Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 345

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 345: Cậu chủ Lục già trẻ gì cũng hợpBà cụ Kiều chẳng qua vì lo lắng quá mức,nên huyết áp tăng vọt đến ngất xỉu, chứ cơ thểkhông có vấn đề gì nghiêm trọng. Khi Kiều BíchNgọc mở cửa bước vào phòng thì bà cụ đã tỉnhdậy.“Bích Ngọc, cha của cháu sao rồi?“ Bà tavừa mở mắt đã lo lắng hỏi cô.Kiểu Bích Ngọc đứng bên giường, nhìnxuống đôi mắt đục ngầu của bà ta, nghẹn ngàotrong cổ họng, không biết phải mở miệng thếnào.Bà cụ Kiều lo lắng đưa tay ra ôm cô: “BíchNgọc, cha của con nhất định sẽ khỏi bệnh, nhấtđịnh sẽ khỏi bệnh.”Kiều Bích Ngọc nghe giọng bà nội liên tụclẩm bẩm, như cầu xin, lòng bàn tay già nua dùngsức nặng nề giữ chặt tay trái của cô, hiện tại côlà chỗ dựa duy nhất của bà ta.Tuy nhiên, cô không phải con gái của nhà họKiều.Kiểu Bích Ngọc cũng dùng sức ôm chặt lấybà ta, cúi đầu, nhẹ nhàng đáp: “Bà nội, cha cháusẽ khỏi bệnh mà, bà đừng lo lắng quá.”Bà cụ Kiều cũng biết rằng không nên gâythêm phiền phức vào lúc này, hơn nữa bà cũng làngười có lý trí, lại hiểu rõ tính tình của Kiều BíchNgọc, cô không phải một cô gái yếu ớt, côkhông dỗ người khác, cũng không an ủi, nhưngnói ra câu nào cũng đều là thật lòng.Bà nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô rồi gậtđầu trấn an: “Văn Vũ nhất định sẽ qua khỏi.”Bà buồn bã lẩm bẩm.Bác sĩ bước vào khám cho bà, Kiều BíchNgọc lùi lại một bước.Đúng lúc Cung Nhã Yến vội vàng chạy tới,liếc mắt nhìn bà cụ trên giường bệnh đã tỉnh rồi,trong lòng mới có thể thở phào nhẹ nhõm.Kiều Bích Ngọc ra hiệu cho Cung Nhã Yến,hai người đi đến ban công nhỏ của phòng bệnh.“Bà nội có phải cũng không biết cái gì đúngkhông?” Kiều Bích Ngọc vừa mở miệng đã tỉnhtáo hỏi ngược lại.Cung Nhã Yến giật mình trong nửa giây,không biết cô đang hỏi cái gì.Kiểu Bích Ngọc quay đầu lại, nhìn lướt quagiường bệnh, hít sâu một hơi: “Bà nội có phảicũng giống cháu không, bà không biết cháukhông phải con ruột của Kiều Văn Vũ.”“Dì không biết.” Cung Nhã Yến thẳng thừngđáp lại.“Vậy thì đừng để bà biết.”Kiều Bích Ngọc kiên quyết nói: “Mãi mãiđừng để bà biết.”Cung Nhã Yến kinh ngạc nhìn cô, còn tưởngrằng quan hệ giữa cô và nhà họ Kiều trở nên lạnhnhạt.Đột nhiên mắt Cung Nhã Yến hơi ươn ướt,bà ấy cũng biết cháu gái mình khác với chị bà ấy.Cháu gái này phóng túng tự do, nhưng lại rấtmềm lòng.Nhà họ Kiều đã trở nên như thế này. Nếu nóivới bà cụ Kiều rằng cháu gái của bà không phảilà cháu gái ruột, bà sẽ không còn nơi nương tựa.Kiều Bích Ngọc cúi đầu, không nói gì thêmnữa.“Các người đang nói gì vậy?” Một bóngdáng cao lớn đi về phía bọn họ.Kiều Bích Ngọc nghe thấy giọng nói quenthuộc, lập tức quay lại nhìn, là Lục Khánh Nam.Cung Nhã Yến nhìn thấy Lục Khánh Namcũng không có bất ngờ gì, bà ấy nhìn xungquanh, như thể đang tìm kiếm một người đànông khác phía sau.Nhưng chỉ có một mình Lục Khánh Namđến.Lục Khánh Nam cũng nhìn thấy ánh mắt tìmkiếm của Cung Nhã Yến, anh ta thản nhiên nói:“Cao Minh đang ở bên ngoài…”“Lục Khánh Nam, tại sao anh lại nhúng tayvào vụ án của Diệp Tuyết?”Kiểu Bích Ngọc gấp rút ngắt lời anh ta,giống như cô không muốn nghe đến cái tên đó,giọng điệu mang đầy vẻ tức giận: “Tôi nói, vụ tainạn giao thông vừa rồi của Diệp Tuyết đã đượcgiao cho hệ thống tư pháp xử lý theo thủ tụcchính thức. Sao anh lại muốn cưỡng chế canthiệp?”Lục Khánh Nam bị cô hỏi như vậy, tronglòng có chút chột dạ, anh ta trợn to hai mắt,muốn phản bác nhưng lại không dám nói thẳng.Anh ta ngập ngừng giải thích: “Là do DiệpTuyết chủ quan lái xe đụng trúng cô. Cô ta thựcsự có tội. Nếu để nhà họ Doãn nhúng tay vàokhông phải là lợi cho cô ta quá rồi sao?”“Nhà họ Doãn có xen vào chuyện này?” KiềuBích Ngọc trừng mắt nhìn anh ta.Ánh mắt Lục Khánh Nam càng thêm chột dạ“Doãn Thành Trung có tỏ thái độ không muốnxen vào, nhưng dù sao Diệp Tuyết vẫn là con dâunhà họ Doãn. Lỡ như làm mất mặt bọn họ… dùsao cũng không thể chịu thua thiệt, chúng ta cứhành động trước.” Càng nói nhiều, anh ta càngtrở nên thiếu tự tin.Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc rất phức tạp, côẩn nhẫn chịu đựng.Đột nhiên cô bước tới, hai tay nắm lấy vaianh ta, hét lớn như trút giận: “Sao các ngườiquản nhiều quá vậy? Tôi không muốn các ngườigiúp tôi, không hề muốn, tôi không cần QuáchCao Minh quan tâm tôi nhiều như thế.”“Khiến bệnh của cha tôi phát tác.” Câu cuốicùng, ánh mắt Kiều Bích Ngọc còn có chút bốirối.Lục Cẩn Niên sững sờ không dám động,cũng không nói lời nào.Kiểu Bích Ngọc không nhìn anh ta nữa,buông lỏng tay ra, quay đầu nhìn bầu trời khôngtrăng không sao đen kịt ngoài ban công, vẻ mặtlo lắng.“Xin lỗi, tôi không biết.”Nhìn vẻ mặt chán nản của cô, Lục KhánhNam yếu ớt nói, thật sự rất hối hận.“Hai người đang nói chuyện gì vậy?”Cung Nhã Yến đang lắng nghe, nhưngkhông hiểu bọn họ đang nói gì: “Bích Ngọc,không phải lúc trước cháu nói Diệp Tuyết lái xeđụng bạn của cháu sao? Sao lại thành chuyệncủa cháu rồi?”Kiều Bích Ngọc không quay đầu lại nhìn bọnhọ, hung dữ nhìn chằm chằm bầu trời đêm đông.Một lúc lâu sau, cô mới trầm giọng nói: “Tấtcả là tại cháu.”Vậy tại sao lại sinh tôi ra?Cung Nhã Yến biết trong lòng cô đang rấtphức tạp và mâu thuẫn nên không hỏi thêm.Lục Khánh Nam nhìn họ đột nhiên im lặng,anh ta không khỏi thốt lên: “Diệp Tuyết bị Lê YếnNhi dụ dỗ hút một loại chất cấm mới. Nếu DiệpTuyết lên cơn nghiện mà không có thuốc, cô tasẽ dễ dàng kích động, rất bạo lực, lúc nguy cấpsẽ gây nguy hiểm cho xã hội. Cao Minh sai ngườinhốt cô ta vào bệnh viện tâm thần để giữ antoàn, lúc đó chúng tôi cũng không ngờ…”Lục Khánh Nam chỉ biết rằng Diệp Vân đã cốgắng hết sức để đưa Diệp Tuyết ra ngoài, khôngai ngờ Diệp Vân sẽ đến nhà họ Kiều gây sự, hạiKiều Văn Vũ bị xuất huyết não vì kích động.“Tôi không biết Diệp Vân nói gì, nhưngchuyện của Diệp Tuyết, nếu cô muốn cô ta đượcxử nhẹ, thì tôi sẽ tìm cách.” Lục Khánh Nam rấtáy náy, không dám nói lớn tiếng.Có thể là Lục Khánh Nam đột nhiên hạ thấptư thế, Kiểu Bích Ngọc nhìn anh ta, trong lòngdâng lên nỗi ưu tư không thể nào giải thíchđược.Cô biết rõ hơn bất cứ ai, lý do tại sao LụcKhánh Nam giúp cô là vì Quách Cao Minh.Bệnh tình của Kiểu Văn Vũ, không phải dovụ án của Diệp Tuyết mà là do Diệp Vân đã nhắcđến mẹ cô. Kiều Bích Ngọc biết rằng cô đanggiận cá chém thớt, cô đã bị đé nén đến mứckhông thể kiềm chế mà tức giận lây sang nhữngngười xung quanh.“Không liên quan đến anh.”Kiều Bích Ngọc không giận Lục Khánh Namnữa, quay người đi về phía giường bệnh.Lục Khánh Nam cảm thấy mình đã gián tiếphại nhà họ Kiều, cả người tâm trạng đều có chútbuồn phiền. Anh ta nhìn theo Kiều Bích Ngọc,thật lòng không dám nói lời nào.Bác sĩ và Kiều Bích Ngọc nói sơ qua về tìnhtrạng thể chất của bà cụ Kiều sau đó đi ra ngoài.Cơ thể của bà cụ quả thật không có vấn đềnghiêm trọng gì, đều là bệnh cũ, chỉ cần chú ýđiều tiết cảm xúc và huyết áp là được.Khi bà cụ Kiều nhìn thấy Lục Khánh Nam, bàliền rất vui vẻ.Bà cụ Kiều nắm lấy tay Lục Khánh Nam nhưnhìn thấy một vị cứu tinh: “Cậu chủ Lục, tôi biếtcậu có quan hệ rộng rãi, bệnh tình của cha BíchNgọc.“Chúng cháu đã tìm được bác sĩ giỏi nhất,nếu cần chúng cháu có thể chuyển bác ấy ranước ngoài điều trị. Bây giờ y học rất tiên tiến.”Lục Khánh Nam rất giỏi trong việc dỗ dànhngười ta, lại nói bằng giọng điệu nghiêm túc, saukhi nghe anh ta nói, bà cụ Kiều đã yên tâm mộtnửa.“Cha của Bích Ngọc là tâm phúc của nhà họKiều, nó đột nhiên xảy ra chuyện, bà già này thậtsự rất hoảng sợ. Cậu Lục là ân nhân lớn của nhàhọ Kiều chúng tôi.”Lục Khánh Nam rất hợp ý cả người già lẫnngười trẻ, hầu như tất cả trẻ em và người lớn tuổiđã tiếp xúc với anh ta đều thích anh ta, bà cụKiều nắm tay Lục Khánh Nam, cảm ơn trongnước mắt.“Chắc chắn sẽ không sao.”Lục Khánh Nam đã quen với những cảnhnày, vẻ mặt của anh ta rất tự nhiên.“Đúng là đường xa mới biết ngựa hay, lòngngười phải đến cuối cùng mới thấu hiểu được.Cậu Lục, cậu rất có tâm. Mỗi lần cha của BíchNgọc gặp chuyện, cậu đều chạy tới ngay lập tức.Tôi rất cảm kích cậu.”Bà cụ Kiều xúc động cảm khái: “Tôi đã từnglà một kẻ ngu ngốc và đã làm rất nhiều điều saitrái. Bây giờ tôi thực sự hiểu ra rồi, chỉ cần BíchNgọc và cha nó bình an khỏe mạnh ở bên tôi, cảnhà tôi được đoàn viên, cái gì tôi cũng khôngcần, nhũng thứ kia cao xa qua, phải nhìn sắc mặtngười khác, tôi không cần, tất cả đều khôngcần”Chuyện này không liên quan gì đến LụcKhánh Nam, nhà họ Quách không nói gì, khôngvới cao nổi, muốn cũng không với được.Lục Khánh Nam muốn nói điều gì đó, nhưnganh ta liếc nhìn Kiều Bích Ngọc, cuối cùng nghĩlại, vẫn không nên nói thì hơn.

Chương 345: Cậu chủ Lục già trẻ gì cũng hợp

Bà cụ Kiều chẳng qua vì lo lắng quá mức,

nên huyết áp tăng vọt đến ngất xỉu, chứ cơ thể

không có vấn đề gì nghiêm trọng. Khi Kiều Bích

Ngọc mở cửa bước vào phòng thì bà cụ đã tỉnh

dậy.

“Bích Ngọc, cha của cháu sao rồi?“ Bà ta

vừa mở mắt đã lo lắng hỏi cô.

Kiểu Bích Ngọc đứng bên giường, nhìn

xuống đôi mắt đục ngầu của bà ta, nghẹn ngào

trong cổ họng, không biết phải mở miệng thế

nào.

Bà cụ Kiều lo lắng đưa tay ra ôm cô: “Bích

Ngọc, cha của con nhất định sẽ khỏi bệnh, nhất

định sẽ khỏi bệnh.”

Kiều Bích Ngọc nghe giọng bà nội liên tục

lẩm bẩm, như cầu xin, lòng bàn tay già nua dùng

sức nặng nề giữ chặt tay trái của cô, hiện tại cô

là chỗ dựa duy nhất của bà ta.

Tuy nhiên, cô không phải con gái của nhà họ

Kiều.

Kiểu Bích Ngọc cũng dùng sức ôm chặt lấy

bà ta, cúi đầu, nhẹ nhàng đáp: “Bà nội, cha cháu

sẽ khỏi bệnh mà, bà đừng lo lắng quá.”

Bà cụ Kiều cũng biết rằng không nên gây

thêm phiền phức vào lúc này, hơn nữa bà cũng là

người có lý trí, lại hiểu rõ tính tình của Kiều Bích

Ngọc, cô không phải một cô gái yếu ớt, cô

không dỗ người khác, cũng không an ủi, nhưng

nói ra câu nào cũng đều là thật lòng.

Bà nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô rồi gật

đầu trấn an: “Văn Vũ nhất định sẽ qua khỏi.”

Bà buồn bã lẩm bẩm.

Bác sĩ bước vào khám cho bà, Kiều Bích

Ngọc lùi lại một bước.

Đúng lúc Cung Nhã Yến vội vàng chạy tới,

liếc mắt nhìn bà cụ trên giường bệnh đã tỉnh rồi,

trong lòng mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Kiều Bích Ngọc ra hiệu cho Cung Nhã Yến,

hai người đi đến ban công nhỏ của phòng bệnh.

“Bà nội có phải cũng không biết cái gì đúng

không?” Kiều Bích Ngọc vừa mở miệng đã tỉnh

táo hỏi ngược lại.

Cung Nhã Yến giật mình trong nửa giây,

không biết cô đang hỏi cái gì.

Kiểu Bích Ngọc quay đầu lại, nhìn lướt qua

giường bệnh, hít sâu một hơi: “Bà nội có phải

cũng giống cháu không, bà không biết cháu

không phải con ruột của Kiều Văn Vũ.”

“Dì không biết.” Cung Nhã Yến thẳng thừng

đáp lại.

“Vậy thì đừng để bà biết.”

Kiều Bích Ngọc kiên quyết nói: “Mãi mãi

đừng để bà biết.”

Cung Nhã Yến kinh ngạc nhìn cô, còn tưởng

rằng quan hệ giữa cô và nhà họ Kiều trở nên lạnh

nhạt.

Đột nhiên mắt Cung Nhã Yến hơi ươn ướt,

bà ấy cũng biết cháu gái mình khác với chị bà ấy.

Cháu gái này phóng túng tự do, nhưng lại rất

mềm lòng.

Nhà họ Kiều đã trở nên như thế này. Nếu nói

với bà cụ Kiều rằng cháu gái của bà không phải

là cháu gái ruột, bà sẽ không còn nơi nương tựa.

Kiều Bích Ngọc cúi đầu, không nói gì thêm

nữa.

“Các người đang nói gì vậy?” Một bóng

dáng cao lớn đi về phía bọn họ.

Kiều Bích Ngọc nghe thấy giọng nói quen

thuộc, lập tức quay lại nhìn, là Lục Khánh Nam.

Cung Nhã Yến nhìn thấy Lục Khánh Nam

cũng không có bất ngờ gì, bà ấy nhìn xung

quanh, như thể đang tìm kiếm một người đàn

ông khác phía sau.

Nhưng chỉ có một mình Lục Khánh Nam

đến.

Lục Khánh Nam cũng nhìn thấy ánh mắt tìm

kiếm của Cung Nhã Yến, anh ta thản nhiên nói:

“Cao Minh đang ở bên ngoài…”

“Lục Khánh Nam, tại sao anh lại nhúng tay

vào vụ án của Diệp Tuyết?”

Kiểu Bích Ngọc gấp rút ngắt lời anh ta,

giống như cô không muốn nghe đến cái tên đó,

giọng điệu mang đầy vẻ tức giận: “Tôi nói, vụ tai

nạn giao thông vừa rồi của Diệp Tuyết đã được

giao cho hệ thống tư pháp xử lý theo thủ tục

chính thức. Sao anh lại muốn cưỡng chế can

thiệp?”

Lục Khánh Nam bị cô hỏi như vậy, trong

lòng có chút chột dạ, anh ta trợn to hai mắt,

muốn phản bác nhưng lại không dám nói thẳng.

Anh ta ngập ngừng giải thích: “Là do Diệp

Tuyết chủ quan lái xe đụng trúng cô. Cô ta thực

sự có tội. Nếu để nhà họ Doãn nhúng tay vào

không phải là lợi cho cô ta quá rồi sao?”

“Nhà họ Doãn có xen vào chuyện này?” Kiều

Bích Ngọc trừng mắt nhìn anh ta.

Ánh mắt Lục Khánh Nam càng thêm chột dạ

“Doãn Thành Trung có tỏ thái độ không muốn

xen vào, nhưng dù sao Diệp Tuyết vẫn là con dâu

nhà họ Doãn. Lỡ như làm mất mặt bọn họ… dù

sao cũng không thể chịu thua thiệt, chúng ta cứ

hành động trước.” Càng nói nhiều, anh ta càng

trở nên thiếu tự tin.

Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc rất phức tạp, cô

ẩn nhẫn chịu đựng.

Đột nhiên cô bước tới, hai tay nắm lấy vai

anh ta, hét lớn như trút giận: “Sao các người

quản nhiều quá vậy? Tôi không muốn các người

giúp tôi, không hề muốn, tôi không cần Quách

Cao Minh quan tâm tôi nhiều như thế.”

“Khiến bệnh của cha tôi phát tác.” Câu cuối

cùng, ánh mắt Kiều Bích Ngọc còn có chút bối

rối.

Lục Cẩn Niên sững sờ không dám động,

cũng không nói lời nào.

Kiểu Bích Ngọc không nhìn anh ta nữa,

buông lỏng tay ra, quay đầu nhìn bầu trời không

trăng không sao đen kịt ngoài ban công, vẻ mặt

lo lắng.

“Xin lỗi, tôi không biết.”

Nhìn vẻ mặt chán nản của cô, Lục Khánh

Nam yếu ớt nói, thật sự rất hối hận.

“Hai người đang nói chuyện gì vậy?”

Cung Nhã Yến đang lắng nghe, nhưng

không hiểu bọn họ đang nói gì: “Bích Ngọc,

không phải lúc trước cháu nói Diệp Tuyết lái xe

đụng bạn của cháu sao? Sao lại thành chuyện

của cháu rồi?”

Kiều Bích Ngọc không quay đầu lại nhìn bọn

họ, hung dữ nhìn chằm chằm bầu trời đêm đông.

Một lúc lâu sau, cô mới trầm giọng nói: “Tất

cả là tại cháu.”

Vậy tại sao lại sinh tôi ra?

Cung Nhã Yến biết trong lòng cô đang rất

phức tạp và mâu thuẫn nên không hỏi thêm.

Lục Khánh Nam nhìn họ đột nhiên im lặng,

anh ta không khỏi thốt lên: “Diệp Tuyết bị Lê Yến

Nhi dụ dỗ hút một loại chất cấm mới. Nếu Diệp

Tuyết lên cơn nghiện mà không có thuốc, cô ta

sẽ dễ dàng kích động, rất bạo lực, lúc nguy cấp

sẽ gây nguy hiểm cho xã hội. Cao Minh sai người

nhốt cô ta vào bệnh viện tâm thần để giữ an

toàn, lúc đó chúng tôi cũng không ngờ…”

Lục Khánh Nam chỉ biết rằng Diệp Vân đã cố

gắng hết sức để đưa Diệp Tuyết ra ngoài, không

ai ngờ Diệp Vân sẽ đến nhà họ Kiều gây sự, hại

Kiều Văn Vũ bị xuất huyết não vì kích động.

“Tôi không biết Diệp Vân nói gì, nhưng

chuyện của Diệp Tuyết, nếu cô muốn cô ta được

xử nhẹ, thì tôi sẽ tìm cách.” Lục Khánh Nam rất

áy náy, không dám nói lớn tiếng.

Có thể là Lục Khánh Nam đột nhiên hạ thấp

tư thế, Kiểu Bích Ngọc nhìn anh ta, trong lòng

dâng lên nỗi ưu tư không thể nào giải thích

được.

Cô biết rõ hơn bất cứ ai, lý do tại sao Lục

Khánh Nam giúp cô là vì Quách Cao Minh.

Bệnh tình của Kiểu Văn Vũ, không phải do

vụ án của Diệp Tuyết mà là do Diệp Vân đã nhắc

đến mẹ cô. Kiều Bích Ngọc biết rằng cô đang

giận cá chém thớt, cô đã bị đé nén đến mức

không thể kiềm chế mà tức giận lây sang những

người xung quanh.

“Không liên quan đến anh.”

Kiều Bích Ngọc không giận Lục Khánh Nam

nữa, quay người đi về phía giường bệnh.

Lục Khánh Nam cảm thấy mình đã gián tiếp

hại nhà họ Kiều, cả người tâm trạng đều có chút

buồn phiền. Anh ta nhìn theo Kiều Bích Ngọc,

thật lòng không dám nói lời nào.

Bác sĩ và Kiều Bích Ngọc nói sơ qua về tình

trạng thể chất của bà cụ Kiều sau đó đi ra ngoài.

Cơ thể của bà cụ quả thật không có vấn đề

nghiêm trọng gì, đều là bệnh cũ, chỉ cần chú ý

điều tiết cảm xúc và huyết áp là được.

Khi bà cụ Kiều nhìn thấy Lục Khánh Nam, bà

liền rất vui vẻ.

Bà cụ Kiều nắm lấy tay Lục Khánh Nam như

nhìn thấy một vị cứu tinh: “Cậu chủ Lục, tôi biết

cậu có quan hệ rộng rãi, bệnh tình của cha Bích

Ngọc.

“Chúng cháu đã tìm được bác sĩ giỏi nhất,

nếu cần chúng cháu có thể chuyển bác ấy ra

nước ngoài điều trị. Bây giờ y học rất tiên tiến.”

Lục Khánh Nam rất giỏi trong việc dỗ dành

người ta, lại nói bằng giọng điệu nghiêm túc, sau

khi nghe anh ta nói, bà cụ Kiều đã yên tâm một

nửa.

“Cha của Bích Ngọc là tâm phúc của nhà họ

Kiều, nó đột nhiên xảy ra chuyện, bà già này thật

sự rất hoảng sợ. Cậu Lục là ân nhân lớn của nhà

họ Kiều chúng tôi.”

Lục Khánh Nam rất hợp ý cả người già lẫn

người trẻ, hầu như tất cả trẻ em và người lớn tuổi

đã tiếp xúc với anh ta đều thích anh ta, bà cụ

Kiều nắm tay Lục Khánh Nam, cảm ơn trong

nước mắt.

“Chắc chắn sẽ không sao.”

Lục Khánh Nam đã quen với những cảnh

này, vẻ mặt của anh ta rất tự nhiên.

“Đúng là đường xa mới biết ngựa hay, lòng

người phải đến cuối cùng mới thấu hiểu được.

Cậu Lục, cậu rất có tâm. Mỗi lần cha của Bích

Ngọc gặp chuyện, cậu đều chạy tới ngay lập tức.

Tôi rất cảm kích cậu.”

Bà cụ Kiều xúc động cảm khái: “Tôi đã từng

là một kẻ ngu ngốc và đã làm rất nhiều điều sai

trái. Bây giờ tôi thực sự hiểu ra rồi, chỉ cần Bích

Ngọc và cha nó bình an khỏe mạnh ở bên tôi, cả

nhà tôi được đoàn viên, cái gì tôi cũng không

cần, nhũng thứ kia cao xa qua, phải nhìn sắc mặt

người khác, tôi không cần, tất cả đều không

cần”

Chuyện này không liên quan gì đến Lục

Khánh Nam, nhà họ Quách không nói gì, không

với cao nổi, muốn cũng không với được.

Lục Khánh Nam muốn nói điều gì đó, nhưng

anh ta liếc nhìn Kiều Bích Ngọc, cuối cùng nghĩ

lại, vẫn không nên nói thì hơn.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 345: Cậu chủ Lục già trẻ gì cũng hợpBà cụ Kiều chẳng qua vì lo lắng quá mức,nên huyết áp tăng vọt đến ngất xỉu, chứ cơ thểkhông có vấn đề gì nghiêm trọng. Khi Kiều BíchNgọc mở cửa bước vào phòng thì bà cụ đã tỉnhdậy.“Bích Ngọc, cha của cháu sao rồi?“ Bà tavừa mở mắt đã lo lắng hỏi cô.Kiểu Bích Ngọc đứng bên giường, nhìnxuống đôi mắt đục ngầu của bà ta, nghẹn ngàotrong cổ họng, không biết phải mở miệng thếnào.Bà cụ Kiều lo lắng đưa tay ra ôm cô: “BíchNgọc, cha của con nhất định sẽ khỏi bệnh, nhấtđịnh sẽ khỏi bệnh.”Kiều Bích Ngọc nghe giọng bà nội liên tụclẩm bẩm, như cầu xin, lòng bàn tay già nua dùngsức nặng nề giữ chặt tay trái của cô, hiện tại côlà chỗ dựa duy nhất của bà ta.Tuy nhiên, cô không phải con gái của nhà họKiều.Kiểu Bích Ngọc cũng dùng sức ôm chặt lấybà ta, cúi đầu, nhẹ nhàng đáp: “Bà nội, cha cháusẽ khỏi bệnh mà, bà đừng lo lắng quá.”Bà cụ Kiều cũng biết rằng không nên gâythêm phiền phức vào lúc này, hơn nữa bà cũng làngười có lý trí, lại hiểu rõ tính tình của Kiều BíchNgọc, cô không phải một cô gái yếu ớt, côkhông dỗ người khác, cũng không an ủi, nhưngnói ra câu nào cũng đều là thật lòng.Bà nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô rồi gậtđầu trấn an: “Văn Vũ nhất định sẽ qua khỏi.”Bà buồn bã lẩm bẩm.Bác sĩ bước vào khám cho bà, Kiều BíchNgọc lùi lại một bước.Đúng lúc Cung Nhã Yến vội vàng chạy tới,liếc mắt nhìn bà cụ trên giường bệnh đã tỉnh rồi,trong lòng mới có thể thở phào nhẹ nhõm.Kiều Bích Ngọc ra hiệu cho Cung Nhã Yến,hai người đi đến ban công nhỏ của phòng bệnh.“Bà nội có phải cũng không biết cái gì đúngkhông?” Kiều Bích Ngọc vừa mở miệng đã tỉnhtáo hỏi ngược lại.Cung Nhã Yến giật mình trong nửa giây,không biết cô đang hỏi cái gì.Kiểu Bích Ngọc quay đầu lại, nhìn lướt quagiường bệnh, hít sâu một hơi: “Bà nội có phảicũng giống cháu không, bà không biết cháukhông phải con ruột của Kiều Văn Vũ.”“Dì không biết.” Cung Nhã Yến thẳng thừngđáp lại.“Vậy thì đừng để bà biết.”Kiều Bích Ngọc kiên quyết nói: “Mãi mãiđừng để bà biết.”Cung Nhã Yến kinh ngạc nhìn cô, còn tưởngrằng quan hệ giữa cô và nhà họ Kiều trở nên lạnhnhạt.Đột nhiên mắt Cung Nhã Yến hơi ươn ướt,bà ấy cũng biết cháu gái mình khác với chị bà ấy.Cháu gái này phóng túng tự do, nhưng lại rấtmềm lòng.Nhà họ Kiều đã trở nên như thế này. Nếu nóivới bà cụ Kiều rằng cháu gái của bà không phảilà cháu gái ruột, bà sẽ không còn nơi nương tựa.Kiều Bích Ngọc cúi đầu, không nói gì thêmnữa.“Các người đang nói gì vậy?” Một bóngdáng cao lớn đi về phía bọn họ.Kiều Bích Ngọc nghe thấy giọng nói quenthuộc, lập tức quay lại nhìn, là Lục Khánh Nam.Cung Nhã Yến nhìn thấy Lục Khánh Namcũng không có bất ngờ gì, bà ấy nhìn xungquanh, như thể đang tìm kiếm một người đànông khác phía sau.Nhưng chỉ có một mình Lục Khánh Namđến.Lục Khánh Nam cũng nhìn thấy ánh mắt tìmkiếm của Cung Nhã Yến, anh ta thản nhiên nói:“Cao Minh đang ở bên ngoài…”“Lục Khánh Nam, tại sao anh lại nhúng tayvào vụ án của Diệp Tuyết?”Kiểu Bích Ngọc gấp rút ngắt lời anh ta,giống như cô không muốn nghe đến cái tên đó,giọng điệu mang đầy vẻ tức giận: “Tôi nói, vụ tainạn giao thông vừa rồi của Diệp Tuyết đã đượcgiao cho hệ thống tư pháp xử lý theo thủ tụcchính thức. Sao anh lại muốn cưỡng chế canthiệp?”Lục Khánh Nam bị cô hỏi như vậy, tronglòng có chút chột dạ, anh ta trợn to hai mắt,muốn phản bác nhưng lại không dám nói thẳng.Anh ta ngập ngừng giải thích: “Là do DiệpTuyết chủ quan lái xe đụng trúng cô. Cô ta thựcsự có tội. Nếu để nhà họ Doãn nhúng tay vàokhông phải là lợi cho cô ta quá rồi sao?”“Nhà họ Doãn có xen vào chuyện này?” KiềuBích Ngọc trừng mắt nhìn anh ta.Ánh mắt Lục Khánh Nam càng thêm chột dạ“Doãn Thành Trung có tỏ thái độ không muốnxen vào, nhưng dù sao Diệp Tuyết vẫn là con dâunhà họ Doãn. Lỡ như làm mất mặt bọn họ… dùsao cũng không thể chịu thua thiệt, chúng ta cứhành động trước.” Càng nói nhiều, anh ta càngtrở nên thiếu tự tin.Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc rất phức tạp, côẩn nhẫn chịu đựng.Đột nhiên cô bước tới, hai tay nắm lấy vaianh ta, hét lớn như trút giận: “Sao các ngườiquản nhiều quá vậy? Tôi không muốn các ngườigiúp tôi, không hề muốn, tôi không cần QuáchCao Minh quan tâm tôi nhiều như thế.”“Khiến bệnh của cha tôi phát tác.” Câu cuốicùng, ánh mắt Kiều Bích Ngọc còn có chút bốirối.Lục Cẩn Niên sững sờ không dám động,cũng không nói lời nào.Kiểu Bích Ngọc không nhìn anh ta nữa,buông lỏng tay ra, quay đầu nhìn bầu trời khôngtrăng không sao đen kịt ngoài ban công, vẻ mặtlo lắng.“Xin lỗi, tôi không biết.”Nhìn vẻ mặt chán nản của cô, Lục KhánhNam yếu ớt nói, thật sự rất hối hận.“Hai người đang nói chuyện gì vậy?”Cung Nhã Yến đang lắng nghe, nhưngkhông hiểu bọn họ đang nói gì: “Bích Ngọc,không phải lúc trước cháu nói Diệp Tuyết lái xeđụng bạn của cháu sao? Sao lại thành chuyệncủa cháu rồi?”Kiều Bích Ngọc không quay đầu lại nhìn bọnhọ, hung dữ nhìn chằm chằm bầu trời đêm đông.Một lúc lâu sau, cô mới trầm giọng nói: “Tấtcả là tại cháu.”Vậy tại sao lại sinh tôi ra?Cung Nhã Yến biết trong lòng cô đang rấtphức tạp và mâu thuẫn nên không hỏi thêm.Lục Khánh Nam nhìn họ đột nhiên im lặng,anh ta không khỏi thốt lên: “Diệp Tuyết bị Lê YếnNhi dụ dỗ hút một loại chất cấm mới. Nếu DiệpTuyết lên cơn nghiện mà không có thuốc, cô tasẽ dễ dàng kích động, rất bạo lực, lúc nguy cấpsẽ gây nguy hiểm cho xã hội. Cao Minh sai ngườinhốt cô ta vào bệnh viện tâm thần để giữ antoàn, lúc đó chúng tôi cũng không ngờ…”Lục Khánh Nam chỉ biết rằng Diệp Vân đã cốgắng hết sức để đưa Diệp Tuyết ra ngoài, khôngai ngờ Diệp Vân sẽ đến nhà họ Kiều gây sự, hạiKiều Văn Vũ bị xuất huyết não vì kích động.“Tôi không biết Diệp Vân nói gì, nhưngchuyện của Diệp Tuyết, nếu cô muốn cô ta đượcxử nhẹ, thì tôi sẽ tìm cách.” Lục Khánh Nam rấtáy náy, không dám nói lớn tiếng.Có thể là Lục Khánh Nam đột nhiên hạ thấptư thế, Kiểu Bích Ngọc nhìn anh ta, trong lòngdâng lên nỗi ưu tư không thể nào giải thíchđược.Cô biết rõ hơn bất cứ ai, lý do tại sao LụcKhánh Nam giúp cô là vì Quách Cao Minh.Bệnh tình của Kiểu Văn Vũ, không phải dovụ án của Diệp Tuyết mà là do Diệp Vân đã nhắcđến mẹ cô. Kiều Bích Ngọc biết rằng cô đanggiận cá chém thớt, cô đã bị đé nén đến mứckhông thể kiềm chế mà tức giận lây sang nhữngngười xung quanh.“Không liên quan đến anh.”Kiều Bích Ngọc không giận Lục Khánh Namnữa, quay người đi về phía giường bệnh.Lục Khánh Nam cảm thấy mình đã gián tiếphại nhà họ Kiều, cả người tâm trạng đều có chútbuồn phiền. Anh ta nhìn theo Kiều Bích Ngọc,thật lòng không dám nói lời nào.Bác sĩ và Kiều Bích Ngọc nói sơ qua về tìnhtrạng thể chất của bà cụ Kiều sau đó đi ra ngoài.Cơ thể của bà cụ quả thật không có vấn đềnghiêm trọng gì, đều là bệnh cũ, chỉ cần chú ýđiều tiết cảm xúc và huyết áp là được.Khi bà cụ Kiều nhìn thấy Lục Khánh Nam, bàliền rất vui vẻ.Bà cụ Kiều nắm lấy tay Lục Khánh Nam nhưnhìn thấy một vị cứu tinh: “Cậu chủ Lục, tôi biếtcậu có quan hệ rộng rãi, bệnh tình của cha BíchNgọc.“Chúng cháu đã tìm được bác sĩ giỏi nhất,nếu cần chúng cháu có thể chuyển bác ấy ranước ngoài điều trị. Bây giờ y học rất tiên tiến.”Lục Khánh Nam rất giỏi trong việc dỗ dànhngười ta, lại nói bằng giọng điệu nghiêm túc, saukhi nghe anh ta nói, bà cụ Kiều đã yên tâm mộtnửa.“Cha của Bích Ngọc là tâm phúc của nhà họKiều, nó đột nhiên xảy ra chuyện, bà già này thậtsự rất hoảng sợ. Cậu Lục là ân nhân lớn của nhàhọ Kiều chúng tôi.”Lục Khánh Nam rất hợp ý cả người già lẫnngười trẻ, hầu như tất cả trẻ em và người lớn tuổiđã tiếp xúc với anh ta đều thích anh ta, bà cụKiều nắm tay Lục Khánh Nam, cảm ơn trongnước mắt.“Chắc chắn sẽ không sao.”Lục Khánh Nam đã quen với những cảnhnày, vẻ mặt của anh ta rất tự nhiên.“Đúng là đường xa mới biết ngựa hay, lòngngười phải đến cuối cùng mới thấu hiểu được.Cậu Lục, cậu rất có tâm. Mỗi lần cha của BíchNgọc gặp chuyện, cậu đều chạy tới ngay lập tức.Tôi rất cảm kích cậu.”Bà cụ Kiều xúc động cảm khái: “Tôi đã từnglà một kẻ ngu ngốc và đã làm rất nhiều điều saitrái. Bây giờ tôi thực sự hiểu ra rồi, chỉ cần BíchNgọc và cha nó bình an khỏe mạnh ở bên tôi, cảnhà tôi được đoàn viên, cái gì tôi cũng khôngcần, nhũng thứ kia cao xa qua, phải nhìn sắc mặtngười khác, tôi không cần, tất cả đều khôngcần”Chuyện này không liên quan gì đến LụcKhánh Nam, nhà họ Quách không nói gì, khôngvới cao nổi, muốn cũng không với được.Lục Khánh Nam muốn nói điều gì đó, nhưnganh ta liếc nhìn Kiều Bích Ngọc, cuối cùng nghĩlại, vẫn không nên nói thì hơn.

Chương 345