Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 343
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 343:Chuyện phong lưu xưa“Diệp Vân cô lại nghĩ cái gì vậy?”Cung Nhã Yến vội vàng chạy nhanh đến,không giấu nổi tức giận nhìn Diệp Vân: “Cô hạinhà họ Kiều thành thế này, cô còn có tư cách gìmà yêu cầu nó.”Nếu như không phải trưa nay đột nhiên DiệpVân phát điên nói lung tung, Kiểu Văn Vũ cănbản sẽ không tức giận mà sinh bệnh, hiện tại sẽkhông biết sống chết như thế này, càng nghĩcàng lo lắng.“Những gì tôi nói đều là sự thật.”Diệp Vân hất hàm, như để che giấu đi lươngtâm cắn rứt, cố ý cao giọng nói: “Cung Nhã Yến,tôi nói có câu nào là giả sao? Bây giờ cô đi xembệnh án của Kiều Văn Vũ, nhóm máu của ông ấylà nhóm máu O, chị cô Cung Nhã Trang có nhómmáu B, Kiều Bích Ngọc là nhóm máu gì, cô ta lànhóm máu hiếm RH âm tính với nhóm máu AB.”“Còn bà nữa, Cung Nhã Yến bà đến tuổi nàyrồi mà vẫn chưa kết hôn, không phải là vì thíchanh rể bà sao?”“Đủ rồi!”Trong lòng Cung Nhã Yến rất xấu hổ, giậndữ hét lên.Cảm xúc của Diệp Vân có chút kích động,cô ta quay đầu lại, điều chỉnh hô hấp, không nóithêm câu nào nữa.Kiều Bích Ngọc nhìn bóng lưng thanh caocủa Diệp Vân, nhìn người phụ nữ này đi đôi giàycao gót nhọn hoắt, bước từng bước từng bướctrên sàn nhà sạch sẽ của bệnh viện, hành langcủa bệnh viện trống trải lạnh lẽo, tiếng bướcchân nặng nề của cô ta đặc biệt cao vút.“Bích Ngọc, thật ra dì…”Cung Nhã Yến nhìn thấy Diệp Vân rời đi, giơtay muốn giữ lấy cô, có chút hoảng sợ giải thích:“Không phải như Diệp Vân nói đâu.”Kiều Bích Ngọc cúi đầu, có chút tự chế nhạobản thân: “Cháu vừa xem xong bệnh án của chacháu, đích thực là nhóm máu O, hóa ra ông ấyluôn lừa cháu, cháu còn nghĩ rằng nhóm máuhiếm của cháu là được di truyền của ông ấy.”“Bích Ngọc, cháu nghe cô nói, Kiểu Văn Vũông ấy…”Cung Nhã Yến nhất thời không biết sắp xếptừ ngữ thế nào: “Kiểu Văn Vũ là một người tốt.”Cuối cùng bà ấy dùng những từ đơn giảnnhất để bày tỏ ấn tượng của mình về ông.“Dì và mẹ cháu là chị em ruột thịt, nhưngtướng mạo của bọn dì không giống nhau. Dì cóchút bình thường, cùng lắm chỉ là có chút thanhtú. Nhưng mẹ cháu lại không như vậy, từ bé chịấy đã vô cùng xuất chúng, ngũ quan thanh tú,thân hình gợi cảm, giống như một con búp bêhoàn hảo vậy, lại thêm trình độ đàn dương cầm,khí chất kinh diễm. Có rất nhiều đàn ông theođuổi chị ấy, có điều cuối cùng chị ấy lựa chọn gảcho một người đàn ông xuất thân nghèo khóKiều Văn Vũ”“Trước khi quen biết Kiều Văn Vũ, chị ấy đãtiếp xúc với rất nhiều những người đàn ông vôcùng ưu tú, trong số đó có cậu chủ nhà họQuách, Quách Thanh Thừa” Nói đến đây, CungNhã Yến cố ý dừng lại một lúc.Kiều Bích Ngọc kinh ngạc nhìn bà ấy.Quách Thanh Thừa, chính là cha của QuáchCao Minh.Cung Nhã Yến nhìn vào ánh mắt hoảng loạncủa cô, cảm khái lắc đầu: “Đừng suy nghĩ quánhiều, thực ra chuyện này rất đơn giản. QuáchThanh Thừa là một người bệnh, nghe nói ông cụQuách đã tiêu rất nhiều tiền để giữ lại sinh mạngcho ông ta, nhưng dù sao ông ta cũng là ngườithừa kế duy nhất của nhà họ Quách, bên cạnhông ta vẫn luôn không thiếu phụ nữ”“Giữa Quách Thanh Thừa và chị ấy có mộtđoạn tình cảm, lúc ấy Quách Thanh Thừa đã lấyvợ sinh con. Chị ấy nói tình cảm của chị ấy vàQuách Thanh Thừa là thật lòng, chị ấy nói muốnđợi ông ta ly hôn, lấy chị ấy. Lúc đó dì rất phảnđối hành vi l*m t*nh nhân của chị ấy, có điều dìkhông dám nói với cha mình. Cho đến một nămsau, chị ấy nói bọn họ chia tay rồi. Dì thở phàonhẹ nhõm, nhà họ Cung không cho phép cónhững hành vi phá hoại hạnh phúc gia đìnhngười ta như vậy.”“Rốt cuộc chị ấy và Quách Thanh Thừa cóphải là yêu đương thật lòng hay không, dì khôngbiết, nhưng vẫn luôn là chị ấy bỏ đàn ông. Mộtkhoảng thời gian dài sau lần chia tay đó chị ấy bịtrầm cảm, nửa năm trời ngày nào cũng ở quánbar.”“Cho đến một hôm, chị ấy nói với dì, chị ấycó thai rồi.”Sắc mặt Cung Nhã Yến có chút thờ ơ: “Dìhỏi chị ấy đứa bé là của ai, chị ấy nói không biết.Sau khi uống rượu say ở quán bar, chị ấy đã lêngiường cùng với mấy người đàn ông”Hai mắt Kiều Bích Ngọc đờ dẫn, cô khẽ cúiđầu xuống, nắm chặt hai tay.“Dì và ông ngoại cháu biết được chuyện này,lập tức cử người đi điều tra. Nhưng chị ấy đã lănlộn ở quán bar trong nửa năm, bọn dì thật sựkhông tra ra được là ai, chỉ có thể khẳng địnhkhông phải của Quách Thanh Thừa. Sau khi chiatay chị ấy không còn quan hệ gì với QuáchThanh Thừa, hơn nữa dì nghe nói cơ thể củaQuách Thanh Thừa không tốt, đến cả con traicủa ông ta cũng phải ra Mỹ thụ tỉnh nhân tạo mớicó thể sinh ra được.”Kiều Bích Ngọc không nói gì, cúi đầu nhìnhình ảnh phản chiếu của mình, trong đầu thoánghiện lên một suy nghĩ, hóa ra Quách Cao Minh làthụ tinh ống nghiệm.Cung Nhã Yến nhìn gương mặt của cô,gương mặt xinh đẹp này, thật sự càng lớn cànggiống chị bà ấy Cung Nhã Trang.“Lúc trước dì luôn phản đối cháu và nhà họQuách chính là vì nhưng ân oán cũ này.”Lúc đầu nghe được mối quan hệ của cô vàQuách Cao Minh, bà ấy lập tức tức giận, sao lạilà nhà họ Quách.Cung Nhã Yến thừa nhận rằng bà ấy rất íchkỷ, bà ấy có thành kiến với nhà họ Quách.Lúc đó Quách Thanh Thừa đã có vợ rồi, vậymà còn ở bên chị bà ấy, không biết cuối cùngbọn họ chia tay là vì Quách Thanh Thừa biếtthân thể của mình không tốt chủ động chia tay,hay là ông ta suy nghĩ cho vợ của mình. Tóm lại,nhà họ Cung rất hận nhà họ Quách.Nếu như không vì đoạn tình cảm đáng xấuhổ này, chị bà ấy cũng sẽ không mang thai ngoàiý muốn, cũng sẽ không có kết cục hoang đườngnhư vậy.“Kiều Văn Vũ xuất thân nghèo khổ, nhưngtrước giờ ông ấy vẫn không xem thường bảnthân mình. Ông ấy luôn cố gắng làm việc dướitrướng ông ngoại cháu. Ông ấy nhìn thấy chị ấymấy lần, có lẽ là yêu thầm chị ấy mà không dámnói. Cho đến lúc chị ấy mang thai ngoài ý muốn,lúc phải hiện thì đã được năm tháng rồi, bác sĩkhông đồng ý cho phá thai, ông ngoại cháukhông đồng ý lưu truyền loại chuyện này. Lúcnày Kiều Văn Vũ tự mình đưa ra chủ ý, nói ông ấymuốn cưới chị ấy, cả đời này sẽ đối tốt với chị ấyvà đứa trẻ này.”Kiều Bích Ngọc nghe đến đây, tự mình tìmmột cái ghế trống ngồi xuống.Trên mặt cô không có biểu tình gì cả, ánhmắt hết lần này đến lần khác nhìn về khu chămsóc đặc biệt, Kiểu Văn Vũ hiện đang nằm trongphòng bệnh đó, sống chết không rõ.Cung Nhã Yến ngồi xuống bên cạnh cô:“Bích Ngọc, cháu có thể cảm thấy Kiều Văn Vũkhông phải một người cha tốt, bất kể như thếnào, dì cũng cảm thấy ông ấy đã cố hết sức rồi.Hôm cháu chào đời, ông ấy rất vui mừng, ông ấyrất chiều chuộng cháu. Mặc dù cháu vẫn manghọ Kiều, nhưng mọi người đều cảm thấy ông ấyđang dựa vào nhà họ Cung, giống như ở rể vậy,áp lực vô cùng lớn.”“Mấy năm đầu khi chị ấy mới gả cho ông ấy,chị ấy rất cảm động với những việc mà Kiều VănVũ làm cho mình, duy trì sự ấm áp trong một thờigian, nhưng cũng không thể có tình cảm. Cuộchôn nhân của hai người họ cũng phai nhạt dầntheo thời gian, chị ấy đã nhắc đến chuyện ly hônrất nhiều lần, nhưng Kiều Văn Vũ vẫn luôn từchối.”“Những mâu thuẫn ngày càng trầm trọnghơn, cho đến khi Kiều Văn Vũ dẫn Diệp Vân đếnnhà họ Cung, ông ấy nói muôn ly hôn, chị ấy cólẽ là cảm thấy mất mặt, dù sao cũng không đồngý ly hôn.”Kiều Bích Ngọc đột nhiên ngẩng đầu, đôimắt trong veo hiện rõ cảm xúc phức tạp trêngương mặt cô: “Nếu như lúc trước mẹ cháu đãchủ động muốn ly hôn, bọn họ không hợp vớinhau, tại sao lại không ly hôn?”“Bởi vì ông ngoại cháu không cho phépcháu gái mình lớn lên trong một gia đình đổ vỡ.”Cung Nhã Yến trực tiếp nói cho cô biết sựthật, đây chính là sự thật, vẫn luôn vì đứa bé.Kiều Bích Ngọc cắn chặt môi, trong lòng ngũvị hỗn loạn.Cô biết ông ngoại rất yêu thương cô, chắcchắn không hy vọng cô phải đau buồn vì chuyệnbố mẹ ly hôn, thậm chí từ lúc mới bắt đầu đã nóidối rồi.“Cho nên đều là vì cháu.”Kiều Bích Ngọc nhìn nền nhà âm u của bệnhviện, ánh mắt mê man, giọng nói của cô khànđặc, thấp giọng lẩm bẩm: “Tại sao lại sinh cháu ra?”
Chương 343:Chuyện phong lưu xưa
“Diệp Vân cô lại nghĩ cái gì vậy?”
Cung Nhã Yến vội vàng chạy nhanh đến,
không giấu nổi tức giận nhìn Diệp Vân: “Cô hại
nhà họ Kiều thành thế này, cô còn có tư cách gì
mà yêu cầu nó.”
Nếu như không phải trưa nay đột nhiên Diệp
Vân phát điên nói lung tung, Kiểu Văn Vũ căn
bản sẽ không tức giận mà sinh bệnh, hiện tại sẽ
không biết sống chết như thế này, càng nghĩ
càng lo lắng.
“Những gì tôi nói đều là sự thật.”
Diệp Vân hất hàm, như để che giấu đi lương
tâm cắn rứt, cố ý cao giọng nói: “Cung Nhã Yến,
tôi nói có câu nào là giả sao? Bây giờ cô đi xem
bệnh án của Kiều Văn Vũ, nhóm máu của ông ấy
là nhóm máu O, chị cô Cung Nhã Trang có nhóm
máu B, Kiều Bích Ngọc là nhóm máu gì, cô ta là
nhóm máu hiếm RH âm tính với nhóm máu AB.”
“Còn bà nữa, Cung Nhã Yến bà đến tuổi này
rồi mà vẫn chưa kết hôn, không phải là vì thích
anh rể bà sao?”
“Đủ rồi!”
Trong lòng Cung Nhã Yến rất xấu hổ, giận
dữ hét lên.
Cảm xúc của Diệp Vân có chút kích động,
cô ta quay đầu lại, điều chỉnh hô hấp, không nói
thêm câu nào nữa.
Kiều Bích Ngọc nhìn bóng lưng thanh cao
của Diệp Vân, nhìn người phụ nữ này đi đôi giày
cao gót nhọn hoắt, bước từng bước từng bước
trên sàn nhà sạch sẽ của bệnh viện, hành lang
của bệnh viện trống trải lạnh lẽo, tiếng bước
chân nặng nề của cô ta đặc biệt cao vút.
“Bích Ngọc, thật ra dì…”
Cung Nhã Yến nhìn thấy Diệp Vân rời đi, giơ
tay muốn giữ lấy cô, có chút hoảng sợ giải thích:
“Không phải như Diệp Vân nói đâu.”
Kiều Bích Ngọc cúi đầu, có chút tự chế nhạo
bản thân: “Cháu vừa xem xong bệnh án của cha
cháu, đích thực là nhóm máu O, hóa ra ông ấy
luôn lừa cháu, cháu còn nghĩ rằng nhóm máu
hiếm của cháu là được di truyền của ông ấy.”
“Bích Ngọc, cháu nghe cô nói, Kiểu Văn Vũ
ông ấy…”
Cung Nhã Yến nhất thời không biết sắp xếp
từ ngữ thế nào: “Kiểu Văn Vũ là một người tốt.”
Cuối cùng bà ấy dùng những từ đơn giản
nhất để bày tỏ ấn tượng của mình về ông.
“Dì và mẹ cháu là chị em ruột thịt, nhưng
tướng mạo của bọn dì không giống nhau. Dì có
chút bình thường, cùng lắm chỉ là có chút thanh
tú. Nhưng mẹ cháu lại không như vậy, từ bé chị
ấy đã vô cùng xuất chúng, ngũ quan thanh tú,
thân hình gợi cảm, giống như một con búp bê
hoàn hảo vậy, lại thêm trình độ đàn dương cầm,
khí chất kinh diễm. Có rất nhiều đàn ông theo
đuổi chị ấy, có điều cuối cùng chị ấy lựa chọn gả
cho một người đàn ông xuất thân nghèo khó
Kiều Văn Vũ”
“Trước khi quen biết Kiều Văn Vũ, chị ấy đã
tiếp xúc với rất nhiều những người đàn ông vô
cùng ưu tú, trong số đó có cậu chủ nhà họ
Quách, Quách Thanh Thừa” Nói đến đây, Cung
Nhã Yến cố ý dừng lại một lúc.
Kiều Bích Ngọc kinh ngạc nhìn bà ấy.
Quách Thanh Thừa, chính là cha của Quách
Cao Minh.
Cung Nhã Yến nhìn vào ánh mắt hoảng loạn
của cô, cảm khái lắc đầu: “Đừng suy nghĩ quá
nhiều, thực ra chuyện này rất đơn giản. Quách
Thanh Thừa là một người bệnh, nghe nói ông cụ
Quách đã tiêu rất nhiều tiền để giữ lại sinh mạng
cho ông ta, nhưng dù sao ông ta cũng là người
thừa kế duy nhất của nhà họ Quách, bên cạnh
ông ta vẫn luôn không thiếu phụ nữ”
“Giữa Quách Thanh Thừa và chị ấy có một
đoạn tình cảm, lúc ấy Quách Thanh Thừa đã lấy
vợ sinh con. Chị ấy nói tình cảm của chị ấy và
Quách Thanh Thừa là thật lòng, chị ấy nói muốn
đợi ông ta ly hôn, lấy chị ấy. Lúc đó dì rất phản
đối hành vi l*m t*nh nhân của chị ấy, có điều dì
không dám nói với cha mình. Cho đến một năm
sau, chị ấy nói bọn họ chia tay rồi. Dì thở phào
nhẹ nhõm, nhà họ Cung không cho phép có
những hành vi phá hoại hạnh phúc gia đình
người ta như vậy.”
“Rốt cuộc chị ấy và Quách Thanh Thừa có
phải là yêu đương thật lòng hay không, dì không
biết, nhưng vẫn luôn là chị ấy bỏ đàn ông. Một
khoảng thời gian dài sau lần chia tay đó chị ấy bị
trầm cảm, nửa năm trời ngày nào cũng ở quán
bar.”
“Cho đến một hôm, chị ấy nói với dì, chị ấy
có thai rồi.”
Sắc mặt Cung Nhã Yến có chút thờ ơ: “Dì
hỏi chị ấy đứa bé là của ai, chị ấy nói không biết.
Sau khi uống rượu say ở quán bar, chị ấy đã lên
giường cùng với mấy người đàn ông”
Hai mắt Kiều Bích Ngọc đờ dẫn, cô khẽ cúi
đầu xuống, nắm chặt hai tay.
“Dì và ông ngoại cháu biết được chuyện này,
lập tức cử người đi điều tra. Nhưng chị ấy đã lăn
lộn ở quán bar trong nửa năm, bọn dì thật sự
không tra ra được là ai, chỉ có thể khẳng định
không phải của Quách Thanh Thừa. Sau khi chia
tay chị ấy không còn quan hệ gì với Quách
Thanh Thừa, hơn nữa dì nghe nói cơ thể của
Quách Thanh Thừa không tốt, đến cả con trai
của ông ta cũng phải ra Mỹ thụ tỉnh nhân tạo mới
có thể sinh ra được.”
Kiều Bích Ngọc không nói gì, cúi đầu nhìn
hình ảnh phản chiếu của mình, trong đầu thoáng
hiện lên một suy nghĩ, hóa ra Quách Cao Minh là
thụ tinh ống nghiệm.
Cung Nhã Yến nhìn gương mặt của cô,
gương mặt xinh đẹp này, thật sự càng lớn càng
giống chị bà ấy Cung Nhã Trang.
“Lúc trước dì luôn phản đối cháu và nhà họ
Quách chính là vì nhưng ân oán cũ này.”
Lúc đầu nghe được mối quan hệ của cô và
Quách Cao Minh, bà ấy lập tức tức giận, sao lại
là nhà họ Quách.
Cung Nhã Yến thừa nhận rằng bà ấy rất ích
kỷ, bà ấy có thành kiến với nhà họ Quách.
Lúc đó Quách Thanh Thừa đã có vợ rồi, vậy
mà còn ở bên chị bà ấy, không biết cuối cùng
bọn họ chia tay là vì Quách Thanh Thừa biết
thân thể của mình không tốt chủ động chia tay,
hay là ông ta suy nghĩ cho vợ của mình. Tóm lại,
nhà họ Cung rất hận nhà họ Quách.
Nếu như không vì đoạn tình cảm đáng xấu
hổ này, chị bà ấy cũng sẽ không mang thai ngoài
ý muốn, cũng sẽ không có kết cục hoang đường
như vậy.
“Kiều Văn Vũ xuất thân nghèo khổ, nhưng
trước giờ ông ấy vẫn không xem thường bản
thân mình. Ông ấy luôn cố gắng làm việc dưới
trướng ông ngoại cháu. Ông ấy nhìn thấy chị ấy
mấy lần, có lẽ là yêu thầm chị ấy mà không dám
nói. Cho đến lúc chị ấy mang thai ngoài ý muốn,
lúc phải hiện thì đã được năm tháng rồi, bác sĩ
không đồng ý cho phá thai, ông ngoại cháu
không đồng ý lưu truyền loại chuyện này. Lúc
này Kiều Văn Vũ tự mình đưa ra chủ ý, nói ông ấy
muốn cưới chị ấy, cả đời này sẽ đối tốt với chị ấy
và đứa trẻ này.”
Kiều Bích Ngọc nghe đến đây, tự mình tìm
một cái ghế trống ngồi xuống.
Trên mặt cô không có biểu tình gì cả, ánh
mắt hết lần này đến lần khác nhìn về khu chăm
sóc đặc biệt, Kiểu Văn Vũ hiện đang nằm trong
phòng bệnh đó, sống chết không rõ.
Cung Nhã Yến ngồi xuống bên cạnh cô:
“Bích Ngọc, cháu có thể cảm thấy Kiều Văn Vũ
không phải một người cha tốt, bất kể như thế
nào, dì cũng cảm thấy ông ấy đã cố hết sức rồi.
Hôm cháu chào đời, ông ấy rất vui mừng, ông ấy
rất chiều chuộng cháu. Mặc dù cháu vẫn mang
họ Kiều, nhưng mọi người đều cảm thấy ông ấy
đang dựa vào nhà họ Cung, giống như ở rể vậy,
áp lực vô cùng lớn.”
“Mấy năm đầu khi chị ấy mới gả cho ông ấy,
chị ấy rất cảm động với những việc mà Kiều Văn
Vũ làm cho mình, duy trì sự ấm áp trong một thời
gian, nhưng cũng không thể có tình cảm. Cuộc
hôn nhân của hai người họ cũng phai nhạt dần
theo thời gian, chị ấy đã nhắc đến chuyện ly hôn
rất nhiều lần, nhưng Kiều Văn Vũ vẫn luôn từ
chối.”
“Những mâu thuẫn ngày càng trầm trọng
hơn, cho đến khi Kiều Văn Vũ dẫn Diệp Vân đến
nhà họ Cung, ông ấy nói muôn ly hôn, chị ấy có
lẽ là cảm thấy mất mặt, dù sao cũng không đồng
ý ly hôn.”
Kiều Bích Ngọc đột nhiên ngẩng đầu, đôi
mắt trong veo hiện rõ cảm xúc phức tạp trên
gương mặt cô: “Nếu như lúc trước mẹ cháu đã
chủ động muốn ly hôn, bọn họ không hợp với
nhau, tại sao lại không ly hôn?”
“Bởi vì ông ngoại cháu không cho phép
cháu gái mình lớn lên trong một gia đình đổ vỡ.”
Cung Nhã Yến trực tiếp nói cho cô biết sự
thật, đây chính là sự thật, vẫn luôn vì đứa bé.
Kiều Bích Ngọc cắn chặt môi, trong lòng ngũ
vị hỗn loạn.
Cô biết ông ngoại rất yêu thương cô, chắc
chắn không hy vọng cô phải đau buồn vì chuyện
bố mẹ ly hôn, thậm chí từ lúc mới bắt đầu đã nói
dối rồi.
“Cho nên đều là vì cháu.”
Kiều Bích Ngọc nhìn nền nhà âm u của bệnh
viện, ánh mắt mê man, giọng nói của cô khàn
đặc, thấp giọng lẩm bẩm: “Tại sao lại sinh cháu ra?”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 343:Chuyện phong lưu xưa“Diệp Vân cô lại nghĩ cái gì vậy?”Cung Nhã Yến vội vàng chạy nhanh đến,không giấu nổi tức giận nhìn Diệp Vân: “Cô hạinhà họ Kiều thành thế này, cô còn có tư cách gìmà yêu cầu nó.”Nếu như không phải trưa nay đột nhiên DiệpVân phát điên nói lung tung, Kiểu Văn Vũ cănbản sẽ không tức giận mà sinh bệnh, hiện tại sẽkhông biết sống chết như thế này, càng nghĩcàng lo lắng.“Những gì tôi nói đều là sự thật.”Diệp Vân hất hàm, như để che giấu đi lươngtâm cắn rứt, cố ý cao giọng nói: “Cung Nhã Yến,tôi nói có câu nào là giả sao? Bây giờ cô đi xembệnh án của Kiều Văn Vũ, nhóm máu của ông ấylà nhóm máu O, chị cô Cung Nhã Trang có nhómmáu B, Kiều Bích Ngọc là nhóm máu gì, cô ta lànhóm máu hiếm RH âm tính với nhóm máu AB.”“Còn bà nữa, Cung Nhã Yến bà đến tuổi nàyrồi mà vẫn chưa kết hôn, không phải là vì thíchanh rể bà sao?”“Đủ rồi!”Trong lòng Cung Nhã Yến rất xấu hổ, giậndữ hét lên.Cảm xúc của Diệp Vân có chút kích động,cô ta quay đầu lại, điều chỉnh hô hấp, không nóithêm câu nào nữa.Kiều Bích Ngọc nhìn bóng lưng thanh caocủa Diệp Vân, nhìn người phụ nữ này đi đôi giàycao gót nhọn hoắt, bước từng bước từng bướctrên sàn nhà sạch sẽ của bệnh viện, hành langcủa bệnh viện trống trải lạnh lẽo, tiếng bướcchân nặng nề của cô ta đặc biệt cao vút.“Bích Ngọc, thật ra dì…”Cung Nhã Yến nhìn thấy Diệp Vân rời đi, giơtay muốn giữ lấy cô, có chút hoảng sợ giải thích:“Không phải như Diệp Vân nói đâu.”Kiều Bích Ngọc cúi đầu, có chút tự chế nhạobản thân: “Cháu vừa xem xong bệnh án của chacháu, đích thực là nhóm máu O, hóa ra ông ấyluôn lừa cháu, cháu còn nghĩ rằng nhóm máuhiếm của cháu là được di truyền của ông ấy.”“Bích Ngọc, cháu nghe cô nói, Kiểu Văn Vũông ấy…”Cung Nhã Yến nhất thời không biết sắp xếptừ ngữ thế nào: “Kiểu Văn Vũ là một người tốt.”Cuối cùng bà ấy dùng những từ đơn giảnnhất để bày tỏ ấn tượng của mình về ông.“Dì và mẹ cháu là chị em ruột thịt, nhưngtướng mạo của bọn dì không giống nhau. Dì cóchút bình thường, cùng lắm chỉ là có chút thanhtú. Nhưng mẹ cháu lại không như vậy, từ bé chịấy đã vô cùng xuất chúng, ngũ quan thanh tú,thân hình gợi cảm, giống như một con búp bêhoàn hảo vậy, lại thêm trình độ đàn dương cầm,khí chất kinh diễm. Có rất nhiều đàn ông theođuổi chị ấy, có điều cuối cùng chị ấy lựa chọn gảcho một người đàn ông xuất thân nghèo khóKiều Văn Vũ”“Trước khi quen biết Kiều Văn Vũ, chị ấy đãtiếp xúc với rất nhiều những người đàn ông vôcùng ưu tú, trong số đó có cậu chủ nhà họQuách, Quách Thanh Thừa” Nói đến đây, CungNhã Yến cố ý dừng lại một lúc.Kiều Bích Ngọc kinh ngạc nhìn bà ấy.Quách Thanh Thừa, chính là cha của QuáchCao Minh.Cung Nhã Yến nhìn vào ánh mắt hoảng loạncủa cô, cảm khái lắc đầu: “Đừng suy nghĩ quánhiều, thực ra chuyện này rất đơn giản. QuáchThanh Thừa là một người bệnh, nghe nói ông cụQuách đã tiêu rất nhiều tiền để giữ lại sinh mạngcho ông ta, nhưng dù sao ông ta cũng là ngườithừa kế duy nhất của nhà họ Quách, bên cạnhông ta vẫn luôn không thiếu phụ nữ”“Giữa Quách Thanh Thừa và chị ấy có mộtđoạn tình cảm, lúc ấy Quách Thanh Thừa đã lấyvợ sinh con. Chị ấy nói tình cảm của chị ấy vàQuách Thanh Thừa là thật lòng, chị ấy nói muốnđợi ông ta ly hôn, lấy chị ấy. Lúc đó dì rất phảnđối hành vi l*m t*nh nhân của chị ấy, có điều dìkhông dám nói với cha mình. Cho đến một nămsau, chị ấy nói bọn họ chia tay rồi. Dì thở phàonhẹ nhõm, nhà họ Cung không cho phép cónhững hành vi phá hoại hạnh phúc gia đìnhngười ta như vậy.”“Rốt cuộc chị ấy và Quách Thanh Thừa cóphải là yêu đương thật lòng hay không, dì khôngbiết, nhưng vẫn luôn là chị ấy bỏ đàn ông. Mộtkhoảng thời gian dài sau lần chia tay đó chị ấy bịtrầm cảm, nửa năm trời ngày nào cũng ở quánbar.”“Cho đến một hôm, chị ấy nói với dì, chị ấycó thai rồi.”Sắc mặt Cung Nhã Yến có chút thờ ơ: “Dìhỏi chị ấy đứa bé là của ai, chị ấy nói không biết.Sau khi uống rượu say ở quán bar, chị ấy đã lêngiường cùng với mấy người đàn ông”Hai mắt Kiều Bích Ngọc đờ dẫn, cô khẽ cúiđầu xuống, nắm chặt hai tay.“Dì và ông ngoại cháu biết được chuyện này,lập tức cử người đi điều tra. Nhưng chị ấy đã lănlộn ở quán bar trong nửa năm, bọn dì thật sựkhông tra ra được là ai, chỉ có thể khẳng địnhkhông phải của Quách Thanh Thừa. Sau khi chiatay chị ấy không còn quan hệ gì với QuáchThanh Thừa, hơn nữa dì nghe nói cơ thể củaQuách Thanh Thừa không tốt, đến cả con traicủa ông ta cũng phải ra Mỹ thụ tỉnh nhân tạo mớicó thể sinh ra được.”Kiều Bích Ngọc không nói gì, cúi đầu nhìnhình ảnh phản chiếu của mình, trong đầu thoánghiện lên một suy nghĩ, hóa ra Quách Cao Minh làthụ tinh ống nghiệm.Cung Nhã Yến nhìn gương mặt của cô,gương mặt xinh đẹp này, thật sự càng lớn cànggiống chị bà ấy Cung Nhã Trang.“Lúc trước dì luôn phản đối cháu và nhà họQuách chính là vì nhưng ân oán cũ này.”Lúc đầu nghe được mối quan hệ của cô vàQuách Cao Minh, bà ấy lập tức tức giận, sao lạilà nhà họ Quách.Cung Nhã Yến thừa nhận rằng bà ấy rất íchkỷ, bà ấy có thành kiến với nhà họ Quách.Lúc đó Quách Thanh Thừa đã có vợ rồi, vậymà còn ở bên chị bà ấy, không biết cuối cùngbọn họ chia tay là vì Quách Thanh Thừa biếtthân thể của mình không tốt chủ động chia tay,hay là ông ta suy nghĩ cho vợ của mình. Tóm lại,nhà họ Cung rất hận nhà họ Quách.Nếu như không vì đoạn tình cảm đáng xấuhổ này, chị bà ấy cũng sẽ không mang thai ngoàiý muốn, cũng sẽ không có kết cục hoang đườngnhư vậy.“Kiều Văn Vũ xuất thân nghèo khổ, nhưngtrước giờ ông ấy vẫn không xem thường bảnthân mình. Ông ấy luôn cố gắng làm việc dướitrướng ông ngoại cháu. Ông ấy nhìn thấy chị ấymấy lần, có lẽ là yêu thầm chị ấy mà không dámnói. Cho đến lúc chị ấy mang thai ngoài ý muốn,lúc phải hiện thì đã được năm tháng rồi, bác sĩkhông đồng ý cho phá thai, ông ngoại cháukhông đồng ý lưu truyền loại chuyện này. Lúcnày Kiều Văn Vũ tự mình đưa ra chủ ý, nói ông ấymuốn cưới chị ấy, cả đời này sẽ đối tốt với chị ấyvà đứa trẻ này.”Kiều Bích Ngọc nghe đến đây, tự mình tìmmột cái ghế trống ngồi xuống.Trên mặt cô không có biểu tình gì cả, ánhmắt hết lần này đến lần khác nhìn về khu chămsóc đặc biệt, Kiểu Văn Vũ hiện đang nằm trongphòng bệnh đó, sống chết không rõ.Cung Nhã Yến ngồi xuống bên cạnh cô:“Bích Ngọc, cháu có thể cảm thấy Kiều Văn Vũkhông phải một người cha tốt, bất kể như thếnào, dì cũng cảm thấy ông ấy đã cố hết sức rồi.Hôm cháu chào đời, ông ấy rất vui mừng, ông ấyrất chiều chuộng cháu. Mặc dù cháu vẫn manghọ Kiều, nhưng mọi người đều cảm thấy ông ấyđang dựa vào nhà họ Cung, giống như ở rể vậy,áp lực vô cùng lớn.”“Mấy năm đầu khi chị ấy mới gả cho ông ấy,chị ấy rất cảm động với những việc mà Kiều VănVũ làm cho mình, duy trì sự ấm áp trong một thờigian, nhưng cũng không thể có tình cảm. Cuộchôn nhân của hai người họ cũng phai nhạt dầntheo thời gian, chị ấy đã nhắc đến chuyện ly hônrất nhiều lần, nhưng Kiều Văn Vũ vẫn luôn từchối.”“Những mâu thuẫn ngày càng trầm trọnghơn, cho đến khi Kiều Văn Vũ dẫn Diệp Vân đếnnhà họ Cung, ông ấy nói muôn ly hôn, chị ấy cólẽ là cảm thấy mất mặt, dù sao cũng không đồngý ly hôn.”Kiều Bích Ngọc đột nhiên ngẩng đầu, đôimắt trong veo hiện rõ cảm xúc phức tạp trêngương mặt cô: “Nếu như lúc trước mẹ cháu đãchủ động muốn ly hôn, bọn họ không hợp vớinhau, tại sao lại không ly hôn?”“Bởi vì ông ngoại cháu không cho phépcháu gái mình lớn lên trong một gia đình đổ vỡ.”Cung Nhã Yến trực tiếp nói cho cô biết sựthật, đây chính là sự thật, vẫn luôn vì đứa bé.Kiều Bích Ngọc cắn chặt môi, trong lòng ngũvị hỗn loạn.Cô biết ông ngoại rất yêu thương cô, chắcchắn không hy vọng cô phải đau buồn vì chuyệnbố mẹ ly hôn, thậm chí từ lúc mới bắt đầu đã nóidối rồi.“Cho nên đều là vì cháu.”Kiều Bích Ngọc nhìn nền nhà âm u của bệnhviện, ánh mắt mê man, giọng nói của cô khànđặc, thấp giọng lẩm bẩm: “Tại sao lại sinh cháu ra?”