Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 360

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 360: Muốn gặp con thì quay về nhà họ QuáchKhông nhớ rõ Kiều Bích Ngọc đã đuổi bọnhọ đi như thế nào nữa.Lục Khánh Nam chỉ thấy hai mắt cô ấy đỏbừng, cô cố gắng kìm nén nước mắt, dáng vẻmuốn khóc nhưng lại không thể, cô ấy không hềtức giận quát mắng như mọi khi mà lại trở nênbình tĩnh khác thường, cô dùng hai tay cố hếtsức đẩy bọn họ ra ngoài, sau đó đóng cửa lại.Khẳng định bây giờ cô ấy đang ngồi xổmkhóc trước cửa.“Anh… Anh không nên nói dối cô ấy vềchuyện của đứa bé.”Lục Khánh Nam bước từng bước ra khỏichung cư, đầu óc vẫn còn đang rối bời. Sau khixem xong đoạn video trong USB, anh ta cảmthấy bản thân đã bị thực tế tác động dữ dội đếnmức thay đổi hoàn toàn, trong phút chốc khôngbiết phải làm sao, cả người cứ ngẩn ngơ.Quách Cao Minh vẫn luôn không có biểuhiện gì, anh vẫn rất lí trí khi nhìn Kiều Bích Ngọc.Dù thái độ của anh rất thờ ơ và lạnh lùngnhưng Lục Khánh Nam vẫn có thể nhận ra anhđang bối rối.Kiều Bích Ngọc nói với anh: “Tôi không biếtban đầu tại sao anh lại tiếp cận tôi, tôi khôngphải là một người phụ nữ thích ảo tưởng, tôicũng chưa bao giờ tin vào tình yêu. Tôi tin rằngchỉ có sự thấu hiểu mới là lời tỏ tình vững chắcnhất.Lúc cánh cửa đóng lại, anh nhẹ giọng hỏimột câu: “Anh chưa đủ hiểu em sao?”Sau đó, không có sau đó nữa, bởi vì bọn họđã bị cô nhốt ở ngoài cửa.Lục Khánh Nam nhìn Quách Cao Minh đangđi ở phía trước, ngay cả anh cũng cảm thấy rấttức giận, cho dù có chuyện lớn gì xảy ra thì cũngkhông nên dùng đứa bé để lừa gạt cô ấy.“Tôi cho rằng anh chỉ giả mất trí nhớ để lừacô ấy, tôi hiểu rất rõ cách làm việc quyết đoáncủa anh, nhưng tôi không thể nào ngờ anh lại cóthể đối xử tàn nhẫn với cô ấy như vậy”Lục Khánh Nam nói một cách chế nhạo, sauđó quay lưng, mỗi người một ngả, đường ai nấyđi.Quách Cao Minh không hề có bất kỳ phảnứng gì với lời chế nhạo của anh ta, sau khi LụcKhánh Nam lên xe taxi, nhanh chóng rời khỏi đó,thì anh vẫn đứng yên tại chỗ hơn mười phút, thậtra lúc này đầu óc anh đang trống rỗng, khôngmuốn nghĩ cái gì hết.Cuối cùng anh ngẩng đầu nhìn lại khu chungcư 402 ở trước mặt, màn cửa trong căn hộ củaKiều Bích Ngọc đã được kéo lại.Cô chắc chắn rất hận anh.Quách Cao Minh thừa nhận bản thân anh làmột người lòng dạ độc ác, rất nhiều người sợanh, con người muốn chiến thắng thì nhất địnhphải tàn nhẫn, độc ác, không để lại chỗ trống.Đặc biệt là lần này, anh nhất định sẽ khôngđể bản thân trở thành người thua.Khuôn mặt lạnh lùng của anh như phủ mộtlớp sương, anh lấy điện thọai ra gửi một tin nhắnvô cùng đơn giản.“Muốn gặp con thì quay về nhà họ Quách.”Điện thoại vang lên mấy tiếng ting ting, KiềuBích Ngọc nhìn nội dung tin nhắn mới được gửiđến điện thoại, cô nghiến răng nghiến lợi, tronglòng bùng lên sự tức giận, suýt chút nữa thì giơtay đập nát điện thoại.Sau khi hít thở sâu mấy lần, cuối cùng côcũng chọn cách im lặng.Nhìn nội dung của tin nhắn, tuy đơn giảnngắn gọn nhưng lại vô cùng lạnh lùng tàn nhẫn.Cuộc sống của cô dường như hoàn toàn bịngười khác điều khiển, lời nói của anh chính làmệnh lệnh, cô thực sự rất ghét cảm giác bảnthân mình là một con rối, Kiều Bích Ngọc dựavào cửa, trong lòng tràn đầy cảm xúc phức tạp,cô ngẩng đầu lên cố gắng không cho nước mắtrơi xuống.Kiều Bích Ngọc không biết cô đã ngồi trênsàn bao lâu rồi, cô không khóc, cô có thể nhịnđược.Mãi cho đến khi dì Cung Nhã Yến gọi chocô, âm thanh của nhạc chuông điện thoại diđộng khiến cô bình tĩnh trở lại: “Bích Ngọc, cháuđã về đến nhà chưa?”Lúc trước, cô đã nói với Cung Nhã Yến rằng,đợi đến khi cô về đến thành phố Bắc An thì sẽgọi điện thoại cho dì ấy, nhưng mà cô lại quên mất.“Sao thế?”“Có phải đã xảy ra chuyện gì không?” CungNhã Yến lo lắng hỏi cô bằng một giọng nhẹnhàng.Đầu óc cô hơi đờ dẫn, trả lời trong vô thức:“Không có gì đâu. Chỉ là bị gió lạnh thổi nên bịcảm đau đầu chút thôi.”Cung Nhã Yến vẫn cẩn thận nhắc nhở cônhư mọi khi: “Nhớ uống nhiều nước ấm, gọi cháonóng bên ngoài về ăn, sau đó uống thuốc cảm,rồi đi ngủ sớm một chút”“Cháu biết rồi.”Cuộc trò chuyện nhanh chóng kết thúc, KiềuBích Ngọc đứng dậy, đầu óc trống rỗng, làmtheo lời dặn của dì, gọi đồ ăn bên ngoài, uốngthuốc cảm, rồi nhanh chóng lăn lên giường ngủsớm.Nhưng mà, cô lại gặp ác mộng cả đêm.Cô nằm mơ thấy mình bị một nhóm bác sĩ vày tá mặc đồ trắng ép lên bàn mổ, bọn họ dùngcon dao sắc nhọn cắt vào người cô, cô rất đau,liên tục giãy dụa.“Đừng làm tổn thương con của tôi, tôi cầuxin các người, cầu xin các người.“ Cô hoảng sợhét lên.Đột nhiên, cô tỉnh dậy, khuôn mặt toàn lànước mắt.Sự việc lần trước đã mang đến cho cô mộtbóng ma tâm lý vô cùng nghiêm trọng, dù cô đãcố gắng quên đi, nhưng vì bị tổn thương quásâu, nên cơ thể đã nhớ rõ nỗi đau này mất rồi.Kiều Bích Ngọc vô cùng hoảng sợ, cô bậtđèn trong phòng ngủ lên, cả căn phòng trở nênsáng sủa hơn.Cô tựa lưng vào đầu giường thức suốt đêm.Mãi đến gần rạng sáng, cô mới có chút buồnngủ, cô mơ màng nằm trên giường, ngủ một giấcnhưng sau đó bị một cú điện thoại đánh thức lúc9 giờ sáng.Kiều Bích Ngọc ngủ rất nông nên khi chuôngđiện thoại vừa reo lên thì cô đã cảnh giác giậtmình tỉnh dậy.Vốn dĩ cô không muốn để ý đến bất kỳ cuộcgọi nào, nhưng khi liếc nhìn màn hình, nhận ra làchủ nhà của cô gọi đến.Lần này cô về thành phố Bảo An chính là vìmuốn tìm chủ nhà lấy lại tiền cọc. Hiện giờ côđang có tâm lý đà điểu, chỉ muốn nhanh chóngrời khỏi nơi này, cô không muốn đối mặt với vấnđề này nữa chỉ muốn làm cho đầu óc trở nênbình tĩnh lại mà thôi.Nhưng Kiểu Bích Ngọc còn chưa kịp nói vềchuyện rút tiền cọc thì chủ nhà ở đầu dây bênkia đã nói với cô: “Căn hộ của cô đã bị tôi bán đirồi.”“Cái gì?”Cô giật mình không hiểu.“Hợp đồng chúng ta ký trước đây còn chưahết hạn mà anh đã bán nhà rồi, vậy tôi phải làmsao bây giờ? Lẽ nào bây giờ tôi muốn rút tiềnthuê nhà về thì phải trực tiếp đến tìm chủ nhàmới sao?”Cả đêm qua Kiều Bích Ngọc ngủ khôngngon nên tâm trạng rất khó chịu, khi nghe thấytin tức khó hiểu này thì cô lại càng tức giận hơn.“Cô Kiều, cô đừng tức giận mà. Căn hộ hiệntại cô đang ở, tôi thật sự đã ký hợp đồng báncho người khác rồi, mà cô cũng vừa lúc muốn trảphòng, vậy nên mọi người đều vui mà phảikhông? Bây giờ tôi sẽ hoàn lại tiền đặt cọc trướcđó của cô, vậy là hai chúng ta không ai nợ ainữa, tôi cũng không có chiếm lời của cô.”Kiều Bích Ngọc im lặng một lúc, sau đó độtnhiên hỏi: “Người mua nhà tên là gì?”Chủ nhà keo kiệt bán lại căn nhà với giá tốt,tâm trạng vui vẻ: “Họ tên là thông tin riêng tưcủa người khác, tôi không thể nói cho cô biếtđược, nhưng cậu Quách đó có nói, anh ta chưavội chuyển đến, tuy nhiên cô vẫn nên tranh thủthời gian dọn đi chỗ khác đi.”Kiều Bích Ngọc tức giận ngắt cuộc gọi. 

Chương 360: Muốn gặp con thì quay về nhà họ Quách

Không nhớ rõ Kiều Bích Ngọc đã đuổi bọn

họ đi như thế nào nữa.

Lục Khánh Nam chỉ thấy hai mắt cô ấy đỏ

bừng, cô cố gắng kìm nén nước mắt, dáng vẻ

muốn khóc nhưng lại không thể, cô ấy không hề

tức giận quát mắng như mọi khi mà lại trở nên

bình tĩnh khác thường, cô dùng hai tay cố hết

sức đẩy bọn họ ra ngoài, sau đó đóng cửa lại.

Khẳng định bây giờ cô ấy đang ngồi xổm

khóc trước cửa.

“Anh… Anh không nên nói dối cô ấy về

chuyện của đứa bé.”

Lục Khánh Nam bước từng bước ra khỏi

chung cư, đầu óc vẫn còn đang rối bời. Sau khi

xem xong đoạn video trong USB, anh ta cảm

thấy bản thân đã bị thực tế tác động dữ dội đến

mức thay đổi hoàn toàn, trong phút chốc không

biết phải làm sao, cả người cứ ngẩn ngơ.

Quách Cao Minh vẫn luôn không có biểu

hiện gì, anh vẫn rất lí trí khi nhìn Kiều Bích Ngọc.

Dù thái độ của anh rất thờ ơ và lạnh lùng

nhưng Lục Khánh Nam vẫn có thể nhận ra anh

đang bối rối.

Kiều Bích Ngọc nói với anh: “Tôi không biết

ban đầu tại sao anh lại tiếp cận tôi, tôi không

phải là một người phụ nữ thích ảo tưởng, tôi

cũng chưa bao giờ tin vào tình yêu. Tôi tin rằng

chỉ có sự thấu hiểu mới là lời tỏ tình vững chắc

nhất.

Lúc cánh cửa đóng lại, anh nhẹ giọng hỏi

một câu: “Anh chưa đủ hiểu em sao?”

Sau đó, không có sau đó nữa, bởi vì bọn họ

đã bị cô nhốt ở ngoài cửa.

Lục Khánh Nam nhìn Quách Cao Minh đang

đi ở phía trước, ngay cả anh cũng cảm thấy rất

tức giận, cho dù có chuyện lớn gì xảy ra thì cũng

không nên dùng đứa bé để lừa gạt cô ấy.

“Tôi cho rằng anh chỉ giả mất trí nhớ để lừa

cô ấy, tôi hiểu rất rõ cách làm việc quyết đoán

của anh, nhưng tôi không thể nào ngờ anh lại có

thể đối xử tàn nhẫn với cô ấy như vậy”

Lục Khánh Nam nói một cách chế nhạo, sau

đó quay lưng, mỗi người một ngả, đường ai nấy

đi.

Quách Cao Minh không hề có bất kỳ phản

ứng gì với lời chế nhạo của anh ta, sau khi Lục

Khánh Nam lên xe taxi, nhanh chóng rời khỏi đó,

thì anh vẫn đứng yên tại chỗ hơn mười phút, thật

ra lúc này đầu óc anh đang trống rỗng, không

muốn nghĩ cái gì hết.

Cuối cùng anh ngẩng đầu nhìn lại khu chung

cư 402 ở trước mặt, màn cửa trong căn hộ của

Kiều Bích Ngọc đã được kéo lại.

Cô chắc chắn rất hận anh.

Quách Cao Minh thừa nhận bản thân anh là

một người lòng dạ độc ác, rất nhiều người sợ

anh, con người muốn chiến thắng thì nhất định

phải tàn nhẫn, độc ác, không để lại chỗ trống.

Đặc biệt là lần này, anh nhất định sẽ không

để bản thân trở thành người thua.

Khuôn mặt lạnh lùng của anh như phủ một

lớp sương, anh lấy điện thọai ra gửi một tin nhắn

vô cùng đơn giản.

“Muốn gặp con thì quay về nhà họ Quách.”

Điện thoại vang lên mấy tiếng ting ting, Kiều

Bích Ngọc nhìn nội dung tin nhắn mới được gửi

đến điện thoại, cô nghiến răng nghiến lợi, trong

lòng bùng lên sự tức giận, suýt chút nữa thì giơ

tay đập nát điện thoại.

Sau khi hít thở sâu mấy lần, cuối cùng cô

cũng chọn cách im lặng.

Nhìn nội dung của tin nhắn, tuy đơn giản

ngắn gọn nhưng lại vô cùng lạnh lùng tàn nhẫn.

Cuộc sống của cô dường như hoàn toàn bị

người khác điều khiển, lời nói của anh chính là

mệnh lệnh, cô thực sự rất ghét cảm giác bản

thân mình là một con rối, Kiều Bích Ngọc dựa

vào cửa, trong lòng tràn đầy cảm xúc phức tạp,

cô ngẩng đầu lên cố gắng không cho nước mắt

rơi xuống.

Kiều Bích Ngọc không biết cô đã ngồi trên

sàn bao lâu rồi, cô không khóc, cô có thể nhịn

được.

Mãi cho đến khi dì Cung Nhã Yến gọi cho

cô, âm thanh của nhạc chuông điện thoại di

động khiến cô bình tĩnh trở lại: “Bích Ngọc, cháu

đã về đến nhà chưa?”

Lúc trước, cô đã nói với Cung Nhã Yến rằng,

đợi đến khi cô về đến thành phố Bắc An thì sẽ

gọi điện thoại cho dì ấy, nhưng mà cô lại quên mất.

“Sao thế?”

“Có phải đã xảy ra chuyện gì không?” Cung

Nhã Yến lo lắng hỏi cô bằng một giọng nhẹ

nhàng.

Đầu óc cô hơi đờ dẫn, trả lời trong vô thức:

“Không có gì đâu. Chỉ là bị gió lạnh thổi nên bị

cảm đau đầu chút thôi.”

Cung Nhã Yến vẫn cẩn thận nhắc nhở cô

như mọi khi: “Nhớ uống nhiều nước ấm, gọi cháo

nóng bên ngoài về ăn, sau đó uống thuốc cảm,

rồi đi ngủ sớm một chút”

“Cháu biết rồi.”

Cuộc trò chuyện nhanh chóng kết thúc, Kiều

Bích Ngọc đứng dậy, đầu óc trống rỗng, làm

theo lời dặn của dì, gọi đồ ăn bên ngoài, uống

thuốc cảm, rồi nhanh chóng lăn lên giường ngủ

sớm.

Nhưng mà, cô lại gặp ác mộng cả đêm.

Cô nằm mơ thấy mình bị một nhóm bác sĩ và

y tá mặc đồ trắng ép lên bàn mổ, bọn họ dùng

con dao sắc nhọn cắt vào người cô, cô rất đau,

liên tục giãy dụa.

“Đừng làm tổn thương con của tôi, tôi cầu

xin các người, cầu xin các người.“ Cô hoảng sợ

hét lên.

Đột nhiên, cô tỉnh dậy, khuôn mặt toàn là

nước mắt.

Sự việc lần trước đã mang đến cho cô một

bóng ma tâm lý vô cùng nghiêm trọng, dù cô đã

cố gắng quên đi, nhưng vì bị tổn thương quá

sâu, nên cơ thể đã nhớ rõ nỗi đau này mất rồi.

Kiều Bích Ngọc vô cùng hoảng sợ, cô bật

đèn trong phòng ngủ lên, cả căn phòng trở nên

sáng sủa hơn.

Cô tựa lưng vào đầu giường thức suốt đêm.

Mãi đến gần rạng sáng, cô mới có chút buồn

ngủ, cô mơ màng nằm trên giường, ngủ một giấc

nhưng sau đó bị một cú điện thoại đánh thức lúc

9 giờ sáng.

Kiều Bích Ngọc ngủ rất nông nên khi chuông

điện thoại vừa reo lên thì cô đã cảnh giác giật

mình tỉnh dậy.

Vốn dĩ cô không muốn để ý đến bất kỳ cuộc

gọi nào, nhưng khi liếc nhìn màn hình, nhận ra là

chủ nhà của cô gọi đến.

Lần này cô về thành phố Bảo An chính là vì

muốn tìm chủ nhà lấy lại tiền cọc. Hiện giờ cô

đang có tâm lý đà điểu, chỉ muốn nhanh chóng

rời khỏi nơi này, cô không muốn đối mặt với vấn

đề này nữa chỉ muốn làm cho đầu óc trở nên

bình tĩnh lại mà thôi.

Nhưng Kiểu Bích Ngọc còn chưa kịp nói về

chuyện rút tiền cọc thì chủ nhà ở đầu dây bên

kia đã nói với cô: “Căn hộ của cô đã bị tôi bán đi

rồi.”

“Cái gì?”

Cô giật mình không hiểu.

“Hợp đồng chúng ta ký trước đây còn chưa

hết hạn mà anh đã bán nhà rồi, vậy tôi phải làm

sao bây giờ? Lẽ nào bây giờ tôi muốn rút tiền

thuê nhà về thì phải trực tiếp đến tìm chủ nhà

mới sao?”

Cả đêm qua Kiều Bích Ngọc ngủ không

ngon nên tâm trạng rất khó chịu, khi nghe thấy

tin tức khó hiểu này thì cô lại càng tức giận hơn.

“Cô Kiều, cô đừng tức giận mà. Căn hộ hiện

tại cô đang ở, tôi thật sự đã ký hợp đồng bán

cho người khác rồi, mà cô cũng vừa lúc muốn trả

phòng, vậy nên mọi người đều vui mà phải

không? Bây giờ tôi sẽ hoàn lại tiền đặt cọc trước

đó của cô, vậy là hai chúng ta không ai nợ ai

nữa, tôi cũng không có chiếm lời của cô.”

Kiều Bích Ngọc im lặng một lúc, sau đó đột

nhiên hỏi: “Người mua nhà tên là gì?”

Chủ nhà keo kiệt bán lại căn nhà với giá tốt,

tâm trạng vui vẻ: “Họ tên là thông tin riêng tư

của người khác, tôi không thể nói cho cô biết

được, nhưng cậu Quách đó có nói, anh ta chưa

vội chuyển đến, tuy nhiên cô vẫn nên tranh thủ

thời gian dọn đi chỗ khác đi.”

Kiều Bích Ngọc tức giận ngắt cuộc gọi.

 

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 360: Muốn gặp con thì quay về nhà họ QuáchKhông nhớ rõ Kiều Bích Ngọc đã đuổi bọnhọ đi như thế nào nữa.Lục Khánh Nam chỉ thấy hai mắt cô ấy đỏbừng, cô cố gắng kìm nén nước mắt, dáng vẻmuốn khóc nhưng lại không thể, cô ấy không hềtức giận quát mắng như mọi khi mà lại trở nênbình tĩnh khác thường, cô dùng hai tay cố hếtsức đẩy bọn họ ra ngoài, sau đó đóng cửa lại.Khẳng định bây giờ cô ấy đang ngồi xổmkhóc trước cửa.“Anh… Anh không nên nói dối cô ấy vềchuyện của đứa bé.”Lục Khánh Nam bước từng bước ra khỏichung cư, đầu óc vẫn còn đang rối bời. Sau khixem xong đoạn video trong USB, anh ta cảmthấy bản thân đã bị thực tế tác động dữ dội đếnmức thay đổi hoàn toàn, trong phút chốc khôngbiết phải làm sao, cả người cứ ngẩn ngơ.Quách Cao Minh vẫn luôn không có biểuhiện gì, anh vẫn rất lí trí khi nhìn Kiều Bích Ngọc.Dù thái độ của anh rất thờ ơ và lạnh lùngnhưng Lục Khánh Nam vẫn có thể nhận ra anhđang bối rối.Kiều Bích Ngọc nói với anh: “Tôi không biếtban đầu tại sao anh lại tiếp cận tôi, tôi khôngphải là một người phụ nữ thích ảo tưởng, tôicũng chưa bao giờ tin vào tình yêu. Tôi tin rằngchỉ có sự thấu hiểu mới là lời tỏ tình vững chắcnhất.Lúc cánh cửa đóng lại, anh nhẹ giọng hỏimột câu: “Anh chưa đủ hiểu em sao?”Sau đó, không có sau đó nữa, bởi vì bọn họđã bị cô nhốt ở ngoài cửa.Lục Khánh Nam nhìn Quách Cao Minh đangđi ở phía trước, ngay cả anh cũng cảm thấy rấttức giận, cho dù có chuyện lớn gì xảy ra thì cũngkhông nên dùng đứa bé để lừa gạt cô ấy.“Tôi cho rằng anh chỉ giả mất trí nhớ để lừacô ấy, tôi hiểu rất rõ cách làm việc quyết đoáncủa anh, nhưng tôi không thể nào ngờ anh lại cóthể đối xử tàn nhẫn với cô ấy như vậy”Lục Khánh Nam nói một cách chế nhạo, sauđó quay lưng, mỗi người một ngả, đường ai nấyđi.Quách Cao Minh không hề có bất kỳ phảnứng gì với lời chế nhạo của anh ta, sau khi LụcKhánh Nam lên xe taxi, nhanh chóng rời khỏi đó,thì anh vẫn đứng yên tại chỗ hơn mười phút, thậtra lúc này đầu óc anh đang trống rỗng, khôngmuốn nghĩ cái gì hết.Cuối cùng anh ngẩng đầu nhìn lại khu chungcư 402 ở trước mặt, màn cửa trong căn hộ củaKiều Bích Ngọc đã được kéo lại.Cô chắc chắn rất hận anh.Quách Cao Minh thừa nhận bản thân anh làmột người lòng dạ độc ác, rất nhiều người sợanh, con người muốn chiến thắng thì nhất địnhphải tàn nhẫn, độc ác, không để lại chỗ trống.Đặc biệt là lần này, anh nhất định sẽ khôngđể bản thân trở thành người thua.Khuôn mặt lạnh lùng của anh như phủ mộtlớp sương, anh lấy điện thọai ra gửi một tin nhắnvô cùng đơn giản.“Muốn gặp con thì quay về nhà họ Quách.”Điện thoại vang lên mấy tiếng ting ting, KiềuBích Ngọc nhìn nội dung tin nhắn mới được gửiđến điện thoại, cô nghiến răng nghiến lợi, tronglòng bùng lên sự tức giận, suýt chút nữa thì giơtay đập nát điện thoại.Sau khi hít thở sâu mấy lần, cuối cùng côcũng chọn cách im lặng.Nhìn nội dung của tin nhắn, tuy đơn giảnngắn gọn nhưng lại vô cùng lạnh lùng tàn nhẫn.Cuộc sống của cô dường như hoàn toàn bịngười khác điều khiển, lời nói của anh chính làmệnh lệnh, cô thực sự rất ghét cảm giác bảnthân mình là một con rối, Kiều Bích Ngọc dựavào cửa, trong lòng tràn đầy cảm xúc phức tạp,cô ngẩng đầu lên cố gắng không cho nước mắtrơi xuống.Kiều Bích Ngọc không biết cô đã ngồi trênsàn bao lâu rồi, cô không khóc, cô có thể nhịnđược.Mãi cho đến khi dì Cung Nhã Yến gọi chocô, âm thanh của nhạc chuông điện thoại diđộng khiến cô bình tĩnh trở lại: “Bích Ngọc, cháuđã về đến nhà chưa?”Lúc trước, cô đã nói với Cung Nhã Yến rằng,đợi đến khi cô về đến thành phố Bắc An thì sẽgọi điện thoại cho dì ấy, nhưng mà cô lại quên mất.“Sao thế?”“Có phải đã xảy ra chuyện gì không?” CungNhã Yến lo lắng hỏi cô bằng một giọng nhẹnhàng.Đầu óc cô hơi đờ dẫn, trả lời trong vô thức:“Không có gì đâu. Chỉ là bị gió lạnh thổi nên bịcảm đau đầu chút thôi.”Cung Nhã Yến vẫn cẩn thận nhắc nhở cônhư mọi khi: “Nhớ uống nhiều nước ấm, gọi cháonóng bên ngoài về ăn, sau đó uống thuốc cảm,rồi đi ngủ sớm một chút”“Cháu biết rồi.”Cuộc trò chuyện nhanh chóng kết thúc, KiềuBích Ngọc đứng dậy, đầu óc trống rỗng, làmtheo lời dặn của dì, gọi đồ ăn bên ngoài, uốngthuốc cảm, rồi nhanh chóng lăn lên giường ngủsớm.Nhưng mà, cô lại gặp ác mộng cả đêm.Cô nằm mơ thấy mình bị một nhóm bác sĩ vày tá mặc đồ trắng ép lên bàn mổ, bọn họ dùngcon dao sắc nhọn cắt vào người cô, cô rất đau,liên tục giãy dụa.“Đừng làm tổn thương con của tôi, tôi cầuxin các người, cầu xin các người.“ Cô hoảng sợhét lên.Đột nhiên, cô tỉnh dậy, khuôn mặt toàn lànước mắt.Sự việc lần trước đã mang đến cho cô mộtbóng ma tâm lý vô cùng nghiêm trọng, dù cô đãcố gắng quên đi, nhưng vì bị tổn thương quásâu, nên cơ thể đã nhớ rõ nỗi đau này mất rồi.Kiều Bích Ngọc vô cùng hoảng sợ, cô bậtđèn trong phòng ngủ lên, cả căn phòng trở nênsáng sủa hơn.Cô tựa lưng vào đầu giường thức suốt đêm.Mãi đến gần rạng sáng, cô mới có chút buồnngủ, cô mơ màng nằm trên giường, ngủ một giấcnhưng sau đó bị một cú điện thoại đánh thức lúc9 giờ sáng.Kiều Bích Ngọc ngủ rất nông nên khi chuôngđiện thoại vừa reo lên thì cô đã cảnh giác giậtmình tỉnh dậy.Vốn dĩ cô không muốn để ý đến bất kỳ cuộcgọi nào, nhưng khi liếc nhìn màn hình, nhận ra làchủ nhà của cô gọi đến.Lần này cô về thành phố Bảo An chính là vìmuốn tìm chủ nhà lấy lại tiền cọc. Hiện giờ côđang có tâm lý đà điểu, chỉ muốn nhanh chóngrời khỏi nơi này, cô không muốn đối mặt với vấnđề này nữa chỉ muốn làm cho đầu óc trở nênbình tĩnh lại mà thôi.Nhưng Kiểu Bích Ngọc còn chưa kịp nói vềchuyện rút tiền cọc thì chủ nhà ở đầu dây bênkia đã nói với cô: “Căn hộ của cô đã bị tôi bán đirồi.”“Cái gì?”Cô giật mình không hiểu.“Hợp đồng chúng ta ký trước đây còn chưahết hạn mà anh đã bán nhà rồi, vậy tôi phải làmsao bây giờ? Lẽ nào bây giờ tôi muốn rút tiềnthuê nhà về thì phải trực tiếp đến tìm chủ nhàmới sao?”Cả đêm qua Kiều Bích Ngọc ngủ khôngngon nên tâm trạng rất khó chịu, khi nghe thấytin tức khó hiểu này thì cô lại càng tức giận hơn.“Cô Kiều, cô đừng tức giận mà. Căn hộ hiệntại cô đang ở, tôi thật sự đã ký hợp đồng báncho người khác rồi, mà cô cũng vừa lúc muốn trảphòng, vậy nên mọi người đều vui mà phảikhông? Bây giờ tôi sẽ hoàn lại tiền đặt cọc trướcđó của cô, vậy là hai chúng ta không ai nợ ainữa, tôi cũng không có chiếm lời của cô.”Kiều Bích Ngọc im lặng một lúc, sau đó độtnhiên hỏi: “Người mua nhà tên là gì?”Chủ nhà keo kiệt bán lại căn nhà với giá tốt,tâm trạng vui vẻ: “Họ tên là thông tin riêng tưcủa người khác, tôi không thể nói cho cô biếtđược, nhưng cậu Quách đó có nói, anh ta chưavội chuyển đến, tuy nhiên cô vẫn nên tranh thủthời gian dọn đi chỗ khác đi.”Kiều Bích Ngọc tức giận ngắt cuộc gọi. 

Chương 360