Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 299

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 299: Mấy người lớn đều thấy chán nảnGần đây không khí trong nhà họ Bùi vô cùng áp lực.Nguyên nhân chủ yếu là do cậu chủ nhỏ BùiThanh Tùng đang xích mích ẩm ï với cha của mình.Bùi Thanh Tùng dùng giọng điệu trẻ conmắng cha mình một câu: “Tại sao cha lại bắt nạtcô Mỹ Duy chứ?”Đứa nhỏ nói xong, đôi mắt cũng đỏ lêngiống như một con thỏ nhỏ: “Con thấy cô ấykhóc rồi, con có đuổi theo gọi cô ấy lại nhưng côấy không có để ý đến con. Trước kia chưa baogiờ cô Mỹ Duy phớt lờ con cả. Nếu cha khôngnhanh giải thích với cô Mỹ Duy thì con… Con sẽkhông quan tâm tới cha nữa, sẽ không nhận chalàm cha nữa!”“Thanh Tùng, con đừng có ăn nói lungtung.“ Nếu hôm nay không có hai ông bà nhà họBùi ở nhà thì chắc chắn bọn họ sẽ ầm ï không yên.Cuối cùng, Bùi Thanh Tùng ôm hộp đồ chơiDomiino to lớn nhào vào trong lòng bà nội, đườngđường là cậu chủ nhỏ kiêu ngạo thế mà bây giờlại khóc, hơn nữa còn khóc đến mức không thểngừng được. Dù cho ông cụ có dỗ dành thế nào,nước mắt của cậu bé vẫn cứ rơi.“Không thể nhìn ra được nhóc con cháu cókiên nhẫn như vậy đó.“Chắc chắn rồi” Cậu bé trông có chútkhông được tự nhiên, gương mặt nhỏ nhắn trắngnõn âm thầm đỏ lên.“Nếu cho cháu thêm nhiều nhiều cái nữa thìchắc chắn cháu không có kiên nhẫn xếp nó lạicho tốt đâu.”“Cháu nhất định có thể ghép lại cho nó hoànchỉnh. Cậu bé chỉ biết cô Mỹ Duy ngu ngốcđang phát bực với cậu.“Nhưng hai cha con các người cũng thật làkhác thường, cho dù có thể xếp được mười ngànquân domino, cuối cùng chắc chắn cũng sẽbúng tay một cái làm cho tất cả các quân cờ ngãxuống hết, trong lòng còn cảm thấy sảng khoái.”Châu Mỹ Duy đối với thú vui kỳ lạ của bọn họ cóthể nói là vô cùng hiểu biết.Cậu chủ nhỏ nhà họ Bùi ôm lấy quà tặnggiống như đang ôm lấy người cậu bé yêu, càngnghĩ càng thấy đau lòng, vừa khóc nhè vừa lớntiếng thể độc với cha của mình.“Đây là quà của con, sao cha lại làm mất quàcủa con… Sau này cha không được phép đụngvào đồ của con nữa, đây là của con, của con hết.”Thật ra ở điểm này Bùi Hưng Nam vô tội,anh ta cũng không muốn món quà này bị lạc mất.Màn đêm dày đặc, lúc rạng sáng, ở trongquán bar tràn ngập âm thanh của tiếng nhạc sôiđộng, ầm ï và náo nhiệt.“Tại sao cậu lại đắc tội với đứa con của mình vậy ? ”Lục Khánh Nam vừa nhận được điện thoạicủa bạn tốt là lập tức chạy tới quán bar, nhìnthấy Bùi Hưng Nam – một người lịch sự lại đanguống rượu giải sầu.“Đứa nhóc Thanh Tùng kia không phải rấtnghe lời cậu sao? Không phải nó bắt đầu đếnthời kì phản nghịch rồi đấy chứ?“ Lục KhánhNam cũng ngoắc tay kêu phục vụ cho mình mộtly Whiskey có đá.Bùi Hưng Nam nâng tay uống cạn sạch nửaly rượu còn lại. Bình thường anh ta không hayuống chất có cồn, lúc này vì có hơi men trongngười mà đầu óc có chút mơ hồ, lắc lắc đầu thìthào với giọng điệu phức tạp.“Thằng nhóc quỷ đó, tôi yêu nó thương nótừ nhỏ như vậy mà bây giờ nó còn dám cãi lại tôi.”“Cãi cái gì?” Lục Khánh Nam tò mò hỏi một câu.Nhưng sắc mặt Bùi Hưng Nam bỗng nhiêntối sầm lại, cầm lấy ly rượu tiếp tục uống, bộdạng hiển nhiên là không muốn nói đến vấn đề này.Lục Khánh Nam cau mày nhìn biểu tình nàycủa anh ta: “Này, cậu không uống được thì đừng cố nữa.”Nhìn thấy gò má người kia đỏ bừng, sắc mặtcũng trắng bệch đi không ít, thật sự không biếttrước đó cậu ta đã uống bao nhiêu nữa.Xuất phát từ sự lo lắng cho an toàn thân thểcủa bạn thân mình, Lục Khánh Nam nhanh taygiật lấy ly rượu của anh ta, bình thường Bùi HưngNam là người rất biết giữ lý trí, cho dù có là đi xãgiao cũng sẽ không mê rượu như vậy.Nhưng hiện tại Bùi Hưng Nam có chút khóchịu giằng ra khỏi tay người kia, dường như thấykhông vừa ý sự nhiều chuyện của Khánh Nam:“Lục Khánh Nam, tôi gọi cậu ra là để cậu uốngcùng với tôi, cậu lo lắng nhiều như vậy làm gì,cậu thật sự đã trở thành quản gia giống như lờiKiều Bích Ngọc nói rồi đó.”Nhắc tới Kiều Bích Ngọc, Lục Khánh Namlập tức nổi giận.Anh ta phản bác: “Hưng Nam, cậu nhớ chorõ, lúc đó không có anh cậu ở đó, cậu liều mạnguống nhiều như vậy, uống đến mức đau dạ dày…Bác sĩ cũng nói rồi không phải sao? Nếu mà cậucòn uống kiểu thế nữa thì sẽ chuyển sang bệnhung thư dạ dày.”“Lục Khánh Nam, cậu im miệng cho tôi.”Bùi Hưng Nam giống như bị mấy câu nàyk*ch th*ch, toàn thân chấn động, nghiến răngnghiến lợi rống to, lại như đang trốn tránh.Lục Khánh Nam cũng ý thức được tự mìnhnói sai, không dám đề cập đến hai chữ “Anhcậu” nữa, mỗi người đều có quá khứ không thểnhắc tới của mình, miệng vết thương này rất đau,một lần rạch là một lần máu chảy.Lễ Giáng Sinh là một ngày lễ rất vui vẻ,nhưng dường như tâm tình của tất cả mọi ngườitrong ngày này đều không tốt.Lục Khánh Nam chán nản lắc lắc viên đátrong ly, mở miệng hỏi một câu đánh tan bầukhông khí: “Cậu có biết dạo này Cao Minh bậnrộn việc gì không?”Lần trước lúc ở Hồ Chí Minh, sau khi anh tavà Quách Cao Minh có tranh luận ầm ï mấy câuqua điện thoại, Lục Khánh Nam cũng không tìmanh lần nào nữa. Đã làm bạn bè với nhau nhiềunăm tính ra đây cũng là lần đầu tiên bọn họ bấthòa như vậy.Tính khí của Lục Khánh Nam cũng hơi thấtthường, dù sao anh ta cũng có nhiều bạn bè nhưVậy nào, cái người họ Quách kia thì có gì đặc biệthơn người chứ.Mấy ngày hôm trước ông cụ nhà họ Quáchvậy mà lại gọi điện thoại cho anh ta, tính tình củaông nội Quách cũng rất ương ngạnh. Rõ ràng làquan tâm đến cháu đích tôn của nhà ông tanhưng lại không chịu nói thẳng mà cứ quanh colòng vòng thật lâu, cuối cùng chỉ muốn hỏi thămanh ta gần đây Cao Minh có bận rộn cái gì không.“Ông nội nói một thời gian rồi Cao Minhkhông về nhà họ Quách, bây giờ anh ta đang ở đâu?”“Không biết.” Bùi Hưng Nam ăn ngay nói thật.Dạ dày anh ta có chút nóng, đây là điểm báobệnh đau bao tử của anh phát tác, không biết vìsao lại đột nhiên nghĩ tới Châu Mỹ Duy ngu ngốckia. Có lẽ là vì trước kia Mỹ Duy luôn ghé sát vàolỗ tai anh ta, giống như ong mật vo ve nhắc anhta nhớ phải uống thuốc, còn không cho anh tauống cà phê hay uống rượu.Bùi Hưng Nam nắm chặt ly rượu, sắc mặtcàng lúc càng phức tạp.Cuối cùng, anh ta nặng nề đặt ly rượuxuống, cũng không đụng chạm gì tới nó nữa.“Cao Minh có vẻ như đang giận dỗi với ôngnội, xem ra ngày lễ Giáng Sinh, anh ta cũngkhông tính quay về nhà họ Quách, không biết làđang trải qua đêm bình an cùng với ai..” LụcKhánh Nam tự lẩm nhẩm với chính mình.Nhớ tới mấy ngày lễ Giáng Sinh trước kia,cậu Lục phong lưu, một tay ôm cô bạn gái xinhđẹp nhất, một tay quẹt thẻ hết mua trang sức rồimua xe sang, còn cùng bạn bè du ngoạn vui chơithỏa thích trên du thuyền ba ngày ba đêm.Càng gần tới ngày Chúa sinh ra đời, đámbạn heo bạn chó này lại làm phiền anh ta cảngày, hỏi anh sẽ đi đâu.Lục Khánh Nam có chút phiền muộn:“Không biết có phải tôi đã già rồi hay không nữa,tôi cảm thấy bọn họ thật phiền phức.”Tâm tình Bùi Hưng Nam vốn đang vô cùng uám, bỗng nhiên bị câu nói này của Lục KhánhNam làm cho tức cười.“Nếu cảm thấy mình già rồi thì nhanh chạytìm một người vợ để yên bề gia thất, chạy theotrào lưu kết hôn đi.Lục Khánh Nam nghiêm túc lắc đầu: “Khómà làm được, tôi có kết hôn thì nhất định phảikết hôn vì tình yêu đích thực.”“Tình yêu đích thực của cậu rốt cuộc là cáimớ lộn xộn gì, không phải là đang nói đến dạngeo thon ngực khủng à?” Tâm tình Bùi Hưng Namkhông tồi, còn mở miệng trêu đùa ác ý với người kia.Lục Khánh Nam buồn bực trừng mắt nhìnanh ta: “Hưng Nam, cái bản tính ăn nói độc áccủa cậu không biết đã có ai biết chưa. Bìnhthường cứ là một bộ dạng lưu manh có văn hóa,nếu không phải tôi quen thân với cậu thì chậc,có lẽ tôi cũng không nhìn ra đâu, lừa gạt một côgái nhỏ không biết gì.Biểu tình trêu chọc của Hưng Nam thoángchốc trầm mặc.Mà ánh mắt mang ý tứ sâu xa không rõ ràngcủa Khánh Nam đang đánh giá người anh emnhà mình: “Cậu đừng có nói với tôi là gần đâyThanh Tùng ầm ï với cậu là bởi vì người phụ nữchanh chua Quan Liên kia nhá?”Phụ nữ trên thế giới này nhiều như vậy, lấyđầu ngón tay ra đếm, người có thể làm cho LụcKhánh Nam chán ghét thật sự không có baonhiêu. Mà Quan Liên lại cực kỳ vinh hạnh trởthành một trong số đó, bởi vì thủ đoạn của cô tathật sự rất ghê tởm.“Rốt cuộc là vì sao mọi chuyện lại thành rathế này?“ Lục Khánh Nam hỏi điều này không chỉlà vì tò mò mà càng nhiều hơn là sự quan tâm.“Không có gì.” Giọng điệu của Bùi HưngNam rất thản nhiên.“Quan Liên lại làm chuyện quái quỷ gì sao,trước kia cô ta không biết xấu hổ nói muốn gảcho cậu vậy mà cậu cũng nhịn, hiện tại cô tacũng hưởng thụ đủ rồi còn yêu cầu gì nữa. Thậtsự từ trước đến giờ tôi chưa thấy qua người phụnữ nào khiến người ta chán ghét như vậy cả.”Lục Khánh Nam không nhịn được chửi rủa mấy câu.“Không có chuyện gì lớn hết.”Bùi Hưng Nam nhìn thấy người anh em cònmuốn kích động hơn mình, thở dài một hơi:“Hôm trước Quan Liên đi đến cửa hàng đồ chơimua cho quà Thanh Tùng, sau đó đụng mặt KiềuBích Ngọc. Hai người ấy có xảy ra một số tranhchấp, thế là Kiều Bích Ngọc và cô ta đánh nhau.”Lục Khánh Nam kinh sợ: “Quan Liên với KiềuBích Ngọc đánh nhau?”Bùi Hưng Nam nhớ lại cảm thấy vừa mất mặtvừa buồn cười: “Nghiêm túc mà nói là Kiều BíchNgọc đơn phương đánh Quan Liên.”Với thân thủ của Kiểu Bích Ngọc mà nói,bình thường người dám cùng cô đánh nhau đềulà người tự đi tìm ngược.Lục Khánh Nam gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nhưngmà anh ta có hơi chẩn chừ: “Yêu nữ Kiều BíchNgọc kia… sao cô ấy lại đánh Quan Liên?”Mặc dù Kiều Bích Ngọc rất hung dữ, LụcKhánh Nam cũng rất bất bình với cô nhưng côcũng không phải là loại người sẽ vô duyên vô cớđộng thử với người khác.Bùi Hưng Nam không nói thêm gì nữa giốngnhư là cố ý xem nhẹ cái tên Châu Mỹ Duy.Mà Lục Khánh Nam rất hào hứng kêu phụcvụ rót rượu cho anh ta, uống một ngụm rồi thởdài cảm thán: “Cậu nói xem Kiều Bích Ngọc lấychồng rồi còn đánh nhau, liệu Cao Minh có biếthay không?”

Chương 299: Mấy người lớn đều thấy chán nản

Gần đây không khí trong nhà họ Bùi vô cùng áp lực.

Nguyên nhân chủ yếu là do cậu chủ nhỏ Bùi

Thanh Tùng đang xích mích ẩm ï với cha của mình.

Bùi Thanh Tùng dùng giọng điệu trẻ con

mắng cha mình một câu: “Tại sao cha lại bắt nạt

cô Mỹ Duy chứ?”

Đứa nhỏ nói xong, đôi mắt cũng đỏ lên

giống như một con thỏ nhỏ: “Con thấy cô ấy

khóc rồi, con có đuổi theo gọi cô ấy lại nhưng cô

ấy không có để ý đến con. Trước kia chưa bao

giờ cô Mỹ Duy phớt lờ con cả. Nếu cha không

nhanh giải thích với cô Mỹ Duy thì con… Con sẽ

không quan tâm tới cha nữa, sẽ không nhận cha

làm cha nữa!”

“Thanh Tùng, con đừng có ăn nói lung

tung.“ Nếu hôm nay không có hai ông bà nhà họ

Bùi ở nhà thì chắc chắn bọn họ sẽ ầm ï không yên.

Cuối cùng, Bùi Thanh Tùng ôm hộp đồ chơi

Domiino to lớn nhào vào trong lòng bà nội, đường

đường là cậu chủ nhỏ kiêu ngạo thế mà bây giờ

lại khóc, hơn nữa còn khóc đến mức không thể

ngừng được. Dù cho ông cụ có dỗ dành thế nào,

nước mắt của cậu bé vẫn cứ rơi.

“Không thể nhìn ra được nhóc con cháu có

kiên nhẫn như vậy đó.

“Chắc chắn rồi” Cậu bé trông có chút

không được tự nhiên, gương mặt nhỏ nhắn trắng

nõn âm thầm đỏ lên.

“Nếu cho cháu thêm nhiều nhiều cái nữa thì

chắc chắn cháu không có kiên nhẫn xếp nó lại

cho tốt đâu.”

“Cháu nhất định có thể ghép lại cho nó hoàn

chỉnh. Cậu bé chỉ biết cô Mỹ Duy ngu ngốc

đang phát bực với cậu.

“Nhưng hai cha con các người cũng thật là

khác thường, cho dù có thể xếp được mười ngàn

quân domino, cuối cùng chắc chắn cũng sẽ

búng tay một cái làm cho tất cả các quân cờ ngã

xuống hết, trong lòng còn cảm thấy sảng khoái.”

Châu Mỹ Duy đối với thú vui kỳ lạ của bọn họ có

thể nói là vô cùng hiểu biết.

Cậu chủ nhỏ nhà họ Bùi ôm lấy quà tặng

giống như đang ôm lấy người cậu bé yêu, càng

nghĩ càng thấy đau lòng, vừa khóc nhè vừa lớn

tiếng thể độc với cha của mình.

“Đây là quà của con, sao cha lại làm mất quà

của con… Sau này cha không được phép đụng

vào đồ của con nữa, đây là của con, của con hết.”

Thật ra ở điểm này Bùi Hưng Nam vô tội,

anh ta cũng không muốn món quà này bị lạc mất.

Màn đêm dày đặc, lúc rạng sáng, ở trong

quán bar tràn ngập âm thanh của tiếng nhạc sôi

động, ầm ï và náo nhiệt.

“Tại sao cậu lại đắc tội với đứa con của mình vậy ? ”

Lục Khánh Nam vừa nhận được điện thoại

của bạn tốt là lập tức chạy tới quán bar, nhìn

thấy Bùi Hưng Nam – một người lịch sự lại đang

uống rượu giải sầu.

“Đứa nhóc Thanh Tùng kia không phải rất

nghe lời cậu sao? Không phải nó bắt đầu đến

thời kì phản nghịch rồi đấy chứ?“ Lục Khánh

Nam cũng ngoắc tay kêu phục vụ cho mình một

ly Whiskey có đá.

Bùi Hưng Nam nâng tay uống cạn sạch nửa

ly rượu còn lại. Bình thường anh ta không hay

uống chất có cồn, lúc này vì có hơi men trong

người mà đầu óc có chút mơ hồ, lắc lắc đầu thì

thào với giọng điệu phức tạp.

“Thằng nhóc quỷ đó, tôi yêu nó thương nó

từ nhỏ như vậy mà bây giờ nó còn dám cãi lại tôi.”

“Cãi cái gì?” Lục Khánh Nam tò mò hỏi một câu.

Nhưng sắc mặt Bùi Hưng Nam bỗng nhiên

tối sầm lại, cầm lấy ly rượu tiếp tục uống, bộ

dạng hiển nhiên là không muốn nói đến vấn đề này.

Lục Khánh Nam cau mày nhìn biểu tình này

của anh ta: “Này, cậu không uống được thì đừng cố nữa.”

Nhìn thấy gò má người kia đỏ bừng, sắc mặt

cũng trắng bệch đi không ít, thật sự không biết

trước đó cậu ta đã uống bao nhiêu nữa.

Xuất phát từ sự lo lắng cho an toàn thân thể

của bạn thân mình, Lục Khánh Nam nhanh tay

giật lấy ly rượu của anh ta, bình thường Bùi Hưng

Nam là người rất biết giữ lý trí, cho dù có là đi xã

giao cũng sẽ không mê rượu như vậy.

Nhưng hiện tại Bùi Hưng Nam có chút khó

chịu giằng ra khỏi tay người kia, dường như thấy

không vừa ý sự nhiều chuyện của Khánh Nam:

“Lục Khánh Nam, tôi gọi cậu ra là để cậu uống

cùng với tôi, cậu lo lắng nhiều như vậy làm gì,

cậu thật sự đã trở thành quản gia giống như lời

Kiều Bích Ngọc nói rồi đó.”

Nhắc tới Kiều Bích Ngọc, Lục Khánh Nam

lập tức nổi giận.

Anh ta phản bác: “Hưng Nam, cậu nhớ cho

rõ, lúc đó không có anh cậu ở đó, cậu liều mạng

uống nhiều như vậy, uống đến mức đau dạ dày…

Bác sĩ cũng nói rồi không phải sao? Nếu mà cậu

còn uống kiểu thế nữa thì sẽ chuyển sang bệnh

ung thư dạ dày.”

“Lục Khánh Nam, cậu im miệng cho tôi.”

Bùi Hưng Nam giống như bị mấy câu này

k*ch th*ch, toàn thân chấn động, nghiến răng

nghiến lợi rống to, lại như đang trốn tránh.

Lục Khánh Nam cũng ý thức được tự mình

nói sai, không dám đề cập đến hai chữ “Anh

cậu” nữa, mỗi người đều có quá khứ không thể

nhắc tới của mình, miệng vết thương này rất đau,

một lần rạch là một lần máu chảy.

Lễ Giáng Sinh là một ngày lễ rất vui vẻ,

nhưng dường như tâm tình của tất cả mọi người

trong ngày này đều không tốt.

Lục Khánh Nam chán nản lắc lắc viên đá

trong ly, mở miệng hỏi một câu đánh tan bầu

không khí: “Cậu có biết dạo này Cao Minh bận

rộn việc gì không?”

Lần trước lúc ở Hồ Chí Minh, sau khi anh ta

và Quách Cao Minh có tranh luận ầm ï mấy câu

qua điện thoại, Lục Khánh Nam cũng không tìm

anh lần nào nữa. Đã làm bạn bè với nhau nhiều

năm tính ra đây cũng là lần đầu tiên bọn họ bất

hòa như vậy.

Tính khí của Lục Khánh Nam cũng hơi thất

thường, dù sao anh ta cũng có nhiều bạn bè như

Vậy nào, cái người họ Quách kia thì có gì đặc biệt

hơn người chứ.

Mấy ngày hôm trước ông cụ nhà họ Quách

vậy mà lại gọi điện thoại cho anh ta, tính tình của

ông nội Quách cũng rất ương ngạnh. Rõ ràng là

quan tâm đến cháu đích tôn của nhà ông ta

nhưng lại không chịu nói thẳng mà cứ quanh co

lòng vòng thật lâu, cuối cùng chỉ muốn hỏi thăm

anh ta gần đây Cao Minh có bận rộn cái gì không.

“Ông nội nói một thời gian rồi Cao Minh

không về nhà họ Quách, bây giờ anh ta đang ở đâu?”

“Không biết.” Bùi Hưng Nam ăn ngay nói thật.

Dạ dày anh ta có chút nóng, đây là điểm báo

bệnh đau bao tử của anh phát tác, không biết vì

sao lại đột nhiên nghĩ tới Châu Mỹ Duy ngu ngốc

kia. Có lẽ là vì trước kia Mỹ Duy luôn ghé sát vào

lỗ tai anh ta, giống như ong mật vo ve nhắc anh

ta nhớ phải uống thuốc, còn không cho anh ta

uống cà phê hay uống rượu.

Bùi Hưng Nam nắm chặt ly rượu, sắc mặt

càng lúc càng phức tạp.

Cuối cùng, anh ta nặng nề đặt ly rượu

xuống, cũng không đụng chạm gì tới nó nữa.

“Cao Minh có vẻ như đang giận dỗi với ông

nội, xem ra ngày lễ Giáng Sinh, anh ta cũng

không tính quay về nhà họ Quách, không biết là

đang trải qua đêm bình an cùng với ai..” Lục

Khánh Nam tự lẩm nhẩm với chính mình.

Nhớ tới mấy ngày lễ Giáng Sinh trước kia,

cậu Lục phong lưu, một tay ôm cô bạn gái xinh

đẹp nhất, một tay quẹt thẻ hết mua trang sức rồi

mua xe sang, còn cùng bạn bè du ngoạn vui chơi

thỏa thích trên du thuyền ba ngày ba đêm.

Càng gần tới ngày Chúa sinh ra đời, đám

bạn heo bạn chó này lại làm phiền anh ta cả

ngày, hỏi anh sẽ đi đâu.

Lục Khánh Nam có chút phiền muộn:

“Không biết có phải tôi đã già rồi hay không nữa,

tôi cảm thấy bọn họ thật phiền phức.”

Tâm tình Bùi Hưng Nam vốn đang vô cùng u

ám, bỗng nhiên bị câu nói này của Lục Khánh

Nam làm cho tức cười.

“Nếu cảm thấy mình già rồi thì nhanh chạy

tìm một người vợ để yên bề gia thất, chạy theo

trào lưu kết hôn đi.

Lục Khánh Nam nghiêm túc lắc đầu: “Khó

mà làm được, tôi có kết hôn thì nhất định phải

kết hôn vì tình yêu đích thực.”

“Tình yêu đích thực của cậu rốt cuộc là cái

mớ lộn xộn gì, không phải là đang nói đến dạng

eo thon ngực khủng à?” Tâm tình Bùi Hưng Nam

không tồi, còn mở miệng trêu đùa ác ý với người kia.

Lục Khánh Nam buồn bực trừng mắt nhìn

anh ta: “Hưng Nam, cái bản tính ăn nói độc ác

của cậu không biết đã có ai biết chưa. Bình

thường cứ là một bộ dạng lưu manh có văn hóa,

nếu không phải tôi quen thân với cậu thì chậc,

có lẽ tôi cũng không nhìn ra đâu, lừa gạt một cô

gái nhỏ không biết gì.

Biểu tình trêu chọc của Hưng Nam thoáng

chốc trầm mặc.

Mà ánh mắt mang ý tứ sâu xa không rõ ràng

của Khánh Nam đang đánh giá người anh em

nhà mình: “Cậu đừng có nói với tôi là gần đây

Thanh Tùng ầm ï với cậu là bởi vì người phụ nữ

chanh chua Quan Liên kia nhá?”

Phụ nữ trên thế giới này nhiều như vậy, lấy

đầu ngón tay ra đếm, người có thể làm cho Lục

Khánh Nam chán ghét thật sự không có bao

nhiêu. Mà Quan Liên lại cực kỳ vinh hạnh trở

thành một trong số đó, bởi vì thủ đoạn của cô ta

thật sự rất ghê tởm.

“Rốt cuộc là vì sao mọi chuyện lại thành ra

thế này?“ Lục Khánh Nam hỏi điều này không chỉ

là vì tò mò mà càng nhiều hơn là sự quan tâm.

“Không có gì.” Giọng điệu của Bùi Hưng

Nam rất thản nhiên.

“Quan Liên lại làm chuyện quái quỷ gì sao,

trước kia cô ta không biết xấu hổ nói muốn gả

cho cậu vậy mà cậu cũng nhịn, hiện tại cô ta

cũng hưởng thụ đủ rồi còn yêu cầu gì nữa. Thật

sự từ trước đến giờ tôi chưa thấy qua người phụ

nữ nào khiến người ta chán ghét như vậy cả.”

Lục Khánh Nam không nhịn được chửi rủa mấy câu.

“Không có chuyện gì lớn hết.”

Bùi Hưng Nam nhìn thấy người anh em còn

muốn kích động hơn mình, thở dài một hơi:

“Hôm trước Quan Liên đi đến cửa hàng đồ chơi

mua cho quà Thanh Tùng, sau đó đụng mặt Kiều

Bích Ngọc. Hai người ấy có xảy ra một số tranh

chấp, thế là Kiều Bích Ngọc và cô ta đánh nhau.”

Lục Khánh Nam kinh sợ: “Quan Liên với Kiều

Bích Ngọc đánh nhau?”

Bùi Hưng Nam nhớ lại cảm thấy vừa mất mặt

vừa buồn cười: “Nghiêm túc mà nói là Kiều Bích

Ngọc đơn phương đánh Quan Liên.”

Với thân thủ của Kiểu Bích Ngọc mà nói,

bình thường người dám cùng cô đánh nhau đều

là người tự đi tìm ngược.

Lục Khánh Nam gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nhưng

mà anh ta có hơi chẩn chừ: “Yêu nữ Kiều Bích

Ngọc kia… sao cô ấy lại đánh Quan Liên?”

Mặc dù Kiều Bích Ngọc rất hung dữ, Lục

Khánh Nam cũng rất bất bình với cô nhưng cô

cũng không phải là loại người sẽ vô duyên vô cớ

động thử với người khác.

Bùi Hưng Nam không nói thêm gì nữa giống

như là cố ý xem nhẹ cái tên Châu Mỹ Duy.

Mà Lục Khánh Nam rất hào hứng kêu phục

vụ rót rượu cho anh ta, uống một ngụm rồi thở

dài cảm thán: “Cậu nói xem Kiều Bích Ngọc lấy

chồng rồi còn đánh nhau, liệu Cao Minh có biết

hay không?”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 299: Mấy người lớn đều thấy chán nảnGần đây không khí trong nhà họ Bùi vô cùng áp lực.Nguyên nhân chủ yếu là do cậu chủ nhỏ BùiThanh Tùng đang xích mích ẩm ï với cha của mình.Bùi Thanh Tùng dùng giọng điệu trẻ conmắng cha mình một câu: “Tại sao cha lại bắt nạtcô Mỹ Duy chứ?”Đứa nhỏ nói xong, đôi mắt cũng đỏ lêngiống như một con thỏ nhỏ: “Con thấy cô ấykhóc rồi, con có đuổi theo gọi cô ấy lại nhưng côấy không có để ý đến con. Trước kia chưa baogiờ cô Mỹ Duy phớt lờ con cả. Nếu cha khôngnhanh giải thích với cô Mỹ Duy thì con… Con sẽkhông quan tâm tới cha nữa, sẽ không nhận chalàm cha nữa!”“Thanh Tùng, con đừng có ăn nói lungtung.“ Nếu hôm nay không có hai ông bà nhà họBùi ở nhà thì chắc chắn bọn họ sẽ ầm ï không yên.Cuối cùng, Bùi Thanh Tùng ôm hộp đồ chơiDomiino to lớn nhào vào trong lòng bà nội, đườngđường là cậu chủ nhỏ kiêu ngạo thế mà bây giờlại khóc, hơn nữa còn khóc đến mức không thểngừng được. Dù cho ông cụ có dỗ dành thế nào,nước mắt của cậu bé vẫn cứ rơi.“Không thể nhìn ra được nhóc con cháu cókiên nhẫn như vậy đó.“Chắc chắn rồi” Cậu bé trông có chútkhông được tự nhiên, gương mặt nhỏ nhắn trắngnõn âm thầm đỏ lên.“Nếu cho cháu thêm nhiều nhiều cái nữa thìchắc chắn cháu không có kiên nhẫn xếp nó lạicho tốt đâu.”“Cháu nhất định có thể ghép lại cho nó hoànchỉnh. Cậu bé chỉ biết cô Mỹ Duy ngu ngốcđang phát bực với cậu.“Nhưng hai cha con các người cũng thật làkhác thường, cho dù có thể xếp được mười ngànquân domino, cuối cùng chắc chắn cũng sẽbúng tay một cái làm cho tất cả các quân cờ ngãxuống hết, trong lòng còn cảm thấy sảng khoái.”Châu Mỹ Duy đối với thú vui kỳ lạ của bọn họ cóthể nói là vô cùng hiểu biết.Cậu chủ nhỏ nhà họ Bùi ôm lấy quà tặnggiống như đang ôm lấy người cậu bé yêu, càngnghĩ càng thấy đau lòng, vừa khóc nhè vừa lớntiếng thể độc với cha của mình.“Đây là quà của con, sao cha lại làm mất quàcủa con… Sau này cha không được phép đụngvào đồ của con nữa, đây là của con, của con hết.”Thật ra ở điểm này Bùi Hưng Nam vô tội,anh ta cũng không muốn món quà này bị lạc mất.Màn đêm dày đặc, lúc rạng sáng, ở trongquán bar tràn ngập âm thanh của tiếng nhạc sôiđộng, ầm ï và náo nhiệt.“Tại sao cậu lại đắc tội với đứa con của mình vậy ? ”Lục Khánh Nam vừa nhận được điện thoạicủa bạn tốt là lập tức chạy tới quán bar, nhìnthấy Bùi Hưng Nam – một người lịch sự lại đanguống rượu giải sầu.“Đứa nhóc Thanh Tùng kia không phải rấtnghe lời cậu sao? Không phải nó bắt đầu đếnthời kì phản nghịch rồi đấy chứ?“ Lục KhánhNam cũng ngoắc tay kêu phục vụ cho mình mộtly Whiskey có đá.Bùi Hưng Nam nâng tay uống cạn sạch nửaly rượu còn lại. Bình thường anh ta không hayuống chất có cồn, lúc này vì có hơi men trongngười mà đầu óc có chút mơ hồ, lắc lắc đầu thìthào với giọng điệu phức tạp.“Thằng nhóc quỷ đó, tôi yêu nó thương nótừ nhỏ như vậy mà bây giờ nó còn dám cãi lại tôi.”“Cãi cái gì?” Lục Khánh Nam tò mò hỏi một câu.Nhưng sắc mặt Bùi Hưng Nam bỗng nhiêntối sầm lại, cầm lấy ly rượu tiếp tục uống, bộdạng hiển nhiên là không muốn nói đến vấn đề này.Lục Khánh Nam cau mày nhìn biểu tình nàycủa anh ta: “Này, cậu không uống được thì đừng cố nữa.”Nhìn thấy gò má người kia đỏ bừng, sắc mặtcũng trắng bệch đi không ít, thật sự không biếttrước đó cậu ta đã uống bao nhiêu nữa.Xuất phát từ sự lo lắng cho an toàn thân thểcủa bạn thân mình, Lục Khánh Nam nhanh taygiật lấy ly rượu của anh ta, bình thường Bùi HưngNam là người rất biết giữ lý trí, cho dù có là đi xãgiao cũng sẽ không mê rượu như vậy.Nhưng hiện tại Bùi Hưng Nam có chút khóchịu giằng ra khỏi tay người kia, dường như thấykhông vừa ý sự nhiều chuyện của Khánh Nam:“Lục Khánh Nam, tôi gọi cậu ra là để cậu uốngcùng với tôi, cậu lo lắng nhiều như vậy làm gì,cậu thật sự đã trở thành quản gia giống như lờiKiều Bích Ngọc nói rồi đó.”Nhắc tới Kiều Bích Ngọc, Lục Khánh Namlập tức nổi giận.Anh ta phản bác: “Hưng Nam, cậu nhớ chorõ, lúc đó không có anh cậu ở đó, cậu liều mạnguống nhiều như vậy, uống đến mức đau dạ dày…Bác sĩ cũng nói rồi không phải sao? Nếu mà cậucòn uống kiểu thế nữa thì sẽ chuyển sang bệnhung thư dạ dày.”“Lục Khánh Nam, cậu im miệng cho tôi.”Bùi Hưng Nam giống như bị mấy câu nàyk*ch th*ch, toàn thân chấn động, nghiến răngnghiến lợi rống to, lại như đang trốn tránh.Lục Khánh Nam cũng ý thức được tự mìnhnói sai, không dám đề cập đến hai chữ “Anhcậu” nữa, mỗi người đều có quá khứ không thểnhắc tới của mình, miệng vết thương này rất đau,một lần rạch là một lần máu chảy.Lễ Giáng Sinh là một ngày lễ rất vui vẻ,nhưng dường như tâm tình của tất cả mọi ngườitrong ngày này đều không tốt.Lục Khánh Nam chán nản lắc lắc viên đátrong ly, mở miệng hỏi một câu đánh tan bầukhông khí: “Cậu có biết dạo này Cao Minh bậnrộn việc gì không?”Lần trước lúc ở Hồ Chí Minh, sau khi anh tavà Quách Cao Minh có tranh luận ầm ï mấy câuqua điện thoại, Lục Khánh Nam cũng không tìmanh lần nào nữa. Đã làm bạn bè với nhau nhiềunăm tính ra đây cũng là lần đầu tiên bọn họ bấthòa như vậy.Tính khí của Lục Khánh Nam cũng hơi thấtthường, dù sao anh ta cũng có nhiều bạn bè nhưVậy nào, cái người họ Quách kia thì có gì đặc biệthơn người chứ.Mấy ngày hôm trước ông cụ nhà họ Quáchvậy mà lại gọi điện thoại cho anh ta, tính tình củaông nội Quách cũng rất ương ngạnh. Rõ ràng làquan tâm đến cháu đích tôn của nhà ông tanhưng lại không chịu nói thẳng mà cứ quanh colòng vòng thật lâu, cuối cùng chỉ muốn hỏi thămanh ta gần đây Cao Minh có bận rộn cái gì không.“Ông nội nói một thời gian rồi Cao Minhkhông về nhà họ Quách, bây giờ anh ta đang ở đâu?”“Không biết.” Bùi Hưng Nam ăn ngay nói thật.Dạ dày anh ta có chút nóng, đây là điểm báobệnh đau bao tử của anh phát tác, không biết vìsao lại đột nhiên nghĩ tới Châu Mỹ Duy ngu ngốckia. Có lẽ là vì trước kia Mỹ Duy luôn ghé sát vàolỗ tai anh ta, giống như ong mật vo ve nhắc anhta nhớ phải uống thuốc, còn không cho anh tauống cà phê hay uống rượu.Bùi Hưng Nam nắm chặt ly rượu, sắc mặtcàng lúc càng phức tạp.Cuối cùng, anh ta nặng nề đặt ly rượuxuống, cũng không đụng chạm gì tới nó nữa.“Cao Minh có vẻ như đang giận dỗi với ôngnội, xem ra ngày lễ Giáng Sinh, anh ta cũngkhông tính quay về nhà họ Quách, không biết làđang trải qua đêm bình an cùng với ai..” LụcKhánh Nam tự lẩm nhẩm với chính mình.Nhớ tới mấy ngày lễ Giáng Sinh trước kia,cậu Lục phong lưu, một tay ôm cô bạn gái xinhđẹp nhất, một tay quẹt thẻ hết mua trang sức rồimua xe sang, còn cùng bạn bè du ngoạn vui chơithỏa thích trên du thuyền ba ngày ba đêm.Càng gần tới ngày Chúa sinh ra đời, đámbạn heo bạn chó này lại làm phiền anh ta cảngày, hỏi anh sẽ đi đâu.Lục Khánh Nam có chút phiền muộn:“Không biết có phải tôi đã già rồi hay không nữa,tôi cảm thấy bọn họ thật phiền phức.”Tâm tình Bùi Hưng Nam vốn đang vô cùng uám, bỗng nhiên bị câu nói này của Lục KhánhNam làm cho tức cười.“Nếu cảm thấy mình già rồi thì nhanh chạytìm một người vợ để yên bề gia thất, chạy theotrào lưu kết hôn đi.Lục Khánh Nam nghiêm túc lắc đầu: “Khómà làm được, tôi có kết hôn thì nhất định phảikết hôn vì tình yêu đích thực.”“Tình yêu đích thực của cậu rốt cuộc là cáimớ lộn xộn gì, không phải là đang nói đến dạngeo thon ngực khủng à?” Tâm tình Bùi Hưng Namkhông tồi, còn mở miệng trêu đùa ác ý với người kia.Lục Khánh Nam buồn bực trừng mắt nhìnanh ta: “Hưng Nam, cái bản tính ăn nói độc áccủa cậu không biết đã có ai biết chưa. Bìnhthường cứ là một bộ dạng lưu manh có văn hóa,nếu không phải tôi quen thân với cậu thì chậc,có lẽ tôi cũng không nhìn ra đâu, lừa gạt một côgái nhỏ không biết gì.Biểu tình trêu chọc của Hưng Nam thoángchốc trầm mặc.Mà ánh mắt mang ý tứ sâu xa không rõ ràngcủa Khánh Nam đang đánh giá người anh emnhà mình: “Cậu đừng có nói với tôi là gần đâyThanh Tùng ầm ï với cậu là bởi vì người phụ nữchanh chua Quan Liên kia nhá?”Phụ nữ trên thế giới này nhiều như vậy, lấyđầu ngón tay ra đếm, người có thể làm cho LụcKhánh Nam chán ghét thật sự không có baonhiêu. Mà Quan Liên lại cực kỳ vinh hạnh trởthành một trong số đó, bởi vì thủ đoạn của cô tathật sự rất ghê tởm.“Rốt cuộc là vì sao mọi chuyện lại thành rathế này?“ Lục Khánh Nam hỏi điều này không chỉlà vì tò mò mà càng nhiều hơn là sự quan tâm.“Không có gì.” Giọng điệu của Bùi HưngNam rất thản nhiên.“Quan Liên lại làm chuyện quái quỷ gì sao,trước kia cô ta không biết xấu hổ nói muốn gảcho cậu vậy mà cậu cũng nhịn, hiện tại cô tacũng hưởng thụ đủ rồi còn yêu cầu gì nữa. Thậtsự từ trước đến giờ tôi chưa thấy qua người phụnữ nào khiến người ta chán ghét như vậy cả.”Lục Khánh Nam không nhịn được chửi rủa mấy câu.“Không có chuyện gì lớn hết.”Bùi Hưng Nam nhìn thấy người anh em cònmuốn kích động hơn mình, thở dài một hơi:“Hôm trước Quan Liên đi đến cửa hàng đồ chơimua cho quà Thanh Tùng, sau đó đụng mặt KiềuBích Ngọc. Hai người ấy có xảy ra một số tranhchấp, thế là Kiều Bích Ngọc và cô ta đánh nhau.”Lục Khánh Nam kinh sợ: “Quan Liên với KiềuBích Ngọc đánh nhau?”Bùi Hưng Nam nhớ lại cảm thấy vừa mất mặtvừa buồn cười: “Nghiêm túc mà nói là Kiều BíchNgọc đơn phương đánh Quan Liên.”Với thân thủ của Kiểu Bích Ngọc mà nói,bình thường người dám cùng cô đánh nhau đềulà người tự đi tìm ngược.Lục Khánh Nam gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nhưngmà anh ta có hơi chẩn chừ: “Yêu nữ Kiều BíchNgọc kia… sao cô ấy lại đánh Quan Liên?”Mặc dù Kiều Bích Ngọc rất hung dữ, LụcKhánh Nam cũng rất bất bình với cô nhưng côcũng không phải là loại người sẽ vô duyên vô cớđộng thử với người khác.Bùi Hưng Nam không nói thêm gì nữa giốngnhư là cố ý xem nhẹ cái tên Châu Mỹ Duy.Mà Lục Khánh Nam rất hào hứng kêu phụcvụ rót rượu cho anh ta, uống một ngụm rồi thởdài cảm thán: “Cậu nói xem Kiều Bích Ngọc lấychồng rồi còn đánh nhau, liệu Cao Minh có biếthay không?”

Chương 299