Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 310
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 310: Quách Cao Minh, tôi không cần anhKiều Bích Ngọc cúp điện thoại của ĐườngTuấn Nghĩa rồi ngẩn người trên sô pha.Mãi cho đến khi đồng hồ trên tường vanglên, cô định thần lại thì mới nhận ra đã khuya.Chỉ còn vài giờ cuối cùng của lễ Giáng sinhnày, Kiều Bích Ngọc hy vọng thời gian trôi nhanhhơn. Một ngày tốt lành đã trôi qua một cách mơhồ. Cô nhìn người khác vui mừng, cô mong thàrằng hôm nay chỉ là một ngày bình thường.Cô quay lại nhìn bông hồng trên bàn cà phêvà chợt nghĩ đến điều gì đó.Kiều Bích Ngọc bước ra khỏi cửa, tay phảicầm giỏ hoa hồng, đi thẳng lên cầu thang đếncăn hộ 502.Bước chân có chút nặng nề từng bước lại gần.Cô cúi xuống đặt giỏ hoa hồng này trướccăn hộ 502.Sau đó đứng thẳng, quay đầu rời đi.Đúng vậy, nên như vậy.Giả vờ thâm thúy đặt giỏ hoa hồng này rồiquay người tiêu sái bỏ đi.Đây là kế hoạch ban đầu của Kiểu BíchNgọc, giống như vô số nhân vật thần bí, phảibình tĩnh và thận trọng.Thế nhưng ngay lúc quay đầu lại, Kiều BíchNgọc không nhịn được, quay người lại, hung ácđá vào cửa.Giả vờ thâm thúy cái em gái nhà anh!“Khốn kiếp!” Cô tức giận mắng chửi cửa.Cô hít một hơi thật sâu, ổn định cảm xúctrước khi quay người đi xuống căn hộ 402.Tiếng đạp cửa vừa rồi của Kiều Bích Ngọcthật sự rất lớn, cư dân tầng dưới sợ đến mức lolắng nhìn xung quanh. Chỉ có cô không thay đổisắc mặt mở cửa nhà, sau đó đóng sầm lại.Dường như dùng hành động để bày tỏ sựbực bội.Kiều Bích Ngọc thừa nhận bản thân khôngcó sự bình tĩnh, mưu tính sâu xa, đạp cửa nhàngười khác là việc rất ấu trĩ. Nhưng hôm nay côthực sự rất bực mình nên muốn trút giận. Nếu côgặp phải tên khốn Quách Cao Minh thì sẽ khôngchỉ đơn giản là đạp cửa như vậy.Cô ngồi ở phòng khách uống nửa chén nướcấm, vốn là muốn bình tĩnh lại, cần phải bình tĩnhlại.Nhưng tiếng kim đồng hồ chuyển động bêntai, càng nghe càng khó chịu.Ngày lễ náo nhiệt, cảm giác một mình trongnhà thật sự là cô đơn.Cô lướt điện thoại di động một lúc, bản tinzalo đều là cảnh ân ái và phát thức ăn cho chó,cũng có một số gia đình rủ nhau đi du lịch vui vẻđến mức làm người ta ghen tị.Kiều Bích Ngọc chỉ gửi lời chúc đến một vàingười bạn. Bình thường cô không làm nhữngviệc nhàm chán như vậy, nhưng bây giờ cô cảmthấy bản thân quá thê lương, tìm một người đểtrò chuyện cũng tốt.Kết quả là không ai trả lời cô.Ngay cả Mỹ Duy và Lục Khánh Nam cũngkhông biết đi chơi ở đâu, cô cầm điện thoại diđộng chờ đợi, vừa thất vọng vừa có chút tức giận.Thật độc ác khi làm phiền người khác trongmột ngày lễ lớn.Cô đứng dậy đi vào phòng ngủ tìm áo ngủ,định tắm nước nóng rồi ngủ một giấc đến sángcho quên đi.Tiếng nước trong phòng tắm vang: lên,sương mù mờ ảo, sương mù giăng kín cả buồngkính. Kiều Bích Ngọc đứng dưới vòi hoa sen,dáng người đẹp và cân đối, mái tóc đen sáng dàiđến thắt lưng. Cô ngẩng mặt lên để từng giọtnước ấm chảy dọc theo da cô.Kiều Bích Ngọc không biết rằng cô cứ đứngtrong buồng kính này rất quyến rũ.Nhưng có một người biết, thậm chí còn biếtrất rõ.Thật ra Quách Cao Minh không ngờ mìnhđến phòng 402 sẽ nhìn thấy cảnh tượng trướcmắt này. Thật sống động!Anh dựa vào một bên tường yên lặng chờđợi, nhìn người phụ nữ trong màn sương.Kiều Bích Ngọc vừa mới tắm nước nóngxong, làn da nóng lên, gò má ửng hồng, dễ chịuthở ra một hơi. Cô mở cửa kính phòng tắm, vươntay nắm lấy chiếc khăn tắm lớn bên cạnh.“AI“ Cô vừa bước một bước, sợ hãi hét lớn.“Anh, anh là đồ b**n th**!”Kiều Bích Ngọc hiếm khi hoảng sợ như thếnày, lúc này cô run rẩy dữ dội.“Tôi đã nhìn thấy toàn bộ cơ thể của cô rồi.”Quách Cao Minh nhìn lướt qua thân thể mịnmàng của cô, nói với giọng điệu bình thường,như thể anh đang nói về thời tiết, sau đó anhném một chiếc khăn tắm lớn màu trắng lên đầucô: “Choàng khăn tắm vào đi.”Anh vừa nói, cô càng tức giận hơn, thẹn quáhóa giận, máu dồn lên não.Cô kéo khăn tắm trên đầu xuống, lập tứcquấn mình thật chặt chẽ.“Sao anh lại ở trong căn hộ của tôi?” KiềuBích Ngọc tức giận nhìn chằm chằm người đànông trước mặt, thật sự muốn cầm dầu gội và sữatắm bên cạnh đánh anh.“Cô tặng tôi một giỏ hoa hồng to như vậy,không phải muốn gọi tôi xuống sao?” Anh tự tinnói.Kiều Bích Ngọc nghiến răng nhìn anh chằm chằm.“Anh… Làm sao anh vào được?”Cô bực bội hỏi anh, cô vừa nói vừa lập tứclao ra khỏi phòng khách nhỏ để kiểm tra cửanhà, quả nhiên, cánh cửa nhà cô vẫn khóa chặtnhư trước.“Quách Cao Minh, anh nói xem, có phải anhlà tên b**n th** mà tôi gặp mỗi tối không?”Bây giờ cô đã bắt được tang vật, để xem anhgiải thích thế nào, cô tức giận mắng: “Tại saoban đêm anh lại lẻn vào căn hộ của tôi?”Quách Cao Minh bị cô nhìn chằm chằm,giằng co một lúc.“Quách Cao Minh, tôi đang hỏi anh đấy.”Kiều Bích Ngọc không thể để anh cứ lừa dối nhưvậy được. Cả ngày giả thần giả quỷ, giả vờ thâmsâu, hôm nay cô sẽ không bỏ qua đâu.“Mình tôi biết là được” Cuối cùng anh chỉcúi đầu giải thích một câu không rõ ràng.Mình biết là được?Kiều Bích Ngọc tức giận nắm chặt tay: “Làmsao anh vào được? Tôi muốn anh giải thích!”Đối mặt với sự tức giận của cô, Quách CaoMinh rất bình tĩnh, hình như không hề cảm thấymình làm sai điều gì, lười biếng hỏi: “Kiều BíchNgọc, nếu tôi nhớ không nhầm thì chúng ta vẫnchưa ly hôn.”“Buổi tối tôi ôm vợ mình ngủ thì có vấn đề gìkhông?”Kiều Bích Ngọc sững sờ, có lẽ là do anh nóiquá hùng hồn, hoặc có lẽ cô chưa bao giờ nghĩanh sẽ nói vậy.Ngay trong tầm mắt của cô, Quách CaoMinh vào bếp, múc cháo trắng cô nấu, ngồi trênghế sô pha, bắt đầu ăn.Anh thực sự quá quen thuộc.Anh gần như coi đây là nhà của mình.“Quách Cao Minh!” Cô nghiến răng hét tênanh.“Cả ngày nay tôi chưa ăn gì.”Cô thét lên với anh, nhưng anh thậm chí cònkhông quay đầu lại, bình tĩnh tiếp tục uống cháo.Quách Cao Minh nói thêm: “Im lặng đi.”Im lặng đi?Lúc này, còn biết bảo cô im lặng.Im lặng, cả nhà anh im lặng ấy!Kiều Bích Ngọc không thể chịu đựng đượcnữa, chạy tới lấy chiếc bát trên tay anh.“Quách Cao Minh, anh nói rõ cho tôi, tại saoanh lại ở chỗ này? Tại sao lại… Cô tức giận hỏiliên tiếp, cô đã chịu đựng đủ rồi.Nhưng anh vẫn vô cảm không muốn giảithích, hoặc có lẽ là cũng không cần giải thích.Trên thực tế, Quách Cao Minh vào căn hộ402 rất đơn giản. Anh không cần mở khóa cửa.Với bản lĩnh của mình, anh chỉ cần trèo từ bancông của căn hộ 502 của mình nhảy xuống cănhộ 402 là có thể vào một cách dễ dàng.Ban đêm cô ngủ say như vậy là do một sốloại hương liệu đặc biệt.Quách Cao Minh cảm thấy cô đã ngủ khôngđúng lắm.“Kiều Bích Ngọc, cô có muốn tôi tặng quàGiáng sinh không?” Quách Cao Minh có lẽ khôngthích cô quá ồn ào, đột nhiên hỏi.Kiểu Bích Ngọc tức giận nhìn anh chằmchằm, muốn tìm kiếm điều gì đó khác lạ trêngương mặt nghiêm nghị của anh. Không biết làanh ngụy trang cảm xúc quá khéo, hay là cô quánông cạn, mà cô thật sự không biết anh rốt cuộcmuốn làm gì.Cô ghét cảm giác bị che mắt, bị nhữngngười được gọi là thông minh đùa giỡn tronglòng bàn tay.“Không biết cậu chủ Quách muốn cho tôicái gì?”Cô nghiến răng nghiến lợi, giọng nói đầy tứcgiận, nhưng thật ra có chút hi vọng xa vời.Quách Cao Minh thấy cô có hứng thú thìnhướng mày, như đang nói đùa: “Cô nghĩ thế nàonếu tôi tặng bản thân cho cô?”“Tôi không cần anh.” Kiều Bích Ngọc đáp lạitheo bản năng.“Cô không cần tôi thì cô cần ai?”Có lẽ ngay cả chính Quách Cao Minh cũngkhông ngờ mình lại tức giận vì một câu nói đùa.Thực ra, anh đã đoán câu trả lời của cô. Anhchỉ muốn trêu chọc cô một chút, nhưng cô trả lờiquá nhanh, giọng điệu quá kiên quyết, điều nàykhiến Quách Cao Minh tức giận.Anh đang ngồi trên sô pha, Kiểu Bích Ngọcđang đứng, cô rõ ràng đứng cao hơn anh rấtnhiều, nhưng lúc này anh ngẩng đầu lên, ánhmắt thâm thúy nhìn cô chằm chằm.“Kiều Bích Ngọc, ngoại trừ tôi, cô không cólựa chọn nào khác.”Anh nhanh chóng vươn tay kéo cô ngã trênsô pha, đè cô xuống hôn lên môi, nụ hôn càngthêm triển miên.Kiều Bích Ngọc không kịp phản ứng, đôi môibị anh nôn cắn chảy ít máu, dây dưa yếu đuối,tức giận. Rõ ràng là rất tức giận, nhưng cơ thểtheo bản năng đầu hàng.“Quách Cao Minh, nói cho tôi biết, anhmuốn chơi đùa với tôi bao lâu nữa?”“Có phải anh…“ Trong lúc răng môi mơ hồ,cô cố sức giãy dụa, rất muốn biết đáp án.Hai cơ thể quấn lấy nhau, hôn hít và chạmvào nhau.Tế bào và dây thần kinh của toàn thân trànngập h*m m**n: “Kiều Bích Ngọc, cô khôngmuốn tôi sao?”Cô ngày càng mềm hơn, đỏ mặt, thở hổnhển và tim đập nhanh, như thể cô đang vội vãmong đợi.Không đợi cô lên tiếng, giọng nam trầm thấpmơ hồ đã truyền vào tai cô, như là cố ý, vừa nhẹnhàng vừa ngứa ngáy thổi nhẹ một hơi: “Côkhông muốn cũng phải muốn.”“Này…” Kiểu Bích Ngọc rõ ràng là rất khóchịu, động tác của anh quá thô lỗ nên làm đaucô.Nhưng giọng nói của Quách Cao Minh nghenhẹ nhàng, dịu dàng hơn bình thường, thậm chíhơi giống như đang làm nũng.Anh chôn đầu vào cổ cô, cười tự nhiên,nhưng anh không muốn buông cô ra. Anh ôm côchặt hơn, bắt đầu cọ xát, thay vì nhẹ nhàngchậm rãi, anh di chuyển ngày càng mạnh mẽ hơnnhư đang tuyên bố quyền sở hữu.Cho dù tức giận, cho dù cực đoan, cô cũngchỉ có thể là của anh.
Chương 310: Quách Cao Minh, tôi không cần anh
Kiều Bích Ngọc cúp điện thoại của Đường
Tuấn Nghĩa rồi ngẩn người trên sô pha.
Mãi cho đến khi đồng hồ trên tường vang
lên, cô định thần lại thì mới nhận ra đã khuya.
Chỉ còn vài giờ cuối cùng của lễ Giáng sinh
này, Kiều Bích Ngọc hy vọng thời gian trôi nhanh
hơn. Một ngày tốt lành đã trôi qua một cách mơ
hồ. Cô nhìn người khác vui mừng, cô mong thà
rằng hôm nay chỉ là một ngày bình thường.
Cô quay lại nhìn bông hồng trên bàn cà phê
và chợt nghĩ đến điều gì đó.
Kiều Bích Ngọc bước ra khỏi cửa, tay phải
cầm giỏ hoa hồng, đi thẳng lên cầu thang đến
căn hộ 502.
Bước chân có chút nặng nề từng bước lại gần.
Cô cúi xuống đặt giỏ hoa hồng này trước
căn hộ 502.
Sau đó đứng thẳng, quay đầu rời đi.
Đúng vậy, nên như vậy.
Giả vờ thâm thúy đặt giỏ hoa hồng này rồi
quay người tiêu sái bỏ đi.
Đây là kế hoạch ban đầu của Kiểu Bích
Ngọc, giống như vô số nhân vật thần bí, phải
bình tĩnh và thận trọng.
Thế nhưng ngay lúc quay đầu lại, Kiều Bích
Ngọc không nhịn được, quay người lại, hung ác
đá vào cửa.
Giả vờ thâm thúy cái em gái nhà anh!
“Khốn kiếp!” Cô tức giận mắng chửi cửa.
Cô hít một hơi thật sâu, ổn định cảm xúc
trước khi quay người đi xuống căn hộ 402.
Tiếng đạp cửa vừa rồi của Kiều Bích Ngọc
thật sự rất lớn, cư dân tầng dưới sợ đến mức lo
lắng nhìn xung quanh. Chỉ có cô không thay đổi
sắc mặt mở cửa nhà, sau đó đóng sầm lại.
Dường như dùng hành động để bày tỏ sự
bực bội.
Kiều Bích Ngọc thừa nhận bản thân không
có sự bình tĩnh, mưu tính sâu xa, đạp cửa nhà
người khác là việc rất ấu trĩ. Nhưng hôm nay cô
thực sự rất bực mình nên muốn trút giận. Nếu cô
gặp phải tên khốn Quách Cao Minh thì sẽ không
chỉ đơn giản là đạp cửa như vậy.
Cô ngồi ở phòng khách uống nửa chén nước
ấm, vốn là muốn bình tĩnh lại, cần phải bình tĩnh
lại.
Nhưng tiếng kim đồng hồ chuyển động bên
tai, càng nghe càng khó chịu.
Ngày lễ náo nhiệt, cảm giác một mình trong
nhà thật sự là cô đơn.
Cô lướt điện thoại di động một lúc, bản tin
zalo đều là cảnh ân ái và phát thức ăn cho chó,
cũng có một số gia đình rủ nhau đi du lịch vui vẻ
đến mức làm người ta ghen tị.
Kiều Bích Ngọc chỉ gửi lời chúc đến một vài
người bạn. Bình thường cô không làm những
việc nhàm chán như vậy, nhưng bây giờ cô cảm
thấy bản thân quá thê lương, tìm một người để
trò chuyện cũng tốt.
Kết quả là không ai trả lời cô.
Ngay cả Mỹ Duy và Lục Khánh Nam cũng
không biết đi chơi ở đâu, cô cầm điện thoại di
động chờ đợi, vừa thất vọng vừa có chút tức giận.
Thật độc ác khi làm phiền người khác trong
một ngày lễ lớn.
Cô đứng dậy đi vào phòng ngủ tìm áo ngủ,
định tắm nước nóng rồi ngủ một giấc đến sáng
cho quên đi.
Tiếng nước trong phòng tắm vang: lên,
sương mù mờ ảo, sương mù giăng kín cả buồng
kính. Kiều Bích Ngọc đứng dưới vòi hoa sen,
dáng người đẹp và cân đối, mái tóc đen sáng dài
đến thắt lưng. Cô ngẩng mặt lên để từng giọt
nước ấm chảy dọc theo da cô.
Kiều Bích Ngọc không biết rằng cô cứ đứng
trong buồng kính này rất quyến rũ.
Nhưng có một người biết, thậm chí còn biết
rất rõ.
Thật ra Quách Cao Minh không ngờ mình
đến phòng 402 sẽ nhìn thấy cảnh tượng trước
mắt này. Thật sống động!
Anh dựa vào một bên tường yên lặng chờ
đợi, nhìn người phụ nữ trong màn sương.
Kiều Bích Ngọc vừa mới tắm nước nóng
xong, làn da nóng lên, gò má ửng hồng, dễ chịu
thở ra một hơi. Cô mở cửa kính phòng tắm, vươn
tay nắm lấy chiếc khăn tắm lớn bên cạnh.
“AI“ Cô vừa bước một bước, sợ hãi hét lớn.
“Anh, anh là đồ b**n th**!”
Kiều Bích Ngọc hiếm khi hoảng sợ như thế
này, lúc này cô run rẩy dữ dội.
“Tôi đã nhìn thấy toàn bộ cơ thể của cô rồi.”
Quách Cao Minh nhìn lướt qua thân thể mịn
màng của cô, nói với giọng điệu bình thường,
như thể anh đang nói về thời tiết, sau đó anh
ném một chiếc khăn tắm lớn màu trắng lên đầu
cô: “Choàng khăn tắm vào đi.”
Anh vừa nói, cô càng tức giận hơn, thẹn quá
hóa giận, máu dồn lên não.
Cô kéo khăn tắm trên đầu xuống, lập tức
quấn mình thật chặt chẽ.
“Sao anh lại ở trong căn hộ của tôi?” Kiều
Bích Ngọc tức giận nhìn chằm chằm người đàn
ông trước mặt, thật sự muốn cầm dầu gội và sữa
tắm bên cạnh đánh anh.
“Cô tặng tôi một giỏ hoa hồng to như vậy,
không phải muốn gọi tôi xuống sao?” Anh tự tin
nói.
Kiều Bích Ngọc nghiến răng nhìn anh chằm chằm.
“Anh… Làm sao anh vào được?”
Cô bực bội hỏi anh, cô vừa nói vừa lập tức
lao ra khỏi phòng khách nhỏ để kiểm tra cửa
nhà, quả nhiên, cánh cửa nhà cô vẫn khóa chặt
như trước.
“Quách Cao Minh, anh nói xem, có phải anh
là tên b**n th** mà tôi gặp mỗi tối không?”
Bây giờ cô đã bắt được tang vật, để xem anh
giải thích thế nào, cô tức giận mắng: “Tại sao
ban đêm anh lại lẻn vào căn hộ của tôi?”
Quách Cao Minh bị cô nhìn chằm chằm,
giằng co một lúc.
“Quách Cao Minh, tôi đang hỏi anh đấy.”
Kiều Bích Ngọc không thể để anh cứ lừa dối như
vậy được. Cả ngày giả thần giả quỷ, giả vờ thâm
sâu, hôm nay cô sẽ không bỏ qua đâu.
“Mình tôi biết là được” Cuối cùng anh chỉ
cúi đầu giải thích một câu không rõ ràng.
Mình biết là được?
Kiều Bích Ngọc tức giận nắm chặt tay: “Làm
sao anh vào được? Tôi muốn anh giải thích!”
Đối mặt với sự tức giận của cô, Quách Cao
Minh rất bình tĩnh, hình như không hề cảm thấy
mình làm sai điều gì, lười biếng hỏi: “Kiều Bích
Ngọc, nếu tôi nhớ không nhầm thì chúng ta vẫn
chưa ly hôn.”
“Buổi tối tôi ôm vợ mình ngủ thì có vấn đề gì
không?”
Kiều Bích Ngọc sững sờ, có lẽ là do anh nói
quá hùng hồn, hoặc có lẽ cô chưa bao giờ nghĩ
anh sẽ nói vậy.
Ngay trong tầm mắt của cô, Quách Cao
Minh vào bếp, múc cháo trắng cô nấu, ngồi trên
ghế sô pha, bắt đầu ăn.
Anh thực sự quá quen thuộc.
Anh gần như coi đây là nhà của mình.
“Quách Cao Minh!” Cô nghiến răng hét tên
anh.
“Cả ngày nay tôi chưa ăn gì.”
Cô thét lên với anh, nhưng anh thậm chí còn
không quay đầu lại, bình tĩnh tiếp tục uống cháo.
Quách Cao Minh nói thêm: “Im lặng đi.”
Im lặng đi?
Lúc này, còn biết bảo cô im lặng.
Im lặng, cả nhà anh im lặng ấy!
Kiều Bích Ngọc không thể chịu đựng được
nữa, chạy tới lấy chiếc bát trên tay anh.
“Quách Cao Minh, anh nói rõ cho tôi, tại sao
anh lại ở chỗ này? Tại sao lại… Cô tức giận hỏi
liên tiếp, cô đã chịu đựng đủ rồi.
Nhưng anh vẫn vô cảm không muốn giải
thích, hoặc có lẽ là cũng không cần giải thích.
Trên thực tế, Quách Cao Minh vào căn hộ
402 rất đơn giản. Anh không cần mở khóa cửa.
Với bản lĩnh của mình, anh chỉ cần trèo từ ban
công của căn hộ 502 của mình nhảy xuống căn
hộ 402 là có thể vào một cách dễ dàng.
Ban đêm cô ngủ say như vậy là do một số
loại hương liệu đặc biệt.
Quách Cao Minh cảm thấy cô đã ngủ không
đúng lắm.
“Kiều Bích Ngọc, cô có muốn tôi tặng quà
Giáng sinh không?” Quách Cao Minh có lẽ không
thích cô quá ồn ào, đột nhiên hỏi.
Kiểu Bích Ngọc tức giận nhìn anh chằm
chằm, muốn tìm kiếm điều gì đó khác lạ trên
gương mặt nghiêm nghị của anh. Không biết là
anh ngụy trang cảm xúc quá khéo, hay là cô quá
nông cạn, mà cô thật sự không biết anh rốt cuộc
muốn làm gì.
Cô ghét cảm giác bị che mắt, bị những
người được gọi là thông minh đùa giỡn trong
lòng bàn tay.
“Không biết cậu chủ Quách muốn cho tôi
cái gì?”
Cô nghiến răng nghiến lợi, giọng nói đầy tức
giận, nhưng thật ra có chút hi vọng xa vời.
Quách Cao Minh thấy cô có hứng thú thì
nhướng mày, như đang nói đùa: “Cô nghĩ thế nào
nếu tôi tặng bản thân cho cô?”
“Tôi không cần anh.” Kiều Bích Ngọc đáp lại
theo bản năng.
“Cô không cần tôi thì cô cần ai?”
Có lẽ ngay cả chính Quách Cao Minh cũng
không ngờ mình lại tức giận vì một câu nói đùa.
Thực ra, anh đã đoán câu trả lời của cô. Anh
chỉ muốn trêu chọc cô một chút, nhưng cô trả lời
quá nhanh, giọng điệu quá kiên quyết, điều này
khiến Quách Cao Minh tức giận.
Anh đang ngồi trên sô pha, Kiểu Bích Ngọc
đang đứng, cô rõ ràng đứng cao hơn anh rất
nhiều, nhưng lúc này anh ngẩng đầu lên, ánh
mắt thâm thúy nhìn cô chằm chằm.
“Kiều Bích Ngọc, ngoại trừ tôi, cô không có
lựa chọn nào khác.”
Anh nhanh chóng vươn tay kéo cô ngã trên
sô pha, đè cô xuống hôn lên môi, nụ hôn càng
thêm triển miên.
Kiều Bích Ngọc không kịp phản ứng, đôi môi
bị anh nôn cắn chảy ít máu, dây dưa yếu đuối,
tức giận. Rõ ràng là rất tức giận, nhưng cơ thể
theo bản năng đầu hàng.
“Quách Cao Minh, nói cho tôi biết, anh
muốn chơi đùa với tôi bao lâu nữa?”
“Có phải anh…“ Trong lúc răng môi mơ hồ,
cô cố sức giãy dụa, rất muốn biết đáp án.
Hai cơ thể quấn lấy nhau, hôn hít và chạm
vào nhau.
Tế bào và dây thần kinh của toàn thân tràn
ngập h*m m**n: “Kiều Bích Ngọc, cô không
muốn tôi sao?”
Cô ngày càng mềm hơn, đỏ mặt, thở hổn
hển và tim đập nhanh, như thể cô đang vội vã
mong đợi.
Không đợi cô lên tiếng, giọng nam trầm thấp
mơ hồ đã truyền vào tai cô, như là cố ý, vừa nhẹ
nhàng vừa ngứa ngáy thổi nhẹ một hơi: “Cô
không muốn cũng phải muốn.”
“Này…” Kiểu Bích Ngọc rõ ràng là rất khó
chịu, động tác của anh quá thô lỗ nên làm đau
cô.
Nhưng giọng nói của Quách Cao Minh nghe
nhẹ nhàng, dịu dàng hơn bình thường, thậm chí
hơi giống như đang làm nũng.
Anh chôn đầu vào cổ cô, cười tự nhiên,
nhưng anh không muốn buông cô ra. Anh ôm cô
chặt hơn, bắt đầu cọ xát, thay vì nhẹ nhàng
chậm rãi, anh di chuyển ngày càng mạnh mẽ hơn
như đang tuyên bố quyền sở hữu.
Cho dù tức giận, cho dù cực đoan, cô cũng
chỉ có thể là của anh.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 310: Quách Cao Minh, tôi không cần anhKiều Bích Ngọc cúp điện thoại của ĐườngTuấn Nghĩa rồi ngẩn người trên sô pha.Mãi cho đến khi đồng hồ trên tường vanglên, cô định thần lại thì mới nhận ra đã khuya.Chỉ còn vài giờ cuối cùng của lễ Giáng sinhnày, Kiều Bích Ngọc hy vọng thời gian trôi nhanhhơn. Một ngày tốt lành đã trôi qua một cách mơhồ. Cô nhìn người khác vui mừng, cô mong thàrằng hôm nay chỉ là một ngày bình thường.Cô quay lại nhìn bông hồng trên bàn cà phêvà chợt nghĩ đến điều gì đó.Kiều Bích Ngọc bước ra khỏi cửa, tay phảicầm giỏ hoa hồng, đi thẳng lên cầu thang đếncăn hộ 502.Bước chân có chút nặng nề từng bước lại gần.Cô cúi xuống đặt giỏ hoa hồng này trướccăn hộ 502.Sau đó đứng thẳng, quay đầu rời đi.Đúng vậy, nên như vậy.Giả vờ thâm thúy đặt giỏ hoa hồng này rồiquay người tiêu sái bỏ đi.Đây là kế hoạch ban đầu của Kiểu BíchNgọc, giống như vô số nhân vật thần bí, phảibình tĩnh và thận trọng.Thế nhưng ngay lúc quay đầu lại, Kiều BíchNgọc không nhịn được, quay người lại, hung ácđá vào cửa.Giả vờ thâm thúy cái em gái nhà anh!“Khốn kiếp!” Cô tức giận mắng chửi cửa.Cô hít một hơi thật sâu, ổn định cảm xúctrước khi quay người đi xuống căn hộ 402.Tiếng đạp cửa vừa rồi của Kiều Bích Ngọcthật sự rất lớn, cư dân tầng dưới sợ đến mức lolắng nhìn xung quanh. Chỉ có cô không thay đổisắc mặt mở cửa nhà, sau đó đóng sầm lại.Dường như dùng hành động để bày tỏ sựbực bội.Kiều Bích Ngọc thừa nhận bản thân khôngcó sự bình tĩnh, mưu tính sâu xa, đạp cửa nhàngười khác là việc rất ấu trĩ. Nhưng hôm nay côthực sự rất bực mình nên muốn trút giận. Nếu côgặp phải tên khốn Quách Cao Minh thì sẽ khôngchỉ đơn giản là đạp cửa như vậy.Cô ngồi ở phòng khách uống nửa chén nướcấm, vốn là muốn bình tĩnh lại, cần phải bình tĩnhlại.Nhưng tiếng kim đồng hồ chuyển động bêntai, càng nghe càng khó chịu.Ngày lễ náo nhiệt, cảm giác một mình trongnhà thật sự là cô đơn.Cô lướt điện thoại di động một lúc, bản tinzalo đều là cảnh ân ái và phát thức ăn cho chó,cũng có một số gia đình rủ nhau đi du lịch vui vẻđến mức làm người ta ghen tị.Kiều Bích Ngọc chỉ gửi lời chúc đến một vàingười bạn. Bình thường cô không làm nhữngviệc nhàm chán như vậy, nhưng bây giờ cô cảmthấy bản thân quá thê lương, tìm một người đểtrò chuyện cũng tốt.Kết quả là không ai trả lời cô.Ngay cả Mỹ Duy và Lục Khánh Nam cũngkhông biết đi chơi ở đâu, cô cầm điện thoại diđộng chờ đợi, vừa thất vọng vừa có chút tức giận.Thật độc ác khi làm phiền người khác trongmột ngày lễ lớn.Cô đứng dậy đi vào phòng ngủ tìm áo ngủ,định tắm nước nóng rồi ngủ một giấc đến sángcho quên đi.Tiếng nước trong phòng tắm vang: lên,sương mù mờ ảo, sương mù giăng kín cả buồngkính. Kiều Bích Ngọc đứng dưới vòi hoa sen,dáng người đẹp và cân đối, mái tóc đen sáng dàiđến thắt lưng. Cô ngẩng mặt lên để từng giọtnước ấm chảy dọc theo da cô.Kiều Bích Ngọc không biết rằng cô cứ đứngtrong buồng kính này rất quyến rũ.Nhưng có một người biết, thậm chí còn biếtrất rõ.Thật ra Quách Cao Minh không ngờ mìnhđến phòng 402 sẽ nhìn thấy cảnh tượng trướcmắt này. Thật sống động!Anh dựa vào một bên tường yên lặng chờđợi, nhìn người phụ nữ trong màn sương.Kiều Bích Ngọc vừa mới tắm nước nóngxong, làn da nóng lên, gò má ửng hồng, dễ chịuthở ra một hơi. Cô mở cửa kính phòng tắm, vươntay nắm lấy chiếc khăn tắm lớn bên cạnh.“AI“ Cô vừa bước một bước, sợ hãi hét lớn.“Anh, anh là đồ b**n th**!”Kiều Bích Ngọc hiếm khi hoảng sợ như thếnày, lúc này cô run rẩy dữ dội.“Tôi đã nhìn thấy toàn bộ cơ thể của cô rồi.”Quách Cao Minh nhìn lướt qua thân thể mịnmàng của cô, nói với giọng điệu bình thường,như thể anh đang nói về thời tiết, sau đó anhném một chiếc khăn tắm lớn màu trắng lên đầucô: “Choàng khăn tắm vào đi.”Anh vừa nói, cô càng tức giận hơn, thẹn quáhóa giận, máu dồn lên não.Cô kéo khăn tắm trên đầu xuống, lập tứcquấn mình thật chặt chẽ.“Sao anh lại ở trong căn hộ của tôi?” KiềuBích Ngọc tức giận nhìn chằm chằm người đànông trước mặt, thật sự muốn cầm dầu gội và sữatắm bên cạnh đánh anh.“Cô tặng tôi một giỏ hoa hồng to như vậy,không phải muốn gọi tôi xuống sao?” Anh tự tinnói.Kiều Bích Ngọc nghiến răng nhìn anh chằm chằm.“Anh… Làm sao anh vào được?”Cô bực bội hỏi anh, cô vừa nói vừa lập tứclao ra khỏi phòng khách nhỏ để kiểm tra cửanhà, quả nhiên, cánh cửa nhà cô vẫn khóa chặtnhư trước.“Quách Cao Minh, anh nói xem, có phải anhlà tên b**n th** mà tôi gặp mỗi tối không?”Bây giờ cô đã bắt được tang vật, để xem anhgiải thích thế nào, cô tức giận mắng: “Tại saoban đêm anh lại lẻn vào căn hộ của tôi?”Quách Cao Minh bị cô nhìn chằm chằm,giằng co một lúc.“Quách Cao Minh, tôi đang hỏi anh đấy.”Kiều Bích Ngọc không thể để anh cứ lừa dối nhưvậy được. Cả ngày giả thần giả quỷ, giả vờ thâmsâu, hôm nay cô sẽ không bỏ qua đâu.“Mình tôi biết là được” Cuối cùng anh chỉcúi đầu giải thích một câu không rõ ràng.Mình biết là được?Kiều Bích Ngọc tức giận nắm chặt tay: “Làmsao anh vào được? Tôi muốn anh giải thích!”Đối mặt với sự tức giận của cô, Quách CaoMinh rất bình tĩnh, hình như không hề cảm thấymình làm sai điều gì, lười biếng hỏi: “Kiều BíchNgọc, nếu tôi nhớ không nhầm thì chúng ta vẫnchưa ly hôn.”“Buổi tối tôi ôm vợ mình ngủ thì có vấn đề gìkhông?”Kiều Bích Ngọc sững sờ, có lẽ là do anh nóiquá hùng hồn, hoặc có lẽ cô chưa bao giờ nghĩanh sẽ nói vậy.Ngay trong tầm mắt của cô, Quách CaoMinh vào bếp, múc cháo trắng cô nấu, ngồi trênghế sô pha, bắt đầu ăn.Anh thực sự quá quen thuộc.Anh gần như coi đây là nhà của mình.“Quách Cao Minh!” Cô nghiến răng hét tênanh.“Cả ngày nay tôi chưa ăn gì.”Cô thét lên với anh, nhưng anh thậm chí cònkhông quay đầu lại, bình tĩnh tiếp tục uống cháo.Quách Cao Minh nói thêm: “Im lặng đi.”Im lặng đi?Lúc này, còn biết bảo cô im lặng.Im lặng, cả nhà anh im lặng ấy!Kiều Bích Ngọc không thể chịu đựng đượcnữa, chạy tới lấy chiếc bát trên tay anh.“Quách Cao Minh, anh nói rõ cho tôi, tại saoanh lại ở chỗ này? Tại sao lại… Cô tức giận hỏiliên tiếp, cô đã chịu đựng đủ rồi.Nhưng anh vẫn vô cảm không muốn giảithích, hoặc có lẽ là cũng không cần giải thích.Trên thực tế, Quách Cao Minh vào căn hộ402 rất đơn giản. Anh không cần mở khóa cửa.Với bản lĩnh của mình, anh chỉ cần trèo từ bancông của căn hộ 502 của mình nhảy xuống cănhộ 402 là có thể vào một cách dễ dàng.Ban đêm cô ngủ say như vậy là do một sốloại hương liệu đặc biệt.Quách Cao Minh cảm thấy cô đã ngủ khôngđúng lắm.“Kiều Bích Ngọc, cô có muốn tôi tặng quàGiáng sinh không?” Quách Cao Minh có lẽ khôngthích cô quá ồn ào, đột nhiên hỏi.Kiểu Bích Ngọc tức giận nhìn anh chằmchằm, muốn tìm kiếm điều gì đó khác lạ trêngương mặt nghiêm nghị của anh. Không biết làanh ngụy trang cảm xúc quá khéo, hay là cô quánông cạn, mà cô thật sự không biết anh rốt cuộcmuốn làm gì.Cô ghét cảm giác bị che mắt, bị nhữngngười được gọi là thông minh đùa giỡn tronglòng bàn tay.“Không biết cậu chủ Quách muốn cho tôicái gì?”Cô nghiến răng nghiến lợi, giọng nói đầy tứcgiận, nhưng thật ra có chút hi vọng xa vời.Quách Cao Minh thấy cô có hứng thú thìnhướng mày, như đang nói đùa: “Cô nghĩ thế nàonếu tôi tặng bản thân cho cô?”“Tôi không cần anh.” Kiều Bích Ngọc đáp lạitheo bản năng.“Cô không cần tôi thì cô cần ai?”Có lẽ ngay cả chính Quách Cao Minh cũngkhông ngờ mình lại tức giận vì một câu nói đùa.Thực ra, anh đã đoán câu trả lời của cô. Anhchỉ muốn trêu chọc cô một chút, nhưng cô trả lờiquá nhanh, giọng điệu quá kiên quyết, điều nàykhiến Quách Cao Minh tức giận.Anh đang ngồi trên sô pha, Kiểu Bích Ngọcđang đứng, cô rõ ràng đứng cao hơn anh rấtnhiều, nhưng lúc này anh ngẩng đầu lên, ánhmắt thâm thúy nhìn cô chằm chằm.“Kiều Bích Ngọc, ngoại trừ tôi, cô không cólựa chọn nào khác.”Anh nhanh chóng vươn tay kéo cô ngã trênsô pha, đè cô xuống hôn lên môi, nụ hôn càngthêm triển miên.Kiều Bích Ngọc không kịp phản ứng, đôi môibị anh nôn cắn chảy ít máu, dây dưa yếu đuối,tức giận. Rõ ràng là rất tức giận, nhưng cơ thểtheo bản năng đầu hàng.“Quách Cao Minh, nói cho tôi biết, anhmuốn chơi đùa với tôi bao lâu nữa?”“Có phải anh…“ Trong lúc răng môi mơ hồ,cô cố sức giãy dụa, rất muốn biết đáp án.Hai cơ thể quấn lấy nhau, hôn hít và chạmvào nhau.Tế bào và dây thần kinh của toàn thân trànngập h*m m**n: “Kiều Bích Ngọc, cô khôngmuốn tôi sao?”Cô ngày càng mềm hơn, đỏ mặt, thở hổnhển và tim đập nhanh, như thể cô đang vội vãmong đợi.Không đợi cô lên tiếng, giọng nam trầm thấpmơ hồ đã truyền vào tai cô, như là cố ý, vừa nhẹnhàng vừa ngứa ngáy thổi nhẹ một hơi: “Côkhông muốn cũng phải muốn.”“Này…” Kiểu Bích Ngọc rõ ràng là rất khóchịu, động tác của anh quá thô lỗ nên làm đaucô.Nhưng giọng nói của Quách Cao Minh nghenhẹ nhàng, dịu dàng hơn bình thường, thậm chíhơi giống như đang làm nũng.Anh chôn đầu vào cổ cô, cười tự nhiên,nhưng anh không muốn buông cô ra. Anh ôm côchặt hơn, bắt đầu cọ xát, thay vì nhẹ nhàngchậm rãi, anh di chuyển ngày càng mạnh mẽ hơnnhư đang tuyên bố quyền sở hữu.Cho dù tức giận, cho dù cực đoan, cô cũngchỉ có thể là của anh.