Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 359
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 359: Bí mật không thể che giấuKiều Bích Ngọc không hiểu tại sao anh bỗngnhiên trở nên căng thẳng và bồn chồn như vậy,cô liếc nhìn về phía chiếc USB màu đen nằm trênkệ TV.“Trong USB này có cái gì vậy?”Kiều Bích Ngọc bỗng nhiên nhận ra có lẽ dữliệu nằm trong chiếc USB này chính là nguyênnhân khiến anh trở nên căng thẳng như vậy.Dường như khi bị cô hỏi một cách đột ngộtnhư thế, Quách Cao Minh không biết nên trả lờicô như thế nào, đôi mắt sâu thẳm hơi né tránh,ánh mắt khẽ rũ xuống, đáy mắt có chút lo lắng.Kiểu Bích Ngọc nhanh chóng đi về phíatrước, cầm chặt lấy cái USB đang đặt trên kệ TVlên.Lúc Quách Cao Minh nhận ra, muốn đếncướp lại cái USB thì cô lại nhìn thẳng vào anh.Có lẽ là do đôi mắt của cô quá sáng, quásạch sẽ, thậm chí còn có chút quật cường nênkhi bị cô nhìn như thế, Quách Cao Minh lại cảmthấy hơi luống cuống.“Ngay bây giờ tôi sẽ đến trung tâm kỹ thuậtsố mua một cái máy tính, sau đó mở cái này lên.”Kiều Bích Ngọc nắm chặt cái USB, trên mặtcô không còn sự tức giận bướng bỉnh lúc nãynữa, lúc này giọng nói của cô vô cùng lạnh lẽo vàxa cách.Cô đi ngang qua anh, bước về phía cửachính.Bước chân của Kiều Bích Ngọc rất vữngvàng, hôm nay cô nhất định phải mở cái USB này.“Anh hỏi em, em lấy cái USB này ở đâu ra?“Quách Cao Minh rất cố chấp với vấn đề này, anhvươn tay giữ chặt lấy cổ tay cô, không cho cô đira ngoài.“Buông ra.”Cô hất tay ra, không muốn trả lời anh, cũngkhông muốn nhượng bộ.Lục Khánh Nam thấy bọn họ giằng co nhưthế, anh vô thức nhìn về phía chiếc USB có màuđen trông rất bình thường trong lòng bàn tay củaKiều Bích Ngọc, anh không hiểu tại sao lại QuáchCao Minh lại căng thẳng như thế.“Kiều Bích Ngọc, món đồ chơi này có thểkhông an toàn chút nào đâu.”Bỗng nhiên Lục Khánh Nam cảm thấy, chắcchắn là chiếc USB này có vấn đề nên Quách CaoMinh mới trở nên căng thẳng như vậy.“Không an toàn cái gì chứ, một cái USB thìcó thể có nguy hiểm gì được, dù bên trong cóvirus đi chăng nữa thì cũng đâu thể gây hại gìđược.”Kiều Bích Ngọc tức giận cãi lại một câu, sauđó cô cũng trở nên bình tĩnh lại.“Này Kiều Bích Ngọc, rốt cuộc thì cô lấy cáinày từ đâu vậy hả?”Lục Khánh Nam hỏi cô, cô ngước mắt lênnhìn anh, khẽ mím môi, trong lòng có chút do dự.Quách Cao Minh buông lỏng tay cô ra, tronglòng anh có một cảm giác bất lực, dường nhưanh không thể nào nói chuyện rõ ràng với côđược, thậm chí anh còn không bằng Lục KhánhNam.Kiều Bích Ngọc có một kiểu suy nghĩ, biểuhiện của Quách Cao Minh càng kỳ lạ thì cô lạicàng không thể bình tĩnh được. Càng là người thân thiết thì cô càng khôngthể nào nói chuyện rõ ràng được.Cô mở tay ra, nhìn chiếc USB màu đen đangnằm trong tay, kí ức lại ùa về.Cô nhớ rất rõ, một ngày trước hôm nhà họKiều xảy ra chuyện, có một người đàn ông xa lạtrông giống như một quý tộc Châu Âu bỗngnhiên đến đưa cho cô chiếc USB này.Cô không biết người đàn ông xa lạ ấy là ai,cũng không quen anh ta.Lục Khánh Nam thấy cô cố chấp khôngmuốn nói thì đành phải nhượng bộ, khuyên cô:“Không cần ra ngoài tìm máy tính làm gì, sau cáiTV tỉnh thể lỏng này của cô có một ổ cắm, chỉcần c*m v** là có thể xem được nội dung bêntrong USB.”Kiều Bích Ngọc và Quách Cao Minh đồngthời quay lại nhìn anh, ánh mắt của Kiểu BíchNgọc rất ngạc nhiên, bởi vì cô chưa bao giờ nghĩcó thể dùng rắc cắm của TV để làm như thế, cònánh mắt sâu thẳm của Quách Cao Minh lại ẩnchứa sự hoảng sợ và lo lắng.“Mở nó lên ngay bây giờ.“ Kiều Bích Ngọcnói được thì làm được.Quách Cao Minh không ngăn cản cô, anhđứng ở bên cạnh, cả cơ thể lẫn tinh thần đềucăng thẳng, cố gắng che giấu cảm xúc trong ánhmắt.Anh nhìn Kiều Bích Ngọc bật TV lên, nhìn côtìm rắc cắm phía sau TV, sau đó lại nhìn cô cắmUSB vào ổ.Chờ mấy giây thì màn hình bắt đầu nhảy ramột cái thông báo thao tác.Cô cầm lấy điều khiển từ xa, nhấn mở dữliệu trên USB, bên trong hoàn toàn không có bấtkỳ tài liệu văn bản nào, chỉ có một đoạn video.Kiều Bích Ngọc nhấp vào chữ OK trên điềukhiển, mở đoạn video ra.Video phát ra cảnh ở một phòng phẫu thuật,một vài bác sĩ và y tá đang đi lại xung quanh hiệntrường, tất cả đều có dáng vẻ rất kỳ lạ.Lát sau, một giọng nói trầm thấp của phụ nữvang lên trong video: “Cô ấy đã được tiêm thuốcmê, xác nhận là đã hôn mê, chủ nhiệm An, ôngcó thể bắt đầu rồi.”Cơ thể Kiểu Bích Ngọc cứng đờ, trừng mắtnhìn chằm chằm màn hình.Vào lúc này, đầu óc của cô giống như đã bịđông cứng, không thể nào suy nghĩ được gì nữahết, trong màn hình lại tiếp tục phát hình ảnh vàâm thanh.Là giọng của Lucy, trong video, cô ta thúcgiục: “Sau khi đứa bé được lấy ra phải lập tứcmang đỉi, bên phía nhà xác đã chuẩn bị xong haibào thai đã chết, sau đó tôi sẽ dụ dỗ người bênnhà hỏa táng để họ tiến hành hỏa táng hai đứabé càng nhanh càng tốt. Người phía trên có căndặn, vì sự an toàn của người nhà các người thìtất cả tốt nhất hãy câm miệng hết đi, chuyện nàykhông thể để cho người khác biết.”Đầu óc của Lục Khánh Nam cũng trở nêntrống rỗng.Lúc ấy người của bệnh viện thông báo rằngvì Kiểu Bích Ngọc bị tai nạn giao thông nên haiđứa bé đã chết từ trong trứng nước, mà lúc đóthời gian cấp bách nên bệnh viện chỉ thực hiệngiải phẫu mà không có thu hình lại.Đoạn video này là do Quách Cao Minh saingười có chuyên môn quay lại, mà còn là do anhsắp xếp.“Đứa bé chưa chết sao?”
Chương 359: Bí mật không thể che giấu
Kiều Bích Ngọc không hiểu tại sao anh bỗng
nhiên trở nên căng thẳng và bồn chồn như vậy,
cô liếc nhìn về phía chiếc USB màu đen nằm trên
kệ TV.
“Trong USB này có cái gì vậy?”
Kiều Bích Ngọc bỗng nhiên nhận ra có lẽ dữ
liệu nằm trong chiếc USB này chính là nguyên
nhân khiến anh trở nên căng thẳng như vậy.
Dường như khi bị cô hỏi một cách đột ngột
như thế, Quách Cao Minh không biết nên trả lời
cô như thế nào, đôi mắt sâu thẳm hơi né tránh,
ánh mắt khẽ rũ xuống, đáy mắt có chút lo lắng.
Kiểu Bích Ngọc nhanh chóng đi về phía
trước, cầm chặt lấy cái USB đang đặt trên kệ TV
lên.
Lúc Quách Cao Minh nhận ra, muốn đến
cướp lại cái USB thì cô lại nhìn thẳng vào anh.
Có lẽ là do đôi mắt của cô quá sáng, quá
sạch sẽ, thậm chí còn có chút quật cường nên
khi bị cô nhìn như thế, Quách Cao Minh lại cảm
thấy hơi luống cuống.
“Ngay bây giờ tôi sẽ đến trung tâm kỹ thuật
số mua một cái máy tính, sau đó mở cái này lên.”
Kiều Bích Ngọc nắm chặt cái USB, trên mặt
cô không còn sự tức giận bướng bỉnh lúc nãy
nữa, lúc này giọng nói của cô vô cùng lạnh lẽo và
xa cách.
Cô đi ngang qua anh, bước về phía cửa
chính.
Bước chân của Kiều Bích Ngọc rất vững
vàng, hôm nay cô nhất định phải mở cái USB này.
“Anh hỏi em, em lấy cái USB này ở đâu ra?“
Quách Cao Minh rất cố chấp với vấn đề này, anh
vươn tay giữ chặt lấy cổ tay cô, không cho cô đi
ra ngoài.
“Buông ra.”
Cô hất tay ra, không muốn trả lời anh, cũng
không muốn nhượng bộ.
Lục Khánh Nam thấy bọn họ giằng co như
thế, anh vô thức nhìn về phía chiếc USB có màu
đen trông rất bình thường trong lòng bàn tay của
Kiều Bích Ngọc, anh không hiểu tại sao lại Quách
Cao Minh lại căng thẳng như thế.
“Kiều Bích Ngọc, món đồ chơi này có thể
không an toàn chút nào đâu.”
Bỗng nhiên Lục Khánh Nam cảm thấy, chắc
chắn là chiếc USB này có vấn đề nên Quách Cao
Minh mới trở nên căng thẳng như vậy.
“Không an toàn cái gì chứ, một cái USB thì
có thể có nguy hiểm gì được, dù bên trong có
virus đi chăng nữa thì cũng đâu thể gây hại gì
được.”
Kiều Bích Ngọc tức giận cãi lại một câu, sau
đó cô cũng trở nên bình tĩnh lại.
“Này Kiều Bích Ngọc, rốt cuộc thì cô lấy cái
này từ đâu vậy hả?”
Lục Khánh Nam hỏi cô, cô ngước mắt lên
nhìn anh, khẽ mím môi, trong lòng có chút do dự.
Quách Cao Minh buông lỏng tay cô ra, trong
lòng anh có một cảm giác bất lực, dường như
anh không thể nào nói chuyện rõ ràng với cô
được, thậm chí anh còn không bằng Lục Khánh
Nam.
Kiều Bích Ngọc có một kiểu suy nghĩ, biểu
hiện của Quách Cao Minh càng kỳ lạ thì cô lại
càng không thể bình tĩnh được.
Càng là người thân thiết thì cô càng không
thể nào nói chuyện rõ ràng được.
Cô mở tay ra, nhìn chiếc USB màu đen đang
nằm trong tay, kí ức lại ùa về.
Cô nhớ rất rõ, một ngày trước hôm nhà họ
Kiều xảy ra chuyện, có một người đàn ông xa lạ
trông giống như một quý tộc Châu Âu bỗng
nhiên đến đưa cho cô chiếc USB này.
Cô không biết người đàn ông xa lạ ấy là ai,
cũng không quen anh ta.
Lục Khánh Nam thấy cô cố chấp không
muốn nói thì đành phải nhượng bộ, khuyên cô:
“Không cần ra ngoài tìm máy tính làm gì, sau cái
TV tỉnh thể lỏng này của cô có một ổ cắm, chỉ
cần c*m v** là có thể xem được nội dung bên
trong USB.”
Kiều Bích Ngọc và Quách Cao Minh đồng
thời quay lại nhìn anh, ánh mắt của Kiểu Bích
Ngọc rất ngạc nhiên, bởi vì cô chưa bao giờ nghĩ
có thể dùng rắc cắm của TV để làm như thế, còn
ánh mắt sâu thẳm của Quách Cao Minh lại ẩn
chứa sự hoảng sợ và lo lắng.
“Mở nó lên ngay bây giờ.“ Kiều Bích Ngọc
nói được thì làm được.
Quách Cao Minh không ngăn cản cô, anh
đứng ở bên cạnh, cả cơ thể lẫn tinh thần đều
căng thẳng, cố gắng che giấu cảm xúc trong ánh
mắt.
Anh nhìn Kiều Bích Ngọc bật TV lên, nhìn cô
tìm rắc cắm phía sau TV, sau đó lại nhìn cô cắm
USB vào ổ.
Chờ mấy giây thì màn hình bắt đầu nhảy ra
một cái thông báo thao tác.
Cô cầm lấy điều khiển từ xa, nhấn mở dữ
liệu trên USB, bên trong hoàn toàn không có bất
kỳ tài liệu văn bản nào, chỉ có một đoạn video.
Kiều Bích Ngọc nhấp vào chữ OK trên điều
khiển, mở đoạn video ra.
Video phát ra cảnh ở một phòng phẫu thuật,
một vài bác sĩ và y tá đang đi lại xung quanh hiện
trường, tất cả đều có dáng vẻ rất kỳ lạ.
Lát sau, một giọng nói trầm thấp của phụ nữ
vang lên trong video: “Cô ấy đã được tiêm thuốc
mê, xác nhận là đã hôn mê, chủ nhiệm An, ông
có thể bắt đầu rồi.”
Cơ thể Kiểu Bích Ngọc cứng đờ, trừng mắt
nhìn chằm chằm màn hình.
Vào lúc này, đầu óc của cô giống như đã bị
đông cứng, không thể nào suy nghĩ được gì nữa
hết, trong màn hình lại tiếp tục phát hình ảnh và
âm thanh.
Là giọng của Lucy, trong video, cô ta thúc
giục: “Sau khi đứa bé được lấy ra phải lập tức
mang đỉi, bên phía nhà xác đã chuẩn bị xong hai
bào thai đã chết, sau đó tôi sẽ dụ dỗ người bên
nhà hỏa táng để họ tiến hành hỏa táng hai đứa
bé càng nhanh càng tốt. Người phía trên có căn
dặn, vì sự an toàn của người nhà các người thì
tất cả tốt nhất hãy câm miệng hết đi, chuyện này
không thể để cho người khác biết.”
Đầu óc của Lục Khánh Nam cũng trở nên
trống rỗng.
Lúc ấy người của bệnh viện thông báo rằng
vì Kiểu Bích Ngọc bị tai nạn giao thông nên hai
đứa bé đã chết từ trong trứng nước, mà lúc đó
thời gian cấp bách nên bệnh viện chỉ thực hiện
giải phẫu mà không có thu hình lại.
Đoạn video này là do Quách Cao Minh sai
người có chuyên môn quay lại, mà còn là do anh
sắp xếp.
“Đứa bé chưa chết sao?”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 359: Bí mật không thể che giấuKiều Bích Ngọc không hiểu tại sao anh bỗngnhiên trở nên căng thẳng và bồn chồn như vậy,cô liếc nhìn về phía chiếc USB màu đen nằm trênkệ TV.“Trong USB này có cái gì vậy?”Kiều Bích Ngọc bỗng nhiên nhận ra có lẽ dữliệu nằm trong chiếc USB này chính là nguyênnhân khiến anh trở nên căng thẳng như vậy.Dường như khi bị cô hỏi một cách đột ngộtnhư thế, Quách Cao Minh không biết nên trả lờicô như thế nào, đôi mắt sâu thẳm hơi né tránh,ánh mắt khẽ rũ xuống, đáy mắt có chút lo lắng.Kiểu Bích Ngọc nhanh chóng đi về phíatrước, cầm chặt lấy cái USB đang đặt trên kệ TVlên.Lúc Quách Cao Minh nhận ra, muốn đếncướp lại cái USB thì cô lại nhìn thẳng vào anh.Có lẽ là do đôi mắt của cô quá sáng, quásạch sẽ, thậm chí còn có chút quật cường nênkhi bị cô nhìn như thế, Quách Cao Minh lại cảmthấy hơi luống cuống.“Ngay bây giờ tôi sẽ đến trung tâm kỹ thuậtsố mua một cái máy tính, sau đó mở cái này lên.”Kiều Bích Ngọc nắm chặt cái USB, trên mặtcô không còn sự tức giận bướng bỉnh lúc nãynữa, lúc này giọng nói của cô vô cùng lạnh lẽo vàxa cách.Cô đi ngang qua anh, bước về phía cửachính.Bước chân của Kiều Bích Ngọc rất vữngvàng, hôm nay cô nhất định phải mở cái USB này.“Anh hỏi em, em lấy cái USB này ở đâu ra?“Quách Cao Minh rất cố chấp với vấn đề này, anhvươn tay giữ chặt lấy cổ tay cô, không cho cô đira ngoài.“Buông ra.”Cô hất tay ra, không muốn trả lời anh, cũngkhông muốn nhượng bộ.Lục Khánh Nam thấy bọn họ giằng co nhưthế, anh vô thức nhìn về phía chiếc USB có màuđen trông rất bình thường trong lòng bàn tay củaKiều Bích Ngọc, anh không hiểu tại sao lại QuáchCao Minh lại căng thẳng như thế.“Kiều Bích Ngọc, món đồ chơi này có thểkhông an toàn chút nào đâu.”Bỗng nhiên Lục Khánh Nam cảm thấy, chắcchắn là chiếc USB này có vấn đề nên Quách CaoMinh mới trở nên căng thẳng như vậy.“Không an toàn cái gì chứ, một cái USB thìcó thể có nguy hiểm gì được, dù bên trong cóvirus đi chăng nữa thì cũng đâu thể gây hại gìđược.”Kiều Bích Ngọc tức giận cãi lại một câu, sauđó cô cũng trở nên bình tĩnh lại.“Này Kiều Bích Ngọc, rốt cuộc thì cô lấy cáinày từ đâu vậy hả?”Lục Khánh Nam hỏi cô, cô ngước mắt lênnhìn anh, khẽ mím môi, trong lòng có chút do dự.Quách Cao Minh buông lỏng tay cô ra, tronglòng anh có một cảm giác bất lực, dường nhưanh không thể nào nói chuyện rõ ràng với côđược, thậm chí anh còn không bằng Lục KhánhNam.Kiều Bích Ngọc có một kiểu suy nghĩ, biểuhiện của Quách Cao Minh càng kỳ lạ thì cô lạicàng không thể bình tĩnh được. Càng là người thân thiết thì cô càng khôngthể nào nói chuyện rõ ràng được.Cô mở tay ra, nhìn chiếc USB màu đen đangnằm trong tay, kí ức lại ùa về.Cô nhớ rất rõ, một ngày trước hôm nhà họKiều xảy ra chuyện, có một người đàn ông xa lạtrông giống như một quý tộc Châu Âu bỗngnhiên đến đưa cho cô chiếc USB này.Cô không biết người đàn ông xa lạ ấy là ai,cũng không quen anh ta.Lục Khánh Nam thấy cô cố chấp khôngmuốn nói thì đành phải nhượng bộ, khuyên cô:“Không cần ra ngoài tìm máy tính làm gì, sau cáiTV tỉnh thể lỏng này của cô có một ổ cắm, chỉcần c*m v** là có thể xem được nội dung bêntrong USB.”Kiều Bích Ngọc và Quách Cao Minh đồngthời quay lại nhìn anh, ánh mắt của Kiểu BíchNgọc rất ngạc nhiên, bởi vì cô chưa bao giờ nghĩcó thể dùng rắc cắm của TV để làm như thế, cònánh mắt sâu thẳm của Quách Cao Minh lại ẩnchứa sự hoảng sợ và lo lắng.“Mở nó lên ngay bây giờ.“ Kiều Bích Ngọcnói được thì làm được.Quách Cao Minh không ngăn cản cô, anhđứng ở bên cạnh, cả cơ thể lẫn tinh thần đềucăng thẳng, cố gắng che giấu cảm xúc trong ánhmắt.Anh nhìn Kiều Bích Ngọc bật TV lên, nhìn côtìm rắc cắm phía sau TV, sau đó lại nhìn cô cắmUSB vào ổ.Chờ mấy giây thì màn hình bắt đầu nhảy ramột cái thông báo thao tác.Cô cầm lấy điều khiển từ xa, nhấn mở dữliệu trên USB, bên trong hoàn toàn không có bấtkỳ tài liệu văn bản nào, chỉ có một đoạn video.Kiều Bích Ngọc nhấp vào chữ OK trên điềukhiển, mở đoạn video ra.Video phát ra cảnh ở một phòng phẫu thuật,một vài bác sĩ và y tá đang đi lại xung quanh hiệntrường, tất cả đều có dáng vẻ rất kỳ lạ.Lát sau, một giọng nói trầm thấp của phụ nữvang lên trong video: “Cô ấy đã được tiêm thuốcmê, xác nhận là đã hôn mê, chủ nhiệm An, ôngcó thể bắt đầu rồi.”Cơ thể Kiểu Bích Ngọc cứng đờ, trừng mắtnhìn chằm chằm màn hình.Vào lúc này, đầu óc của cô giống như đã bịđông cứng, không thể nào suy nghĩ được gì nữahết, trong màn hình lại tiếp tục phát hình ảnh vàâm thanh.Là giọng của Lucy, trong video, cô ta thúcgiục: “Sau khi đứa bé được lấy ra phải lập tứcmang đỉi, bên phía nhà xác đã chuẩn bị xong haibào thai đã chết, sau đó tôi sẽ dụ dỗ người bênnhà hỏa táng để họ tiến hành hỏa táng hai đứabé càng nhanh càng tốt. Người phía trên có căndặn, vì sự an toàn của người nhà các người thìtất cả tốt nhất hãy câm miệng hết đi, chuyện nàykhông thể để cho người khác biết.”Đầu óc của Lục Khánh Nam cũng trở nêntrống rỗng.Lúc ấy người của bệnh viện thông báo rằngvì Kiểu Bích Ngọc bị tai nạn giao thông nên haiđứa bé đã chết từ trong trứng nước, mà lúc đóthời gian cấp bách nên bệnh viện chỉ thực hiệngiải phẫu mà không có thu hình lại.Đoạn video này là do Quách Cao Minh saingười có chuyên môn quay lại, mà còn là do anhsắp xếp.“Đứa bé chưa chết sao?”