Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 314

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 314: Đường Tuấn Nghĩa rất dính người saoBảy giờ mọi, mọi người đều đang bận rộnchuẩn bị bữa tối, mà Kiều Bích Ngọc lại bị đẩy rakhỏi phòng bếp.Mỹ Duy nghiêm túc cảnh giác cô: “Không cóviệc gì thì đứng có đi vào.”Kiều Bích Ngọc rất phiền muộn, đây rõ rànglà nhà cô mà.“Có một số người ấy mà, cả ngày khônggiúp được cái gì cả.“ Cậu Lục đang ngồi ở phòngkhách lập tức cười trên nỗi đau của người khác.Kiều Bích Ngọc không quan tâm đến anh ta,ngược lại rất tò mò lại gần cửa phòng bếp, rấtnghiêm túc quan sát một lớn một nhỏ ở bêntrong, Châu Mỹ Duy đang xào thịt bò với ớtchuông, tên nhóc Bùi Thanh Tùng kia rất ra dángđưa nước tương cho cô ấy.Càng ngày càng cảm thấy rất kỳ lạ, quayđầu liếc nhìn Lục Khánh Nam hay ăn lười làmđang ngồi trên ghế sô pha.“Này, sao con trai của Bùi Hưng Nam cứdính lấy Mỹ Duy vậy?”Lục Khánh Nam bị cô hỏi một câu, nhườngmày, biểu tình có chút kỳ quái.Sự việc này bắt nguồn từ mấy ngày trướcđêm giáng sinh.Hôm đó anh ta dẫn Bùi Thanh Tùng đuổi đếnthành phố Hải Châu tìm người, kết quả là mọingười bị kịch ăn bữa giáng sinh ở một nhà hàngăn nhanh bên đường cao tốc.Sau đó anh ta miệng tiện nói một chút việcvề anh trai của Bùi Hưng Nam.“Đây là bức chân dung của cả nhà họ Bùi”Sau khi mọi người đã ăn uống no nê, BùiHưng Nam dẫn Bùi Thanh Tùng đi vệ sinh. Anhta nhìn thấy ví tiền của Bùi Hưng Nam rơi trênbàn, anh ta lập tức mở bức ảnh trong ví ra choChâu Mỹ Duy xem.Khi Châu Mỹ Duy nhìn thấy một người đànông trong bức ảnh có nét giống Bùi Hưng Nam,rất ngạc nhiên “Tôi ở nhà họ Bùi chưa bao giờnhìn thấy anh trai anh ta, hai vị nhà họ Bùi cũngchưa từng nhắc đến”“Anh trai của Bùi Hưng Nam đã bất ngờ rađi, lúc đó bọn họ rất đau buồn.”“Đã xảy ra chuyện gì?”Có lẽ do Châu Mỹ Duy xui xẻo, cô ấy vừa hỏixong, sắc mặt Bùi Hưng Nam tràn đấy u ám đãbước đến, cướp lại chiếc ví, sau đó chế nhạo dạydỗ cô ấy một hồi.“Cô Châu, tôi cảm thấy việc nhà họ Bùichúng tôi, cô không có tư cách để biết quá nhiều.”Trong nhà hàng ăn nhanh có rất nhiềungười, Bùi Hưng Nam hiếm khi có thái độ dạy dỗngười khác. Châu Mỹ Duy bị mắng có chút vôtội, nhưng cô ấy cúi thấp đầu, không hề phảnbác một câu.Cuối cùng bọn họ quay trở lại trong xe, dọcđường đi mọi người đều biết điều không nói gì.Châu Mỹ Duy xuống xe trước, lúc đó cô ấycười rất miễn cưỡng, có lẽ do thật sự buồn, nóimột câu: “Chúng ta đều có cuộc sống riêng củamình, chúc mọi người có một cuộc sống hạnh phúc.”Sau đó cô ấy liền trở về nhà mình.Thực ra có ý nghĩa là, ai cũng có việc bậnriêng, sau này không có việc gì thì đứng có màliên lạc.Lưu lại trong xe biểu tình kỳ quặc của haicha con nhà họ Bùi, Bùi Thanh Tùng phàn nàncha mình, quá đáng rồi, muốn đi xin lỗi, kết quảtên Bùi Hưng Nam kia thu dọn đồ đạc về nhà.“Đã bao nhiêu năm rồi, Bùi Thanh Tùng đãsáu tuổi rồi, ngay cả bố mẹ cậu cũng đã đặtxuống rồi, sao cậu còn không đặt xuống được chứ?”“Cậu định cả đời sau này đều sống trong mơhồ sao, rất khó để gặp được một người mà mìnhthích, sao lại không đủ dũng khí để theo đuổihạnh phúc chứ?”Lục Khánh Nam khuyên anh ta.Nhưng Bùi Hưng Nam chỉ trầm mặc rồi thấpgiọng nói một câu: Tôi không xứng đáng đượchạnh phúc.”“Không xứng đáng được hạnh phúc? Thậtsự có thể khống chế được mình sao?“ LụcKhánh Nam vừa nghĩ lại vừa lẩm bẩm.“Anh đang lẩm bẩm cái gì đấy?”Kiều Bích Ngọc bước đến, nhìn Lục KhánhNam trầm ngâm suy nghĩ, liền đoán ra rồi hỏimột câu: “Này, tôi hỏi anh đấy, sao con trai củaBùi Hưng Nam cứ dính lấy Mỹ Duy vậy? Có phảiBùi Hưng Nam làm việc gì có lỗi với Mỹ Duykhông?”Lục Khánh Nam hồi thần, ngẩng đầu, hừmột tiếng, nhìn cô.“Kiều Bích Ngọc, cô đừng lại gần tôi!”Cậu Lục bộc phát lòng dạ hẹp hòi, bổ sungmột câu: “Cách xa tôi một chút, đừng có nóichuyện với tôi.”Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc đen xì, chuẩn bịphát hỏa, nhịn xuống, vì Bùi Thanh Tùng mớikhông ra ngoài đánh người.Bên phía phòng bếp, không có Kiều BíchNgọc gây rối, rất nhanh Châu Mỹ Duy đã nấuxong bữa tối.Bạn nhỏ Bùi Thanh Tùng rất ngoan ngoãngiúp cô ấy sắp xếp bát đũa, Kiểu Bích Ngọc vàLục Khánh Nam chỉ như hai con sâu gạo ngồi ởchỗ đợi sẵn, một bàn ăn của gia đình bìnhthường, năm món một canh, rất thơm ngon đẹp mắt.Châu Mỹ Duy múc cho bọn họ một bát canhgà hầm trước: “Uống nửa bát canh trước, rồi ăncơm. Mùa đông rất thích hợp uống cái này”Bùi Thanh Tùng cầm thìa nhỏ trong ta,gương mặt tràn đầy hạnh phúc.Kiều Bích Ngọc trên bàn ăn nhà mình nêncăn bản không hề cố ky lễ nghi gì trên bàn ăn:“Mình muốn bát to!”Cô bưng bát, điên cuồng ăn uống.“Sau này tôi tìm vợ, cũng muốn tìm mộtngười hiền lành khéo tay.“ Lục Khánh Nam cũngtán thưởng một tiếng, quay đầu nhìn Kiều BíchNgọc ngồi bên cạnh, gương mặt sửng sốt.“Kiều Bích Ngọc, trước kia cô ở nhà họQuách, đừng nói với tôi, cô cũng ăn như thế nàyđấy nhé.”“Không liên quan gì đến anh.”Kiểu Bích Ngọc không thích người khácnhắc đến mấy chữ “nhà họ Quách” này, trừnganh ta: “Những món dân dã này không thể vàobụng anh được, anh nên sang một bên ngồi giảinhiệt đi, chúng tôi ăn là được rồi.Lục Khánh Nam bảo vệ thức ăn, đưa tay rangăn cô cướp mất, kết quả động vào vết thươngtrên vai.Đau đến nỗi sắc mặt anh ta đổi xanh đổi trắng.“Lục Khánh Nam, vai của anh như thế nào rồi?”Châu Mỹ Duy thấy anh ta thật sự rất đau,đến cả đũa cũng không cầm được, quan tâm hỏimột câu: “Vừa rồi anh chưa bôi lọ thuốc mỡtrong hộp thuốc y tế à, cái đó rất có tác dụng đấy”“Thuốc mỡ quá thối, không bôi.” Bùi ThanhTùng lập tức bán đứng Lục Khánh Nam.Lúc này Lục Khánh Nam muốn mắng ngườicũng không còn sức nữa, tay trái ôm lấy vai phải,gương mặt anh tuấn cố gắng nhịn đau, sốngchết cũng không kêu một tiếng.“Thật là vô dụng.”Kiều Bích Ngọc đứng dậy, làm động tác đỡanh ta, tiện thể mỉa mai một câu: “Một người đànông to lớn mà còn yểu điệu như vậy.”“Là do ai hại!”Lục Khánh Nam ngẩng đầu lên, chửi mộttiếng, trên trán còn có chút mồ hôi lạnh, xem ralà thật sự rất đau.Kiều Bích Ngọc cảm thấy khó xử: “Đi bệnhviện nhé.”“Không đi.”Kiều Bích Ngọc âm u hỏi một câu: “Không điđúng không?”“Tôi nói không đi là không đi.”Lục Khánh Nam rất có cốt khí, một phút sau,Bùi Thanh Tùng và Châu Mỹ Duy đang ngồi mộtbên uống canh, sau đó bọn họ nhìn thấy KiềuBích Ngọc hung dữ kéo cổ áo cậu Lục, kéo mộtphát đến ghế sô pha, sau đó lao đến trước mặtanh ta, mở cổ áo anh ta ra.“Cô, cô…“ Lục Khánh Nam kinh ngạc, trừngmắt nhìn người phụ nữ trước mặt đang giơ tayđặt trên người mình.Đây xem như là đang phi lễ với đàn ông.Thân thể Lục Khánh Nam cứng lại, cho đến khiKiều Bích Ngọc cầm lọ thuốc mỡ ấn lên vai bầmtím của Lục Khánh Nam.Tất cả mọi dây thần kinh đau đớn của anh tabộc phát.“A” Giết người như ngóe nha.“Kiều Bích Ngọc chết tiệt! A… Cô, cô dừngtay cho tôi. A”Lục Khánh Nam đau đớn hét lên, Kiều BíchNgọc càng nghe càng mất kiên nhẫn, càng dùnglực bôi thuốc mỡ lên vai Lục Khánh Nam. BùiThanh Tùng và Châu Mỹ Duy nhìn nhau, nội tâmbiểu thị vô cùng thương cảm.“Cô, cô đợi đấy cho tôi!”Sau một hồi đau khổ, toàn thân Lục KhánhNam ướt đẫm mồ hôi, ngay cả cổ áo sơ mi cũngướt hơn nửa, thở phì phò, mất đi nửa cái mạng,không còn sức mắng người.“Đau như vậy sao?”Kiều Bích Ngọc thu dọn hòm thuốc, quayngười lại trừng anh ta: “Đường Tuấn Nghĩa cũngchưa bao giờ gào thét như anh cả, mấy vết bầmtím này sau khi bôi xong rất nhanh sẽ khỏi, thậtsự là phiền phức mà.”Lục Khánh Nam bị cô dạy dỗ đến nỗi khôngbiết phản bác lại như thế nào, hai, không cònsức nữa. Bùi Thanh Tùng rất ngoan ngoãn mangcho anh ta nửa cốc nước ấm, dồn sức rót.Châu Mỹ Duy ngược lại rất tò mò: “Kiều BíchNgọc lúc trước cậu thường bôi thuốc cho ĐườngTuấn Nghĩa sao?““Lúc nhỏ cậu ta ở nhà họ Đường thườngxuyên bị thương.”Kiều Bích Ngọc không để ý lắm nói với bọnhọ, Đường Tuấn Nghĩa không có bạn bè, càngkhông có người đưa anh ta đi bệnh viện, vếtthương của anh ta đều do cô xử lý.Lục Khánh Nam uống nửa cốc nước ấm, dầndần có sức: “Vậy có phải bây giờ cô nên kiêng kịmột chút không, các người đã không còn là lúcnhỏ nữa rồi.“ c** q**n áo của đàn ông, mà côcũng có thể làm được.“Ít thấy thì lạ nhiều.“ Kiều Bích Ngọc liếc anhta một cái.“Quen rồi, hơn nữa Đường Tuấn Nghĩa rấtdính người.”Châu Mỹ Duy ngạc nhiên: “Đường TuấnNghĩa sẽ không quá dính người chứ?”Kiểu Bích Ngọc trầm mặc một lát, sắc mặtcó chút kỳ quái, giống như đang thở dài lại cànggiống như đang bất lực.“Là do mấy người chưa nhìn thấy cậu ta lúcbi sốt cao thôi.”

Chương 314: Đường Tuấn Nghĩa rất dính người sao

Bảy giờ mọi, mọi người đều đang bận rộn

chuẩn bị bữa tối, mà Kiều Bích Ngọc lại bị đẩy ra

khỏi phòng bếp.

Mỹ Duy nghiêm túc cảnh giác cô: “Không có

việc gì thì đứng có đi vào.”

Kiều Bích Ngọc rất phiền muộn, đây rõ ràng

là nhà cô mà.

“Có một số người ấy mà, cả ngày không

giúp được cái gì cả.“ Cậu Lục đang ngồi ở phòng

khách lập tức cười trên nỗi đau của người khác.

Kiều Bích Ngọc không quan tâm đến anh ta,

ngược lại rất tò mò lại gần cửa phòng bếp, rất

nghiêm túc quan sát một lớn một nhỏ ở bên

trong, Châu Mỹ Duy đang xào thịt bò với ớt

chuông, tên nhóc Bùi Thanh Tùng kia rất ra dáng

đưa nước tương cho cô ấy.

Càng ngày càng cảm thấy rất kỳ lạ, quay

đầu liếc nhìn Lục Khánh Nam hay ăn lười làm

đang ngồi trên ghế sô pha.

“Này, sao con trai của Bùi Hưng Nam cứ

dính lấy Mỹ Duy vậy?”

Lục Khánh Nam bị cô hỏi một câu, nhường

mày, biểu tình có chút kỳ quái.

Sự việc này bắt nguồn từ mấy ngày trước

đêm giáng sinh.

Hôm đó anh ta dẫn Bùi Thanh Tùng đuổi đến

thành phố Hải Châu tìm người, kết quả là mọi

người bị kịch ăn bữa giáng sinh ở một nhà hàng

ăn nhanh bên đường cao tốc.

Sau đó anh ta miệng tiện nói một chút việc

về anh trai của Bùi Hưng Nam.

“Đây là bức chân dung của cả nhà họ Bùi”

Sau khi mọi người đã ăn uống no nê, Bùi

Hưng Nam dẫn Bùi Thanh Tùng đi vệ sinh. Anh

ta nhìn thấy ví tiền của Bùi Hưng Nam rơi trên

bàn, anh ta lập tức mở bức ảnh trong ví ra cho

Châu Mỹ Duy xem.

Khi Châu Mỹ Duy nhìn thấy một người đàn

ông trong bức ảnh có nét giống Bùi Hưng Nam,

rất ngạc nhiên “Tôi ở nhà họ Bùi chưa bao giờ

nhìn thấy anh trai anh ta, hai vị nhà họ Bùi cũng

chưa từng nhắc đến”

“Anh trai của Bùi Hưng Nam đã bất ngờ ra

đi, lúc đó bọn họ rất đau buồn.”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Có lẽ do Châu Mỹ Duy xui xẻo, cô ấy vừa hỏi

xong, sắc mặt Bùi Hưng Nam tràn đấy u ám đã

bước đến, cướp lại chiếc ví, sau đó chế nhạo dạy

dỗ cô ấy một hồi.

“Cô Châu, tôi cảm thấy việc nhà họ Bùi

chúng tôi, cô không có tư cách để biết quá nhiều.”

Trong nhà hàng ăn nhanh có rất nhiều

người, Bùi Hưng Nam hiếm khi có thái độ dạy dỗ

người khác. Châu Mỹ Duy bị mắng có chút vô

tội, nhưng cô ấy cúi thấp đầu, không hề phản

bác một câu.

Cuối cùng bọn họ quay trở lại trong xe, dọc

đường đi mọi người đều biết điều không nói gì.

Châu Mỹ Duy xuống xe trước, lúc đó cô ấy

cười rất miễn cưỡng, có lẽ do thật sự buồn, nói

một câu: “Chúng ta đều có cuộc sống riêng của

mình, chúc mọi người có một cuộc sống hạnh phúc.”

Sau đó cô ấy liền trở về nhà mình.

Thực ra có ý nghĩa là, ai cũng có việc bận

riêng, sau này không có việc gì thì đứng có mà

liên lạc.

Lưu lại trong xe biểu tình kỳ quặc của hai

cha con nhà họ Bùi, Bùi Thanh Tùng phàn nàn

cha mình, quá đáng rồi, muốn đi xin lỗi, kết quả

tên Bùi Hưng Nam kia thu dọn đồ đạc về nhà.

“Đã bao nhiêu năm rồi, Bùi Thanh Tùng đã

sáu tuổi rồi, ngay cả bố mẹ cậu cũng đã đặt

xuống rồi, sao cậu còn không đặt xuống được chứ?”

“Cậu định cả đời sau này đều sống trong mơ

hồ sao, rất khó để gặp được một người mà mình

thích, sao lại không đủ dũng khí để theo đuổi

hạnh phúc chứ?”

Lục Khánh Nam khuyên anh ta.

Nhưng Bùi Hưng Nam chỉ trầm mặc rồi thấp

giọng nói một câu: Tôi không xứng đáng được

hạnh phúc.”

“Không xứng đáng được hạnh phúc? Thật

sự có thể khống chế được mình sao?“ Lục

Khánh Nam vừa nghĩ lại vừa lẩm bẩm.

“Anh đang lẩm bẩm cái gì đấy?”

Kiều Bích Ngọc bước đến, nhìn Lục Khánh

Nam trầm ngâm suy nghĩ, liền đoán ra rồi hỏi

một câu: “Này, tôi hỏi anh đấy, sao con trai của

Bùi Hưng Nam cứ dính lấy Mỹ Duy vậy? Có phải

Bùi Hưng Nam làm việc gì có lỗi với Mỹ Duy

không?”

Lục Khánh Nam hồi thần, ngẩng đầu, hừ

một tiếng, nhìn cô.

“Kiều Bích Ngọc, cô đừng lại gần tôi!”

Cậu Lục bộc phát lòng dạ hẹp hòi, bổ sung

một câu: “Cách xa tôi một chút, đừng có nói

chuyện với tôi.”

Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc đen xì, chuẩn bị

phát hỏa, nhịn xuống, vì Bùi Thanh Tùng mới

không ra ngoài đánh người.

Bên phía phòng bếp, không có Kiều Bích

Ngọc gây rối, rất nhanh Châu Mỹ Duy đã nấu

xong bữa tối.

Bạn nhỏ Bùi Thanh Tùng rất ngoan ngoãn

giúp cô ấy sắp xếp bát đũa, Kiểu Bích Ngọc và

Lục Khánh Nam chỉ như hai con sâu gạo ngồi ở

chỗ đợi sẵn, một bàn ăn của gia đình bình

thường, năm món một canh, rất thơm ngon đẹp mắt.

Châu Mỹ Duy múc cho bọn họ một bát canh

gà hầm trước: “Uống nửa bát canh trước, rồi ăn

cơm. Mùa đông rất thích hợp uống cái này”

Bùi Thanh Tùng cầm thìa nhỏ trong ta,

gương mặt tràn đầy hạnh phúc.

Kiều Bích Ngọc trên bàn ăn nhà mình nên

căn bản không hề cố ky lễ nghi gì trên bàn ăn:

“Mình muốn bát to!”

Cô bưng bát, điên cuồng ăn uống.

“Sau này tôi tìm vợ, cũng muốn tìm một

người hiền lành khéo tay.“ Lục Khánh Nam cũng

tán thưởng một tiếng, quay đầu nhìn Kiều Bích

Ngọc ngồi bên cạnh, gương mặt sửng sốt.

“Kiều Bích Ngọc, trước kia cô ở nhà họ

Quách, đừng nói với tôi, cô cũng ăn như thế này

đấy nhé.”

“Không liên quan gì đến anh.”

Kiểu Bích Ngọc không thích người khác

nhắc đến mấy chữ “nhà họ Quách” này, trừng

anh ta: “Những món dân dã này không thể vào

bụng anh được, anh nên sang một bên ngồi giải

nhiệt đi, chúng tôi ăn là được rồi.

Lục Khánh Nam bảo vệ thức ăn, đưa tay ra

ngăn cô cướp mất, kết quả động vào vết thương

trên vai.

Đau đến nỗi sắc mặt anh ta đổi xanh đổi trắng.

“Lục Khánh Nam, vai của anh như thế nào rồi?”

Châu Mỹ Duy thấy anh ta thật sự rất đau,

đến cả đũa cũng không cầm được, quan tâm hỏi

một câu: “Vừa rồi anh chưa bôi lọ thuốc mỡ

trong hộp thuốc y tế à, cái đó rất có tác dụng đấy”

“Thuốc mỡ quá thối, không bôi.” Bùi Thanh

Tùng lập tức bán đứng Lục Khánh Nam.

Lúc này Lục Khánh Nam muốn mắng người

cũng không còn sức nữa, tay trái ôm lấy vai phải,

gương mặt anh tuấn cố gắng nhịn đau, sống

chết cũng không kêu một tiếng.

“Thật là vô dụng.”

Kiều Bích Ngọc đứng dậy, làm động tác đỡ

anh ta, tiện thể mỉa mai một câu: “Một người đàn

ông to lớn mà còn yểu điệu như vậy.”

“Là do ai hại!”

Lục Khánh Nam ngẩng đầu lên, chửi một

tiếng, trên trán còn có chút mồ hôi lạnh, xem ra

là thật sự rất đau.

Kiều Bích Ngọc cảm thấy khó xử: “Đi bệnh

viện nhé.”

“Không đi.”

Kiều Bích Ngọc âm u hỏi một câu: “Không đi

đúng không?”

“Tôi nói không đi là không đi.”

Lục Khánh Nam rất có cốt khí, một phút sau,

Bùi Thanh Tùng và Châu Mỹ Duy đang ngồi một

bên uống canh, sau đó bọn họ nhìn thấy Kiều

Bích Ngọc hung dữ kéo cổ áo cậu Lục, kéo một

phát đến ghế sô pha, sau đó lao đến trước mặt

anh ta, mở cổ áo anh ta ra.

“Cô, cô…“ Lục Khánh Nam kinh ngạc, trừng

mắt nhìn người phụ nữ trước mặt đang giơ tay

đặt trên người mình.

Đây xem như là đang phi lễ với đàn ông.

Thân thể Lục Khánh Nam cứng lại, cho đến khi

Kiều Bích Ngọc cầm lọ thuốc mỡ ấn lên vai bầm

tím của Lục Khánh Nam.

Tất cả mọi dây thần kinh đau đớn của anh ta

bộc phát.

“A” Giết người như ngóe nha.

“Kiều Bích Ngọc chết tiệt! A… Cô, cô dừng

tay cho tôi. A”

Lục Khánh Nam đau đớn hét lên, Kiều Bích

Ngọc càng nghe càng mất kiên nhẫn, càng dùng

lực bôi thuốc mỡ lên vai Lục Khánh Nam. Bùi

Thanh Tùng và Châu Mỹ Duy nhìn nhau, nội tâm

biểu thị vô cùng thương cảm.

“Cô, cô đợi đấy cho tôi!”

Sau một hồi đau khổ, toàn thân Lục Khánh

Nam ướt đẫm mồ hôi, ngay cả cổ áo sơ mi cũng

ướt hơn nửa, thở phì phò, mất đi nửa cái mạng,

không còn sức mắng người.

“Đau như vậy sao?”

Kiều Bích Ngọc thu dọn hòm thuốc, quay

người lại trừng anh ta: “Đường Tuấn Nghĩa cũng

chưa bao giờ gào thét như anh cả, mấy vết bầm

tím này sau khi bôi xong rất nhanh sẽ khỏi, thật

sự là phiền phức mà.”

Lục Khánh Nam bị cô dạy dỗ đến nỗi không

biết phản bác lại như thế nào, hai, không còn

sức nữa. Bùi Thanh Tùng rất ngoan ngoãn mang

cho anh ta nửa cốc nước ấm, dồn sức rót.

Châu Mỹ Duy ngược lại rất tò mò: “Kiều Bích

Ngọc lúc trước cậu thường bôi thuốc cho Đường

Tuấn Nghĩa sao?“

“Lúc nhỏ cậu ta ở nhà họ Đường thường

xuyên bị thương.”

Kiều Bích Ngọc không để ý lắm nói với bọn

họ, Đường Tuấn Nghĩa không có bạn bè, càng

không có người đưa anh ta đi bệnh viện, vết

thương của anh ta đều do cô xử lý.

Lục Khánh Nam uống nửa cốc nước ấm, dần

dần có sức: “Vậy có phải bây giờ cô nên kiêng kị

một chút không, các người đã không còn là lúc

nhỏ nữa rồi.“ c** q**n áo của đàn ông, mà cô

cũng có thể làm được.

“Ít thấy thì lạ nhiều.“ Kiều Bích Ngọc liếc anh

ta một cái.

“Quen rồi, hơn nữa Đường Tuấn Nghĩa rất

dính người.”

Châu Mỹ Duy ngạc nhiên: “Đường Tuấn

Nghĩa sẽ không quá dính người chứ?”

Kiểu Bích Ngọc trầm mặc một lát, sắc mặt

có chút kỳ quái, giống như đang thở dài lại càng

giống như đang bất lực.

“Là do mấy người chưa nhìn thấy cậu ta lúc

bi sốt cao thôi.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 314: Đường Tuấn Nghĩa rất dính người saoBảy giờ mọi, mọi người đều đang bận rộnchuẩn bị bữa tối, mà Kiều Bích Ngọc lại bị đẩy rakhỏi phòng bếp.Mỹ Duy nghiêm túc cảnh giác cô: “Không cóviệc gì thì đứng có đi vào.”Kiều Bích Ngọc rất phiền muộn, đây rõ rànglà nhà cô mà.“Có một số người ấy mà, cả ngày khônggiúp được cái gì cả.“ Cậu Lục đang ngồi ở phòngkhách lập tức cười trên nỗi đau của người khác.Kiều Bích Ngọc không quan tâm đến anh ta,ngược lại rất tò mò lại gần cửa phòng bếp, rấtnghiêm túc quan sát một lớn một nhỏ ở bêntrong, Châu Mỹ Duy đang xào thịt bò với ớtchuông, tên nhóc Bùi Thanh Tùng kia rất ra dángđưa nước tương cho cô ấy.Càng ngày càng cảm thấy rất kỳ lạ, quayđầu liếc nhìn Lục Khánh Nam hay ăn lười làmđang ngồi trên ghế sô pha.“Này, sao con trai của Bùi Hưng Nam cứdính lấy Mỹ Duy vậy?”Lục Khánh Nam bị cô hỏi một câu, nhườngmày, biểu tình có chút kỳ quái.Sự việc này bắt nguồn từ mấy ngày trướcđêm giáng sinh.Hôm đó anh ta dẫn Bùi Thanh Tùng đuổi đếnthành phố Hải Châu tìm người, kết quả là mọingười bị kịch ăn bữa giáng sinh ở một nhà hàngăn nhanh bên đường cao tốc.Sau đó anh ta miệng tiện nói một chút việcvề anh trai của Bùi Hưng Nam.“Đây là bức chân dung của cả nhà họ Bùi”Sau khi mọi người đã ăn uống no nê, BùiHưng Nam dẫn Bùi Thanh Tùng đi vệ sinh. Anhta nhìn thấy ví tiền của Bùi Hưng Nam rơi trênbàn, anh ta lập tức mở bức ảnh trong ví ra choChâu Mỹ Duy xem.Khi Châu Mỹ Duy nhìn thấy một người đànông trong bức ảnh có nét giống Bùi Hưng Nam,rất ngạc nhiên “Tôi ở nhà họ Bùi chưa bao giờnhìn thấy anh trai anh ta, hai vị nhà họ Bùi cũngchưa từng nhắc đến”“Anh trai của Bùi Hưng Nam đã bất ngờ rađi, lúc đó bọn họ rất đau buồn.”“Đã xảy ra chuyện gì?”Có lẽ do Châu Mỹ Duy xui xẻo, cô ấy vừa hỏixong, sắc mặt Bùi Hưng Nam tràn đấy u ám đãbước đến, cướp lại chiếc ví, sau đó chế nhạo dạydỗ cô ấy một hồi.“Cô Châu, tôi cảm thấy việc nhà họ Bùichúng tôi, cô không có tư cách để biết quá nhiều.”Trong nhà hàng ăn nhanh có rất nhiềungười, Bùi Hưng Nam hiếm khi có thái độ dạy dỗngười khác. Châu Mỹ Duy bị mắng có chút vôtội, nhưng cô ấy cúi thấp đầu, không hề phảnbác một câu.Cuối cùng bọn họ quay trở lại trong xe, dọcđường đi mọi người đều biết điều không nói gì.Châu Mỹ Duy xuống xe trước, lúc đó cô ấycười rất miễn cưỡng, có lẽ do thật sự buồn, nóimột câu: “Chúng ta đều có cuộc sống riêng củamình, chúc mọi người có một cuộc sống hạnh phúc.”Sau đó cô ấy liền trở về nhà mình.Thực ra có ý nghĩa là, ai cũng có việc bậnriêng, sau này không có việc gì thì đứng có màliên lạc.Lưu lại trong xe biểu tình kỳ quặc của haicha con nhà họ Bùi, Bùi Thanh Tùng phàn nàncha mình, quá đáng rồi, muốn đi xin lỗi, kết quảtên Bùi Hưng Nam kia thu dọn đồ đạc về nhà.“Đã bao nhiêu năm rồi, Bùi Thanh Tùng đãsáu tuổi rồi, ngay cả bố mẹ cậu cũng đã đặtxuống rồi, sao cậu còn không đặt xuống được chứ?”“Cậu định cả đời sau này đều sống trong mơhồ sao, rất khó để gặp được một người mà mìnhthích, sao lại không đủ dũng khí để theo đuổihạnh phúc chứ?”Lục Khánh Nam khuyên anh ta.Nhưng Bùi Hưng Nam chỉ trầm mặc rồi thấpgiọng nói một câu: Tôi không xứng đáng đượchạnh phúc.”“Không xứng đáng được hạnh phúc? Thậtsự có thể khống chế được mình sao?“ LụcKhánh Nam vừa nghĩ lại vừa lẩm bẩm.“Anh đang lẩm bẩm cái gì đấy?”Kiều Bích Ngọc bước đến, nhìn Lục KhánhNam trầm ngâm suy nghĩ, liền đoán ra rồi hỏimột câu: “Này, tôi hỏi anh đấy, sao con trai củaBùi Hưng Nam cứ dính lấy Mỹ Duy vậy? Có phảiBùi Hưng Nam làm việc gì có lỗi với Mỹ Duykhông?”Lục Khánh Nam hồi thần, ngẩng đầu, hừmột tiếng, nhìn cô.“Kiều Bích Ngọc, cô đừng lại gần tôi!”Cậu Lục bộc phát lòng dạ hẹp hòi, bổ sungmột câu: “Cách xa tôi một chút, đừng có nóichuyện với tôi.”Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc đen xì, chuẩn bịphát hỏa, nhịn xuống, vì Bùi Thanh Tùng mớikhông ra ngoài đánh người.Bên phía phòng bếp, không có Kiều BíchNgọc gây rối, rất nhanh Châu Mỹ Duy đã nấuxong bữa tối.Bạn nhỏ Bùi Thanh Tùng rất ngoan ngoãngiúp cô ấy sắp xếp bát đũa, Kiểu Bích Ngọc vàLục Khánh Nam chỉ như hai con sâu gạo ngồi ởchỗ đợi sẵn, một bàn ăn của gia đình bìnhthường, năm món một canh, rất thơm ngon đẹp mắt.Châu Mỹ Duy múc cho bọn họ một bát canhgà hầm trước: “Uống nửa bát canh trước, rồi ăncơm. Mùa đông rất thích hợp uống cái này”Bùi Thanh Tùng cầm thìa nhỏ trong ta,gương mặt tràn đầy hạnh phúc.Kiều Bích Ngọc trên bàn ăn nhà mình nêncăn bản không hề cố ky lễ nghi gì trên bàn ăn:“Mình muốn bát to!”Cô bưng bát, điên cuồng ăn uống.“Sau này tôi tìm vợ, cũng muốn tìm mộtngười hiền lành khéo tay.“ Lục Khánh Nam cũngtán thưởng một tiếng, quay đầu nhìn Kiều BíchNgọc ngồi bên cạnh, gương mặt sửng sốt.“Kiều Bích Ngọc, trước kia cô ở nhà họQuách, đừng nói với tôi, cô cũng ăn như thế nàyđấy nhé.”“Không liên quan gì đến anh.”Kiểu Bích Ngọc không thích người khácnhắc đến mấy chữ “nhà họ Quách” này, trừnganh ta: “Những món dân dã này không thể vàobụng anh được, anh nên sang một bên ngồi giảinhiệt đi, chúng tôi ăn là được rồi.Lục Khánh Nam bảo vệ thức ăn, đưa tay rangăn cô cướp mất, kết quả động vào vết thươngtrên vai.Đau đến nỗi sắc mặt anh ta đổi xanh đổi trắng.“Lục Khánh Nam, vai của anh như thế nào rồi?”Châu Mỹ Duy thấy anh ta thật sự rất đau,đến cả đũa cũng không cầm được, quan tâm hỏimột câu: “Vừa rồi anh chưa bôi lọ thuốc mỡtrong hộp thuốc y tế à, cái đó rất có tác dụng đấy”“Thuốc mỡ quá thối, không bôi.” Bùi ThanhTùng lập tức bán đứng Lục Khánh Nam.Lúc này Lục Khánh Nam muốn mắng ngườicũng không còn sức nữa, tay trái ôm lấy vai phải,gương mặt anh tuấn cố gắng nhịn đau, sốngchết cũng không kêu một tiếng.“Thật là vô dụng.”Kiều Bích Ngọc đứng dậy, làm động tác đỡanh ta, tiện thể mỉa mai một câu: “Một người đànông to lớn mà còn yểu điệu như vậy.”“Là do ai hại!”Lục Khánh Nam ngẩng đầu lên, chửi mộttiếng, trên trán còn có chút mồ hôi lạnh, xem ralà thật sự rất đau.Kiều Bích Ngọc cảm thấy khó xử: “Đi bệnhviện nhé.”“Không đi.”Kiều Bích Ngọc âm u hỏi một câu: “Không điđúng không?”“Tôi nói không đi là không đi.”Lục Khánh Nam rất có cốt khí, một phút sau,Bùi Thanh Tùng và Châu Mỹ Duy đang ngồi mộtbên uống canh, sau đó bọn họ nhìn thấy KiềuBích Ngọc hung dữ kéo cổ áo cậu Lục, kéo mộtphát đến ghế sô pha, sau đó lao đến trước mặtanh ta, mở cổ áo anh ta ra.“Cô, cô…“ Lục Khánh Nam kinh ngạc, trừngmắt nhìn người phụ nữ trước mặt đang giơ tayđặt trên người mình.Đây xem như là đang phi lễ với đàn ông.Thân thể Lục Khánh Nam cứng lại, cho đến khiKiều Bích Ngọc cầm lọ thuốc mỡ ấn lên vai bầmtím của Lục Khánh Nam.Tất cả mọi dây thần kinh đau đớn của anh tabộc phát.“A” Giết người như ngóe nha.“Kiều Bích Ngọc chết tiệt! A… Cô, cô dừngtay cho tôi. A”Lục Khánh Nam đau đớn hét lên, Kiều BíchNgọc càng nghe càng mất kiên nhẫn, càng dùnglực bôi thuốc mỡ lên vai Lục Khánh Nam. BùiThanh Tùng và Châu Mỹ Duy nhìn nhau, nội tâmbiểu thị vô cùng thương cảm.“Cô, cô đợi đấy cho tôi!”Sau một hồi đau khổ, toàn thân Lục KhánhNam ướt đẫm mồ hôi, ngay cả cổ áo sơ mi cũngướt hơn nửa, thở phì phò, mất đi nửa cái mạng,không còn sức mắng người.“Đau như vậy sao?”Kiều Bích Ngọc thu dọn hòm thuốc, quayngười lại trừng anh ta: “Đường Tuấn Nghĩa cũngchưa bao giờ gào thét như anh cả, mấy vết bầmtím này sau khi bôi xong rất nhanh sẽ khỏi, thậtsự là phiền phức mà.”Lục Khánh Nam bị cô dạy dỗ đến nỗi khôngbiết phản bác lại như thế nào, hai, không cònsức nữa. Bùi Thanh Tùng rất ngoan ngoãn mangcho anh ta nửa cốc nước ấm, dồn sức rót.Châu Mỹ Duy ngược lại rất tò mò: “Kiều BíchNgọc lúc trước cậu thường bôi thuốc cho ĐườngTuấn Nghĩa sao?““Lúc nhỏ cậu ta ở nhà họ Đường thườngxuyên bị thương.”Kiều Bích Ngọc không để ý lắm nói với bọnhọ, Đường Tuấn Nghĩa không có bạn bè, càngkhông có người đưa anh ta đi bệnh viện, vếtthương của anh ta đều do cô xử lý.Lục Khánh Nam uống nửa cốc nước ấm, dầndần có sức: “Vậy có phải bây giờ cô nên kiêng kịmột chút không, các người đã không còn là lúcnhỏ nữa rồi.“ c** q**n áo của đàn ông, mà côcũng có thể làm được.“Ít thấy thì lạ nhiều.“ Kiều Bích Ngọc liếc anhta một cái.“Quen rồi, hơn nữa Đường Tuấn Nghĩa rấtdính người.”Châu Mỹ Duy ngạc nhiên: “Đường TuấnNghĩa sẽ không quá dính người chứ?”Kiểu Bích Ngọc trầm mặc một lát, sắc mặtcó chút kỳ quái, giống như đang thở dài lại cànggiống như đang bất lực.“Là do mấy người chưa nhìn thấy cậu ta lúcbi sốt cao thôi.”

Chương 314