Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 308

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 308: Đóa hoa hồng này thật quýVốn dĩ Kiều Bích Ngọc cũng không nghĩ sẽqua đêm ở đây.Nhưng hôm nay nói thế nào thì cũng là Lễgiáng sinh, cô nghĩ hẳn là nên ăn cơm với dì nhỏcủa cô một chút. Nhưng ngay lúc cô vừa mớitiến vào cửa phòng của Cung Nhã Yến, Kiều BíchNgọc phát hiện ngay cả dũng khí để đi vào côcũng không có.“Cháu, cháu đi trước.”Đột nhiên thân thể cô cứng đờ đứng trướccửa, thần kinh bị căng chặt, ánh mắt ra sức nhìnchằm chằm hai hũ tro cốt trên ngăn tủ lớn ở giữaphòng.Ngay cả giọng nói cũng trở nên khàn khànkhó khăn, cô xoay người bỏ chạy.“Bích Ngọc, cháu sao vậy?”Cung Nhã Yến đi theo sau lưng cô, thấybỗng nhiên cô xoay người rời đi, nhất thời bàkhông kịp phản ứng lại, hô to một tiếng.“Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”Cung Nhã Yến không phát hiện ra sắc mặtcủa cô nhợt nhạt như thế nào, nhưng cô lại vộivàng cất bước, giống như đang sợ hãi trốn tránhcái gì đó.Bóng dáng phía trước càng lúc càng xa,trong lòng Cung Nhã Yến rất lo lắng hoảng sợ.Bà lập tức buông giỏ hoa quả cùng với thuốc bổtrên tay xuống, cất bước đuổi theo, nhưng bàkhông đuổi kịp tốc độ của Kiều Bích Ngọc.“Bích Ngọc, cháu gặp phải chuyện gì khókhăn thì hãy nói với dì. Dì là dì nhỏ của cháu,cháu không tin tưởng dì sao?”Người cha già cùng với chị gái của CungNhã Yến đều đã mất rồi, người có huyết thốngthân thiết nhất với bà ở trên thế giới này chính làđứa cháu Kiều Bích Ngọc này. Bà đã nhìn KiềuBích Ngọc từ khi sinh ra rồi lớn lên, vẫn luôn xemcô là người thân nhất của mình, sau này haingười bọn họ cùng nhau rời khỏi nhà họ Kiềusống những ngày nương tựa lẫn nhau cực khổ.Tình cảm thân thiết nhiều năm như vậy, bây giờlại giống như là người xa lạ.“Bất kể trước kia dì có làm gì đi nữa, dì cũngsẽ không làm tổn thương cháu đâu.” Trong lòngCung Nhã Yến rất khó chịu, cuối cùng lời nóicũng có chút nghẹn ngào.“Tất cả mọi người đều cảm thấy sẽ khônglàm tổn thương cháu, nhưng các người lại xemnhư cháu chẳng hay biết gì, cháu không hỏi,không có nghĩa là cháu không biết!”Kiều Bích Ngọc dừng lại, cô quay đầu lại,nhìn người thân của mình, giọng nói của cô runrẩy, vì tâm tình kích động mà giọng nói trở nêncao vang lanh lảnh.Cô cũng không muốn so đo quá nhiều, từnhỏ cô đã không thích ghi thù.Người của nhà họ Ki, người của nhà họDoãn, còn có hai chị em nhà họ Diệp, bất kểngười khác đối chọi gay gắt thế nào đi nữa, côđều có thể chịu đựng mà nói với bản thân mìnhkhông cần đếm xỉa đến. Nếu không thể nhịnđược nữa, đánh được thì liền đánh, đánh khônglại thì trốn đi l**m láp vết thương.Thù hận, sẽ làm tâm hồn cô trở nên xấu xídữ tợn, khiến cô đánh mất bản thân mình, côthật sự không thích cãi nhau.Ông ngoại nói, cô như vậy sẽ chịu thiệt, rấtvô tri, nhưng lại chân thật nhất, còn sống thì cứsống cho chính bản thân mình đi.Tính cách của Kiều Bích Ngọc chịu ảnhhưởng rất lớn từ ông ngoại của cô. Sau khi mẹcô sinh cô ra thì cơ thể suy yếu, rất ít khi chămsóc cô. Người thân nữ thân cận nhất ở bên cạnhcô cũng chỉ có Cung Nhã Yến mà thôi, Cung NhãYến còn thân hơn cả mẹ cô.Nếu không phải đã xảy ra những chuyệnnày, Kiểu Bích Ngọc tuyệt đối sẽ không mởmiệng chống đối bà ấy.Cô cúi đầu, nhỏ giọng hứa hẹn: “Dì nhỏ, đợiđến khi mọi chuyện kết thúc, cháu hứa sẽ đếnIceland với dì làm lại cuộc sống một lần nữa.”nh mắt Cung Nhã Yến có chút ướt át, bà ấynhìn khuôn mặt cô, không nói gì nữa.Cuối cùng Kiểu Bích Ngọc nói một câu:“Giáng sinh vui vẻ, dì phải chăm sóc cho mìnhthật tốt, không cần lo lắng cho cháu”Cuối cùng vẫn là không vào nhà ăn cơm với bà.Chờ tới khi Cung Nhã Yến về tới chỗ ở củamình, bà đứng trước cửa, tầm mắt vừa lúc nhìnvề phía hai hũ tro cốt trên tủ gỗ trong phòngkhách. Lúc này bà mới kinh ngạc hiểu ra.(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 308:…này thật quýVừa rồi cháu gái của bà hoảng loạn chạy đi,là bởi vì nhìn thấy những thứ này.Cung Nhã Yến giận mình suy nghĩ khôngchu đáo, vài phút trước bà nhận được điện thoạicủa Kiều Bích Ngọc nói muốn đến nhà bà cùngăn cơm, bà vui vẻ đến mức chỉ lo mở tủ lạnh rachuẩn bị thức ăn mà đã quên mất hai hũ tro cốt này.Bà không mê tín, nhưng lần này cũng thậtsự tin tưởng rồi. Trước kia bà đã từng hỏi thămnhững bào thai chết yểu có oán khí rất nặng,thành tâm dùng nước trong nuôi dưỡng tro cốtcủa chúng nó sớm hay muộn gì một năm sauchúng nó có thể chuyển thế làm người.Bà cũng rất hối hận.Chỉ là muốn làm một vài việc để cho lươngtâm của mình sống thoải mái một chút mà thôi.Cung Nhã Yến trở về phòng của mình,không có thời gian mà ăn tiệc lớn mừng GiángSinh, suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên bà ngẩng đầunhìn về phía tủ để hai hũ tro cốt, vẻ mặt có chútngờ vực.“Bích Ngọc vừa mới nói đợi mọi chuyện kếtthúc xong thì rời đi, chuyện này… vẫn còn chưakết thúc sao?”Kiều Bích Ngọc đi mãi mà không có điểmđến, sau đó cô liền phát hiện mình đã đi tới trungtâm quảng trường thương mại Đông Ninh.So với những ánh đèn lập lòe tuyệt đẹp vàlãng mạn trong đêm Giáng Sinh hôm qua, lễGiáng Sinh hôm nay, quảng trường ở đây lại náonhiệt đông đúc.“Chú có muốn mua một đóa hoa hồng không ạ?”Ánh mắt của Kiều Bích Ngọc bỗng nhiênnhìn về phía bên phải, là cô gái nhỏ bảy tám tuổibán hoa tối hôm qua. Cô bé dùng giọng nói nonnớt lanh lợi chào hoa với một người đàn ông đingang qua.Người đàn ông kia dường như chê cô bévướng víu mình, vẻ mặt chán ghét trừng mắtnhìn cô bé một cái, vênh váo tự đắc bước đi. Côbé rụt rè cúi đầu, đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy rổtrúc đầy hoa hồng của mình, có chút mất mát.Kiều Bích Ngọc bước nhanh về phía cô bé.Sau đó cô cúi người ngồi xổm xuống, ngangtầm mắt với cô bé này, giọng nói cố gắng nhẹnhàng hết mức: “Chị có thể nói chuyện với emkhông?”Cô bé mở to ánh mắt sáng ngời nhìn khuônmặt của Kiều Bích Ngọc, ngay từ đầu đứa nhỏ cóchút sợ người lạ, không nói chuyện.Đại khái qua một phút đồng hồ, cô bé giốngnhư xác định Kiều Bích Ngọc không phải là ngườixấu, cô bé nhỏ giọng hỏi lại một câu: “Chị ơi chịtìm em có chuyện gì?”Ngón tay của Kiều Bích Ngọc chỉ lẵng hoahồng được ôm trước ngực cô bé: “Chị mua giúpem hết đống hoa này, nhưng trước tiên chị muốnhỏi em một vấn đề.”Khuôn mặt trắng nõn của cô bé lộ ra tia giậtmình: “Chị ơi, chị muốn mua cả lẵng hoa hồngcủa em sao?”“Nhưng rõ ràng anh của em nói, chỉ có contrai mới có thể mua hoa hồng tặng cho con gáithôi, không cần phải chào hàng cho con gái.”Đây là lời mà tối hôm qua anh của cô bé đã dạycô bé.“Con gái cũng có thể tặng hoa hồng chocon trai mà.”Cô bé nghe xong, dường như bừng tỉnh hiểura: “À, hóa ra anh của em nói sai rồi.”“Vậy chị gái tối hôm qua, chị muốn mua hoacủa em đúng không?”Vẻ mặt của Kiểu Bích Ngọc có chút ngoài ýmuốn, không ngờ cô bé này lại nhớ mình.“Đêm qua sau khi em gặp chị, có phải là emđã gặp phải một chú mua một đóa hoa của emđúng không?”Kiều Bích Ngọc sợ cô bé nhớ nhầm, cố gắngmiêu tả lại hình dáng cho cô bé: “Chú đó códáng người rất cao, rất đẹp trai, chú ấy mặcquần áo và đeo giày đều rất chỉnh tề, có chútnghiêm túc, không thích nói chuyện.”“Có phải cái chú rất giàu có kia không?”Dường như cô bé có ấn tượng với một vịkhách đặc biệt nào đó tối hôm qua.Kiều Bích Ngọc cảm thấy trí nhớ của cô bénày thật tốt, rất thông minh, cô mỉm cười: “Chúấy cũng khá là có tiền đó.”“Chị ơi, chị là bạn của chú đó sao?” Bỗngnhiên cô bé hỏi lại cô, lúc hỏi còn có chút lolắng.“Chú đó cầm của cháu một đóa hoa hồng,sau đó chú ấy cho cháu nhiều tiền như vậy này.”Nói xong, cô bé này đặt lẵng hoa hồngxuống đất, đôi tay nhỏ nhắn khua múa trongkhông trung một chút, đại khái lớn khoảng haivòng: “Rất nhiều rất nhiều tiền.”“Em rất sợ hãi, em cũng không dám nhận,sau đó anh của em ở bên kia chạy tới, chú kialiền trực tiếp ném nhiều tiền như vậy vào tronglẫng hoa của em, rồi chú đi mất tiêu.”Kiều Bích Ngọc nghe đến đó, vẻ mặt có chútkhác thường, anh ta cầm một đống tiền mặt dimua một đóa hoa hồng.Vẻ mặt của cô bé rất căng thẳng, cô bé cúiđầu, đứng thẳng cơ thể nhỏ bé lên, giống như làmình đã làm sai chuyện gì vậy.Cô bé rất sợ hãi, cúi đầu lên tiếng: “Chị ơi,nếu không thì chị trả tiền lại cho chú đó giúp bọnem được không? Anh của em nói nhiều tiền nhưvậy, sợ chú cảnh sát sẽ bắt bọn em đi.”Cuối cùng, hốc mắt của cô bé đỏ lên, tựanhư chuẩn bị muốn khóc.“Đừng sợ chú ấy.”

Chương 308: Đóa hoa hồng này thật quý

Vốn dĩ Kiều Bích Ngọc cũng không nghĩ sẽ

qua đêm ở đây.

Nhưng hôm nay nói thế nào thì cũng là Lễ

giáng sinh, cô nghĩ hẳn là nên ăn cơm với dì nhỏ

của cô một chút. Nhưng ngay lúc cô vừa mới

tiến vào cửa phòng của Cung Nhã Yến, Kiều Bích

Ngọc phát hiện ngay cả dũng khí để đi vào cô

cũng không có.

“Cháu, cháu đi trước.”

Đột nhiên thân thể cô cứng đờ đứng trước

cửa, thần kinh bị căng chặt, ánh mắt ra sức nhìn

chằm chằm hai hũ tro cốt trên ngăn tủ lớn ở giữa

phòng.

Ngay cả giọng nói cũng trở nên khàn khàn

khó khăn, cô xoay người bỏ chạy.

“Bích Ngọc, cháu sao vậy?”

Cung Nhã Yến đi theo sau lưng cô, thấy

bỗng nhiên cô xoay người rời đi, nhất thời bà

không kịp phản ứng lại, hô to một tiếng.

“Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

Cung Nhã Yến không phát hiện ra sắc mặt

của cô nhợt nhạt như thế nào, nhưng cô lại vội

vàng cất bước, giống như đang sợ hãi trốn tránh

cái gì đó.

Bóng dáng phía trước càng lúc càng xa,

trong lòng Cung Nhã Yến rất lo lắng hoảng sợ.

Bà lập tức buông giỏ hoa quả cùng với thuốc bổ

trên tay xuống, cất bước đuổi theo, nhưng bà

không đuổi kịp tốc độ của Kiều Bích Ngọc.

“Bích Ngọc, cháu gặp phải chuyện gì khó

khăn thì hãy nói với dì. Dì là dì nhỏ của cháu,

cháu không tin tưởng dì sao?”

Người cha già cùng với chị gái của Cung

Nhã Yến đều đã mất rồi, người có huyết thống

thân thiết nhất với bà ở trên thế giới này chính là

đứa cháu Kiều Bích Ngọc này. Bà đã nhìn Kiều

Bích Ngọc từ khi sinh ra rồi lớn lên, vẫn luôn xem

cô là người thân nhất của mình, sau này hai

người bọn họ cùng nhau rời khỏi nhà họ Kiều

sống những ngày nương tựa lẫn nhau cực khổ.

Tình cảm thân thiết nhiều năm như vậy, bây giờ

lại giống như là người xa lạ.

“Bất kể trước kia dì có làm gì đi nữa, dì cũng

sẽ không làm tổn thương cháu đâu.” Trong lòng

Cung Nhã Yến rất khó chịu, cuối cùng lời nói

cũng có chút nghẹn ngào.

“Tất cả mọi người đều cảm thấy sẽ không

làm tổn thương cháu, nhưng các người lại xem

như cháu chẳng hay biết gì, cháu không hỏi,

không có nghĩa là cháu không biết!”

Kiều Bích Ngọc dừng lại, cô quay đầu lại,

nhìn người thân của mình, giọng nói của cô run

rẩy, vì tâm tình kích động mà giọng nói trở nên

cao vang lanh lảnh.

Cô cũng không muốn so đo quá nhiều, từ

nhỏ cô đã không thích ghi thù.

Người của nhà họ Ki, người của nhà họ

Doãn, còn có hai chị em nhà họ Diệp, bất kể

người khác đối chọi gay gắt thế nào đi nữa, cô

đều có thể chịu đựng mà nói với bản thân mình

không cần đếm xỉa đến. Nếu không thể nhịn

được nữa, đánh được thì liền đánh, đánh không

lại thì trốn đi l**m láp vết thương.

Thù hận, sẽ làm tâm hồn cô trở nên xấu xí

dữ tợn, khiến cô đánh mất bản thân mình, cô

thật sự không thích cãi nhau.

Ông ngoại nói, cô như vậy sẽ chịu thiệt, rất

vô tri, nhưng lại chân thật nhất, còn sống thì cứ

sống cho chính bản thân mình đi.

Tính cách của Kiều Bích Ngọc chịu ảnh

hưởng rất lớn từ ông ngoại của cô. Sau khi mẹ

cô sinh cô ra thì cơ thể suy yếu, rất ít khi chăm

sóc cô. Người thân nữ thân cận nhất ở bên cạnh

cô cũng chỉ có Cung Nhã Yến mà thôi, Cung Nhã

Yến còn thân hơn cả mẹ cô.

Nếu không phải đã xảy ra những chuyện

này, Kiểu Bích Ngọc tuyệt đối sẽ không mở

miệng chống đối bà ấy.

Cô cúi đầu, nhỏ giọng hứa hẹn: “Dì nhỏ, đợi

đến khi mọi chuyện kết thúc, cháu hứa sẽ đến

Iceland với dì làm lại cuộc sống một lần nữa.”

nh mắt Cung Nhã Yến có chút ướt át, bà ấy

nhìn khuôn mặt cô, không nói gì nữa.

Cuối cùng Kiểu Bích Ngọc nói một câu:

“Giáng sinh vui vẻ, dì phải chăm sóc cho mình

thật tốt, không cần lo lắng cho cháu”

Cuối cùng vẫn là không vào nhà ăn cơm với bà.

Chờ tới khi Cung Nhã Yến về tới chỗ ở của

mình, bà đứng trước cửa, tầm mắt vừa lúc nhìn

về phía hai hũ tro cốt trên tủ gỗ trong phòng

khách. Lúc này bà mới kinh ngạc hiểu ra.

(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 308:…này thật quý

Vừa rồi cháu gái của bà hoảng loạn chạy đi,

là bởi vì nhìn thấy những thứ này.

Cung Nhã Yến giận mình suy nghĩ không

chu đáo, vài phút trước bà nhận được điện thoại

của Kiều Bích Ngọc nói muốn đến nhà bà cùng

ăn cơm, bà vui vẻ đến mức chỉ lo mở tủ lạnh ra

chuẩn bị thức ăn mà đã quên mất hai hũ tro cốt này.

Bà không mê tín, nhưng lần này cũng thật

sự tin tưởng rồi. Trước kia bà đã từng hỏi thăm

những bào thai chết yểu có oán khí rất nặng,

thành tâm dùng nước trong nuôi dưỡng tro cốt

của chúng nó sớm hay muộn gì một năm sau

chúng nó có thể chuyển thế làm người.

Bà cũng rất hối hận.

Chỉ là muốn làm một vài việc để cho lương

tâm của mình sống thoải mái một chút mà thôi.

Cung Nhã Yến trở về phòng của mình,

không có thời gian mà ăn tiệc lớn mừng Giáng

Sinh, suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên bà ngẩng đầu

nhìn về phía tủ để hai hũ tro cốt, vẻ mặt có chút

ngờ vực.

“Bích Ngọc vừa mới nói đợi mọi chuyện kết

thúc xong thì rời đi, chuyện này… vẫn còn chưa

kết thúc sao?”

Kiều Bích Ngọc đi mãi mà không có điểm

đến, sau đó cô liền phát hiện mình đã đi tới trung

tâm quảng trường thương mại Đông Ninh.

So với những ánh đèn lập lòe tuyệt đẹp và

lãng mạn trong đêm Giáng Sinh hôm qua, lễ

Giáng Sinh hôm nay, quảng trường ở đây lại náo

nhiệt đông đúc.

“Chú có muốn mua một đóa hoa hồng không ạ?”

Ánh mắt của Kiều Bích Ngọc bỗng nhiên

nhìn về phía bên phải, là cô gái nhỏ bảy tám tuổi

bán hoa tối hôm qua. Cô bé dùng giọng nói non

nớt lanh lợi chào hoa với một người đàn ông đi

ngang qua.

Người đàn ông kia dường như chê cô bé

vướng víu mình, vẻ mặt chán ghét trừng mắt

nhìn cô bé một cái, vênh váo tự đắc bước đi. Cô

bé rụt rè cúi đầu, đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy rổ

trúc đầy hoa hồng của mình, có chút mất mát.

Kiều Bích Ngọc bước nhanh về phía cô bé.

Sau đó cô cúi người ngồi xổm xuống, ngang

tầm mắt với cô bé này, giọng nói cố gắng nhẹ

nhàng hết mức: “Chị có thể nói chuyện với em

không?”

Cô bé mở to ánh mắt sáng ngời nhìn khuôn

mặt của Kiều Bích Ngọc, ngay từ đầu đứa nhỏ có

chút sợ người lạ, không nói chuyện.

Đại khái qua một phút đồng hồ, cô bé giống

như xác định Kiều Bích Ngọc không phải là người

xấu, cô bé nhỏ giọng hỏi lại một câu: “Chị ơi chị

tìm em có chuyện gì?”

Ngón tay của Kiều Bích Ngọc chỉ lẵng hoa

hồng được ôm trước ngực cô bé: “Chị mua giúp

em hết đống hoa này, nhưng trước tiên chị muốn

hỏi em một vấn đề.”

Khuôn mặt trắng nõn của cô bé lộ ra tia giật

mình: “Chị ơi, chị muốn mua cả lẵng hoa hồng

của em sao?”

“Nhưng rõ ràng anh của em nói, chỉ có con

trai mới có thể mua hoa hồng tặng cho con gái

thôi, không cần phải chào hàng cho con gái.”

Đây là lời mà tối hôm qua anh của cô bé đã dạy

cô bé.

“Con gái cũng có thể tặng hoa hồng cho

con trai mà.”

Cô bé nghe xong, dường như bừng tỉnh hiểu

ra: “À, hóa ra anh của em nói sai rồi.”

“Vậy chị gái tối hôm qua, chị muốn mua hoa

của em đúng không?”

Vẻ mặt của Kiểu Bích Ngọc có chút ngoài ý

muốn, không ngờ cô bé này lại nhớ mình.

“Đêm qua sau khi em gặp chị, có phải là em

đã gặp phải một chú mua một đóa hoa của em

đúng không?”

Kiều Bích Ngọc sợ cô bé nhớ nhầm, cố gắng

miêu tả lại hình dáng cho cô bé: “Chú đó có

dáng người rất cao, rất đẹp trai, chú ấy mặc

quần áo và đeo giày đều rất chỉnh tề, có chút

nghiêm túc, không thích nói chuyện.”

“Có phải cái chú rất giàu có kia không?”

Dường như cô bé có ấn tượng với một vị

khách đặc biệt nào đó tối hôm qua.

Kiều Bích Ngọc cảm thấy trí nhớ của cô bé

này thật tốt, rất thông minh, cô mỉm cười: “Chú

ấy cũng khá là có tiền đó.”

“Chị ơi, chị là bạn của chú đó sao?” Bỗng

nhiên cô bé hỏi lại cô, lúc hỏi còn có chút lo

lắng.

“Chú đó cầm của cháu một đóa hoa hồng,

sau đó chú ấy cho cháu nhiều tiền như vậy này.”

Nói xong, cô bé này đặt lẵng hoa hồng

xuống đất, đôi tay nhỏ nhắn khua múa trong

không trung một chút, đại khái lớn khoảng hai

vòng: “Rất nhiều rất nhiều tiền.”

“Em rất sợ hãi, em cũng không dám nhận,

sau đó anh của em ở bên kia chạy tới, chú kia

liền trực tiếp ném nhiều tiền như vậy vào trong

lẫng hoa của em, rồi chú đi mất tiêu.”

Kiều Bích Ngọc nghe đến đó, vẻ mặt có chút

khác thường, anh ta cầm một đống tiền mặt di

mua một đóa hoa hồng.

Vẻ mặt của cô bé rất căng thẳng, cô bé cúi

đầu, đứng thẳng cơ thể nhỏ bé lên, giống như là

mình đã làm sai chuyện gì vậy.

Cô bé rất sợ hãi, cúi đầu lên tiếng: “Chị ơi,

nếu không thì chị trả tiền lại cho chú đó giúp bọn

em được không? Anh của em nói nhiều tiền như

vậy, sợ chú cảnh sát sẽ bắt bọn em đi.”

Cuối cùng, hốc mắt của cô bé đỏ lên, tựa

như chuẩn bị muốn khóc.

“Đừng sợ chú ấy.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 308: Đóa hoa hồng này thật quýVốn dĩ Kiều Bích Ngọc cũng không nghĩ sẽqua đêm ở đây.Nhưng hôm nay nói thế nào thì cũng là Lễgiáng sinh, cô nghĩ hẳn là nên ăn cơm với dì nhỏcủa cô một chút. Nhưng ngay lúc cô vừa mớitiến vào cửa phòng của Cung Nhã Yến, Kiều BíchNgọc phát hiện ngay cả dũng khí để đi vào côcũng không có.“Cháu, cháu đi trước.”Đột nhiên thân thể cô cứng đờ đứng trướccửa, thần kinh bị căng chặt, ánh mắt ra sức nhìnchằm chằm hai hũ tro cốt trên ngăn tủ lớn ở giữaphòng.Ngay cả giọng nói cũng trở nên khàn khànkhó khăn, cô xoay người bỏ chạy.“Bích Ngọc, cháu sao vậy?”Cung Nhã Yến đi theo sau lưng cô, thấybỗng nhiên cô xoay người rời đi, nhất thời bàkhông kịp phản ứng lại, hô to một tiếng.“Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”Cung Nhã Yến không phát hiện ra sắc mặtcủa cô nhợt nhạt như thế nào, nhưng cô lại vộivàng cất bước, giống như đang sợ hãi trốn tránhcái gì đó.Bóng dáng phía trước càng lúc càng xa,trong lòng Cung Nhã Yến rất lo lắng hoảng sợ.Bà lập tức buông giỏ hoa quả cùng với thuốc bổtrên tay xuống, cất bước đuổi theo, nhưng bàkhông đuổi kịp tốc độ của Kiều Bích Ngọc.“Bích Ngọc, cháu gặp phải chuyện gì khókhăn thì hãy nói với dì. Dì là dì nhỏ của cháu,cháu không tin tưởng dì sao?”Người cha già cùng với chị gái của CungNhã Yến đều đã mất rồi, người có huyết thốngthân thiết nhất với bà ở trên thế giới này chính làđứa cháu Kiều Bích Ngọc này. Bà đã nhìn KiềuBích Ngọc từ khi sinh ra rồi lớn lên, vẫn luôn xemcô là người thân nhất của mình, sau này haingười bọn họ cùng nhau rời khỏi nhà họ Kiềusống những ngày nương tựa lẫn nhau cực khổ.Tình cảm thân thiết nhiều năm như vậy, bây giờlại giống như là người xa lạ.“Bất kể trước kia dì có làm gì đi nữa, dì cũngsẽ không làm tổn thương cháu đâu.” Trong lòngCung Nhã Yến rất khó chịu, cuối cùng lời nóicũng có chút nghẹn ngào.“Tất cả mọi người đều cảm thấy sẽ khônglàm tổn thương cháu, nhưng các người lại xemnhư cháu chẳng hay biết gì, cháu không hỏi,không có nghĩa là cháu không biết!”Kiều Bích Ngọc dừng lại, cô quay đầu lại,nhìn người thân của mình, giọng nói của cô runrẩy, vì tâm tình kích động mà giọng nói trở nêncao vang lanh lảnh.Cô cũng không muốn so đo quá nhiều, từnhỏ cô đã không thích ghi thù.Người của nhà họ Ki, người của nhà họDoãn, còn có hai chị em nhà họ Diệp, bất kểngười khác đối chọi gay gắt thế nào đi nữa, côđều có thể chịu đựng mà nói với bản thân mìnhkhông cần đếm xỉa đến. Nếu không thể nhịnđược nữa, đánh được thì liền đánh, đánh khônglại thì trốn đi l**m láp vết thương.Thù hận, sẽ làm tâm hồn cô trở nên xấu xídữ tợn, khiến cô đánh mất bản thân mình, côthật sự không thích cãi nhau.Ông ngoại nói, cô như vậy sẽ chịu thiệt, rấtvô tri, nhưng lại chân thật nhất, còn sống thì cứsống cho chính bản thân mình đi.Tính cách của Kiều Bích Ngọc chịu ảnhhưởng rất lớn từ ông ngoại của cô. Sau khi mẹcô sinh cô ra thì cơ thể suy yếu, rất ít khi chămsóc cô. Người thân nữ thân cận nhất ở bên cạnhcô cũng chỉ có Cung Nhã Yến mà thôi, Cung NhãYến còn thân hơn cả mẹ cô.Nếu không phải đã xảy ra những chuyệnnày, Kiểu Bích Ngọc tuyệt đối sẽ không mởmiệng chống đối bà ấy.Cô cúi đầu, nhỏ giọng hứa hẹn: “Dì nhỏ, đợiđến khi mọi chuyện kết thúc, cháu hứa sẽ đếnIceland với dì làm lại cuộc sống một lần nữa.”nh mắt Cung Nhã Yến có chút ướt át, bà ấynhìn khuôn mặt cô, không nói gì nữa.Cuối cùng Kiểu Bích Ngọc nói một câu:“Giáng sinh vui vẻ, dì phải chăm sóc cho mìnhthật tốt, không cần lo lắng cho cháu”Cuối cùng vẫn là không vào nhà ăn cơm với bà.Chờ tới khi Cung Nhã Yến về tới chỗ ở củamình, bà đứng trước cửa, tầm mắt vừa lúc nhìnvề phía hai hũ tro cốt trên tủ gỗ trong phòngkhách. Lúc này bà mới kinh ngạc hiểu ra.(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 308:…này thật quýVừa rồi cháu gái của bà hoảng loạn chạy đi,là bởi vì nhìn thấy những thứ này.Cung Nhã Yến giận mình suy nghĩ khôngchu đáo, vài phút trước bà nhận được điện thoạicủa Kiều Bích Ngọc nói muốn đến nhà bà cùngăn cơm, bà vui vẻ đến mức chỉ lo mở tủ lạnh rachuẩn bị thức ăn mà đã quên mất hai hũ tro cốt này.Bà không mê tín, nhưng lần này cũng thậtsự tin tưởng rồi. Trước kia bà đã từng hỏi thămnhững bào thai chết yểu có oán khí rất nặng,thành tâm dùng nước trong nuôi dưỡng tro cốtcủa chúng nó sớm hay muộn gì một năm sauchúng nó có thể chuyển thế làm người.Bà cũng rất hối hận.Chỉ là muốn làm một vài việc để cho lươngtâm của mình sống thoải mái một chút mà thôi.Cung Nhã Yến trở về phòng của mình,không có thời gian mà ăn tiệc lớn mừng GiángSinh, suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên bà ngẩng đầunhìn về phía tủ để hai hũ tro cốt, vẻ mặt có chútngờ vực.“Bích Ngọc vừa mới nói đợi mọi chuyện kếtthúc xong thì rời đi, chuyện này… vẫn còn chưakết thúc sao?”Kiều Bích Ngọc đi mãi mà không có điểmđến, sau đó cô liền phát hiện mình đã đi tới trungtâm quảng trường thương mại Đông Ninh.So với những ánh đèn lập lòe tuyệt đẹp vàlãng mạn trong đêm Giáng Sinh hôm qua, lễGiáng Sinh hôm nay, quảng trường ở đây lại náonhiệt đông đúc.“Chú có muốn mua một đóa hoa hồng không ạ?”Ánh mắt của Kiều Bích Ngọc bỗng nhiênnhìn về phía bên phải, là cô gái nhỏ bảy tám tuổibán hoa tối hôm qua. Cô bé dùng giọng nói nonnớt lanh lợi chào hoa với một người đàn ông đingang qua.Người đàn ông kia dường như chê cô bévướng víu mình, vẻ mặt chán ghét trừng mắtnhìn cô bé một cái, vênh váo tự đắc bước đi. Côbé rụt rè cúi đầu, đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy rổtrúc đầy hoa hồng của mình, có chút mất mát.Kiều Bích Ngọc bước nhanh về phía cô bé.Sau đó cô cúi người ngồi xổm xuống, ngangtầm mắt với cô bé này, giọng nói cố gắng nhẹnhàng hết mức: “Chị có thể nói chuyện với emkhông?”Cô bé mở to ánh mắt sáng ngời nhìn khuônmặt của Kiều Bích Ngọc, ngay từ đầu đứa nhỏ cóchút sợ người lạ, không nói chuyện.Đại khái qua một phút đồng hồ, cô bé giốngnhư xác định Kiều Bích Ngọc không phải là ngườixấu, cô bé nhỏ giọng hỏi lại một câu: “Chị ơi chịtìm em có chuyện gì?”Ngón tay của Kiều Bích Ngọc chỉ lẵng hoahồng được ôm trước ngực cô bé: “Chị mua giúpem hết đống hoa này, nhưng trước tiên chị muốnhỏi em một vấn đề.”Khuôn mặt trắng nõn của cô bé lộ ra tia giậtmình: “Chị ơi, chị muốn mua cả lẵng hoa hồngcủa em sao?”“Nhưng rõ ràng anh của em nói, chỉ có contrai mới có thể mua hoa hồng tặng cho con gáithôi, không cần phải chào hàng cho con gái.”Đây là lời mà tối hôm qua anh của cô bé đã dạycô bé.“Con gái cũng có thể tặng hoa hồng chocon trai mà.”Cô bé nghe xong, dường như bừng tỉnh hiểura: “À, hóa ra anh của em nói sai rồi.”“Vậy chị gái tối hôm qua, chị muốn mua hoacủa em đúng không?”Vẻ mặt của Kiểu Bích Ngọc có chút ngoài ýmuốn, không ngờ cô bé này lại nhớ mình.“Đêm qua sau khi em gặp chị, có phải là emđã gặp phải một chú mua một đóa hoa của emđúng không?”Kiều Bích Ngọc sợ cô bé nhớ nhầm, cố gắngmiêu tả lại hình dáng cho cô bé: “Chú đó códáng người rất cao, rất đẹp trai, chú ấy mặcquần áo và đeo giày đều rất chỉnh tề, có chútnghiêm túc, không thích nói chuyện.”“Có phải cái chú rất giàu có kia không?”Dường như cô bé có ấn tượng với một vịkhách đặc biệt nào đó tối hôm qua.Kiều Bích Ngọc cảm thấy trí nhớ của cô bénày thật tốt, rất thông minh, cô mỉm cười: “Chúấy cũng khá là có tiền đó.”“Chị ơi, chị là bạn của chú đó sao?” Bỗngnhiên cô bé hỏi lại cô, lúc hỏi còn có chút lolắng.“Chú đó cầm của cháu một đóa hoa hồng,sau đó chú ấy cho cháu nhiều tiền như vậy này.”Nói xong, cô bé này đặt lẵng hoa hồngxuống đất, đôi tay nhỏ nhắn khua múa trongkhông trung một chút, đại khái lớn khoảng haivòng: “Rất nhiều rất nhiều tiền.”“Em rất sợ hãi, em cũng không dám nhận,sau đó anh của em ở bên kia chạy tới, chú kialiền trực tiếp ném nhiều tiền như vậy vào tronglẫng hoa của em, rồi chú đi mất tiêu.”Kiều Bích Ngọc nghe đến đó, vẻ mặt có chútkhác thường, anh ta cầm một đống tiền mặt dimua một đóa hoa hồng.Vẻ mặt của cô bé rất căng thẳng, cô bé cúiđầu, đứng thẳng cơ thể nhỏ bé lên, giống như làmình đã làm sai chuyện gì vậy.Cô bé rất sợ hãi, cúi đầu lên tiếng: “Chị ơi,nếu không thì chị trả tiền lại cho chú đó giúp bọnem được không? Anh của em nói nhiều tiền nhưvậy, sợ chú cảnh sát sẽ bắt bọn em đi.”Cuối cùng, hốc mắt của cô bé đỏ lên, tựanhư chuẩn bị muốn khóc.“Đừng sợ chú ấy.”

Chương 308