Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 352

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 352: Chúng ta đều là kẻ có tộiĐột nhiên một bóng dáng vội vã đẩy cửa ra,đi đến.“Kiều Bích Ngọc đến đây chưa?”Quách Cao Minh còn chưa quay đầu lại, lúcnghe câu này thì khuôn mặt lạnh lùng kinh ngạcmột giây.Anh chầm chậm xoay người lại, nhìn về phíangười tới chính là Bùi Hưng Nam, đáy mắt anhkhôi phục lại thần sắc lạnh lùng như thường.Không cần Quách Cao Minh lên tiếng hỏi,Bùi Hưng Nam rất tự giác giải thích một câu:“Một giờ trước, Kiều Bích Ngọc chủ động gọiđiện thoại cho tôi, cô ấy nói muốn đi tìm DiệpVân, tôi liền trực tiếp nói địa chỉ cho cô ấy.Trên mặt Bùi Hưng Nam vẽ ra nụ cười lịchsự, nhưng bây giờ thoạt nhìn nụ cười có chútcứng ngắc.“Không ngờ Kiều Bích Ngọc lại hiếu thuậnnhư vậy, thế mà lại tới tìm tôi.Bên trong tấm kính thủy tỉnh vừa dày vừanặng, Diệp Vân bị giam giữ nghe thấy đoạn đốithoại của bọn họ, cô ta chống tay phải lên tấmkính thủy tỉnh, khoa trương cười phá lên châmbiếm.Tiếng cười của Diệp Vân the thé cực kỳ chóitai.Bùi Hưng Nam quay đầu nhìn lại, rạng sánghôm qua Diệp Vân bị Quách Cao Minh phái ngườibắt lại, bị giam giữ trong cái không gian khép kínvới ánh sáng màu đỏ áp lực đó suốt 12 giờ đồnghồ, nhìn bộ dáng này của cô ta giống như là mấttrí vậy.Vì khiến cho đối phương nói ra sự thật trongthời gian ngắn nhất, loại không gian khép kín ápbách này có thể tàn phá ý chí của một ngườimạnh mẽ, thậm chí có khi truyền ra một chútsóng âm vượt qua tần số thính lực của con ngườiđể k*ch th*ch đại não.Bùi Hưng Nam đã nhìn quen với cái thủ đoạngiải quyết như vậy của Quách Cao Minh rồi, nếuDiệp Vân không phối hợp, vậy ngược lại chỉ đemlại bất lợi cho chính cô ta mà thôi.“Cao Minh, Diệp Vân này giao lại cho tôi đi.”Bùi Hưng Nam nói với Quách Cao Minh mộtcâu, anh ta cũng không phải là người lương thiệngì, chỉ là không thích kéo thêm phiền phức màthôi.Trên mặt Quách Cao Minh không có cảmxúc gì, không trả lời.Bùi Hưng Nam nhíu nhíu mày, giơ tay ra vỗvỗ vai của anh, rất tùy ý mà bổ sung một câu:“Vừa rồi người gác cổng nói với tôi, Kiểu BíchNgọc đã tới rồi, sao lại không thấy người đâuchứ, không biết cô ấy đã chạy đi đâu rồi nhỉ?”Sắc mặt trên mặt Quách Cao Minh có chútthay đổi rất nhỏ.Đột nhiên Diệp Vân cố ý nâng cao giọng nóilên, hô to: “Vừa rồi tôi đã nhìn thấy cửa bị hé ramột kẻ hở, chắc không phải chính là Kiều BíchNgọc đang nghe lén đó chứ.”Trên mặt cô ta mang theo nét cười quỷ dị,nhìn thẳng về phía người đàn ông bên phía bênkia của tấm kính thủy tỉnh.Quách Cao Minh quay đầu đối diện với cô ta,đáy mắt anh có chút tức giận.Sau đó, anh cũng không nói câu nào màxoay người đi ra ngoài.Diệp Vân hung hăng trừng mắt nhìn bónglưng của anh, đáy lòng không cam lòng, đầunắm tay nện lên trên tấm kính thủy tinh, cô ta tứcgiận mắng: “Loại người có sát khí nặng như cậu,sẽ không có ai chấp nhận ở bên cạnh cậu đâu,bọn họ đều sợ hãi cậu”Cùng với tiếng mắng chửi tức giận của côta, cánh cửa bị đóng sầm lại.“Cô Diệp, tôi mãnh liệt đề nghị cô không nênchọc giận cậu ta.”Trong phòng này chỉ còn lại có Bùi HưngNam cùng với Diệp Vân, hiển nhiên so sánh thìtính tình của Bùi Hưng Nam tốt hơn rất nhiều.Diệp Vân nhìn người đàn ông tao nhã này,đầu tóc hỗn độn, cô ta nhếch khóe môi cười xinhđẹp, câu nói lại lạnh như băng: “Tôi cũng mãnhliệt đề nghị các người thả tôi ra, nếu không cácngười sẽ phải hối hận đó.”Bùi Hưng Nam không để lời nói của cô tavào trong lòng.Ánh mắt của anh ta dừng lại vài giây trêncánh cửa sắt đã đóng lại, nhíu mày, tò mò hỏi lại:“Vừa rồi cô thật sự nhìn thấy cánh cửa này bị héra một khe hở sao, Kiều Bích Ngọc đứng ở bênngoài sao?”“Ở chỗ được trông coi nghiêm ngặt như vậy,có thể nghe lén ngoài cửa, trừ người mà cácngười chủ động cho đi vào thì còn ai nữa?” Nụcười của Diệp Văn rất dữ tợn.Vẻ mặt của Bùi Hưng Nam lại nghiêm túchơn một chút: “Vừa nãy các người đang nóichuyện gì với nhau?”“Không phải đều có máy giám sát sao, cònhỏi tôi làm gì?”Diệp Vân cũng thu liễm vẻ mặt lại: “Cho dùtôi có nói ra một chút chuyện, đám người cácngười cũng sẽ không tin.” Lời nói của cô ta có ýám chỉ.“Diệp Vân, cô là một người phụ nữ rất lý trí”Ánh mắt của Bùi Hưng Nam đánh giá cô tatừ trên xuống dưới: “Hẳn là cô biết lý do màQuách Cao Minh giam giữ cô.”Diệp Vân lại lập tức nổi giận nổi lên, gào tovề phía anh: “Các người dựa vào cái gì mà làmnhư vậy? Chỉ bởi vì các người có quyền có tiềnsao?”“Diệp Vân, kẻ tình nghỉ liên quan đến việcsai khiến một vụ bắt cóc cưỡng gian.. Cô là chủmưu của án kiện bảy năm trước, cô cảm thấy,nếu chúng tôi trực tiếp giao cô cho bên tư pháp,cô sẽ ngồi mấy năm?”Vẻ mặt của Bùi Hưng Nam rất bình tĩnh:“Phòng này không chỉ có máy giám sát, từngngóc ngách ở nhà họ Kiều chúng tôi cũng đều đãbố trí xong rồi. Những việc cô xông vào nhà họKiểu đại náo này chúng tôi đều có video làmchứng, chính miệng cô thừa nhận, sự thậtchuyện năm đó Kiều Bích Ngọc tốt nghiệp đạihọc đi du lịch gặp phải người dân lưu manh dâmloạn có ý đồ bắt cóc cưỡng gian.”Diệp Vân trừng mắt nhìn anh ta, môi bị cắntrở nên trắng bệch, không ngờ bọn họ sẽ dùngđến chiêu này.Cô ta cực kỳ tức giận, nghiến răng nghiến lợiphản bác: “Lúc ấy tôi chỉ là quá kích động màthôi, tôi nói bậy không được sao? Cậu có chứngcớ thì đi khởi tố tôi đi.”“Xem ra cô thật sự rất tin tưởng Kiểu VănVũ, cô cảm thấy năm đó ông ta thay cô hủy đi tấtcả chứng cớ, cho nên cô hoàn toàn không lolắng gì sao?”Diệp Vân đập lên tấm kính thủy tỉnh, kíchđộng tức giận mắng: “Tôi nhổ vào.”“Các người cảm thấy tôi là kẻ ác, tất cảnhững chuyện âm hiểm ác độc gì cũng đều là dotôi làm. Quả thật tôi đã làm một ít chuyện thươngthiên hại lý, nhưng các người có nhìn thấy tôi đãtừng phải chịu tổn thương gì hay không? Tất cảnhững gì tôi làm chỉ là bị ép mà thôi.”“Chúng ta đều là kẻ có tội, chúng ta đều cótội, tôi chỉ là muốn để cho mình sống tốt mộtchút, tôi làm gì sai chứ?”“Cung Nhã Trang hại tôi sinh non, hại chếtcon trai tôi. Kiều Văn Vũ lại lén lút thả cô ta đi, đểcho cô ta nhởn nhở ngoài vòng pháp luật, tôi đâyđi tìm Kiểu Bích Ngọc đền mạng, tôi có cái gìkhông đúng chứ? Cuối cùng thì sao, đám ngườichính nghĩa các người cứu cô ta, nhưng tôi thìsao? Kiều Văn Vũ ép tôi cắt bỏ t* c*ng, đây làcái giá phải trả cho việc năm đó ông ta đồng ýgiúp tôi. Từ trước tới giờ đều không có tình yêu,chỉ có giao dịch.“ Nói xong, thế mà khóe mắt côta lại rơi ra hai hàng nước mắt.Trước kia Bùi Hưng Nam đã từng điều traDiệp Vân, biết người phụ nữ này không đơn giản,ý chí rất quả quyết.Không ngờ bây giờ cô ta thế mà lại rơi nướcmắt, không biết đây là diễn xuất hay là sự thật.Ở trong giới làm ăn cũng đã gặp qua rấtnhiều người thâm tàng bất lộ như vậy, hoặc là nóiđối thủ đáng để kính nể. Có thể là anh ta đã gặpđược quá nhiều rồi, thế nên trong lòng sẽ càngthiên vị những sự vật đơn giản tốt đẹp hơn mộtchút.Một tâm hồn vô cùng đơn giản, thậm chí cókhi là tìm được rồi, sẽ không chịu buông tay.

Chương 352: Chúng ta đều là kẻ có tội

Đột nhiên một bóng dáng vội vã đẩy cửa ra,

đi đến.

“Kiều Bích Ngọc đến đây chưa?”

Quách Cao Minh còn chưa quay đầu lại, lúc

nghe câu này thì khuôn mặt lạnh lùng kinh ngạc

một giây.

Anh chầm chậm xoay người lại, nhìn về phía

người tới chính là Bùi Hưng Nam, đáy mắt anh

khôi phục lại thần sắc lạnh lùng như thường.

Không cần Quách Cao Minh lên tiếng hỏi,

Bùi Hưng Nam rất tự giác giải thích một câu:

“Một giờ trước, Kiều Bích Ngọc chủ động gọi

điện thoại cho tôi, cô ấy nói muốn đi tìm Diệp

Vân, tôi liền trực tiếp nói địa chỉ cho cô ấy.

Trên mặt Bùi Hưng Nam vẽ ra nụ cười lịch

sự, nhưng bây giờ thoạt nhìn nụ cười có chút

cứng ngắc.

“Không ngờ Kiều Bích Ngọc lại hiếu thuận

như vậy, thế mà lại tới tìm tôi.

Bên trong tấm kính thủy tỉnh vừa dày vừa

nặng, Diệp Vân bị giam giữ nghe thấy đoạn đối

thoại của bọn họ, cô ta chống tay phải lên tấm

kính thủy tỉnh, khoa trương cười phá lên châm

biếm.

Tiếng cười của Diệp Vân the thé cực kỳ chói

tai.

Bùi Hưng Nam quay đầu nhìn lại, rạng sáng

hôm qua Diệp Vân bị Quách Cao Minh phái người

bắt lại, bị giam giữ trong cái không gian khép kín

với ánh sáng màu đỏ áp lực đó suốt 12 giờ đồng

hồ, nhìn bộ dáng này của cô ta giống như là mất

trí vậy.

Vì khiến cho đối phương nói ra sự thật trong

thời gian ngắn nhất, loại không gian khép kín áp

bách này có thể tàn phá ý chí của một người

mạnh mẽ, thậm chí có khi truyền ra một chút

sóng âm vượt qua tần số thính lực của con người

để k*ch th*ch đại não.

Bùi Hưng Nam đã nhìn quen với cái thủ đoạn

giải quyết như vậy của Quách Cao Minh rồi, nếu

Diệp Vân không phối hợp, vậy ngược lại chỉ đem

lại bất lợi cho chính cô ta mà thôi.

“Cao Minh, Diệp Vân này giao lại cho tôi đi.”

Bùi Hưng Nam nói với Quách Cao Minh một

câu, anh ta cũng không phải là người lương thiện

gì, chỉ là không thích kéo thêm phiền phức mà

thôi.

Trên mặt Quách Cao Minh không có cảm

xúc gì, không trả lời.

Bùi Hưng Nam nhíu nhíu mày, giơ tay ra vỗ

vỗ vai của anh, rất tùy ý mà bổ sung một câu:

“Vừa rồi người gác cổng nói với tôi, Kiểu Bích

Ngọc đã tới rồi, sao lại không thấy người đâu

chứ, không biết cô ấy đã chạy đi đâu rồi nhỉ?”

Sắc mặt trên mặt Quách Cao Minh có chút

thay đổi rất nhỏ.

Đột nhiên Diệp Vân cố ý nâng cao giọng nói

lên, hô to: “Vừa rồi tôi đã nhìn thấy cửa bị hé ra

một kẻ hở, chắc không phải chính là Kiều Bích

Ngọc đang nghe lén đó chứ.”

Trên mặt cô ta mang theo nét cười quỷ dị,

nhìn thẳng về phía người đàn ông bên phía bên

kia của tấm kính thủy tỉnh.

Quách Cao Minh quay đầu đối diện với cô ta,

đáy mắt anh có chút tức giận.

Sau đó, anh cũng không nói câu nào mà

xoay người đi ra ngoài.

Diệp Vân hung hăng trừng mắt nhìn bóng

lưng của anh, đáy lòng không cam lòng, đầu

nắm tay nện lên trên tấm kính thủy tinh, cô ta tức

giận mắng: “Loại người có sát khí nặng như cậu,

sẽ không có ai chấp nhận ở bên cạnh cậu đâu,

bọn họ đều sợ hãi cậu”

Cùng với tiếng mắng chửi tức giận của cô

ta, cánh cửa bị đóng sầm lại.

“Cô Diệp, tôi mãnh liệt đề nghị cô không nên

chọc giận cậu ta.”

Trong phòng này chỉ còn lại có Bùi Hưng

Nam cùng với Diệp Vân, hiển nhiên so sánh thì

tính tình của Bùi Hưng Nam tốt hơn rất nhiều.

Diệp Vân nhìn người đàn ông tao nhã này,

đầu tóc hỗn độn, cô ta nhếch khóe môi cười xinh

đẹp, câu nói lại lạnh như băng: “Tôi cũng mãnh

liệt đề nghị các người thả tôi ra, nếu không các

người sẽ phải hối hận đó.”

Bùi Hưng Nam không để lời nói của cô ta

vào trong lòng.

Ánh mắt của anh ta dừng lại vài giây trên

cánh cửa sắt đã đóng lại, nhíu mày, tò mò hỏi lại:

“Vừa rồi cô thật sự nhìn thấy cánh cửa này bị hé

ra một khe hở sao, Kiều Bích Ngọc đứng ở bên

ngoài sao?”

“Ở chỗ được trông coi nghiêm ngặt như vậy,

có thể nghe lén ngoài cửa, trừ người mà các

người chủ động cho đi vào thì còn ai nữa?” Nụ

cười của Diệp Văn rất dữ tợn.

Vẻ mặt của Bùi Hưng Nam lại nghiêm túc

hơn một chút: “Vừa nãy các người đang nói

chuyện gì với nhau?”

“Không phải đều có máy giám sát sao, còn

hỏi tôi làm gì?”

Diệp Vân cũng thu liễm vẻ mặt lại: “Cho dù

tôi có nói ra một chút chuyện, đám người các

người cũng sẽ không tin.” Lời nói của cô ta có ý

ám chỉ.

“Diệp Vân, cô là một người phụ nữ rất lý trí”

Ánh mắt của Bùi Hưng Nam đánh giá cô ta

từ trên xuống dưới: “Hẳn là cô biết lý do mà

Quách Cao Minh giam giữ cô.”

Diệp Vân lại lập tức nổi giận nổi lên, gào to

về phía anh: “Các người dựa vào cái gì mà làm

như vậy? Chỉ bởi vì các người có quyền có tiền

sao?”

“Diệp Vân, kẻ tình nghỉ liên quan đến việc

sai khiến một vụ bắt cóc cưỡng gian.. Cô là chủ

mưu của án kiện bảy năm trước, cô cảm thấy,

nếu chúng tôi trực tiếp giao cô cho bên tư pháp,

cô sẽ ngồi mấy năm?”

Vẻ mặt của Bùi Hưng Nam rất bình tĩnh:

“Phòng này không chỉ có máy giám sát, từng

ngóc ngách ở nhà họ Kiều chúng tôi cũng đều đã

bố trí xong rồi. Những việc cô xông vào nhà họ

Kiểu đại náo này chúng tôi đều có video làm

chứng, chính miệng cô thừa nhận, sự thật

chuyện năm đó Kiều Bích Ngọc tốt nghiệp đại

học đi du lịch gặp phải người dân lưu manh dâm

loạn có ý đồ bắt cóc cưỡng gian.”

Diệp Vân trừng mắt nhìn anh ta, môi bị cắn

trở nên trắng bệch, không ngờ bọn họ sẽ dùng

đến chiêu này.

Cô ta cực kỳ tức giận, nghiến răng nghiến lợi

phản bác: “Lúc ấy tôi chỉ là quá kích động mà

thôi, tôi nói bậy không được sao? Cậu có chứng

cớ thì đi khởi tố tôi đi.”

“Xem ra cô thật sự rất tin tưởng Kiểu Văn

Vũ, cô cảm thấy năm đó ông ta thay cô hủy đi tất

cả chứng cớ, cho nên cô hoàn toàn không lo

lắng gì sao?”

Diệp Vân đập lên tấm kính thủy tỉnh, kích

động tức giận mắng: “Tôi nhổ vào.”

“Các người cảm thấy tôi là kẻ ác, tất cả

những chuyện âm hiểm ác độc gì cũng đều là do

tôi làm. Quả thật tôi đã làm một ít chuyện thương

thiên hại lý, nhưng các người có nhìn thấy tôi đã

từng phải chịu tổn thương gì hay không? Tất cả

những gì tôi làm chỉ là bị ép mà thôi.”

“Chúng ta đều là kẻ có tội, chúng ta đều có

tội, tôi chỉ là muốn để cho mình sống tốt một

chút, tôi làm gì sai chứ?”

“Cung Nhã Trang hại tôi sinh non, hại chết

con trai tôi. Kiều Văn Vũ lại lén lút thả cô ta đi, để

cho cô ta nhởn nhở ngoài vòng pháp luật, tôi đây

đi tìm Kiểu Bích Ngọc đền mạng, tôi có cái gì

không đúng chứ? Cuối cùng thì sao, đám người

chính nghĩa các người cứu cô ta, nhưng tôi thì

sao? Kiều Văn Vũ ép tôi cắt bỏ t* c*ng, đây là

cái giá phải trả cho việc năm đó ông ta đồng ý

giúp tôi. Từ trước tới giờ đều không có tình yêu,

chỉ có giao dịch.“ Nói xong, thế mà khóe mắt cô

ta lại rơi ra hai hàng nước mắt.

Trước kia Bùi Hưng Nam đã từng điều tra

Diệp Vân, biết người phụ nữ này không đơn giản,

ý chí rất quả quyết.

Không ngờ bây giờ cô ta thế mà lại rơi nước

mắt, không biết đây là diễn xuất hay là sự thật.

Ở trong giới làm ăn cũng đã gặp qua rất

nhiều người thâm tàng bất lộ như vậy, hoặc là nói

đối thủ đáng để kính nể. Có thể là anh ta đã gặp

được quá nhiều rồi, thế nên trong lòng sẽ càng

thiên vị những sự vật đơn giản tốt đẹp hơn một

chút.

Một tâm hồn vô cùng đơn giản, thậm chí có

khi là tìm được rồi, sẽ không chịu buông tay.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 352: Chúng ta đều là kẻ có tộiĐột nhiên một bóng dáng vội vã đẩy cửa ra,đi đến.“Kiều Bích Ngọc đến đây chưa?”Quách Cao Minh còn chưa quay đầu lại, lúcnghe câu này thì khuôn mặt lạnh lùng kinh ngạcmột giây.Anh chầm chậm xoay người lại, nhìn về phíangười tới chính là Bùi Hưng Nam, đáy mắt anhkhôi phục lại thần sắc lạnh lùng như thường.Không cần Quách Cao Minh lên tiếng hỏi,Bùi Hưng Nam rất tự giác giải thích một câu:“Một giờ trước, Kiều Bích Ngọc chủ động gọiđiện thoại cho tôi, cô ấy nói muốn đi tìm DiệpVân, tôi liền trực tiếp nói địa chỉ cho cô ấy.Trên mặt Bùi Hưng Nam vẽ ra nụ cười lịchsự, nhưng bây giờ thoạt nhìn nụ cười có chútcứng ngắc.“Không ngờ Kiều Bích Ngọc lại hiếu thuậnnhư vậy, thế mà lại tới tìm tôi.Bên trong tấm kính thủy tỉnh vừa dày vừanặng, Diệp Vân bị giam giữ nghe thấy đoạn đốithoại của bọn họ, cô ta chống tay phải lên tấmkính thủy tỉnh, khoa trương cười phá lên châmbiếm.Tiếng cười của Diệp Vân the thé cực kỳ chóitai.Bùi Hưng Nam quay đầu nhìn lại, rạng sánghôm qua Diệp Vân bị Quách Cao Minh phái ngườibắt lại, bị giam giữ trong cái không gian khép kínvới ánh sáng màu đỏ áp lực đó suốt 12 giờ đồnghồ, nhìn bộ dáng này của cô ta giống như là mấttrí vậy.Vì khiến cho đối phương nói ra sự thật trongthời gian ngắn nhất, loại không gian khép kín ápbách này có thể tàn phá ý chí của một ngườimạnh mẽ, thậm chí có khi truyền ra một chútsóng âm vượt qua tần số thính lực của con ngườiđể k*ch th*ch đại não.Bùi Hưng Nam đã nhìn quen với cái thủ đoạngiải quyết như vậy của Quách Cao Minh rồi, nếuDiệp Vân không phối hợp, vậy ngược lại chỉ đemlại bất lợi cho chính cô ta mà thôi.“Cao Minh, Diệp Vân này giao lại cho tôi đi.”Bùi Hưng Nam nói với Quách Cao Minh mộtcâu, anh ta cũng không phải là người lương thiệngì, chỉ là không thích kéo thêm phiền phức màthôi.Trên mặt Quách Cao Minh không có cảmxúc gì, không trả lời.Bùi Hưng Nam nhíu nhíu mày, giơ tay ra vỗvỗ vai của anh, rất tùy ý mà bổ sung một câu:“Vừa rồi người gác cổng nói với tôi, Kiểu BíchNgọc đã tới rồi, sao lại không thấy người đâuchứ, không biết cô ấy đã chạy đi đâu rồi nhỉ?”Sắc mặt trên mặt Quách Cao Minh có chútthay đổi rất nhỏ.Đột nhiên Diệp Vân cố ý nâng cao giọng nóilên, hô to: “Vừa rồi tôi đã nhìn thấy cửa bị hé ramột kẻ hở, chắc không phải chính là Kiều BíchNgọc đang nghe lén đó chứ.”Trên mặt cô ta mang theo nét cười quỷ dị,nhìn thẳng về phía người đàn ông bên phía bênkia của tấm kính thủy tỉnh.Quách Cao Minh quay đầu đối diện với cô ta,đáy mắt anh có chút tức giận.Sau đó, anh cũng không nói câu nào màxoay người đi ra ngoài.Diệp Vân hung hăng trừng mắt nhìn bónglưng của anh, đáy lòng không cam lòng, đầunắm tay nện lên trên tấm kính thủy tinh, cô ta tứcgiận mắng: “Loại người có sát khí nặng như cậu,sẽ không có ai chấp nhận ở bên cạnh cậu đâu,bọn họ đều sợ hãi cậu”Cùng với tiếng mắng chửi tức giận của côta, cánh cửa bị đóng sầm lại.“Cô Diệp, tôi mãnh liệt đề nghị cô không nênchọc giận cậu ta.”Trong phòng này chỉ còn lại có Bùi HưngNam cùng với Diệp Vân, hiển nhiên so sánh thìtính tình của Bùi Hưng Nam tốt hơn rất nhiều.Diệp Vân nhìn người đàn ông tao nhã này,đầu tóc hỗn độn, cô ta nhếch khóe môi cười xinhđẹp, câu nói lại lạnh như băng: “Tôi cũng mãnhliệt đề nghị các người thả tôi ra, nếu không cácngười sẽ phải hối hận đó.”Bùi Hưng Nam không để lời nói của cô tavào trong lòng.Ánh mắt của anh ta dừng lại vài giây trêncánh cửa sắt đã đóng lại, nhíu mày, tò mò hỏi lại:“Vừa rồi cô thật sự nhìn thấy cánh cửa này bị héra một khe hở sao, Kiều Bích Ngọc đứng ở bênngoài sao?”“Ở chỗ được trông coi nghiêm ngặt như vậy,có thể nghe lén ngoài cửa, trừ người mà cácngười chủ động cho đi vào thì còn ai nữa?” Nụcười của Diệp Văn rất dữ tợn.Vẻ mặt của Bùi Hưng Nam lại nghiêm túchơn một chút: “Vừa nãy các người đang nóichuyện gì với nhau?”“Không phải đều có máy giám sát sao, cònhỏi tôi làm gì?”Diệp Vân cũng thu liễm vẻ mặt lại: “Cho dùtôi có nói ra một chút chuyện, đám người cácngười cũng sẽ không tin.” Lời nói của cô ta có ýám chỉ.“Diệp Vân, cô là một người phụ nữ rất lý trí”Ánh mắt của Bùi Hưng Nam đánh giá cô tatừ trên xuống dưới: “Hẳn là cô biết lý do màQuách Cao Minh giam giữ cô.”Diệp Vân lại lập tức nổi giận nổi lên, gào tovề phía anh: “Các người dựa vào cái gì mà làmnhư vậy? Chỉ bởi vì các người có quyền có tiềnsao?”“Diệp Vân, kẻ tình nghỉ liên quan đến việcsai khiến một vụ bắt cóc cưỡng gian.. Cô là chủmưu của án kiện bảy năm trước, cô cảm thấy,nếu chúng tôi trực tiếp giao cô cho bên tư pháp,cô sẽ ngồi mấy năm?”Vẻ mặt của Bùi Hưng Nam rất bình tĩnh:“Phòng này không chỉ có máy giám sát, từngngóc ngách ở nhà họ Kiều chúng tôi cũng đều đãbố trí xong rồi. Những việc cô xông vào nhà họKiểu đại náo này chúng tôi đều có video làmchứng, chính miệng cô thừa nhận, sự thậtchuyện năm đó Kiều Bích Ngọc tốt nghiệp đạihọc đi du lịch gặp phải người dân lưu manh dâmloạn có ý đồ bắt cóc cưỡng gian.”Diệp Vân trừng mắt nhìn anh ta, môi bị cắntrở nên trắng bệch, không ngờ bọn họ sẽ dùngđến chiêu này.Cô ta cực kỳ tức giận, nghiến răng nghiến lợiphản bác: “Lúc ấy tôi chỉ là quá kích động màthôi, tôi nói bậy không được sao? Cậu có chứngcớ thì đi khởi tố tôi đi.”“Xem ra cô thật sự rất tin tưởng Kiểu VănVũ, cô cảm thấy năm đó ông ta thay cô hủy đi tấtcả chứng cớ, cho nên cô hoàn toàn không lolắng gì sao?”Diệp Vân đập lên tấm kính thủy tỉnh, kíchđộng tức giận mắng: “Tôi nhổ vào.”“Các người cảm thấy tôi là kẻ ác, tất cảnhững chuyện âm hiểm ác độc gì cũng đều là dotôi làm. Quả thật tôi đã làm một ít chuyện thươngthiên hại lý, nhưng các người có nhìn thấy tôi đãtừng phải chịu tổn thương gì hay không? Tất cảnhững gì tôi làm chỉ là bị ép mà thôi.”“Chúng ta đều là kẻ có tội, chúng ta đều cótội, tôi chỉ là muốn để cho mình sống tốt mộtchút, tôi làm gì sai chứ?”“Cung Nhã Trang hại tôi sinh non, hại chếtcon trai tôi. Kiều Văn Vũ lại lén lút thả cô ta đi, đểcho cô ta nhởn nhở ngoài vòng pháp luật, tôi đâyđi tìm Kiểu Bích Ngọc đền mạng, tôi có cái gìkhông đúng chứ? Cuối cùng thì sao, đám ngườichính nghĩa các người cứu cô ta, nhưng tôi thìsao? Kiều Văn Vũ ép tôi cắt bỏ t* c*ng, đây làcái giá phải trả cho việc năm đó ông ta đồng ýgiúp tôi. Từ trước tới giờ đều không có tình yêu,chỉ có giao dịch.“ Nói xong, thế mà khóe mắt côta lại rơi ra hai hàng nước mắt.Trước kia Bùi Hưng Nam đã từng điều traDiệp Vân, biết người phụ nữ này không đơn giản,ý chí rất quả quyết.Không ngờ bây giờ cô ta thế mà lại rơi nướcmắt, không biết đây là diễn xuất hay là sự thật.Ở trong giới làm ăn cũng đã gặp qua rấtnhiều người thâm tàng bất lộ như vậy, hoặc là nóiđối thủ đáng để kính nể. Có thể là anh ta đã gặpđược quá nhiều rồi, thế nên trong lòng sẽ càngthiên vị những sự vật đơn giản tốt đẹp hơn mộtchút.Một tâm hồn vô cùng đơn giản, thậm chí cókhi là tìm được rồi, sẽ không chịu buông tay.

Chương 352