Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 309
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 309: Tiểu Trụ Tử bị bệnh phải không?“Đừng lo lắng, cảnh sát sẽ không bắt em đâu.”Người đàn ông giết cả nghìn nhát dao đãkhiến cô gái vô tội sợ đến vậy, đoán chừng từđêm qua hai anh em nhìn đống tiền to đùng màsợ hãi cả đêm.“Cứ đưa tiền cho bố mẹ là được”“Em không có bố mẹ.”Có thể là do cô bé trước mặt nói quá tựnhiên, hoặc cũng có thể là do cô bé nói câu nàybằng giọng ngây thơ và non nớt khiến người tađau lòng. Kiểu Bích Ngọc sững sờ một giây,không biết nên trả lời thế nào.Cô thực sự không biết an ủi người khác.Cô bé dường như đã quen với việc không cóbố mẹ, không hề buồn phiền, ngược lại còn cóchút vui mừng khi nói với cô: “Em và anh traisống trong cô nhỉ viện, còn sống chung với rấtnhiều bạn nhỏ”Kiểu Bích Ngọc nhìn cô bé mặc bộ váy giốngy như đêm qua, chiếc áo khoác nhỏ màu đỏ đãcũ, đôi bốt ngắn tua rua to, khuôn mặt trắng trẻolấm lem bụi đất, nhưng lúc này cô bé cười ngâyngô rực rỡ.Tối qua khi cô nhìn thấy chiếc váy của đứatrẻ là đã biết đó là một đứa trẻ nhà nghèo, nhưngcô không ngờ rằng hai anh em họ lại là trẻ mồ côi.Cô bé lại nói tiếp: “Tối hôm qua, anh trai emđưa tiền cho chị Linh Lan ở cô nhi viện. Chị LinhLan là người lớn, bọn em phải nghe lời các sơ đó.”“Là mấy sơ đó bảo các em đi bán hoa à?”Kiều Bích Ngọc hỏi cô bé, cô nghĩ đến sựđen tối của xã hội, nên lại hỏi tiếp: “Có phảinhững bà sơ đó bắt nạt em không?”Cô bé nghe thấy vậy thì lắc đầu: “Chị LinhLan là một người tốt. Chúng em có cơm ăn còncó thể đi học. Anh trai em nói rằng chúng em đãlớn, cần phải chăm sóc những đứa trẻ kháctrong trại trẻ mồ côi. Anh trai đã đưa em đến đâybán hoa hồng, có thể kiếm được một ít tiền đểmang về cho sơ mua sách giáo khoa và gạo chochúng em.”Kiều Bích Ngọc sững sờ nhìn cô bé bảy tuổi,lắng nghe cô bé nghiêm túc kể về cuộc sốngtrong trại trẻ mồ côi và việc bán hoa kiếm tiền.Cô cảm thấy nụ cười của cô bé lúc này rấtmãn nguyện.Giống như một phản ứng theo bản năng,Kiều Bích Ngọc không nhịn được đưa tay lau bụitrên mặt cô bé, sinh mệnh nhỏ bé tốt đẹp nhưvậy xứng đáng được chăm sóc tốt hơn.Kiều Bích Ngọc đã mua của cô bé một giỏhoa hồng, cuối cùng cô bé nhất quyết chỉ dámlấy 700 rồi bỏ chạy, cô bé vui vẻ chạy tung tăngđi tìm anh trai.Cô mang theo giỏ hoa hồng và lái xe trở lạicăn hộ 402 của mình.Có lẽ những thứ đẹp đẽ có thể khiến ngườita cảm thấy vui vẻ hơn một chút, Kiều Bích Ngọcnhìn mười mấy bông hồng trong giỏ tre nhỏ trêntay, tâm trạng chán nản trước đó cũng biến mất.Cô tiện tay bật TV, âm thanh từ TV khiếncăn nhà lạnh lẽo này không đến nỗi quá trống vắng.Ban đầu Kiều Bích Ngọc không quan tâmđến chương trình đang phát cái gì, cô đang loayhoay với giỏ hoa hồng.Có một tin tức truyền đến tai cô, khi cô nghethấy mấy chữ IP&G thì cô liền ngẩng đầu nhìn lênmàn hình.“Người đại diện của Tập đoàn IP&G nói rằngtrong năm nay quỹ từ thiện của Tập đoàn sẽ hỗtrợ tích cực cho các trại trẻ mồ côi, đặc biệt làtrong lĩnh vực giáo dục, y tế và các đầu tư liênquan khác.”Kiều Bích Ngọc cau mày khi xem tin tức này,sao IP&G lại đột nhiên ủng hộ quỹ từ thiện chotrẻ em.Cô vô thức ngẩng đầu lên, nhìn về phía trêntrần nhà 502. Cô rất ít để ý tới chuyện của IP&G,có lễ tập đoàn đã tài trợ cho phương diện này từlâu, có lẽ là do cô suy nghĩ quá nhiều.Kiều Bích Ngọc đặt giỏ hoa hồng giữa bàncà phê trong phòng khách. Những bông hoahồng đang tỏa hương, cánh hoa đỏ tuyệt đẹpđang nở rộ.Có một bông hồng héo bên cạnh khay trà,chiếc nơ màu hồng nhạt trên cuống hoa giốnghệt cái trong giỏ này.Kiều Bích Ngọc nhìn những bông hồng nàycó chút thất thần.Lúc bụng kêu ùng ục, cô mới nhận ra rằngtừ sáng đến giờ cô chưa ăn gì cả.Cô mở điện thoại để đặt một phần đồ ăn,nhưng khi chọn món, cô nhìn hoa cả mắt cũngkhông biết làm thế nào để chọn được cái gọi làbữa tối Giáng sinh rực rỡ trên app.Món ăn mang đắt tiền đến đâu thì cô ănnhiều cũng sẽ không còn thấy hứng thú.Cô nghĩ một chút rồi ném điện thoại lên sôpha, xoay người đi vào bếp.Cô đi vo gạo, dùng nồi áp suất điện tự nấucháo trắng. Chuyện này rất đơn giản, đến ngườivụng như cô cũng làm được.Người ta ăn bữa tiệc lớn mừng Giáng sinh,còn cô thì uống cháo trắng, nghĩ đến cũng cóchút thê lương.Nhưng bát cháo này rất ấm, cho dù cháotrắng không có mùi vị gì thì cô cũng có thể ănhết.Người khác nói cô là người kén ăn, Kiều BíchNgọc cảm thấy mình không khó nuôi như vậy, chỉlà bọn họ dùng sai phương phápCô nhớ lần trước Đường Tuấn Nghĩa đến nấucháo sò cho cô, không biết có phải là thần giaocách cảm hay không mà khi cô đang múc cháothì điện thoại trên ghế sô pha vang lên.Lại đúng là Đường Tuấn Nghĩa gửi tin nhắnchúc mừng cô qua zalo.Tin nhắn rất đơn giản: “Baby, MerryChristmas”Kiều Bích Ngọc giật mình hồi lâu, hơi kinhngạc, nhưng lại trầm ngâm suy nghĩ.Trong khoảng ba phút, cô đặt chiếc thìaxuống, gương mặt kìm nén những cảm xúc phứctạp, gọi video qua zalo cho Đường Tuấn Nghĩa.Kiểu Bích Ngọc hồi hộp chờ anh ta chấpnhận, nhưng anh ta lại từ chối lời mời gọi video.Cô mím môi, có chút không cam lòng, tứcgiận định bấm tiếp vào nút gọi video cho đến khianh ta chấp nhận mới thôi. Nhưng Đường TuấnNghĩa bên kia điện thoại dường như cũng hiểucô, anh ta liền gọi điện thoại qua.Đường Tuấn Nghĩa vẫn gọi cô như vậy,nhưng hôm nay giọng nói trong trẻo lại có chútkhàn khàn.Kiều Bích Ngọc đang rất rối, cô không cẩnthận nghe được giọng nói anh ta khác lạ, nghiếnrăng chịu đựng một số cảm xúc bùng nổ, độtnhiên hỏi: “Cậu có tặng quà Giáng sinh cho tôikhông?”Người đàn ông bên kia điện thoại im lặngmột lúc, Đường Tuấn Nghĩa dường như khôngngờ rằng cô sẽ đột ngột đòi quà.Đòi quà từ người khác có thể tự nhiên nhưthế, đây chính là tính cách của cục cưng của anh ta.“Cậu muốn gì?”Anh ta tùy ý hỏi, giọng điệu rất nhẹ nhàng,không giống như những lời hứa hẹn nồng nànkia. Nhưng Kiều Bích Ngọc biết rằng cho dù cômở miệng đòi quà gì thì Đường Tuấn Nghĩa cũngsẽ cố gắng hết sức làm được.Anh ta là người đàn ông lạnh nhạt và cựcđoan, dung tục lại cực kỳ thông minh.Kiều Bích Ngọc nắm chặt điện thoại, giọngnói có chút bối rối và thiếu kiên nhẫn: “Tiểu TrụTử, cậu biết tôi muốn cái gì mà?”Cô đợi anh ta trả lời.“Hắt xì!”Người đàn ông đầu dây bên kia phá hỏngbầu không khí, dường như là không nhịn đượcmà hắt hơi một cái, Đường Tuấn Nghĩa khànkhàn nói: “Tôi xin lỗi.”Kiều Bích Ngọc không biết câu “Tôi xin lỗi’của anh ta có nghĩa gì, nên cô muốn ép hỏi anhta.Thế nhưng dường như người đàn ông đầudây bên kia bị cảm nặng, anh ta lại hắt hơi liêntục.Đường Tuấn Nghĩa không giả vờ, bởi vì anhta chưa bao giờ giả vờ.Anh ta thực sự bị bệnh.“Cậu có bị sốt không?”“Sốt nhẹ.”“Cậu đo bằng nhiệt kế điện tử xem, bây giờlà bao nhiêu độ rồi?”Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng như đangtìm gì đó, sau đó người đầu dây bên kia thànhthật trả lời: “38,4 độ C.Kiều Bích Ngọc nghe vậy, có chút lo lắngnói: “Sao cậu lại bị bệnh? Cậu đã quên mấtchuyện lúc nhỏ mình sốt cao hơn 40 độ rồi sao?Cậu lập tức đi ăn gì đó rồi uống thuốc hạ sốt, trởvề phòng ngủ nằm nghỉ ngơi đi.”“ĐƯỢC.”Phản ứng của Đường Tuấn Nghĩa hơi chậmnhưng giọng nói của anh ta nghe rất ngoan.
Chương 309: Tiểu Trụ Tử bị bệnh phải không?
“Đừng lo lắng, cảnh sát sẽ không bắt em đâu.”
Người đàn ông giết cả nghìn nhát dao đã
khiến cô gái vô tội sợ đến vậy, đoán chừng từ
đêm qua hai anh em nhìn đống tiền to đùng mà
sợ hãi cả đêm.
“Cứ đưa tiền cho bố mẹ là được”
“Em không có bố mẹ.”
Có thể là do cô bé trước mặt nói quá tự
nhiên, hoặc cũng có thể là do cô bé nói câu này
bằng giọng ngây thơ và non nớt khiến người ta
đau lòng. Kiểu Bích Ngọc sững sờ một giây,
không biết nên trả lời thế nào.
Cô thực sự không biết an ủi người khác.
Cô bé dường như đã quen với việc không có
bố mẹ, không hề buồn phiền, ngược lại còn có
chút vui mừng khi nói với cô: “Em và anh trai
sống trong cô nhỉ viện, còn sống chung với rất
nhiều bạn nhỏ”
Kiểu Bích Ngọc nhìn cô bé mặc bộ váy giống
y như đêm qua, chiếc áo khoác nhỏ màu đỏ đã
cũ, đôi bốt ngắn tua rua to, khuôn mặt trắng trẻo
lấm lem bụi đất, nhưng lúc này cô bé cười ngây
ngô rực rỡ.
Tối qua khi cô nhìn thấy chiếc váy của đứa
trẻ là đã biết đó là một đứa trẻ nhà nghèo, nhưng
cô không ngờ rằng hai anh em họ lại là trẻ mồ côi.
Cô bé lại nói tiếp: “Tối hôm qua, anh trai em
đưa tiền cho chị Linh Lan ở cô nhi viện. Chị Linh
Lan là người lớn, bọn em phải nghe lời các sơ đó.”
“Là mấy sơ đó bảo các em đi bán hoa à?”
Kiều Bích Ngọc hỏi cô bé, cô nghĩ đến sự
đen tối của xã hội, nên lại hỏi tiếp: “Có phải
những bà sơ đó bắt nạt em không?”
Cô bé nghe thấy vậy thì lắc đầu: “Chị Linh
Lan là một người tốt. Chúng em có cơm ăn còn
có thể đi học. Anh trai em nói rằng chúng em đã
lớn, cần phải chăm sóc những đứa trẻ khác
trong trại trẻ mồ côi. Anh trai đã đưa em đến đây
bán hoa hồng, có thể kiếm được một ít tiền để
mang về cho sơ mua sách giáo khoa và gạo cho
chúng em.”
Kiều Bích Ngọc sững sờ nhìn cô bé bảy tuổi,
lắng nghe cô bé nghiêm túc kể về cuộc sống
trong trại trẻ mồ côi và việc bán hoa kiếm tiền.
Cô cảm thấy nụ cười của cô bé lúc này rất
mãn nguyện.
Giống như một phản ứng theo bản năng,
Kiều Bích Ngọc không nhịn được đưa tay lau bụi
trên mặt cô bé, sinh mệnh nhỏ bé tốt đẹp như
vậy xứng đáng được chăm sóc tốt hơn.
Kiều Bích Ngọc đã mua của cô bé một giỏ
hoa hồng, cuối cùng cô bé nhất quyết chỉ dám
lấy 700 rồi bỏ chạy, cô bé vui vẻ chạy tung tăng
đi tìm anh trai.
Cô mang theo giỏ hoa hồng và lái xe trở lại
căn hộ 402 của mình.
Có lẽ những thứ đẹp đẽ có thể khiến người
ta cảm thấy vui vẻ hơn một chút, Kiều Bích Ngọc
nhìn mười mấy bông hồng trong giỏ tre nhỏ trên
tay, tâm trạng chán nản trước đó cũng biến mất.
Cô tiện tay bật TV, âm thanh từ TV khiến
căn nhà lạnh lẽo này không đến nỗi quá trống vắng.
Ban đầu Kiều Bích Ngọc không quan tâm
đến chương trình đang phát cái gì, cô đang loay
hoay với giỏ hoa hồng.
Có một tin tức truyền đến tai cô, khi cô nghe
thấy mấy chữ IP&G thì cô liền ngẩng đầu nhìn lên
màn hình.
“Người đại diện của Tập đoàn IP&G nói rằng
trong năm nay quỹ từ thiện của Tập đoàn sẽ hỗ
trợ tích cực cho các trại trẻ mồ côi, đặc biệt là
trong lĩnh vực giáo dục, y tế và các đầu tư liên
quan khác.”
Kiều Bích Ngọc cau mày khi xem tin tức này,
sao IP&G lại đột nhiên ủng hộ quỹ từ thiện cho
trẻ em.
Cô vô thức ngẩng đầu lên, nhìn về phía trên
trần nhà 502. Cô rất ít để ý tới chuyện của IP&G,
có lễ tập đoàn đã tài trợ cho phương diện này từ
lâu, có lẽ là do cô suy nghĩ quá nhiều.
Kiều Bích Ngọc đặt giỏ hoa hồng giữa bàn
cà phê trong phòng khách. Những bông hoa
hồng đang tỏa hương, cánh hoa đỏ tuyệt đẹp
đang nở rộ.
Có một bông hồng héo bên cạnh khay trà,
chiếc nơ màu hồng nhạt trên cuống hoa giống
hệt cái trong giỏ này.
Kiều Bích Ngọc nhìn những bông hồng này
có chút thất thần.
Lúc bụng kêu ùng ục, cô mới nhận ra rằng
từ sáng đến giờ cô chưa ăn gì cả.
Cô mở điện thoại để đặt một phần đồ ăn,
nhưng khi chọn món, cô nhìn hoa cả mắt cũng
không biết làm thế nào để chọn được cái gọi là
bữa tối Giáng sinh rực rỡ trên app.
Món ăn mang đắt tiền đến đâu thì cô ăn
nhiều cũng sẽ không còn thấy hứng thú.
Cô nghĩ một chút rồi ném điện thoại lên sô
pha, xoay người đi vào bếp.
Cô đi vo gạo, dùng nồi áp suất điện tự nấu
cháo trắng. Chuyện này rất đơn giản, đến người
vụng như cô cũng làm được.
Người ta ăn bữa tiệc lớn mừng Giáng sinh,
còn cô thì uống cháo trắng, nghĩ đến cũng có
chút thê lương.
Nhưng bát cháo này rất ấm, cho dù cháo
trắng không có mùi vị gì thì cô cũng có thể ăn
hết.
Người khác nói cô là người kén ăn, Kiều Bích
Ngọc cảm thấy mình không khó nuôi như vậy, chỉ
là bọn họ dùng sai phương pháp
Cô nhớ lần trước Đường Tuấn Nghĩa đến nấu
cháo sò cho cô, không biết có phải là thần giao
cách cảm hay không mà khi cô đang múc cháo
thì điện thoại trên ghế sô pha vang lên.
Lại đúng là Đường Tuấn Nghĩa gửi tin nhắn
chúc mừng cô qua zalo.
Tin nhắn rất đơn giản: “Baby, Merry
Christmas”
Kiều Bích Ngọc giật mình hồi lâu, hơi kinh
ngạc, nhưng lại trầm ngâm suy nghĩ.
Trong khoảng ba phút, cô đặt chiếc thìa
xuống, gương mặt kìm nén những cảm xúc phức
tạp, gọi video qua zalo cho Đường Tuấn Nghĩa.
Kiểu Bích Ngọc hồi hộp chờ anh ta chấp
nhận, nhưng anh ta lại từ chối lời mời gọi video.
Cô mím môi, có chút không cam lòng, tức
giận định bấm tiếp vào nút gọi video cho đến khi
anh ta chấp nhận mới thôi. Nhưng Đường Tuấn
Nghĩa bên kia điện thoại dường như cũng hiểu
cô, anh ta liền gọi điện thoại qua.
Đường Tuấn Nghĩa vẫn gọi cô như vậy,
nhưng hôm nay giọng nói trong trẻo lại có chút
khàn khàn.
Kiều Bích Ngọc đang rất rối, cô không cẩn
thận nghe được giọng nói anh ta khác lạ, nghiến
răng chịu đựng một số cảm xúc bùng nổ, đột
nhiên hỏi: “Cậu có tặng quà Giáng sinh cho tôi
không?”
Người đàn ông bên kia điện thoại im lặng
một lúc, Đường Tuấn Nghĩa dường như không
ngờ rằng cô sẽ đột ngột đòi quà.
Đòi quà từ người khác có thể tự nhiên như
thế, đây chính là tính cách của cục cưng của anh ta.
“Cậu muốn gì?”
Anh ta tùy ý hỏi, giọng điệu rất nhẹ nhàng,
không giống như những lời hứa hẹn nồng nàn
kia. Nhưng Kiều Bích Ngọc biết rằng cho dù cô
mở miệng đòi quà gì thì Đường Tuấn Nghĩa cũng
sẽ cố gắng hết sức làm được.
Anh ta là người đàn ông lạnh nhạt và cực
đoan, dung tục lại cực kỳ thông minh.
Kiều Bích Ngọc nắm chặt điện thoại, giọng
nói có chút bối rối và thiếu kiên nhẫn: “Tiểu Trụ
Tử, cậu biết tôi muốn cái gì mà?”
Cô đợi anh ta trả lời.
“Hắt xì!”
Người đàn ông đầu dây bên kia phá hỏng
bầu không khí, dường như là không nhịn được
mà hắt hơi một cái, Đường Tuấn Nghĩa khàn
khàn nói: “Tôi xin lỗi.”
Kiều Bích Ngọc không biết câu “Tôi xin lỗi’
của anh ta có nghĩa gì, nên cô muốn ép hỏi anh
ta.
Thế nhưng dường như người đàn ông đầu
dây bên kia bị cảm nặng, anh ta lại hắt hơi liên
tục.
Đường Tuấn Nghĩa không giả vờ, bởi vì anh
ta chưa bao giờ giả vờ.
Anh ta thực sự bị bệnh.
“Cậu có bị sốt không?”
“Sốt nhẹ.”
“Cậu đo bằng nhiệt kế điện tử xem, bây giờ
là bao nhiêu độ rồi?”
Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng như đang
tìm gì đó, sau đó người đầu dây bên kia thành
thật trả lời: “38,4 độ C.
Kiều Bích Ngọc nghe vậy, có chút lo lắng
nói: “Sao cậu lại bị bệnh? Cậu đã quên mất
chuyện lúc nhỏ mình sốt cao hơn 40 độ rồi sao?
Cậu lập tức đi ăn gì đó rồi uống thuốc hạ sốt, trở
về phòng ngủ nằm nghỉ ngơi đi.”
“ĐƯỢC.”
Phản ứng của Đường Tuấn Nghĩa hơi chậm
nhưng giọng nói của anh ta nghe rất ngoan.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 309: Tiểu Trụ Tử bị bệnh phải không?“Đừng lo lắng, cảnh sát sẽ không bắt em đâu.”Người đàn ông giết cả nghìn nhát dao đãkhiến cô gái vô tội sợ đến vậy, đoán chừng từđêm qua hai anh em nhìn đống tiền to đùng màsợ hãi cả đêm.“Cứ đưa tiền cho bố mẹ là được”“Em không có bố mẹ.”Có thể là do cô bé trước mặt nói quá tựnhiên, hoặc cũng có thể là do cô bé nói câu nàybằng giọng ngây thơ và non nớt khiến người tađau lòng. Kiểu Bích Ngọc sững sờ một giây,không biết nên trả lời thế nào.Cô thực sự không biết an ủi người khác.Cô bé dường như đã quen với việc không cóbố mẹ, không hề buồn phiền, ngược lại còn cóchút vui mừng khi nói với cô: “Em và anh traisống trong cô nhỉ viện, còn sống chung với rấtnhiều bạn nhỏ”Kiểu Bích Ngọc nhìn cô bé mặc bộ váy giốngy như đêm qua, chiếc áo khoác nhỏ màu đỏ đãcũ, đôi bốt ngắn tua rua to, khuôn mặt trắng trẻolấm lem bụi đất, nhưng lúc này cô bé cười ngâyngô rực rỡ.Tối qua khi cô nhìn thấy chiếc váy của đứatrẻ là đã biết đó là một đứa trẻ nhà nghèo, nhưngcô không ngờ rằng hai anh em họ lại là trẻ mồ côi.Cô bé lại nói tiếp: “Tối hôm qua, anh trai emđưa tiền cho chị Linh Lan ở cô nhi viện. Chị LinhLan là người lớn, bọn em phải nghe lời các sơ đó.”“Là mấy sơ đó bảo các em đi bán hoa à?”Kiều Bích Ngọc hỏi cô bé, cô nghĩ đến sựđen tối của xã hội, nên lại hỏi tiếp: “Có phảinhững bà sơ đó bắt nạt em không?”Cô bé nghe thấy vậy thì lắc đầu: “Chị LinhLan là một người tốt. Chúng em có cơm ăn còncó thể đi học. Anh trai em nói rằng chúng em đãlớn, cần phải chăm sóc những đứa trẻ kháctrong trại trẻ mồ côi. Anh trai đã đưa em đến đâybán hoa hồng, có thể kiếm được một ít tiền đểmang về cho sơ mua sách giáo khoa và gạo chochúng em.”Kiều Bích Ngọc sững sờ nhìn cô bé bảy tuổi,lắng nghe cô bé nghiêm túc kể về cuộc sốngtrong trại trẻ mồ côi và việc bán hoa kiếm tiền.Cô cảm thấy nụ cười của cô bé lúc này rấtmãn nguyện.Giống như một phản ứng theo bản năng,Kiều Bích Ngọc không nhịn được đưa tay lau bụitrên mặt cô bé, sinh mệnh nhỏ bé tốt đẹp nhưvậy xứng đáng được chăm sóc tốt hơn.Kiều Bích Ngọc đã mua của cô bé một giỏhoa hồng, cuối cùng cô bé nhất quyết chỉ dámlấy 700 rồi bỏ chạy, cô bé vui vẻ chạy tung tăngđi tìm anh trai.Cô mang theo giỏ hoa hồng và lái xe trở lạicăn hộ 402 của mình.Có lẽ những thứ đẹp đẽ có thể khiến ngườita cảm thấy vui vẻ hơn một chút, Kiều Bích Ngọcnhìn mười mấy bông hồng trong giỏ tre nhỏ trêntay, tâm trạng chán nản trước đó cũng biến mất.Cô tiện tay bật TV, âm thanh từ TV khiếncăn nhà lạnh lẽo này không đến nỗi quá trống vắng.Ban đầu Kiều Bích Ngọc không quan tâmđến chương trình đang phát cái gì, cô đang loayhoay với giỏ hoa hồng.Có một tin tức truyền đến tai cô, khi cô nghethấy mấy chữ IP&G thì cô liền ngẩng đầu nhìn lênmàn hình.“Người đại diện của Tập đoàn IP&G nói rằngtrong năm nay quỹ từ thiện của Tập đoàn sẽ hỗtrợ tích cực cho các trại trẻ mồ côi, đặc biệt làtrong lĩnh vực giáo dục, y tế và các đầu tư liênquan khác.”Kiều Bích Ngọc cau mày khi xem tin tức này,sao IP&G lại đột nhiên ủng hộ quỹ từ thiện chotrẻ em.Cô vô thức ngẩng đầu lên, nhìn về phía trêntrần nhà 502. Cô rất ít để ý tới chuyện của IP&G,có lễ tập đoàn đã tài trợ cho phương diện này từlâu, có lẽ là do cô suy nghĩ quá nhiều.Kiều Bích Ngọc đặt giỏ hoa hồng giữa bàncà phê trong phòng khách. Những bông hoahồng đang tỏa hương, cánh hoa đỏ tuyệt đẹpđang nở rộ.Có một bông hồng héo bên cạnh khay trà,chiếc nơ màu hồng nhạt trên cuống hoa giốnghệt cái trong giỏ này.Kiều Bích Ngọc nhìn những bông hồng nàycó chút thất thần.Lúc bụng kêu ùng ục, cô mới nhận ra rằngtừ sáng đến giờ cô chưa ăn gì cả.Cô mở điện thoại để đặt một phần đồ ăn,nhưng khi chọn món, cô nhìn hoa cả mắt cũngkhông biết làm thế nào để chọn được cái gọi làbữa tối Giáng sinh rực rỡ trên app.Món ăn mang đắt tiền đến đâu thì cô ănnhiều cũng sẽ không còn thấy hứng thú.Cô nghĩ một chút rồi ném điện thoại lên sôpha, xoay người đi vào bếp.Cô đi vo gạo, dùng nồi áp suất điện tự nấucháo trắng. Chuyện này rất đơn giản, đến ngườivụng như cô cũng làm được.Người ta ăn bữa tiệc lớn mừng Giáng sinh,còn cô thì uống cháo trắng, nghĩ đến cũng cóchút thê lương.Nhưng bát cháo này rất ấm, cho dù cháotrắng không có mùi vị gì thì cô cũng có thể ănhết.Người khác nói cô là người kén ăn, Kiều BíchNgọc cảm thấy mình không khó nuôi như vậy, chỉlà bọn họ dùng sai phương phápCô nhớ lần trước Đường Tuấn Nghĩa đến nấucháo sò cho cô, không biết có phải là thần giaocách cảm hay không mà khi cô đang múc cháothì điện thoại trên ghế sô pha vang lên.Lại đúng là Đường Tuấn Nghĩa gửi tin nhắnchúc mừng cô qua zalo.Tin nhắn rất đơn giản: “Baby, MerryChristmas”Kiều Bích Ngọc giật mình hồi lâu, hơi kinhngạc, nhưng lại trầm ngâm suy nghĩ.Trong khoảng ba phút, cô đặt chiếc thìaxuống, gương mặt kìm nén những cảm xúc phứctạp, gọi video qua zalo cho Đường Tuấn Nghĩa.Kiểu Bích Ngọc hồi hộp chờ anh ta chấpnhận, nhưng anh ta lại từ chối lời mời gọi video.Cô mím môi, có chút không cam lòng, tứcgiận định bấm tiếp vào nút gọi video cho đến khianh ta chấp nhận mới thôi. Nhưng Đường TuấnNghĩa bên kia điện thoại dường như cũng hiểucô, anh ta liền gọi điện thoại qua.Đường Tuấn Nghĩa vẫn gọi cô như vậy,nhưng hôm nay giọng nói trong trẻo lại có chútkhàn khàn.Kiều Bích Ngọc đang rất rối, cô không cẩnthận nghe được giọng nói anh ta khác lạ, nghiếnrăng chịu đựng một số cảm xúc bùng nổ, độtnhiên hỏi: “Cậu có tặng quà Giáng sinh cho tôikhông?”Người đàn ông bên kia điện thoại im lặngmột lúc, Đường Tuấn Nghĩa dường như khôngngờ rằng cô sẽ đột ngột đòi quà.Đòi quà từ người khác có thể tự nhiên nhưthế, đây chính là tính cách của cục cưng của anh ta.“Cậu muốn gì?”Anh ta tùy ý hỏi, giọng điệu rất nhẹ nhàng,không giống như những lời hứa hẹn nồng nànkia. Nhưng Kiều Bích Ngọc biết rằng cho dù cômở miệng đòi quà gì thì Đường Tuấn Nghĩa cũngsẽ cố gắng hết sức làm được.Anh ta là người đàn ông lạnh nhạt và cựcđoan, dung tục lại cực kỳ thông minh.Kiều Bích Ngọc nắm chặt điện thoại, giọngnói có chút bối rối và thiếu kiên nhẫn: “Tiểu TrụTử, cậu biết tôi muốn cái gì mà?”Cô đợi anh ta trả lời.“Hắt xì!”Người đàn ông đầu dây bên kia phá hỏngbầu không khí, dường như là không nhịn đượcmà hắt hơi một cái, Đường Tuấn Nghĩa khànkhàn nói: “Tôi xin lỗi.”Kiều Bích Ngọc không biết câu “Tôi xin lỗi’của anh ta có nghĩa gì, nên cô muốn ép hỏi anhta.Thế nhưng dường như người đàn ông đầudây bên kia bị cảm nặng, anh ta lại hắt hơi liêntục.Đường Tuấn Nghĩa không giả vờ, bởi vì anhta chưa bao giờ giả vờ.Anh ta thực sự bị bệnh.“Cậu có bị sốt không?”“Sốt nhẹ.”“Cậu đo bằng nhiệt kế điện tử xem, bây giờlà bao nhiêu độ rồi?”Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng như đangtìm gì đó, sau đó người đầu dây bên kia thànhthật trả lời: “38,4 độ C.Kiều Bích Ngọc nghe vậy, có chút lo lắngnói: “Sao cậu lại bị bệnh? Cậu đã quên mấtchuyện lúc nhỏ mình sốt cao hơn 40 độ rồi sao?Cậu lập tức đi ăn gì đó rồi uống thuốc hạ sốt, trởvề phòng ngủ nằm nghỉ ngơi đi.”“ĐƯỢC.”Phản ứng của Đường Tuấn Nghĩa hơi chậmnhưng giọng nói của anh ta nghe rất ngoan.