Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 315
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 315: Cậu chủ Quách không có cảm giác an toànSau khi bị ép buộc tiến hành thân mật, LụcKhánh Nam rất khó chịu mà phát hiện, vếtthương của anh ta thật sự đã tốt hơn rất nhiều rồi.Mà ở một bên, Châu Mỹ Duy đang bám dínhlấy Kiều Bích Ngọc hỏi về việc liên quan đếnĐường Tuấn Nghĩa.“Lần đầu gặp Đường Tuấn Nghĩa cậu tacũng rất khó xử… cậu ta cố ý mặc một quần áolớn hơn một số, che dấu hết vết bầm tím trênngười…”“Cậu cũng kéo cậu ta như vậy, đè cậu tatrên đất, cưỡng ép bôi thuốc sao?” Châu Mỹ Duykhông hiểu vì sao, trong đầu có chút hưng phấn.“Đúng vậy.”Kiều Bích Ngọc rất thẳng thắn.Châu Mỹ Duy càng hỏi càng hăng hái: “Vậysau khi lớn lên, hai người cũng như vậy …”“Hai người đều thích anh ta?” Lục KhánhNam âm dương kỳ quái ngắt lời bọn họ.“Tất nhiên rồi, anh lại không phải khôngquen Đường Tuấn Nghĩa lúc ấy..” Nam thần!Nam thần bị thương, cho nam thần uống thuốc,đẹp trai đến không thể chịu được!Tâm hồn thiếu nữ của Châu Mỹ Duy baybổng, quen biết mấy anh chàng đẹp trai bọn họ,vị nhà họ Quách kia quá kh*ng b* rồi, Lục KhánhNam kia thì quá lăng nhăng, tính đi tính lại thì vẫnlà Đường Tuấn Nghĩa tuyệt nhất, hơn nữa lúctrước cô may mắn có một đoạn thời gian sốngchúng với anh ta, thật sự là rất kích động mà.Sắc mặt Lục Khánh Nam có chút thối, muốnnói mấy câu giúp mình, đúng lúc đó, điện thoạicủa anh ta vang lên.Vốn dĩ dự định giả vờ không nghe thấy,nhưng anh ta cúi đầu liếc mắt một cái, nhân vậtlớn!Lục Khánh Nam cầm điện thoại, biểu tìnhcận trọng đi sang phía ban công, lúc này mới ấn nghe.“Ông cụ Quách” Lục Khánh Nam cung kínhnói một câu.Không biết có phải do danh tiếng của nhàhọ Quách quá lớn không, qua điện thoại, KiềuBích Ngọc và Châu Mỹ Duy nhất thời không dámnói cười, nhìn nhau một chút, đều đồng thời imlặng.Ông nội Quách Cao Minh lại gọi điện thoạicủa Lục Khánh Nam?Ánh mắt Kiều Bích Ngọc không nhịn đượcliếc nhìn trần nhà, sau đó lại nhìn Lục KhánhNam ở ban công, không biết ông cụ tìm LụcKhánh Nam có việc gì.“Cháu cũng không biết gần đây Cao Minhđang bận việc gì nữa, chắc là việc của công t..“Cháu hỏi bọn Bùi Hưng Nam, bọn họ cũngkhông biết.”“Giáng sinh Cao Minh cũng không về nhàsao, gần đây anh ấy cũng không về nhà sao?”Bởi vì trong phòng rất yên tỉnh, cho nênthanh âm ở ban công của Lục Khánh Nam rất rõràng: “Cháu tra một chút, tạm thời không biếtLục Khánh Nam ở đâu cả.”Châu Mỹ Duy cũng vểnh tai lên nghe trộm,sau đó kéo áo Kiểu Bích Ngọc, nhỏ giọng nói:“Ông cụ Quách gọi điện cho Lục Khánh Nam hỏithăm về cháu của mình, xem ra Quách Cao Minhđã rất lâu rồi chưa về nhà.”Thần sắc Kiều Bích Ngọc có chút phức tạp,nhìn Lục Khánh Nam bên kia, biểu tình có chútdo dự, cô đứng dậy, đến gần anh ta, mở miệngđịnh nói cái gì đó.Cô biết Quách Cao Minh ở đâu.Binh, binh, binh.Đột nhiên trên trần nhà truyền đến tiếng đậpbóng.Kiểu Bích Ngọc ngẩn ra, đờ đẫn nhìn trầnnhà rung lắc, mà Lục Khánh Nam vừa cúp điệnthoại xong cũng lập tức nhíu mày mắng chửi,Châu Mỹ Duy mắng: “Người này có tố chất gìVậy, vậy mà dám đập bóng trong nhà.”Cậu Lục không chịu được âm thanh ồn àonày: “Nơi bỏ đi này mà cô cũng ở được, ngày maichuyển ra ngoài!”Thanh âm đập bóng của tầng trên, thật sựkhiến người ra nghe thấy rất khó chịu, rất muốnbộc phát, chắc là Kiều Bích Ngọc đã nghe quenrồi, ngoại trừ ánh mắt có chút trầm tư phức tạp,trên mặt không hề có chút tức giận.Sắc mặt Lục Khánh Nam đen sì, đi về phíacửa: “Mẹ nó, tôi đi xem tên chết tiệt kia, dám tạora âm thanh ồn ào này”“Căn hộ tầng trên là nơi xúi quẩy, người ởnơi đó chắc không phải là loại tốt đẹp gì”Châu Mỹ Duy đi lên phía trước khuyên anhta: “Đứng có làm lớn chuyện, tầng trên tầngdưới, nhỡ đâu anh ta báo thù.”“Báo thù? Vậy phải xem anh ta có cái bảnlĩnh đó không!”Lục Khánh Nam sao có thể chịu được thểloại ồn ào này, tức giận mắng, đang nghĩ đếnviệc dứt khoát mua lại chung cư này.“Không cần phiền phức.”Kiều Bích Ngọc hiếm khi tốt tính, kéo LụcKhánh Nam lại, ấn xuống ghế sô pha, nhân tiệnrót cho anh ta một cốc hồng trà, rất bình tĩnh nóivới anh: “Người ở tầng trên, tôi sẽ tự đi xử lý.”Châu Mỹ Duy cảm thấy rất thần kỳ, khi KiềuBích Ngọc vừa nói sẽ đi xử đối phương, âmthanh đánh bóng trên tầng cũng dừng lại.Chắc là cảm thấy làm phiền cô không phải làviệc gì tốt rồi.“Bệnh thần kinh.”Lục Khánh Nam trừng mắt nhìn lên tầng,uống một ngụm hồng trà nóng, dần dần bình tĩnh lại.Kiều Bích Ngọc gật đầu đồng ý với anh ta,lúc trước cô bị làm phiền kinh khủng, suýt chútnữa là đi đánh người rồi.Cô nghiêm túc suy nghĩ: “Chắc là anh tacảm thấy nhàn rỗi, tìm chút cảm xúc tồn tại.”Châu Mỹ Duy thấy cô không nói gì, cảm thấycó lẽ Kiều Bích Ngọc rất quen thuộc với ngườitầng trên.Sau khi ăn xong bữa tối, Châu Mỹ Duy cònlàm cho bọn họ chè ngân nhĩ hạt sen, Kiều BíchNgọc nhấm nháp bát chè ngọt ngào, tâm tìnhcũng dần dần dịu lại, gương mặt thối của LụcKhánh Nam cũng giảm đi rất nhiều, Bùi ThanhTùng vui vẻ lấy điện thoại chụp cho bọn họ mấybức ảnh.Châu Mỹ Duy thuận miệng giáo dục mộtcâu: “Trẻ con không được chơi điện thoại, chơinhiều rồi, lớn lên đầu óc sẽ không được tốt lắm.”“Đây là điện thoại của cha cháu nha.”Ăn uống no nê xong cùng không còn sớmnữa, trẻ nhỏ nên về nhà ngủ sớm, Bùi ThanhTùng bị đuổi về nhà, có điều trước lúc về nhàthằng nhóc này còn nhấn mạnh một câu.“Cô Châu, cháu không giống với cha cháu,nếu như cô thật sự tức giận, cô giận một mìnhcha cháu là được rồi, cô đừng có không quantâm đến cháu, cháu vô tội mà.”Bùi Thanh Tùng giả làm người lớn, giọngđiệu rất nghiêm túc, khiến bọn họ bật cười một trận.“Thằng nhóc Bùi Thanh Tùng kia rất thích cậu”Kiểu Bích Ngọc nhìn thấy hai người LụcKhánh Nam vào thang máy, cũng tiện thể đóngcửa, bây giờ trong nhà chỉ còn lại hai người bọnhọ, có thể tâm tình chuyện riêng tư một chút.“Mỹ Duy, cậu và Bùi Hưng Nam…”“Chỉ là quan hệ bạn bè thôi.” Biểu tình ChâuMỹ Duy có chút ngượng ngùng.Kiều Bích Ngọc nhìn cô ấy không nói gì, màChâu Mỹ Duy cũng như không có sức lực, thởdài nói: “Thật sự chỉ là quan hệ bạn bè, chúngmình cũng đã nói rõ rồi, trước giờ chưa có cáikiểu… loại cảm tình dây dưa không tốt, mình biếtxử lý thế nào mà”“Nói thì nói như vậy, nhưng cậu thật sự…”Kiều Bích Ngọc cảm thấy chuyện xử lý tìnhcảm, những lời mà phụ nữ nói ra thường khôngthể tin được.“Kiều Bích Ngọc, chút chuyện này của mình,mình thật sự có thể xử lý được. Cậu vẫn nên hiểurõ về suy nghĩ của chính mình một chút.” ChâuMỹ Duy dường như có chút lảng tránh, liềnchuyển đề tài.“Cậu cảm thấy việc bôi thuốc trị thương choĐường Tuấn Nghĩa và Lục Khánh Nam chỉ là thóiquen, vậy cậu có từng nghĩ, người ở bên cạnhcậu chắc chắn không hề có cảm giác an toàn,bởi vì anh ta có thể cũng chỉ là một thói quen.”“Kiều Bích Ngọc, cậu không hiểu tình yêu.”Kiều Bích Ngọc ngẩn ra một kusc, sau đónhìn Châu Mỹ Duy đang vẫy tay với cô, cứ nhưthế mà đi.Không hiểu tình yêu.Dì nhỏ Cung Nhã Yên của cô cũng từng nói,cô không hiểu tình yêu.Phiền nhất là mấy chuyện tình cảm, ôngngoại cũng từng nói, ai đối tốt với mình, mình sẽđối tốt với người đó, chỉ như vậy thôi.“Cái gì mà không có cảm giác an toàn.”Kiều Bích Ngọc suy tư một lúc, sau đóngẩng đầu nhìn lên trần nhà một lúc lâu.Không phải là nói Quách Cao Minh không cócảm giác an toàn chứ.Người như anh ta là không thể nào.
Chương 315: Cậu chủ Quách không có cảm giác an toàn
Sau khi bị ép buộc tiến hành thân mật, Lục
Khánh Nam rất khó chịu mà phát hiện, vết
thương của anh ta thật sự đã tốt hơn rất nhiều rồi.
Mà ở một bên, Châu Mỹ Duy đang bám dính
lấy Kiều Bích Ngọc hỏi về việc liên quan đến
Đường Tuấn Nghĩa.
“Lần đầu gặp Đường Tuấn Nghĩa cậu ta
cũng rất khó xử… cậu ta cố ý mặc một quần áo
lớn hơn một số, che dấu hết vết bầm tím trên
người…”
“Cậu cũng kéo cậu ta như vậy, đè cậu ta
trên đất, cưỡng ép bôi thuốc sao?” Châu Mỹ Duy
không hiểu vì sao, trong đầu có chút hưng phấn.
“Đúng vậy.”
Kiều Bích Ngọc rất thẳng thắn.
Châu Mỹ Duy càng hỏi càng hăng hái: “Vậy
sau khi lớn lên, hai người cũng như vậy …”
“Hai người đều thích anh ta?” Lục Khánh
Nam âm dương kỳ quái ngắt lời bọn họ.
“Tất nhiên rồi, anh lại không phải không
quen Đường Tuấn Nghĩa lúc ấy..” Nam thần!
Nam thần bị thương, cho nam thần uống thuốc,
đẹp trai đến không thể chịu được!
Tâm hồn thiếu nữ của Châu Mỹ Duy bay
bổng, quen biết mấy anh chàng đẹp trai bọn họ,
vị nhà họ Quách kia quá kh*ng b* rồi, Lục Khánh
Nam kia thì quá lăng nhăng, tính đi tính lại thì vẫn
là Đường Tuấn Nghĩa tuyệt nhất, hơn nữa lúc
trước cô may mắn có một đoạn thời gian sống
chúng với anh ta, thật sự là rất kích động mà.
Sắc mặt Lục Khánh Nam có chút thối, muốn
nói mấy câu giúp mình, đúng lúc đó, điện thoại
của anh ta vang lên.
Vốn dĩ dự định giả vờ không nghe thấy,
nhưng anh ta cúi đầu liếc mắt một cái, nhân vật
lớn!
Lục Khánh Nam cầm điện thoại, biểu tình
cận trọng đi sang phía ban công, lúc này mới ấn nghe.
“Ông cụ Quách” Lục Khánh Nam cung kính
nói một câu.
Không biết có phải do danh tiếng của nhà
họ Quách quá lớn không, qua điện thoại, Kiều
Bích Ngọc và Châu Mỹ Duy nhất thời không dám
nói cười, nhìn nhau một chút, đều đồng thời im
lặng.
Ông nội Quách Cao Minh lại gọi điện thoại
của Lục Khánh Nam?
Ánh mắt Kiều Bích Ngọc không nhịn được
liếc nhìn trần nhà, sau đó lại nhìn Lục Khánh
Nam ở ban công, không biết ông cụ tìm Lục
Khánh Nam có việc gì.
“Cháu cũng không biết gần đây Cao Minh
đang bận việc gì nữa, chắc là việc của công t..
“Cháu hỏi bọn Bùi Hưng Nam, bọn họ cũng
không biết.”
“Giáng sinh Cao Minh cũng không về nhà
sao, gần đây anh ấy cũng không về nhà sao?”
Bởi vì trong phòng rất yên tỉnh, cho nên
thanh âm ở ban công của Lục Khánh Nam rất rõ
ràng: “Cháu tra một chút, tạm thời không biết
Lục Khánh Nam ở đâu cả.”
Châu Mỹ Duy cũng vểnh tai lên nghe trộm,
sau đó kéo áo Kiểu Bích Ngọc, nhỏ giọng nói:
“Ông cụ Quách gọi điện cho Lục Khánh Nam hỏi
thăm về cháu của mình, xem ra Quách Cao Minh
đã rất lâu rồi chưa về nhà.”
Thần sắc Kiều Bích Ngọc có chút phức tạp,
nhìn Lục Khánh Nam bên kia, biểu tình có chút
do dự, cô đứng dậy, đến gần anh ta, mở miệng
định nói cái gì đó.
Cô biết Quách Cao Minh ở đâu.
Binh, binh, binh.
Đột nhiên trên trần nhà truyền đến tiếng đập
bóng.
Kiểu Bích Ngọc ngẩn ra, đờ đẫn nhìn trần
nhà rung lắc, mà Lục Khánh Nam vừa cúp điện
thoại xong cũng lập tức nhíu mày mắng chửi,
Châu Mỹ Duy mắng: “Người này có tố chất gì
Vậy, vậy mà dám đập bóng trong nhà.”
Cậu Lục không chịu được âm thanh ồn ào
này: “Nơi bỏ đi này mà cô cũng ở được, ngày mai
chuyển ra ngoài!”
Thanh âm đập bóng của tầng trên, thật sự
khiến người ra nghe thấy rất khó chịu, rất muốn
bộc phát, chắc là Kiều Bích Ngọc đã nghe quen
rồi, ngoại trừ ánh mắt có chút trầm tư phức tạp,
trên mặt không hề có chút tức giận.
Sắc mặt Lục Khánh Nam đen sì, đi về phía
cửa: “Mẹ nó, tôi đi xem tên chết tiệt kia, dám tạo
ra âm thanh ồn ào này”
“Căn hộ tầng trên là nơi xúi quẩy, người ở
nơi đó chắc không phải là loại tốt đẹp gì”
Châu Mỹ Duy đi lên phía trước khuyên anh
ta: “Đứng có làm lớn chuyện, tầng trên tầng
dưới, nhỡ đâu anh ta báo thù.”
“Báo thù? Vậy phải xem anh ta có cái bản
lĩnh đó không!”
Lục Khánh Nam sao có thể chịu được thể
loại ồn ào này, tức giận mắng, đang nghĩ đến
việc dứt khoát mua lại chung cư này.
“Không cần phiền phức.”
Kiều Bích Ngọc hiếm khi tốt tính, kéo Lục
Khánh Nam lại, ấn xuống ghế sô pha, nhân tiện
rót cho anh ta một cốc hồng trà, rất bình tĩnh nói
với anh: “Người ở tầng trên, tôi sẽ tự đi xử lý.”
Châu Mỹ Duy cảm thấy rất thần kỳ, khi Kiều
Bích Ngọc vừa nói sẽ đi xử đối phương, âm
thanh đánh bóng trên tầng cũng dừng lại.
Chắc là cảm thấy làm phiền cô không phải là
việc gì tốt rồi.
“Bệnh thần kinh.”
Lục Khánh Nam trừng mắt nhìn lên tầng,
uống một ngụm hồng trà nóng, dần dần bình tĩnh lại.
Kiều Bích Ngọc gật đầu đồng ý với anh ta,
lúc trước cô bị làm phiền kinh khủng, suýt chút
nữa là đi đánh người rồi.
Cô nghiêm túc suy nghĩ: “Chắc là anh ta
cảm thấy nhàn rỗi, tìm chút cảm xúc tồn tại.”
Châu Mỹ Duy thấy cô không nói gì, cảm thấy
có lẽ Kiều Bích Ngọc rất quen thuộc với người
tầng trên.
Sau khi ăn xong bữa tối, Châu Mỹ Duy còn
làm cho bọn họ chè ngân nhĩ hạt sen, Kiều Bích
Ngọc nhấm nháp bát chè ngọt ngào, tâm tình
cũng dần dần dịu lại, gương mặt thối của Lục
Khánh Nam cũng giảm đi rất nhiều, Bùi Thanh
Tùng vui vẻ lấy điện thoại chụp cho bọn họ mấy
bức ảnh.
Châu Mỹ Duy thuận miệng giáo dục một
câu: “Trẻ con không được chơi điện thoại, chơi
nhiều rồi, lớn lên đầu óc sẽ không được tốt lắm.”
“Đây là điện thoại của cha cháu nha.”
Ăn uống no nê xong cùng không còn sớm
nữa, trẻ nhỏ nên về nhà ngủ sớm, Bùi Thanh
Tùng bị đuổi về nhà, có điều trước lúc về nhà
thằng nhóc này còn nhấn mạnh một câu.
“Cô Châu, cháu không giống với cha cháu,
nếu như cô thật sự tức giận, cô giận một mình
cha cháu là được rồi, cô đừng có không quan
tâm đến cháu, cháu vô tội mà.”
Bùi Thanh Tùng giả làm người lớn, giọng
điệu rất nghiêm túc, khiến bọn họ bật cười một trận.
“Thằng nhóc Bùi Thanh Tùng kia rất thích cậu”
Kiểu Bích Ngọc nhìn thấy hai người Lục
Khánh Nam vào thang máy, cũng tiện thể đóng
cửa, bây giờ trong nhà chỉ còn lại hai người bọn
họ, có thể tâm tình chuyện riêng tư một chút.
“Mỹ Duy, cậu và Bùi Hưng Nam…”
“Chỉ là quan hệ bạn bè thôi.” Biểu tình Châu
Mỹ Duy có chút ngượng ngùng.
Kiều Bích Ngọc nhìn cô ấy không nói gì, mà
Châu Mỹ Duy cũng như không có sức lực, thở
dài nói: “Thật sự chỉ là quan hệ bạn bè, chúng
mình cũng đã nói rõ rồi, trước giờ chưa có cái
kiểu… loại cảm tình dây dưa không tốt, mình biết
xử lý thế nào mà”
“Nói thì nói như vậy, nhưng cậu thật sự…”
Kiều Bích Ngọc cảm thấy chuyện xử lý tình
cảm, những lời mà phụ nữ nói ra thường không
thể tin được.
“Kiều Bích Ngọc, chút chuyện này của mình,
mình thật sự có thể xử lý được. Cậu vẫn nên hiểu
rõ về suy nghĩ của chính mình một chút.” Châu
Mỹ Duy dường như có chút lảng tránh, liền
chuyển đề tài.
“Cậu cảm thấy việc bôi thuốc trị thương cho
Đường Tuấn Nghĩa và Lục Khánh Nam chỉ là thói
quen, vậy cậu có từng nghĩ, người ở bên cạnh
cậu chắc chắn không hề có cảm giác an toàn,
bởi vì anh ta có thể cũng chỉ là một thói quen.”
“Kiều Bích Ngọc, cậu không hiểu tình yêu.”
Kiều Bích Ngọc ngẩn ra một kusc, sau đó
nhìn Châu Mỹ Duy đang vẫy tay với cô, cứ như
thế mà đi.
Không hiểu tình yêu.
Dì nhỏ Cung Nhã Yên của cô cũng từng nói,
cô không hiểu tình yêu.
Phiền nhất là mấy chuyện tình cảm, ông
ngoại cũng từng nói, ai đối tốt với mình, mình sẽ
đối tốt với người đó, chỉ như vậy thôi.
“Cái gì mà không có cảm giác an toàn.”
Kiều Bích Ngọc suy tư một lúc, sau đó
ngẩng đầu nhìn lên trần nhà một lúc lâu.
Không phải là nói Quách Cao Minh không có
cảm giác an toàn chứ.
Người như anh ta là không thể nào.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 315: Cậu chủ Quách không có cảm giác an toànSau khi bị ép buộc tiến hành thân mật, LụcKhánh Nam rất khó chịu mà phát hiện, vếtthương của anh ta thật sự đã tốt hơn rất nhiều rồi.Mà ở một bên, Châu Mỹ Duy đang bám dínhlấy Kiều Bích Ngọc hỏi về việc liên quan đếnĐường Tuấn Nghĩa.“Lần đầu gặp Đường Tuấn Nghĩa cậu tacũng rất khó xử… cậu ta cố ý mặc một quần áolớn hơn một số, che dấu hết vết bầm tím trênngười…”“Cậu cũng kéo cậu ta như vậy, đè cậu tatrên đất, cưỡng ép bôi thuốc sao?” Châu Mỹ Duykhông hiểu vì sao, trong đầu có chút hưng phấn.“Đúng vậy.”Kiều Bích Ngọc rất thẳng thắn.Châu Mỹ Duy càng hỏi càng hăng hái: “Vậysau khi lớn lên, hai người cũng như vậy …”“Hai người đều thích anh ta?” Lục KhánhNam âm dương kỳ quái ngắt lời bọn họ.“Tất nhiên rồi, anh lại không phải khôngquen Đường Tuấn Nghĩa lúc ấy..” Nam thần!Nam thần bị thương, cho nam thần uống thuốc,đẹp trai đến không thể chịu được!Tâm hồn thiếu nữ của Châu Mỹ Duy baybổng, quen biết mấy anh chàng đẹp trai bọn họ,vị nhà họ Quách kia quá kh*ng b* rồi, Lục KhánhNam kia thì quá lăng nhăng, tính đi tính lại thì vẫnlà Đường Tuấn Nghĩa tuyệt nhất, hơn nữa lúctrước cô may mắn có một đoạn thời gian sốngchúng với anh ta, thật sự là rất kích động mà.Sắc mặt Lục Khánh Nam có chút thối, muốnnói mấy câu giúp mình, đúng lúc đó, điện thoạicủa anh ta vang lên.Vốn dĩ dự định giả vờ không nghe thấy,nhưng anh ta cúi đầu liếc mắt một cái, nhân vậtlớn!Lục Khánh Nam cầm điện thoại, biểu tìnhcận trọng đi sang phía ban công, lúc này mới ấn nghe.“Ông cụ Quách” Lục Khánh Nam cung kínhnói một câu.Không biết có phải do danh tiếng của nhàhọ Quách quá lớn không, qua điện thoại, KiềuBích Ngọc và Châu Mỹ Duy nhất thời không dámnói cười, nhìn nhau một chút, đều đồng thời imlặng.Ông nội Quách Cao Minh lại gọi điện thoạicủa Lục Khánh Nam?Ánh mắt Kiều Bích Ngọc không nhịn đượcliếc nhìn trần nhà, sau đó lại nhìn Lục KhánhNam ở ban công, không biết ông cụ tìm LụcKhánh Nam có việc gì.“Cháu cũng không biết gần đây Cao Minhđang bận việc gì nữa, chắc là việc của công t..“Cháu hỏi bọn Bùi Hưng Nam, bọn họ cũngkhông biết.”“Giáng sinh Cao Minh cũng không về nhàsao, gần đây anh ấy cũng không về nhà sao?”Bởi vì trong phòng rất yên tỉnh, cho nênthanh âm ở ban công của Lục Khánh Nam rất rõràng: “Cháu tra một chút, tạm thời không biếtLục Khánh Nam ở đâu cả.”Châu Mỹ Duy cũng vểnh tai lên nghe trộm,sau đó kéo áo Kiểu Bích Ngọc, nhỏ giọng nói:“Ông cụ Quách gọi điện cho Lục Khánh Nam hỏithăm về cháu của mình, xem ra Quách Cao Minhđã rất lâu rồi chưa về nhà.”Thần sắc Kiều Bích Ngọc có chút phức tạp,nhìn Lục Khánh Nam bên kia, biểu tình có chútdo dự, cô đứng dậy, đến gần anh ta, mở miệngđịnh nói cái gì đó.Cô biết Quách Cao Minh ở đâu.Binh, binh, binh.Đột nhiên trên trần nhà truyền đến tiếng đậpbóng.Kiểu Bích Ngọc ngẩn ra, đờ đẫn nhìn trầnnhà rung lắc, mà Lục Khánh Nam vừa cúp điệnthoại xong cũng lập tức nhíu mày mắng chửi,Châu Mỹ Duy mắng: “Người này có tố chất gìVậy, vậy mà dám đập bóng trong nhà.”Cậu Lục không chịu được âm thanh ồn àonày: “Nơi bỏ đi này mà cô cũng ở được, ngày maichuyển ra ngoài!”Thanh âm đập bóng của tầng trên, thật sựkhiến người ra nghe thấy rất khó chịu, rất muốnbộc phát, chắc là Kiều Bích Ngọc đã nghe quenrồi, ngoại trừ ánh mắt có chút trầm tư phức tạp,trên mặt không hề có chút tức giận.Sắc mặt Lục Khánh Nam đen sì, đi về phíacửa: “Mẹ nó, tôi đi xem tên chết tiệt kia, dám tạora âm thanh ồn ào này”“Căn hộ tầng trên là nơi xúi quẩy, người ởnơi đó chắc không phải là loại tốt đẹp gì”Châu Mỹ Duy đi lên phía trước khuyên anhta: “Đứng có làm lớn chuyện, tầng trên tầngdưới, nhỡ đâu anh ta báo thù.”“Báo thù? Vậy phải xem anh ta có cái bảnlĩnh đó không!”Lục Khánh Nam sao có thể chịu được thểloại ồn ào này, tức giận mắng, đang nghĩ đếnviệc dứt khoát mua lại chung cư này.“Không cần phiền phức.”Kiều Bích Ngọc hiếm khi tốt tính, kéo LụcKhánh Nam lại, ấn xuống ghế sô pha, nhân tiệnrót cho anh ta một cốc hồng trà, rất bình tĩnh nóivới anh: “Người ở tầng trên, tôi sẽ tự đi xử lý.”Châu Mỹ Duy cảm thấy rất thần kỳ, khi KiềuBích Ngọc vừa nói sẽ đi xử đối phương, âmthanh đánh bóng trên tầng cũng dừng lại.Chắc là cảm thấy làm phiền cô không phải làviệc gì tốt rồi.“Bệnh thần kinh.”Lục Khánh Nam trừng mắt nhìn lên tầng,uống một ngụm hồng trà nóng, dần dần bình tĩnh lại.Kiều Bích Ngọc gật đầu đồng ý với anh ta,lúc trước cô bị làm phiền kinh khủng, suýt chútnữa là đi đánh người rồi.Cô nghiêm túc suy nghĩ: “Chắc là anh tacảm thấy nhàn rỗi, tìm chút cảm xúc tồn tại.”Châu Mỹ Duy thấy cô không nói gì, cảm thấycó lẽ Kiều Bích Ngọc rất quen thuộc với ngườitầng trên.Sau khi ăn xong bữa tối, Châu Mỹ Duy cònlàm cho bọn họ chè ngân nhĩ hạt sen, Kiều BíchNgọc nhấm nháp bát chè ngọt ngào, tâm tìnhcũng dần dần dịu lại, gương mặt thối của LụcKhánh Nam cũng giảm đi rất nhiều, Bùi ThanhTùng vui vẻ lấy điện thoại chụp cho bọn họ mấybức ảnh.Châu Mỹ Duy thuận miệng giáo dục mộtcâu: “Trẻ con không được chơi điện thoại, chơinhiều rồi, lớn lên đầu óc sẽ không được tốt lắm.”“Đây là điện thoại của cha cháu nha.”Ăn uống no nê xong cùng không còn sớmnữa, trẻ nhỏ nên về nhà ngủ sớm, Bùi ThanhTùng bị đuổi về nhà, có điều trước lúc về nhàthằng nhóc này còn nhấn mạnh một câu.“Cô Châu, cháu không giống với cha cháu,nếu như cô thật sự tức giận, cô giận một mìnhcha cháu là được rồi, cô đừng có không quantâm đến cháu, cháu vô tội mà.”Bùi Thanh Tùng giả làm người lớn, giọngđiệu rất nghiêm túc, khiến bọn họ bật cười một trận.“Thằng nhóc Bùi Thanh Tùng kia rất thích cậu”Kiểu Bích Ngọc nhìn thấy hai người LụcKhánh Nam vào thang máy, cũng tiện thể đóngcửa, bây giờ trong nhà chỉ còn lại hai người bọnhọ, có thể tâm tình chuyện riêng tư một chút.“Mỹ Duy, cậu và Bùi Hưng Nam…”“Chỉ là quan hệ bạn bè thôi.” Biểu tình ChâuMỹ Duy có chút ngượng ngùng.Kiều Bích Ngọc nhìn cô ấy không nói gì, màChâu Mỹ Duy cũng như không có sức lực, thởdài nói: “Thật sự chỉ là quan hệ bạn bè, chúngmình cũng đã nói rõ rồi, trước giờ chưa có cáikiểu… loại cảm tình dây dưa không tốt, mình biếtxử lý thế nào mà”“Nói thì nói như vậy, nhưng cậu thật sự…”Kiều Bích Ngọc cảm thấy chuyện xử lý tìnhcảm, những lời mà phụ nữ nói ra thường khôngthể tin được.“Kiều Bích Ngọc, chút chuyện này của mình,mình thật sự có thể xử lý được. Cậu vẫn nên hiểurõ về suy nghĩ của chính mình một chút.” ChâuMỹ Duy dường như có chút lảng tránh, liềnchuyển đề tài.“Cậu cảm thấy việc bôi thuốc trị thương choĐường Tuấn Nghĩa và Lục Khánh Nam chỉ là thóiquen, vậy cậu có từng nghĩ, người ở bên cạnhcậu chắc chắn không hề có cảm giác an toàn,bởi vì anh ta có thể cũng chỉ là một thói quen.”“Kiều Bích Ngọc, cậu không hiểu tình yêu.”Kiều Bích Ngọc ngẩn ra một kusc, sau đónhìn Châu Mỹ Duy đang vẫy tay với cô, cứ nhưthế mà đi.Không hiểu tình yêu.Dì nhỏ Cung Nhã Yên của cô cũng từng nói,cô không hiểu tình yêu.Phiền nhất là mấy chuyện tình cảm, ôngngoại cũng từng nói, ai đối tốt với mình, mình sẽđối tốt với người đó, chỉ như vậy thôi.“Cái gì mà không có cảm giác an toàn.”Kiều Bích Ngọc suy tư một lúc, sau đóngẩng đầu nhìn lên trần nhà một lúc lâu.Không phải là nói Quách Cao Minh không cócảm giác an toàn chứ.Người như anh ta là không thể nào.