Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 333
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 333: Tôi sẽ không tha thứ cho anh ta đâuKiều Bích Ngọc chính mắt nhìn thấy mẹ kếcặp kè với người đàn ông khác, vậy mà mọingười đều làm ngơ, còn dặn cô đừng có nhắcđến trước mặt cha cô.“Nói cái gì mà muốn quay phim, phải cọ xát,chim chuột với những tiểu thịt tươi kia.Hơn nữadì nhỏ của mình còn nói đừng giận cha mình,mình cũng không biết bọn họ có cái logic gì, trênđầu đã có một đồng cỏ xanh lớn, vậy mà cònkhông quan tâm.”Kiều Bích Ngọc ở lại thành phố Hải Châumột tuần, vốn dĩ cô nghĩ rằng Châu Mỹ Duy nhấtđịnh sẽ về thành phố Bắc An, không ngờ hômnay hẹn cô ấy, cô ấy vẫn còn ở Hải Châu, nhìnkhuôn mặt đỏ bừng của Châu Mỹ Duy, có vẻ nhưdạo này cô ấy sống rất tốt.Gặp được bạn thân, lập tức than thở.Hình như gần đây Châu Mỹ Duy sống rấthạnh phúc, hai má đều đỏ hồng, nghe thấynhững lời than thở này cũng thấy rất ngạc nhiên.“Cha cậu thật sự không để ý sao?”“Thật ra thân phận của Diệp Vân có chúthợp với giới giải trí, lúc mới bắt đầu cha mình đãđồng ý cho cô ta phát triển trong giới giải trí làcó chút không bình thường rồi.Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc trầm lại: “Bản lĩnhcủa Diệp Vân cao, dỗ dành người nhà họ Kiềukhiến bọn họ rất vui vẻ, cha mình để cô ta pháttriển sự nghiệp của mình”“Phát triển sự nghiệp?”Châu Mỹ Duy vẫn cảm thấy có chút kỳ quái,nghĩ một chút rồi hỏi ngược lại cô: “Hình nhưmình có nhớ mẹ cậu là nghệ sĩ dương cầm, cậutừng nói, cha cậu không đồng ý để mẹ cậu đibiểu diễn mà?”“Đúng vậy, quá không công bằng rồi!”Kiều Bích Ngọc lập tức tức giận: “Diệp Vâncó thể tùy ý phát triển sự nghiệp của mình, mẹtớ lúc vừa mới kết hôn bị yêu cầu không đượcnhư thế này, không được như thế kia, đây làcách đối xử khác biệt của đàn ông đối với vợ vànhân tình, hừ!”Châu Mỹ Duy thấy cô tức giận như vậy, độtnhiên cười ra tiếng.“Thật ra mình không có ý này. Cô ấy cảmthấy mình rất khó câu thông chuyện tình cảmcho Kiều Bích Ngọc biết.“Theo lý mà nói, mẹ cậu là cô chủ lớn nhàhọ Cung, hơn nữa mình cũng đã nhìn thấy ảnhcủa mẹ cậu, thật sự rất xinh đẹp rất có khí chất.Lúc đó cha cậu kết hôn với mẹ cậu là leo cao rồi,vậy mà ông ta còn hạn chế công việc của mẹcậu?”Mẹ Kiều Bích Ngọc là Cung Nhã Trang, nămđó là một nghệ sĩ dương cầm rất nổi tiếng, ngoạihình và dáng vẻ đều tao nhã tuyệt trần, là mộtngười đẹp rất có tầm ảnh hưởng trong nước. Cóvô số người theo đuổi, cuối cùng gả cho một tênnghèo, hơn nữa cũng không có lộ mặt nữa, khiếnrất nhiều người thương tiếc.“Mẹ mình mù mắt gả cho nhầm người.”Nhắc đến chuyện trước đây, Kiều Bích Ngọccũng đã không còn nhiều oán hận lắm, chỉ thanthở: “Hơn nữa ông ngoại mình cũng thườngxuyên ủng hộ giúp đỡ cha mình, mình không biếttại sao lại biến thành như thế này nữa.”Cách nghĩ của Châu Mỹ Duy rõ ràng khácvới Kiều Bích Ngọc: “Năm đó cha cậu lấy mẹ cậuchắc phải chịu nhiều áp lực lắm nhỉ?”“Không biết.”Kiều Bích Ngọc đột nhiên phát hiện, mìnhđối với việc nhà mình trước đây thật sự khônghiểu lắm, hồi bé bọn họ chưa bao giờ cãi nhautrước mặt cô, hơn nữa ông ngoại thích đưa cô vềnhà họ Cung sống, cô không biết chuyện củacha mẹ mình.Cô có chút khó chịu: “Không quan tâm nữa,dì nhỏ cũng bảo mình không được xen vào.”Châu Mỹ Duy thấy biểu tình chán nản củacô, cũng không hỏi nữa.Bệnh tình của Kiều Văn Vũ cũng đã ổn định,bác sĩ nói rằng nằm viện hai ngày nữa là có thểxuất viện được rồi, gần đầy Kiều Bích Ngọc đangsuy nghĩ về chuyện của mình ở Bắc An.“Mỹ Duy, cậu còn ở bên này bao lâu nữa?”Cô muốn hẹn Châu Mỹ Duy cũng về Bắc An,kết quả Châu Mỹ Duy bị cô hỏi có chút chột dạ:“Có lẽ qua hai ngày nữa.”Đúng lúc bên tay phải có một quầy bán tràsữa, Châu Mỹ Duy lập tức chạy đến gọi hai cốc,nhất thời Kiều Bích Ngọc cũng cảm thấy cô ấyđang có điều gì đó giấu mình.“Mỹ Duy, rốt cuộc mấy ngày nay cậu ở vớiai, cậu có việc gì ở Hải Châu vậy?”Châu Mỹ Duy đưa cho cô một cốc trà sữa vịnguyên bản, trên tay cũng cầm một cốc, chột dạcúi đầu uống một hớp, hàm hồ thú nhận: “Thậtra mình đi cùng người khác đến đây.”Kiều Bích Ngọc nhíu mày: “Đàn ông sao?”Châu Mỹ Duy căng thẳng lắp bắp: “Thật ra,thật ra lúc mới bắt đầu chỉ là hiểu nhầm, mìnhcũng không biết tại sao lại biến thành như thếnày.”Gian tình bị phát hiện rồi.“Kiều Bích Ngọc?”Trong quán trà sữa có một người phụ nữtrung niên ngạc nhiên gọi một tiếng, cắt ngangcuộc đối thoại của bọn họ.Kiểu Bích Ngọc quay đầu lại nhìn, lúc nàymới chú ý nhận ra là người quen.“Thím Trương, sao thím lại chuyển đến đâybán hàng vậy?”Kiều Bích Ngọc tạm thời bỏ qua cho ChâuMỹ Duy, bước tới chào hỏi bà chủ tiệm trà sữa ởven đường, cô trực tiếp hỏi: “Không phải thímluôn mở quán trước cổng trường sao, bên đóchắc phải buôn bán tốt hơn bên đây chứ.Vẻ mặt thím Trương ngại ngùng, miễn cưỡngcười, tùy ý bịa ra một cái cớ: “Kinh doanh khôngtốt, làm buôn bán chính là như vậy.”“Chào thím Trương.”Châu Mỹ Duy cũng nhận ra đây là bà chủtiệm trà sữa ở cổng trường, lúc trước tiệm tràsữa của bà ấy làm ăn rất phát đạt, theo lý mànói, không nên đóng cửa mới đúng.Bọn họ cũng phát hiện ra thím Trương đãgầy hơn một năm trước rất nhiều, tiền thuê sạphàng lưu động ở đây mặc dù rẻ, nhưng mỗi ngàyphải lao động nhiều hơn, cái gì bà ấy cũng đềutự mình làm, dầm mưa dãi nắng, trong già đi hơnmấy tuổi.Trước kia Kiều Bích Ngọc từng làm côngviệc bán thời gian ở tiệm trà sữa của thímTrương: “Cửa hàng trà sữa ở cổng trường là nhàcủa thím, sao lại như thế này?”Một căn nhà dân ba tầng, tầng một là cửahàng trà sữa, tầng hai tầng ba là nơi mà ngườinhà thím Trương ở, Kiểu Bích Ngọc biết rất rõ.“Căn nhà đó đã bán rồi.”Nói đến chuyện này, gương mặt thím Trươngkhông giấu được nỗi buồn.Kiều Bích Ngọc tất nhiên nghĩ đến mộtngười phụ nữ khác: “Có phải do Lê Yến Nhi tiêusài hoang phí, cô ta bắt thím bán nhà đúngkhông?”Bình thường thím Trương rất tiết kiệm, ngoạitrừ cô con gái minh tỉnh của bà ấy ra thật sựkhông còn nghĩ ra việc gì mà phải bán nhà nữacả.“Kiểu Bích Ngọc là do cô hại mẹ tôi mấtnhài”Đột nhiên bên tay trái xuất hiện một ngườiphụ nữ ăn mặc đẹp đẽ, Lê Yến Nhi tay cầm túihàng hiệu, chân đi giày cao gót, khí thế có chúthung hăng.“Được rồi, đừng nói nữa.”Thím Trương lập tức túm lấy con gái củamình sợ cô ta lại gây chuyện, quay đầu lại nhìnKiều Bích Ngọc, vẻ mặt khó xử phức tạp: “BíchNgọc, thím xin lỗi, tâm tình Yến Nhi không tốtnên có nói lung tung.”“Con nói lung tung cái gì chứt”Lê Yến Nhi tức giận mắng: “Căn nhà không(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 333:…ho anh ta đâuphải là bị Quách Cao Minh cho người cưỡng chếcướp đi mất sao? Chính là do Kiều Bích Ngọcthổi bên tai.”“Yến Nhi con đừng gây thêm rắc rối nữa,con đã hứa với mẹ sẽ sống tốt mà, là chúng tacó lỗi với người ta trước.”Thím Trương ôm chặt con gái bằng đôi taygià nua thô ráp của mình, khi nhìn Kiều BíchNgọc bà ấy rất xấu hổ, cũng có rất nhiều bất lực.“Bích Ngọc, lúc trước bọn thím có gì có lỗivới cháu, mong cháu rộng lòng không tính toán.Từ nhỏ Yến Nhi đã không có cha, tính khí nókhông tốt, thím lại không có bản lĩnh, cháu ngànvạn lần đừng có để ý đến lời nó nói, bọn thímsống rất tốt.“ Nói xong, mắt thím Trương ươnƯớt.Kiều Bích Ngọc đứng yên tại chỗ, đột nhiêncô không biết nên nói cái gì cả.Châu Mỹ Duy kéo cánh tay cô: “Kiều BíchNgọc, chúng ta đi trước đi.“ Miễn khiến cho thímTrương khó xử.Bức chân của bọn họ có chút nặng nề, quayngười bước từng bước rời đi.“Kiều Bích Ngọc, cả đời này cô còn chưaxong với tôi đâu, tôi sẽ không để cô sống tốtđâu!”Mà Lê Yến Nhi phía sau giống như một conthú hung ác, lớn tiếng chửi mắng sau lưng bọnhọ.Ban đầu sau khi cô ta bị Quách Cao Minhphong sát, khắp nơi đều gặp trắc trở không tìmđược việc làm, khó khăn lắm mới trèo cao đượcDoãn Thành Trung, chờ xem bao giờ Kiều BíchNgọc sẽ bị vứt bỏ. Kết quả gần đầy Doãn ThànhTrung đột nhiên lạnh nhạt với cô ta, cô ta cảmthấy cuộc đời mình bị Kiều Bích Ngọc phá hoại,đều là do cô hại.Tâm tình Kiều Bích Ngọc rất kém, Châu MỹDuy đi lang thang không có mục đích với cô, chođến khi màn đêm kéo xuống.Hai người đứng dựa vào lan can bên sông,gió đêm ở Hải Châu mùa này lạnh thấu xương.Kiều Bích Ngọc bị gió lạnh thổi đến nỗikhông còn cảm giác, trong lòng đang rất phiền não.“Có một số người vì cuộc sống, mà cố gắnghết sức mình. Không dễ dàng gì nỗ lực nửa đờingười, dành dụm được ít tiền tiết kiệm, kết quảkhi về già, đột nhiên không còn cái gì nữa” Côlẩm bẩm một mình.21:46[IM—b 9/12“Mỹ Duy, mình thật sự không biết QuáchCao Minh đã làm những việc đó.”Cô nhớ lại hình ảnh thím Trương kìm nénnước mắt, ánh mắt già nua tràn đầy bất lực, cảmthấy mình có lỗi với người ta.“Lúc trước thím Trương hại mình suýt sảythai, có điều cuối cùng mình không làm sao cả.Người ta cố gắng sinh sống như vậy, anh ta chỉcần nói một câu, người ta không còn cái gì cả.”“Có lẽ Quách Cao Minh có cách xử lý củariêng mình.“ Châu Mỹ Duy cũng không biết nênbình luận như thế nào.“Mỗi lần anh ta đều như vậy, luôn kiêu căngngạo mạn, căn bản không nghe người khác nói,có chuyện gì cũng không thương lượng với ngườikhác, cả ngày chỉ biết lừa dối mình thôi!”Kiều Bích Ngọc không nhịn được nữa, cảmxúc càng kích động hơn, đối diện với mặt sônghét to: “Ở trên tầng nhà mình, nghĩ rằng mìnhkhông biết sao. Những bông hồng đó, nửa đêmnhét vào nhà mình, nghĩ rằng mình không biếtsao. Mình chỉ là đang đợi anh ta, xem bao giờ thìanh ta chơi chán, đợi anh ta đích thân nói vớimình sao lại làm như vậy, bao giờ mới chơi chán chứ?”Châu Mỹ Duy không hiểu cô đang nói cái gì,nhưng cảm thấy cô đã chịu đựng một mình quálâu rồi, trong ánh mắt cố chấp của cô tràn đầyđau khổ, cô chỉ luôn giả vờ một mình thôi.“Kiểu Bích Ngọc.” Châu Mỹ Duy thấp giọnggọi cô.Đôi mắt Kiều Bích Ngọc có chút đỏ, điềuchỉnh lại cảm xúc, cuối cùng trầm giọng nói vớichính mình một câu: “Nếu như còn để cho mìnhbiết anh ta còn làm chuyện gì khác quá đángnữa, mình sẽ không tha thứ cho anh ta nữa đâu.”Châu Mỹ Duy không nghe rõ câu cuối cùngcô nói là gì, nhưng đột nhiên trong màn đêm cómột ngọn đèn pha chói lọi chiếu về chỗ họ, dướiánh đèn chói lọi, Châu Mỹ Duy đột nhiên ngẩngđầu lên, sắc mặt lập tức thay đổi.Trước mặt có một chiếc xe màu trắng laothẳng về phía họ: “Kiều Bích Ngọc, mau tránh ra”Hét lên một tiếng, Châu Mỹ Duy đột nhiênphản ứng lại đây Kiều Bích Ngọc sang một bên.Kiều Bích Ngọc ngã sang một bên, đột nhiênhồi thần quay người lại nhìn.Cả người cô sững sờ, mở mắt nhìn chiếc xetrước mặt lao về phía Châu Mỹ Duy, người tài xếtrong xe điên cuồng bóp còi, âm thanh sắc bénchói tai, còn có Diệp Tuyết thần trí thất thường,ánh mắt cô ta trống rỗng vô thần, điên dại mắngchửi: “Lê Yến Nhi, mày là cái đồ hồ ly tinh, màychết đi, đi chết đi!”Rầm!Chiếc xe va chạm dữ dội, khiến phần kimloại bị biến dạng.
Chương 333: Tôi sẽ không tha thứ cho anh ta đâu
Kiều Bích Ngọc chính mắt nhìn thấy mẹ kế
cặp kè với người đàn ông khác, vậy mà mọi
người đều làm ngơ, còn dặn cô đừng có nhắc
đến trước mặt cha cô.
“Nói cái gì mà muốn quay phim, phải cọ xát,
chim chuột với những tiểu thịt tươi kia.Hơn nữa
dì nhỏ của mình còn nói đừng giận cha mình,
mình cũng không biết bọn họ có cái logic gì, trên
đầu đã có một đồng cỏ xanh lớn, vậy mà còn
không quan tâm.”
Kiều Bích Ngọc ở lại thành phố Hải Châu
một tuần, vốn dĩ cô nghĩ rằng Châu Mỹ Duy nhất
định sẽ về thành phố Bắc An, không ngờ hôm
nay hẹn cô ấy, cô ấy vẫn còn ở Hải Châu, nhìn
khuôn mặt đỏ bừng của Châu Mỹ Duy, có vẻ như
dạo này cô ấy sống rất tốt.
Gặp được bạn thân, lập tức than thở.
Hình như gần đây Châu Mỹ Duy sống rất
hạnh phúc, hai má đều đỏ hồng, nghe thấy
những lời than thở này cũng thấy rất ngạc nhiên.
“Cha cậu thật sự không để ý sao?”
“Thật ra thân phận của Diệp Vân có chút
hợp với giới giải trí, lúc mới bắt đầu cha mình đã
đồng ý cho cô ta phát triển trong giới giải trí là
có chút không bình thường rồi.
Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc trầm lại: “Bản lĩnh
của Diệp Vân cao, dỗ dành người nhà họ Kiều
khiến bọn họ rất vui vẻ, cha mình để cô ta phát
triển sự nghiệp của mình”
“Phát triển sự nghiệp?”
Châu Mỹ Duy vẫn cảm thấy có chút kỳ quái,
nghĩ một chút rồi hỏi ngược lại cô: “Hình như
mình có nhớ mẹ cậu là nghệ sĩ dương cầm, cậu
từng nói, cha cậu không đồng ý để mẹ cậu đi
biểu diễn mà?”
“Đúng vậy, quá không công bằng rồi!”
Kiều Bích Ngọc lập tức tức giận: “Diệp Vân
có thể tùy ý phát triển sự nghiệp của mình, mẹ
tớ lúc vừa mới kết hôn bị yêu cầu không được
như thế này, không được như thế kia, đây là
cách đối xử khác biệt của đàn ông đối với vợ và
nhân tình, hừ!”
Châu Mỹ Duy thấy cô tức giận như vậy, đột
nhiên cười ra tiếng.
“Thật ra mình không có ý này. Cô ấy cảm
thấy mình rất khó câu thông chuyện tình cảm
cho Kiều Bích Ngọc biết.
“Theo lý mà nói, mẹ cậu là cô chủ lớn nhà
họ Cung, hơn nữa mình cũng đã nhìn thấy ảnh
của mẹ cậu, thật sự rất xinh đẹp rất có khí chất.
Lúc đó cha cậu kết hôn với mẹ cậu là leo cao rồi,
vậy mà ông ta còn hạn chế công việc của mẹ
cậu?”
Mẹ Kiều Bích Ngọc là Cung Nhã Trang, năm
đó là một nghệ sĩ dương cầm rất nổi tiếng, ngoại
hình và dáng vẻ đều tao nhã tuyệt trần, là một
người đẹp rất có tầm ảnh hưởng trong nước. Có
vô số người theo đuổi, cuối cùng gả cho một tên
nghèo, hơn nữa cũng không có lộ mặt nữa, khiến
rất nhiều người thương tiếc.
“Mẹ mình mù mắt gả cho nhầm người.”
Nhắc đến chuyện trước đây, Kiều Bích Ngọc
cũng đã không còn nhiều oán hận lắm, chỉ than
thở: “Hơn nữa ông ngoại mình cũng thường
xuyên ủng hộ giúp đỡ cha mình, mình không biết
tại sao lại biến thành như thế này nữa.”
Cách nghĩ của Châu Mỹ Duy rõ ràng khác
với Kiều Bích Ngọc: “Năm đó cha cậu lấy mẹ cậu
chắc phải chịu nhiều áp lực lắm nhỉ?”
“Không biết.”
Kiều Bích Ngọc đột nhiên phát hiện, mình
đối với việc nhà mình trước đây thật sự không
hiểu lắm, hồi bé bọn họ chưa bao giờ cãi nhau
trước mặt cô, hơn nữa ông ngoại thích đưa cô về
nhà họ Cung sống, cô không biết chuyện của
cha mẹ mình.
Cô có chút khó chịu: “Không quan tâm nữa,
dì nhỏ cũng bảo mình không được xen vào.”
Châu Mỹ Duy thấy biểu tình chán nản của
cô, cũng không hỏi nữa.
Bệnh tình của Kiều Văn Vũ cũng đã ổn định,
bác sĩ nói rằng nằm viện hai ngày nữa là có thể
xuất viện được rồi, gần đầy Kiều Bích Ngọc đang
suy nghĩ về chuyện của mình ở Bắc An.
“Mỹ Duy, cậu còn ở bên này bao lâu nữa?”
Cô muốn hẹn Châu Mỹ Duy cũng về Bắc An,
kết quả Châu Mỹ Duy bị cô hỏi có chút chột dạ:
“Có lẽ qua hai ngày nữa.”
Đúng lúc bên tay phải có một quầy bán trà
sữa, Châu Mỹ Duy lập tức chạy đến gọi hai cốc,
nhất thời Kiều Bích Ngọc cũng cảm thấy cô ấy
đang có điều gì đó giấu mình.
“Mỹ Duy, rốt cuộc mấy ngày nay cậu ở với
ai, cậu có việc gì ở Hải Châu vậy?”
Châu Mỹ Duy đưa cho cô một cốc trà sữa vị
nguyên bản, trên tay cũng cầm một cốc, chột dạ
cúi đầu uống một hớp, hàm hồ thú nhận: “Thật
ra mình đi cùng người khác đến đây.”
Kiều Bích Ngọc nhíu mày: “Đàn ông sao?”
Châu Mỹ Duy căng thẳng lắp bắp: “Thật ra,
thật ra lúc mới bắt đầu chỉ là hiểu nhầm, mình
cũng không biết tại sao lại biến thành như thế
này.”
Gian tình bị phát hiện rồi.
“Kiều Bích Ngọc?”
Trong quán trà sữa có một người phụ nữ
trung niên ngạc nhiên gọi một tiếng, cắt ngang
cuộc đối thoại của bọn họ.
Kiểu Bích Ngọc quay đầu lại nhìn, lúc này
mới chú ý nhận ra là người quen.
“Thím Trương, sao thím lại chuyển đến đây
bán hàng vậy?”
Kiều Bích Ngọc tạm thời bỏ qua cho Châu
Mỹ Duy, bước tới chào hỏi bà chủ tiệm trà sữa ở
ven đường, cô trực tiếp hỏi: “Không phải thím
luôn mở quán trước cổng trường sao, bên đó
chắc phải buôn bán tốt hơn bên đây chứ.
Vẻ mặt thím Trương ngại ngùng, miễn cưỡng
cười, tùy ý bịa ra một cái cớ: “Kinh doanh không
tốt, làm buôn bán chính là như vậy.”
“Chào thím Trương.”
Châu Mỹ Duy cũng nhận ra đây là bà chủ
tiệm trà sữa ở cổng trường, lúc trước tiệm trà
sữa của bà ấy làm ăn rất phát đạt, theo lý mà
nói, không nên đóng cửa mới đúng.
Bọn họ cũng phát hiện ra thím Trương đã
gầy hơn một năm trước rất nhiều, tiền thuê sạp
hàng lưu động ở đây mặc dù rẻ, nhưng mỗi ngày
phải lao động nhiều hơn, cái gì bà ấy cũng đều
tự mình làm, dầm mưa dãi nắng, trong già đi hơn
mấy tuổi.
Trước kia Kiều Bích Ngọc từng làm công
việc bán thời gian ở tiệm trà sữa của thím
Trương: “Cửa hàng trà sữa ở cổng trường là nhà
của thím, sao lại như thế này?”
Một căn nhà dân ba tầng, tầng một là cửa
hàng trà sữa, tầng hai tầng ba là nơi mà người
nhà thím Trương ở, Kiểu Bích Ngọc biết rất rõ.
“Căn nhà đó đã bán rồi.”
Nói đến chuyện này, gương mặt thím Trương
không giấu được nỗi buồn.
Kiều Bích Ngọc tất nhiên nghĩ đến một
người phụ nữ khác: “Có phải do Lê Yến Nhi tiêu
sài hoang phí, cô ta bắt thím bán nhà đúng
không?”
Bình thường thím Trương rất tiết kiệm, ngoại
trừ cô con gái minh tỉnh của bà ấy ra thật sự
không còn nghĩ ra việc gì mà phải bán nhà nữa
cả.
“Kiểu Bích Ngọc là do cô hại mẹ tôi mất
nhài”
Đột nhiên bên tay trái xuất hiện một người
phụ nữ ăn mặc đẹp đẽ, Lê Yến Nhi tay cầm túi
hàng hiệu, chân đi giày cao gót, khí thế có chút
hung hăng.
“Được rồi, đừng nói nữa.”
Thím Trương lập tức túm lấy con gái của
mình sợ cô ta lại gây chuyện, quay đầu lại nhìn
Kiều Bích Ngọc, vẻ mặt khó xử phức tạp: “Bích
Ngọc, thím xin lỗi, tâm tình Yến Nhi không tốt
nên có nói lung tung.”
“Con nói lung tung cái gì chứt”
Lê Yến Nhi tức giận mắng: “Căn nhà không
(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 333:…ho anh ta đâu
phải là bị Quách Cao Minh cho người cưỡng chế
cướp đi mất sao? Chính là do Kiều Bích Ngọc
thổi bên tai.”
“Yến Nhi con đừng gây thêm rắc rối nữa,
con đã hứa với mẹ sẽ sống tốt mà, là chúng ta
có lỗi với người ta trước.”
Thím Trương ôm chặt con gái bằng đôi tay
già nua thô ráp của mình, khi nhìn Kiều Bích
Ngọc bà ấy rất xấu hổ, cũng có rất nhiều bất lực.
“Bích Ngọc, lúc trước bọn thím có gì có lỗi
với cháu, mong cháu rộng lòng không tính toán.
Từ nhỏ Yến Nhi đã không có cha, tính khí nó
không tốt, thím lại không có bản lĩnh, cháu ngàn
vạn lần đừng có để ý đến lời nó nói, bọn thím
sống rất tốt.“ Nói xong, mắt thím Trương ươn
Ướt.
Kiều Bích Ngọc đứng yên tại chỗ, đột nhiên
cô không biết nên nói cái gì cả.
Châu Mỹ Duy kéo cánh tay cô: “Kiều Bích
Ngọc, chúng ta đi trước đi.“ Miễn khiến cho thím
Trương khó xử.
Bức chân của bọn họ có chút nặng nề, quay
người bước từng bước rời đi.
“Kiều Bích Ngọc, cả đời này cô còn chưa
xong với tôi đâu, tôi sẽ không để cô sống tốt
đâu!”
Mà Lê Yến Nhi phía sau giống như một con
thú hung ác, lớn tiếng chửi mắng sau lưng bọn
họ.
Ban đầu sau khi cô ta bị Quách Cao Minh
phong sát, khắp nơi đều gặp trắc trở không tìm
được việc làm, khó khăn lắm mới trèo cao được
Doãn Thành Trung, chờ xem bao giờ Kiều Bích
Ngọc sẽ bị vứt bỏ. Kết quả gần đầy Doãn Thành
Trung đột nhiên lạnh nhạt với cô ta, cô ta cảm
thấy cuộc đời mình bị Kiều Bích Ngọc phá hoại,
đều là do cô hại.
Tâm tình Kiều Bích Ngọc rất kém, Châu Mỹ
Duy đi lang thang không có mục đích với cô, cho
đến khi màn đêm kéo xuống.
Hai người đứng dựa vào lan can bên sông,
gió đêm ở Hải Châu mùa này lạnh thấu xương.
Kiều Bích Ngọc bị gió lạnh thổi đến nỗi
không còn cảm giác, trong lòng đang rất phiền não.
“Có một số người vì cuộc sống, mà cố gắng
hết sức mình. Không dễ dàng gì nỗ lực nửa đời
người, dành dụm được ít tiền tiết kiệm, kết quả
khi về già, đột nhiên không còn cái gì nữa” Cô
lẩm bẩm một mình.
21:46[IM—b 9/12
“Mỹ Duy, mình thật sự không biết Quách
Cao Minh đã làm những việc đó.”
Cô nhớ lại hình ảnh thím Trương kìm nén
nước mắt, ánh mắt già nua tràn đầy bất lực, cảm
thấy mình có lỗi với người ta.
“Lúc trước thím Trương hại mình suýt sảy
thai, có điều cuối cùng mình không làm sao cả.
Người ta cố gắng sinh sống như vậy, anh ta chỉ
cần nói một câu, người ta không còn cái gì cả.”
“Có lẽ Quách Cao Minh có cách xử lý của
riêng mình.“ Châu Mỹ Duy cũng không biết nên
bình luận như thế nào.
“Mỗi lần anh ta đều như vậy, luôn kiêu căng
ngạo mạn, căn bản không nghe người khác nói,
có chuyện gì cũng không thương lượng với người
khác, cả ngày chỉ biết lừa dối mình thôi!”
Kiều Bích Ngọc không nhịn được nữa, cảm
xúc càng kích động hơn, đối diện với mặt sông
hét to: “Ở trên tầng nhà mình, nghĩ rằng mình
không biết sao. Những bông hồng đó, nửa đêm
nhét vào nhà mình, nghĩ rằng mình không biết
sao. Mình chỉ là đang đợi anh ta, xem bao giờ thì
anh ta chơi chán, đợi anh ta đích thân nói với
mình sao lại làm như vậy, bao giờ mới chơi chán chứ?”
Châu Mỹ Duy không hiểu cô đang nói cái gì,
nhưng cảm thấy cô đã chịu đựng một mình quá
lâu rồi, trong ánh mắt cố chấp của cô tràn đầy
đau khổ, cô chỉ luôn giả vờ một mình thôi.
“Kiểu Bích Ngọc.” Châu Mỹ Duy thấp giọng
gọi cô.
Đôi mắt Kiều Bích Ngọc có chút đỏ, điều
chỉnh lại cảm xúc, cuối cùng trầm giọng nói với
chính mình một câu: “Nếu như còn để cho mình
biết anh ta còn làm chuyện gì khác quá đáng
nữa, mình sẽ không tha thứ cho anh ta nữa đâu.”
Châu Mỹ Duy không nghe rõ câu cuối cùng
cô nói là gì, nhưng đột nhiên trong màn đêm có
một ngọn đèn pha chói lọi chiếu về chỗ họ, dưới
ánh đèn chói lọi, Châu Mỹ Duy đột nhiên ngẩng
đầu lên, sắc mặt lập tức thay đổi.
Trước mặt có một chiếc xe màu trắng lao
thẳng về phía họ: “Kiều Bích Ngọc, mau tránh ra”
Hét lên một tiếng, Châu Mỹ Duy đột nhiên
phản ứng lại đây Kiều Bích Ngọc sang một bên.
Kiều Bích Ngọc ngã sang một bên, đột nhiên
hồi thần quay người lại nhìn.
Cả người cô sững sờ, mở mắt nhìn chiếc xe
trước mặt lao về phía Châu Mỹ Duy, người tài xế
trong xe điên cuồng bóp còi, âm thanh sắc bén
chói tai, còn có Diệp Tuyết thần trí thất thường,
ánh mắt cô ta trống rỗng vô thần, điên dại mắng
chửi: “Lê Yến Nhi, mày là cái đồ hồ ly tinh, mày
chết đi, đi chết đi!”
Rầm!
Chiếc xe va chạm dữ dội, khiến phần kim
loại bị biến dạng.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 333: Tôi sẽ không tha thứ cho anh ta đâuKiều Bích Ngọc chính mắt nhìn thấy mẹ kếcặp kè với người đàn ông khác, vậy mà mọingười đều làm ngơ, còn dặn cô đừng có nhắcđến trước mặt cha cô.“Nói cái gì mà muốn quay phim, phải cọ xát,chim chuột với những tiểu thịt tươi kia.Hơn nữadì nhỏ của mình còn nói đừng giận cha mình,mình cũng không biết bọn họ có cái logic gì, trênđầu đã có một đồng cỏ xanh lớn, vậy mà cònkhông quan tâm.”Kiều Bích Ngọc ở lại thành phố Hải Châumột tuần, vốn dĩ cô nghĩ rằng Châu Mỹ Duy nhấtđịnh sẽ về thành phố Bắc An, không ngờ hômnay hẹn cô ấy, cô ấy vẫn còn ở Hải Châu, nhìnkhuôn mặt đỏ bừng của Châu Mỹ Duy, có vẻ nhưdạo này cô ấy sống rất tốt.Gặp được bạn thân, lập tức than thở.Hình như gần đây Châu Mỹ Duy sống rấthạnh phúc, hai má đều đỏ hồng, nghe thấynhững lời than thở này cũng thấy rất ngạc nhiên.“Cha cậu thật sự không để ý sao?”“Thật ra thân phận của Diệp Vân có chúthợp với giới giải trí, lúc mới bắt đầu cha mình đãđồng ý cho cô ta phát triển trong giới giải trí làcó chút không bình thường rồi.Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc trầm lại: “Bản lĩnhcủa Diệp Vân cao, dỗ dành người nhà họ Kiềukhiến bọn họ rất vui vẻ, cha mình để cô ta pháttriển sự nghiệp của mình”“Phát triển sự nghiệp?”Châu Mỹ Duy vẫn cảm thấy có chút kỳ quái,nghĩ một chút rồi hỏi ngược lại cô: “Hình nhưmình có nhớ mẹ cậu là nghệ sĩ dương cầm, cậutừng nói, cha cậu không đồng ý để mẹ cậu đibiểu diễn mà?”“Đúng vậy, quá không công bằng rồi!”Kiều Bích Ngọc lập tức tức giận: “Diệp Vâncó thể tùy ý phát triển sự nghiệp của mình, mẹtớ lúc vừa mới kết hôn bị yêu cầu không đượcnhư thế này, không được như thế kia, đây làcách đối xử khác biệt của đàn ông đối với vợ vànhân tình, hừ!”Châu Mỹ Duy thấy cô tức giận như vậy, độtnhiên cười ra tiếng.“Thật ra mình không có ý này. Cô ấy cảmthấy mình rất khó câu thông chuyện tình cảmcho Kiều Bích Ngọc biết.“Theo lý mà nói, mẹ cậu là cô chủ lớn nhàhọ Cung, hơn nữa mình cũng đã nhìn thấy ảnhcủa mẹ cậu, thật sự rất xinh đẹp rất có khí chất.Lúc đó cha cậu kết hôn với mẹ cậu là leo cao rồi,vậy mà ông ta còn hạn chế công việc của mẹcậu?”Mẹ Kiều Bích Ngọc là Cung Nhã Trang, nămđó là một nghệ sĩ dương cầm rất nổi tiếng, ngoạihình và dáng vẻ đều tao nhã tuyệt trần, là mộtngười đẹp rất có tầm ảnh hưởng trong nước. Cóvô số người theo đuổi, cuối cùng gả cho một tênnghèo, hơn nữa cũng không có lộ mặt nữa, khiếnrất nhiều người thương tiếc.“Mẹ mình mù mắt gả cho nhầm người.”Nhắc đến chuyện trước đây, Kiều Bích Ngọccũng đã không còn nhiều oán hận lắm, chỉ thanthở: “Hơn nữa ông ngoại mình cũng thườngxuyên ủng hộ giúp đỡ cha mình, mình không biếttại sao lại biến thành như thế này nữa.”Cách nghĩ của Châu Mỹ Duy rõ ràng khácvới Kiều Bích Ngọc: “Năm đó cha cậu lấy mẹ cậuchắc phải chịu nhiều áp lực lắm nhỉ?”“Không biết.”Kiều Bích Ngọc đột nhiên phát hiện, mìnhđối với việc nhà mình trước đây thật sự khônghiểu lắm, hồi bé bọn họ chưa bao giờ cãi nhautrước mặt cô, hơn nữa ông ngoại thích đưa cô vềnhà họ Cung sống, cô không biết chuyện củacha mẹ mình.Cô có chút khó chịu: “Không quan tâm nữa,dì nhỏ cũng bảo mình không được xen vào.”Châu Mỹ Duy thấy biểu tình chán nản củacô, cũng không hỏi nữa.Bệnh tình của Kiều Văn Vũ cũng đã ổn định,bác sĩ nói rằng nằm viện hai ngày nữa là có thểxuất viện được rồi, gần đầy Kiều Bích Ngọc đangsuy nghĩ về chuyện của mình ở Bắc An.“Mỹ Duy, cậu còn ở bên này bao lâu nữa?”Cô muốn hẹn Châu Mỹ Duy cũng về Bắc An,kết quả Châu Mỹ Duy bị cô hỏi có chút chột dạ:“Có lẽ qua hai ngày nữa.”Đúng lúc bên tay phải có một quầy bán tràsữa, Châu Mỹ Duy lập tức chạy đến gọi hai cốc,nhất thời Kiều Bích Ngọc cũng cảm thấy cô ấyđang có điều gì đó giấu mình.“Mỹ Duy, rốt cuộc mấy ngày nay cậu ở vớiai, cậu có việc gì ở Hải Châu vậy?”Châu Mỹ Duy đưa cho cô một cốc trà sữa vịnguyên bản, trên tay cũng cầm một cốc, chột dạcúi đầu uống một hớp, hàm hồ thú nhận: “Thậtra mình đi cùng người khác đến đây.”Kiều Bích Ngọc nhíu mày: “Đàn ông sao?”Châu Mỹ Duy căng thẳng lắp bắp: “Thật ra,thật ra lúc mới bắt đầu chỉ là hiểu nhầm, mìnhcũng không biết tại sao lại biến thành như thếnày.”Gian tình bị phát hiện rồi.“Kiều Bích Ngọc?”Trong quán trà sữa có một người phụ nữtrung niên ngạc nhiên gọi một tiếng, cắt ngangcuộc đối thoại của bọn họ.Kiểu Bích Ngọc quay đầu lại nhìn, lúc nàymới chú ý nhận ra là người quen.“Thím Trương, sao thím lại chuyển đến đâybán hàng vậy?”Kiều Bích Ngọc tạm thời bỏ qua cho ChâuMỹ Duy, bước tới chào hỏi bà chủ tiệm trà sữa ởven đường, cô trực tiếp hỏi: “Không phải thímluôn mở quán trước cổng trường sao, bên đóchắc phải buôn bán tốt hơn bên đây chứ.Vẻ mặt thím Trương ngại ngùng, miễn cưỡngcười, tùy ý bịa ra một cái cớ: “Kinh doanh khôngtốt, làm buôn bán chính là như vậy.”“Chào thím Trương.”Châu Mỹ Duy cũng nhận ra đây là bà chủtiệm trà sữa ở cổng trường, lúc trước tiệm tràsữa của bà ấy làm ăn rất phát đạt, theo lý mànói, không nên đóng cửa mới đúng.Bọn họ cũng phát hiện ra thím Trương đãgầy hơn một năm trước rất nhiều, tiền thuê sạphàng lưu động ở đây mặc dù rẻ, nhưng mỗi ngàyphải lao động nhiều hơn, cái gì bà ấy cũng đềutự mình làm, dầm mưa dãi nắng, trong già đi hơnmấy tuổi.Trước kia Kiều Bích Ngọc từng làm côngviệc bán thời gian ở tiệm trà sữa của thímTrương: “Cửa hàng trà sữa ở cổng trường là nhàcủa thím, sao lại như thế này?”Một căn nhà dân ba tầng, tầng một là cửahàng trà sữa, tầng hai tầng ba là nơi mà ngườinhà thím Trương ở, Kiểu Bích Ngọc biết rất rõ.“Căn nhà đó đã bán rồi.”Nói đến chuyện này, gương mặt thím Trươngkhông giấu được nỗi buồn.Kiều Bích Ngọc tất nhiên nghĩ đến mộtngười phụ nữ khác: “Có phải do Lê Yến Nhi tiêusài hoang phí, cô ta bắt thím bán nhà đúngkhông?”Bình thường thím Trương rất tiết kiệm, ngoạitrừ cô con gái minh tỉnh của bà ấy ra thật sựkhông còn nghĩ ra việc gì mà phải bán nhà nữacả.“Kiểu Bích Ngọc là do cô hại mẹ tôi mấtnhài”Đột nhiên bên tay trái xuất hiện một ngườiphụ nữ ăn mặc đẹp đẽ, Lê Yến Nhi tay cầm túihàng hiệu, chân đi giày cao gót, khí thế có chúthung hăng.“Được rồi, đừng nói nữa.”Thím Trương lập tức túm lấy con gái củamình sợ cô ta lại gây chuyện, quay đầu lại nhìnKiều Bích Ngọc, vẻ mặt khó xử phức tạp: “BíchNgọc, thím xin lỗi, tâm tình Yến Nhi không tốtnên có nói lung tung.”“Con nói lung tung cái gì chứt”Lê Yến Nhi tức giận mắng: “Căn nhà không(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 333:…ho anh ta đâuphải là bị Quách Cao Minh cho người cưỡng chếcướp đi mất sao? Chính là do Kiều Bích Ngọcthổi bên tai.”“Yến Nhi con đừng gây thêm rắc rối nữa,con đã hứa với mẹ sẽ sống tốt mà, là chúng tacó lỗi với người ta trước.”Thím Trương ôm chặt con gái bằng đôi taygià nua thô ráp của mình, khi nhìn Kiều BíchNgọc bà ấy rất xấu hổ, cũng có rất nhiều bất lực.“Bích Ngọc, lúc trước bọn thím có gì có lỗivới cháu, mong cháu rộng lòng không tính toán.Từ nhỏ Yến Nhi đã không có cha, tính khí nókhông tốt, thím lại không có bản lĩnh, cháu ngànvạn lần đừng có để ý đến lời nó nói, bọn thímsống rất tốt.“ Nói xong, mắt thím Trương ươnƯớt.Kiều Bích Ngọc đứng yên tại chỗ, đột nhiêncô không biết nên nói cái gì cả.Châu Mỹ Duy kéo cánh tay cô: “Kiều BíchNgọc, chúng ta đi trước đi.“ Miễn khiến cho thímTrương khó xử.Bức chân của bọn họ có chút nặng nề, quayngười bước từng bước rời đi.“Kiều Bích Ngọc, cả đời này cô còn chưaxong với tôi đâu, tôi sẽ không để cô sống tốtđâu!”Mà Lê Yến Nhi phía sau giống như một conthú hung ác, lớn tiếng chửi mắng sau lưng bọnhọ.Ban đầu sau khi cô ta bị Quách Cao Minhphong sát, khắp nơi đều gặp trắc trở không tìmđược việc làm, khó khăn lắm mới trèo cao đượcDoãn Thành Trung, chờ xem bao giờ Kiều BíchNgọc sẽ bị vứt bỏ. Kết quả gần đầy Doãn ThànhTrung đột nhiên lạnh nhạt với cô ta, cô ta cảmthấy cuộc đời mình bị Kiều Bích Ngọc phá hoại,đều là do cô hại.Tâm tình Kiều Bích Ngọc rất kém, Châu MỹDuy đi lang thang không có mục đích với cô, chođến khi màn đêm kéo xuống.Hai người đứng dựa vào lan can bên sông,gió đêm ở Hải Châu mùa này lạnh thấu xương.Kiều Bích Ngọc bị gió lạnh thổi đến nỗikhông còn cảm giác, trong lòng đang rất phiền não.“Có một số người vì cuộc sống, mà cố gắnghết sức mình. Không dễ dàng gì nỗ lực nửa đờingười, dành dụm được ít tiền tiết kiệm, kết quảkhi về già, đột nhiên không còn cái gì nữa” Côlẩm bẩm một mình.21:46[IM—b 9/12“Mỹ Duy, mình thật sự không biết QuáchCao Minh đã làm những việc đó.”Cô nhớ lại hình ảnh thím Trương kìm nénnước mắt, ánh mắt già nua tràn đầy bất lực, cảmthấy mình có lỗi với người ta.“Lúc trước thím Trương hại mình suýt sảythai, có điều cuối cùng mình không làm sao cả.Người ta cố gắng sinh sống như vậy, anh ta chỉcần nói một câu, người ta không còn cái gì cả.”“Có lẽ Quách Cao Minh có cách xử lý củariêng mình.“ Châu Mỹ Duy cũng không biết nênbình luận như thế nào.“Mỗi lần anh ta đều như vậy, luôn kiêu căngngạo mạn, căn bản không nghe người khác nói,có chuyện gì cũng không thương lượng với ngườikhác, cả ngày chỉ biết lừa dối mình thôi!”Kiều Bích Ngọc không nhịn được nữa, cảmxúc càng kích động hơn, đối diện với mặt sônghét to: “Ở trên tầng nhà mình, nghĩ rằng mìnhkhông biết sao. Những bông hồng đó, nửa đêmnhét vào nhà mình, nghĩ rằng mình không biếtsao. Mình chỉ là đang đợi anh ta, xem bao giờ thìanh ta chơi chán, đợi anh ta đích thân nói vớimình sao lại làm như vậy, bao giờ mới chơi chán chứ?”Châu Mỹ Duy không hiểu cô đang nói cái gì,nhưng cảm thấy cô đã chịu đựng một mình quálâu rồi, trong ánh mắt cố chấp của cô tràn đầyđau khổ, cô chỉ luôn giả vờ một mình thôi.“Kiểu Bích Ngọc.” Châu Mỹ Duy thấp giọnggọi cô.Đôi mắt Kiều Bích Ngọc có chút đỏ, điềuchỉnh lại cảm xúc, cuối cùng trầm giọng nói vớichính mình một câu: “Nếu như còn để cho mìnhbiết anh ta còn làm chuyện gì khác quá đángnữa, mình sẽ không tha thứ cho anh ta nữa đâu.”Châu Mỹ Duy không nghe rõ câu cuối cùngcô nói là gì, nhưng đột nhiên trong màn đêm cómột ngọn đèn pha chói lọi chiếu về chỗ họ, dướiánh đèn chói lọi, Châu Mỹ Duy đột nhiên ngẩngđầu lên, sắc mặt lập tức thay đổi.Trước mặt có một chiếc xe màu trắng laothẳng về phía họ: “Kiều Bích Ngọc, mau tránh ra”Hét lên một tiếng, Châu Mỹ Duy đột nhiênphản ứng lại đây Kiều Bích Ngọc sang một bên.Kiều Bích Ngọc ngã sang một bên, đột nhiênhồi thần quay người lại nhìn.Cả người cô sững sờ, mở mắt nhìn chiếc xetrước mặt lao về phía Châu Mỹ Duy, người tài xếtrong xe điên cuồng bóp còi, âm thanh sắc bénchói tai, còn có Diệp Tuyết thần trí thất thường,ánh mắt cô ta trống rỗng vô thần, điên dại mắngchửi: “Lê Yến Nhi, mày là cái đồ hồ ly tinh, màychết đi, đi chết đi!”Rầm!Chiếc xe va chạm dữ dội, khiến phần kimloại bị biến dạng.