Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 354

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 354: Càng đề ý sẽ càng trở nên cực đoan“Chuyện lần này đặc biệt thật sự cảm ơn sựgiúp đỡ của mọi người, tôi cùng với bà cụ Kiềuđã bàn qua với nhau muốn mời mọi người tới nhàhọ Kiểu ăn một bữa cơm, không biết mọi ngườicó thời gian hay không?”Hôm nay Bùi Hưng Nam cùng với Lục KhánhNam tự mình đến hỏi thăm sức khỏe của KiềuVăn Vũ, bọn họ khiêm tốn lại lễ phép, mọi ngườinói chuyện cũng rất hòa hợp, bọn họ không tỏ vẻtự cao tự đại.Bà cụ Kiều đặc biệt rất thích những chàngtrai có giáo dưỡng như vậy, thật khó gặp, CungNhã Yến cũng rất thích bọn họ.“Còn có Quách Cao Minh có sắp xếp đượcthời gian hay không, giúp tôi hỏi nó một chút.”Cung Nhã Yến liền nhắc tới Quách CaoMinh, những người bên trong phòng bệnh ngheđến đây thoáng chút giật mình, sau đó tất cả mọingười dường như rất ăn ý với nhau, ánh mắt bọnhọ đều nhìn về phía Kiều Bích Ngọc ở bên kia.Kiều Bích Ngọc nghiêng đầu, cố ý tránh khỏitầm mắt của bọn họ, giả bộ như không có nghethấy.Cô đỡ cha mình ngồi lên xe lăn, nghiêm túcnói: “Đến lúc đi châm cứu rồi.”Lục Khánh Nam nhướng mày đắc ý, cố ý lớngiọng nói: “Khi nào thì tới nhà họ Kiều ăn cơmvậy?”Đồ ăn hại.Kiều Bích Ngọc quay đầu lại, trừng mắt lườmanh ta một cái.Kiều Văn Vũ ngồi trên xe lăn đột nhiên thấpgiọng mở miệng: “Chờ đến khi cơ thể cha tốthơn, hơn nữa năm mới cũng sắp đến rồi đi.”Phía sau đám Lục Khánh Nam đầu tiên chínhlà sửng sốt một chút.Nếu như chủ nhà đã mở lời, bọn họ đànhphải đồng ý: “Được.”Thực ra trong lòng mọi người đều hiểu được,lần này nói qua năm mới sẽ mời bọn họ tới dùngcơm, chẳng phải muốn nói qua một gian nữa mớiquyết định gặp một vài người đặc biệt sao.“Tự mình suy nghĩ cho kỹ.”Kiểu Bích Ngọc giúp cha đẩy xe lăn, ông tangẩng đầu, sau đó liền cúi đầu nhắc nhở mộtcâu.Kiều Bích Ngọc có thể nghe ra được giọngđiệu nghiêm túc của ông ta, biết ông quan tâmmình, cũng biết trong câu nói muốn ám chỉ điềugì.Đi vào trong thang máy, Kiều Bích Ngọc cúiđầu nhìn chằm chằm khuôn mặt già nua của chamình hiện lên trong thang máy, sau đó cảm thấycó chút không được tự nhiên, lại quay đầu nhìnsang hướng khác nói một câu.“Con có biết khi nào cái đầu trọc của chabắt đầu mọc tóc không?”Kiều Văn Vũ trừng mắt nhìn qua bản thânbên trong thang máy, cảm thấy chán nản.Phẫu thuật mở hộp sọ đều phải cạo hết tóc.Kiều Bích Ngọc cảm thấy sau khi cha cô trọcđầu, lập tức thấy ông ta già đi rất nhiều, nhưngmà lại cảm thấy không còn hung dữ nữa.“Có muốn con mua cho cha một bộ tóc giảkhông?” Câu hỏi này của cô thật sự rất nghiêm túc.Sắc mặt trên mặt Kiều Văn Vũ có chút khócoi, cố gắng nặn ra hai chữ: “Không cần.”Đây chính là biểu hiện vụng về giữa hai chacon cô, ông ta quan tâm cô, cô cũng quan tâmông ta nhưng phương thức biểu đạt của haingười họ rất giống nhau, đều rất vụng về.Nhưng Kiều Văn Vũ cũng cảm thấy yên tâm,con gái ông ta từ trước đến giờ đều không giàmồm cãi láo bất cứ chuyện gì, tính cách của nókhông hợp âu sầu.Nhưng đối với cô vậy cũng tốt.Khoa phục hồi chức năng bác sĩ đang đánhgiá tình hình thân thể của Kiều Văn Vũ, liệt nửangười bắt đầu tích cực tiến hành trị liệu, có thểsẽ có được cải thiện rất lớn, tuy không thể tựmình đứng dậy di lại, nhưng vẫn có thể làm đượcnhững động tác nhấc chân.“Tiếp tục ở lại bệnh viện 20 ngày, trước tếtÂm lịch có thể trở về nhà. Tóm lại ở nhà dườngnhư thoải mái hơn, nhưng sau khi xuất viện mỗingày phải đến trung tâm để tiến hành phục hồi.”Mấy người Cung Nhã Yến nghe thấy nhữnglời bác sĩ nói, dường như đã thấy được hy vọng.Tháng sau chính là tết Âm lịch, bình thườnggia đình họ đều đã bắt đầu chuẩn bị cho Tết,nhưng bởi vì đột nhiên Kiều Văn Vũ bị xuất huyếtnão, chuyện này khiến cho bọn họ cũng khôngcó tâm trạng để bắt đầu chuẩn bị đón năm mới,nhưng sau tất cả mọi thứ cũng bắt đầu trở nêntốt hơn, bọn họ có thể vui mừng chào đón nămmới.Sáng sớm hôm sau, Kiều Bích Ngọc và CungNhã Yến đi ra ngoài mua một ít thuốc bổ cùngmột đống lớn hàng tết chuẩn bị về nhà.Điện thoại trong tay cô đổ chuông liên hồi,nhưng cô đang xách túi lớn túi nhỏ không biết đểđâu cho ổn.Kiều Bích Ngọc liếc nhìn là Lục Khánh Namgọi điện cho cô, trước tiên cô muốn xử lý côngviệc trước mặt, trực tiếp bỏ qua anh ta, nhưnganh chàng này chính là vô cùng kiên trì, cứ liêntiếp gọi tới khiến cô tức muốn hộc máu.Sau đó lại gửi tới một tin nhắn vô cùng kỳ lạ:“Kiều Bích Ngọc mau nhận máy đi, tôi vừa pháthiện ra một chuyện rất quan trọng.”Cung Nhã Yến nghe thấy tiếng chuông điệnthoại di động của cô không ngừng vang lên, mớitò mò nhìn một cái: “Khánh Kỳ Nam gọi tới, cóphải có chuyện gì quan trọng không?”“Không biết anh ta bị cái gì, đúng là thầnkinh.”Kiều Bích Ngọc miễn cưỡng trả lời một câu,sau đó dùng sức xách hải sản với hoa quả khô.“Đống đồ này dì sắp xếp một chút là xong,cháu mau nghe điện thoại đi, chắc chắn là cóchuyện quan trọng mới tìm cháu.“ Cung Nhã Yếnnghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lênkhông dứt đột nhiên khiến bà ta cảm thấy cóchút bất an.Kiều Bích Ngọc rất muốn nói ra, nhưng hìnhtượng Lục Khánh Nam trong mắt trưởng bối quámức sâu sắc, bất luận cô có nói xấu anh ta nhưthế nào, thì anh ta vẫn là con cái nhà gia giáo.Bời vì người bình thường không hiểu về đámLục Khánh Nam, luôn cho rằng đám người nhưanh ta sẽ có rất nhiều hào quang vây quanh,nhưng thật ra bọn họ cũng chỉ là những ngườibình thường mà thôi.Liền thấy một tin nhắn gửi tới.“Kiều Bích Ngọc, tôi nói với cô. Châu MỹDuy đã giấu cô làm một chuyện có lỗi.”Kiều Bích Ngọc liền gọi lại, đầu bên kia LụcKhánh Nam vô cùng kích động, liều mạng nói.“Lục Khánh Nam, nói xấu người khác làmuốn bị đánh rồi.“ Cô cảm thấy người này đúnglà đang ngứa da.“Cái gì mà nói xấu? Kiều Bích Ngọc, sánghôm nay chính mắt tôi nhìn thấy rõ ràng mà.”Đầu bên kia điện thoại Lục Khánh Nam đangkhông ngừng thề non hẹn biển, sau đó ra vẻ bímật, lại cười gian sau đó đè thấp giọng nói: “Côđoán xem tôi phát hiện ra cái gì?”Đại não Kiều Bích Ngọc thoáng tự hỏi mộtgiây, thẳng thắn nói, ý nghĩ đầu tiên xuất hiệntrong đầu cô chính là, nghĩ đến anh ta phát hiệnchuyện có liên quan tới Quách Cao Minh.Sau đó, cô nghe thấy Lục Khánh Nam cườito: “Là Bùi Hưng Nam, ha ha.”“Tôi nói cho cô biết, buổi sáng hôm nay tôithấy trong túi của Bùi Hưng Nam có một chiếcnhẫn kim cương, lại còn là nhẫn cặp cùng vớichiếc trên cổ của Châu Mỹ Duy, hơn nữa cònkhắc tên. Sau khi tôi nghiêm hình bức cung, bọnhọ trực tiếp thừa nhận đã đăng ký kết hôn, cưnhiên lại muốn bí mật kết hôn. Tôi yêu cầu bọnhọ phải tổ chức hôn lễ, phải náo một hồi.”Mỹ Duy đã bí mật kết hôn.Lục Khánh Nam bên kia không ngừng nóichuyện, lại còn lớn giọng như vậy, ngay cả CungNhã Yến cũng nghe thấy rõ ràng nội dung cuộcnói chuyện của hai người bọn họ. Cho đến khiLục Khánh Nam nói xong chuyện phải nháo đámcưới như thế nào, người này mới cảm thấy hàilòng mà tắt máy.“Mỹ Duy cùng với người nhã nhặn như BùiHưng Nam đúng là rất xứng đôi.Cung Nhã Yến cười cười ngồi xuống bêncạnh cô: “ Khi nào bọn nó mới tổ chức hôn lễ,định tổ chức ở đâu?”“Cháu không biết,có thể Mỹ Duy thích đơngiản, Lục Khánh Nam giống như bà mối, còn nóitìm người quen nhờ thu xếp áo cưới cùng vớitrang sức.”“Mỗi người phụ nữ đều khát vọng có đượchôn lễ hoàn mỹ nhất của chính mình.”Khi Cung Nhã Yến nói ra những lời này, bỗngnhiên ngừng lại một chút. Bà ấy nhìn về phíaKiểu Bích Ngọc, thanh âm cũng trở nên trầmthấp nói: “Nhà họ Quách, chuyện cũ trước kia…”Bà ấy hít vào một hơi: “Đôi khi, con ngườichính là như vậy, nếu như cháu đối mặt với mộtngười ưu tú, sẽ cảm thấy tự ti, sau đó thậm chísẽ bài xích thành chán ghét. Ngay từ đầu dì đốivới nhà họ Quách đúng là có chút thành kiếnkhông đúng.”“Dì cũng không nghĩ sẽ nói tốt cho nhà họQuách, nhưng đời người đều sẽ có lúc phạm sailầm. Nếu như một người càng để ý sẽ càng trởnên cực đoan.”“Cháu thử nghĩ xem, một người giống nhưQuách Cao Minh làm việc gì cũng dành nhiềuthời gian và tâm trí như vậy, làm gì cũng phải tínhtoán, cháu nghĩ nó là vì cái gì?”

Chương 354: Càng đề ý sẽ càng trở nên cực đoan

“Chuyện lần này đặc biệt thật sự cảm ơn sự

giúp đỡ của mọi người, tôi cùng với bà cụ Kiều

đã bàn qua với nhau muốn mời mọi người tới nhà

họ Kiểu ăn một bữa cơm, không biết mọi người

có thời gian hay không?”

Hôm nay Bùi Hưng Nam cùng với Lục Khánh

Nam tự mình đến hỏi thăm sức khỏe của Kiều

Văn Vũ, bọn họ khiêm tốn lại lễ phép, mọi người

nói chuyện cũng rất hòa hợp, bọn họ không tỏ vẻ

tự cao tự đại.

Bà cụ Kiều đặc biệt rất thích những chàng

trai có giáo dưỡng như vậy, thật khó gặp, Cung

Nhã Yến cũng rất thích bọn họ.

“Còn có Quách Cao Minh có sắp xếp được

thời gian hay không, giúp tôi hỏi nó một chút.”

Cung Nhã Yến liền nhắc tới Quách Cao

Minh, những người bên trong phòng bệnh nghe

đến đây thoáng chút giật mình, sau đó tất cả mọi

người dường như rất ăn ý với nhau, ánh mắt bọn

họ đều nhìn về phía Kiều Bích Ngọc ở bên kia.

Kiều Bích Ngọc nghiêng đầu, cố ý tránh khỏi

tầm mắt của bọn họ, giả bộ như không có nghe

thấy.

Cô đỡ cha mình ngồi lên xe lăn, nghiêm túc

nói: “Đến lúc đi châm cứu rồi.”

Lục Khánh Nam nhướng mày đắc ý, cố ý lớn

giọng nói: “Khi nào thì tới nhà họ Kiều ăn cơm

vậy?”

Đồ ăn hại.

Kiều Bích Ngọc quay đầu lại, trừng mắt lườm

anh ta một cái.

Kiều Văn Vũ ngồi trên xe lăn đột nhiên thấp

giọng mở miệng: “Chờ đến khi cơ thể cha tốt

hơn, hơn nữa năm mới cũng sắp đến rồi đi.”

Phía sau đám Lục Khánh Nam đầu tiên chính

là sửng sốt một chút.

Nếu như chủ nhà đã mở lời, bọn họ đành

phải đồng ý: “Được.”

Thực ra trong lòng mọi người đều hiểu được,

lần này nói qua năm mới sẽ mời bọn họ tới dùng

cơm, chẳng phải muốn nói qua một gian nữa mới

quyết định gặp một vài người đặc biệt sao.

“Tự mình suy nghĩ cho kỹ.”

Kiểu Bích Ngọc giúp cha đẩy xe lăn, ông ta

ngẩng đầu, sau đó liền cúi đầu nhắc nhở một

câu.

Kiều Bích Ngọc có thể nghe ra được giọng

điệu nghiêm túc của ông ta, biết ông quan tâm

mình, cũng biết trong câu nói muốn ám chỉ điều

gì.

Đi vào trong thang máy, Kiều Bích Ngọc cúi

đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt già nua của cha

mình hiện lên trong thang máy, sau đó cảm thấy

có chút không được tự nhiên, lại quay đầu nhìn

sang hướng khác nói một câu.

“Con có biết khi nào cái đầu trọc của cha

bắt đầu mọc tóc không?”

Kiều Văn Vũ trừng mắt nhìn qua bản thân

bên trong thang máy, cảm thấy chán nản.

Phẫu thuật mở hộp sọ đều phải cạo hết tóc.

Kiều Bích Ngọc cảm thấy sau khi cha cô trọc

đầu, lập tức thấy ông ta già đi rất nhiều, nhưng

mà lại cảm thấy không còn hung dữ nữa.

“Có muốn con mua cho cha một bộ tóc giả

không?” Câu hỏi này của cô thật sự rất nghiêm túc.

Sắc mặt trên mặt Kiều Văn Vũ có chút khó

coi, cố gắng nặn ra hai chữ: “Không cần.”

Đây chính là biểu hiện vụng về giữa hai cha

con cô, ông ta quan tâm cô, cô cũng quan tâm

ông ta nhưng phương thức biểu đạt của hai

người họ rất giống nhau, đều rất vụng về.

Nhưng Kiều Văn Vũ cũng cảm thấy yên tâm,

con gái ông ta từ trước đến giờ đều không già

mồm cãi láo bất cứ chuyện gì, tính cách của nó

không hợp âu sầu.

Nhưng đối với cô vậy cũng tốt.

Khoa phục hồi chức năng bác sĩ đang đánh

giá tình hình thân thể của Kiều Văn Vũ, liệt nửa

người bắt đầu tích cực tiến hành trị liệu, có thể

sẽ có được cải thiện rất lớn, tuy không thể tự

mình đứng dậy di lại, nhưng vẫn có thể làm được

những động tác nhấc chân.

“Tiếp tục ở lại bệnh viện 20 ngày, trước tết

Âm lịch có thể trở về nhà. Tóm lại ở nhà dường

như thoải mái hơn, nhưng sau khi xuất viện mỗi

ngày phải đến trung tâm để tiến hành phục hồi.”

Mấy người Cung Nhã Yến nghe thấy những

lời bác sĩ nói, dường như đã thấy được hy vọng.

Tháng sau chính là tết Âm lịch, bình thường

gia đình họ đều đã bắt đầu chuẩn bị cho Tết,

nhưng bởi vì đột nhiên Kiều Văn Vũ bị xuất huyết

não, chuyện này khiến cho bọn họ cũng không

có tâm trạng để bắt đầu chuẩn bị đón năm mới,

nhưng sau tất cả mọi thứ cũng bắt đầu trở nên

tốt hơn, bọn họ có thể vui mừng chào đón năm

mới.

Sáng sớm hôm sau, Kiều Bích Ngọc và Cung

Nhã Yến đi ra ngoài mua một ít thuốc bổ cùng

một đống lớn hàng tết chuẩn bị về nhà.

Điện thoại trong tay cô đổ chuông liên hồi,

nhưng cô đang xách túi lớn túi nhỏ không biết để

đâu cho ổn.

Kiều Bích Ngọc liếc nhìn là Lục Khánh Nam

gọi điện cho cô, trước tiên cô muốn xử lý công

việc trước mặt, trực tiếp bỏ qua anh ta, nhưng

anh chàng này chính là vô cùng kiên trì, cứ liên

tiếp gọi tới khiến cô tức muốn hộc máu.

Sau đó lại gửi tới một tin nhắn vô cùng kỳ lạ:

“Kiều Bích Ngọc mau nhận máy đi, tôi vừa phát

hiện ra một chuyện rất quan trọng.”

Cung Nhã Yến nghe thấy tiếng chuông điện

thoại di động của cô không ngừng vang lên, mới

tò mò nhìn một cái: “Khánh Kỳ Nam gọi tới, có

phải có chuyện gì quan trọng không?”

“Không biết anh ta bị cái gì, đúng là thần

kinh.”

Kiều Bích Ngọc miễn cưỡng trả lời một câu,

sau đó dùng sức xách hải sản với hoa quả khô.

“Đống đồ này dì sắp xếp một chút là xong,

cháu mau nghe điện thoại đi, chắc chắn là có

chuyện quan trọng mới tìm cháu.“ Cung Nhã Yến

nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên

không dứt đột nhiên khiến bà ta cảm thấy có

chút bất an.

Kiều Bích Ngọc rất muốn nói ra, nhưng hình

tượng Lục Khánh Nam trong mắt trưởng bối quá

mức sâu sắc, bất luận cô có nói xấu anh ta như

thế nào, thì anh ta vẫn là con cái nhà gia giáo.

Bời vì người bình thường không hiểu về đám

Lục Khánh Nam, luôn cho rằng đám người như

anh ta sẽ có rất nhiều hào quang vây quanh,

nhưng thật ra bọn họ cũng chỉ là những người

bình thường mà thôi.

Liền thấy một tin nhắn gửi tới.

“Kiều Bích Ngọc, tôi nói với cô. Châu Mỹ

Duy đã giấu cô làm một chuyện có lỗi.”

Kiều Bích Ngọc liền gọi lại, đầu bên kia Lục

Khánh Nam vô cùng kích động, liều mạng nói.

“Lục Khánh Nam, nói xấu người khác là

muốn bị đánh rồi.“ Cô cảm thấy người này đúng

là đang ngứa da.

“Cái gì mà nói xấu? Kiều Bích Ngọc, sáng

hôm nay chính mắt tôi nhìn thấy rõ ràng mà.”

Đầu bên kia điện thoại Lục Khánh Nam đang

không ngừng thề non hẹn biển, sau đó ra vẻ bí

mật, lại cười gian sau đó đè thấp giọng nói: “Cô

đoán xem tôi phát hiện ra cái gì?”

Đại não Kiều Bích Ngọc thoáng tự hỏi một

giây, thẳng thắn nói, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện

trong đầu cô chính là, nghĩ đến anh ta phát hiện

chuyện có liên quan tới Quách Cao Minh.

Sau đó, cô nghe thấy Lục Khánh Nam cười

to: “Là Bùi Hưng Nam, ha ha.”

“Tôi nói cho cô biết, buổi sáng hôm nay tôi

thấy trong túi của Bùi Hưng Nam có một chiếc

nhẫn kim cương, lại còn là nhẫn cặp cùng với

chiếc trên cổ của Châu Mỹ Duy, hơn nữa còn

khắc tên. Sau khi tôi nghiêm hình bức cung, bọn

họ trực tiếp thừa nhận đã đăng ký kết hôn, cư

nhiên lại muốn bí mật kết hôn. Tôi yêu cầu bọn

họ phải tổ chức hôn lễ, phải náo một hồi.”

Mỹ Duy đã bí mật kết hôn.

Lục Khánh Nam bên kia không ngừng nói

chuyện, lại còn lớn giọng như vậy, ngay cả Cung

Nhã Yến cũng nghe thấy rõ ràng nội dung cuộc

nói chuyện của hai người bọn họ. Cho đến khi

Lục Khánh Nam nói xong chuyện phải nháo đám

cưới như thế nào, người này mới cảm thấy hài

lòng mà tắt máy.

“Mỹ Duy cùng với người nhã nhặn như Bùi

Hưng Nam đúng là rất xứng đôi.

Cung Nhã Yến cười cười ngồi xuống bên

cạnh cô: “ Khi nào bọn nó mới tổ chức hôn lễ,

định tổ chức ở đâu?”

“Cháu không biết,có thể Mỹ Duy thích đơn

giản, Lục Khánh Nam giống như bà mối, còn nói

tìm người quen nhờ thu xếp áo cưới cùng với

trang sức.”

“Mỗi người phụ nữ đều khát vọng có được

hôn lễ hoàn mỹ nhất của chính mình.”

Khi Cung Nhã Yến nói ra những lời này, bỗng

nhiên ngừng lại một chút. Bà ấy nhìn về phía

Kiểu Bích Ngọc, thanh âm cũng trở nên trầm

thấp nói: “Nhà họ Quách, chuyện cũ trước kia…”

Bà ấy hít vào một hơi: “Đôi khi, con người

chính là như vậy, nếu như cháu đối mặt với một

người ưu tú, sẽ cảm thấy tự ti, sau đó thậm chí

sẽ bài xích thành chán ghét. Ngay từ đầu dì đối

với nhà họ Quách đúng là có chút thành kiến

không đúng.”

“Dì cũng không nghĩ sẽ nói tốt cho nhà họ

Quách, nhưng đời người đều sẽ có lúc phạm sai

lầm. Nếu như một người càng để ý sẽ càng trở

nên cực đoan.”

“Cháu thử nghĩ xem, một người giống như

Quách Cao Minh làm việc gì cũng dành nhiều

thời gian và tâm trí như vậy, làm gì cũng phải tính

toán, cháu nghĩ nó là vì cái gì?”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 354: Càng đề ý sẽ càng trở nên cực đoan“Chuyện lần này đặc biệt thật sự cảm ơn sựgiúp đỡ của mọi người, tôi cùng với bà cụ Kiềuđã bàn qua với nhau muốn mời mọi người tới nhàhọ Kiểu ăn một bữa cơm, không biết mọi ngườicó thời gian hay không?”Hôm nay Bùi Hưng Nam cùng với Lục KhánhNam tự mình đến hỏi thăm sức khỏe của KiềuVăn Vũ, bọn họ khiêm tốn lại lễ phép, mọi ngườinói chuyện cũng rất hòa hợp, bọn họ không tỏ vẻtự cao tự đại.Bà cụ Kiều đặc biệt rất thích những chàngtrai có giáo dưỡng như vậy, thật khó gặp, CungNhã Yến cũng rất thích bọn họ.“Còn có Quách Cao Minh có sắp xếp đượcthời gian hay không, giúp tôi hỏi nó một chút.”Cung Nhã Yến liền nhắc tới Quách CaoMinh, những người bên trong phòng bệnh ngheđến đây thoáng chút giật mình, sau đó tất cả mọingười dường như rất ăn ý với nhau, ánh mắt bọnhọ đều nhìn về phía Kiều Bích Ngọc ở bên kia.Kiều Bích Ngọc nghiêng đầu, cố ý tránh khỏitầm mắt của bọn họ, giả bộ như không có nghethấy.Cô đỡ cha mình ngồi lên xe lăn, nghiêm túcnói: “Đến lúc đi châm cứu rồi.”Lục Khánh Nam nhướng mày đắc ý, cố ý lớngiọng nói: “Khi nào thì tới nhà họ Kiều ăn cơmvậy?”Đồ ăn hại.Kiều Bích Ngọc quay đầu lại, trừng mắt lườmanh ta một cái.Kiều Văn Vũ ngồi trên xe lăn đột nhiên thấpgiọng mở miệng: “Chờ đến khi cơ thể cha tốthơn, hơn nữa năm mới cũng sắp đến rồi đi.”Phía sau đám Lục Khánh Nam đầu tiên chínhlà sửng sốt một chút.Nếu như chủ nhà đã mở lời, bọn họ đànhphải đồng ý: “Được.”Thực ra trong lòng mọi người đều hiểu được,lần này nói qua năm mới sẽ mời bọn họ tới dùngcơm, chẳng phải muốn nói qua một gian nữa mớiquyết định gặp một vài người đặc biệt sao.“Tự mình suy nghĩ cho kỹ.”Kiểu Bích Ngọc giúp cha đẩy xe lăn, ông tangẩng đầu, sau đó liền cúi đầu nhắc nhở mộtcâu.Kiều Bích Ngọc có thể nghe ra được giọngđiệu nghiêm túc của ông ta, biết ông quan tâmmình, cũng biết trong câu nói muốn ám chỉ điềugì.Đi vào trong thang máy, Kiều Bích Ngọc cúiđầu nhìn chằm chằm khuôn mặt già nua của chamình hiện lên trong thang máy, sau đó cảm thấycó chút không được tự nhiên, lại quay đầu nhìnsang hướng khác nói một câu.“Con có biết khi nào cái đầu trọc của chabắt đầu mọc tóc không?”Kiều Văn Vũ trừng mắt nhìn qua bản thânbên trong thang máy, cảm thấy chán nản.Phẫu thuật mở hộp sọ đều phải cạo hết tóc.Kiều Bích Ngọc cảm thấy sau khi cha cô trọcđầu, lập tức thấy ông ta già đi rất nhiều, nhưngmà lại cảm thấy không còn hung dữ nữa.“Có muốn con mua cho cha một bộ tóc giảkhông?” Câu hỏi này của cô thật sự rất nghiêm túc.Sắc mặt trên mặt Kiều Văn Vũ có chút khócoi, cố gắng nặn ra hai chữ: “Không cần.”Đây chính là biểu hiện vụng về giữa hai chacon cô, ông ta quan tâm cô, cô cũng quan tâmông ta nhưng phương thức biểu đạt của haingười họ rất giống nhau, đều rất vụng về.Nhưng Kiều Văn Vũ cũng cảm thấy yên tâm,con gái ông ta từ trước đến giờ đều không giàmồm cãi láo bất cứ chuyện gì, tính cách của nókhông hợp âu sầu.Nhưng đối với cô vậy cũng tốt.Khoa phục hồi chức năng bác sĩ đang đánhgiá tình hình thân thể của Kiều Văn Vũ, liệt nửangười bắt đầu tích cực tiến hành trị liệu, có thểsẽ có được cải thiện rất lớn, tuy không thể tựmình đứng dậy di lại, nhưng vẫn có thể làm đượcnhững động tác nhấc chân.“Tiếp tục ở lại bệnh viện 20 ngày, trước tếtÂm lịch có thể trở về nhà. Tóm lại ở nhà dườngnhư thoải mái hơn, nhưng sau khi xuất viện mỗingày phải đến trung tâm để tiến hành phục hồi.”Mấy người Cung Nhã Yến nghe thấy nhữnglời bác sĩ nói, dường như đã thấy được hy vọng.Tháng sau chính là tết Âm lịch, bình thườnggia đình họ đều đã bắt đầu chuẩn bị cho Tết,nhưng bởi vì đột nhiên Kiều Văn Vũ bị xuất huyếtnão, chuyện này khiến cho bọn họ cũng khôngcó tâm trạng để bắt đầu chuẩn bị đón năm mới,nhưng sau tất cả mọi thứ cũng bắt đầu trở nêntốt hơn, bọn họ có thể vui mừng chào đón nămmới.Sáng sớm hôm sau, Kiều Bích Ngọc và CungNhã Yến đi ra ngoài mua một ít thuốc bổ cùngmột đống lớn hàng tết chuẩn bị về nhà.Điện thoại trong tay cô đổ chuông liên hồi,nhưng cô đang xách túi lớn túi nhỏ không biết đểđâu cho ổn.Kiều Bích Ngọc liếc nhìn là Lục Khánh Namgọi điện cho cô, trước tiên cô muốn xử lý côngviệc trước mặt, trực tiếp bỏ qua anh ta, nhưnganh chàng này chính là vô cùng kiên trì, cứ liêntiếp gọi tới khiến cô tức muốn hộc máu.Sau đó lại gửi tới một tin nhắn vô cùng kỳ lạ:“Kiều Bích Ngọc mau nhận máy đi, tôi vừa pháthiện ra một chuyện rất quan trọng.”Cung Nhã Yến nghe thấy tiếng chuông điệnthoại di động của cô không ngừng vang lên, mớitò mò nhìn một cái: “Khánh Kỳ Nam gọi tới, cóphải có chuyện gì quan trọng không?”“Không biết anh ta bị cái gì, đúng là thầnkinh.”Kiều Bích Ngọc miễn cưỡng trả lời một câu,sau đó dùng sức xách hải sản với hoa quả khô.“Đống đồ này dì sắp xếp một chút là xong,cháu mau nghe điện thoại đi, chắc chắn là cóchuyện quan trọng mới tìm cháu.“ Cung Nhã Yếnnghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lênkhông dứt đột nhiên khiến bà ta cảm thấy cóchút bất an.Kiều Bích Ngọc rất muốn nói ra, nhưng hìnhtượng Lục Khánh Nam trong mắt trưởng bối quámức sâu sắc, bất luận cô có nói xấu anh ta nhưthế nào, thì anh ta vẫn là con cái nhà gia giáo.Bời vì người bình thường không hiểu về đámLục Khánh Nam, luôn cho rằng đám người nhưanh ta sẽ có rất nhiều hào quang vây quanh,nhưng thật ra bọn họ cũng chỉ là những ngườibình thường mà thôi.Liền thấy một tin nhắn gửi tới.“Kiều Bích Ngọc, tôi nói với cô. Châu MỹDuy đã giấu cô làm một chuyện có lỗi.”Kiều Bích Ngọc liền gọi lại, đầu bên kia LụcKhánh Nam vô cùng kích động, liều mạng nói.“Lục Khánh Nam, nói xấu người khác làmuốn bị đánh rồi.“ Cô cảm thấy người này đúnglà đang ngứa da.“Cái gì mà nói xấu? Kiều Bích Ngọc, sánghôm nay chính mắt tôi nhìn thấy rõ ràng mà.”Đầu bên kia điện thoại Lục Khánh Nam đangkhông ngừng thề non hẹn biển, sau đó ra vẻ bímật, lại cười gian sau đó đè thấp giọng nói: “Côđoán xem tôi phát hiện ra cái gì?”Đại não Kiều Bích Ngọc thoáng tự hỏi mộtgiây, thẳng thắn nói, ý nghĩ đầu tiên xuất hiệntrong đầu cô chính là, nghĩ đến anh ta phát hiệnchuyện có liên quan tới Quách Cao Minh.Sau đó, cô nghe thấy Lục Khánh Nam cườito: “Là Bùi Hưng Nam, ha ha.”“Tôi nói cho cô biết, buổi sáng hôm nay tôithấy trong túi của Bùi Hưng Nam có một chiếcnhẫn kim cương, lại còn là nhẫn cặp cùng vớichiếc trên cổ của Châu Mỹ Duy, hơn nữa cònkhắc tên. Sau khi tôi nghiêm hình bức cung, bọnhọ trực tiếp thừa nhận đã đăng ký kết hôn, cưnhiên lại muốn bí mật kết hôn. Tôi yêu cầu bọnhọ phải tổ chức hôn lễ, phải náo một hồi.”Mỹ Duy đã bí mật kết hôn.Lục Khánh Nam bên kia không ngừng nóichuyện, lại còn lớn giọng như vậy, ngay cả CungNhã Yến cũng nghe thấy rõ ràng nội dung cuộcnói chuyện của hai người bọn họ. Cho đến khiLục Khánh Nam nói xong chuyện phải nháo đámcưới như thế nào, người này mới cảm thấy hàilòng mà tắt máy.“Mỹ Duy cùng với người nhã nhặn như BùiHưng Nam đúng là rất xứng đôi.Cung Nhã Yến cười cười ngồi xuống bêncạnh cô: “ Khi nào bọn nó mới tổ chức hôn lễ,định tổ chức ở đâu?”“Cháu không biết,có thể Mỹ Duy thích đơngiản, Lục Khánh Nam giống như bà mối, còn nóitìm người quen nhờ thu xếp áo cưới cùng vớitrang sức.”“Mỗi người phụ nữ đều khát vọng có đượchôn lễ hoàn mỹ nhất của chính mình.”Khi Cung Nhã Yến nói ra những lời này, bỗngnhiên ngừng lại một chút. Bà ấy nhìn về phíaKiểu Bích Ngọc, thanh âm cũng trở nên trầmthấp nói: “Nhà họ Quách, chuyện cũ trước kia…”Bà ấy hít vào một hơi: “Đôi khi, con ngườichính là như vậy, nếu như cháu đối mặt với mộtngười ưu tú, sẽ cảm thấy tự ti, sau đó thậm chísẽ bài xích thành chán ghét. Ngay từ đầu dì đốivới nhà họ Quách đúng là có chút thành kiếnkhông đúng.”“Dì cũng không nghĩ sẽ nói tốt cho nhà họQuách, nhưng đời người đều sẽ có lúc phạm sailầm. Nếu như một người càng để ý sẽ càng trởnên cực đoan.”“Cháu thử nghĩ xem, một người giống nhưQuách Cao Minh làm việc gì cũng dành nhiềuthời gian và tâm trí như vậy, làm gì cũng phải tínhtoán, cháu nghĩ nó là vì cái gì?”

Chương 354