Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 298

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 298: Anh biết tình yêu thầm kín của emCuối cùng, cô ấy vẫn lên xe anh ta và cùnganh về nhà họ Bùi.Chiếc xe chạy vững vàng, trên xe có bangười, cô và Quan Liên ngồi ở ghế sau, Bùi HưngNam lái xe, ngoại trừ Quan Liên vẫn nhìn chằmchằm cô với ánh mắt hẳn học thì trong xe rất yêntĩnh, không ai nói chuyện.Châu Mỹ Duy ngồi bên cạnh cửa sổ xe, côấy ngây người nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổxe, nhưng hai tay đan chặt vào nhau, bán đứngtâm trạng lo lắng bất an của cô ấy.Quan Liên ở bên cạnh trông rất thảm hại, côta bị Kiều Bích Ngọc tát một cái, đầu tóc tánloạn, quần áo xộc xệch, đặc biệt là lớp trangđiểm đậm và dày cộp, trông như một bà điên.Đây hẳn là lần đầu tiên Quan Liên bị đối xử như thế này.Châu Mỹ Duy căng thẳng ngập ngừng nhìncánh cửa nhà họ Bùi ở phía trước.Vậy nên Bùi Hưng Nam muốn cô ấy cùng trởvề nhà họ Bùi là anh ta muốn cô ấy xin lỗi QuanLiên hay để cô ta trút giận?“Cái này, đây là thế nào?”Vừa bước xuống xe, hai cụ nhà họ Bùi đã đitới, giật mình khi thấy bộ dạng nhếch nhác củaQuan Liên.Cha mẹ của Bùi Hưng Nam đều là gia tộctruyền thống. Bọn họ được mời ra nước ngoài đểlàm giáo sư thỉnh giảng, vừa mới trở về tuần trước.Châu Mỹ Duy đã tiếp xúc với hai người giànày được vài ngày và cảm thấy bọn họ hiểu biếtsâu rộng và rất điểm đạm khiêm tốn.“Cô bị ngã ở đâu?”Mẹ Bùi nhân hậu có chút lo lắng, bà quayđầu nhìn Châu Mỹ Duy dặn dò: “Trong nhà cóhòm thuốc, Mỹ Duy, cháu lấy giúp tôi đi.”Khuôn mặt của cha Bùi trở nên nghiêm túc,ông nhìn thấy rõ dấu tay in trên má phải củaQuan Liên.Người nhà họ Bùi đều không thích cạnhtranh với người khác, giáo dục con cái càngkhông cho phép đánh nhau thô bạo, đặc biệt là con gái.Tuy Quan Liên đã quen kiêu căng phách lỗi,thế nhưng cô ta rất sĩ diện. Hôm nay bị Kiều BíchNgọc bắt nạt, mặt cô ta u ám khó coi, nhưng côta lại im lặng không nói gì.Tự nhiên mắng một câu: “Trong nhà có nuôimột người vong ân bội nghĩa, hai người cũngphải cẩn thận!”“Đã xảy ra chuyện gì?”Mẹ Bùi cũng nghe được điều gì đó trongnhững lời này, tuy tính cách Quan Liên không tốtvà đã ly hôn với con trai bà, nhưng dù sao cũnglà mẹ ruột của cháu nội bà.“Mẹ xem vết thương Quan Liên.” Bùi HưngNam sắc mặt phức tạp, đột nhiên nói.Quan Liên rất bất mãn với thái độ của anhta, có ý cảnh cáo: “Không cần đâu. Bùi HưngNam, hôm nay anh nhất định phải giải quyếtchuyện này rõ ràng.”Quan Liên nói xong vẫn kiêu căng ngạo mạnnhư thường, xoay người rời di.“Quan Liên đứng lại đó cho tôi!”Hiếm thấy Bùi Hưng Nam nổi giận đùngđùng, Châu Mỹ Duy ngạc nhiên nhìn đôi vợchồng cũ. Cô ấy nghĩ rằng với tính cách hay làmtheo ý mình của Quan Liên thì cô ta sẽ bỏ chạy,nhưng cô ta lại thực sự dừng lại.Hóa ra Bùi Hưng Nam cũng có thể trừng trịđược cô vợ cũ phách lối này.Hay nói cách khác, hóa ra người phụ nữQuan Liên này cũng sẽ nghe lời anh ta.Cảm giác này rất kỳ lạ, Châu Mỹ Duy cúiđầu, lồng ngực có chút ngột ngạt không thể giảithích được.Mẹ Bùi dường như đã quá quen với cách BùiHưng Nam và Quan Liên ở chung, bà bước đến,kéo tay Quan Liên, đưa cô ta vào nhà và kiểm travết thương cho cô ta.“Cô theo tôi vào thư phòng.”Bùi Hưng Nam nhìn cô ấy chằm chằm mộtlúc lâu, cho đến khi Châu Mỹ Duy cúi đầu nhưmột đứa trẻ đã làm sai điều gì đó. Anh ta nói mộtcâu, cô ấy mới thành thật bước từng bước đi theo.“Cứ nói những gì con muốn.”Giọng nói trầm ấm của cha Bùi đột nhiênphát lên sau lưng hai người bọn họ.“Cha, con sẽ xử lý chuyện này.” Bùi HưngNam không quay đầu lại, có chút cáu kỉnh nói.Châu Mỹ Duy không dám nói ra, từ tận đáylòng cô ấy rất thích hai cụ nhà họ Bùi, có lẽ nhàbọn họ không có con gái nên cha Bùi trông rấtnghiêm khắc nhưng thực ra lại rất mềm lòng.Theo anh ta đi vào thư phòng, Châu Mỹ Duyđứng ở trước bàn làm việc, mím môi, ngậpngừng nói: “Chuyện ngày hôm nay, tôi… xin lỗi.”Cuối cùng cô ấy vẫn xin lỗi.Tuy cô ấy cảm thấy mình không sai nhưngtrong cuộc đời cô ấy chỉ cần có sai sót xảy ra thìcô ấy sẽ là người phải nhận lỗi.Kiều Bích Ngọc đánh Quan Liên thực sự racũng là vì cô ấy.“Cô không cần xin lỗi, tôi đã nhìn thấy hết rồi.”Bùi Hưng Nam cầm bút viết gì đó, sau đóngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén và phức tạpnhìn chằm chằm khuôn mặt nhút nhát của cô ấy.Anh ta không nói gì đáng trách, chỉ là hơi lạnh lùng.Sau đó anh đưa một tờ giấy cho cô ấy: “Cáinày đưa cho em, sau này em dùng để chỉ tiêu.”Châu Mỹ Duy nhìn tờ séc 350 triệu trướcmặt, nghe anh ta sa thải cô ấy với giọng điệu rấtbình tĩnh, cô ấy đứng sững lại nhìn anh ta mộtcách ngu ngốc.“Ý anh là tôi đã gây rắc rối cho anh, nên anh cảm thấy…”Châu Mỹ Duy đã cố gắng hết sức để bìnhtĩnh nói chuyện với anh ta, nhưng thật ra một nỗichua xót trong lòng khiến cô ấy rất khó chịu.“Tôi biết mình phải chịu trách nhiệm rất lớnvề chuyện của ngày hôm nay. Tôi không nêntranh cãi với Quan Liên, tôi nên chạy ngay khinhìn thấy cô ấy… Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việcsẽ làm phiền anh. Tôi chỉ muốn đến đó mua quàgiáng sinh cho Thanh Tùng.” Từ trước đến nay,cô ấy là người dễ khóc, cô ấy nói mà giọng đã cóchút nghẹn ngào.Mấy ngày nữa chính là lễ Giáng sinh, BùiThanh Tùng rất háo hức, cậu bé cứ quấn lấy côấy nói phải ăn bữa tối Giáng sinh, phải đi cắt mộtcây thông Noel mang về nhà, còn muốn cùng côtrang trí và ăn mừng.Trước đây cô ấy đã chủ động nói về việc từchức, nhưng bây giờ…Bây giờ đột nhiên, cô ấy không muốn di.Châu Mỹ Duy không biết ý nghĩa của sự tồntại của mình trong nhà Bùi là gì, có lẽ cô ấy cũngchỉ là một người giúp việc, do ban đầu khôngcam lòng, rồi thầm yêu anh ta, rồi muốn trốntránh, và cuối cùng thực sự không muốn rời di.Dù không có danh phận, chỉ cần chăm sóchai người bọn họ như vậy thì cô ấy cũng rất vui.Đôi khi cô ấy cảm thấy mình thật ngu ngốc, mấthết tự trọng, cô ấy cũng không dám nói với KiềuBích Ngọc, cô ấy cảm thấy mình rất hèn mọn.Cô ấy nguyện ý, bởi vì cô ấy thích bọn họ.Cô ấy chưa bao giờ nghĩ sẽ làm điều gì xấu.Thật sự, thật sự chưa bao giờ nghĩ đếnchuyện phá hoại hạnh phúc gia đình của ngườikhác chứ đừng nói là tiểu tam.Châu Mỹ Duy cúi đầu, khóe mắt đầy nướcmắt, cố giữ để nó không rơi xuống.Bùi Hưng Nam dường như không nhìn thấycô ấy, anh ta bước nhanh ra ngoài, sau đó mangvào một hộp đồ chơi domino lớn.Châu Mỹ Duy hít mũi một cái giả vờ rằngmình không sao.Nhìn thấy anh ta cầm trên tay món đồ chơidomino khổng lồ này, cô không biết anh sẽ làmgì, nhưng trong giây tiếp theo, cô đã hiểu.“Châu Mỹ Duy, tôi biết rằng cô đến làm việctại nhà Bùi để giúp Kiều Bích Ngọc nghe ngóng tin tức.”Đôi mắt anh trong veo, kính gọng bạc, dướiánh đèn phản chiếu, ngay cả ánh mắt cũng lạnh lùng.“Bất kể rốt cuộc cô ở lại chăm sóc chúng tôilà vì mục đích gì, ngay tại đây, tôi muốn nói vớicô một tiếng cảm ơn. Nhưng tôi hy vọng cô hiểurằng quan hệ giữa tôi và cô chỉ là người chủ vàngười làm, không có bất kỳ khả năng nào khác.”Thật ra anh ta đã sớm nhìn thấu suy nghĩcủa cô ấy dành cho anh ta. Người đàn ông nàyđã sớm biết cô ấy thích anh ta.“Giữa cô và Quan Liên, chúng tôi sẽ chỉchọn Quan Liên. Dù Quan Liên có không xứngđáng đến đâu thì chúng tôi cũng sẽ tha thứ chocô ấy… Còn Bùi Thanh Tùng thì chỉ thích quà củamẹ nó. Cô tự cầm lấy cái này đi.Châu Mỹ Duy giật mình, một sự sỉ nhục khóchịu, giống như bị đùa giỡn. Anh ta đang cườinhạo tâm ý của cô ấy một cách tr*n tr**. Mọi sựquan tâm của cô ấy đều không đáng một đồngvà thậm chí còn khiến bọn họ cảm thấy rất phiền phức.Người đàn ông này đã nói thẳng như vậy rồi,cô ấy thật sự không còn mặt mũi nào mà ở lại nơi này.Châu Mỹ Duy muốn mình ngẩng cao vàbước nhanh đi khỏi đây, nhưng cô ấy thấy mìnhrất vô dụng, lúc này cô ấy không làm được.Cô ấy chỉ nghẹn ngào, không nói một lời,đưa tay nhận món quà Giáng sinh, chỉ muốnnhanh chóng rời đi.Nhưng tay cô ấy run rẩy và không cầm chắcđược, quân cờ domino nặng nề này rơi vào giữahai người. Bùm một tiếng, cô đoán chắc một vạnquân cờ domino nhỏ bằng gỗ bên trong đã lộn xộn.Đây là món quà cô ấy chọn sau khi suy nghĩrất lâu, giá cả cũng không đắt nhưng cô ấy đãnghiêm túc suy nghĩ nhiều ngày rồi.“Vì sao lại bị thương?” Đột nhiên, ở cửa cómột bóng người nhỏ bé chạy vào.Giọng nói ngây thơ khiến cô ấy sợ hãi, ChâuMỹ Duy không kìm được nữa, mắt đỏ hoe, nướcmắt rơi lã chã, không cầm theo séc và quà rơitrên sàn nhà.

Chương 298: Anh biết tình yêu thầm kín của em

Cuối cùng, cô ấy vẫn lên xe anh ta và cùng

anh về nhà họ Bùi.

Chiếc xe chạy vững vàng, trên xe có ba

người, cô và Quan Liên ngồi ở ghế sau, Bùi Hưng

Nam lái xe, ngoại trừ Quan Liên vẫn nhìn chằm

chằm cô với ánh mắt hẳn học thì trong xe rất yên

tĩnh, không ai nói chuyện.

Châu Mỹ Duy ngồi bên cạnh cửa sổ xe, cô

ấy ngây người nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ

xe, nhưng hai tay đan chặt vào nhau, bán đứng

tâm trạng lo lắng bất an của cô ấy.

Quan Liên ở bên cạnh trông rất thảm hại, cô

ta bị Kiều Bích Ngọc tát một cái, đầu tóc tán

loạn, quần áo xộc xệch, đặc biệt là lớp trang

điểm đậm và dày cộp, trông như một bà điên.

Đây hẳn là lần đầu tiên Quan Liên bị đối xử như thế này.

Châu Mỹ Duy căng thẳng ngập ngừng nhìn

cánh cửa nhà họ Bùi ở phía trước.

Vậy nên Bùi Hưng Nam muốn cô ấy cùng trở

về nhà họ Bùi là anh ta muốn cô ấy xin lỗi Quan

Liên hay để cô ta trút giận?

“Cái này, đây là thế nào?”

Vừa bước xuống xe, hai cụ nhà họ Bùi đã đi

tới, giật mình khi thấy bộ dạng nhếch nhác của

Quan Liên.

Cha mẹ của Bùi Hưng Nam đều là gia tộc

truyền thống. Bọn họ được mời ra nước ngoài để

làm giáo sư thỉnh giảng, vừa mới trở về tuần trước.

Châu Mỹ Duy đã tiếp xúc với hai người già

này được vài ngày và cảm thấy bọn họ hiểu biết

sâu rộng và rất điểm đạm khiêm tốn.

“Cô bị ngã ở đâu?”

Mẹ Bùi nhân hậu có chút lo lắng, bà quay

đầu nhìn Châu Mỹ Duy dặn dò: “Trong nhà có

hòm thuốc, Mỹ Duy, cháu lấy giúp tôi đi.”

Khuôn mặt của cha Bùi trở nên nghiêm túc,

ông nhìn thấy rõ dấu tay in trên má phải của

Quan Liên.

Người nhà họ Bùi đều không thích cạnh

tranh với người khác, giáo dục con cái càng

không cho phép đánh nhau thô bạo, đặc biệt là con gái.

Tuy Quan Liên đã quen kiêu căng phách lỗi,

thế nhưng cô ta rất sĩ diện. Hôm nay bị Kiều Bích

Ngọc bắt nạt, mặt cô ta u ám khó coi, nhưng cô

ta lại im lặng không nói gì.

Tự nhiên mắng một câu: “Trong nhà có nuôi

một người vong ân bội nghĩa, hai người cũng

phải cẩn thận!”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Mẹ Bùi cũng nghe được điều gì đó trong

những lời này, tuy tính cách Quan Liên không tốt

và đã ly hôn với con trai bà, nhưng dù sao cũng

là mẹ ruột của cháu nội bà.

“Mẹ xem vết thương Quan Liên.” Bùi Hưng

Nam sắc mặt phức tạp, đột nhiên nói.

Quan Liên rất bất mãn với thái độ của anh

ta, có ý cảnh cáo: “Không cần đâu. Bùi Hưng

Nam, hôm nay anh nhất định phải giải quyết

chuyện này rõ ràng.”

Quan Liên nói xong vẫn kiêu căng ngạo mạn

như thường, xoay người rời di.

“Quan Liên đứng lại đó cho tôi!”

Hiếm thấy Bùi Hưng Nam nổi giận đùng

đùng, Châu Mỹ Duy ngạc nhiên nhìn đôi vợ

chồng cũ. Cô ấy nghĩ rằng với tính cách hay làm

theo ý mình của Quan Liên thì cô ta sẽ bỏ chạy,

nhưng cô ta lại thực sự dừng lại.

Hóa ra Bùi Hưng Nam cũng có thể trừng trị

được cô vợ cũ phách lối này.

Hay nói cách khác, hóa ra người phụ nữ

Quan Liên này cũng sẽ nghe lời anh ta.

Cảm giác này rất kỳ lạ, Châu Mỹ Duy cúi

đầu, lồng ngực có chút ngột ngạt không thể giải

thích được.

Mẹ Bùi dường như đã quá quen với cách Bùi

Hưng Nam và Quan Liên ở chung, bà bước đến,

kéo tay Quan Liên, đưa cô ta vào nhà và kiểm tra

vết thương cho cô ta.

“Cô theo tôi vào thư phòng.”

Bùi Hưng Nam nhìn cô ấy chằm chằm một

lúc lâu, cho đến khi Châu Mỹ Duy cúi đầu như

một đứa trẻ đã làm sai điều gì đó. Anh ta nói một

câu, cô ấy mới thành thật bước từng bước đi theo.

“Cứ nói những gì con muốn.”

Giọng nói trầm ấm của cha Bùi đột nhiên

phát lên sau lưng hai người bọn họ.

“Cha, con sẽ xử lý chuyện này.” Bùi Hưng

Nam không quay đầu lại, có chút cáu kỉnh nói.

Châu Mỹ Duy không dám nói ra, từ tận đáy

lòng cô ấy rất thích hai cụ nhà họ Bùi, có lẽ nhà

bọn họ không có con gái nên cha Bùi trông rất

nghiêm khắc nhưng thực ra lại rất mềm lòng.

Theo anh ta đi vào thư phòng, Châu Mỹ Duy

đứng ở trước bàn làm việc, mím môi, ngập

ngừng nói: “Chuyện ngày hôm nay, tôi… xin lỗi.”

Cuối cùng cô ấy vẫn xin lỗi.

Tuy cô ấy cảm thấy mình không sai nhưng

trong cuộc đời cô ấy chỉ cần có sai sót xảy ra thì

cô ấy sẽ là người phải nhận lỗi.

Kiều Bích Ngọc đánh Quan Liên thực sự ra

cũng là vì cô ấy.

“Cô không cần xin lỗi, tôi đã nhìn thấy hết rồi.”

Bùi Hưng Nam cầm bút viết gì đó, sau đó

ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén và phức tạp

nhìn chằm chằm khuôn mặt nhút nhát của cô ấy.

Anh ta không nói gì đáng trách, chỉ là hơi lạnh lùng.

Sau đó anh đưa một tờ giấy cho cô ấy: “Cái

này đưa cho em, sau này em dùng để chỉ tiêu.”

Châu Mỹ Duy nhìn tờ séc 350 triệu trước

mặt, nghe anh ta sa thải cô ấy với giọng điệu rất

bình tĩnh, cô ấy đứng sững lại nhìn anh ta một

cách ngu ngốc.

“Ý anh là tôi đã gây rắc rối cho anh, nên anh cảm thấy…”

Châu Mỹ Duy đã cố gắng hết sức để bình

tĩnh nói chuyện với anh ta, nhưng thật ra một nỗi

chua xót trong lòng khiến cô ấy rất khó chịu.

“Tôi biết mình phải chịu trách nhiệm rất lớn

về chuyện của ngày hôm nay. Tôi không nên

tranh cãi với Quan Liên, tôi nên chạy ngay khi

nhìn thấy cô ấy… Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc

sẽ làm phiền anh. Tôi chỉ muốn đến đó mua quà

giáng sinh cho Thanh Tùng.” Từ trước đến nay,

cô ấy là người dễ khóc, cô ấy nói mà giọng đã có

chút nghẹn ngào.

Mấy ngày nữa chính là lễ Giáng sinh, Bùi

Thanh Tùng rất háo hức, cậu bé cứ quấn lấy cô

ấy nói phải ăn bữa tối Giáng sinh, phải đi cắt một

cây thông Noel mang về nhà, còn muốn cùng cô

trang trí và ăn mừng.

Trước đây cô ấy đã chủ động nói về việc từ

chức, nhưng bây giờ…

Bây giờ đột nhiên, cô ấy không muốn di.

Châu Mỹ Duy không biết ý nghĩa của sự tồn

tại của mình trong nhà Bùi là gì, có lẽ cô ấy cũng

chỉ là một người giúp việc, do ban đầu không

cam lòng, rồi thầm yêu anh ta, rồi muốn trốn

tránh, và cuối cùng thực sự không muốn rời di.

Dù không có danh phận, chỉ cần chăm sóc

hai người bọn họ như vậy thì cô ấy cũng rất vui.

Đôi khi cô ấy cảm thấy mình thật ngu ngốc, mất

hết tự trọng, cô ấy cũng không dám nói với Kiều

Bích Ngọc, cô ấy cảm thấy mình rất hèn mọn.

Cô ấy nguyện ý, bởi vì cô ấy thích bọn họ.

Cô ấy chưa bao giờ nghĩ sẽ làm điều gì xấu.

Thật sự, thật sự chưa bao giờ nghĩ đến

chuyện phá hoại hạnh phúc gia đình của người

khác chứ đừng nói là tiểu tam.

Châu Mỹ Duy cúi đầu, khóe mắt đầy nước

mắt, cố giữ để nó không rơi xuống.

Bùi Hưng Nam dường như không nhìn thấy

cô ấy, anh ta bước nhanh ra ngoài, sau đó mang

vào một hộp đồ chơi domino lớn.

Châu Mỹ Duy hít mũi một cái giả vờ rằng

mình không sao.

Nhìn thấy anh ta cầm trên tay món đồ chơi

domino khổng lồ này, cô không biết anh sẽ làm

gì, nhưng trong giây tiếp theo, cô đã hiểu.

“Châu Mỹ Duy, tôi biết rằng cô đến làm việc

tại nhà Bùi để giúp Kiều Bích Ngọc nghe ngóng tin tức.”

Đôi mắt anh trong veo, kính gọng bạc, dưới

ánh đèn phản chiếu, ngay cả ánh mắt cũng lạnh lùng.

“Bất kể rốt cuộc cô ở lại chăm sóc chúng tôi

là vì mục đích gì, ngay tại đây, tôi muốn nói với

cô một tiếng cảm ơn. Nhưng tôi hy vọng cô hiểu

rằng quan hệ giữa tôi và cô chỉ là người chủ và

người làm, không có bất kỳ khả năng nào khác.”

Thật ra anh ta đã sớm nhìn thấu suy nghĩ

của cô ấy dành cho anh ta. Người đàn ông này

đã sớm biết cô ấy thích anh ta.

“Giữa cô và Quan Liên, chúng tôi sẽ chỉ

chọn Quan Liên. Dù Quan Liên có không xứng

đáng đến đâu thì chúng tôi cũng sẽ tha thứ cho

cô ấy… Còn Bùi Thanh Tùng thì chỉ thích quà của

mẹ nó. Cô tự cầm lấy cái này đi.

Châu Mỹ Duy giật mình, một sự sỉ nhục khó

chịu, giống như bị đùa giỡn. Anh ta đang cười

nhạo tâm ý của cô ấy một cách tr*n tr**. Mọi sự

quan tâm của cô ấy đều không đáng một đồng

và thậm chí còn khiến bọn họ cảm thấy rất phiền phức.

Người đàn ông này đã nói thẳng như vậy rồi,

cô ấy thật sự không còn mặt mũi nào mà ở lại nơi này.

Châu Mỹ Duy muốn mình ngẩng cao và

bước nhanh đi khỏi đây, nhưng cô ấy thấy mình

rất vô dụng, lúc này cô ấy không làm được.

Cô ấy chỉ nghẹn ngào, không nói một lời,

đưa tay nhận món quà Giáng sinh, chỉ muốn

nhanh chóng rời đi.

Nhưng tay cô ấy run rẩy và không cầm chắc

được, quân cờ domino nặng nề này rơi vào giữa

hai người. Bùm một tiếng, cô đoán chắc một vạn

quân cờ domino nhỏ bằng gỗ bên trong đã lộn xộn.

Đây là món quà cô ấy chọn sau khi suy nghĩ

rất lâu, giá cả cũng không đắt nhưng cô ấy đã

nghiêm túc suy nghĩ nhiều ngày rồi.

“Vì sao lại bị thương?” Đột nhiên, ở cửa có

một bóng người nhỏ bé chạy vào.

Giọng nói ngây thơ khiến cô ấy sợ hãi, Châu

Mỹ Duy không kìm được nữa, mắt đỏ hoe, nước

mắt rơi lã chã, không cầm theo séc và quà rơi

trên sàn nhà.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 298: Anh biết tình yêu thầm kín của emCuối cùng, cô ấy vẫn lên xe anh ta và cùnganh về nhà họ Bùi.Chiếc xe chạy vững vàng, trên xe có bangười, cô và Quan Liên ngồi ở ghế sau, Bùi HưngNam lái xe, ngoại trừ Quan Liên vẫn nhìn chằmchằm cô với ánh mắt hẳn học thì trong xe rất yêntĩnh, không ai nói chuyện.Châu Mỹ Duy ngồi bên cạnh cửa sổ xe, côấy ngây người nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổxe, nhưng hai tay đan chặt vào nhau, bán đứngtâm trạng lo lắng bất an của cô ấy.Quan Liên ở bên cạnh trông rất thảm hại, côta bị Kiều Bích Ngọc tát một cái, đầu tóc tánloạn, quần áo xộc xệch, đặc biệt là lớp trangđiểm đậm và dày cộp, trông như một bà điên.Đây hẳn là lần đầu tiên Quan Liên bị đối xử như thế này.Châu Mỹ Duy căng thẳng ngập ngừng nhìncánh cửa nhà họ Bùi ở phía trước.Vậy nên Bùi Hưng Nam muốn cô ấy cùng trởvề nhà họ Bùi là anh ta muốn cô ấy xin lỗi QuanLiên hay để cô ta trút giận?“Cái này, đây là thế nào?”Vừa bước xuống xe, hai cụ nhà họ Bùi đã đitới, giật mình khi thấy bộ dạng nhếch nhác củaQuan Liên.Cha mẹ của Bùi Hưng Nam đều là gia tộctruyền thống. Bọn họ được mời ra nước ngoài đểlàm giáo sư thỉnh giảng, vừa mới trở về tuần trước.Châu Mỹ Duy đã tiếp xúc với hai người giànày được vài ngày và cảm thấy bọn họ hiểu biếtsâu rộng và rất điểm đạm khiêm tốn.“Cô bị ngã ở đâu?”Mẹ Bùi nhân hậu có chút lo lắng, bà quayđầu nhìn Châu Mỹ Duy dặn dò: “Trong nhà cóhòm thuốc, Mỹ Duy, cháu lấy giúp tôi đi.”Khuôn mặt của cha Bùi trở nên nghiêm túc,ông nhìn thấy rõ dấu tay in trên má phải củaQuan Liên.Người nhà họ Bùi đều không thích cạnhtranh với người khác, giáo dục con cái càngkhông cho phép đánh nhau thô bạo, đặc biệt là con gái.Tuy Quan Liên đã quen kiêu căng phách lỗi,thế nhưng cô ta rất sĩ diện. Hôm nay bị Kiều BíchNgọc bắt nạt, mặt cô ta u ám khó coi, nhưng côta lại im lặng không nói gì.Tự nhiên mắng một câu: “Trong nhà có nuôimột người vong ân bội nghĩa, hai người cũngphải cẩn thận!”“Đã xảy ra chuyện gì?”Mẹ Bùi cũng nghe được điều gì đó trongnhững lời này, tuy tính cách Quan Liên không tốtvà đã ly hôn với con trai bà, nhưng dù sao cũnglà mẹ ruột của cháu nội bà.“Mẹ xem vết thương Quan Liên.” Bùi HưngNam sắc mặt phức tạp, đột nhiên nói.Quan Liên rất bất mãn với thái độ của anhta, có ý cảnh cáo: “Không cần đâu. Bùi HưngNam, hôm nay anh nhất định phải giải quyếtchuyện này rõ ràng.”Quan Liên nói xong vẫn kiêu căng ngạo mạnnhư thường, xoay người rời di.“Quan Liên đứng lại đó cho tôi!”Hiếm thấy Bùi Hưng Nam nổi giận đùngđùng, Châu Mỹ Duy ngạc nhiên nhìn đôi vợchồng cũ. Cô ấy nghĩ rằng với tính cách hay làmtheo ý mình của Quan Liên thì cô ta sẽ bỏ chạy,nhưng cô ta lại thực sự dừng lại.Hóa ra Bùi Hưng Nam cũng có thể trừng trịđược cô vợ cũ phách lối này.Hay nói cách khác, hóa ra người phụ nữQuan Liên này cũng sẽ nghe lời anh ta.Cảm giác này rất kỳ lạ, Châu Mỹ Duy cúiđầu, lồng ngực có chút ngột ngạt không thể giảithích được.Mẹ Bùi dường như đã quá quen với cách BùiHưng Nam và Quan Liên ở chung, bà bước đến,kéo tay Quan Liên, đưa cô ta vào nhà và kiểm travết thương cho cô ta.“Cô theo tôi vào thư phòng.”Bùi Hưng Nam nhìn cô ấy chằm chằm mộtlúc lâu, cho đến khi Châu Mỹ Duy cúi đầu nhưmột đứa trẻ đã làm sai điều gì đó. Anh ta nói mộtcâu, cô ấy mới thành thật bước từng bước đi theo.“Cứ nói những gì con muốn.”Giọng nói trầm ấm của cha Bùi đột nhiênphát lên sau lưng hai người bọn họ.“Cha, con sẽ xử lý chuyện này.” Bùi HưngNam không quay đầu lại, có chút cáu kỉnh nói.Châu Mỹ Duy không dám nói ra, từ tận đáylòng cô ấy rất thích hai cụ nhà họ Bùi, có lẽ nhàbọn họ không có con gái nên cha Bùi trông rấtnghiêm khắc nhưng thực ra lại rất mềm lòng.Theo anh ta đi vào thư phòng, Châu Mỹ Duyđứng ở trước bàn làm việc, mím môi, ngậpngừng nói: “Chuyện ngày hôm nay, tôi… xin lỗi.”Cuối cùng cô ấy vẫn xin lỗi.Tuy cô ấy cảm thấy mình không sai nhưngtrong cuộc đời cô ấy chỉ cần có sai sót xảy ra thìcô ấy sẽ là người phải nhận lỗi.Kiều Bích Ngọc đánh Quan Liên thực sự racũng là vì cô ấy.“Cô không cần xin lỗi, tôi đã nhìn thấy hết rồi.”Bùi Hưng Nam cầm bút viết gì đó, sau đóngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén và phức tạpnhìn chằm chằm khuôn mặt nhút nhát của cô ấy.Anh ta không nói gì đáng trách, chỉ là hơi lạnh lùng.Sau đó anh đưa một tờ giấy cho cô ấy: “Cáinày đưa cho em, sau này em dùng để chỉ tiêu.”Châu Mỹ Duy nhìn tờ séc 350 triệu trướcmặt, nghe anh ta sa thải cô ấy với giọng điệu rấtbình tĩnh, cô ấy đứng sững lại nhìn anh ta mộtcách ngu ngốc.“Ý anh là tôi đã gây rắc rối cho anh, nên anh cảm thấy…”Châu Mỹ Duy đã cố gắng hết sức để bìnhtĩnh nói chuyện với anh ta, nhưng thật ra một nỗichua xót trong lòng khiến cô ấy rất khó chịu.“Tôi biết mình phải chịu trách nhiệm rất lớnvề chuyện của ngày hôm nay. Tôi không nêntranh cãi với Quan Liên, tôi nên chạy ngay khinhìn thấy cô ấy… Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việcsẽ làm phiền anh. Tôi chỉ muốn đến đó mua quàgiáng sinh cho Thanh Tùng.” Từ trước đến nay,cô ấy là người dễ khóc, cô ấy nói mà giọng đã cóchút nghẹn ngào.Mấy ngày nữa chính là lễ Giáng sinh, BùiThanh Tùng rất háo hức, cậu bé cứ quấn lấy côấy nói phải ăn bữa tối Giáng sinh, phải đi cắt mộtcây thông Noel mang về nhà, còn muốn cùng côtrang trí và ăn mừng.Trước đây cô ấy đã chủ động nói về việc từchức, nhưng bây giờ…Bây giờ đột nhiên, cô ấy không muốn di.Châu Mỹ Duy không biết ý nghĩa của sự tồntại của mình trong nhà Bùi là gì, có lẽ cô ấy cũngchỉ là một người giúp việc, do ban đầu khôngcam lòng, rồi thầm yêu anh ta, rồi muốn trốntránh, và cuối cùng thực sự không muốn rời di.Dù không có danh phận, chỉ cần chăm sóchai người bọn họ như vậy thì cô ấy cũng rất vui.Đôi khi cô ấy cảm thấy mình thật ngu ngốc, mấthết tự trọng, cô ấy cũng không dám nói với KiềuBích Ngọc, cô ấy cảm thấy mình rất hèn mọn.Cô ấy nguyện ý, bởi vì cô ấy thích bọn họ.Cô ấy chưa bao giờ nghĩ sẽ làm điều gì xấu.Thật sự, thật sự chưa bao giờ nghĩ đếnchuyện phá hoại hạnh phúc gia đình của ngườikhác chứ đừng nói là tiểu tam.Châu Mỹ Duy cúi đầu, khóe mắt đầy nướcmắt, cố giữ để nó không rơi xuống.Bùi Hưng Nam dường như không nhìn thấycô ấy, anh ta bước nhanh ra ngoài, sau đó mangvào một hộp đồ chơi domino lớn.Châu Mỹ Duy hít mũi một cái giả vờ rằngmình không sao.Nhìn thấy anh ta cầm trên tay món đồ chơidomino khổng lồ này, cô không biết anh sẽ làmgì, nhưng trong giây tiếp theo, cô đã hiểu.“Châu Mỹ Duy, tôi biết rằng cô đến làm việctại nhà Bùi để giúp Kiều Bích Ngọc nghe ngóng tin tức.”Đôi mắt anh trong veo, kính gọng bạc, dướiánh đèn phản chiếu, ngay cả ánh mắt cũng lạnh lùng.“Bất kể rốt cuộc cô ở lại chăm sóc chúng tôilà vì mục đích gì, ngay tại đây, tôi muốn nói vớicô một tiếng cảm ơn. Nhưng tôi hy vọng cô hiểurằng quan hệ giữa tôi và cô chỉ là người chủ vàngười làm, không có bất kỳ khả năng nào khác.”Thật ra anh ta đã sớm nhìn thấu suy nghĩcủa cô ấy dành cho anh ta. Người đàn ông nàyđã sớm biết cô ấy thích anh ta.“Giữa cô và Quan Liên, chúng tôi sẽ chỉchọn Quan Liên. Dù Quan Liên có không xứngđáng đến đâu thì chúng tôi cũng sẽ tha thứ chocô ấy… Còn Bùi Thanh Tùng thì chỉ thích quà củamẹ nó. Cô tự cầm lấy cái này đi.Châu Mỹ Duy giật mình, một sự sỉ nhục khóchịu, giống như bị đùa giỡn. Anh ta đang cườinhạo tâm ý của cô ấy một cách tr*n tr**. Mọi sựquan tâm của cô ấy đều không đáng một đồngvà thậm chí còn khiến bọn họ cảm thấy rất phiền phức.Người đàn ông này đã nói thẳng như vậy rồi,cô ấy thật sự không còn mặt mũi nào mà ở lại nơi này.Châu Mỹ Duy muốn mình ngẩng cao vàbước nhanh đi khỏi đây, nhưng cô ấy thấy mìnhrất vô dụng, lúc này cô ấy không làm được.Cô ấy chỉ nghẹn ngào, không nói một lời,đưa tay nhận món quà Giáng sinh, chỉ muốnnhanh chóng rời đi.Nhưng tay cô ấy run rẩy và không cầm chắcđược, quân cờ domino nặng nề này rơi vào giữahai người. Bùm một tiếng, cô đoán chắc một vạnquân cờ domino nhỏ bằng gỗ bên trong đã lộn xộn.Đây là món quà cô ấy chọn sau khi suy nghĩrất lâu, giá cả cũng không đắt nhưng cô ấy đãnghiêm túc suy nghĩ nhiều ngày rồi.“Vì sao lại bị thương?” Đột nhiên, ở cửa cómột bóng người nhỏ bé chạy vào.Giọng nói ngây thơ khiến cô ấy sợ hãi, ChâuMỹ Duy không kìm được nữa, mắt đỏ hoe, nướcmắt rơi lã chã, không cầm theo séc và quà rơitrên sàn nhà.

Chương 298