Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 322

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 322: Trở thành người xa lạKiều Bích Ngọc nhìn anh, ngay cả hô hấpcũng trở nên dồn dập, muốn hỏi anh đang nghĩgì.Đột nhiên anh thu lại tất cả tức giận, giốngnhư vừa rồi chỉ là ảo giác, Quách Cao Minh thảcô ra, xoay người đi vào trong phòng tắm.Tim Kiều Bích Ngọc không ngừng đập loạn,lập tức đuổi theo, cấp bách đưa tay túm lấy tayanh, muốn hỏi rõ: “Anh, vừa rồi anh nói…”“Không có gì.”Quách Cao Minh nghĩ một đằng trả lời mộtnẻo, anh nhìn vào trong gương, gương mặt trởnên nghiêm túc nhìn ánh mắt cô: “Không thoải mái.”Kiều Bích Ngọc có cảm giác bản thân đangbị anh đùa giỡn.Cô liền tức giận gào lên: “Tôi đang hỏi anhđấy, những lời anh nói khi nãy…”“Em giúp tôi cạo râu, tôi nói cho em biết”Ngữ điệu của anh quả thực bình tĩnh.Kiểu Bích Ngọc cũng không rõ rốt cuộcngười trước mặt này có ý gì, vừa mới giây trướcanh đang vô cùng tức giận, bỗng nhiên lại làmnhư không có chuyện gì xảy ra.Khẽ cau mày, nhìn chăm chú vào ánh mắtsâu hút kia của anh, con ngươi đen láy giống nhưvực sâu, khiến cô không thể hiểu được.“Ở đây tôi không có dao cạo râu.“ Cuối cùngcô nổi giận quát to.“Trên phòng của tôi có.”Anh lấy chìa khóa từ túi áo vest của mìnhđặt vào trong tay cô, ngữ khí nhẹ nhàng: “Hiệntại phải đi lấy. Kiều Bích Ngọc, nhớ phải về đấy.”Nói xong còn không quên nhắc nhở mộtcâu.Kiều Bích Ngọc nắm chặt chìa khóa phòng502 trong tay, nhìn anh thản nhiên dựa vào đầugiường nghỉ ngơi, ánh mắt quan sát cô, gươngmặt đẹp trai nhã nhã, bày ra bộ dạng chờ cô hầuhạ.Biệt thự trên núi có ánh nắng đẹp, cũng cónhiều người giúp việc để anh sai bảo như vậy, khikhông lại ở đây để chọc tức côi“Đúng là không hiểu nổi, vì sao anh lại thíchở một cái khách sạn bé nhỏ không nên đếnnày?” Cô có chút tức giận xoay người.“Tất cả là tại vì em đã chọn nơi tồi tàn này.”Giọng nói bởi vì bị bệnh ngày càng trở nênkhàn khàn, có chút buồn bực, giống như QuáchCao Minh cũng bắt đầu cảm thấy phiền.Kiều Bích Ngọc vô cùng bực mình, cũngkhông để vào đầu những lời buồn bực của anh,dùng sức đóng thật mạnh cửa phòng ngủ, đi lênphòng 502 tìm dao cạo râu.Trong nháy mắt khi cánh cửa bị cô đóng lại,người đàn ông trên giường liền đứng dậy, thầnsắc trên mặt Quách Cao Minh cũng trở nên lạnhlùng hơn rất nhiều.Đi đến bên cạnh bàn, cầm lấy vỉ thuốc hạsốt, lấy ra hai viên, bỏ vào miệng mạnh mẽ nuốtxuống.Quách Cao Minh không thích uống thuốc tây.Cả tuần đi nước ngoài, lại thức khuya giảiquyết rất nhiều công việc, đúng là mệt chết đi được.Chuyện đầu tiên khi về nước chính là muốnđi tìm cô.Loại cảm giác nhớ nhung cứ vướng mắctrong lòng chính là một cảm giác rất kỳ quái, hơnnữa càng ngày càng trở nên mãnh liệt, sau đóchính là không an lòng.Đi một vòng quanh căn phòng nhỏ tràn ngậphơi thở của cô, nhàn rỗi vô vị, tùy tiện mở ngănkéo tủ quần áo của cô ra, tìm từng món đồ củacô, cảm thấy rất thú vị.Có thể là do bản thân bị bệnh, vừa rồi anhkhông nên nói với cô những lời như vậy.Kiều Bích Ngọc đến phòng 502 cũng đãnhanh chóng có thể tìm thấy dao cạo râu củaanh, trong đầu cô vẫn không ngừng vang lênnhững lời anh nói khi nãy, quyết định khi quay vềsẽ hỏi cho rõ ràng.Khi cô vừa mở cửa bước vào phòng liền nhìnthấy người đàn ông trước mặt đang mở tủ quầnáo của mình, có chút kinh ngạc nhưng sau đóliền tức giận: “Này, sao anh lại ném chiếc áokhoác đó vào thùng rác?”Sắc mặt Quách Cao Minh chính là khôngmấy vừa lòng, xoay người nhìn cô một cái.Lạnh lùng mà nói một câu: “Không thích!”Thật ra anh cảm thấy bản thân mình làm nhưvậy là đúng, nhưng Kiều Bích Ngọc đã chạynhanh tới chỗ thùng rác lấy chiếc áo khoác màuđen kia lên, góc áo đều đã nhăn lại.“Nhìn không vừa mắt thì anh cứ rời đi, đây lànhà của tôi, đừng làm lộn xộn đồ vật của tôi!”Vẻ mặt cô không mấy hòa nhã, thuận taysửa lại áo khoác một chút sau đó treo lại vàotrong tủ.Đây là áo khoác của Đường Tuấn Nghĩa, lầntrước anh ấy đến nhà cô bị ướt mưa nên để lại.“Ném nó, nếu không sau này em đừng nghĩcó thể ở lại đây.“ Quách Cao Minh rất có thànhkiến với cái áo khoác này, ngữ khí lạnh lùng,cứng rắn.“Tôi chính là muốn giữ nó lại!”Động một chút liền muốn cảnh cáo uy h**pngười khác, Kiều Bích Ngọc đúng là đã chịu cáitính tình không coi ai ra gì đáng ghét này củaanh đủ rồi.“Tốt lắm, cứ như vậy, chúng ta cũng khôngphải chịu thiệt mà ở lại cái nhà trọ tồi tàn này nữa.”“Anh lại muốn làm gì? Quách Cao Minh anhđừng tự cho mình là đúng, anh đúng là đángghét!”Quách Cao Minh thấy cô coi cái áo khoáckia như bảo bối thì càng tức giận, âm dương quáidị nói: “Em ở cùng một chỗ với tôi thì liền cảmthấy chán ghét? Vậy em có biết gần đây chỗ dựacủa em bận chuyện gì không? Đường Tuấn Nghĩacũng không phải thứ tốt đẹp gì.“Đường Tuấn Nghĩa là người như thế nàođương nhiên tôi biết rõ.”“Quách Cao Minh anh đúng là người khólường, không phải tất cả mọi người đều phải nhìntính tình của anh mà nhường nhịn anh. Không cóanh thì tôi vẫn có thể sống tốt!”Kiều Bích Ngọc nổi giận đùng đùng mắnganh một trận, đột nhiên anh lại trở nên trầm mặckhông nói gì.Quách Cao Minh lặng im nhìn chằm chằmvào mắt cô, ánh mắt anh khiến cô cảm thấy cóchút đáng sợ.Trong nháy mắt liền cảm thấy chột dạ, thậmchí Kiều Bích Ngọc còn cảm thấy hối hận với câunói vừa nãy của mình “Tôi không cần anh vẫn cóthể sống tốt”, quật cường nhìn thẳng vào mắtanh, nhưng trong lòng lại rất rối loạn.Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên,phá vỡ bầu không khí yên lặng giữa hai ngườibọn họ.Lúc này Kiều Bích Ngọc mới có phản ứng, vẻmặt phức tạp mà cúi đầu, nhấp nhấp môi dườngnhư muốn nói gì đó với anh.Nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói, điđến cầm lấy điện thoại di động đặt trên tủ đầugiường, máy móc mà nghe máy.Đầu dây bên kia vang lên giọng nói vô cùngxa lạ.Kiều Bích Ngọc cũng không hỏi đối phươnglà ai, áp sát điện thoại vào tai, sắc mặt càng ngàycàng trở nên rối rắm phức tạp.“Tôi lập tức qua ngay!” Cô đột nhiên lêntiếng nói với đầu bên kia một câu.Quay người lại liền đụng phải một ngườiđang dựa vào tường, Quách Cao Minh liền đứngở trước mặt cô, hung hăng nhìn xuống mặt cô.“Muốn đi đâu?“ Giọng nói của anh trở nênlạnh lùng nghiêm nghị, rất thấp rất trầm.“Là ai gọi điện thoại cho em, lại là dì của em,Châu Mỹ Duy, hay vẫn là Lục Khánh Nam. Chỉcần có ai gọi điện thoại cho em thì em liền có thểxem tôi như không tồn tại.”“Quách Cao Minh anh đang nói bậy bạ gìđó?” Cô cảm thấy khi tức giận thì anh sẽ trở nênrất vô lý.“Tôi nói bậy? Vậy có phải em vẫn dây dưakhông rõ với Đường Tuấn Nghĩa hay Lục KhánhNam không?”“Kiều Bích Ngọc, em có thật sự nghĩ tôi đốivới em là gì không?”Ánh mắt của anh trở nên tức giận, nhìnchằm chằm vào mặt cô.Kiều Bích Ngọc chưa từng nghĩ tới anh cũngsẽ có lúc không khống chế được mà cố tình gâysự, có lẽ một người đàn ông như anh cô khônghiểu được, lại không cảm thấy bối rối trước cơnthịnh nộ hiện tại của anh, cô chỉ cảm thấy anhđang bất an.Trước kia dì nhỏ cùng với Châu Mỹ Duy đềunói cô không hiểu thế nào là yêu.Cô không hiểu tại sao Quách Cao Minh lạicảm thấy bất an, hiện tại cô không muốn tìmhiểu tình yêu rối rắm này, cô muốn có được mộtcâu trả lời.Cô vẫn còn nhớ tiếng của người đàn ông nóiqua điện thoại, ngày đó khi ở công viên cô đãgặp người đàn ông xa lạ này.Anh ta nói anh ta đã lấy được một cái USBtừ nhà của Hà Thủy Tiên.Anh ta nói anh ta đang đứng dưới cổng tiểukhu nhà cô, hiện tại cô phải xuống ngay lập tức.“Chiếc USB này tôi đang cầm, cô chỉ đượcđến một mình, tôi sẽ đưa cho cô. Nhưng em gáinhỏ thân mến, tôi lại rất tò mò, cô muốn ĐườngTuấn Nghĩa hay Quách Cao Minh?”

Chương 322: Trở thành người xa lạ

Kiều Bích Ngọc nhìn anh, ngay cả hô hấp

cũng trở nên dồn dập, muốn hỏi anh đang nghĩ

gì.

Đột nhiên anh thu lại tất cả tức giận, giống

như vừa rồi chỉ là ảo giác, Quách Cao Minh thả

cô ra, xoay người đi vào trong phòng tắm.

Tim Kiều Bích Ngọc không ngừng đập loạn,

lập tức đuổi theo, cấp bách đưa tay túm lấy tay

anh, muốn hỏi rõ: “Anh, vừa rồi anh nói…”

“Không có gì.”

Quách Cao Minh nghĩ một đằng trả lời một

nẻo, anh nhìn vào trong gương, gương mặt trở

nên nghiêm túc nhìn ánh mắt cô: “Không thoải mái.”

Kiều Bích Ngọc có cảm giác bản thân đang

bị anh đùa giỡn.

Cô liền tức giận gào lên: “Tôi đang hỏi anh

đấy, những lời anh nói khi nãy…”

“Em giúp tôi cạo râu, tôi nói cho em biết”

Ngữ điệu của anh quả thực bình tĩnh.

Kiểu Bích Ngọc cũng không rõ rốt cuộc

người trước mặt này có ý gì, vừa mới giây trước

anh đang vô cùng tức giận, bỗng nhiên lại làm

như không có chuyện gì xảy ra.

Khẽ cau mày, nhìn chăm chú vào ánh mắt

sâu hút kia của anh, con ngươi đen láy giống như

vực sâu, khiến cô không thể hiểu được.

“Ở đây tôi không có dao cạo râu.“ Cuối cùng

cô nổi giận quát to.

“Trên phòng của tôi có.”

Anh lấy chìa khóa từ túi áo vest của mình

đặt vào trong tay cô, ngữ khí nhẹ nhàng: “Hiện

tại phải đi lấy. Kiều Bích Ngọc, nhớ phải về đấy.”

Nói xong còn không quên nhắc nhở một

câu.

Kiều Bích Ngọc nắm chặt chìa khóa phòng

502 trong tay, nhìn anh thản nhiên dựa vào đầu

giường nghỉ ngơi, ánh mắt quan sát cô, gương

mặt đẹp trai nhã nhã, bày ra bộ dạng chờ cô hầu

hạ.

Biệt thự trên núi có ánh nắng đẹp, cũng có

nhiều người giúp việc để anh sai bảo như vậy, khi

không lại ở đây để chọc tức côi

“Đúng là không hiểu nổi, vì sao anh lại thích

ở một cái khách sạn bé nhỏ không nên đến

này?” Cô có chút tức giận xoay người.

“Tất cả là tại vì em đã chọn nơi tồi tàn này.”

Giọng nói bởi vì bị bệnh ngày càng trở nên

khàn khàn, có chút buồn bực, giống như Quách

Cao Minh cũng bắt đầu cảm thấy phiền.

Kiều Bích Ngọc vô cùng bực mình, cũng

không để vào đầu những lời buồn bực của anh,

dùng sức đóng thật mạnh cửa phòng ngủ, đi lên

phòng 502 tìm dao cạo râu.

Trong nháy mắt khi cánh cửa bị cô đóng lại,

người đàn ông trên giường liền đứng dậy, thần

sắc trên mặt Quách Cao Minh cũng trở nên lạnh

lùng hơn rất nhiều.

Đi đến bên cạnh bàn, cầm lấy vỉ thuốc hạ

sốt, lấy ra hai viên, bỏ vào miệng mạnh mẽ nuốt

xuống.

Quách Cao Minh không thích uống thuốc tây.

Cả tuần đi nước ngoài, lại thức khuya giải

quyết rất nhiều công việc, đúng là mệt chết đi được.

Chuyện đầu tiên khi về nước chính là muốn

đi tìm cô.

Loại cảm giác nhớ nhung cứ vướng mắc

trong lòng chính là một cảm giác rất kỳ quái, hơn

nữa càng ngày càng trở nên mãnh liệt, sau đó

chính là không an lòng.

Đi một vòng quanh căn phòng nhỏ tràn ngập

hơi thở của cô, nhàn rỗi vô vị, tùy tiện mở ngăn

kéo tủ quần áo của cô ra, tìm từng món đồ của

cô, cảm thấy rất thú vị.

Có thể là do bản thân bị bệnh, vừa rồi anh

không nên nói với cô những lời như vậy.

Kiều Bích Ngọc đến phòng 502 cũng đã

nhanh chóng có thể tìm thấy dao cạo râu của

anh, trong đầu cô vẫn không ngừng vang lên

những lời anh nói khi nãy, quyết định khi quay về

sẽ hỏi cho rõ ràng.

Khi cô vừa mở cửa bước vào phòng liền nhìn

thấy người đàn ông trước mặt đang mở tủ quần

áo của mình, có chút kinh ngạc nhưng sau đó

liền tức giận: “Này, sao anh lại ném chiếc áo

khoác đó vào thùng rác?”

Sắc mặt Quách Cao Minh chính là không

mấy vừa lòng, xoay người nhìn cô một cái.

Lạnh lùng mà nói một câu: “Không thích!”

Thật ra anh cảm thấy bản thân mình làm như

vậy là đúng, nhưng Kiều Bích Ngọc đã chạy

nhanh tới chỗ thùng rác lấy chiếc áo khoác màu

đen kia lên, góc áo đều đã nhăn lại.

“Nhìn không vừa mắt thì anh cứ rời đi, đây là

nhà của tôi, đừng làm lộn xộn đồ vật của tôi!”

Vẻ mặt cô không mấy hòa nhã, thuận tay

sửa lại áo khoác một chút sau đó treo lại vào

trong tủ.

Đây là áo khoác của Đường Tuấn Nghĩa, lần

trước anh ấy đến nhà cô bị ướt mưa nên để lại.

“Ném nó, nếu không sau này em đừng nghĩ

có thể ở lại đây.“ Quách Cao Minh rất có thành

kiến với cái áo khoác này, ngữ khí lạnh lùng,

cứng rắn.

“Tôi chính là muốn giữ nó lại!”

Động một chút liền muốn cảnh cáo uy h**p

người khác, Kiều Bích Ngọc đúng là đã chịu cái

tính tình không coi ai ra gì đáng ghét này của

anh đủ rồi.

“Tốt lắm, cứ như vậy, chúng ta cũng không

phải chịu thiệt mà ở lại cái nhà trọ tồi tàn này nữa.”

“Anh lại muốn làm gì? Quách Cao Minh anh

đừng tự cho mình là đúng, anh đúng là đáng

ghét!”

Quách Cao Minh thấy cô coi cái áo khoác

kia như bảo bối thì càng tức giận, âm dương quái

dị nói: “Em ở cùng một chỗ với tôi thì liền cảm

thấy chán ghét? Vậy em có biết gần đây chỗ dựa

của em bận chuyện gì không? Đường Tuấn Nghĩa

cũng không phải thứ tốt đẹp gì.

“Đường Tuấn Nghĩa là người như thế nào

đương nhiên tôi biết rõ.”

“Quách Cao Minh anh đúng là người khó

lường, không phải tất cả mọi người đều phải nhìn

tính tình của anh mà nhường nhịn anh. Không có

anh thì tôi vẫn có thể sống tốt!”

Kiều Bích Ngọc nổi giận đùng đùng mắng

anh một trận, đột nhiên anh lại trở nên trầm mặc

không nói gì.

Quách Cao Minh lặng im nhìn chằm chằm

vào mắt cô, ánh mắt anh khiến cô cảm thấy có

chút đáng sợ.

Trong nháy mắt liền cảm thấy chột dạ, thậm

chí Kiều Bích Ngọc còn cảm thấy hối hận với câu

nói vừa nãy của mình “Tôi không cần anh vẫn có

thể sống tốt”, quật cường nhìn thẳng vào mắt

anh, nhưng trong lòng lại rất rối loạn.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên,

phá vỡ bầu không khí yên lặng giữa hai người

bọn họ.

Lúc này Kiều Bích Ngọc mới có phản ứng, vẻ

mặt phức tạp mà cúi đầu, nhấp nhấp môi dường

như muốn nói gì đó với anh.

Nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói, đi

đến cầm lấy điện thoại di động đặt trên tủ đầu

giường, máy móc mà nghe máy.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói vô cùng

xa lạ.

Kiều Bích Ngọc cũng không hỏi đối phương

là ai, áp sát điện thoại vào tai, sắc mặt càng ngày

càng trở nên rối rắm phức tạp.

“Tôi lập tức qua ngay!” Cô đột nhiên lên

tiếng nói với đầu bên kia một câu.

Quay người lại liền đụng phải một người

đang dựa vào tường, Quách Cao Minh liền đứng

ở trước mặt cô, hung hăng nhìn xuống mặt cô.

“Muốn đi đâu?“ Giọng nói của anh trở nên

lạnh lùng nghiêm nghị, rất thấp rất trầm.

“Là ai gọi điện thoại cho em, lại là dì của em,

Châu Mỹ Duy, hay vẫn là Lục Khánh Nam. Chỉ

cần có ai gọi điện thoại cho em thì em liền có thể

xem tôi như không tồn tại.”

“Quách Cao Minh anh đang nói bậy bạ gì

đó?” Cô cảm thấy khi tức giận thì anh sẽ trở nên

rất vô lý.

“Tôi nói bậy? Vậy có phải em vẫn dây dưa

không rõ với Đường Tuấn Nghĩa hay Lục Khánh

Nam không?”

“Kiều Bích Ngọc, em có thật sự nghĩ tôi đối

với em là gì không?”

Ánh mắt của anh trở nên tức giận, nhìn

chằm chằm vào mặt cô.

Kiều Bích Ngọc chưa từng nghĩ tới anh cũng

sẽ có lúc không khống chế được mà cố tình gây

sự, có lẽ một người đàn ông như anh cô không

hiểu được, lại không cảm thấy bối rối trước cơn

thịnh nộ hiện tại của anh, cô chỉ cảm thấy anh

đang bất an.

Trước kia dì nhỏ cùng với Châu Mỹ Duy đều

nói cô không hiểu thế nào là yêu.

Cô không hiểu tại sao Quách Cao Minh lại

cảm thấy bất an, hiện tại cô không muốn tìm

hiểu tình yêu rối rắm này, cô muốn có được một

câu trả lời.

Cô vẫn còn nhớ tiếng của người đàn ông nói

qua điện thoại, ngày đó khi ở công viên cô đã

gặp người đàn ông xa lạ này.

Anh ta nói anh ta đã lấy được một cái USB

từ nhà của Hà Thủy Tiên.

Anh ta nói anh ta đang đứng dưới cổng tiểu

khu nhà cô, hiện tại cô phải xuống ngay lập tức.

“Chiếc USB này tôi đang cầm, cô chỉ được

đến một mình, tôi sẽ đưa cho cô. Nhưng em gái

nhỏ thân mến, tôi lại rất tò mò, cô muốn Đường

Tuấn Nghĩa hay Quách Cao Minh?”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 322: Trở thành người xa lạKiều Bích Ngọc nhìn anh, ngay cả hô hấpcũng trở nên dồn dập, muốn hỏi anh đang nghĩgì.Đột nhiên anh thu lại tất cả tức giận, giốngnhư vừa rồi chỉ là ảo giác, Quách Cao Minh thảcô ra, xoay người đi vào trong phòng tắm.Tim Kiều Bích Ngọc không ngừng đập loạn,lập tức đuổi theo, cấp bách đưa tay túm lấy tayanh, muốn hỏi rõ: “Anh, vừa rồi anh nói…”“Không có gì.”Quách Cao Minh nghĩ một đằng trả lời mộtnẻo, anh nhìn vào trong gương, gương mặt trởnên nghiêm túc nhìn ánh mắt cô: “Không thoải mái.”Kiều Bích Ngọc có cảm giác bản thân đangbị anh đùa giỡn.Cô liền tức giận gào lên: “Tôi đang hỏi anhđấy, những lời anh nói khi nãy…”“Em giúp tôi cạo râu, tôi nói cho em biết”Ngữ điệu của anh quả thực bình tĩnh.Kiểu Bích Ngọc cũng không rõ rốt cuộcngười trước mặt này có ý gì, vừa mới giây trướcanh đang vô cùng tức giận, bỗng nhiên lại làmnhư không có chuyện gì xảy ra.Khẽ cau mày, nhìn chăm chú vào ánh mắtsâu hút kia của anh, con ngươi đen láy giống nhưvực sâu, khiến cô không thể hiểu được.“Ở đây tôi không có dao cạo râu.“ Cuối cùngcô nổi giận quát to.“Trên phòng của tôi có.”Anh lấy chìa khóa từ túi áo vest của mìnhđặt vào trong tay cô, ngữ khí nhẹ nhàng: “Hiệntại phải đi lấy. Kiều Bích Ngọc, nhớ phải về đấy.”Nói xong còn không quên nhắc nhở mộtcâu.Kiều Bích Ngọc nắm chặt chìa khóa phòng502 trong tay, nhìn anh thản nhiên dựa vào đầugiường nghỉ ngơi, ánh mắt quan sát cô, gươngmặt đẹp trai nhã nhã, bày ra bộ dạng chờ cô hầuhạ.Biệt thự trên núi có ánh nắng đẹp, cũng cónhiều người giúp việc để anh sai bảo như vậy, khikhông lại ở đây để chọc tức côi“Đúng là không hiểu nổi, vì sao anh lại thíchở một cái khách sạn bé nhỏ không nên đếnnày?” Cô có chút tức giận xoay người.“Tất cả là tại vì em đã chọn nơi tồi tàn này.”Giọng nói bởi vì bị bệnh ngày càng trở nênkhàn khàn, có chút buồn bực, giống như QuáchCao Minh cũng bắt đầu cảm thấy phiền.Kiều Bích Ngọc vô cùng bực mình, cũngkhông để vào đầu những lời buồn bực của anh,dùng sức đóng thật mạnh cửa phòng ngủ, đi lênphòng 502 tìm dao cạo râu.Trong nháy mắt khi cánh cửa bị cô đóng lại,người đàn ông trên giường liền đứng dậy, thầnsắc trên mặt Quách Cao Minh cũng trở nên lạnhlùng hơn rất nhiều.Đi đến bên cạnh bàn, cầm lấy vỉ thuốc hạsốt, lấy ra hai viên, bỏ vào miệng mạnh mẽ nuốtxuống.Quách Cao Minh không thích uống thuốc tây.Cả tuần đi nước ngoài, lại thức khuya giảiquyết rất nhiều công việc, đúng là mệt chết đi được.Chuyện đầu tiên khi về nước chính là muốnđi tìm cô.Loại cảm giác nhớ nhung cứ vướng mắctrong lòng chính là một cảm giác rất kỳ quái, hơnnữa càng ngày càng trở nên mãnh liệt, sau đóchính là không an lòng.Đi một vòng quanh căn phòng nhỏ tràn ngậphơi thở của cô, nhàn rỗi vô vị, tùy tiện mở ngănkéo tủ quần áo của cô ra, tìm từng món đồ củacô, cảm thấy rất thú vị.Có thể là do bản thân bị bệnh, vừa rồi anhkhông nên nói với cô những lời như vậy.Kiều Bích Ngọc đến phòng 502 cũng đãnhanh chóng có thể tìm thấy dao cạo râu củaanh, trong đầu cô vẫn không ngừng vang lênnhững lời anh nói khi nãy, quyết định khi quay vềsẽ hỏi cho rõ ràng.Khi cô vừa mở cửa bước vào phòng liền nhìnthấy người đàn ông trước mặt đang mở tủ quầnáo của mình, có chút kinh ngạc nhưng sau đóliền tức giận: “Này, sao anh lại ném chiếc áokhoác đó vào thùng rác?”Sắc mặt Quách Cao Minh chính là khôngmấy vừa lòng, xoay người nhìn cô một cái.Lạnh lùng mà nói một câu: “Không thích!”Thật ra anh cảm thấy bản thân mình làm nhưvậy là đúng, nhưng Kiều Bích Ngọc đã chạynhanh tới chỗ thùng rác lấy chiếc áo khoác màuđen kia lên, góc áo đều đã nhăn lại.“Nhìn không vừa mắt thì anh cứ rời đi, đây lànhà của tôi, đừng làm lộn xộn đồ vật của tôi!”Vẻ mặt cô không mấy hòa nhã, thuận taysửa lại áo khoác một chút sau đó treo lại vàotrong tủ.Đây là áo khoác của Đường Tuấn Nghĩa, lầntrước anh ấy đến nhà cô bị ướt mưa nên để lại.“Ném nó, nếu không sau này em đừng nghĩcó thể ở lại đây.“ Quách Cao Minh rất có thànhkiến với cái áo khoác này, ngữ khí lạnh lùng,cứng rắn.“Tôi chính là muốn giữ nó lại!”Động một chút liền muốn cảnh cáo uy h**pngười khác, Kiều Bích Ngọc đúng là đã chịu cáitính tình không coi ai ra gì đáng ghét này củaanh đủ rồi.“Tốt lắm, cứ như vậy, chúng ta cũng khôngphải chịu thiệt mà ở lại cái nhà trọ tồi tàn này nữa.”“Anh lại muốn làm gì? Quách Cao Minh anhđừng tự cho mình là đúng, anh đúng là đángghét!”Quách Cao Minh thấy cô coi cái áo khoáckia như bảo bối thì càng tức giận, âm dương quáidị nói: “Em ở cùng một chỗ với tôi thì liền cảmthấy chán ghét? Vậy em có biết gần đây chỗ dựacủa em bận chuyện gì không? Đường Tuấn Nghĩacũng không phải thứ tốt đẹp gì.“Đường Tuấn Nghĩa là người như thế nàođương nhiên tôi biết rõ.”“Quách Cao Minh anh đúng là người khólường, không phải tất cả mọi người đều phải nhìntính tình của anh mà nhường nhịn anh. Không cóanh thì tôi vẫn có thể sống tốt!”Kiều Bích Ngọc nổi giận đùng đùng mắnganh một trận, đột nhiên anh lại trở nên trầm mặckhông nói gì.Quách Cao Minh lặng im nhìn chằm chằmvào mắt cô, ánh mắt anh khiến cô cảm thấy cóchút đáng sợ.Trong nháy mắt liền cảm thấy chột dạ, thậmchí Kiều Bích Ngọc còn cảm thấy hối hận với câunói vừa nãy của mình “Tôi không cần anh vẫn cóthể sống tốt”, quật cường nhìn thẳng vào mắtanh, nhưng trong lòng lại rất rối loạn.Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên,phá vỡ bầu không khí yên lặng giữa hai ngườibọn họ.Lúc này Kiều Bích Ngọc mới có phản ứng, vẻmặt phức tạp mà cúi đầu, nhấp nhấp môi dườngnhư muốn nói gì đó với anh.Nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói, điđến cầm lấy điện thoại di động đặt trên tủ đầugiường, máy móc mà nghe máy.Đầu dây bên kia vang lên giọng nói vô cùngxa lạ.Kiều Bích Ngọc cũng không hỏi đối phươnglà ai, áp sát điện thoại vào tai, sắc mặt càng ngàycàng trở nên rối rắm phức tạp.“Tôi lập tức qua ngay!” Cô đột nhiên lêntiếng nói với đầu bên kia một câu.Quay người lại liền đụng phải một ngườiđang dựa vào tường, Quách Cao Minh liền đứngở trước mặt cô, hung hăng nhìn xuống mặt cô.“Muốn đi đâu?“ Giọng nói của anh trở nênlạnh lùng nghiêm nghị, rất thấp rất trầm.“Là ai gọi điện thoại cho em, lại là dì của em,Châu Mỹ Duy, hay vẫn là Lục Khánh Nam. Chỉcần có ai gọi điện thoại cho em thì em liền có thểxem tôi như không tồn tại.”“Quách Cao Minh anh đang nói bậy bạ gìđó?” Cô cảm thấy khi tức giận thì anh sẽ trở nênrất vô lý.“Tôi nói bậy? Vậy có phải em vẫn dây dưakhông rõ với Đường Tuấn Nghĩa hay Lục KhánhNam không?”“Kiều Bích Ngọc, em có thật sự nghĩ tôi đốivới em là gì không?”Ánh mắt của anh trở nên tức giận, nhìnchằm chằm vào mặt cô.Kiều Bích Ngọc chưa từng nghĩ tới anh cũngsẽ có lúc không khống chế được mà cố tình gâysự, có lẽ một người đàn ông như anh cô khônghiểu được, lại không cảm thấy bối rối trước cơnthịnh nộ hiện tại của anh, cô chỉ cảm thấy anhđang bất an.Trước kia dì nhỏ cùng với Châu Mỹ Duy đềunói cô không hiểu thế nào là yêu.Cô không hiểu tại sao Quách Cao Minh lạicảm thấy bất an, hiện tại cô không muốn tìmhiểu tình yêu rối rắm này, cô muốn có được mộtcâu trả lời.Cô vẫn còn nhớ tiếng của người đàn ông nóiqua điện thoại, ngày đó khi ở công viên cô đãgặp người đàn ông xa lạ này.Anh ta nói anh ta đã lấy được một cái USBtừ nhà của Hà Thủy Tiên.Anh ta nói anh ta đang đứng dưới cổng tiểukhu nhà cô, hiện tại cô phải xuống ngay lập tức.“Chiếc USB này tôi đang cầm, cô chỉ đượcđến một mình, tôi sẽ đưa cho cô. Nhưng em gáinhỏ thân mến, tôi lại rất tò mò, cô muốn ĐườngTuấn Nghĩa hay Quách Cao Minh?”

Chương 322