Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 344
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 344: Quách Cao Minh, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa“Kiều Văn Vũ ngoại tình là vì muốn cố ý chọctức mẹ cháu, bao nhiêu năm nay, dì vẫn luônsinh sống cùng bọn họ, vẫn luôn nhìn bọn họ. Dìbiết Kiều Văn Vũ rất yêu chị ấy, ông ấy chính làyêu đến quá hèn mọi rồi. Có lúc ông ấy nghiêmkhắc với cháu, không phải là cố ý đối xử với cháukhông tốt, mà là không thể khống chế được cảmxúc, cháu đừng trách ông ấy”“Hơn nữa, cuối cùng Kiều Văn Vũ cũngkhông đạt được cái gì cả.”Cung Nhã Yến nhìn cô, lương tâm cắn rứt,nói từng từ một: “Kiều Văn Vũ đưa Diệp Vân vềnhà, xung đột giữa mẹ cháu và ông ấy ngày cànggay gắt, cuối cùng Diệp Vân sảy thai, mẹ cháu bịbắt giam… mẹ cháu buộc phải chết. Cuối cùngKiều Văn Vũ đã bí mật thả mẹ cháu di.”Cho đến giờ, ngoại trừ Kiều Văn Vũ, không aibiết cuối cùng Cung Nhã Trang đã đi đâu.Nói xong, Cung Nhã Yến yên lặng lo lắngnhìn cô, chuyện này, vẫn luôn lừa dối cô, tronglòng luôn cảm thấy áy náy.“Mẹ cháu thật sự không hề tự sát, Kiều VănVũ yêu cầu tất cả mọi người giấu cháu chuyệnnày. Ông ấy không muốn cháu biết, không muốncháu có ấn tượng không tốt với mẹ mình.” Đếncuối cùng ông ấy vẫn lựa chọn bảo vệ chị ấy.Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc rất bình tĩnh.Qua một lúc, cô mới mở miệng, thanh âm rấtbình tĩnh: “Vừa rồi lúc cha cháu bị đầy vào phòngphẫu thuật Diệp Vân cũng đã nói, hình như cô taquá sợ hãi, cô ta như bị điên mà nói ra.”Thanh âm của Kiều Bích Ngọc dần trầmxuống: “Cho nên, mọi thứ cháu biết đều là giả,đúng không?”“Đúng, là giả.Cung Nhã Yến áy náy không dám nhìn cô,nhỏ giọng nói với cô: “Tuy nhiên, cuộc sống củacháu không phải là giả, người bên cạnh cháu…”Đột nhiên, nên phía thang máy có tiếngbước chân vội vàng.Quách Cao Minh.Khi Kiều Bích Ngọc nhìn thấy rõ người đànông ở phía thang máy vội vàng đi tới chỗ cô, cảngười cô đều sững lại, trên mặt không có chútbiểu tình nào cả.Cho đến khi Cung Nhã Yến kéo tay áo cô,cho đến khi người đàn ông khí chất phi phàm kiađứng trước mặt cô cách nửa mét, Kiều BíchNgọc mới chợt tỉnh táo lại.Có lẽ do đèn trong bệnh viện quá trắng quáchói lóa, Kiều Bích Ngọc cảm thấy anh như mộtảo ảnh vậy.Quách Cao Minh, cậu chủ của nhà họQuách, cứ như thế mà xuất hiện trước mặt cô.Kiều Bích Ngọc đột nhiên cảm thấy hốc mắtcó chút đau nhức, trong nơi sâu thẳm nhất trongtrái tim có một cảm xúc đang dâng trào, hốc mắtcô ẩm ướt, tầm nhìn trở lên mờ ảo.Dường như cô đã chịu quá nhiều tủi nhục,vẫn luôn kìm nén, khi nhìn thấy anh, đột nhiênkhông muốn nhịn nữa, dường như muốn trựctiếp khóc to một trận.Kiều Bích Ngọc không khóc, cô cố chấptrầm mặc nhìn thẳng vào người đàn ông độtnhiên xuất hiện trước mặt.Đôi đồng tử trong veo của cô rất đẹp, nướcmắt sáng long lanh, những giọt nước mắt đangcuộn trào, giống như một đứa trẻ đang cố gắngnhẫn nhịn, muốn khóc nhưng không dám khóc.Giống như phản ứng bản năng của cơ thể,cô từ trên ghế đứng thẳng dậy, bước chân, muốnđến gần anh.Nhưng không có, Kiều Bích Ngọc đứng dậy,quay người, quay lưng lại với anh mà bước di.Cung Nhã Yến hình như có chút không phảnứng kịp, nhìn người đàn ông lãnh đạm trước mặt,lại quay đầu lại nhìn, cháu gái Kiều Bích Ngọccủa bà ấy đang bước rất nhanh, giống như đangchạy trốn vậy, chạy dọc theo dãy hành lang lạnhlẽo của bệnh viện cho đến phòng bệnh cuốicùng.Quách Cao Minh này sao lại đột nhiên xuấthiện ở đây?Cung Nhã Yến không hỏi, lập tức chạy theoKiều Bích Ngọc.“Cao Minh, anh vẫn chưa thấy Kiều BíchNgọc sao?”Lục Khánh Nam đi từ thang máy bên kia ra,anh ta ngạc nhiên khi nhìn thấy người đàn ôngđang đứng im lặng ở đó.Quách Cao Minh vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạmthường ngày, anh nhìn về cuối hành lang, đôi mắtsâu thẳm như ẩn chứa một chút căng thẳng.Lục Khánh Nam cho rằng anh không biết sốphòng, cho nên anh ta chỉ về cuối hành lang, nóivới anh: “Bà cụ Kiều nằm ở phòng bệnh VIP ởcuối tầng này, Kiều Văn Vũ đang nằm ở phòngchăm sóc đặc biệt cách ly ở tầng bảy. Kiều BíchNgọc có thể đang ở tầng này, bởi vì Kiều Văn Vũvừa mới kết thúc phẫu thuật bác sĩ không chobọn họ vào.”Lục Khánh Nam vừa nói nhanh vừa bướcnhanh về phía trước.“Cao Minh, anh không muốn đi gặp cô ấysao?“ Lục Khánh Nam bất giác phát hiện, quayđầu lại mới phát hiện ra Quách Cao Minh khôngtheo kịp bước chân của mình.Lục Khánh Nam cảm thấy phản ứng của anhcó chút kỳ lạ, bọn họ vừa nhận được tin Kiều VănVũ bị bệnh phải nhập viện, anh đã trực tiếp lái xeđến đây, bây giờ sao lại không đi gặp cô ấy vậy?Quách Cao Minh nhìn về phòng bệnh ở cuốihành lang, có chút do dự.Mà lúc này, phía sau có một vệ sĩ thân hìnhrắn chắc bước nhanh tới, âm thanh có chút lolắng: “Cậu Quách máy qua giám sát của nhà họKiều đã lấy được rồi, chúng tôi phát hiện vụ ántrước kia.”Vẻ mặt Lục Khánh Nam ngạc nhiên, anh takhông biết Quách Cao Minh còn phái người càimáy giám sát trong nhà họ Kiều.Khi anh ta đang định hỏi có chuyện gì,Quách Cao Minh đột nhiên mở miệng: “Cậu quathăm cô ấy đi.”BC i02Lục Khánh Nam nghỉ hoặc một giây.“Bây giờ cậu đi thăm Kiểu Bích Ngọc đi.Quách Cao Minh rất không kiên nhẫn mà lặp lạimột lần nữa, cả người anh đều rất buồn phiền,bất an.“Cao Minh, sao anh lại không đi tìm cô ấy?”Lục Khánh Nam thể rằng mình không hềmuốn chọc tức anh, chỉ là thuận miệng hỏi màthôi.Nhưng Quách Cao Minh lại nheo mắt lại, ánhmắt lạnh lùng mà u ám, khiến anh ta lạnh hết cảsống lưng.“Bây giờ tôi đi ngay đây.”Lục Khánh Nam lập tức đáp ứng. sải bướcrời đỉ.Mà vệ sĩ ở phía sau nghiêm túc báo cáo vớiQuách Cao Minh, Lục Khánh Nam không nghe rõbọn họ nói chuyện gì, nhưng tình hình dườngnhư rất nghiêm trọng, vệ sĩ mơ hồ nói một câu:“Là Diêp Vân phái người làm.”
Chương 344: Quách Cao Minh, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa
“Kiều Văn Vũ ngoại tình là vì muốn cố ý chọc
tức mẹ cháu, bao nhiêu năm nay, dì vẫn luôn
sinh sống cùng bọn họ, vẫn luôn nhìn bọn họ. Dì
biết Kiều Văn Vũ rất yêu chị ấy, ông ấy chính là
yêu đến quá hèn mọi rồi. Có lúc ông ấy nghiêm
khắc với cháu, không phải là cố ý đối xử với cháu
không tốt, mà là không thể khống chế được cảm
xúc, cháu đừng trách ông ấy”
“Hơn nữa, cuối cùng Kiều Văn Vũ cũng
không đạt được cái gì cả.”
Cung Nhã Yến nhìn cô, lương tâm cắn rứt,
nói từng từ một: “Kiều Văn Vũ đưa Diệp Vân về
nhà, xung đột giữa mẹ cháu và ông ấy ngày càng
gay gắt, cuối cùng Diệp Vân sảy thai, mẹ cháu bị
bắt giam… mẹ cháu buộc phải chết. Cuối cùng
Kiều Văn Vũ đã bí mật thả mẹ cháu di.”
Cho đến giờ, ngoại trừ Kiều Văn Vũ, không ai
biết cuối cùng Cung Nhã Trang đã đi đâu.
Nói xong, Cung Nhã Yến yên lặng lo lắng
nhìn cô, chuyện này, vẫn luôn lừa dối cô, trong
lòng luôn cảm thấy áy náy.
“Mẹ cháu thật sự không hề tự sát, Kiều Văn
Vũ yêu cầu tất cả mọi người giấu cháu chuyện
này. Ông ấy không muốn cháu biết, không muốn
cháu có ấn tượng không tốt với mẹ mình.” Đến
cuối cùng ông ấy vẫn lựa chọn bảo vệ chị ấy.
Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc rất bình tĩnh.
Qua một lúc, cô mới mở miệng, thanh âm rất
bình tĩnh: “Vừa rồi lúc cha cháu bị đầy vào phòng
phẫu thuật Diệp Vân cũng đã nói, hình như cô ta
quá sợ hãi, cô ta như bị điên mà nói ra.”
Thanh âm của Kiều Bích Ngọc dần trầm
xuống: “Cho nên, mọi thứ cháu biết đều là giả,
đúng không?”
“Đúng, là giả.
Cung Nhã Yến áy náy không dám nhìn cô,
nhỏ giọng nói với cô: “Tuy nhiên, cuộc sống của
cháu không phải là giả, người bên cạnh cháu…”
Đột nhiên, nên phía thang máy có tiếng
bước chân vội vàng.
Quách Cao Minh.
Khi Kiều Bích Ngọc nhìn thấy rõ người đàn
ông ở phía thang máy vội vàng đi tới chỗ cô, cả
người cô đều sững lại, trên mặt không có chút
biểu tình nào cả.
Cho đến khi Cung Nhã Yến kéo tay áo cô,
cho đến khi người đàn ông khí chất phi phàm kia
đứng trước mặt cô cách nửa mét, Kiều Bích
Ngọc mới chợt tỉnh táo lại.
Có lẽ do đèn trong bệnh viện quá trắng quá
chói lóa, Kiều Bích Ngọc cảm thấy anh như một
ảo ảnh vậy.
Quách Cao Minh, cậu chủ của nhà họ
Quách, cứ như thế mà xuất hiện trước mặt cô.
Kiều Bích Ngọc đột nhiên cảm thấy hốc mắt
có chút đau nhức, trong nơi sâu thẳm nhất trong
trái tim có một cảm xúc đang dâng trào, hốc mắt
cô ẩm ướt, tầm nhìn trở lên mờ ảo.
Dường như cô đã chịu quá nhiều tủi nhục,
vẫn luôn kìm nén, khi nhìn thấy anh, đột nhiên
không muốn nhịn nữa, dường như muốn trực
tiếp khóc to một trận.
Kiều Bích Ngọc không khóc, cô cố chấp
trầm mặc nhìn thẳng vào người đàn ông đột
nhiên xuất hiện trước mặt.
Đôi đồng tử trong veo của cô rất đẹp, nước
mắt sáng long lanh, những giọt nước mắt đang
cuộn trào, giống như một đứa trẻ đang cố gắng
nhẫn nhịn, muốn khóc nhưng không dám khóc.
Giống như phản ứng bản năng của cơ thể,
cô từ trên ghế đứng thẳng dậy, bước chân, muốn
đến gần anh.
Nhưng không có, Kiều Bích Ngọc đứng dậy,
quay người, quay lưng lại với anh mà bước di.
Cung Nhã Yến hình như có chút không phản
ứng kịp, nhìn người đàn ông lãnh đạm trước mặt,
lại quay đầu lại nhìn, cháu gái Kiều Bích Ngọc
của bà ấy đang bước rất nhanh, giống như đang
chạy trốn vậy, chạy dọc theo dãy hành lang lạnh
lẽo của bệnh viện cho đến phòng bệnh cuối
cùng.
Quách Cao Minh này sao lại đột nhiên xuất
hiện ở đây?
Cung Nhã Yến không hỏi, lập tức chạy theo
Kiều Bích Ngọc.
“Cao Minh, anh vẫn chưa thấy Kiều Bích
Ngọc sao?”
Lục Khánh Nam đi từ thang máy bên kia ra,
anh ta ngạc nhiên khi nhìn thấy người đàn ông
đang đứng im lặng ở đó.
Quách Cao Minh vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm
thường ngày, anh nhìn về cuối hành lang, đôi mắt
sâu thẳm như ẩn chứa một chút căng thẳng.
Lục Khánh Nam cho rằng anh không biết số
phòng, cho nên anh ta chỉ về cuối hành lang, nói
với anh: “Bà cụ Kiều nằm ở phòng bệnh VIP ở
cuối tầng này, Kiều Văn Vũ đang nằm ở phòng
chăm sóc đặc biệt cách ly ở tầng bảy. Kiều Bích
Ngọc có thể đang ở tầng này, bởi vì Kiều Văn Vũ
vừa mới kết thúc phẫu thuật bác sĩ không cho
bọn họ vào.”
Lục Khánh Nam vừa nói nhanh vừa bước
nhanh về phía trước.
“Cao Minh, anh không muốn đi gặp cô ấy
sao?“ Lục Khánh Nam bất giác phát hiện, quay
đầu lại mới phát hiện ra Quách Cao Minh không
theo kịp bước chân của mình.
Lục Khánh Nam cảm thấy phản ứng của anh
có chút kỳ lạ, bọn họ vừa nhận được tin Kiều Văn
Vũ bị bệnh phải nhập viện, anh đã trực tiếp lái xe
đến đây, bây giờ sao lại không đi gặp cô ấy vậy?
Quách Cao Minh nhìn về phòng bệnh ở cuối
hành lang, có chút do dự.
Mà lúc này, phía sau có một vệ sĩ thân hình
rắn chắc bước nhanh tới, âm thanh có chút lo
lắng: “Cậu Quách máy qua giám sát của nhà họ
Kiều đã lấy được rồi, chúng tôi phát hiện vụ án
trước kia.”
Vẻ mặt Lục Khánh Nam ngạc nhiên, anh ta
không biết Quách Cao Minh còn phái người cài
máy giám sát trong nhà họ Kiều.
Khi anh ta đang định hỏi có chuyện gì,
Quách Cao Minh đột nhiên mở miệng: “Cậu qua
thăm cô ấy đi.”
BC i02
Lục Khánh Nam nghỉ hoặc một giây.
“Bây giờ cậu đi thăm Kiểu Bích Ngọc đi.
Quách Cao Minh rất không kiên nhẫn mà lặp lại
một lần nữa, cả người anh đều rất buồn phiền,
bất an.
“Cao Minh, sao anh lại không đi tìm cô ấy?”
Lục Khánh Nam thể rằng mình không hề
muốn chọc tức anh, chỉ là thuận miệng hỏi mà
thôi.
Nhưng Quách Cao Minh lại nheo mắt lại, ánh
mắt lạnh lùng mà u ám, khiến anh ta lạnh hết cả
sống lưng.
“Bây giờ tôi đi ngay đây.”
Lục Khánh Nam lập tức đáp ứng. sải bước
rời đỉ.
Mà vệ sĩ ở phía sau nghiêm túc báo cáo với
Quách Cao Minh, Lục Khánh Nam không nghe rõ
bọn họ nói chuyện gì, nhưng tình hình dường
như rất nghiêm trọng, vệ sĩ mơ hồ nói một câu:
“Là Diêp Vân phái người làm.”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 344: Quách Cao Minh, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa“Kiều Văn Vũ ngoại tình là vì muốn cố ý chọctức mẹ cháu, bao nhiêu năm nay, dì vẫn luônsinh sống cùng bọn họ, vẫn luôn nhìn bọn họ. Dìbiết Kiều Văn Vũ rất yêu chị ấy, ông ấy chính làyêu đến quá hèn mọi rồi. Có lúc ông ấy nghiêmkhắc với cháu, không phải là cố ý đối xử với cháukhông tốt, mà là không thể khống chế được cảmxúc, cháu đừng trách ông ấy”“Hơn nữa, cuối cùng Kiều Văn Vũ cũngkhông đạt được cái gì cả.”Cung Nhã Yến nhìn cô, lương tâm cắn rứt,nói từng từ một: “Kiều Văn Vũ đưa Diệp Vân vềnhà, xung đột giữa mẹ cháu và ông ấy ngày cànggay gắt, cuối cùng Diệp Vân sảy thai, mẹ cháu bịbắt giam… mẹ cháu buộc phải chết. Cuối cùngKiều Văn Vũ đã bí mật thả mẹ cháu di.”Cho đến giờ, ngoại trừ Kiều Văn Vũ, không aibiết cuối cùng Cung Nhã Trang đã đi đâu.Nói xong, Cung Nhã Yến yên lặng lo lắngnhìn cô, chuyện này, vẫn luôn lừa dối cô, tronglòng luôn cảm thấy áy náy.“Mẹ cháu thật sự không hề tự sát, Kiều VănVũ yêu cầu tất cả mọi người giấu cháu chuyệnnày. Ông ấy không muốn cháu biết, không muốncháu có ấn tượng không tốt với mẹ mình.” Đếncuối cùng ông ấy vẫn lựa chọn bảo vệ chị ấy.Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc rất bình tĩnh.Qua một lúc, cô mới mở miệng, thanh âm rấtbình tĩnh: “Vừa rồi lúc cha cháu bị đầy vào phòngphẫu thuật Diệp Vân cũng đã nói, hình như cô taquá sợ hãi, cô ta như bị điên mà nói ra.”Thanh âm của Kiều Bích Ngọc dần trầmxuống: “Cho nên, mọi thứ cháu biết đều là giả,đúng không?”“Đúng, là giả.Cung Nhã Yến áy náy không dám nhìn cô,nhỏ giọng nói với cô: “Tuy nhiên, cuộc sống củacháu không phải là giả, người bên cạnh cháu…”Đột nhiên, nên phía thang máy có tiếngbước chân vội vàng.Quách Cao Minh.Khi Kiều Bích Ngọc nhìn thấy rõ người đànông ở phía thang máy vội vàng đi tới chỗ cô, cảngười cô đều sững lại, trên mặt không có chútbiểu tình nào cả.Cho đến khi Cung Nhã Yến kéo tay áo cô,cho đến khi người đàn ông khí chất phi phàm kiađứng trước mặt cô cách nửa mét, Kiều BíchNgọc mới chợt tỉnh táo lại.Có lẽ do đèn trong bệnh viện quá trắng quáchói lóa, Kiều Bích Ngọc cảm thấy anh như mộtảo ảnh vậy.Quách Cao Minh, cậu chủ của nhà họQuách, cứ như thế mà xuất hiện trước mặt cô.Kiều Bích Ngọc đột nhiên cảm thấy hốc mắtcó chút đau nhức, trong nơi sâu thẳm nhất trongtrái tim có một cảm xúc đang dâng trào, hốc mắtcô ẩm ướt, tầm nhìn trở lên mờ ảo.Dường như cô đã chịu quá nhiều tủi nhục,vẫn luôn kìm nén, khi nhìn thấy anh, đột nhiênkhông muốn nhịn nữa, dường như muốn trựctiếp khóc to một trận.Kiều Bích Ngọc không khóc, cô cố chấptrầm mặc nhìn thẳng vào người đàn ông độtnhiên xuất hiện trước mặt.Đôi đồng tử trong veo của cô rất đẹp, nướcmắt sáng long lanh, những giọt nước mắt đangcuộn trào, giống như một đứa trẻ đang cố gắngnhẫn nhịn, muốn khóc nhưng không dám khóc.Giống như phản ứng bản năng của cơ thể,cô từ trên ghế đứng thẳng dậy, bước chân, muốnđến gần anh.Nhưng không có, Kiều Bích Ngọc đứng dậy,quay người, quay lưng lại với anh mà bước di.Cung Nhã Yến hình như có chút không phảnứng kịp, nhìn người đàn ông lãnh đạm trước mặt,lại quay đầu lại nhìn, cháu gái Kiều Bích Ngọccủa bà ấy đang bước rất nhanh, giống như đangchạy trốn vậy, chạy dọc theo dãy hành lang lạnhlẽo của bệnh viện cho đến phòng bệnh cuốicùng.Quách Cao Minh này sao lại đột nhiên xuấthiện ở đây?Cung Nhã Yến không hỏi, lập tức chạy theoKiều Bích Ngọc.“Cao Minh, anh vẫn chưa thấy Kiều BíchNgọc sao?”Lục Khánh Nam đi từ thang máy bên kia ra,anh ta ngạc nhiên khi nhìn thấy người đàn ôngđang đứng im lặng ở đó.Quách Cao Minh vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạmthường ngày, anh nhìn về cuối hành lang, đôi mắtsâu thẳm như ẩn chứa một chút căng thẳng.Lục Khánh Nam cho rằng anh không biết sốphòng, cho nên anh ta chỉ về cuối hành lang, nóivới anh: “Bà cụ Kiều nằm ở phòng bệnh VIP ởcuối tầng này, Kiều Văn Vũ đang nằm ở phòngchăm sóc đặc biệt cách ly ở tầng bảy. Kiều BíchNgọc có thể đang ở tầng này, bởi vì Kiều Văn Vũvừa mới kết thúc phẫu thuật bác sĩ không chobọn họ vào.”Lục Khánh Nam vừa nói nhanh vừa bướcnhanh về phía trước.“Cao Minh, anh không muốn đi gặp cô ấysao?“ Lục Khánh Nam bất giác phát hiện, quayđầu lại mới phát hiện ra Quách Cao Minh khôngtheo kịp bước chân của mình.Lục Khánh Nam cảm thấy phản ứng của anhcó chút kỳ lạ, bọn họ vừa nhận được tin Kiều VănVũ bị bệnh phải nhập viện, anh đã trực tiếp lái xeđến đây, bây giờ sao lại không đi gặp cô ấy vậy?Quách Cao Minh nhìn về phòng bệnh ở cuốihành lang, có chút do dự.Mà lúc này, phía sau có một vệ sĩ thân hìnhrắn chắc bước nhanh tới, âm thanh có chút lolắng: “Cậu Quách máy qua giám sát của nhà họKiều đã lấy được rồi, chúng tôi phát hiện vụ ántrước kia.”Vẻ mặt Lục Khánh Nam ngạc nhiên, anh takhông biết Quách Cao Minh còn phái người càimáy giám sát trong nhà họ Kiều.Khi anh ta đang định hỏi có chuyện gì,Quách Cao Minh đột nhiên mở miệng: “Cậu quathăm cô ấy đi.”BC i02Lục Khánh Nam nghỉ hoặc một giây.“Bây giờ cậu đi thăm Kiểu Bích Ngọc đi.Quách Cao Minh rất không kiên nhẫn mà lặp lạimột lần nữa, cả người anh đều rất buồn phiền,bất an.“Cao Minh, sao anh lại không đi tìm cô ấy?”Lục Khánh Nam thể rằng mình không hềmuốn chọc tức anh, chỉ là thuận miệng hỏi màthôi.Nhưng Quách Cao Minh lại nheo mắt lại, ánhmắt lạnh lùng mà u ám, khiến anh ta lạnh hết cảsống lưng.“Bây giờ tôi đi ngay đây.”Lục Khánh Nam lập tức đáp ứng. sải bướcrời đỉ.Mà vệ sĩ ở phía sau nghiêm túc báo cáo vớiQuách Cao Minh, Lục Khánh Nam không nghe rõbọn họ nói chuyện gì, nhưng tình hình dườngnhư rất nghiêm trọng, vệ sĩ mơ hồ nói một câu:“Là Diêp Vân phái người làm.”