Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 353
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 353: Lương tâm bị chó gặmChiều hôm đó Quách Cao Minh phái ngườitìm xung quanh vài lần nhưng vẫn không tìm thấyKiều Bích Ngọc.Ngay cả Bùi Hưng Nam cũng cảm thấy kỳquái: “Cô nhóc kia rõ ràng đã tới đây rồi, sao lạichuồn êm như thế?”Thấy lúc ấy Quách Cao Minh trầm mặc, bịanh liếc một cái cũng cảm thấy có chút âm u. BùiHưng Nam rất thông minh câm miệng lại, xoayngười làm như không có việc gì mà tiếp tục đilàm việc.Ở bệnh viện bên kia, sau khi Kiểu Văn Vũtỉnh lại thì đã chẩn đoán chính xác rằng nửangười bên trái của ông ta không thể động đậyđược nữa. Chuyện ở công ty càng bó tay, nhưngcảm xúc cũng coi như an ổn, giống như là thôngqua việc bị bệnh nặng một trận mà đã nhìn thấuđược rất nhiều chuyện cũ năm xưa.“Người còn sống cả đời, dạ dày cũng chỉ hémiệng, có thể ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.Những thứ chúng ta nên hưởng thụ thì đều đãhưởng thụ đủ rồi, giàu sang không ép buộcđược, bây giờ chuyện ở công ty đã không cầnbận tâm nữa rồi.Bà cụ Kiểu thường xuyên ngồi bên cạnhgiường bệnh lải nhải, giống như là đang an ủiđứa con bị bệnh nặng của mình, cũng như làđang từng thời từng khắc nhắc nhở bản thânmình.Cung Nhã Yến ở lại chăm sóc bọn họ, thấytư tưởng của bà cụ Kiều bây giờ đã thoáng hơn.Kiều Văn Vũ bị liệt nửa người cũng không có camchịu, điều này khiến cho trong lòng bà ấy rấtcảm động.Bà ấy đem theo cháo đã nấu sẵn ở nhà tới,cẩn thận đổ ra bát.“Uống chút cháo trước cho ấm dạ dày, đợichút nữa phải tới khoa phục hồi làm xoa bóp vàchâm cứu. Bác sĩ nói tích cực làm phục hồi, tìnhtrạng sẽ dần dần tốt lên thôi.”Tuy thân thể của Kiểu Văn Vũ còn rất yếu,nhưng tỉnh thần đã khôi phục khá tốt rồi, ý thứcđại não rất rõ ràng. Ông không nhận cháo màCung Nhã Yến đưa tới, bỗng nhiên ông nhìnchằm chằm vào cánh cửa phòng bệnh một lúc lâu.Cung Nhã Yến thuận theo ánh mắt của ôngnhìn lại, giống như có người đứng ở ngoài cửa,nhưng người nọ cũng không đi vào mà chỉ mở ramột khe hở nhỏ.Cảm thấy có chút kỳ quái, Cung Nhã Yến đặtbát cháo lên bàn rồi đi qua đó.“Kỳ lạ… “ Khi Cung Nhã Yến tiến lên phíatrước, đối phương liền vội vàng xoay người rờikhỏi.Vốn bà ấy còn muốn đuổi theo, ánh mắt bàấy lại bị đồ trang sức rơi trước cửa phòng bệnhhấp dẫn. Nhìn thấy ngoài cửa có vòng cổ lóe raánh sáng bạc, bà ấy lại ngẩng đầu nhìn về phíabóng dáng hoảng loạn rời đi kia.Là Diệp Vân sao?Cung Nhã Yến ngồi xổm xuống nhặt chiếcvòng cổ bạc quen thuộc này lên, chính là chiếcvòng cổ bị Diệp Vân vứt đi ở nhà họ Kiều ngàyđó.Cung Nhã Yến không chút do dự, trực tiếptrả vòng cổ lại cho Kiều Văn Vũ: “Tôi nghĩ, cô ấytới đây là muốn giải thích với anh, chuyện nàycũng không phải là dự tính ban đầu của cô ấy”Cung Nhã Yến chính là một người phụ nữ ônhòa ấm áp như vậy, không giống với Diệp Vân,Cung Nhã Trang chủ động theo đuổi, thậm chíkhông từ thủ đoạn mà yêu hận mãnh liệt. Vậynên cuộc sống mà bọn họ chọn lựa cũng khônggiống nhau.Thế giới cũng không có đúng sai hoàn toàn,tốt và xấu, chỉ là sự lựa chọn của mọi ngườikhông giống nhau mà thôi.Tay phải của Kiểu Văn Vũ vô lực nhận lấychiếc vòng cổ bạc lạnh lẽo này. Lần này ôngkhông dùng sức tóm lấy nó, mà là để chiếc vòngcổ “nặng nề“ này lướt qua lòng bàn tay thô rápcủa ông ta, rơi xuống sàn nhà.Vẻ mặt Cung Nhã Yến có chút giật mình nhìnvề phía ông ta, mà Kiều Văn Vũ cũng không nóigì. Ông cúi đầu, uống thẳng một hơi hết nửa bátcháo nóng kia.Kiều Bích Ngọc đang ở trong văn phòng làmviệc của bác sĩ, hỏi một chút chuyện với bác sĩchủ trì phụ trách trị liệu phục hồi.Châu Mỹ Duy đi qua từ trong thang máy,ngữ khí có chút gấp gáp: “Kiều Bích Ngọc, vừarồi hình như tớ nhìn thấy Diệp Vân.”Kiều Bích Ngọc quay đầu lại, đầu tiên là liếcmắt nhìn về phía Châu Mỹ Duy một cái, hơi nhíumày lại giống như là nhớ đến cái gì đó, cũngkhông truy hỏi.Mỹ Duy đi đến bên cạnh cô, nâng cao giọngnói lên, biểu tình càng thêm thành khẩn: “Thậtđó, vừa rồi tớ thật sự thấy cô ta rồi, cô ta chạyxuống từ thang lầu bên kia.”“Ừ” Kiểu Bích Ngọc tùy ý mà ừ một tiếng.Châu Mỹ Duy cảm thấy gần đây cô giốngnhư đi vào cõi thần tiên, không biết cô đangphiền não chuyện gì.“Tớ nghe Bùi Hưng Nam nói, Diệp Vân vìmột số chuyện nên đã bị tư pháp giam giữ phốihợp điều tra một số việc.”Tiểu Châu tự nói: “Đúng rồi, cậu có biết LêYến Nhi bây giờ đang bị truy nã hay không, hìnhnhư cô ta đã trốn ra nước ngoài rồi. Chính vì lầntrước Diệp Tuyết điên cuồng lái xe đâm chúng ta,sau đó điều tra ra là do Lê Yến Nhi cho DiệpTuyết dùng một chút thuốc cấm. Không ngờ lạidây dưa lớn như thế. Cảnh sát còn kéo ra mốiquan hệ giữa Lê Yến Nhi và một tập đoàn ngầmnào đó.”“Lê Yến Nhi?”Kiều Bích Ngọc lặp lại cái tên này, đã cảmthấy rất xa lạ.Châu Mỹ Duy thấy trên mặt cô không cócảm xúc gì, có chút tức giận mà mắng một câu:“Cái loại người như Lê Yến Nhi này cũng đángđời, cho tới bây giờ cũng không chịu sống anphận, sau lưng đã làm nhiều chuyện mờ ám tựcho là thông minh như vậy.”Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu oán hậnmột người, mà ngay cả tên của bạn mà đốiphương cũng cảm thấy xa lạ, đây đúng là bi kịch.Vừa nghĩ như vậy, Châu Mỹ Duy cảm thấyngười phụ nữ họ Lê kia quả thực là phí công giàyvò rồi.“Còn có, tớ nói cậu nghe, nghe nói DiệpTuyết xuất viện khỏi bệnh viện tâm thần rồi. Hơnnữa cô ta còn đồng ý giải quyết chuyện ly hônvới Doãn Thành Trung nữa”Châu Mỹ Duy càng nói càng kích động: “Cậunói có phải cô ta có âm mưu gì hay không? Lầnsau cậu mà gặp phải cô ta thì nhất định phải cẩnthận đó.”So với lên án mãnh liệt của Châu Mỹ Duy,người trong cuộc Kiều Bích Ngọc lại bình tĩnhhơn rất nhiều.“Châu Mỹ Duy, em kích động cái quỷ gìchứ?”Hai bóng dáng từ từ đi về phía các cô, ánhmắt của Bùi Hưng Nam đi phía trước nhìn chằmchằm vào cô gái nhỏ đang kích động kia, cố ýtrêu chọc cô ấy.Châu Mỹ Duy thấy người đến là Bùi HưngNam, nhất thời giống như là thấy kẻ địch vậy.Ánh mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, sau đó lui ra phíasau Kiều Bích Ngọc, giả bộ một bộ dáng rấtngoan ngoãn thành thật.Bùi Hưng Nam nhìn bộ dạng hèn nhát nàycủa cô ấy, trong lòng cực kỳ bất mãn.Lục Khánh Nam đi phía sau lại cười bỉ ổi:“Cô Châu, ý của Bùi Hưng Nam là cô nhiệt tìnhquá mức, hoàng đế không vội mà thái giám đãgấp rồi. Xem xem cô Kiều của chúng ta bình tĩnhbao nhiêu chứ.”“Ai là thái giám, anh mới là thái giám ý?”Châu Mỹ Duy ló đầu ra một cái, gào về phía LụcKhánh Nam.Khuôn mặt anh tuấn của Lục Khánh Namđen đi một nửa.Anh ta đang nghĩ làm sao để đáp trả cô ấymột cách thật đẹp trai, nhưng còn chưa có nghĩra lời kịch, anh em tốt ở bên cạnh anh lại âmdương quái khí mà nói một câu: “Lục KhánhNam, cậu và cô ấy là cùng một loại mặt hàng.”Nói về chuyện quá mức nhiệt tình này, LụcKhánh Nam anh ta thế mà còn có mặt mũi mànói, thật đúng là.“Anh càng ngày càng giống thái giám ẻo lả.”Kiều Bích Ngọc cầm lấy thỏa thuận phục hồi màbác sĩ đã ký lên, xoay người thuận tay mà vỗ lênđầu Lục Khánh Nam một cái. Anh ta chính làngười nhiều chuyện nhất.“Các người còn có tình người hay khôngvậy? Tôi đây là đang cố gắng phát triễn tinh thầnbạn bè thân thiết. Tôi giúp các người nhiều nhưvậy, cả ngày làm tay chân chạy vặt mà cònkhông biết cảm kích một chút nào. Thật đúng làlương tâm bị chó gặm mất rồi. Tim Lục KhánhNam thật lạnh lẽo.“Anh đây gọi là ăn no rửng mỡ.”Kiều Bích Ngọc rất ngầu mà tổng kết giúpanh ta một chút, cô cất bước đi về phía phòngbệnh của ba cô, Bùi Hưng Nam cùng với ChâuMỹ Duy cùng cười, cũng đi theo cô tới phòng bệnh.Lục Khánh Nam đứng tại chỗ, buồn bực nhìn bóng dáng bọn họ.Đám bạn bè heo chó này, quả nhiên là không có lương tâm mà.
Chương 353: Lương tâm bị chó gặm
Chiều hôm đó Quách Cao Minh phái người
tìm xung quanh vài lần nhưng vẫn không tìm thấy
Kiều Bích Ngọc.
Ngay cả Bùi Hưng Nam cũng cảm thấy kỳ
quái: “Cô nhóc kia rõ ràng đã tới đây rồi, sao lại
chuồn êm như thế?”
Thấy lúc ấy Quách Cao Minh trầm mặc, bị
anh liếc một cái cũng cảm thấy có chút âm u. Bùi
Hưng Nam rất thông minh câm miệng lại, xoay
người làm như không có việc gì mà tiếp tục đi
làm việc.
Ở bệnh viện bên kia, sau khi Kiểu Văn Vũ
tỉnh lại thì đã chẩn đoán chính xác rằng nửa
người bên trái của ông ta không thể động đậy
được nữa. Chuyện ở công ty càng bó tay, nhưng
cảm xúc cũng coi như an ổn, giống như là thông
qua việc bị bệnh nặng một trận mà đã nhìn thấu
được rất nhiều chuyện cũ năm xưa.
“Người còn sống cả đời, dạ dày cũng chỉ hé
miệng, có thể ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.
Những thứ chúng ta nên hưởng thụ thì đều đã
hưởng thụ đủ rồi, giàu sang không ép buộc
được, bây giờ chuyện ở công ty đã không cần
bận tâm nữa rồi.
Bà cụ Kiểu thường xuyên ngồi bên cạnh
giường bệnh lải nhải, giống như là đang an ủi
đứa con bị bệnh nặng của mình, cũng như là
đang từng thời từng khắc nhắc nhở bản thân
mình.
Cung Nhã Yến ở lại chăm sóc bọn họ, thấy
tư tưởng của bà cụ Kiều bây giờ đã thoáng hơn.
Kiều Văn Vũ bị liệt nửa người cũng không có cam
chịu, điều này khiến cho trong lòng bà ấy rất
cảm động.
Bà ấy đem theo cháo đã nấu sẵn ở nhà tới,
cẩn thận đổ ra bát.
“Uống chút cháo trước cho ấm dạ dày, đợi
chút nữa phải tới khoa phục hồi làm xoa bóp và
châm cứu. Bác sĩ nói tích cực làm phục hồi, tình
trạng sẽ dần dần tốt lên thôi.”
Tuy thân thể của Kiểu Văn Vũ còn rất yếu,
nhưng tỉnh thần đã khôi phục khá tốt rồi, ý thức
đại não rất rõ ràng. Ông không nhận cháo mà
Cung Nhã Yến đưa tới, bỗng nhiên ông nhìn
chằm chằm vào cánh cửa phòng bệnh một lúc lâu.
Cung Nhã Yến thuận theo ánh mắt của ông
nhìn lại, giống như có người đứng ở ngoài cửa,
nhưng người nọ cũng không đi vào mà chỉ mở ra
một khe hở nhỏ.
Cảm thấy có chút kỳ quái, Cung Nhã Yến đặt
bát cháo lên bàn rồi đi qua đó.
“Kỳ lạ… “ Khi Cung Nhã Yến tiến lên phía
trước, đối phương liền vội vàng xoay người rời
khỏi.
Vốn bà ấy còn muốn đuổi theo, ánh mắt bà
ấy lại bị đồ trang sức rơi trước cửa phòng bệnh
hấp dẫn. Nhìn thấy ngoài cửa có vòng cổ lóe ra
ánh sáng bạc, bà ấy lại ngẩng đầu nhìn về phía
bóng dáng hoảng loạn rời đi kia.
Là Diệp Vân sao?
Cung Nhã Yến ngồi xổm xuống nhặt chiếc
vòng cổ bạc quen thuộc này lên, chính là chiếc
vòng cổ bị Diệp Vân vứt đi ở nhà họ Kiều ngày
đó.
Cung Nhã Yến không chút do dự, trực tiếp
trả vòng cổ lại cho Kiều Văn Vũ: “Tôi nghĩ, cô ấy
tới đây là muốn giải thích với anh, chuyện này
cũng không phải là dự tính ban đầu của cô ấy”
Cung Nhã Yến chính là một người phụ nữ ôn
hòa ấm áp như vậy, không giống với Diệp Vân,
Cung Nhã Trang chủ động theo đuổi, thậm chí
không từ thủ đoạn mà yêu hận mãnh liệt. Vậy
nên cuộc sống mà bọn họ chọn lựa cũng không
giống nhau.
Thế giới cũng không có đúng sai hoàn toàn,
tốt và xấu, chỉ là sự lựa chọn của mọi người
không giống nhau mà thôi.
Tay phải của Kiểu Văn Vũ vô lực nhận lấy
chiếc vòng cổ bạc lạnh lẽo này. Lần này ông
không dùng sức tóm lấy nó, mà là để chiếc vòng
cổ “nặng nề“ này lướt qua lòng bàn tay thô ráp
của ông ta, rơi xuống sàn nhà.
Vẻ mặt Cung Nhã Yến có chút giật mình nhìn
về phía ông ta, mà Kiều Văn Vũ cũng không nói
gì. Ông cúi đầu, uống thẳng một hơi hết nửa bát
cháo nóng kia.
Kiều Bích Ngọc đang ở trong văn phòng làm
việc của bác sĩ, hỏi một chút chuyện với bác sĩ
chủ trì phụ trách trị liệu phục hồi.
Châu Mỹ Duy đi qua từ trong thang máy,
ngữ khí có chút gấp gáp: “Kiều Bích Ngọc, vừa
rồi hình như tớ nhìn thấy Diệp Vân.”
Kiều Bích Ngọc quay đầu lại, đầu tiên là liếc
mắt nhìn về phía Châu Mỹ Duy một cái, hơi nhíu
mày lại giống như là nhớ đến cái gì đó, cũng
không truy hỏi.
Mỹ Duy đi đến bên cạnh cô, nâng cao giọng
nói lên, biểu tình càng thêm thành khẩn: “Thật
đó, vừa rồi tớ thật sự thấy cô ta rồi, cô ta chạy
xuống từ thang lầu bên kia.”
“Ừ” Kiểu Bích Ngọc tùy ý mà ừ một tiếng.
Châu Mỹ Duy cảm thấy gần đây cô giống
như đi vào cõi thần tiên, không biết cô đang
phiền não chuyện gì.
“Tớ nghe Bùi Hưng Nam nói, Diệp Vân vì
một số chuyện nên đã bị tư pháp giam giữ phối
hợp điều tra một số việc.”
Tiểu Châu tự nói: “Đúng rồi, cậu có biết Lê
Yến Nhi bây giờ đang bị truy nã hay không, hình
như cô ta đã trốn ra nước ngoài rồi. Chính vì lần
trước Diệp Tuyết điên cuồng lái xe đâm chúng ta,
sau đó điều tra ra là do Lê Yến Nhi cho Diệp
Tuyết dùng một chút thuốc cấm. Không ngờ lại
dây dưa lớn như thế. Cảnh sát còn kéo ra mối
quan hệ giữa Lê Yến Nhi và một tập đoàn ngầm
nào đó.”
“Lê Yến Nhi?”
Kiều Bích Ngọc lặp lại cái tên này, đã cảm
thấy rất xa lạ.
Châu Mỹ Duy thấy trên mặt cô không có
cảm xúc gì, có chút tức giận mà mắng một câu:
“Cái loại người như Lê Yến Nhi này cũng đáng
đời, cho tới bây giờ cũng không chịu sống an
phận, sau lưng đã làm nhiều chuyện mờ ám tự
cho là thông minh như vậy.”
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu oán hận
một người, mà ngay cả tên của bạn mà đối
phương cũng cảm thấy xa lạ, đây đúng là bi kịch.
Vừa nghĩ như vậy, Châu Mỹ Duy cảm thấy
người phụ nữ họ Lê kia quả thực là phí công giày
vò rồi.
“Còn có, tớ nói cậu nghe, nghe nói Diệp
Tuyết xuất viện khỏi bệnh viện tâm thần rồi. Hơn
nữa cô ta còn đồng ý giải quyết chuyện ly hôn
với Doãn Thành Trung nữa”
Châu Mỹ Duy càng nói càng kích động: “Cậu
nói có phải cô ta có âm mưu gì hay không? Lần
sau cậu mà gặp phải cô ta thì nhất định phải cẩn
thận đó.”
So với lên án mãnh liệt của Châu Mỹ Duy,
người trong cuộc Kiều Bích Ngọc lại bình tĩnh
hơn rất nhiều.
“Châu Mỹ Duy, em kích động cái quỷ gì
chứ?”
Hai bóng dáng từ từ đi về phía các cô, ánh
mắt của Bùi Hưng Nam đi phía trước nhìn chằm
chằm vào cô gái nhỏ đang kích động kia, cố ý
trêu chọc cô ấy.
Châu Mỹ Duy thấy người đến là Bùi Hưng
Nam, nhất thời giống như là thấy kẻ địch vậy.
Ánh mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, sau đó lui ra phía
sau Kiều Bích Ngọc, giả bộ một bộ dáng rất
ngoan ngoãn thành thật.
Bùi Hưng Nam nhìn bộ dạng hèn nhát này
của cô ấy, trong lòng cực kỳ bất mãn.
Lục Khánh Nam đi phía sau lại cười bỉ ổi:
“Cô Châu, ý của Bùi Hưng Nam là cô nhiệt tình
quá mức, hoàng đế không vội mà thái giám đã
gấp rồi. Xem xem cô Kiều của chúng ta bình tĩnh
bao nhiêu chứ.”
“Ai là thái giám, anh mới là thái giám ý?”
Châu Mỹ Duy ló đầu ra một cái, gào về phía Lục
Khánh Nam.
Khuôn mặt anh tuấn của Lục Khánh Nam
đen đi một nửa.
Anh ta đang nghĩ làm sao để đáp trả cô ấy
một cách thật đẹp trai, nhưng còn chưa có nghĩ
ra lời kịch, anh em tốt ở bên cạnh anh lại âm
dương quái khí mà nói một câu: “Lục Khánh
Nam, cậu và cô ấy là cùng một loại mặt hàng.”
Nói về chuyện quá mức nhiệt tình này, Lục
Khánh Nam anh ta thế mà còn có mặt mũi mà
nói, thật đúng là.
“Anh càng ngày càng giống thái giám ẻo lả.”
Kiều Bích Ngọc cầm lấy thỏa thuận phục hồi mà
bác sĩ đã ký lên, xoay người thuận tay mà vỗ lên
đầu Lục Khánh Nam một cái. Anh ta chính là
người nhiều chuyện nhất.
“Các người còn có tình người hay không
vậy? Tôi đây là đang cố gắng phát triễn tinh thần
bạn bè thân thiết. Tôi giúp các người nhiều như
vậy, cả ngày làm tay chân chạy vặt mà còn
không biết cảm kích một chút nào. Thật đúng là
lương tâm bị chó gặm mất rồi. Tim Lục Khánh
Nam thật lạnh lẽo.
“Anh đây gọi là ăn no rửng mỡ.”
Kiều Bích Ngọc rất ngầu mà tổng kết giúp
anh ta một chút, cô cất bước đi về phía phòng
bệnh của ba cô, Bùi Hưng Nam cùng với Châu
Mỹ Duy cùng cười, cũng đi theo cô tới phòng bệnh.
Lục Khánh Nam đứng tại chỗ, buồn bực nhìn bóng dáng bọn họ.
Đám bạn bè heo chó này, quả nhiên là không có lương tâm mà.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 353: Lương tâm bị chó gặmChiều hôm đó Quách Cao Minh phái ngườitìm xung quanh vài lần nhưng vẫn không tìm thấyKiều Bích Ngọc.Ngay cả Bùi Hưng Nam cũng cảm thấy kỳquái: “Cô nhóc kia rõ ràng đã tới đây rồi, sao lạichuồn êm như thế?”Thấy lúc ấy Quách Cao Minh trầm mặc, bịanh liếc một cái cũng cảm thấy có chút âm u. BùiHưng Nam rất thông minh câm miệng lại, xoayngười làm như không có việc gì mà tiếp tục đilàm việc.Ở bệnh viện bên kia, sau khi Kiểu Văn Vũtỉnh lại thì đã chẩn đoán chính xác rằng nửangười bên trái của ông ta không thể động đậyđược nữa. Chuyện ở công ty càng bó tay, nhưngcảm xúc cũng coi như an ổn, giống như là thôngqua việc bị bệnh nặng một trận mà đã nhìn thấuđược rất nhiều chuyện cũ năm xưa.“Người còn sống cả đời, dạ dày cũng chỉ hémiệng, có thể ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.Những thứ chúng ta nên hưởng thụ thì đều đãhưởng thụ đủ rồi, giàu sang không ép buộcđược, bây giờ chuyện ở công ty đã không cầnbận tâm nữa rồi.Bà cụ Kiểu thường xuyên ngồi bên cạnhgiường bệnh lải nhải, giống như là đang an ủiđứa con bị bệnh nặng của mình, cũng như làđang từng thời từng khắc nhắc nhở bản thânmình.Cung Nhã Yến ở lại chăm sóc bọn họ, thấytư tưởng của bà cụ Kiều bây giờ đã thoáng hơn.Kiều Văn Vũ bị liệt nửa người cũng không có camchịu, điều này khiến cho trong lòng bà ấy rấtcảm động.Bà ấy đem theo cháo đã nấu sẵn ở nhà tới,cẩn thận đổ ra bát.“Uống chút cháo trước cho ấm dạ dày, đợichút nữa phải tới khoa phục hồi làm xoa bóp vàchâm cứu. Bác sĩ nói tích cực làm phục hồi, tìnhtrạng sẽ dần dần tốt lên thôi.”Tuy thân thể của Kiểu Văn Vũ còn rất yếu,nhưng tỉnh thần đã khôi phục khá tốt rồi, ý thứcđại não rất rõ ràng. Ông không nhận cháo màCung Nhã Yến đưa tới, bỗng nhiên ông nhìnchằm chằm vào cánh cửa phòng bệnh một lúc lâu.Cung Nhã Yến thuận theo ánh mắt của ôngnhìn lại, giống như có người đứng ở ngoài cửa,nhưng người nọ cũng không đi vào mà chỉ mở ramột khe hở nhỏ.Cảm thấy có chút kỳ quái, Cung Nhã Yến đặtbát cháo lên bàn rồi đi qua đó.“Kỳ lạ… “ Khi Cung Nhã Yến tiến lên phíatrước, đối phương liền vội vàng xoay người rờikhỏi.Vốn bà ấy còn muốn đuổi theo, ánh mắt bàấy lại bị đồ trang sức rơi trước cửa phòng bệnhhấp dẫn. Nhìn thấy ngoài cửa có vòng cổ lóe raánh sáng bạc, bà ấy lại ngẩng đầu nhìn về phíabóng dáng hoảng loạn rời đi kia.Là Diệp Vân sao?Cung Nhã Yến ngồi xổm xuống nhặt chiếcvòng cổ bạc quen thuộc này lên, chính là chiếcvòng cổ bị Diệp Vân vứt đi ở nhà họ Kiều ngàyđó.Cung Nhã Yến không chút do dự, trực tiếptrả vòng cổ lại cho Kiều Văn Vũ: “Tôi nghĩ, cô ấytới đây là muốn giải thích với anh, chuyện nàycũng không phải là dự tính ban đầu của cô ấy”Cung Nhã Yến chính là một người phụ nữ ônhòa ấm áp như vậy, không giống với Diệp Vân,Cung Nhã Trang chủ động theo đuổi, thậm chíkhông từ thủ đoạn mà yêu hận mãnh liệt. Vậynên cuộc sống mà bọn họ chọn lựa cũng khônggiống nhau.Thế giới cũng không có đúng sai hoàn toàn,tốt và xấu, chỉ là sự lựa chọn của mọi ngườikhông giống nhau mà thôi.Tay phải của Kiểu Văn Vũ vô lực nhận lấychiếc vòng cổ bạc lạnh lẽo này. Lần này ôngkhông dùng sức tóm lấy nó, mà là để chiếc vòngcổ “nặng nề“ này lướt qua lòng bàn tay thô rápcủa ông ta, rơi xuống sàn nhà.Vẻ mặt Cung Nhã Yến có chút giật mình nhìnvề phía ông ta, mà Kiều Văn Vũ cũng không nóigì. Ông cúi đầu, uống thẳng một hơi hết nửa bátcháo nóng kia.Kiều Bích Ngọc đang ở trong văn phòng làmviệc của bác sĩ, hỏi một chút chuyện với bác sĩchủ trì phụ trách trị liệu phục hồi.Châu Mỹ Duy đi qua từ trong thang máy,ngữ khí có chút gấp gáp: “Kiều Bích Ngọc, vừarồi hình như tớ nhìn thấy Diệp Vân.”Kiều Bích Ngọc quay đầu lại, đầu tiên là liếcmắt nhìn về phía Châu Mỹ Duy một cái, hơi nhíumày lại giống như là nhớ đến cái gì đó, cũngkhông truy hỏi.Mỹ Duy đi đến bên cạnh cô, nâng cao giọngnói lên, biểu tình càng thêm thành khẩn: “Thậtđó, vừa rồi tớ thật sự thấy cô ta rồi, cô ta chạyxuống từ thang lầu bên kia.”“Ừ” Kiểu Bích Ngọc tùy ý mà ừ một tiếng.Châu Mỹ Duy cảm thấy gần đây cô giốngnhư đi vào cõi thần tiên, không biết cô đangphiền não chuyện gì.“Tớ nghe Bùi Hưng Nam nói, Diệp Vân vìmột số chuyện nên đã bị tư pháp giam giữ phốihợp điều tra một số việc.”Tiểu Châu tự nói: “Đúng rồi, cậu có biết LêYến Nhi bây giờ đang bị truy nã hay không, hìnhnhư cô ta đã trốn ra nước ngoài rồi. Chính vì lầntrước Diệp Tuyết điên cuồng lái xe đâm chúng ta,sau đó điều tra ra là do Lê Yến Nhi cho DiệpTuyết dùng một chút thuốc cấm. Không ngờ lạidây dưa lớn như thế. Cảnh sát còn kéo ra mốiquan hệ giữa Lê Yến Nhi và một tập đoàn ngầmnào đó.”“Lê Yến Nhi?”Kiều Bích Ngọc lặp lại cái tên này, đã cảmthấy rất xa lạ.Châu Mỹ Duy thấy trên mặt cô không cócảm xúc gì, có chút tức giận mà mắng một câu:“Cái loại người như Lê Yến Nhi này cũng đángđời, cho tới bây giờ cũng không chịu sống anphận, sau lưng đã làm nhiều chuyện mờ ám tựcho là thông minh như vậy.”Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu oán hậnmột người, mà ngay cả tên của bạn mà đốiphương cũng cảm thấy xa lạ, đây đúng là bi kịch.Vừa nghĩ như vậy, Châu Mỹ Duy cảm thấyngười phụ nữ họ Lê kia quả thực là phí công giàyvò rồi.“Còn có, tớ nói cậu nghe, nghe nói DiệpTuyết xuất viện khỏi bệnh viện tâm thần rồi. Hơnnữa cô ta còn đồng ý giải quyết chuyện ly hônvới Doãn Thành Trung nữa”Châu Mỹ Duy càng nói càng kích động: “Cậunói có phải cô ta có âm mưu gì hay không? Lầnsau cậu mà gặp phải cô ta thì nhất định phải cẩnthận đó.”So với lên án mãnh liệt của Châu Mỹ Duy,người trong cuộc Kiều Bích Ngọc lại bình tĩnhhơn rất nhiều.“Châu Mỹ Duy, em kích động cái quỷ gìchứ?”Hai bóng dáng từ từ đi về phía các cô, ánhmắt của Bùi Hưng Nam đi phía trước nhìn chằmchằm vào cô gái nhỏ đang kích động kia, cố ýtrêu chọc cô ấy.Châu Mỹ Duy thấy người đến là Bùi HưngNam, nhất thời giống như là thấy kẻ địch vậy.Ánh mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, sau đó lui ra phíasau Kiều Bích Ngọc, giả bộ một bộ dáng rấtngoan ngoãn thành thật.Bùi Hưng Nam nhìn bộ dạng hèn nhát nàycủa cô ấy, trong lòng cực kỳ bất mãn.Lục Khánh Nam đi phía sau lại cười bỉ ổi:“Cô Châu, ý của Bùi Hưng Nam là cô nhiệt tìnhquá mức, hoàng đế không vội mà thái giám đãgấp rồi. Xem xem cô Kiều của chúng ta bình tĩnhbao nhiêu chứ.”“Ai là thái giám, anh mới là thái giám ý?”Châu Mỹ Duy ló đầu ra một cái, gào về phía LụcKhánh Nam.Khuôn mặt anh tuấn của Lục Khánh Namđen đi một nửa.Anh ta đang nghĩ làm sao để đáp trả cô ấymột cách thật đẹp trai, nhưng còn chưa có nghĩra lời kịch, anh em tốt ở bên cạnh anh lại âmdương quái khí mà nói một câu: “Lục KhánhNam, cậu và cô ấy là cùng một loại mặt hàng.”Nói về chuyện quá mức nhiệt tình này, LụcKhánh Nam anh ta thế mà còn có mặt mũi mànói, thật đúng là.“Anh càng ngày càng giống thái giám ẻo lả.”Kiều Bích Ngọc cầm lấy thỏa thuận phục hồi màbác sĩ đã ký lên, xoay người thuận tay mà vỗ lênđầu Lục Khánh Nam một cái. Anh ta chính làngười nhiều chuyện nhất.“Các người còn có tình người hay khôngvậy? Tôi đây là đang cố gắng phát triễn tinh thầnbạn bè thân thiết. Tôi giúp các người nhiều nhưvậy, cả ngày làm tay chân chạy vặt mà cònkhông biết cảm kích một chút nào. Thật đúng làlương tâm bị chó gặm mất rồi. Tim Lục KhánhNam thật lạnh lẽo.“Anh đây gọi là ăn no rửng mỡ.”Kiều Bích Ngọc rất ngầu mà tổng kết giúpanh ta một chút, cô cất bước đi về phía phòngbệnh của ba cô, Bùi Hưng Nam cùng với ChâuMỹ Duy cùng cười, cũng đi theo cô tới phòng bệnh.Lục Khánh Nam đứng tại chỗ, buồn bực nhìn bóng dáng bọn họ.Đám bạn bè heo chó này, quả nhiên là không có lương tâm mà.