Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 300
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 300: USB biến mấtNgày 24 tháng 12, đêm bình an.Trước Giáng Sinh một ngày sẽ lên đêm bìnhan, nghe thôi cũng đã thấy đây là một ngày rấtlãng mạn nhưng sự thật thì không phải vậy.Vừa vặn trúng vào ngày cuối tuần, là một tốtđẹp như vậy nhưng người phải tăng ca lại mệtđến mức sắp thành chó đến nơi, tổ kinh doanhcòn phải đuổi theo khách hành cúi người xin mờiký hợp đồng.Ở tập đoàn IP&G, sáng sớm hôm nay cókhông ít người đã trở lại công ty bận rộn, cạnhtranh rất khốc liệt. Nếu không lưu ý sẽ bị thaythế, cho dù có là nghỉ lễ cũng không dám lơi lỏng.“Giám đốc Hà, sao hôm nay cô đã quay trởlại làm việc rồi?”Hầu hết các nhân viên ở đều đều biết HàThủy Tiên, nhìn thấy cô ta lập tức cúi chà. Bìnhthường Hà Thủy Tiên làm việc rất có kinhnghiệm, đối đãi với cấp dưới cũng khiêm tốn vàlịch sự, rất được lòng người.“Hôm nay Giám đốc Hà không ra ngoài chơicùng với bạn trai sao?“ Một vài vị đồng nghiệpnữ đi cùng cô ta vào thang máy, bởi vì hôm naylà đêm bình an cho nên bọn họ hỏi như vậy cũngkhông có gì khó hiểu.“Đàn ông đều làm tôi thấy chướng mắt.“ HàThủy Tiên mỉm cười cùng các cô ấy nói chuyện tán gẫu.“Giám đốc Hà nói vậy, chúng tôi – cẩu độcthân chân chính cảm thấy xấu hổ vô cùng. Chỉcần cô gật đầu một cái, không biết bao nhiêuđàn ông, con trai trong công ty chúng ta xếp hàng đấy”Thang máy đang đi lên, Hà Thủy Tiên tùy ýtrả lời một câu: “Trước mắt tôi chỉ nghĩ sẽ làmthật công việc của mình”“Giám đốc Hà nói đúng, phụ nữ chúng tacũng có thể tự chủ kinh tế, không nhất thiết phảiÿ lại vào mấy người đàn ông kia, hơn nữa mấy vịgiám đốc, quản lý kia có chút giống như cóc nháimà đòi ăn thịt thiên nga.”Hà Thủy Tiên đối với mấy cô gái đang tângbốc cấp trên của mình không có chút gì là thấyhứng thú. Đột nhiên một đồng nghiệp từ phòngthư ký kinh hãi kêu lên.“A tôi biết rồi, tổng giám đốc hôm nay sẽđến đây.”“Đinh!”Đúng lúc này cửa thang máy mở ra.Hai vị đồng nghiệp của tổ quảng cáo bướcra khỏi thang máy ở tầng 42, chỉ còn lại nữ nhânviên của phòng thư ký và Hà Thủy Tiên.“Hôm nay tổng giám đốc cũng muốn ở lạiđây tăng ca sao?” Cô ta thuận miệng hỏi.“Đúng vậy.”“Bởi vì chuyện hạng mục của công ty phải không?”“Hình như là không phải, tôi cũng không rõ lắm.”Hà Thủy Tiên ở IP&G rất có tiếng nói, mọingười muốn lấy lòng cô ta còn không kịp, cô thưký nhỏ hết sức tận tâm giải thích cho cô: “Chắclà việc riêng tư, nhưng mà đó là chuyện của tổnggiám đốc, chúng tôi cũng không dám hỏi nhiều.”Thật ra trong công ty IP&G, đặc biệt làphòng thư ký đại hội đại biểu nhân dân toànquốc đều rõ ràng tâm tư của Hà Thủy Tiên đốivới tổng giám đốc của bọn họ là như thế nào.Người đẹp của phòng thư ký đẹp như mây,hơn nữa mỗi người đều có vẻ đẹp riêng. Cácngười đẹp đối với tổng giám đốc của mình ítnhiều gì cũng có chút ái mộ thương nhớ nhưnhau. Nhưng mà nghĩ thì nghĩ vậy, phụ nữ các côcó thể tiếp cận được tổng giám đốc cũng khôngđược bao nhiêu người, giám đốc Hà xem như làmột trường hợp đặc biệt.“Cô có biết gần đây tổng giám đốc đi đâusau giờ làm việc không?” Hà Thủy Tiên đột nhiêncó chút lo lắng hỏi một câu.Cô thư ký nhỏ đối mặt với câu hỏi cao cấpnhư của Hà Thủy Tiên, chắc là cần phải khai báochỉ tiết nhưng vấn đề này không quá thỏa đáng.Tuy là nhân viên mới nhưng cô cũng biếtquy củ là gì, nhất là người khó hầu hạ như tổnggiám đốc của bọn họ, họ càng không dám nhiềulời đề cập đến những chuyện riêng tư.Hà Thủy Tiên phản ứng lại cũng ý thức đượcmình có hơi bất lịch sự, đành mỉm cười thânthiện với cô nhân viên nhỏ.“Ngày hôm qua sau khi dùng cơm ở nhà họQuách xong nghe tài xế bảo trong khoảng thờigian đó tổng giám đốc tự mình lái xe rời đi. Chủtịch hỏi tôi, tôi cũng không rõ lắm, tôi nghĩ thư kýcác cô chắc hẳn cũng biết một chút gì đó.”Lời nói của Hà Thủy Tiên rất tùy ý, hơn nữacô ta còn cố ý nhắc tới mình có đi qua nhà họQuách ăn cơm, còn có ông cụ Quách hỏi mìnhgiống như đơn thuần chỉ là đang tò mò.Thang máy lên tới tầng 68, định một tiếngrồi ngừng lại.Hai người sóng vai nhau đi ra ngoài.Cô thư ký cũng không nghĩ gì nhiều, trựctiếp nói cho cô ta biết sự thật: “Hôm qua sau khitan làm tổng giám đốc đi đâu tôi quả thật khôngbiết, nhưng mà gần đây anh ấy đều tự mìnhxuống gara lấy xe.”Nói xong còn giống như đang đùa bổ sungthêm một câu: “Tuần trước cậu hai của nhà họBùi đến đây đúng lúc chúng tôi tan tầm, nhưngtổng giám đốc nói anh ấy không có thời gian đểgặp người kia, anh ấy đi ra ngoài bằng cửa VỊP.Tổng giám đốc của cũng chúng ta dường nhưkhông quá bằng lòng với việc người khác quấyrầy thời gian riêng tư của anh ấy.”Không muốn người khác quấy rầy thời gianriêng tư của anh.Bước chân Hà Thủy Tiên dừng lại một chút,trên gương mặt mang vẻ phức tạp.Trong suốt khoảng thời gian này Quách CaoMinh không có quay về nhà họ Quách. Mặc dùtrước đó anh bị mất trí nhớ và quên một việc gìđó, đối với người nhà hay bạn bè đều lạnh nhạthơn một chút, nhưng rốt cuộc là anh đang ởđâu?Quách Cao Minh có rất nhiều tài sản riêngtư, cái này để tra ra được không phải là điều dễdàng gì, hơn nữa anh cũng không thích ngườikhác can thiệp sâu vào chuyện của mình.Bởi vì hôm nay là thứ bảy, mặc dù cũng cókhông ít nhân viên ở lại đây tăng ca, nhưng thoạtnhìn qua cũng hơi vắng vẻ, cô ta chần chừ nhìnvề phía cửa lớn phòng làm việc của tổng giám đốc.Người đứng đầu không đi làm, hiển nhiêncũng không cần thông báo gì hết.Hà Thủy Tiên đẩy cửa bước vào, thật ra côta cũng không nghĩ nhiều lắm, chẳng qua bỗngnhiên muốn gặp anh, lí do cũng chỉ đơn giản thế thôi.Nhưng khi đi vào cô ta mới phát hiện ra bâygiờ Quách Cao Minh không có ở đây.Phòng làm việc to như vậy mà lại không cóai, phong cách trang trí cứng nhắc, điều nàycũng thể hiện tác phong làm việc rõ ràng dứtkhoát của anh. Cô ta xoay người đi ra ngoài,nhưng trong lúc quay người mới phát hiện tập hồsơ trên giá sách ở bên tay phải trong phòng lệchra ngoài, giống như nó sắp sửa rớt xuống.Những người hay tập trung làm việc vớicường độ cao thường mắc phải hội chứng ámảnh cưỡng chế, cô bước qua đó tiện tay đặt nóngay ngắn lại đúng vị trí.Cạch!“Là người nào cảm thấy hứng thú với sinhhoạt cá nhân của tôi vậy?”Đúng lúc này, cửa phòng làm việc của tổnggiám đốc đột ngột bị ai đó đẩy mạnh ra mangtheo một câu hỏi với giọng điệu lạnh lùng.Tiếng bước chân tiến vào đây vô cùng nặngnề và tràn ngập sự tức giận.Hà Thủy Tiên theo bản năng ngồi chồm hổmxuống, nhanh chóng trốn phía sau bàn làm việc lớn.Hơn ai hết cô ta hiểu rất rõ Quách Cao Minhcó bao nhiêu chán ghét việc người ngoài canthiệp vào chuyện riêng tư của anh. Nếu để anhphát hiện ra cô ta tự tiện chạy vào phòng làmviệc của mình thì những ngày tháng sau này sẽlàm cho anh xa lánh cô ta hơn.Hà Thủy Tiên không biết anh đang nóichuyện điện thoại với anh, nhưng mà nghe giọngđiệu của Quách Cao Minh rõ ràng đang rấtkhông bình tĩnh: “Vẫn chưa tìm thấy được USB sao?”“Cậu muốn nói cho tôi biết là USB đột nhiênbiến mất hay căn bản là nhóm các người khôngcố gắng hết sức…”USB?USB nào?Trong đầu Hà Thủy Tiên rất nhanh đã nhớ lạimấy hạng mục liên quan gần đây nhưng khôngcó thấy có cái nào phù hợp cả.“Đám nhân viên y tế kia đã mất hết liên lạccho nên cậu cảm thấy không cần thiết.Giọng điệu của anh càng lúc càng lạnh lùng,từng bước tiến tới của số sát đất ở phía bên kia.Không biết người ở đầu dây bên kia điệnthoại đã thông báo cho anh những gì mà độtnhiên anh giống như không thể kiềm chế đượcsự giận dữ quơ tay hất chiếc bình cổ ngã lănxuống đất, âm thanh loảng xoảng vang: lên,mảnh vỡ vụn văng ra khắp nơi.Lòng Hà Thủy Tiên chấn động, sau đó ngheđược sự phân phó trong phẫn nộ của anh.“USB chắc chắn không nằm trong tayĐường Tuấn Nghĩa, cậu mở rộng mục tiêu tìmkiến đi, nếu trước năm mới mà cậu còn khôngtìm thấy được thì cậu cũng sẽ biến mất theo cáiUSB đấy.”USBUSB là thứ mà Quách Cao Minh muốn tìm.Toàn bộ đại não của Hà Thủy Tiên trở nêntrống rỗng, cơ thể cứng ngắc ở sau bàn làm việccũng không dám cử động, mãi cho đến khi châncô ra mỏi, cho đến khi người đàn ông kia rời đi,rất lâu sau đó cô ta mới từ từ đứng lên.Hô hấp của cô ta chậm chạp buông lỏngnhưng lại bị kìm nén, rất dồn dập.Nhịp tim hỗn loạn làm cho gương mặt cô tacũng trở nên trắng bệch.“Giám đốc Hà, cô vẫn chưa về sao?” Mộtgiọng nói đột nhiên phát ra từ sau lưng dọa cô tagiật mình đến mức suýt nhảy dựng lên, Hà ThủyTiên cứng người quay đầu lại, trước mặt là côthư lý nhỏ lúc nãy.“Bây giờ tôi mới về.” Cô ta lên tiếng trả lời,thanh âm cũng không kiềm được trở nên cứng ngắc.Thư ký cũng không hỏi nhiều nữa, cô ấycũng đang dự định sắp xếp lại giấy tờ của mìnhcho xong rồi tan làm.Nhưng mà cô ấy nhìn thấy bóng dáng bướcđi của Thủy Tiên, trong lòng vẫn có chút hoài nghi.Tăng ca cuối tuần đều là do tự nguyện, hơnnữa hôm nay còn là đêm bình an cho nên mọingười cũng chỉ làm thêm một buổi sáng, hầu hếtmọi người đã về hết rồi, nhưng biểu hiện củagiám đốc Hà thật sư rất kỳ la.
Chương 300: USB biến mất
Ngày 24 tháng 12, đêm bình an.
Trước Giáng Sinh một ngày sẽ lên đêm bình
an, nghe thôi cũng đã thấy đây là một ngày rất
lãng mạn nhưng sự thật thì không phải vậy.
Vừa vặn trúng vào ngày cuối tuần, là một tốt
đẹp như vậy nhưng người phải tăng ca lại mệt
đến mức sắp thành chó đến nơi, tổ kinh doanh
còn phải đuổi theo khách hành cúi người xin mời
ký hợp đồng.
Ở tập đoàn IP&G, sáng sớm hôm nay có
không ít người đã trở lại công ty bận rộn, cạnh
tranh rất khốc liệt. Nếu không lưu ý sẽ bị thay
thế, cho dù có là nghỉ lễ cũng không dám lơi lỏng.
“Giám đốc Hà, sao hôm nay cô đã quay trở
lại làm việc rồi?”
Hầu hết các nhân viên ở đều đều biết Hà
Thủy Tiên, nhìn thấy cô ta lập tức cúi chà. Bình
thường Hà Thủy Tiên làm việc rất có kinh
nghiệm, đối đãi với cấp dưới cũng khiêm tốn và
lịch sự, rất được lòng người.
“Hôm nay Giám đốc Hà không ra ngoài chơi
cùng với bạn trai sao?“ Một vài vị đồng nghiệp
nữ đi cùng cô ta vào thang máy, bởi vì hôm nay
là đêm bình an cho nên bọn họ hỏi như vậy cũng
không có gì khó hiểu.
“Đàn ông đều làm tôi thấy chướng mắt.“ Hà
Thủy Tiên mỉm cười cùng các cô ấy nói chuyện tán gẫu.
“Giám đốc Hà nói vậy, chúng tôi – cẩu độc
thân chân chính cảm thấy xấu hổ vô cùng. Chỉ
cần cô gật đầu một cái, không biết bao nhiêu
đàn ông, con trai trong công ty chúng ta xếp hàng đấy”
Thang máy đang đi lên, Hà Thủy Tiên tùy ý
trả lời một câu: “Trước mắt tôi chỉ nghĩ sẽ làm
thật công việc của mình”
“Giám đốc Hà nói đúng, phụ nữ chúng ta
cũng có thể tự chủ kinh tế, không nhất thiết phải
ÿ lại vào mấy người đàn ông kia, hơn nữa mấy vị
giám đốc, quản lý kia có chút giống như cóc nhái
mà đòi ăn thịt thiên nga.”
Hà Thủy Tiên đối với mấy cô gái đang tâng
bốc cấp trên của mình không có chút gì là thấy
hứng thú. Đột nhiên một đồng nghiệp từ phòng
thư ký kinh hãi kêu lên.
“A tôi biết rồi, tổng giám đốc hôm nay sẽ
đến đây.”
“Đinh!”
Đúng lúc này cửa thang máy mở ra.
Hai vị đồng nghiệp của tổ quảng cáo bước
ra khỏi thang máy ở tầng 42, chỉ còn lại nữ nhân
viên của phòng thư ký và Hà Thủy Tiên.
“Hôm nay tổng giám đốc cũng muốn ở lại
đây tăng ca sao?” Cô ta thuận miệng hỏi.
“Đúng vậy.”
“Bởi vì chuyện hạng mục của công ty phải không?”
“Hình như là không phải, tôi cũng không rõ lắm.”
Hà Thủy Tiên ở IP&G rất có tiếng nói, mọi
người muốn lấy lòng cô ta còn không kịp, cô thư
ký nhỏ hết sức tận tâm giải thích cho cô: “Chắc
là việc riêng tư, nhưng mà đó là chuyện của tổng
giám đốc, chúng tôi cũng không dám hỏi nhiều.”
Thật ra trong công ty IP&G, đặc biệt là
phòng thư ký đại hội đại biểu nhân dân toàn
quốc đều rõ ràng tâm tư của Hà Thủy Tiên đối
với tổng giám đốc của bọn họ là như thế nào.
Người đẹp của phòng thư ký đẹp như mây,
hơn nữa mỗi người đều có vẻ đẹp riêng. Các
người đẹp đối với tổng giám đốc của mình ít
nhiều gì cũng có chút ái mộ thương nhớ như
nhau. Nhưng mà nghĩ thì nghĩ vậy, phụ nữ các cô
có thể tiếp cận được tổng giám đốc cũng không
được bao nhiêu người, giám đốc Hà xem như là
một trường hợp đặc biệt.
“Cô có biết gần đây tổng giám đốc đi đâu
sau giờ làm việc không?” Hà Thủy Tiên đột nhiên
có chút lo lắng hỏi một câu.
Cô thư ký nhỏ đối mặt với câu hỏi cao cấp
như của Hà Thủy Tiên, chắc là cần phải khai báo
chỉ tiết nhưng vấn đề này không quá thỏa đáng.
Tuy là nhân viên mới nhưng cô cũng biết
quy củ là gì, nhất là người khó hầu hạ như tổng
giám đốc của bọn họ, họ càng không dám nhiều
lời đề cập đến những chuyện riêng tư.
Hà Thủy Tiên phản ứng lại cũng ý thức được
mình có hơi bất lịch sự, đành mỉm cười thân
thiện với cô nhân viên nhỏ.
“Ngày hôm qua sau khi dùng cơm ở nhà họ
Quách xong nghe tài xế bảo trong khoảng thời
gian đó tổng giám đốc tự mình lái xe rời đi. Chủ
tịch hỏi tôi, tôi cũng không rõ lắm, tôi nghĩ thư ký
các cô chắc hẳn cũng biết một chút gì đó.”
Lời nói của Hà Thủy Tiên rất tùy ý, hơn nữa
cô ta còn cố ý nhắc tới mình có đi qua nhà họ
Quách ăn cơm, còn có ông cụ Quách hỏi mình
giống như đơn thuần chỉ là đang tò mò.
Thang máy lên tới tầng 68, định một tiếng
rồi ngừng lại.
Hai người sóng vai nhau đi ra ngoài.
Cô thư ký cũng không nghĩ gì nhiều, trực
tiếp nói cho cô ta biết sự thật: “Hôm qua sau khi
tan làm tổng giám đốc đi đâu tôi quả thật không
biết, nhưng mà gần đây anh ấy đều tự mình
xuống gara lấy xe.”
Nói xong còn giống như đang đùa bổ sung
thêm một câu: “Tuần trước cậu hai của nhà họ
Bùi đến đây đúng lúc chúng tôi tan tầm, nhưng
tổng giám đốc nói anh ấy không có thời gian để
gặp người kia, anh ấy đi ra ngoài bằng cửa VỊP.
Tổng giám đốc của cũng chúng ta dường như
không quá bằng lòng với việc người khác quấy
rầy thời gian riêng tư của anh ấy.”
Không muốn người khác quấy rầy thời gian
riêng tư của anh.
Bước chân Hà Thủy Tiên dừng lại một chút,
trên gương mặt mang vẻ phức tạp.
Trong suốt khoảng thời gian này Quách Cao
Minh không có quay về nhà họ Quách. Mặc dù
trước đó anh bị mất trí nhớ và quên một việc gì
đó, đối với người nhà hay bạn bè đều lạnh nhạt
hơn một chút, nhưng rốt cuộc là anh đang ở
đâu?
Quách Cao Minh có rất nhiều tài sản riêng
tư, cái này để tra ra được không phải là điều dễ
dàng gì, hơn nữa anh cũng không thích người
khác can thiệp sâu vào chuyện của mình.
Bởi vì hôm nay là thứ bảy, mặc dù cũng có
không ít nhân viên ở lại đây tăng ca, nhưng thoạt
nhìn qua cũng hơi vắng vẻ, cô ta chần chừ nhìn
về phía cửa lớn phòng làm việc của tổng giám đốc.
Người đứng đầu không đi làm, hiển nhiên
cũng không cần thông báo gì hết.
Hà Thủy Tiên đẩy cửa bước vào, thật ra cô
ta cũng không nghĩ nhiều lắm, chẳng qua bỗng
nhiên muốn gặp anh, lí do cũng chỉ đơn giản thế thôi.
Nhưng khi đi vào cô ta mới phát hiện ra bây
giờ Quách Cao Minh không có ở đây.
Phòng làm việc to như vậy mà lại không có
ai, phong cách trang trí cứng nhắc, điều này
cũng thể hiện tác phong làm việc rõ ràng dứt
khoát của anh. Cô ta xoay người đi ra ngoài,
nhưng trong lúc quay người mới phát hiện tập hồ
sơ trên giá sách ở bên tay phải trong phòng lệch
ra ngoài, giống như nó sắp sửa rớt xuống.
Những người hay tập trung làm việc với
cường độ cao thường mắc phải hội chứng ám
ảnh cưỡng chế, cô bước qua đó tiện tay đặt nó
ngay ngắn lại đúng vị trí.
Cạch!
“Là người nào cảm thấy hứng thú với sinh
hoạt cá nhân của tôi vậy?”
Đúng lúc này, cửa phòng làm việc của tổng
giám đốc đột ngột bị ai đó đẩy mạnh ra mang
theo một câu hỏi với giọng điệu lạnh lùng.
Tiếng bước chân tiến vào đây vô cùng nặng
nề và tràn ngập sự tức giận.
Hà Thủy Tiên theo bản năng ngồi chồm hổm
xuống, nhanh chóng trốn phía sau bàn làm việc lớn.
Hơn ai hết cô ta hiểu rất rõ Quách Cao Minh
có bao nhiêu chán ghét việc người ngoài can
thiệp vào chuyện riêng tư của anh. Nếu để anh
phát hiện ra cô ta tự tiện chạy vào phòng làm
việc của mình thì những ngày tháng sau này sẽ
làm cho anh xa lánh cô ta hơn.
Hà Thủy Tiên không biết anh đang nói
chuyện điện thoại với anh, nhưng mà nghe giọng
điệu của Quách Cao Minh rõ ràng đang rất
không bình tĩnh: “Vẫn chưa tìm thấy được USB sao?”
“Cậu muốn nói cho tôi biết là USB đột nhiên
biến mất hay căn bản là nhóm các người không
cố gắng hết sức…”
USB?
USB nào?
Trong đầu Hà Thủy Tiên rất nhanh đã nhớ lại
mấy hạng mục liên quan gần đây nhưng không
có thấy có cái nào phù hợp cả.
“Đám nhân viên y tế kia đã mất hết liên lạc
cho nên cậu cảm thấy không cần thiết.
Giọng điệu của anh càng lúc càng lạnh lùng,
từng bước tiến tới của số sát đất ở phía bên kia.
Không biết người ở đầu dây bên kia điện
thoại đã thông báo cho anh những gì mà đột
nhiên anh giống như không thể kiềm chế được
sự giận dữ quơ tay hất chiếc bình cổ ngã lăn
xuống đất, âm thanh loảng xoảng vang: lên,
mảnh vỡ vụn văng ra khắp nơi.
Lòng Hà Thủy Tiên chấn động, sau đó nghe
được sự phân phó trong phẫn nộ của anh.
“USB chắc chắn không nằm trong tay
Đường Tuấn Nghĩa, cậu mở rộng mục tiêu tìm
kiến đi, nếu trước năm mới mà cậu còn không
tìm thấy được thì cậu cũng sẽ biến mất theo cái
USB đấy.”
USB
USB là thứ mà Quách Cao Minh muốn tìm.
Toàn bộ đại não của Hà Thủy Tiên trở nên
trống rỗng, cơ thể cứng ngắc ở sau bàn làm việc
cũng không dám cử động, mãi cho đến khi chân
cô ra mỏi, cho đến khi người đàn ông kia rời đi,
rất lâu sau đó cô ta mới từ từ đứng lên.
Hô hấp của cô ta chậm chạp buông lỏng
nhưng lại bị kìm nén, rất dồn dập.
Nhịp tim hỗn loạn làm cho gương mặt cô ta
cũng trở nên trắng bệch.
“Giám đốc Hà, cô vẫn chưa về sao?” Một
giọng nói đột nhiên phát ra từ sau lưng dọa cô ta
giật mình đến mức suýt nhảy dựng lên, Hà Thủy
Tiên cứng người quay đầu lại, trước mặt là cô
thư lý nhỏ lúc nãy.
“Bây giờ tôi mới về.” Cô ta lên tiếng trả lời,
thanh âm cũng không kiềm được trở nên cứng ngắc.
Thư ký cũng không hỏi nhiều nữa, cô ấy
cũng đang dự định sắp xếp lại giấy tờ của mình
cho xong rồi tan làm.
Nhưng mà cô ấy nhìn thấy bóng dáng bước
đi của Thủy Tiên, trong lòng vẫn có chút hoài nghi.
Tăng ca cuối tuần đều là do tự nguyện, hơn
nữa hôm nay còn là đêm bình an cho nên mọi
người cũng chỉ làm thêm một buổi sáng, hầu hết
mọi người đã về hết rồi, nhưng biểu hiện của
giám đốc Hà thật sư rất kỳ la.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 300: USB biến mấtNgày 24 tháng 12, đêm bình an.Trước Giáng Sinh một ngày sẽ lên đêm bìnhan, nghe thôi cũng đã thấy đây là một ngày rấtlãng mạn nhưng sự thật thì không phải vậy.Vừa vặn trúng vào ngày cuối tuần, là một tốtđẹp như vậy nhưng người phải tăng ca lại mệtđến mức sắp thành chó đến nơi, tổ kinh doanhcòn phải đuổi theo khách hành cúi người xin mờiký hợp đồng.Ở tập đoàn IP&G, sáng sớm hôm nay cókhông ít người đã trở lại công ty bận rộn, cạnhtranh rất khốc liệt. Nếu không lưu ý sẽ bị thaythế, cho dù có là nghỉ lễ cũng không dám lơi lỏng.“Giám đốc Hà, sao hôm nay cô đã quay trởlại làm việc rồi?”Hầu hết các nhân viên ở đều đều biết HàThủy Tiên, nhìn thấy cô ta lập tức cúi chà. Bìnhthường Hà Thủy Tiên làm việc rất có kinhnghiệm, đối đãi với cấp dưới cũng khiêm tốn vàlịch sự, rất được lòng người.“Hôm nay Giám đốc Hà không ra ngoài chơicùng với bạn trai sao?“ Một vài vị đồng nghiệpnữ đi cùng cô ta vào thang máy, bởi vì hôm naylà đêm bình an cho nên bọn họ hỏi như vậy cũngkhông có gì khó hiểu.“Đàn ông đều làm tôi thấy chướng mắt.“ HàThủy Tiên mỉm cười cùng các cô ấy nói chuyện tán gẫu.“Giám đốc Hà nói vậy, chúng tôi – cẩu độcthân chân chính cảm thấy xấu hổ vô cùng. Chỉcần cô gật đầu một cái, không biết bao nhiêuđàn ông, con trai trong công ty chúng ta xếp hàng đấy”Thang máy đang đi lên, Hà Thủy Tiên tùy ýtrả lời một câu: “Trước mắt tôi chỉ nghĩ sẽ làmthật công việc của mình”“Giám đốc Hà nói đúng, phụ nữ chúng tacũng có thể tự chủ kinh tế, không nhất thiết phảiÿ lại vào mấy người đàn ông kia, hơn nữa mấy vịgiám đốc, quản lý kia có chút giống như cóc nháimà đòi ăn thịt thiên nga.”Hà Thủy Tiên đối với mấy cô gái đang tângbốc cấp trên của mình không có chút gì là thấyhứng thú. Đột nhiên một đồng nghiệp từ phòngthư ký kinh hãi kêu lên.“A tôi biết rồi, tổng giám đốc hôm nay sẽđến đây.”“Đinh!”Đúng lúc này cửa thang máy mở ra.Hai vị đồng nghiệp của tổ quảng cáo bướcra khỏi thang máy ở tầng 42, chỉ còn lại nữ nhânviên của phòng thư ký và Hà Thủy Tiên.“Hôm nay tổng giám đốc cũng muốn ở lạiđây tăng ca sao?” Cô ta thuận miệng hỏi.“Đúng vậy.”“Bởi vì chuyện hạng mục của công ty phải không?”“Hình như là không phải, tôi cũng không rõ lắm.”Hà Thủy Tiên ở IP&G rất có tiếng nói, mọingười muốn lấy lòng cô ta còn không kịp, cô thưký nhỏ hết sức tận tâm giải thích cho cô: “Chắclà việc riêng tư, nhưng mà đó là chuyện của tổnggiám đốc, chúng tôi cũng không dám hỏi nhiều.”Thật ra trong công ty IP&G, đặc biệt làphòng thư ký đại hội đại biểu nhân dân toànquốc đều rõ ràng tâm tư của Hà Thủy Tiên đốivới tổng giám đốc của bọn họ là như thế nào.Người đẹp của phòng thư ký đẹp như mây,hơn nữa mỗi người đều có vẻ đẹp riêng. Cácngười đẹp đối với tổng giám đốc của mình ítnhiều gì cũng có chút ái mộ thương nhớ nhưnhau. Nhưng mà nghĩ thì nghĩ vậy, phụ nữ các côcó thể tiếp cận được tổng giám đốc cũng khôngđược bao nhiêu người, giám đốc Hà xem như làmột trường hợp đặc biệt.“Cô có biết gần đây tổng giám đốc đi đâusau giờ làm việc không?” Hà Thủy Tiên đột nhiêncó chút lo lắng hỏi một câu.Cô thư ký nhỏ đối mặt với câu hỏi cao cấpnhư của Hà Thủy Tiên, chắc là cần phải khai báochỉ tiết nhưng vấn đề này không quá thỏa đáng.Tuy là nhân viên mới nhưng cô cũng biếtquy củ là gì, nhất là người khó hầu hạ như tổnggiám đốc của bọn họ, họ càng không dám nhiềulời đề cập đến những chuyện riêng tư.Hà Thủy Tiên phản ứng lại cũng ý thức đượcmình có hơi bất lịch sự, đành mỉm cười thânthiện với cô nhân viên nhỏ.“Ngày hôm qua sau khi dùng cơm ở nhà họQuách xong nghe tài xế bảo trong khoảng thờigian đó tổng giám đốc tự mình lái xe rời đi. Chủtịch hỏi tôi, tôi cũng không rõ lắm, tôi nghĩ thư kýcác cô chắc hẳn cũng biết một chút gì đó.”Lời nói của Hà Thủy Tiên rất tùy ý, hơn nữacô ta còn cố ý nhắc tới mình có đi qua nhà họQuách ăn cơm, còn có ông cụ Quách hỏi mìnhgiống như đơn thuần chỉ là đang tò mò.Thang máy lên tới tầng 68, định một tiếngrồi ngừng lại.Hai người sóng vai nhau đi ra ngoài.Cô thư ký cũng không nghĩ gì nhiều, trựctiếp nói cho cô ta biết sự thật: “Hôm qua sau khitan làm tổng giám đốc đi đâu tôi quả thật khôngbiết, nhưng mà gần đây anh ấy đều tự mìnhxuống gara lấy xe.”Nói xong còn giống như đang đùa bổ sungthêm một câu: “Tuần trước cậu hai của nhà họBùi đến đây đúng lúc chúng tôi tan tầm, nhưngtổng giám đốc nói anh ấy không có thời gian đểgặp người kia, anh ấy đi ra ngoài bằng cửa VỊP.Tổng giám đốc của cũng chúng ta dường nhưkhông quá bằng lòng với việc người khác quấyrầy thời gian riêng tư của anh ấy.”Không muốn người khác quấy rầy thời gianriêng tư của anh.Bước chân Hà Thủy Tiên dừng lại một chút,trên gương mặt mang vẻ phức tạp.Trong suốt khoảng thời gian này Quách CaoMinh không có quay về nhà họ Quách. Mặc dùtrước đó anh bị mất trí nhớ và quên một việc gìđó, đối với người nhà hay bạn bè đều lạnh nhạthơn một chút, nhưng rốt cuộc là anh đang ởđâu?Quách Cao Minh có rất nhiều tài sản riêngtư, cái này để tra ra được không phải là điều dễdàng gì, hơn nữa anh cũng không thích ngườikhác can thiệp sâu vào chuyện của mình.Bởi vì hôm nay là thứ bảy, mặc dù cũng cókhông ít nhân viên ở lại đây tăng ca, nhưng thoạtnhìn qua cũng hơi vắng vẻ, cô ta chần chừ nhìnvề phía cửa lớn phòng làm việc của tổng giám đốc.Người đứng đầu không đi làm, hiển nhiêncũng không cần thông báo gì hết.Hà Thủy Tiên đẩy cửa bước vào, thật ra côta cũng không nghĩ nhiều lắm, chẳng qua bỗngnhiên muốn gặp anh, lí do cũng chỉ đơn giản thế thôi.Nhưng khi đi vào cô ta mới phát hiện ra bâygiờ Quách Cao Minh không có ở đây.Phòng làm việc to như vậy mà lại không cóai, phong cách trang trí cứng nhắc, điều nàycũng thể hiện tác phong làm việc rõ ràng dứtkhoát của anh. Cô ta xoay người đi ra ngoài,nhưng trong lúc quay người mới phát hiện tập hồsơ trên giá sách ở bên tay phải trong phòng lệchra ngoài, giống như nó sắp sửa rớt xuống.Những người hay tập trung làm việc vớicường độ cao thường mắc phải hội chứng ámảnh cưỡng chế, cô bước qua đó tiện tay đặt nóngay ngắn lại đúng vị trí.Cạch!“Là người nào cảm thấy hứng thú với sinhhoạt cá nhân của tôi vậy?”Đúng lúc này, cửa phòng làm việc của tổnggiám đốc đột ngột bị ai đó đẩy mạnh ra mangtheo một câu hỏi với giọng điệu lạnh lùng.Tiếng bước chân tiến vào đây vô cùng nặngnề và tràn ngập sự tức giận.Hà Thủy Tiên theo bản năng ngồi chồm hổmxuống, nhanh chóng trốn phía sau bàn làm việc lớn.Hơn ai hết cô ta hiểu rất rõ Quách Cao Minhcó bao nhiêu chán ghét việc người ngoài canthiệp vào chuyện riêng tư của anh. Nếu để anhphát hiện ra cô ta tự tiện chạy vào phòng làmviệc của mình thì những ngày tháng sau này sẽlàm cho anh xa lánh cô ta hơn.Hà Thủy Tiên không biết anh đang nóichuyện điện thoại với anh, nhưng mà nghe giọngđiệu của Quách Cao Minh rõ ràng đang rấtkhông bình tĩnh: “Vẫn chưa tìm thấy được USB sao?”“Cậu muốn nói cho tôi biết là USB đột nhiênbiến mất hay căn bản là nhóm các người khôngcố gắng hết sức…”USB?USB nào?Trong đầu Hà Thủy Tiên rất nhanh đã nhớ lạimấy hạng mục liên quan gần đây nhưng khôngcó thấy có cái nào phù hợp cả.“Đám nhân viên y tế kia đã mất hết liên lạccho nên cậu cảm thấy không cần thiết.Giọng điệu của anh càng lúc càng lạnh lùng,từng bước tiến tới của số sát đất ở phía bên kia.Không biết người ở đầu dây bên kia điệnthoại đã thông báo cho anh những gì mà độtnhiên anh giống như không thể kiềm chế đượcsự giận dữ quơ tay hất chiếc bình cổ ngã lănxuống đất, âm thanh loảng xoảng vang: lên,mảnh vỡ vụn văng ra khắp nơi.Lòng Hà Thủy Tiên chấn động, sau đó ngheđược sự phân phó trong phẫn nộ của anh.“USB chắc chắn không nằm trong tayĐường Tuấn Nghĩa, cậu mở rộng mục tiêu tìmkiến đi, nếu trước năm mới mà cậu còn khôngtìm thấy được thì cậu cũng sẽ biến mất theo cáiUSB đấy.”USBUSB là thứ mà Quách Cao Minh muốn tìm.Toàn bộ đại não của Hà Thủy Tiên trở nêntrống rỗng, cơ thể cứng ngắc ở sau bàn làm việccũng không dám cử động, mãi cho đến khi châncô ra mỏi, cho đến khi người đàn ông kia rời đi,rất lâu sau đó cô ta mới từ từ đứng lên.Hô hấp của cô ta chậm chạp buông lỏngnhưng lại bị kìm nén, rất dồn dập.Nhịp tim hỗn loạn làm cho gương mặt cô tacũng trở nên trắng bệch.“Giám đốc Hà, cô vẫn chưa về sao?” Mộtgiọng nói đột nhiên phát ra từ sau lưng dọa cô tagiật mình đến mức suýt nhảy dựng lên, Hà ThủyTiên cứng người quay đầu lại, trước mặt là côthư lý nhỏ lúc nãy.“Bây giờ tôi mới về.” Cô ta lên tiếng trả lời,thanh âm cũng không kiềm được trở nên cứng ngắc.Thư ký cũng không hỏi nhiều nữa, cô ấycũng đang dự định sắp xếp lại giấy tờ của mìnhcho xong rồi tan làm.Nhưng mà cô ấy nhìn thấy bóng dáng bướcđi của Thủy Tiên, trong lòng vẫn có chút hoài nghi.Tăng ca cuối tuần đều là do tự nguyện, hơnnữa hôm nay còn là đêm bình an cho nên mọingười cũng chỉ làm thêm một buổi sáng, hầu hếtmọi người đã về hết rồi, nhưng biểu hiện củagiám đốc Hà thật sư rất kỳ la.