô dám phỉ
báng cô ấy thì tôi sẽ không để yên cho cô đâu!”
Kiểu Bích Ngọc rất tức giận, đẩy mấy người
khách ra và nắm lấy mái tóc dài của Quan Liên,
giơ tay phải lên, tát mạnh vào mặt Quan Liên.
Dấu tay đỏ rực, một tiếng vang dội đánh Quan Liên.
“Cô dám, cô dám đánh tôi sao?” Quan Liên
cũng không dễ chọc, lập tức lao vào đánh Kiều
Bích Ngọc.
Kiều Bích Ngọc nhanh nhẹn đẩy Quan Liên
ngã xuống đất.
Cãi nhau cái gì? Cô không giỏi cãi nhau, mà
không cãi được thì đánh!
Dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên
cô đánh nhau.
Ông ngoại cô đã dạy là không được phép để
người khác bắt nạt.
Hà Thủy Tiên giật mình, cô ta biết karate
của Kiều Bích Ngọc giỏi đến mức nào, ngay lập
tức chạy ra giữa để ngăn lại.
Cô ta lý trí khuyên can: “Kiều Bích Ngọc, Bùi
Thanh Tùng nói thế nào cũng là con trai Quan
Liên. Mặc dù Bùi Hưng Nam đã ly hôn với cô ấy,
nhưng quan hệ mẹ con không thể mất. Cô ấy nói
hơi khó nghe, nhưng đó cũng là bởi vì Châu Mỹ
Duy lòng dạ bất chính quá thân thiết với con trai
cô ấy. Như vậy, ai nhìn thấy cũng đều cảm thấy
khó chịu.”
“Ai lòng dạ bất chính?”
Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu lên, lạnh lùng hỏi,
không khách khí với Hà Thủy Tiên.
“Tôi nói cho cô biết, đừng tưởng rằng Châu
Mỹ Duy hiền nên nhẫn nhịn mấy người. Không ai
cao quý hơn ai đâu. Mấy người có xuất thân và
giá trị con người, chẳng phải là do mấy đồng tiền
dơ bẩn sao? Cô cho là mình rất giỏi à? Châu Mỹ
Duy nhịn mấy người, tôi không đành lòng!”
Kiều Bích Ngọc dùng sức kéo cổ áo Quan
Liên và nhấc bổng cô ta lên, Quan Liên hôm nay
đi giày cao gót mười phân mà không thể đứng
thẳng được, đầu tóc và quần áo xộc xệch, nhìn
rất chật vật.
“Lập tức xin lỗi Châu Mỹ Duy.” Cô siết chặt
cổ họng, mạnh mẽ cảnh cáo.
Quan Liên hoảng sợ, đôi mắt đầy vẻ sợ hãi
dưới lớp trang điểm đậm.
Châu Mỹ Duy phản ứng lại, lập tức chạy tới,
kéo cánh tay của Kiều Bích Ngọc để cô không
làm to chuyện nữa: “Kiều Bích Ngọc, quên đi,
chúng ta đừng so đo với cô ta, chúng ta đi thôi,
đi thôi.”
Người bán hàng cũng đến khuyên: “Cô gái,
mọi người có mâu thuẫn gì thì hãy thương lượng
với nhau, đừng nóng giận.”
Kiều Bích Ngọc làm như không nghe thấy,
vẻ mặt vô cùng tức giận, hôm nay nhất định phải
giải quyết dứt điểm với Quan Liên.
“Xin lỗi. Cô hét lên với vẻ mặt giận dữ, mất kiên nhẫn.
Lúc này, mặt Quan Liên tái xanh, vừa xấu hổ
vừa hơi sợ hãi, cô ta thật sự thấy được thế nào là
không chút kiêng nể gì.
Một bóng người cao lớn vội vàng chạy lại
đây: “Kiều Bích Ngọc, thả cô ấy ra.”
Hai nam nhân viên phục vụ cửa hàng cũng
nhân cơ hội kéo cô ra, mặt Kiều Bích Ngọc rất
khó coi, nhìn chằm chằm Bùi Hưng Nam đột
nhiên đi tới, yên lặng một phút, cuối cùng mới
buông tay.
“Trông chừng vợ cũ thật kỹ, đừng để cô ta
ra ngoài cắn người.
Kiều Bích Ngọc tức giận mắng, Bùi Hưng
Nam gật đầu với cô với vẻ mặt phiền muộn. May
mà cô Kiều không làm ầm ï lên, nếu không thật
sự không thu thập nổi.
Quan Liên có vẻ hơi sợ hãi, Bùi Hưng Nam
dìu cô ta ra khỏi cửa hàng, sau đó đưa cô ta vào
xe mình.
Ngay khi Kiều Bích Ngọc và Châu Mỹ Duy
sắc mặt phức tạp muốn rời khỏi thì Bùi Hưng
Nam đột nhiên gọi bọn họ: “Châu Mỹ Duy, cô
cùng về nhà họ Bùi với tôi.”
Kiều Bích Ngọc sợ cô ấy bị bắt nạt, hơn nữa
ngón cái chân phải của Mỹ Duy đã bị tiện nhân
họ Quan kẹp đến mức chảy máu: “Mặc kệ anh ta.”
“Châu Mỹ Duy, lấy quà Giáng sinh của cô và
về nhà họ Bùi với tôi.”
Hôm nay Bùi Hưng Nam có vẻ rất kiên trì,
giọng nói có chút cương quyết.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 297: Cô Kiều đánh nhau với ai đó“Sao cô lại ở đây?”“Tôi đang mua sắm ở đây, chẳng lẽ tôi đi đâycò cần phải xin phép cô sao?”Châu Mỹ Duy bình thường dĩ hòa vi quý,không thích tranh cãi với mọi người, nhưng lúcnày, nhìn thấy người phụ nữ này thì đột nhiênkhông hòa nhã nổi. Cô ấy bước nhanh đến bêncạnh Kiều Bích Ngọc, kéo cô rời đi, không muốnở cùng một chỗ với loại người này.Nhưng Quan Liên dường như không muốnbỏ qua, cô ta đi đôi giày cao gót mười phân laothẳng tới, sau đó dừng lại trước mặt Châu MỹDuy và nói với giọng điệu rất kiêu ngạo.“Cô đến cửa hàng đồ chơi này để mua quàcho con trai tôi đúng không?”“Bùi Thanh Tùng là con trai tôi, cô đừng nghĩmua quà để gần gũi nó. Cô muốn kết hôn với BùiHưng Nam đúng không? Chậc chậc chậc! Cũngkhông đi soi gương xem mình trông như thế nào.Loại con gái như cô chỉ là một người giúp việcmà thôi, cô có tư cách gì mà đòi lấy lòng con trai tôi?”Thái độ của Quan Liên khiến Kiều Bích Ngọcrất tức giận, cô không muốn gây chuyện, nhưngkhông có nghĩa là dễ bị bắt nạt, đặc biệt là ngườiphụ nữ này lại dám ức h**p bạn cô.Kiều Bích Ngọc muốn lao đến xé xác cô ta,khiến cô bất ngờ là Mỹ Duy xưa này kiểm chế tốtlại còn kích động hơn.“Tôi mua quà cho ai là việc riêng của tôi, côQuan không có quyền hỏi.”“Còn Quan Liên cô luôn miệng nói Bùi ThanhTùng là con trai cô, vậy lần trước cô dẫn nó đichơi dưới nước vào mùa đông, cô dẫn nó xuốngbể bơi là sao vậy? Cô chỉ lo mặc bikini gợi cảm đidụ dỗ đàn ông khác, mặc dù nó đã học đượcmột số kỹ năng bơi lội, nhưng nó chỉ mới sáu tuổimà thôi, cô căn bản không trông nom nó. Nếunhân viên cứu hộ không phát hiện kịp thời, nó đã sớm…”Châu Mỹ Duy tức mắng to, nghiến răngnghiến lợi nói câu cuối cùng kia, cô ấy thật sựkhông hiểu tại sao lại có một người mẹ như vậy.Kiều Bích Ngọc nghe vậy thì rất kinh ngạc,ngay cả Hà Thủy Tiên đang đứng cạnh QuanLiên cũng cau mày. Quan Liên vẫn luôn khôngmuốn gặp con trai ruột của mình, thậm chí côcòn ghét cậu bé.“Cô ơi, đây là quân cờ domino cô muốn.”Người bán thật vất vả mới lấy được hộpquân cờ domino từ một góc khác và bước tới,sau đó cô ấy thấy sắc mặt mấy khách hàng ởđây không ổn lắm, dường như bọn họ có thái độthù địch với nhau.Đây là món quà Giáng sinh mà Châu Mỹ Duyđịnh tặng cho tiểu tử Bùi Thanh Tùng kia, theosự hiểu biết của cô ấy về cậu bé thì cậu bé sẽthích cái này.Mà trong xe đẩy của Quan Liên cũng chứamột món đồ chơi trẻ em, đó là con chó cưngđiện tử AI bán chạy mà lúc nãy Kiều Bích Ngọcnhắc đến. Có vẻ như là tiện tay mua, dù sao nócũng là mẫu bán chạy và được đặt ở vị trí dễthấy nhất.Quan Liên biết rất rõ mọi người cãi nhau nhưthế này là không tốt.Mặt cô ta hung ác nham hiểm, hai tay đẩy xeđẩy rồi bỏ đi, như thể định đình chiến.Châu Mỹ Duy cũng không muốn gây rắc rốigì khó coi, thế nhưng vừa thất thần, cô ấy đã bịbánh xe đẩy của Quan Liên đập vào chân khiếncô ấy đau đến mức tái mặt.Kiều Bích Ngọc thấy vậy, sao có thể để cô tađi.Cô cũng không sợ cãi nhau chỗ đông người.“Quan Liên, cô đứng lại đó cho tôi!” KiềuBích Ngọc giận dữ chạy tới.Mỗi lần Quan Liên bắt nạt Châu Mỹ Duy luônbắt nạt rất thuận tay, dường như từ tận đáy lòngcô ta rất coi thường xuất thân của cô ấy, nhưngnói thật cô ta có chút sợ Kiều Bích Ngọc.“Cô muốn gì?”Quan Liên vừa đi tới quầy thu ngân, ở đây cónhiều khách hàng nhất, cô ta đoán Kiểu sẽkhông dám làm căng.Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc rất khó coi, nghiếnrăng nghiến lợi: “Xin lỗi, tôi muốn cô xin lỗi MỹDuy trước mặt mọi người!”“Muốn tôi xin lỗi loại phụ nữ như cô ta sao?Cô ta là ai?”Quan Liên cũng là người nóng tính, thẳngthừng chế nhạo: “Tôi xin lỗi cô ta, tôi nhổ vào.Cô ta dụ dỗ chồng tôi, còn muốn cướp con traitôi. Cô muốn tôi xin lỗi một tiện nữ như vậy, cônằm mơ đi!”“Mọi người nhìn đi, người phụ nữ đó chính làtiểu tam phá hoại hạnh phúc gia đình ngườikhác.” Cô ta chỉ về hướng Châu Mỹ Duy.Châu Mỹ Duy có vẻ bối rối, những ngườixung quanh đang bàn tán, ánh mắt họ nhìn cô ấyđầy nghỉ ngờ và phán xét.“Cô nói ai là tiểu tam, Quan Liên, cô dám phỉbáng cô ấy thì tôi sẽ không để yên cho cô đâu!”Kiểu Bích Ngọc rất tức giận, đẩy mấy ngườikhách ra và nắm lấy mái tóc dài của Quan Liên,giơ tay phải lên, tát mạnh vào mặt Quan Liên.Dấu tay đỏ rực, một tiếng vang dội đánh Quan Liên.“Cô dám, cô dám đánh tôi sao?” Quan Liêncũng không dễ chọc, lập tức lao vào đánh KiềuBích Ngọc.Kiều Bích Ngọc nhanh nhẹn đẩy Quan Liênngã xuống đất.Cãi nhau cái gì? Cô không giỏi cãi nhau, màkhông cãi được thì đánh!Dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiêncô đánh nhau.Ông ngoại cô đã dạy là không được phép đểngười khác bắt nạt.Hà Thủy Tiên giật mình, cô ta biết karatecủa Kiều Bích Ngọc giỏi đến mức nào, ngay lậptức chạy ra giữa để ngăn lại.Cô ta lý trí khuyên can: “Kiều Bích Ngọc, BùiThanh Tùng nói thế nào cũng là con trai QuanLiên. Mặc dù Bùi Hưng Nam đã ly hôn với cô ấy,nhưng quan hệ mẹ con không thể mất. Cô ấy nóihơi khó nghe, nhưng đó cũng là bởi vì Châu MỹDuy lòng dạ bất chính quá thân thiết với con traicô ấy. Như vậy, ai nhìn thấy cũng đều cảm thấykhó chịu.”“Ai lòng dạ bất chính?”Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu lên, lạnh lùng hỏi,không khách khí với Hà Thủy Tiên.“Tôi nói cho cô biết, đừng tưởng rằng ChâuMỹ Duy hiền nên nhẫn nhịn mấy người. Không aicao quý hơn ai đâu. Mấy người có xuất thân vàgiá trị con người, chẳng phải là do mấy đồng tiềndơ bẩn sao? Cô cho là mình rất giỏi à? Châu MỹDuy nhịn mấy người, tôi không đành lòng!”Kiều Bích Ngọc dùng sức kéo cổ áo QuanLiên và nhấc bổng cô ta lên, Quan Liên hôm nayđi giày cao gót mười phân mà không thể đứngthẳng được, đầu tóc và quần áo xộc xệch, nhìnrất chật vật.“Lập tức xin lỗi Châu Mỹ Duy.” Cô siết chặtcổ họng, mạnh mẽ cảnh cáo.Quan Liên hoảng sợ, đôi mắt đầy vẻ sợ hãidưới lớp trang điểm đậm.Châu Mỹ Duy phản ứng lại, lập tức chạy tới,kéo cánh tay của Kiều Bích Ngọc để cô khônglàm to chuyện nữa: “Kiều Bích Ngọc, quên đi,chúng ta đừng so đo với cô ta, chúng ta đi thôi,đi thôi.”Người bán hàng cũng đến khuyên: “Cô gái,mọi người có mâu thuẫn gì thì hãy thương lượngvới nhau, đừng nóng giận.”Kiều Bích Ngọc làm như không nghe thấy,vẻ mặt vô cùng tức giận, hôm nay nhất định phảigiải quyết dứt điểm với Quan Liên.“Xin lỗi. Cô hét lên với vẻ mặt giận dữ, mất kiên nhẫn.Lúc này, mặt Quan Liên tái xanh, vừa xấu hổvừa hơi sợ hãi, cô ta thật sự thấy được thế nào làkhông chút kiêng nể gì.Một bóng người cao lớn vội vàng chạy lạiđây: “Kiều Bích Ngọc, thả cô ấy ra.”Hai nam nhân viên phục vụ cửa hàng cũngnhân cơ hội kéo cô ra, mặt Kiều Bích Ngọc rấtkhó coi, nhìn chằm chằm Bùi Hưng Nam độtnhiên đi tới, yên lặng một phút, cuối cùng mớibuông tay.“Trông chừng vợ cũ thật kỹ, đừng để cô tara ngoài cắn người.Kiều Bích Ngọc tức giận mắng, Bùi HưngNam gật đầu với cô với vẻ mặt phiền muộn. Maymà cô Kiều không làm ầm ï lên, nếu không thậtsự không thu thập nổi.Quan Liên có vẻ hơi sợ hãi, Bùi Hưng Namdìu cô ta ra khỏi cửa hàng, sau đó đưa cô ta vàoxe mình.Ngay khi Kiều Bích Ngọc và Châu Mỹ Duysắc mặt phức tạp muốn rời khỏi thì Bùi HưngNam đột nhiên gọi bọn họ: “Châu Mỹ Duy, côcùng về nhà họ Bùi với tôi.”Kiều Bích Ngọc sợ cô ấy bị bắt nạt, hơn nữangón cái chân phải của Mỹ Duy đã bị tiện nhânhọ Quan kẹp đến mức chảy máu: “Mặc kệ anh ta.”“Châu Mỹ Duy, lấy quà Giáng sinh của cô vàvề nhà họ Bùi với tôi.”Hôm nay Bùi Hưng Nam có vẻ rất kiên trì,giọng nói có chút cương quyết.