Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 323

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 323: Từ trước tới giờ anh không hề mất trí nhớ đúng không?Quách Cao Minh cảnh cáo cô phải đứng lại,nhưng Kiều Bích Ngọc vẫn đẩy anh mà đi rangoài.Đến khi cô trở lại phòng của mình, thấy cửavẫn mở, cô đi vào bên trong, phát hiện QuáchCao Minh đã rời đi.Nhân tiện đi vòng lên phòng anh, trên đócũng không thấy bóng dáng của anh.Cùng lúc ấy điện thoại di động trong túi áokhoác của cô lại vang lên, Kiều Bích Ngọc lập tứctrở nên cảnh giác sau đó nghe máy: “Vì sao lạiđưa USB này cho tôi?”“Giọng của cậu sao lại lạ như vậy, rốt cuộcxảy ra chuyện gì?”Là Châu Mỹ Duy gọi điện cho cô, Kiều BíchNgọc ngây người một giây, lúc này mới cảm thấybản thân quá nhạy cảm rồi.Cô liền để chiếc USB màu đen lên mặt bàn,ánh mắt càng ngày càng ngưng trọng, Châu MỹDuy thấy cô trầm mặc không nói, liền quan tâmhỏi một câu: “Có phải cậu gặp một người nào đórồi không?”Kiều Bích Ngọc nhanh chóng lấy lại tinhthần, gượng ép bản thân giải thích một câu:“Vừa lúc nãy gặp được một người đàn ông lạmặt, anh ta không hiểu sao lại gọi mình là emgái, mình lại là con một, cảm thấy anh ta giốngmột người xấu.”“Hiện tại bên ngoài xã hội kẻ lừa đảo nàocũng có, phải chú ý một chút.” Châu Mỹ Duy lậptức nhắc nhở cô.Kiều Bích Ngọc cảm thấy không yên lòng, côcảm cảm thấy người đàn ông kia không giốngmột kẻ lừa đảo, anh ta nói tiếng Việt không mấylưu loát, nhìn cách mặc quần áo của người đóphần nhiều giống người Châu Âu hơn, anh takhiến người khác cảm nhận được sự lạnh lùngcủa mình.Càng nghĩ như vậy, nhìn chiếc USB đặt trênbàn thì cô càng cảm thấy khó chịu trong lồngngực.“Kiều Bích Ngọc, thực ra hôm nay mình cómột việc muốn nói cho cậu.”Giọng Châu Mỹ Duy ở đầu bên kia điện thoạirất không tự nhiên, tâm tình đang rất mâu thuẫn,cô ấy cũng không chú ý sự khác thường củaKiều Bích Ngọc, chẳng qua chỉ muốn chia sẻ mộtchuyện quan trọng với người bạn thân của mình.“Mình, hiện tại mình với Bùi Hưng Nam…”“Anh ta ức h**p cậu sao?“ Kiều Bích Ngọclên tiếng.“Không phải.”Châu Mỹ Duy lập tức trở nên khẩn trưởng,giống như bản thân cô ấy đang làm sai chuyệngì, do dự một lát sau đó mới nhỏ giọng nói mộtcâu: “Hiện tại mình đang ở cục dân chính.”“Cái gì?”Trong đầu Kiều Bích Ngọc đang mải nghĩ tớichuyện khác, không có nghe thấy lời cô ấy nói.Người ở đầu bên kia không biết đang ở đâu,rất náo nhiệt giống như đang ở bên ngoài, sauđó truyền đến giọng nói của Bùi Hưng Nam: “BùiThanh Tùng gọi điện thoại đến, em có muốn nóichuyện với nó không?”Sau đó chính là giọng vội vàng của Châu MỹDuy: “Không cần, không cần nói cho thằng bé biết.”“Châu Mỹ Duy, em đây là có ý gì, có phải emđịnh đổi ý không?”Bùi Hưng Nam giống như không vừa lòng,sau đó là màn đối thoại của hai người, Kiều BíchNgọc nghe không rõ, mà chỉ chốc lát sau, ChâuMỹ Duy giống như là không cẩn thận mà tắt máy,kết thúc cuộc điện thoại của hai người.Kiều Bích Ngọc lại quay trở lại hiện thực, côđang một mình ở trong căn phòng này, vô cùngcô đơn.Phòng trọ của cô không có máy tính nênkhông có cách nào xem được USB, cô tiện taycầm chiếc USB màu đen đặt ở trên kệ TV.Liền gọi thức ăn bên ngoài, sau đó lại nghĩtới Quách Cao Minh.Nghĩ tới anh, tâm tình của Kiều Bích Ngọc lạitrở nên rối loạn.Tấm biển đề hai chữ “tạm thời đóng cửa”được treo trước cửa ra vào của hội sở quyền anhtư nhân cao cấp, mà lúc này, ở quầy bar mộtđám nhân viên đang tụ tập lại một chỗ, bọn họđang nói xấu ông chủ của mình.Huấn luyện viên bắn súng hàng đầu trongcâu lạc bộ đang rót một cốc bia lạnh đưa chongười phụ nữ trước mặt, sang sảng cười to, tòmò hỏi cô ta: “Lucy, tôi nghe nói cô chạy tới hùdọa cô Kiều?”“Việc này ngàn vạn lần đừng tính lên đầuLOI.°Lucy hào sảng nhận lấy một cốc bia Đứcuống một hớp thật to, cao giọng trịnh trọng giảithích: “Tôi chỉ là phụng mệnh dọa dẫm cô ấy mộtchút, khiến cho cô ấy lựa chọn tham gia đoànquảng cáo, khiến cô ấy cách những người đànông khác xa một chút. Anh nghĩ rằng tôi và anhđều muốn làm chuyện ngu xuẩn này sao, đều làQuách…”“Đừng nói.”William bỗng nhiên nháy mắt ra hiệu vớiLucy, ý bảo cô ấy im miệng.Lucy cũng là một người thông minh nhạybén, cô ta lập tức bày ra bộ dạng như không cóchuyện gì, cầm cốc bia tiếp tục uống, dường nhưkhông quan tâm tới chuyện gì khác.Mà cùng lúc đó, bên ngoài cửa lớn có mộtvệ sĩ mặc đồng phục màu đen thân hình cao lớnđi tới: “Anh Quách đang ở đây, hiện tại muốn gặpcô Lucy.”Lucy nhìn William ở đối diện nhíu mày, liềnnói: “Tôi còn nhiệm vụ chưa hoàn thành.”“USB đang ở đâu?”Giọng nói bí ẩn, cùng với tiếng bước chânnện xuống sàn nhà, từng bước một hướng vềphía bọn họ.Vẻ mặt Lucy trở nên vặn vẹo, William thấpgiọng nói với cô một câu.“Nghe nói thân thể anh ấy không thoải mái,tối hôm qua anh ấy vừa mới xuống máy bay saokhông nghỉ ngơi nhiều một chút?“ Cô ta lập tứcđặt cốc bia trên tay xuống, xoay người, trưng ravẻ mặt tươi cười, ngữ điệu vui vẻ nói với ngườiđó.Quách Cao Minh dừng lại đứng cách cô mộtđoạn khá xa, trên mặt không có biểu cảm gì.Lucy không nhịn được tươi cười, đến đứangốc cũng có thể nhìn ra được tâm tình anh rấtkém.William là một người hiền lành, thấy ông chủcủa bọn họ đang chuẩn bị phát hỏa, lập tức mởmiệng làm dịu không khí: “Anh Quách, tôi báocáo với anh một chút, khả năng bắn súng cùngvới quyền anh của cô Kiều rất xuất sắc.”“Đừng nhắc đến cô ấy với tôi!”Người đàn ông phía trước vẻ mặt khôngchút thay đổi, nháy mắt trở nên vô cùng tức giận.Lucy cùng với William liếc nhìn nhau, haylắm, chuyện này đúng là chọc giận ông chủ rồi.“USB đang ở đâu?”Sắc mặt Quách Cao Minh có chút âm trầm,ngữ điệu rất bình tĩnh mà hạ tối hậu thư: “Lầntrước tôi đã nói qua với cô, cô không tìm thấy, côcùng với USB biến mất.”“Tôi không nói tôi không tìm thấy”Lucy liền kiên trì phản bác một câu, cô ta rấtrõ Quách Cao Minh đối đãi với cấp dưới của mìnhnếu như không được việc sẽ như thế nào.“Lão đại, chuyện USB lát nữa tôi sẽ nói vớianh, trước tiên tôi phải nói với anh chuyện củaĐường Tuấn Nghĩa.”Đường Tuấn Nghĩa, đối với Lucy mà nói, ấntượng của anh ta đối với cô ta chính là người đànông có đôi mắt màu lam.Nhưng đối với ông chủ của cô ta mà nóichính là một nhân vật quan trọng.“Đường Tuấn Nghĩa một mực muốn điều trachuyện của chúng ta, cho nên tôi đã lợi dụngchuyện này khiến anh ta vướng chân vướng tayđồng thời cũng dẫn anh ta ra nước ngoài. Nhưngsau đó tôi lại phát hiện Đường Tuấn Nghĩa đi Mỹkhông phải mắc bẫy của tôi, mà anh ta tới Mỹchính là có chuyện muốn làm.”Người đàn ông tên Đường Tuấn Nghĩa tuyệtđối là một người không dễ đối phó. Lucy âmthầm tính toán vài thứ, mỗi khi cảm thấy bảnthân mình sắp thắng, kết quả đều một lời khó nóihẩt.“Đường Tuấn Nghĩa đã điều tra tất cả vềanh, cuộc sống trước kia khi ở Mỹ, phẫu thuậtnão, còn có… Đoạn ân oán trước kia của nhà họKiều và nhà họ Quách”Nói tới đây Lucy dừng lại một chút, bọn họđều rất rõ ràng, nếu Đường Tuấn Nghĩa biếtnhững chuyện này thì sớm hay muộn Kiều BíchNgọc cũng sẽ biết.“Xem ra cô Kiểu sẽ lại càng thêm hận anh”Cuối cùng Lucy dường như không muốn sốngmà bổ sung một câu.Sắc mặt William trở nên nghiêm trọng, tốtxấu gì anh ta cùng Lucy cũng đã là đồng nghiệpcủa nhau nhiều năm, ông ta cảm thấy lo lắngmột khi ông chủ của bọn họ thật sự tức giận sẽcho Lucy đi chầu trời.Quả thật sắc mặt Quách Cao Minh vô cùngkhó coi, may mắn từ trước đến nay anh luôn làngười công tư rõ ràng.Dường như Lucy đặc biệt hiểu biết tính tìnhcủa anh, nhún nhún vai: “OK. Chuyện ĐườngTuấn Nghĩa đã báo cáo xong, hiện tại tôi nói tớichuyện USB.”USB, cô ta không lấy được.“Tôi đã tìm thấy một người phụ nữ cho anh.”Vẻ mặt Lucy rất bình tĩnh, nhang chóng đi vềphía phòng chứa đồ ở bên kia, dường như muốnđưa một người nào đó lại đây.William thấy cô ta có ý muốn trêu tức, lậptức theo sau, túm lấy tay cô ta, nhắc nhở mộtcâu: “Lucy, cô đừng ở trước mặt anh ấy trêu đùanhư vậy, cô chọc giận anh ấy sẽ không cóchuyện tốt lành đâu.”“Ông cho rằng ai cũng có thể chọc giậnQuách Cao Minh.”Thật ra Lucy không quá lo lắng, khoe môihơi nhướng lên suy nghĩ một chút sau đó cườikhẩy: “Chỉ có người anh ấy để ở trong lòng, mớicó bản lĩnh khiến anh ấy thực sự tức giận.”Lời này nói ra dâng lên một chút tự giễu.“Yên tâm đi, tôi cũng không dám trở thànhtâm can bảo bối của anh ấy.”Nói xong, Lucy đưa một người phụ nữ, trênmắt cô ta bị bịt kín bởi một miếng vải màu đen.“Cô Hà, cô đang cầm đồ của lão đại chúngtôi có đúng không?”Hà Thủy Tiên bị dọa nên luống cuống, vốn dĩlà ngày cuối tuần ở nhà, bỗng nhiên có hai ngườixông vào nhà mạnh mẽ mang cô ta di.Hoảng sợ khi nhìn thấy câu lạc bộ trước mặtquen thuộc như vậy, cùng với một người đàn ôngđang ngồi trên ghế, cô ta sửng sốt không nóinên lời.Ánh mắt Quách Cao Minh hơi nhíu lại, tựa hồchuyện Lucy ép buộc Hà Thủy Tiên đến đây cóchút ngoài ý muốn.“Ngày hôm đó khi Đường Tuấn Nghĩa đưaAn Lỗi tới bệnh viện, An Lỗi trộm USB sau đógiấu ở bệnh viện. Sau khi sự việc xảy ra, tôi liêntục kiểm tra video giám sát khu vực lân cận ngàyhôm đó, tôi thấy tình cờ cô Hà cũng tới bệnhviện ngày hôm đó, vẻ mặt khi đó của cô ta giốngnhư đang cầm một củ khoai nóng bỏng tay vậy.”Đôi mắt sắc bén của Lucy nhìn thẳng vào HàThủy Tiên, cất giọng đều đều nói: “Cô Hà, tôiđoán hắn là cô đã sớm nhìn thấy nội dung bêntrong chiếc USB kia rồi.”Hà Thủy Tiên bị cô ta nhìn chằm chằm, sắcmặt lập tức thất thố trở nên bối rối.“USB đang ở đâu?” Người đàn ông nãy giờvẫn trầm mặc bỗng nhiên lên tiếng.Hà Thủy Tiên chưa thấy qua tư thế thẩm vấnnhư vậy, càng chưa từng thấy qua Quách CaoMinh lạnh lùng vô tình như vậy, ánh mắt của anhlạnh lùng và hung dữ hơn so với khi ở công ty rấtnhiều.Lucy liếc mắt nhìn Hà Thủy Tiên một cái, côta cảm nhận được người phụ nữ này khẳng địnhđã bị dọa cho choáng váng.Ông chủ của họ có được như bây giờ cũngkhông phải là người lương thiện gì.“Cô Hà, mời cô lập tức trả lại USB chochúng tôi.” Hôm nay tâm tình của Lucy cũngkhông tồi nên cô ta liền xoa dịu không khí mộtchút.Nhưng Hà Thủy Tiên thật sự đã bị dọa chothành ngốc, cổ họng cô ta trở nên khô rát, yênlặng nhìn một Quách Cao Minh xa lạ trước mặt,đầu óc dường như không thể nghĩ được gì.Đột nhiên, cô ta nhớ tới Liễu Yến Nhi từngnói qua: “Quách Cao Minh có một thói quen,chính là đem những thứ bản thân yêu thích giấuđi, không muốn chia sẻ với bất cứ kẻ nào.”“Cô cho rằng anh ta đối với cô là khoandung, nhưng thực chất chính là coi thường. Chỉcó người anh ta thực sự để ý tới, mới có thể ảnhhưởng tới tâm trạng của anh ta.”“Sau một ca phẫu thuật, cô cảm thấy anh tasẽ quên cô ấy sao?”Cả người Hà Thủy Tiên lập tức cứng đờ,thần kinh của cô ta đều đã đông cứng lại.Cô ta đã xem nội dung trong chiếc USB kia,tình cờ lại là một đoạn video mổ lấy thai thi củacủa Kiều Bích Ngọc trong một vụ tai nạn xe.Lucy thấy cô ta vẫn yên lặng liền cảm thấykhông hài lòng, thúc giục một tiếng: “Hiện tạiUSB không còn ở trong tay tôi, trước đó tôi cũngphát hiện nhà tôi đã bị người khác đột nhập vào.”Hà Thủy Tiên không quay người về phíaLucy, mà hoảng sợ nhìn về phía Quách Cao Minhlạnh lùng trước mặt, nhịn không được mà runrẩy: “Cao Minh, từ trước tới giờ anh không hề bịmất trí nhớ đúng không?”“Đoạn phim trong USB đó… Là anh, là anhmang cặp sinh đôi đó đi.”

Chương 323: Từ trước tới giờ anh không hề mất trí nhớ đúng không?

Quách Cao Minh cảnh cáo cô phải đứng lại,

nhưng Kiều Bích Ngọc vẫn đẩy anh mà đi ra

ngoài.

Đến khi cô trở lại phòng của mình, thấy cửa

vẫn mở, cô đi vào bên trong, phát hiện Quách

Cao Minh đã rời đi.

Nhân tiện đi vòng lên phòng anh, trên đó

cũng không thấy bóng dáng của anh.

Cùng lúc ấy điện thoại di động trong túi áo

khoác của cô lại vang lên, Kiều Bích Ngọc lập tức

trở nên cảnh giác sau đó nghe máy: “Vì sao lại

đưa USB này cho tôi?”

“Giọng của cậu sao lại lạ như vậy, rốt cuộc

xảy ra chuyện gì?”

Là Châu Mỹ Duy gọi điện cho cô, Kiều Bích

Ngọc ngây người một giây, lúc này mới cảm thấy

bản thân quá nhạy cảm rồi.

Cô liền để chiếc USB màu đen lên mặt bàn,

ánh mắt càng ngày càng ngưng trọng, Châu Mỹ

Duy thấy cô trầm mặc không nói, liền quan tâm

hỏi một câu: “Có phải cậu gặp một người nào đó

rồi không?”

Kiều Bích Ngọc nhanh chóng lấy lại tinh

thần, gượng ép bản thân giải thích một câu:

“Vừa lúc nãy gặp được một người đàn ông lạ

mặt, anh ta không hiểu sao lại gọi mình là em

gái, mình lại là con một, cảm thấy anh ta giống

một người xấu.”

“Hiện tại bên ngoài xã hội kẻ lừa đảo nào

cũng có, phải chú ý một chút.” Châu Mỹ Duy lập

tức nhắc nhở cô.

Kiều Bích Ngọc cảm thấy không yên lòng, cô

cảm cảm thấy người đàn ông kia không giống

một kẻ lừa đảo, anh ta nói tiếng Việt không mấy

lưu loát, nhìn cách mặc quần áo của người đó

phần nhiều giống người Châu Âu hơn, anh ta

khiến người khác cảm nhận được sự lạnh lùng

của mình.

Càng nghĩ như vậy, nhìn chiếc USB đặt trên

bàn thì cô càng cảm thấy khó chịu trong lồng

ngực.

“Kiều Bích Ngọc, thực ra hôm nay mình có

một việc muốn nói cho cậu.”

Giọng Châu Mỹ Duy ở đầu bên kia điện thoại

rất không tự nhiên, tâm tình đang rất mâu thuẫn,

cô ấy cũng không chú ý sự khác thường của

Kiều Bích Ngọc, chẳng qua chỉ muốn chia sẻ một

chuyện quan trọng với người bạn thân của mình.

“Mình, hiện tại mình với Bùi Hưng Nam…”

“Anh ta ức h**p cậu sao?“ Kiều Bích Ngọc

lên tiếng.

“Không phải.”

Châu Mỹ Duy lập tức trở nên khẩn trưởng,

giống như bản thân cô ấy đang làm sai chuyện

gì, do dự một lát sau đó mới nhỏ giọng nói một

câu: “Hiện tại mình đang ở cục dân chính.”

“Cái gì?”

Trong đầu Kiều Bích Ngọc đang mải nghĩ tới

chuyện khác, không có nghe thấy lời cô ấy nói.

Người ở đầu bên kia không biết đang ở đâu,

rất náo nhiệt giống như đang ở bên ngoài, sau

đó truyền đến giọng nói của Bùi Hưng Nam: “Bùi

Thanh Tùng gọi điện thoại đến, em có muốn nói

chuyện với nó không?”

Sau đó chính là giọng vội vàng của Châu Mỹ

Duy: “Không cần, không cần nói cho thằng bé biết.”

“Châu Mỹ Duy, em đây là có ý gì, có phải em

định đổi ý không?”

Bùi Hưng Nam giống như không vừa lòng,

sau đó là màn đối thoại của hai người, Kiều Bích

Ngọc nghe không rõ, mà chỉ chốc lát sau, Châu

Mỹ Duy giống như là không cẩn thận mà tắt máy,

kết thúc cuộc điện thoại của hai người.

Kiều Bích Ngọc lại quay trở lại hiện thực, cô

đang một mình ở trong căn phòng này, vô cùng

cô đơn.

Phòng trọ của cô không có máy tính nên

không có cách nào xem được USB, cô tiện tay

cầm chiếc USB màu đen đặt ở trên kệ TV.

Liền gọi thức ăn bên ngoài, sau đó lại nghĩ

tới Quách Cao Minh.

Nghĩ tới anh, tâm tình của Kiều Bích Ngọc lại

trở nên rối loạn.

Tấm biển đề hai chữ “tạm thời đóng cửa”

được treo trước cửa ra vào của hội sở quyền anh

tư nhân cao cấp, mà lúc này, ở quầy bar một

đám nhân viên đang tụ tập lại một chỗ, bọn họ

đang nói xấu ông chủ của mình.

Huấn luyện viên bắn súng hàng đầu trong

câu lạc bộ đang rót một cốc bia lạnh đưa cho

người phụ nữ trước mặt, sang sảng cười to, tò

mò hỏi cô ta: “Lucy, tôi nghe nói cô chạy tới hù

dọa cô Kiều?”

“Việc này ngàn vạn lần đừng tính lên đầu

LOI.°

Lucy hào sảng nhận lấy một cốc bia Đức

uống một hớp thật to, cao giọng trịnh trọng giải

thích: “Tôi chỉ là phụng mệnh dọa dẫm cô ấy một

chút, khiến cho cô ấy lựa chọn tham gia đoàn

quảng cáo, khiến cô ấy cách những người đàn

ông khác xa một chút. Anh nghĩ rằng tôi và anh

đều muốn làm chuyện ngu xuẩn này sao, đều là

Quách…”

“Đừng nói.”

William bỗng nhiên nháy mắt ra hiệu với

Lucy, ý bảo cô ấy im miệng.

Lucy cũng là một người thông minh nhạy

bén, cô ta lập tức bày ra bộ dạng như không có

chuyện gì, cầm cốc bia tiếp tục uống, dường như

không quan tâm tới chuyện gì khác.

Mà cùng lúc đó, bên ngoài cửa lớn có một

vệ sĩ mặc đồng phục màu đen thân hình cao lớn

đi tới: “Anh Quách đang ở đây, hiện tại muốn gặp

cô Lucy.”

Lucy nhìn William ở đối diện nhíu mày, liền

nói: “Tôi còn nhiệm vụ chưa hoàn thành.”

“USB đang ở đâu?”

Giọng nói bí ẩn, cùng với tiếng bước chân

nện xuống sàn nhà, từng bước một hướng về

phía bọn họ.

Vẻ mặt Lucy trở nên vặn vẹo, William thấp

giọng nói với cô một câu.

“Nghe nói thân thể anh ấy không thoải mái,

tối hôm qua anh ấy vừa mới xuống máy bay sao

không nghỉ ngơi nhiều một chút?“ Cô ta lập tức

đặt cốc bia trên tay xuống, xoay người, trưng ra

vẻ mặt tươi cười, ngữ điệu vui vẻ nói với người

đó.

Quách Cao Minh dừng lại đứng cách cô một

đoạn khá xa, trên mặt không có biểu cảm gì.

Lucy không nhịn được tươi cười, đến đứa

ngốc cũng có thể nhìn ra được tâm tình anh rất

kém.

William là một người hiền lành, thấy ông chủ

của bọn họ đang chuẩn bị phát hỏa, lập tức mở

miệng làm dịu không khí: “Anh Quách, tôi báo

cáo với anh một chút, khả năng bắn súng cùng

với quyền anh của cô Kiều rất xuất sắc.”

“Đừng nhắc đến cô ấy với tôi!”

Người đàn ông phía trước vẻ mặt không

chút thay đổi, nháy mắt trở nên vô cùng tức giận.

Lucy cùng với William liếc nhìn nhau, hay

lắm, chuyện này đúng là chọc giận ông chủ rồi.

“USB đang ở đâu?”

Sắc mặt Quách Cao Minh có chút âm trầm,

ngữ điệu rất bình tĩnh mà hạ tối hậu thư: “Lần

trước tôi đã nói qua với cô, cô không tìm thấy, cô

cùng với USB biến mất.”

“Tôi không nói tôi không tìm thấy”

Lucy liền kiên trì phản bác một câu, cô ta rất

rõ Quách Cao Minh đối đãi với cấp dưới của mình

nếu như không được việc sẽ như thế nào.

“Lão đại, chuyện USB lát nữa tôi sẽ nói với

anh, trước tiên tôi phải nói với anh chuyện của

Đường Tuấn Nghĩa.”

Đường Tuấn Nghĩa, đối với Lucy mà nói, ấn

tượng của anh ta đối với cô ta chính là người đàn

ông có đôi mắt màu lam.

Nhưng đối với ông chủ của cô ta mà nói

chính là một nhân vật quan trọng.

“Đường Tuấn Nghĩa một mực muốn điều tra

chuyện của chúng ta, cho nên tôi đã lợi dụng

chuyện này khiến anh ta vướng chân vướng tay

đồng thời cũng dẫn anh ta ra nước ngoài. Nhưng

sau đó tôi lại phát hiện Đường Tuấn Nghĩa đi Mỹ

không phải mắc bẫy của tôi, mà anh ta tới Mỹ

chính là có chuyện muốn làm.”

Người đàn ông tên Đường Tuấn Nghĩa tuyệt

đối là một người không dễ đối phó. Lucy âm

thầm tính toán vài thứ, mỗi khi cảm thấy bản

thân mình sắp thắng, kết quả đều một lời khó nói

hẩt.

“Đường Tuấn Nghĩa đã điều tra tất cả về

anh, cuộc sống trước kia khi ở Mỹ, phẫu thuật

não, còn có… Đoạn ân oán trước kia của nhà họ

Kiều và nhà họ Quách”

Nói tới đây Lucy dừng lại một chút, bọn họ

đều rất rõ ràng, nếu Đường Tuấn Nghĩa biết

những chuyện này thì sớm hay muộn Kiều Bích

Ngọc cũng sẽ biết.

“Xem ra cô Kiểu sẽ lại càng thêm hận anh”

Cuối cùng Lucy dường như không muốn sống

mà bổ sung một câu.

Sắc mặt William trở nên nghiêm trọng, tốt

xấu gì anh ta cùng Lucy cũng đã là đồng nghiệp

của nhau nhiều năm, ông ta cảm thấy lo lắng

một khi ông chủ của bọn họ thật sự tức giận sẽ

cho Lucy đi chầu trời.

Quả thật sắc mặt Quách Cao Minh vô cùng

khó coi, may mắn từ trước đến nay anh luôn là

người công tư rõ ràng.

Dường như Lucy đặc biệt hiểu biết tính tình

của anh, nhún nhún vai: “OK. Chuyện Đường

Tuấn Nghĩa đã báo cáo xong, hiện tại tôi nói tới

chuyện USB.”

USB, cô ta không lấy được.

“Tôi đã tìm thấy một người phụ nữ cho anh.”

Vẻ mặt Lucy rất bình tĩnh, nhang chóng đi về

phía phòng chứa đồ ở bên kia, dường như muốn

đưa một người nào đó lại đây.

William thấy cô ta có ý muốn trêu tức, lập

tức theo sau, túm lấy tay cô ta, nhắc nhở một

câu: “Lucy, cô đừng ở trước mặt anh ấy trêu đùa

như vậy, cô chọc giận anh ấy sẽ không có

chuyện tốt lành đâu.”

“Ông cho rằng ai cũng có thể chọc giận

Quách Cao Minh.”

Thật ra Lucy không quá lo lắng, khoe môi

hơi nhướng lên suy nghĩ một chút sau đó cười

khẩy: “Chỉ có người anh ấy để ở trong lòng, mới

có bản lĩnh khiến anh ấy thực sự tức giận.”

Lời này nói ra dâng lên một chút tự giễu.

“Yên tâm đi, tôi cũng không dám trở thành

tâm can bảo bối của anh ấy.”

Nói xong, Lucy đưa một người phụ nữ, trên

mắt cô ta bị bịt kín bởi một miếng vải màu đen.

“Cô Hà, cô đang cầm đồ của lão đại chúng

tôi có đúng không?”

Hà Thủy Tiên bị dọa nên luống cuống, vốn dĩ

là ngày cuối tuần ở nhà, bỗng nhiên có hai người

xông vào nhà mạnh mẽ mang cô ta di.

Hoảng sợ khi nhìn thấy câu lạc bộ trước mặt

quen thuộc như vậy, cùng với một người đàn ông

đang ngồi trên ghế, cô ta sửng sốt không nói

nên lời.

Ánh mắt Quách Cao Minh hơi nhíu lại, tựa hồ

chuyện Lucy ép buộc Hà Thủy Tiên đến đây có

chút ngoài ý muốn.

“Ngày hôm đó khi Đường Tuấn Nghĩa đưa

An Lỗi tới bệnh viện, An Lỗi trộm USB sau đó

giấu ở bệnh viện. Sau khi sự việc xảy ra, tôi liên

tục kiểm tra video giám sát khu vực lân cận ngày

hôm đó, tôi thấy tình cờ cô Hà cũng tới bệnh

viện ngày hôm đó, vẻ mặt khi đó của cô ta giống

như đang cầm một củ khoai nóng bỏng tay vậy.”

Đôi mắt sắc bén của Lucy nhìn thẳng vào Hà

Thủy Tiên, cất giọng đều đều nói: “Cô Hà, tôi

đoán hắn là cô đã sớm nhìn thấy nội dung bên

trong chiếc USB kia rồi.”

Hà Thủy Tiên bị cô ta nhìn chằm chằm, sắc

mặt lập tức thất thố trở nên bối rối.

“USB đang ở đâu?” Người đàn ông nãy giờ

vẫn trầm mặc bỗng nhiên lên tiếng.

Hà Thủy Tiên chưa thấy qua tư thế thẩm vấn

như vậy, càng chưa từng thấy qua Quách Cao

Minh lạnh lùng vô tình như vậy, ánh mắt của anh

lạnh lùng và hung dữ hơn so với khi ở công ty rất

nhiều.

Lucy liếc mắt nhìn Hà Thủy Tiên một cái, cô

ta cảm nhận được người phụ nữ này khẳng định

đã bị dọa cho choáng váng.

Ông chủ của họ có được như bây giờ cũng

không phải là người lương thiện gì.

“Cô Hà, mời cô lập tức trả lại USB cho

chúng tôi.” Hôm nay tâm tình của Lucy cũng

không tồi nên cô ta liền xoa dịu không khí một

chút.

Nhưng Hà Thủy Tiên thật sự đã bị dọa cho

thành ngốc, cổ họng cô ta trở nên khô rát, yên

lặng nhìn một Quách Cao Minh xa lạ trước mặt,

đầu óc dường như không thể nghĩ được gì.

Đột nhiên, cô ta nhớ tới Liễu Yến Nhi từng

nói qua: “Quách Cao Minh có một thói quen,

chính là đem những thứ bản thân yêu thích giấu

đi, không muốn chia sẻ với bất cứ kẻ nào.”

“Cô cho rằng anh ta đối với cô là khoan

dung, nhưng thực chất chính là coi thường. Chỉ

có người anh ta thực sự để ý tới, mới có thể ảnh

hưởng tới tâm trạng của anh ta.”

“Sau một ca phẫu thuật, cô cảm thấy anh ta

sẽ quên cô ấy sao?”

Cả người Hà Thủy Tiên lập tức cứng đờ,

thần kinh của cô ta đều đã đông cứng lại.

Cô ta đã xem nội dung trong chiếc USB kia,

tình cờ lại là một đoạn video mổ lấy thai thi của

của Kiều Bích Ngọc trong một vụ tai nạn xe.

Lucy thấy cô ta vẫn yên lặng liền cảm thấy

không hài lòng, thúc giục một tiếng: “Hiện tại

USB không còn ở trong tay tôi, trước đó tôi cũng

phát hiện nhà tôi đã bị người khác đột nhập vào.”

Hà Thủy Tiên không quay người về phía

Lucy, mà hoảng sợ nhìn về phía Quách Cao Minh

lạnh lùng trước mặt, nhịn không được mà run

rẩy: “Cao Minh, từ trước tới giờ anh không hề bị

mất trí nhớ đúng không?”

“Đoạn phim trong USB đó… Là anh, là anh

mang cặp sinh đôi đó đi.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 323: Từ trước tới giờ anh không hề mất trí nhớ đúng không?Quách Cao Minh cảnh cáo cô phải đứng lại,nhưng Kiều Bích Ngọc vẫn đẩy anh mà đi rangoài.Đến khi cô trở lại phòng của mình, thấy cửavẫn mở, cô đi vào bên trong, phát hiện QuáchCao Minh đã rời đi.Nhân tiện đi vòng lên phòng anh, trên đócũng không thấy bóng dáng của anh.Cùng lúc ấy điện thoại di động trong túi áokhoác của cô lại vang lên, Kiều Bích Ngọc lập tứctrở nên cảnh giác sau đó nghe máy: “Vì sao lạiđưa USB này cho tôi?”“Giọng của cậu sao lại lạ như vậy, rốt cuộcxảy ra chuyện gì?”Là Châu Mỹ Duy gọi điện cho cô, Kiều BíchNgọc ngây người một giây, lúc này mới cảm thấybản thân quá nhạy cảm rồi.Cô liền để chiếc USB màu đen lên mặt bàn,ánh mắt càng ngày càng ngưng trọng, Châu MỹDuy thấy cô trầm mặc không nói, liền quan tâmhỏi một câu: “Có phải cậu gặp một người nào đórồi không?”Kiều Bích Ngọc nhanh chóng lấy lại tinhthần, gượng ép bản thân giải thích một câu:“Vừa lúc nãy gặp được một người đàn ông lạmặt, anh ta không hiểu sao lại gọi mình là emgái, mình lại là con một, cảm thấy anh ta giốngmột người xấu.”“Hiện tại bên ngoài xã hội kẻ lừa đảo nàocũng có, phải chú ý một chút.” Châu Mỹ Duy lậptức nhắc nhở cô.Kiều Bích Ngọc cảm thấy không yên lòng, côcảm cảm thấy người đàn ông kia không giốngmột kẻ lừa đảo, anh ta nói tiếng Việt không mấylưu loát, nhìn cách mặc quần áo của người đóphần nhiều giống người Châu Âu hơn, anh takhiến người khác cảm nhận được sự lạnh lùngcủa mình.Càng nghĩ như vậy, nhìn chiếc USB đặt trênbàn thì cô càng cảm thấy khó chịu trong lồngngực.“Kiều Bích Ngọc, thực ra hôm nay mình cómột việc muốn nói cho cậu.”Giọng Châu Mỹ Duy ở đầu bên kia điện thoạirất không tự nhiên, tâm tình đang rất mâu thuẫn,cô ấy cũng không chú ý sự khác thường củaKiều Bích Ngọc, chẳng qua chỉ muốn chia sẻ mộtchuyện quan trọng với người bạn thân của mình.“Mình, hiện tại mình với Bùi Hưng Nam…”“Anh ta ức h**p cậu sao?“ Kiều Bích Ngọclên tiếng.“Không phải.”Châu Mỹ Duy lập tức trở nên khẩn trưởng,giống như bản thân cô ấy đang làm sai chuyệngì, do dự một lát sau đó mới nhỏ giọng nói mộtcâu: “Hiện tại mình đang ở cục dân chính.”“Cái gì?”Trong đầu Kiều Bích Ngọc đang mải nghĩ tớichuyện khác, không có nghe thấy lời cô ấy nói.Người ở đầu bên kia không biết đang ở đâu,rất náo nhiệt giống như đang ở bên ngoài, sauđó truyền đến giọng nói của Bùi Hưng Nam: “BùiThanh Tùng gọi điện thoại đến, em có muốn nóichuyện với nó không?”Sau đó chính là giọng vội vàng của Châu MỹDuy: “Không cần, không cần nói cho thằng bé biết.”“Châu Mỹ Duy, em đây là có ý gì, có phải emđịnh đổi ý không?”Bùi Hưng Nam giống như không vừa lòng,sau đó là màn đối thoại của hai người, Kiều BíchNgọc nghe không rõ, mà chỉ chốc lát sau, ChâuMỹ Duy giống như là không cẩn thận mà tắt máy,kết thúc cuộc điện thoại của hai người.Kiều Bích Ngọc lại quay trở lại hiện thực, côđang một mình ở trong căn phòng này, vô cùngcô đơn.Phòng trọ của cô không có máy tính nênkhông có cách nào xem được USB, cô tiện taycầm chiếc USB màu đen đặt ở trên kệ TV.Liền gọi thức ăn bên ngoài, sau đó lại nghĩtới Quách Cao Minh.Nghĩ tới anh, tâm tình của Kiều Bích Ngọc lạitrở nên rối loạn.Tấm biển đề hai chữ “tạm thời đóng cửa”được treo trước cửa ra vào của hội sở quyền anhtư nhân cao cấp, mà lúc này, ở quầy bar mộtđám nhân viên đang tụ tập lại một chỗ, bọn họđang nói xấu ông chủ của mình.Huấn luyện viên bắn súng hàng đầu trongcâu lạc bộ đang rót một cốc bia lạnh đưa chongười phụ nữ trước mặt, sang sảng cười to, tòmò hỏi cô ta: “Lucy, tôi nghe nói cô chạy tới hùdọa cô Kiều?”“Việc này ngàn vạn lần đừng tính lên đầuLOI.°Lucy hào sảng nhận lấy một cốc bia Đứcuống một hớp thật to, cao giọng trịnh trọng giảithích: “Tôi chỉ là phụng mệnh dọa dẫm cô ấy mộtchút, khiến cho cô ấy lựa chọn tham gia đoànquảng cáo, khiến cô ấy cách những người đànông khác xa một chút. Anh nghĩ rằng tôi và anhđều muốn làm chuyện ngu xuẩn này sao, đều làQuách…”“Đừng nói.”William bỗng nhiên nháy mắt ra hiệu vớiLucy, ý bảo cô ấy im miệng.Lucy cũng là một người thông minh nhạybén, cô ta lập tức bày ra bộ dạng như không cóchuyện gì, cầm cốc bia tiếp tục uống, dường nhưkhông quan tâm tới chuyện gì khác.Mà cùng lúc đó, bên ngoài cửa lớn có mộtvệ sĩ mặc đồng phục màu đen thân hình cao lớnđi tới: “Anh Quách đang ở đây, hiện tại muốn gặpcô Lucy.”Lucy nhìn William ở đối diện nhíu mày, liềnnói: “Tôi còn nhiệm vụ chưa hoàn thành.”“USB đang ở đâu?”Giọng nói bí ẩn, cùng với tiếng bước chânnện xuống sàn nhà, từng bước một hướng vềphía bọn họ.Vẻ mặt Lucy trở nên vặn vẹo, William thấpgiọng nói với cô một câu.“Nghe nói thân thể anh ấy không thoải mái,tối hôm qua anh ấy vừa mới xuống máy bay saokhông nghỉ ngơi nhiều một chút?“ Cô ta lập tứcđặt cốc bia trên tay xuống, xoay người, trưng ravẻ mặt tươi cười, ngữ điệu vui vẻ nói với ngườiđó.Quách Cao Minh dừng lại đứng cách cô mộtđoạn khá xa, trên mặt không có biểu cảm gì.Lucy không nhịn được tươi cười, đến đứangốc cũng có thể nhìn ra được tâm tình anh rấtkém.William là một người hiền lành, thấy ông chủcủa bọn họ đang chuẩn bị phát hỏa, lập tức mởmiệng làm dịu không khí: “Anh Quách, tôi báocáo với anh một chút, khả năng bắn súng cùngvới quyền anh của cô Kiều rất xuất sắc.”“Đừng nhắc đến cô ấy với tôi!”Người đàn ông phía trước vẻ mặt khôngchút thay đổi, nháy mắt trở nên vô cùng tức giận.Lucy cùng với William liếc nhìn nhau, haylắm, chuyện này đúng là chọc giận ông chủ rồi.“USB đang ở đâu?”Sắc mặt Quách Cao Minh có chút âm trầm,ngữ điệu rất bình tĩnh mà hạ tối hậu thư: “Lầntrước tôi đã nói qua với cô, cô không tìm thấy, côcùng với USB biến mất.”“Tôi không nói tôi không tìm thấy”Lucy liền kiên trì phản bác một câu, cô ta rấtrõ Quách Cao Minh đối đãi với cấp dưới của mìnhnếu như không được việc sẽ như thế nào.“Lão đại, chuyện USB lát nữa tôi sẽ nói vớianh, trước tiên tôi phải nói với anh chuyện củaĐường Tuấn Nghĩa.”Đường Tuấn Nghĩa, đối với Lucy mà nói, ấntượng của anh ta đối với cô ta chính là người đànông có đôi mắt màu lam.Nhưng đối với ông chủ của cô ta mà nóichính là một nhân vật quan trọng.“Đường Tuấn Nghĩa một mực muốn điều trachuyện của chúng ta, cho nên tôi đã lợi dụngchuyện này khiến anh ta vướng chân vướng tayđồng thời cũng dẫn anh ta ra nước ngoài. Nhưngsau đó tôi lại phát hiện Đường Tuấn Nghĩa đi Mỹkhông phải mắc bẫy của tôi, mà anh ta tới Mỹchính là có chuyện muốn làm.”Người đàn ông tên Đường Tuấn Nghĩa tuyệtđối là một người không dễ đối phó. Lucy âmthầm tính toán vài thứ, mỗi khi cảm thấy bảnthân mình sắp thắng, kết quả đều một lời khó nóihẩt.“Đường Tuấn Nghĩa đã điều tra tất cả vềanh, cuộc sống trước kia khi ở Mỹ, phẫu thuậtnão, còn có… Đoạn ân oán trước kia của nhà họKiều và nhà họ Quách”Nói tới đây Lucy dừng lại một chút, bọn họđều rất rõ ràng, nếu Đường Tuấn Nghĩa biếtnhững chuyện này thì sớm hay muộn Kiều BíchNgọc cũng sẽ biết.“Xem ra cô Kiểu sẽ lại càng thêm hận anh”Cuối cùng Lucy dường như không muốn sốngmà bổ sung một câu.Sắc mặt William trở nên nghiêm trọng, tốtxấu gì anh ta cùng Lucy cũng đã là đồng nghiệpcủa nhau nhiều năm, ông ta cảm thấy lo lắngmột khi ông chủ của bọn họ thật sự tức giận sẽcho Lucy đi chầu trời.Quả thật sắc mặt Quách Cao Minh vô cùngkhó coi, may mắn từ trước đến nay anh luôn làngười công tư rõ ràng.Dường như Lucy đặc biệt hiểu biết tính tìnhcủa anh, nhún nhún vai: “OK. Chuyện ĐườngTuấn Nghĩa đã báo cáo xong, hiện tại tôi nói tớichuyện USB.”USB, cô ta không lấy được.“Tôi đã tìm thấy một người phụ nữ cho anh.”Vẻ mặt Lucy rất bình tĩnh, nhang chóng đi vềphía phòng chứa đồ ở bên kia, dường như muốnđưa một người nào đó lại đây.William thấy cô ta có ý muốn trêu tức, lậptức theo sau, túm lấy tay cô ta, nhắc nhở mộtcâu: “Lucy, cô đừng ở trước mặt anh ấy trêu đùanhư vậy, cô chọc giận anh ấy sẽ không cóchuyện tốt lành đâu.”“Ông cho rằng ai cũng có thể chọc giậnQuách Cao Minh.”Thật ra Lucy không quá lo lắng, khoe môihơi nhướng lên suy nghĩ một chút sau đó cườikhẩy: “Chỉ có người anh ấy để ở trong lòng, mớicó bản lĩnh khiến anh ấy thực sự tức giận.”Lời này nói ra dâng lên một chút tự giễu.“Yên tâm đi, tôi cũng không dám trở thànhtâm can bảo bối của anh ấy.”Nói xong, Lucy đưa một người phụ nữ, trênmắt cô ta bị bịt kín bởi một miếng vải màu đen.“Cô Hà, cô đang cầm đồ của lão đại chúngtôi có đúng không?”Hà Thủy Tiên bị dọa nên luống cuống, vốn dĩlà ngày cuối tuần ở nhà, bỗng nhiên có hai ngườixông vào nhà mạnh mẽ mang cô ta di.Hoảng sợ khi nhìn thấy câu lạc bộ trước mặtquen thuộc như vậy, cùng với một người đàn ôngđang ngồi trên ghế, cô ta sửng sốt không nóinên lời.Ánh mắt Quách Cao Minh hơi nhíu lại, tựa hồchuyện Lucy ép buộc Hà Thủy Tiên đến đây cóchút ngoài ý muốn.“Ngày hôm đó khi Đường Tuấn Nghĩa đưaAn Lỗi tới bệnh viện, An Lỗi trộm USB sau đógiấu ở bệnh viện. Sau khi sự việc xảy ra, tôi liêntục kiểm tra video giám sát khu vực lân cận ngàyhôm đó, tôi thấy tình cờ cô Hà cũng tới bệnhviện ngày hôm đó, vẻ mặt khi đó của cô ta giốngnhư đang cầm một củ khoai nóng bỏng tay vậy.”Đôi mắt sắc bén của Lucy nhìn thẳng vào HàThủy Tiên, cất giọng đều đều nói: “Cô Hà, tôiđoán hắn là cô đã sớm nhìn thấy nội dung bêntrong chiếc USB kia rồi.”Hà Thủy Tiên bị cô ta nhìn chằm chằm, sắcmặt lập tức thất thố trở nên bối rối.“USB đang ở đâu?” Người đàn ông nãy giờvẫn trầm mặc bỗng nhiên lên tiếng.Hà Thủy Tiên chưa thấy qua tư thế thẩm vấnnhư vậy, càng chưa từng thấy qua Quách CaoMinh lạnh lùng vô tình như vậy, ánh mắt của anhlạnh lùng và hung dữ hơn so với khi ở công ty rấtnhiều.Lucy liếc mắt nhìn Hà Thủy Tiên một cái, côta cảm nhận được người phụ nữ này khẳng địnhđã bị dọa cho choáng váng.Ông chủ của họ có được như bây giờ cũngkhông phải là người lương thiện gì.“Cô Hà, mời cô lập tức trả lại USB chochúng tôi.” Hôm nay tâm tình của Lucy cũngkhông tồi nên cô ta liền xoa dịu không khí mộtchút.Nhưng Hà Thủy Tiên thật sự đã bị dọa chothành ngốc, cổ họng cô ta trở nên khô rát, yênlặng nhìn một Quách Cao Minh xa lạ trước mặt,đầu óc dường như không thể nghĩ được gì.Đột nhiên, cô ta nhớ tới Liễu Yến Nhi từngnói qua: “Quách Cao Minh có một thói quen,chính là đem những thứ bản thân yêu thích giấuđi, không muốn chia sẻ với bất cứ kẻ nào.”“Cô cho rằng anh ta đối với cô là khoandung, nhưng thực chất chính là coi thường. Chỉcó người anh ta thực sự để ý tới, mới có thể ảnhhưởng tới tâm trạng của anh ta.”“Sau một ca phẫu thuật, cô cảm thấy anh tasẽ quên cô ấy sao?”Cả người Hà Thủy Tiên lập tức cứng đờ,thần kinh của cô ta đều đã đông cứng lại.Cô ta đã xem nội dung trong chiếc USB kia,tình cờ lại là một đoạn video mổ lấy thai thi củacủa Kiều Bích Ngọc trong một vụ tai nạn xe.Lucy thấy cô ta vẫn yên lặng liền cảm thấykhông hài lòng, thúc giục một tiếng: “Hiện tạiUSB không còn ở trong tay tôi, trước đó tôi cũngphát hiện nhà tôi đã bị người khác đột nhập vào.”Hà Thủy Tiên không quay người về phíaLucy, mà hoảng sợ nhìn về phía Quách Cao Minhlạnh lùng trước mặt, nhịn không được mà runrẩy: “Cao Minh, từ trước tới giờ anh không hề bịmất trí nhớ đúng không?”“Đoạn phim trong USB đó… Là anh, là anhmang cặp sinh đôi đó đi.”

Chương 323