Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 332
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 332: Bị cắm sừng còn tỏ ra bao dungẤy thế mà anh ta cũng biết giở chiêu trò rồi,hỏi gì là giả vờ như không biết.Sau đó Lục Khánh Nam đưa cô đến nhàhàng riêng, trông bên trong trang trí sắp xếpcũng bình thường thôi, không thấy có mấy kháchnhưng đồ ăn thì lại rất ngon.Sau khi ăn no uống say, tâm trạng liền trởnên vô cùng thoải mái.Lúc thanh toán hóa đơn, Lục Khánh Namnhân cơ hội giảng đạo: “Vì thế làm người ấy màđừng để tâm quá vào những chuyện vụn vặt,nghĩ thoáng một chút, khoan dung một chút, lúccần hưởng thụ thì nên hưởng thụ, cuộc sống vốndĩ rất chỉ là đơn giản.”Kiều Bích Ngọc liếc mắt nhìn qua hóa đơnmà anh ta đã kí tên: “Người có tiền nói cái khỉ gìchẳng được”Bữa ăn này quả nhiên đắt đỏ.“Đàn ông chúng tôi cũng không cần phụ nữcác cô phải kiếm tiền, chỉ cần sinh con rồi anphận ở nhà giúp chồng dạy dỗ con cái là đượcrồi.”Lục Khánh Nam cho rằng một người phụ nữtiêu chuẩn thì nên như vậy, nhưng Kiều BíchNgọc lại không thèm để tâm đến cái quan điểmđó của anh ta: “Sau đó thì đàn ông các anh chỉviệc phong lưu phóng khoáng chơi gái ở bênngoài phải không?”“Có phải cô cho rằng Cao Minh có rất nhiềuphụ nữ ở bên ngoài đúng không?” Anh ta nhậnthấy Kiều Bích Ngọc dường như không có cảmgiác an toàn.Cô căng mặt, không nói gì nữa.Hai người đứng trước cửa ra vào của nhàhàng nói chuyện, đợi nhân viên lấy xe từ gara ra.“Bích Ngọc, cô có từng nghe qua một câunói, muốn biết sự nghiệp của người đàn ôngthành công hay không chỉ cần nhìn vào cuộc hônnhân của anh ta. Kiểu người dựa vào vận maynhất thời mà trở nên giàu có thì không giữ đượcbao lâu. Cô thử nhìn vào tài chính mà xem, bấtkể người đàn ông nào thật sự thành công đều cóthể xử lý tốt các mối quan hệ hôn nhân và giađình.”Thấy Lục Khánh Nam tự dưng đi giảng giảiđạo lý như vậy, cô có chút không quen.Anh ta cũng thấy hơi kỳ: “Nhà tôi là như vậyđấy, gia quy hôn nhân rất nghiêm khắc, nhà họQuách lại càng nghiêm hơn.”Kiều Bích Ngọc lạnh nhạt đáp lại một câu.Thực ra trong lòng cô khá ngạc nhiên, lầnđầu tiên thấy Lục Khánh Nam lảm nhảm mấychuyện này, có vẻ như đang muốn an ủi côtrước.Rất nhanh sau đó phục vụ của nhà hàng đãlái xe đến.Lục Khánh Nam ngồi vào ghế lái, cửa ghếphụ bên cạnh đã được mở ra, nhưng Kiểu BíchNgọc không ngồi vào, mà lại nhìn theo hai vịkhách vừa bước vào cửa nhà hàng.Cô tức giận lập tức lao đến, Lục Khánh Namvừa ngẩng đầu lên thì phát hiện cô đã chạy mấthút rồi.Kiều Bích Ngọc giữ lấy tay người phụ nữđang đứng trước quầy nhà hàng: “Tôi không nhìnnhầm chứ, cô cùng một người đàn ông khác ômấp như vậy ra thể thống gì chứ hả?”Diệp Vân vô cùng ngạc nhiên khi gặp cô ởđây, nhưng với kinh nghiệm ứng phó lâu năm côta đã nhanh chóng trấn tĩnh lại, bắt đầu ra vẻ.“Người đẹp, xem giọng điệu của cô kìa, cô làai vậy?“ Người đàn ông bên cạnh tò mò nhìn côhỏi.Trái ngược với khuôn mặt tức giận của KiềuBích Ngọc, Diệp Vân lại nở một nụ cười yêudiễm: “Đây là con gái em.”Sau đó cô ta liền cười lớn tiếng hơn.Người đàn ông nghe xong cũng bật cườitheo: “Diệp Vân, em còn trẻ như vậy mà lại sinhđược đứa con gái lớn như này rồi ư?”Cô ta cười buột miệng nói: “Em với nó chỉhơn kém nhau có ba tuổi thôi, ha ha ha.”Kiều Bích Ngọc nhìn bọn họ, sắc mặt càngngày càng u ám khó coi. Diệp Vân chỉ hơn cô cóba tuổi đã có thể trèo lên giường của cha cô.“Cô gái này, cô chắc hẳn là người đam mêphim truyền hình lắm nhỉ, cô có phải bị tẩu hỏanhập ma rồi không? Diệp Vân không chơi báchhợp đâu, mời cô đi chỗ khác giùm”Người đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt ámmuội, hạ thấp giọng điệu, giễu cợt nói: “Hay làcô theo tôi, tôi có đóng rất nhiều phim truyềnhình, có biết tôi là ai không?”“Cút sang một bên!”Lục Khánh Nam vừa bước vào thì nhìn thấymột nam diễn viên đang trêu ghẹo cô.Nếu như là những người có tiền khác thìnghệ sĩ hàng nhất như bọn họ cũng sẽ không đểtâm đến, nhưng vị này là Lục Khánh Nam, vừanhìn đã nhận ra là ông lớn của ngành điện ảnh,hắn ta liền lập tức im bặt khi nhìn rõ đối phương.“Giám đốc Lục, cậu cũng tới đây ăn cơmsao?” Giọng điệu phút chốc mang theo ý nịnhbợ, tuy nhà hàng này nhỏ bé nhưng rất nổi tiếng.“Tôi bảo anh cút ra!”Kiều Bích Ngọc đen mặt, không nhẫn nạiđược mà quát lên.Nam nghệ sĩ không còn đắc ý như trướcnữa, có Lục Khánh Nam ở đây, anh ta chỉ còncách ngượng ngập mà rời đi.Diệp Vân nhìn hai người trước mặt, chế giễunói: “Cô Ngọc đây đúng là mệnh tốt, trời sinhvận quý nhân, đi đến đâu cũng có người giúp đỡnhỉ”“Mệnh tốt hay xấu, phải xem cô có than trờioán đất hay không?”Kiểu Bích Ngọc nhìn cô ta với vẻ khó chịu.Cô thực sự cảm thấy ngứa mắt với loại người chỉbiết dựa vào thủ đoạn để thăng tiến như ả.“Người được bảo vệ một cách quá đáng nhưcô không có tư cách để coi thường tôi đâu.”Diệp Vân nhìn thẳng vào mắt cô, sắc mặt trởnên u ám mang theo sự hận thù: “Một kẻ nguxuẩn mù quáng như cô chẳng qua cũng chỉ lànhờ vào mệnh tốt mà thôi, vừa sinh ra đã cóngười giúp cô hư cấu nên những ảo tưởng đẹpđẽ. Còn những người như tôi thì phải ở bên ngoàivật lộn với cuộc sống. Cô thực sự rất khiến ngườita phải đố ky đó.“Tôi sống như thế nào không phải việc củacô, ít nhất thì tôi cũng không có than thân tráchphận như ai đó.”Mỗi lần gặp phải người đàn bà này, Kiều BíchNgọc đều muốn nổi cáu, nhất là hiện tại, cô tứcđến nỗi quát vào mặt cô ta: “Diệp Vân, cha tôigặp tai nạn giao thông bị thương nặng phải nằmviện, cô thân là con dâu nhà họ Kiều lại khôngđến chăm sóc cho ông ấy, còn ở bên ngoài mờám với người đàn ông khác, cô rốt cuộc có ý gì hả?”Vừa nhắc đến chuyện nhập viện của KiềuVăn Vũ, tâm trạng cô ta liền hồi lại một chút,nhướng mày: “Cha cô sắp chết rồi hả, vậy tôi cóthể chia tài sản được rồi chứ?”Kiều Bích Ngọc trở nên kích động: “Cô nóicái gì hả? Cha tôi vẫn đang sống rất yên ổn!”“Thật không nhìn ra được, cô cũng khá là cóhiếu với cha cô đó chứ”Diệp Vân vốn đã quen với việc ao ước hưvinh, một người phụ nữ trẻ đẹp như ả gả cho mộtngười đàn ông già nua đã ngoài năm mươi thìcòn mong đợi gì hơn ngoài việc ông ta chết sớmđể chia gia sản chứ.Kiểu Bích Ngọc nghiến răng nghiến lợi:“Diệp Vân, tôi nói cho cô biết, nếu như cô dámlén lút làm chuyện vô liêm sỉ, tôi tuyệt đối sẽkhông để yên cho cô đâu.”Tính cách của Kiều Bích Ngọc nói được là sẽlàm được.Diệp Vân có phần kiêng dè, nhất là bên cạnhcô còn có Lục Khánh Nam và nhiều người nữagiúp đỡ, càng nghĩ càng thêm hận.“Cậu Nam đây không phải cũng sẽ đối xửvới tôi giống như Quách Cao Minh đối xử với LêYến Nhi đó chứ?”Nhớ tới mấy chuyện cũ trong quá khứ, cô tađột nhiên bật cười: “Lần mà Quách Cao Minh xửlý Lê Yến Nhi, đúng là giết người không thấymáu. Dù gì thì cũng là cô ấy cũng yêu anh tanhiều năm như vậy, đến cuối cùng anh ta cònkhông thèm nói một lời nào. Người đàn ông đóthực sự quá tàn nhẫn.”“Kiều Bích Ngọc à, cô ở cùng loại người nhưvậy phải hết sức cẩn thận đó nhé.”Giọng điệu cô ta trở nên kỳ quái ném ra mộtcâu, sau đó liền xoay người rời đi.Kiều Bích Ngọc tức giận nhìn theo bóng côta, nhưng không hề đuổi theo.Lục Khánh Nam cũng không có mấy thiệncảm với Diệp Vân. Người dưới trướng của anh taham mê hư vinh nhiều vô kể, nhưng cô ta ở tronggiới cũng được coi là có chút thực lực, hơn nữacũng rất thông minh.Lục Khánh Nam liền an ủi một câu: “Kẻkhông ăn được nho thì đều chê nho xanh, đừngcó để tâm đến lời cô ta nói, cô ta cố ý chọc giậncô đó.”Kiểu Bảo Ngọc dường như không có tâmtrạng gì đối với những lời bình luận về QuáchCao Minh, khuôn mặt cô vô cảm: “Chuyện bannãy đừng nói cho ai biết.Diệp Vân ở bên ngoài lăng nhăng với ngườiđàn ông khác, thì người mất mặt sẽ là người nhàhọ Kiều.Lục Khánh Nam đưa cô trở về bệnh viện,sau đó cũng bận việc đi luôn.“Cháu có gói về mấy đồ ăn ngoài này.”Kiều Bích Ngọc đem phần cơm rang ban nãymang từ nhà hàng về đặt lên bàn. Cung Nhã Yếnđang ăn thì thấy sắc mặt cô tối sầm, rõ ràng làtâm trạng không tốt.“Cháu sao thế?”Hỏi xong, Kiều Bích Ngọc đột nhiên muốnbùng nổ: “Vừa nãy cháu có bắt gặp Diệp Vân, côta đi cùng một người đàn ông nào đó, bọn họ ômấp nhau”Trái lại, Cung Nhã Yến rất bình thản: “Có lẽlà tạo tin tức để lăng xê đó, bố cháu cũng đãsớm quen với chuyện này rồi ”“Bị cắm sừng mà vẫn còn bao dung độlượng vậy.”Tuy Kiều Bích Ngọc biết Diệp Vân sẽ khôngdám gây chuyện, nhưng cô vẫn rất khó chịu.Nhất là bình thường Kiều Văn Vũ nghiêm khắcvới cô như vậy, không biết cô ta cho ông ấy uốngthần dược gì mà suốt ngày giúp đỡ cho thứ đànbà giả tạo ấy.Cung Nhã Yến cùng những người khác ăncơm ở ngoài, bà ấy sợ rằng Kiều Bích Ngọc sẽchạy vào phòng bệnh cãi nhau với bố cô, liền thởdài: “Hai cha con đúng là tính khí y hệt nhau, aicũng coi hôn nhân là chuyện vặt vãnh. Cháu thìkết hôn vì đã có bầu, ông ấy kết hôn vì tình thếnhất thời…”Kiều Bích Ngọc không hiểu: “Sao lại là tìnhthế nhất thời ạ?”“Thôi không nhắc đến chuyện trước đâynữa.“ Giọng nói của Cung Nhã Yến có chút lolắng, sau đó trở nên nghiêm túc dặn dò: “Bác sĩnói tim mạch của cha cháu không tốt. Đừngnhắc về Diệp Vân trước mặt ông ấy nữa, ông ấyđã trải qua hơn nửa đời người rồi, nhiều tuổi nhưvây sẽ tư khắc biết cách xử lý. “
Chương 332: Bị cắm sừng còn tỏ ra bao dung
Ấy thế mà anh ta cũng biết giở chiêu trò rồi,
hỏi gì là giả vờ như không biết.
Sau đó Lục Khánh Nam đưa cô đến nhà
hàng riêng, trông bên trong trang trí sắp xếp
cũng bình thường thôi, không thấy có mấy khách
nhưng đồ ăn thì lại rất ngon.
Sau khi ăn no uống say, tâm trạng liền trở
nên vô cùng thoải mái.
Lúc thanh toán hóa đơn, Lục Khánh Nam
nhân cơ hội giảng đạo: “Vì thế làm người ấy mà
đừng để tâm quá vào những chuyện vụn vặt,
nghĩ thoáng một chút, khoan dung một chút, lúc
cần hưởng thụ thì nên hưởng thụ, cuộc sống vốn
dĩ rất chỉ là đơn giản.”
Kiều Bích Ngọc liếc mắt nhìn qua hóa đơn
mà anh ta đã kí tên: “Người có tiền nói cái khỉ gì
chẳng được”
Bữa ăn này quả nhiên đắt đỏ.
“Đàn ông chúng tôi cũng không cần phụ nữ
các cô phải kiếm tiền, chỉ cần sinh con rồi an
phận ở nhà giúp chồng dạy dỗ con cái là được
rồi.”
Lục Khánh Nam cho rằng một người phụ nữ
tiêu chuẩn thì nên như vậy, nhưng Kiều Bích
Ngọc lại không thèm để tâm đến cái quan điểm
đó của anh ta: “Sau đó thì đàn ông các anh chỉ
việc phong lưu phóng khoáng chơi gái ở bên
ngoài phải không?”
“Có phải cô cho rằng Cao Minh có rất nhiều
phụ nữ ở bên ngoài đúng không?” Anh ta nhận
thấy Kiều Bích Ngọc dường như không có cảm
giác an toàn.
Cô căng mặt, không nói gì nữa.
Hai người đứng trước cửa ra vào của nhà
hàng nói chuyện, đợi nhân viên lấy xe từ gara ra.
“Bích Ngọc, cô có từng nghe qua một câu
nói, muốn biết sự nghiệp của người đàn ông
thành công hay không chỉ cần nhìn vào cuộc hôn
nhân của anh ta. Kiểu người dựa vào vận may
nhất thời mà trở nên giàu có thì không giữ được
bao lâu. Cô thử nhìn vào tài chính mà xem, bất
kể người đàn ông nào thật sự thành công đều có
thể xử lý tốt các mối quan hệ hôn nhân và gia
đình.”
Thấy Lục Khánh Nam tự dưng đi giảng giải
đạo lý như vậy, cô có chút không quen.
Anh ta cũng thấy hơi kỳ: “Nhà tôi là như vậy
đấy, gia quy hôn nhân rất nghiêm khắc, nhà họ
Quách lại càng nghiêm hơn.”
Kiều Bích Ngọc lạnh nhạt đáp lại một câu.
Thực ra trong lòng cô khá ngạc nhiên, lần
đầu tiên thấy Lục Khánh Nam lảm nhảm mấy
chuyện này, có vẻ như đang muốn an ủi cô
trước.
Rất nhanh sau đó phục vụ của nhà hàng đã
lái xe đến.
Lục Khánh Nam ngồi vào ghế lái, cửa ghế
phụ bên cạnh đã được mở ra, nhưng Kiểu Bích
Ngọc không ngồi vào, mà lại nhìn theo hai vị
khách vừa bước vào cửa nhà hàng.
Cô tức giận lập tức lao đến, Lục Khánh Nam
vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện cô đã chạy mất
hút rồi.
Kiều Bích Ngọc giữ lấy tay người phụ nữ
đang đứng trước quầy nhà hàng: “Tôi không nhìn
nhầm chứ, cô cùng một người đàn ông khác ôm
ấp như vậy ra thể thống gì chứ hả?”
Diệp Vân vô cùng ngạc nhiên khi gặp cô ở
đây, nhưng với kinh nghiệm ứng phó lâu năm cô
ta đã nhanh chóng trấn tĩnh lại, bắt đầu ra vẻ.
“Người đẹp, xem giọng điệu của cô kìa, cô là
ai vậy?“ Người đàn ông bên cạnh tò mò nhìn cô
hỏi.
Trái ngược với khuôn mặt tức giận của Kiều
Bích Ngọc, Diệp Vân lại nở một nụ cười yêu
diễm: “Đây là con gái em.”
Sau đó cô ta liền cười lớn tiếng hơn.
Người đàn ông nghe xong cũng bật cười
theo: “Diệp Vân, em còn trẻ như vậy mà lại sinh
được đứa con gái lớn như này rồi ư?”
Cô ta cười buột miệng nói: “Em với nó chỉ
hơn kém nhau có ba tuổi thôi, ha ha ha.”
Kiều Bích Ngọc nhìn bọn họ, sắc mặt càng
ngày càng u ám khó coi. Diệp Vân chỉ hơn cô có
ba tuổi đã có thể trèo lên giường của cha cô.
“Cô gái này, cô chắc hẳn là người đam mê
phim truyền hình lắm nhỉ, cô có phải bị tẩu hỏa
nhập ma rồi không? Diệp Vân không chơi bách
hợp đâu, mời cô đi chỗ khác giùm”
Người đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt ám
muội, hạ thấp giọng điệu, giễu cợt nói: “Hay là
cô theo tôi, tôi có đóng rất nhiều phim truyền
hình, có biết tôi là ai không?”
“Cút sang một bên!”
Lục Khánh Nam vừa bước vào thì nhìn thấy
một nam diễn viên đang trêu ghẹo cô.
Nếu như là những người có tiền khác thì
nghệ sĩ hàng nhất như bọn họ cũng sẽ không để
tâm đến, nhưng vị này là Lục Khánh Nam, vừa
nhìn đã nhận ra là ông lớn của ngành điện ảnh,
hắn ta liền lập tức im bặt khi nhìn rõ đối phương.
“Giám đốc Lục, cậu cũng tới đây ăn cơm
sao?” Giọng điệu phút chốc mang theo ý nịnh
bợ, tuy nhà hàng này nhỏ bé nhưng rất nổi tiếng.
“Tôi bảo anh cút ra!”
Kiều Bích Ngọc đen mặt, không nhẫn nại
được mà quát lên.
Nam nghệ sĩ không còn đắc ý như trước
nữa, có Lục Khánh Nam ở đây, anh ta chỉ còn
cách ngượng ngập mà rời đi.
Diệp Vân nhìn hai người trước mặt, chế giễu
nói: “Cô Ngọc đây đúng là mệnh tốt, trời sinh
vận quý nhân, đi đến đâu cũng có người giúp đỡ
nhỉ”
“Mệnh tốt hay xấu, phải xem cô có than trời
oán đất hay không?”
Kiểu Bích Ngọc nhìn cô ta với vẻ khó chịu.
Cô thực sự cảm thấy ngứa mắt với loại người chỉ
biết dựa vào thủ đoạn để thăng tiến như ả.
“Người được bảo vệ một cách quá đáng như
cô không có tư cách để coi thường tôi đâu.”
Diệp Vân nhìn thẳng vào mắt cô, sắc mặt trở
nên u ám mang theo sự hận thù: “Một kẻ ngu
xuẩn mù quáng như cô chẳng qua cũng chỉ là
nhờ vào mệnh tốt mà thôi, vừa sinh ra đã có
người giúp cô hư cấu nên những ảo tưởng đẹp
đẽ. Còn những người như tôi thì phải ở bên ngoài
vật lộn với cuộc sống. Cô thực sự rất khiến người
ta phải đố ky đó.
“Tôi sống như thế nào không phải việc của
cô, ít nhất thì tôi cũng không có than thân trách
phận như ai đó.”
Mỗi lần gặp phải người đàn bà này, Kiều Bích
Ngọc đều muốn nổi cáu, nhất là hiện tại, cô tức
đến nỗi quát vào mặt cô ta: “Diệp Vân, cha tôi
gặp tai nạn giao thông bị thương nặng phải nằm
viện, cô thân là con dâu nhà họ Kiều lại không
đến chăm sóc cho ông ấy, còn ở bên ngoài mờ
ám với người đàn ông khác, cô rốt cuộc có ý gì hả?”
Vừa nhắc đến chuyện nhập viện của Kiều
Văn Vũ, tâm trạng cô ta liền hồi lại một chút,
nhướng mày: “Cha cô sắp chết rồi hả, vậy tôi có
thể chia tài sản được rồi chứ?”
Kiều Bích Ngọc trở nên kích động: “Cô nói
cái gì hả? Cha tôi vẫn đang sống rất yên ổn!”
“Thật không nhìn ra được, cô cũng khá là có
hiếu với cha cô đó chứ”
Diệp Vân vốn đã quen với việc ao ước hư
vinh, một người phụ nữ trẻ đẹp như ả gả cho một
người đàn ông già nua đã ngoài năm mươi thì
còn mong đợi gì hơn ngoài việc ông ta chết sớm
để chia gia sản chứ.
Kiểu Bích Ngọc nghiến răng nghiến lợi:
“Diệp Vân, tôi nói cho cô biết, nếu như cô dám
lén lút làm chuyện vô liêm sỉ, tôi tuyệt đối sẽ
không để yên cho cô đâu.”
Tính cách của Kiều Bích Ngọc nói được là sẽ
làm được.
Diệp Vân có phần kiêng dè, nhất là bên cạnh
cô còn có Lục Khánh Nam và nhiều người nữa
giúp đỡ, càng nghĩ càng thêm hận.
“Cậu Nam đây không phải cũng sẽ đối xử
với tôi giống như Quách Cao Minh đối xử với Lê
Yến Nhi đó chứ?”
Nhớ tới mấy chuyện cũ trong quá khứ, cô ta
đột nhiên bật cười: “Lần mà Quách Cao Minh xử
lý Lê Yến Nhi, đúng là giết người không thấy
máu. Dù gì thì cũng là cô ấy cũng yêu anh ta
nhiều năm như vậy, đến cuối cùng anh ta còn
không thèm nói một lời nào. Người đàn ông đó
thực sự quá tàn nhẫn.”
“Kiều Bích Ngọc à, cô ở cùng loại người như
vậy phải hết sức cẩn thận đó nhé.”
Giọng điệu cô ta trở nên kỳ quái ném ra một
câu, sau đó liền xoay người rời đi.
Kiều Bích Ngọc tức giận nhìn theo bóng cô
ta, nhưng không hề đuổi theo.
Lục Khánh Nam cũng không có mấy thiện
cảm với Diệp Vân. Người dưới trướng của anh ta
ham mê hư vinh nhiều vô kể, nhưng cô ta ở trong
giới cũng được coi là có chút thực lực, hơn nữa
cũng rất thông minh.
Lục Khánh Nam liền an ủi một câu: “Kẻ
không ăn được nho thì đều chê nho xanh, đừng
có để tâm đến lời cô ta nói, cô ta cố ý chọc giận
cô đó.”
Kiểu Bảo Ngọc dường như không có tâm
trạng gì đối với những lời bình luận về Quách
Cao Minh, khuôn mặt cô vô cảm: “Chuyện ban
nãy đừng nói cho ai biết.
Diệp Vân ở bên ngoài lăng nhăng với người
đàn ông khác, thì người mất mặt sẽ là người nhà
họ Kiều.
Lục Khánh Nam đưa cô trở về bệnh viện,
sau đó cũng bận việc đi luôn.
“Cháu có gói về mấy đồ ăn ngoài này.”
Kiều Bích Ngọc đem phần cơm rang ban nãy
mang từ nhà hàng về đặt lên bàn. Cung Nhã Yến
đang ăn thì thấy sắc mặt cô tối sầm, rõ ràng là
tâm trạng không tốt.
“Cháu sao thế?”
Hỏi xong, Kiều Bích Ngọc đột nhiên muốn
bùng nổ: “Vừa nãy cháu có bắt gặp Diệp Vân, cô
ta đi cùng một người đàn ông nào đó, bọn họ ôm
ấp nhau”
Trái lại, Cung Nhã Yến rất bình thản: “Có lẽ
là tạo tin tức để lăng xê đó, bố cháu cũng đã
sớm quen với chuyện này rồi ”
“Bị cắm sừng mà vẫn còn bao dung độ
lượng vậy.”
Tuy Kiều Bích Ngọc biết Diệp Vân sẽ không
dám gây chuyện, nhưng cô vẫn rất khó chịu.
Nhất là bình thường Kiều Văn Vũ nghiêm khắc
với cô như vậy, không biết cô ta cho ông ấy uống
thần dược gì mà suốt ngày giúp đỡ cho thứ đàn
bà giả tạo ấy.
Cung Nhã Yến cùng những người khác ăn
cơm ở ngoài, bà ấy sợ rằng Kiều Bích Ngọc sẽ
chạy vào phòng bệnh cãi nhau với bố cô, liền thở
dài: “Hai cha con đúng là tính khí y hệt nhau, ai
cũng coi hôn nhân là chuyện vặt vãnh. Cháu thì
kết hôn vì đã có bầu, ông ấy kết hôn vì tình thế
nhất thời…”
Kiều Bích Ngọc không hiểu: “Sao lại là tình
thế nhất thời ạ?”
“Thôi không nhắc đến chuyện trước đây
nữa.“ Giọng nói của Cung Nhã Yến có chút lo
lắng, sau đó trở nên nghiêm túc dặn dò: “Bác sĩ
nói tim mạch của cha cháu không tốt. Đừng
nhắc về Diệp Vân trước mặt ông ấy nữa, ông ấy
đã trải qua hơn nửa đời người rồi, nhiều tuổi như
vây sẽ tư khắc biết cách xử lý. “
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 332: Bị cắm sừng còn tỏ ra bao dungẤy thế mà anh ta cũng biết giở chiêu trò rồi,hỏi gì là giả vờ như không biết.Sau đó Lục Khánh Nam đưa cô đến nhàhàng riêng, trông bên trong trang trí sắp xếpcũng bình thường thôi, không thấy có mấy kháchnhưng đồ ăn thì lại rất ngon.Sau khi ăn no uống say, tâm trạng liền trởnên vô cùng thoải mái.Lúc thanh toán hóa đơn, Lục Khánh Namnhân cơ hội giảng đạo: “Vì thế làm người ấy màđừng để tâm quá vào những chuyện vụn vặt,nghĩ thoáng một chút, khoan dung một chút, lúccần hưởng thụ thì nên hưởng thụ, cuộc sống vốndĩ rất chỉ là đơn giản.”Kiều Bích Ngọc liếc mắt nhìn qua hóa đơnmà anh ta đã kí tên: “Người có tiền nói cái khỉ gìchẳng được”Bữa ăn này quả nhiên đắt đỏ.“Đàn ông chúng tôi cũng không cần phụ nữcác cô phải kiếm tiền, chỉ cần sinh con rồi anphận ở nhà giúp chồng dạy dỗ con cái là đượcrồi.”Lục Khánh Nam cho rằng một người phụ nữtiêu chuẩn thì nên như vậy, nhưng Kiều BíchNgọc lại không thèm để tâm đến cái quan điểmđó của anh ta: “Sau đó thì đàn ông các anh chỉviệc phong lưu phóng khoáng chơi gái ở bênngoài phải không?”“Có phải cô cho rằng Cao Minh có rất nhiềuphụ nữ ở bên ngoài đúng không?” Anh ta nhậnthấy Kiều Bích Ngọc dường như không có cảmgiác an toàn.Cô căng mặt, không nói gì nữa.Hai người đứng trước cửa ra vào của nhàhàng nói chuyện, đợi nhân viên lấy xe từ gara ra.“Bích Ngọc, cô có từng nghe qua một câunói, muốn biết sự nghiệp của người đàn ôngthành công hay không chỉ cần nhìn vào cuộc hônnhân của anh ta. Kiểu người dựa vào vận maynhất thời mà trở nên giàu có thì không giữ đượcbao lâu. Cô thử nhìn vào tài chính mà xem, bấtkể người đàn ông nào thật sự thành công đều cóthể xử lý tốt các mối quan hệ hôn nhân và giađình.”Thấy Lục Khánh Nam tự dưng đi giảng giảiđạo lý như vậy, cô có chút không quen.Anh ta cũng thấy hơi kỳ: “Nhà tôi là như vậyđấy, gia quy hôn nhân rất nghiêm khắc, nhà họQuách lại càng nghiêm hơn.”Kiều Bích Ngọc lạnh nhạt đáp lại một câu.Thực ra trong lòng cô khá ngạc nhiên, lầnđầu tiên thấy Lục Khánh Nam lảm nhảm mấychuyện này, có vẻ như đang muốn an ủi côtrước.Rất nhanh sau đó phục vụ của nhà hàng đãlái xe đến.Lục Khánh Nam ngồi vào ghế lái, cửa ghếphụ bên cạnh đã được mở ra, nhưng Kiểu BíchNgọc không ngồi vào, mà lại nhìn theo hai vịkhách vừa bước vào cửa nhà hàng.Cô tức giận lập tức lao đến, Lục Khánh Namvừa ngẩng đầu lên thì phát hiện cô đã chạy mấthút rồi.Kiều Bích Ngọc giữ lấy tay người phụ nữđang đứng trước quầy nhà hàng: “Tôi không nhìnnhầm chứ, cô cùng một người đàn ông khác ômấp như vậy ra thể thống gì chứ hả?”Diệp Vân vô cùng ngạc nhiên khi gặp cô ởđây, nhưng với kinh nghiệm ứng phó lâu năm côta đã nhanh chóng trấn tĩnh lại, bắt đầu ra vẻ.“Người đẹp, xem giọng điệu của cô kìa, cô làai vậy?“ Người đàn ông bên cạnh tò mò nhìn côhỏi.Trái ngược với khuôn mặt tức giận của KiềuBích Ngọc, Diệp Vân lại nở một nụ cười yêudiễm: “Đây là con gái em.”Sau đó cô ta liền cười lớn tiếng hơn.Người đàn ông nghe xong cũng bật cườitheo: “Diệp Vân, em còn trẻ như vậy mà lại sinhđược đứa con gái lớn như này rồi ư?”Cô ta cười buột miệng nói: “Em với nó chỉhơn kém nhau có ba tuổi thôi, ha ha ha.”Kiều Bích Ngọc nhìn bọn họ, sắc mặt càngngày càng u ám khó coi. Diệp Vân chỉ hơn cô cóba tuổi đã có thể trèo lên giường của cha cô.“Cô gái này, cô chắc hẳn là người đam mêphim truyền hình lắm nhỉ, cô có phải bị tẩu hỏanhập ma rồi không? Diệp Vân không chơi báchhợp đâu, mời cô đi chỗ khác giùm”Người đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt ámmuội, hạ thấp giọng điệu, giễu cợt nói: “Hay làcô theo tôi, tôi có đóng rất nhiều phim truyềnhình, có biết tôi là ai không?”“Cút sang một bên!”Lục Khánh Nam vừa bước vào thì nhìn thấymột nam diễn viên đang trêu ghẹo cô.Nếu như là những người có tiền khác thìnghệ sĩ hàng nhất như bọn họ cũng sẽ không đểtâm đến, nhưng vị này là Lục Khánh Nam, vừanhìn đã nhận ra là ông lớn của ngành điện ảnh,hắn ta liền lập tức im bặt khi nhìn rõ đối phương.“Giám đốc Lục, cậu cũng tới đây ăn cơmsao?” Giọng điệu phút chốc mang theo ý nịnhbợ, tuy nhà hàng này nhỏ bé nhưng rất nổi tiếng.“Tôi bảo anh cút ra!”Kiều Bích Ngọc đen mặt, không nhẫn nạiđược mà quát lên.Nam nghệ sĩ không còn đắc ý như trướcnữa, có Lục Khánh Nam ở đây, anh ta chỉ còncách ngượng ngập mà rời đi.Diệp Vân nhìn hai người trước mặt, chế giễunói: “Cô Ngọc đây đúng là mệnh tốt, trời sinhvận quý nhân, đi đến đâu cũng có người giúp đỡnhỉ”“Mệnh tốt hay xấu, phải xem cô có than trờioán đất hay không?”Kiểu Bích Ngọc nhìn cô ta với vẻ khó chịu.Cô thực sự cảm thấy ngứa mắt với loại người chỉbiết dựa vào thủ đoạn để thăng tiến như ả.“Người được bảo vệ một cách quá đáng nhưcô không có tư cách để coi thường tôi đâu.”Diệp Vân nhìn thẳng vào mắt cô, sắc mặt trởnên u ám mang theo sự hận thù: “Một kẻ nguxuẩn mù quáng như cô chẳng qua cũng chỉ lànhờ vào mệnh tốt mà thôi, vừa sinh ra đã cóngười giúp cô hư cấu nên những ảo tưởng đẹpđẽ. Còn những người như tôi thì phải ở bên ngoàivật lộn với cuộc sống. Cô thực sự rất khiến ngườita phải đố ky đó.“Tôi sống như thế nào không phải việc củacô, ít nhất thì tôi cũng không có than thân tráchphận như ai đó.”Mỗi lần gặp phải người đàn bà này, Kiều BíchNgọc đều muốn nổi cáu, nhất là hiện tại, cô tứcđến nỗi quát vào mặt cô ta: “Diệp Vân, cha tôigặp tai nạn giao thông bị thương nặng phải nằmviện, cô thân là con dâu nhà họ Kiều lại khôngđến chăm sóc cho ông ấy, còn ở bên ngoài mờám với người đàn ông khác, cô rốt cuộc có ý gì hả?”Vừa nhắc đến chuyện nhập viện của KiềuVăn Vũ, tâm trạng cô ta liền hồi lại một chút,nhướng mày: “Cha cô sắp chết rồi hả, vậy tôi cóthể chia tài sản được rồi chứ?”Kiều Bích Ngọc trở nên kích động: “Cô nóicái gì hả? Cha tôi vẫn đang sống rất yên ổn!”“Thật không nhìn ra được, cô cũng khá là cóhiếu với cha cô đó chứ”Diệp Vân vốn đã quen với việc ao ước hưvinh, một người phụ nữ trẻ đẹp như ả gả cho mộtngười đàn ông già nua đã ngoài năm mươi thìcòn mong đợi gì hơn ngoài việc ông ta chết sớmđể chia gia sản chứ.Kiểu Bích Ngọc nghiến răng nghiến lợi:“Diệp Vân, tôi nói cho cô biết, nếu như cô dámlén lút làm chuyện vô liêm sỉ, tôi tuyệt đối sẽkhông để yên cho cô đâu.”Tính cách của Kiều Bích Ngọc nói được là sẽlàm được.Diệp Vân có phần kiêng dè, nhất là bên cạnhcô còn có Lục Khánh Nam và nhiều người nữagiúp đỡ, càng nghĩ càng thêm hận.“Cậu Nam đây không phải cũng sẽ đối xửvới tôi giống như Quách Cao Minh đối xử với LêYến Nhi đó chứ?”Nhớ tới mấy chuyện cũ trong quá khứ, cô tađột nhiên bật cười: “Lần mà Quách Cao Minh xửlý Lê Yến Nhi, đúng là giết người không thấymáu. Dù gì thì cũng là cô ấy cũng yêu anh tanhiều năm như vậy, đến cuối cùng anh ta cònkhông thèm nói một lời nào. Người đàn ông đóthực sự quá tàn nhẫn.”“Kiều Bích Ngọc à, cô ở cùng loại người nhưvậy phải hết sức cẩn thận đó nhé.”Giọng điệu cô ta trở nên kỳ quái ném ra mộtcâu, sau đó liền xoay người rời đi.Kiều Bích Ngọc tức giận nhìn theo bóng côta, nhưng không hề đuổi theo.Lục Khánh Nam cũng không có mấy thiệncảm với Diệp Vân. Người dưới trướng của anh taham mê hư vinh nhiều vô kể, nhưng cô ta ở tronggiới cũng được coi là có chút thực lực, hơn nữacũng rất thông minh.Lục Khánh Nam liền an ủi một câu: “Kẻkhông ăn được nho thì đều chê nho xanh, đừngcó để tâm đến lời cô ta nói, cô ta cố ý chọc giậncô đó.”Kiểu Bảo Ngọc dường như không có tâmtrạng gì đối với những lời bình luận về QuáchCao Minh, khuôn mặt cô vô cảm: “Chuyện bannãy đừng nói cho ai biết.Diệp Vân ở bên ngoài lăng nhăng với ngườiđàn ông khác, thì người mất mặt sẽ là người nhàhọ Kiều.Lục Khánh Nam đưa cô trở về bệnh viện,sau đó cũng bận việc đi luôn.“Cháu có gói về mấy đồ ăn ngoài này.”Kiều Bích Ngọc đem phần cơm rang ban nãymang từ nhà hàng về đặt lên bàn. Cung Nhã Yếnđang ăn thì thấy sắc mặt cô tối sầm, rõ ràng làtâm trạng không tốt.“Cháu sao thế?”Hỏi xong, Kiều Bích Ngọc đột nhiên muốnbùng nổ: “Vừa nãy cháu có bắt gặp Diệp Vân, côta đi cùng một người đàn ông nào đó, bọn họ ômấp nhau”Trái lại, Cung Nhã Yến rất bình thản: “Có lẽlà tạo tin tức để lăng xê đó, bố cháu cũng đãsớm quen với chuyện này rồi ”“Bị cắm sừng mà vẫn còn bao dung độlượng vậy.”Tuy Kiều Bích Ngọc biết Diệp Vân sẽ khôngdám gây chuyện, nhưng cô vẫn rất khó chịu.Nhất là bình thường Kiều Văn Vũ nghiêm khắcvới cô như vậy, không biết cô ta cho ông ấy uốngthần dược gì mà suốt ngày giúp đỡ cho thứ đànbà giả tạo ấy.Cung Nhã Yến cùng những người khác ăncơm ở ngoài, bà ấy sợ rằng Kiều Bích Ngọc sẽchạy vào phòng bệnh cãi nhau với bố cô, liền thởdài: “Hai cha con đúng là tính khí y hệt nhau, aicũng coi hôn nhân là chuyện vặt vãnh. Cháu thìkết hôn vì đã có bầu, ông ấy kết hôn vì tình thếnhất thời…”Kiều Bích Ngọc không hiểu: “Sao lại là tìnhthế nhất thời ạ?”“Thôi không nhắc đến chuyện trước đâynữa.“ Giọng nói của Cung Nhã Yến có chút lolắng, sau đó trở nên nghiêm túc dặn dò: “Bác sĩnói tim mạch của cha cháu không tốt. Đừngnhắc về Diệp Vân trước mặt ông ấy nữa, ông ấyđã trải qua hơn nửa đời người rồi, nhiều tuổi nhưvây sẽ tư khắc biết cách xử lý. “